Cứ tưởng đông
sang, chiều về lòng người não nề
Giá lạnh đêm đông
cú kêu đêm trường diệu vợi
Ai biết xuân về
chợt hỏi
Lòng người (Thế
nhân đâu?)
Cứ tưởng người
chỉ yêu người bằng giá ngọc châu
Và tình yêu mãi
hồng, làm màu kỷ niệm
Lòng người vô
tình chỉ toàn niềm thương mến
Ai biết người
(tôi) đau?
Cứ tưởng sau này
chả có kiếp sau
Thời gian rơi vào
thời gian nhỉ
Không giận, không
buồn, không cười, không nghĩ
Không yêu em.
Chiều quen.
(Cuối 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét