Người viết lăng nhăng chắp nhặt những con chữ cho là vô
nghĩa
Nối thời gian bằng những cuộc tình (vô tình và hữu tình) như
tăm cá ngóng mây trời
Người đọc khối kiến thức vô hồn (thói thường như đời mình)
mà thương
Yêu lắm bóng hồng phương trời diệu vợi
Người ngồi khóc (như ma làm) những phận đời chả ma nào đợi
Những hình tượng vô tình đẩy nhân loại vào chốn ao tù mặc
nhiên tội lỗi
Người ngậm ngùi trách thời gian
Xưa rồi thở than, người ạ…
(2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét