Sao mà khổ thế em
tôi
Tiếc chi thêm héo
nụ cười thế gian
Thu hanh, đông
lạnh, khỏi bàn
Sao đem cưới hỏi
ra mang dọa người
Chân trần lối cũ
mất thôi
Có không bóng
dáng ai hồi ngóng nhau…
Đời người nhanh
chậm lâu mau
Thời gian vẫn
vậy, vẫn màu thời gian
Thương ơi cũng
muốn sắp hàng
Mang theo chút
gió lang thang cùng người…
Thôi đành, an
phận em ơi…
Hà Nội, tháng 11/2006
---------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét