(Bích Hải, thưa em làng dâu)
Đời toàn những gã
phấn hương
Mang danh kẻ sĩ
mà buôn văn bằng
Ngày xưa ta gọi
bằng thằng
Ngày nay quen
thói ông bằng đốc tơ
Nghiên cứu gì,
nghiên cứu gì
Toàn dân đói
rách, em thi học hàm
Nhân gian ơi, hỡi
nhân gian
Ta nghe trong nỗi
một màn giả nhân
Em vội vàng chưa
sao tin anh
Trời Đại Lải em
ơi qua cơn lụt
Lòng ai rơi theo
năm tháng
Tình em, gói vào
năm tháng
Chồng nghiện đánh
đập
Một con trai, nửa
đêm em bỏ nhà đi bụi
Em làm chó, cho
con em là người
Câu đùa này nghe
khó quá không em
Anh, một gã lạ,
chả quen
Vô duyên quá ngả
lòng em tâm sự
Ai biết sau này
duyên em không đậu
Nồng nàn em về
đâu?
(HN, mùa Đông 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét