Phỏng theo bài Suối Thu của MM Ngọc
Cảnh ở đâu ra mà
đẹp thế?
Thu vàng gió cuốn đâu còn lá
Ngổn ngang khai
phá đá nung vôi
Chiều về chạng
vạng đầy hiu quạnh
Lặn lội thân cò,
cái kiếp tôi
Ước tìm một tiều
phu qua núi
Xin mình đôi ngụm
nước cầm hơi
Bạn hiền chả có thơ
tìm rượu
Dặn mãi không
chừa, cố chút thôi…
Đố biết nghề gì?
(Phú Quốc, tháng 8/2005)
--------------------------
MM_Ngoc - 19/09/2006
Róc rách suối Thu vàng lá đổ
Trườn qua kẽ đá gió như reo
Vắt ngang lưng núi mây làm tổ
Vi vút ngàn Thông - hiu hắt chiều
Tiều Phu ngang suối - nhìn quanh quất ( đi ăn trộm mà ) hihihi
Qủay gánh Trầm Hương Thu cuốn theo
Ngả lưng bàn thạch rêu hoang phủ
Giấc Thu lã chã - ngập sương mù
---------------
From Giothu25:
Đây là một bài thơ lên án tình trạng tàn phá môi trường, khai
thác tài nguyên kiệt quệ của bọn tham lam, ích kỷ đô hộ dưới thời Hùng vương
thứ Xxx. Chúng ta thấy nỗi lòng của một con bé nhà quê đi nhặt lá vàng về đun
cám lợn. Mùa thu đã đến, mùa của lá vàng rụng rơi đầy trên núi. Con bé gánh một
đôi sọt và hai cái chổi để quét lá. Nhưng bọn khai thác đá nghiền thành đá dăm
loại 2 x 2, 1 x 2 bán ngay chân núi với giá 70 nghìn đồng M3 đắt như tôm tươi
dưới sự đồng loã của bọn quan cai trị. Không còn chỗ cho cây sống, bởi vậy
không có lá vàng. Mùa thu vàng chở thành mùa thu trắng. Con bé vác đơn lên phủ
ở kinh thành, ngồi ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng đội tấm biển có dòng chữ: “Nông
dân tỉnh ZMY khiếu kiện quan tỉnh bán tài nguyên cho bọn cai đầu dài, khiến
nhân dân không có lá vàng đun cám lợn”.
Suy
ra bài thơ trên là của kẻ nuôi lợn.
Tuyệt, bạn có một lập luận rất logic, tớ rất khoái.
Có lẽ là "thằng chăn lợn" thì hợp hơn, OK ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét