Cảm tác từ bài "Hãy đợi" của Kiều Phi Yến
Đánh bạo giả làm nửa kia của Yến viết bài này, hy vọng chủ nhà trông trước mà xá tội, cũng chỉ muốn tìm niềm vui nhỏ cho người xa xứ. Thân.
Em đi đâu mất mất
rồi
Mình tôi chốn cũ,
buồn ơi là buồn
Chiều này Hà Nội
mưa tuôn
Cỏ cây tím một
nỗi buồn vắng em
Đất người khôn
dại chả quen
Xin em mau chóng
mà xem ngày về
Đi đâu cố nhớ câu
thề
Ông bà cha mẹ ở
quê mình chờ
Và đừng chú quá
vào thơ
Nghĩ nhăng cuội
mất thì giờ đó em
Anh ngồi đếm
những bài quen
Thiết tha nỗi nhớ
chả thèm đi ăn
Trăng nào cũng
vẫn là trăng
Sao Hôm vẫn sáng,
chị Hằng vẫn tươi
Chú Cuội đời vẫn
ham chơi
Quê ta vẫn có một
người ngóng em
Không tin em cứ
về xem…
Hà Nội, 01/12/2006
-----------------------
Hãy đợi
(kỷ niệm lần đi thăm cổ thành gần Mexico
City)
Thổi tới đâu nhạt gió xanh
Mang màu của em đôi mắt
Dửng dưng như vai cổ thành
Anh là thời gian khoan nhặt
Trăm năm tàng tích thềm rêu
Hoa đá tím vào góc nhớ
Hiện tại dừng lại hôm nay
Mây bện màu chiều dễ sợ
Đem gửi buồn tận phía xa
Tay nào cho anh đủ rộng
Nụ cười tuần, tháng đi qua
Nửa đã vực sâu mơ mộng
Gửi thêm đọt vàng héo hon
Giữ hộ một lần anh nhé
À còn thêm điều này nữa...
Mà thôi ... đợi lúc em về !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét