Thứ Hai, 21 tháng 12, 2020

Thư gửi người đi tìm

                Trả lời bài Tôi đi tìm tôi của MM_Ngọc

1.
Ai trốn mà phải đi tìm
Ngu ngơ cho lắm mà tin cuộc đời
Người nào cũng thế mà thôi
Tình nào mà chẳng có tôi và nàng

Mùa thu thì lá phải vàng
Dở hơi nói chuyện đông sang làm gì
Người đi thì mặc người đi
Lòng người ở lại còn tùy ở nhau

Lục bình tím ? Chẳng cần đâu
Sông không đò bến, càng mau về nguồn
Hò ư, để bớt cô đơn ?
Phải chăng có một nỗi buồn giăng ngang ?

Lúa chưa kịp chín bẽ bàng
Sông không đò, hỏi phải sang làm gì
Đời người một kiếp ở đi
Chim bay mỏi cánh, tiếc gì thời gian?

Thôi mà Ng, chớ thở than…

Hà Nội, 22/9/2006

2.
Dại gì mà ngó xuống sông
Ngỡ đâu tủi phận mất công người tìm
Thời gian nào có đứng im

Vẫn ăn để sống, vẫn tìm để quên
Vẫn trông ngày, vẫn ngóng đêm
Vẫn long đong để tìm yên phận mình
 
Vẫn xuôi ngược để mưu sinh
Vẫn nương theo gió mang tình nhà đi
Đò không bến có cần gì…
Đời trôi nhanh lắm, cần chi hò đò?

3.
Tội gì mà phải đi tìm
Ngoài kia đời đợi, còn tin mà ngờ
Người đi mà hỏi: Bao giờ
Nhạt nhòa lối cũ, lơ ngơ dòng đời

Thương người, khốn nạn thân tôi
Mải mê khóc, mải mê cười, mải mê
Tiền là cái bóng u mê
Tôi mua cả chục lời thề cho em

Để rồi trằn trọc từng đêm
Đa mang duyên nợ, bỏ quên đời mình
Hẹn người cuối kiếp ba sinh
Phải duyên hợp để chúng mình cạnh nhau

Hà Nội, 22/9/2006

----------------------
Tôi đi tìm tôi

        Đặng Ngọc Thanh (MM_Ngoc) - 22/09/2006

Một chiều Thu đã ngủ say
Tôi tìm mình giữa cỏ cây lạc loài
Chút hương gió chẳng về ai
Chút tình ngơ ngác trôi dài xác tơ

Soi mình giòng chảy thờ ơ
Lục bình tím - chẳng đợi chờ bóng ai
Sông không đò - bến thở dài
Giọng hò đứt đoạn rẽ hai bờ tình

Qua đồng lúa ngả lặng thính
Sóng không phải sóng - vô hình như tôi
Cánh chim mỏi mệt lưng trời
Không còn nơi đậu một thời hoàng kim

Giòng đời biết ngả nào tìm
Dấu chân thất lạc - bóng chìm hư vô./.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét