Em xa,
Kỷ niệm hình
vòng cung
Em cũng vậy,
với ta, thêm một tuổi
Thêm vào năm,
các cụ bảo tình già
Con nấn ná đến
Noel Mẹ ạ
Nếu không thư
con sẽ điện về nhà
Mẹ sẽ hỏi
chừng nào lo việc họ
Hôm vừa rồi ông
Luận viết thư qua
Paris mưa gió
lạnh rồi
Tìm đâu cho
được bóng người ta thương
Ôm vào hai chữ
tha hương
Bụi trần xin
cứ một đường ta đi
Xin là tử biệt
sinh ly...
Ai đấy người ơi
chớ gọi là
Lòng trần xin
hãy tránh xa ta
Sầu chôn vào đất
đen thành trắng
Cứ ngỡ tình kia hoá mặn mà
Thôi rồi người ạ sâu và xanh
Máu lạnh thêm vào chút bánh canh
Ai người ru nhỉ ai người nhỉ
Một chút gọi là thương tình anh
Chiêm bao cứ thấy một ông Trời
Tình theo khói biếc chẳng giống người
Lòng ươm tình cũ ba năm lẻ
Ta đẽo thành hình nhân gọt chơi
Em cứ yêu đi, lấy một người
Chồng nào cũng chỉ có một thôi
Đừng vì này nọ than bạc phận
Thiên hạ nay đâu chỉ giống người
Đường về vẫn cứ xa và xa
Ta lại ngồi đây
với mình ta
Nhìn duyên thiên
hạ đo tình nặng....
Xin thả vào thơ
một tí tình
Hoà thành nước
mắt của chúng sinh
“Mẹ cha ngày một già đi
Lao theo danh vọng làm gì hở con?
Lời ru của mẹ hãy còn
Một đời khó nhọc, cha con ốm rồi
Hôm qua hình như trở trời
Thương con suốt mấy năm dài xa quê
Mau mau tính một ngày về
Qua nhà ấy đặt vấn đề cho xong…”
Chẳng dè
con sáo sang sông
Ngày xuân
chim én sổ lồng bay xa
Biết tin em
phận đàn bà
Ta xa xôi
quá mà ngơ ngác lòng
Lại tìm không
đợi chẳng mong
Mới hay xa
mặt cách lòng, vậy thôi
Cũng đành
con tạo người ơi
Tin yêu như
lộc của Giời ban cho
Chiều nay chợt thấy gió to
Mùa đông bắc đến, niềm lo hãy còn?
Rueil - tháng Chạp,
tuyết vẫn rơi.
Tình em là chốn lửa quê
Cố nhen cho có lời thề hôm nay
Anh về sưởi ấm lòng em
Mới hay câu
ấy quen quen thế nào
Đêm tàn
tỉnh cuộc chiêm bao
Có con hạc
trắng vái chào mùa xuân…
Kìa trông
thiên hạ tìm xuân
Ngô nghê
thế, một thằng đần, đang yêu
Vô tình
nhòm đóa tina
Về nhà mơ
thấy em là …hoa thôi
Thì ra mình
đã già rồi
Yêu hoa
đành để cho đời ngắm hoa
Biết thân
biết phận thật mà
Tới ngày
thiên hạ chửi cha thằng khùng
Sao buồn thế, năm mới đến đến nơi
rồi, vui lên đi người ơi…
Đừng buồn thế cúc vàng ơi
Cuối thu vẫn cả một trời nắng trong
Yêu thương chớ để trong lòng
Tình ôm gối chiếc còn không cuộc tình
Cố nhân kia cũng vì mình
Ngẩn ngơ theo gió chút tình gió trăng
Ba mươi chẳng phải ngày Rằm
Đừng ưu tư thế mà tăng nỗi sầu
Đời là một cuộc bể dâu
Vẫn yêu để sống vẫn sầu để thơ
Lan man từ nãy đến giờ
Ngày xuân chúc cúc làm thơ thật nhiều
Và đừng quên nói lời yêu...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét