Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2020

Sài Gòn Thu

        ( trả lời Bài "Thế là Thu" của Đặng Ngọc Thanh)

1.
Sài Gòn thu chết - Phạm Duy
Em ơi tìm một chút gì nhớ nhung ?
Lá bay như thể vô hồn
Nắng vàng ủ rũ ta chôn đời thường

Thương Thu, Cúc mải tìm đường
Xăm xăm qua ngõ người thương chốn nào
Cây lao xao, gió lao xao
Có tà áo trắng ghé vào hỏi thăm

Cầm lòng một chút băn khoăn
Lang thang chân bước, nhện giăng đường về
Nắng vàng thêm nỗi tái tê
Ra đi oan trái, ngày về trái ngang ?

Bẽ bàng duyên phận dở dang
Bến sông, trăng, nước, mình càng lẻ loi
Sao Hôm ngóng đợi góc trời
Đêm thu cô lữ, tình ôi là tình 

Hà Nội, 19/9/2006

2.
Sài gòn đâu có mùa Thu
Dăm ba con nước ngồi thừ hết năm
Em đi hôm ấy ngày Rằm
Ta về, đau đáu chị Hằng đa đoan

Xe đưa hoa trắng đại ngàn
Nghìn Thu sao biết những toan gả chồng ?
Mong ngày đông, nhớ ngày đông
Thế gian vẫn tưởng màu hồng ái ân
Kiếp người khôn dại, giả chân
Bỗng đâu thất thất lai tuần, nhanh ghê…

Sài gòn em tiễn Thu đi
Sao qua quít thế, còn gì không em ? 

Hà Nội, 19/9/2006

(trong tập Không đề (2006-2007) - Tập 7)

Thế là Thu

Ai nói Sài Gòn chẳng có mùa Thu
Chứ lá vàng bay cũng nhiều nỗi nhớ
Công viên nửa chiều nắng đâu có lửa
Chỉ hanh hanh vàng lá ngủ lơ mơ
Chẳng ai ngồi giữa nắng làm thơ
Chỉ khóm Cúc nhớ Thu bừng rộ nở
Áo dài trắng nắng phủ đôi vai nhỏ
Em dịu dàng thả Thu ngang qua tôi
Ngoài đường xe tấp nập thế thôi
Người Sài Gòn biết chọn đường vắng lặng
Đi bên người yêu nắng vàng cũng mặc
Chỉ có trong nhau đôi mắt tình nhân
Ở giữa Sài Gòn chớ có phân vân
Đêm chìm xuống - gió - chao ơi là lạnh
Bến sông rất tình - Trăng vàng chẳng bận
Ngồi ngắm sao trời - Đêm Thu chơi vơi

Đặng Ngọc Thanh (MM_Ngoc) - 18/09/2006

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét