Đà lạt ơi. Tôi mất em rồi
Chẳng còn những chiều vi vu đồi thông gió hát
Đường xe chạy hai làn, hồ Xuân Hương
thốt nhiên thành sân banh ngột ngạt
Còn đâu những bản tình ngày xưa
Em phố núi hai lần đi bộ
Người tìm người trong nhộn nhạo chợ chiều
Kẻ vô tình cũng bắt được thương yêu
Chợ Lầu một thời mua bán bởi tình yêu
Giữ lại trong nhau chút hương ấm lòng người lữ khách
Để hôm nay lòng lạnh lòng sạch bách
Kẻ khóc người cười, bán mua nhiều thứ chẳng vì đâu
Ngang qua phố núi xưa
Giờ cũng thành dĩ vãng
Nhà xưa thành cửa hàng kinh doanh quần áo và kính mát
Vì mưu sinh
Người đông
Dự án chung cư nhìn thông ra Đồi Cù
Của một Tập đoàn Dầu khí Việt Nam tráng lệ
Em nhỏ giật mình nghe mẹ kể
Tượng đá đánh đống đầy trên đường Hùng Vương
Nhìn mà thương
Tôi vẫn cứ còn sót lại một chút tình yêu Đà Lạt
Em đã hai con, héo mòn năm tháng
Ta nhớ thương ta, huyền hoặc mình cho tương lai tháng ba
ngày tám
Mơ rét Nàng Bân nơi quê xa.
Đà Lạt buồn ta chẳng nhận ra ta
Tình thật gần mà sao xa xôi thế
Em lặng yên bên những điều chưa kể
Ta vội vàng trong nắng cuối ngày đông./.
Đà Lạt, hình như là
việc gì vào cuối Đông Tân Mão (11/1/2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét