1.
Nàng vác rá sang
nhà bên xin gạo
Tình yêu thiếu vị
thuốc lào
Băn khoăn cứ hỏi
Mà phải rồi, nhân
loại bảo chả sao
Em mải miết ép
thiên hà đẻ ra các vì sao
Ta di cư quanh
chốn ao tù người mù con đường quen chợ thị
Quay cuồng trong
tình đồng chí
Sáu mươi năm cuộc
đời chợt nhận phố không quen
Xa lạ lắm. Những
chiều quen
Ngựa xe đón đưa
không mưa thời gian nhìn qua lăng kính ướt
Nhân gian nhớ ra
rồi. Bắt được
Lũ tình nhân
Em vội vàng vác
rá ra cân
Trả hàng xin chút
tơ lòng chưa tới vụ
Ta bàng hoàng
chợt nhận ra đời nhiều ngã ba cầm thú
Người về lãnh đạo
mùa trăng?
2.
Phương Đông, rồi
Rạng Đông
Người biết không
Ta ngồi nghe
những điều vô nghĩa
Chợt nhận ra điều
chưa kể
Là em.
Một khuôn mặt
không lạ chả quen
Láo nháo Vũng Tàu
chợ đêm
Trí thức, ca-ve
theo đời vào cuộc
Dẩy đời lên.
Người đòi cắt
Rạng Đông
Lao nhao allocate
operation cost
Kẻ ở người đi ô
hay giá dầu sốt ruột
Đ.M. thằng Mỹ hay
ConocoPhillips
nhất quyết chẳng cho vay
Ngân sách 2009
mất hai ngày vô nghĩa
Em ngơ ngác nghe
gì, có thể
Ta ngậm ngùi,
tuổi trẻ, còn không ?
Bao giờ xong
Bao giờ duyệt
Budget cho xong
Lải nhải Capex,
Opex ru đời vô nghĩa tất
Khoan vào mông.
Em cười, thôi cắt
cho xong
Ta ngơ ngẩn viết
nhiều dòng vô nghĩa
Thì ra
Cả ta, cả em đều
đẩy đi những điều có thể
Thời gian.
(Vũng Tàu, họp MCM JVPC 12/2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét