Cảm tác từ bài "Hãy đợi" của Kiều Phi Yến
Ấy chết xin em đừng khen vậy, nghiệp dư thôi mà. Với lại có đôi chút đồng cảm, chắc là quý thì em nói vậy thôi, có thể là hay với người này mà là dở với người kia, tùy theo nhìn nhận của mỗi người.
Gửi anh
Anh ạ bên này cũng từng chiều rơi
Sương rớt trên vai em mềm lắm
Đôi lúc....
Em cũng vô tình như mưa, nắng
Nên vì thế phố hoang mang?
Hà Nội nửa Thu đã sang
Mà nơi em...
Hình như Đông rồi đấy
Cả tuần nay
Hôm nào cũng vậy
Cứ cảm thấy mình vang váng sốt anh ơi
Em cứ bay ... và
Mỗi lúc một nơi
Không trú tâm được điều gì .. lạ thế!
Có nhiều khi em ngồi lặng yên và nghĩ
Thật không hiểu mình tìm kiếm những gì
Định nghĩa của gần, cả đến phân ly
Với em trở thành mơ hồ khôn lý giải
Anh ạ...
Nhiều giấc mơ trong đêm vô cùng sợ hãi
Sợ một mình...
Sợ cả tương lai...
KPY
Được kieu_phi_yen sửa chữa / chuyển vào
11:25 ngày 16/11/2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét