Cảm tác từ bài "Nhớ quê" của Kiều Phi Yến
Đọc thơ quê em, thốt nhiên nhận ra quê mình. Này, cho em trở lại với đời thường của quê hương mình này. Nó gần giống với bài về Hà Nội viết tặng em trước đây, hơi thô vì đời thường, đọc nhá.
Nhớ quê
Nhớ hoài lối rẽ ven đê
Bước người quang gánh chiều về đầu thôn
Gió mơn trên mảnh khăn san
Bóng đằm dưới đám mạ vàng xác xơ
Xa quê từ bấy đến giờ
Tình trong đôi mắt mà mơ một ngày
Đâu hồn vạn lý đắm say ?
Đâu lòng lữ thứ xum vầy ... chiếc thân ?
Thương cha công khó trăm phần
Thương mẹ từng bữa tảo tần chăm lo
Thương dòng đơn độc con đò
Thương mảnh sân thóc phơi khô hai mùa
Em về em đã về chưa
Hàng cau đan mái che mưa đợi chờ
Tằm đang no kén nhả tơ
Ai qua vụ gặt lại mơ võng điều...
Triền đê thương nhớ con diều
Chiều nay lại nhớ, nhớ nhiều .. đến anh!
KPY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét