Thứ Hai, 21 tháng 12, 2020

Chuyện quê

        Cảm tác  từ bài "Nhớ quê" của Kiều Phi Yến

Đọc thơ quê em, thốt nhiên nhận ra quê mình. Này, cho em trở lại với đời thường của quê hương mình này. Nó gần giống với bài về Hà Nội viết tặng em trước đây, hơi thô vì đời thường, đọc nhá.

Quê tôi bây giờ đổi thay
Vườn rau, ao cá, ruộng cày, còn đâu?
Người quê cứ mộng sang giàu
Bao nhiêu đất bấy nhiêu câu là tiền

Điện về đài đóm liên miên
Em đi ra tỉnh em quên đường về
Đầu làng đã có bến xe
Một giờ Hà Nội em khoe váy đầm

Thương quê tôi đứng tần ngần
Có cô bé hỏi anh cần tìm ai
Người quên đến thế là tài
Tôi băn khoăn quá ngày mai làng mình

Rằng xinh thì vẫn càng xinh
Sao em chẳng giống bọn mình ngày xưa?
Tóc thề đã hóa râu ngô
Nụ cười cắn chỉ bây giờ có son

Em đẹp như gái một con
Thôi đành mếu máo, may còn ngây thơ?
Bao giờ, thương quá ngày xưa…
 

Hà Nội, 05/12/2006


(Trong tập "Không đề (2006-2007)" - Tập 7)

----------------

Bài thơ man mác hồn của Nguyễn Bính quá! Mộc mạc đồng quê và xinh xắn. Cảm ơn đã tặng cái nỗi niềm. Anh làm thơ như vậy, Yến sao trả lời được????? Viết gượng thì không tự nhiên mà "chân quê" thì dạo này hư hao khá nhiều....

Nhớ quê

Nhớ hoài lối rẽ ven đê
Bước người quang gánh chiều về đầu thôn
Gió mơn trên mảnh khăn san
Bóng đằm dưới đám mạ vàng xác xơ

Xa quê từ bấy đến giờ
Tình trong đôi mắt mà mơ một ngày
Đâu hồn vạn lý đắm say ?
Đâu lòng lữ thứ xum vầy ... chiếc thân ?

Thương cha công khó trăm phần
Thương mẹ từng bữa tảo tần chăm lo
Thương dòng đơn độc con đò
Thương mảnh sân thóc phơi khô hai mùa

Em về em đã về chưa
Hàng cau đan mái che mưa đợi chờ
Tằm đang no kén nhả tơ
Ai qua vụ gặt lại mơ võng điều...

Triền đê thương nhớ con diều
Chiều nay lại nhớ, nhớ nhiều .. đến anh!

KPY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét