Em tính trả hết cho đời những điều khôn dại
Ta ngây ngô cười, cười mãi
Ô hô, mùa xuân
Ô hô, lòng nhân
Tự bảo lòng để rồi bốc lên cân
Trả lại đời những gì còn lỗ lãi
Em bảo chả cần nhớ gì
Mùa xuân kia ô kìa vô tình lại lại
Con lớn dần, đuổi thời gian qua nhanh
Phận hèn. Lối thường vô lối đi quanh
Mộng nghèo. Những cơn mê qua bất chợt
Nhủ lòng. Chiều nay hoàng hôn có nước
Phải rồi. Giả đời mong ước chiều say
Để còn, nhớ gì khôn dại thế, chiều nay
Ra hoàng hôn quay quay…
(2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét