Thêm một ngày rồi
Quãng đời hoang dại
Chiangmai cười mãi
Là em mùa xuân
Cố nhân ? chả cần
Đường về ? ái ngại
Còn không ? nhớ mãi
Em qua đời tôi.
Nhớ thương của Trời
Trách người mộng tưởng
Ước chi lòng vướng
Mùa xuân đi thôi
Cỏ dại bên đời
Biết rồi nói lắm
Mơ về trong nắng
Đường xa đưa ma
Đưa ngày đi qua
Để tình vội vã
Để lòng không lạ
Thương – và thương.
Ai có về, bên bến sông Tương?
Nàng đâu chừng ngoài 40. Ánh mắt buồn, nụ cười với hàm răng trắng buồn mà đẹp. Hình như phải cảm. Người chồng già tầm 70, bị tai biến khá nặng. Ta thương cái đẹp, và ái ngại cho một cuộc đời, phải tin thôi…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét