Cho F.
Paris tím dần
La Défense chìm
vào vô tận
Có một người
thương phận
Khi cuộc tình
tay ba
Em rạch ròi phân định
chuyện vời xa
Ta ngơ ngẩn như
ngày xưa con trẻ
Cứ vô tình, cứ vô
hình như thế
Ai ngờ em.
Dẫu mai này thành
không lạ chả quen
Cả Paris, cả nơi
xa Hà Nội
Cả em, cả tôi, cả
thời gian còn đợi
Có khi nào ta kịp
xót thân ta ?
Rồi tôi sẽ về,
rồi xa thật xa
Rồi em sẽ lại vui
như ngày xưa chả mất
Song đâu đó một
điều rất thật
Ta tìm nhau
Nghe lòng đau...
Paris, 10/1998
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét