Giá mà em quên đi giá mà
Cuộc đời thế ư? Trăm lần trả giá
Lòng người thế ư? Ngàn lần mang vạ
Huyền hoặc mình – người thôi ạ lòng nhân
Giá mà một ngày nhân loại oán mùa xuân
Giá mà quanh ta chỉ quay cuồng mộng tưởng
Giá mà em quên trăm ngàn lần mục ruỗng
Giá mà tình em ươm mùa đông
Ta biết rồi. Em vẫn phòng không
Ta tiếc người về trong mộng tưởng
Em vẫn ở bên đời, bên hoàng hôn lạc hướng
Em vẫn chỉ môi cười
Bao giờ… mới ngày đông./.
(2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét