Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2020

Rủi ro

Ta chối bỏ rủi ro 
Nhặt khỏi tuổi xuân những cành thông mùa đông vội vã
Còn nhắc cho em những ngày xuân thốt nhiên thành xa lạ

Vứt mẹ cái rủi ro đi
Em nghi ngờ quá, tội gì trong ta
Nàng là con dạ, con hoa
Lòng người xin đợi một nhà ái ân (xưng tội)

Về đi nếu có khi cần
Xa xôi bóng quế người thân cần gì
Để tìm người bảo người đi
Sống vì tình. Và (là) sống vì mình./.

(2011)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét