Chán rồi. Mẹ
kiếp. Chán rồi
Cuộc đời, thơ
thẩn một thôi thì dừng
Chiều về có một
người dưng
Bỗng dưng phải
cảm, tìm dừng cuộc chơi
Thương gì, thương
lắm em tôi
Yêu gì, yêu cả
một trời phong ba
Em yên phận
chuyện đàn bà
Ta vô thường thấy
là ta vô tình
Mà sao lại thế hả
mình
Tiền duyên chả
phải em xinh vì tiền
Để rồi nhân loại
hóa điên
Phải rồi hôm đấy
ưu phiền thân ai
Em còn tin một
ngày mai
Lạy Giời như thể bằng
hai lần lừa
Chiều đi, thương
thế bằng thừa
Rong rêu xếp lại,
tàu trưa kịp rồi
Thôi về, hư thế
thì thôi...
(Cuối đông 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét