Thứ hai.
Con ruồi trên mép
bàn đuổi mãi chẳng đi
Em băn khoăn rồi
mộng mị, kịp thời gian chưa khép
Tương tư mãi, còn
đâu đời đẹp
Đi tìm hồn cho thơ?
Chiều về cơn bão
số 5
Miền Trung, bây
chừ oằn trong gió cấp 12
Chợt vọng lòng hỏi
một mai
Bão tan. Trời lại sáng?
Thứ ba. Vẫn cứ thơ thẩn
nhặt duyên lòng đặt tháng ba ngày tám
Cúi tìm con tạo bỏ
quên
Thương về nơi cửa
đậu
Vị thành niên?
Thứ tư. Người đây,
phải rồi. Người đây
Mộng lành áo mới
người may
Vô duyên khóc vô
duyên cười vô duyên ạ
Chiều nay
Thứ năm. Con ruồi
kia đậu. Chẳng đi
Em ngại ngùng thẹn
thùng dùng dầu gội đầu kết nối tuổi già
Ta rộn ràng ngợ
ngàng trăng hoa dâng bàn thờ Phật
Có còn em và ta?
Thứ sáu. Thuốc thiu.
Thuốc nam dễ thiu.
Ta làm thơ.
Một hoang vắng một đi tìm một
trong trắng
Là thời gian cỏ
may.
Thứ bảy rồi Chủ
nhật. Nghỉ dài.
Hái cỏ em đầy tay
Hái tuổi em đầy
tay.
Con ruồi tìm
đếm gió heo may./.
Hà Nội, 25/9/2006
---
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét