Lặng lẽ khóc Người. Lặng lẽ viết. Lặng
lẽ gậm nhấm những hiện thực trớ trêu đang bày ra trước mặt, như một sự thử
thách tính chịu đựng, về độ nhẫn nhịn. Của cuộc đời, và của lòng người.
Mặc dù vẫn biết rằng, tất cả những điều
viết về Người, vẫn chỉ là chưa đủ…
(Hà
Nội, chiều tối ngày 13/10/2013)
NGƯỜI
LẶNG LẼ HÓA THÂN VÀO ĐẤT MẸ
Nước mắt không còn để khóc
Chín mươi triệu dân Việt Nam, con cháu
của Người
Một chiều thu nắng vàng nơi Hà Nội
Người đã bình dị trở về với đất Mẹ, Việt
Nam ơi…
Những lời văn, những vần thơ, những
hình ảnh… cũng chỉ được một phần thôi
Tổng kết làm sao… những đóng góp của cả
cuộc đời Người cho dân tộc Việt
Cho độc lập tự do, cho bình yên trên mảnh
đất hình chữ S
Thêm một chương sử vàng,
cho lịch sử huy hoàng,
đã bao lần đất nước sang trang…
Người đã trở về với đất Mẹ - Việt Nam
Gió và cát quê hương, ngàn đời… ru Người
vào giấc ngủ
Ở nơi ấy - Mũi Rồng. Một tiền đồn, trông
về Biển Đông bão tố
Người vẫn là linh hồn cho bình yên xã
tắc, non sông
Là đức tin. Cho dân Nam, một tương lai
hồng…
Nhiều trăm năm sau. Chúng con tin
Người sẽ hiển linh, trở thành Thánh
nhân trong lòng dân tộc Việt
Cùng Lý Thường Kiệt - Trần Hưng Đạo -
Quang Trung - Hồ Chí Minh…
Ghi vào lịch sử. Để các thế hệ cháu
con đều biết
Võ Nguyên Giáp – Người – đất mẹ Việt
Nam
Trong mênh mang. Vũ trụ đại ngàn…
(P.T.L)
(Hà Nội, chiều tối ngày 13/10/2013)