Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Người lặng lẽ hóa thân vào Đất Mẹ


Lặng lẽ khóc Người. Lặng lẽ viết. Lặng lẽ gậm nhấm những hiện thực trớ trêu đang bày ra trước mặt, như một sự thử thách tính chịu đựng, về độ nhẫn nhịn. Của cuộc đời, và của lòng người.

Mặc dù vẫn biết rằng, tất cả những điều viết về Người, vẫn chỉ là chưa đủ…

(Hà Nội, chiều tối ngày 13/10/2013)

NGƯỜI LẶNG LẼ HÓA THÂN VÀO ĐẤT MẸ

Nước mắt không còn để khóc
Chín mươi triệu dân Việt Nam, con cháu của Người
Một chiều thu nắng vàng nơi Hà Nội
Người đã bình dị trở về với đất Mẹ, Việt Nam ơi…

Những lời văn, những vần thơ, những hình ảnh… cũng chỉ được một phần thôi
Tổng kết làm sao… những đóng góp của cả cuộc đời Người cho dân tộc Việt
Cho độc lập tự do, cho bình yên trên mảnh đất hình chữ S
Thêm một chương sử vàng,
cho lịch sử huy hoàng,
đã bao lần đất nước sang trang…

Người đã trở về với đất Mẹ - Việt Nam
Gió và cát quê hương, ngàn đời… ru Người vào giấc ngủ
Ở nơi ấy - Mũi Rồng. Một tiền đồn, trông về Biển Đông bão tố
Người vẫn là linh hồn cho bình yên xã tắc, non sông
Là đức tin. Cho dân Nam, một tương lai hồng…

Nhiều trăm năm sau. Chúng con tin
Người sẽ hiển linh, trở thành Thánh nhân trong lòng dân tộc Việt
Cùng Lý Thường Kiệt - Trần Hưng Đạo - Quang Trung - Hồ Chí Minh…
Ghi vào lịch sử. Để các thế hệ cháu con đều biết

Võ Nguyên Giáp – Người – đất mẹ Việt Nam

Trong mênh mang. Vũ trụ đại ngàn…

(P.T.L)

(Hà Nội, chiều tối ngày 13/10/2013)

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Thương thời gian

“... lại Rằm tháng Tám đến nơi

nhớ thương vung vít một thời trai lơ...” 

(trích bài thơ cũ, đâu viết quãng 2007). 

 

Tôi yêu thời gian.
Đêm. Vô thường lòng bỗng lan man.
Qua rồi, một thời. Tháng Tám.
Mơ tan. Phố quên. Chiều lạ.

Có thể rồi một ngày không còn trăng
Em vẫn cứ đi về, bên lề cuộc đời
Ta vẫn cứ vô tình, tập làm người
Dù tình-đời là chiếc nôi
Phải vạ em ạ

Là đêm nay. Đêm. Trăng sáng quá
Ta thèm ngồi vá thời gian
Sằng sặc cười. Làm chú Cuội đời
Ăn tham, là Cuội. Ham chơi, là mình...

Em - là chị Hằng còn đong đưa tuổi muộn
Cho đời lành. Phàm là tình hiền
Ta - là buồn phiền. Không dưng phản diện
Ô kìa sông Ngân...

Lại nhủ tình. Một chút ăn năn
Lại nhủ lòng. Hoàng hôn về chậm
Lại bảo mình. Một ngày không sớm
Lại bảo lòng. Duyên phận rồi xa

Phải rồi. Lại Rằm. Còn đôi chiều nữa
Kịp qua.
Đông về nơi cổng đậu.

(Hà Nội, đêm đầu tháng 9/2013)

Chuyện vợ


Lại càu nhàu cằn nhằn. Này thì nàng, này thì thơ, này thì trăng, này thì...

Vợ tôi nó chẳng mù phây
vợ tôi nó biết ai gày hơn ai
ngày xưa nhiều chú đẹp trai
sau bỗng dưng ngợp tí tài của tôi
rồi bảo nhau tự rút lui
thế là đời để cho tôi được nàng...

Bây giờ như thể sang trang
Nàng tuyên bố thẳng không màng gì thơ
suốt ngày như kẻ ngẩn ngơ
bỏ đâu quên đấy, toàn thơ hớp hồn
không ra điên, chẳng ra khôn
ai làm anh khổ, anh buồn, là ai ?
nhân gian rặt chuyện khóc cười
không đâu lại cứ đem vơ về mình
em này xinh, em kia xinh
không khéo lại sập bẫy tình người ta
nay than già, mai than già
cứ làm như thể đưa ma về trời
thôi ngồi yên đấy ông ơi
tôi chiều ông. Để ông ngồi làm thơ
nhưng facebook phải có giờ
tôi không phải kẻ i tờ đâu nha
chuyện gần cho tới chuyện xa
đâu đâu cũng vẫn là nhà Việt Nam...
ông mà ham chuyện thế gian
tôi thề, lúc đó đừng bàn nọ kia
có giỏi về đâu thì về
các con lúc ấy nó về với tôi
chắc tôi chỉ nói thế thôi
nếu còn ngơ ngẩn, cứ ngồi đến đêm
ông đừng có để tôi điên...
tôi không thể cứ mãi hiền đâu ông
ai đầu sông, ai cuối sông
ai có giỏi cứ làm chồng đời đi
một khi mà đã hai khi
lúc đó sẽ chẳng còn gì mà ham
chẳng vợ con, chẳng còn quan...
đêm qua sợ quá, lúc nàng ngủ yên
loay hoay không bật đèn lên
ưu tư một lúc, tôi bèn... làm thơ.

(Tội nghiệp, thơ nó cứ toé loe ra thế đấy các cụ ạ. Thông cảm rồi bỏ quá cho em). 

(Đêm 16/9/2013, tức 12 tháng Tám âm)

Rằm tháng Tám


Đêm Hà Nội. Mới 11-12/8 âm mà trăng đã sáng thế. Trong trẻo trong một Hà Nội quay cuồng về thời cuộc. Ngẫu hứng một bài kỷ niệm. 


Đêm thu. Buồn quá đi chơi
Lang thang lên phố xem người nhân gian
Qua Hàng Đào, đến Hàng Ngang
Hàng Đồng, Hành Điếu... một đàn em xinh
Trăng Hà Nội rất vô tình
Em xinh em bảo mình xinh mình cười
Tôi cười, méo thế thì thôi
(Nụ cười bốn sáu, khác hồi thanh xuân)

Thương người, em bảo đem cân
Ngày xưa chú Cuội đâu cần gì đâu
Sông sâu đi, khắc có cầu
Không yêu nhảy phắt xuống cầu sông Ngân

Rồi em bảo em chả cần
Thôi đành. Phải tội. Thương thân. Mình già
Hẹn em, ngày mốt anh qua
Bây giờ anh phải về nhà, dối trăng
Bây giờ phải gặp chị Hằng
Ngày mai anh hứa, bỏ trăng ở nhà

Khà khà khà...

(Thứ hai, 16/9/2013 - nhằm ngày 12 tháng Tám âm)