Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Tình chờ

MÙA HẠ ĐI QUA
(Thơ Nguyễn Hoàng Kim Oanh)

Mùa Hạ đi qua
Từng con phố nhỏ
Rắc hạt đỗ vàng, ve ran nỗi nhớ
Nắng kết tơ hồng tiếng thu gọi sang trang.

Ai gánh mùa Hạ đi qua
Cô hàng hoa nhóm lửa ước mơ
Thắt đáy lưng ong hiền hòa buông ký ức
cuộc tình hờ nửa hư nửa thực
Thơm thơm hương cỏ dại đa mang …

Phớt ngang tiếng cười giòn tan cuối phố,
Góc con hẻm nhỏ
mặt nhàu … lỗ chỗ tổ ong  
Dáng mẹ gầy, chiều bóng đổ long tong…

Ai gánh mùa Hạ đi qua
Hay là gánh hàng rong
Nợ trần ai, một đời chưa thoát nợ?
Bà hàng nước bỏm bẻm miếng trầu thơm, góc chợ.
Dưới gốc đa làng
mở bói trang Kiều muộn
khúc khích cười, ơi cô bé lang thang!

Ai gánh mùa Hạ đi qua
thấp thoáng cõi mênh mông
 nghe đâu đây
sấm chớp rền giông tố?
Hiển linh bóng người khuất sau ánh đỏ
Hồn phiêu du ngân vọng tiếng thu không…

 Ai gánh mùa Hạ đi qua
Để anh say  cánh  sao xa
mút mùa đêm  thả nhớ,
Trăng vỡ bàng hoàng thương ánh thơ tan.

Mùa Hạ đi qua
Kiêu hãnh bồng bềnh em kì lạ
Thơm thảo giao nhau, lao xao hoa lá
Khúc Hạ nồng nàn
Chan chứa quá
Tình ơi!!!

Đọc "Mùa hạ đi qua" của chị, thấy thời gian nó ra thế này đây ạ. Xin mạn phép được dịch qua lục bát, nhưng chắc là chưa thể toát được hết ý của tác giả, có gì xin chị bỏ quá cho. Kính.

TÌNH CHỜ

thế là mùa hạ đi qua
phố xưa. nỗi nhớ. em xa. nắng vàng
ngậm ngùi. ve khóc. thu sang
nhạt nhoà bóng nắng. cành bàng bơ vơ

giật mình. như tỉnh. như mơ
lưng ong ngày ấy. bây giờ còn không
một đời. dang dở. long đong
thương cô hàng xén phải lòng người dưng

chiều tàn. bóng đổ. nghiêng sông
người ngày xưa ấy. giờ không. thế này
đồng trầu cay. khói thuốc bay
tưởng Kiều. mơ một quãng ngày đi qua
ô kìa. ra lại bóng ta
phiêu diêu cơn mộng. trăng là đêm mai

bềnh bồng. nỗi nhớ. nguôi ngoai
bóng ai như vượt ra ngoài thời gian
thương về khúc hạ nồng nàn
cỏ cây. hoa lá. lan man... tình chờ./.

(Hà Nội, 03/10/2015)




Gửi em ở cuối sông Hồng

Bài này làm vào quãng 2015, sau khi khoan Kỳ Lân-1X, ngày bàn giao lại lô 103-107/04 POC cho PVEP Sông Hồng phụ trách. Theo bài “Gửi em ở cuối sông Hồng”, nhạc Thuận Yến, lời thơ Dương Soái.

GỬI EM Ở CUỐI SÔNG HỒNG

1.
David Ha:
Anh quản Đông Quan
PVEP Sông Hồng chưa từng ra biển
Ở nơi ấy mùa này thiếu khí
Chỗ thì đông, nhưng ít việc làm...

Kim Thư:
Em ở POC, tối ngày lo chăm gấu kiếm dầu
Hết Lạc Đà, Song Ngư... mệt muốn chết
Nhưng mùa này quả thực là vui phết
Anh ở mãi Sông Hồng, có hiểu vì sao không?

David Ha:
Anh hỏi quan trên
Nghe "đài" báo có nhiều tin mới
Trên giao nên anh hết mình làm tới
Rồi anh xin khoan
Dù cho âm budget
Nhưng anh vẫn cứ làm
Kêu mãi cũng phải nghe

Và anh khoan
Kỳ Lân ra đời

ĐK:
Bốn Rồng con đã ngời lên sắc đỏ
Biết rằng anh ngóng chờ first gas
Sợ khí nông?
Kẹt cần khoan?

Mà Kỳ Lân phun lửa, em ơi!
Giờ Kỳ Lân, phun lửa, anh ơi!

 2.
David Ha:
Anh kể em nghe
3D anh làm xong đầu Ất Mùi
Nghiệm thu mãi tận ngoài Phan Thiết
Lúc nằm trong Ban dự án thăm dò

Anh sợ khoan khô
Giống ngày xưa khoan giếng Núi Đèo
Cố lần này ta khoan gặp targets
Nhưng phải cần được Tập đoàn cho phép
Bây giờ lấy đâu tiền, ngân khoản mình đang gay...

Kim Thư:
Anh hiểu cho em
Thương miền Bắc thiếu dầu thiếu khí
Đông Quan D nay chắc còn một tí...
Rồi trên giao cho
Được hai lô phía Bắc
Nay anh nhận coi dùm
Méo mó vẫn còn hơn

Dầu em lo
Để khí anh làm

ĐK:
Bốn Rồng kia dẫu còn hơi bé nhỏ
Phát hiện đây nhưng rất nhiều gian khó
Rồi khó khăn
Vì ngày mai

Mình cùng nhau, tin ở tương lai./.

(kỷ niệm ngày khoan Kỳ Lân-1X, sáng tác quãng cuối 2015)

g tác quãng cuối 2015)

Về Phan Rang

Mong mưa ở Phan Rang
(Hoàng Xuân Bản)

Rồi đất trời sẽ dịu lại sau mưa
Cây thắm lại sau một mùa khô cháy
Em đằm lại sau tháng ngày bươn chải
Nắng Phan Rang nung lửa Tháp Chàm
***
Ơi Thanh long! Loài hoa nở về đêm
tránh cái nắng ban ngày bỏng rát
tránh tiếng cười và ánh nhìn cắt mặt
mong được hồn nhiên thanh thản giữa vườn quê
***
Tôi ra Phan Rang vào cuối mùa khô
vẫn nắng rát đầu hè
vẫn gió cát bập bùng hoa lửa
Chợt bóng mây ào qua
cơn mưa rào nhè nhẹ
Báo hiệu một mùa mưa rồi sẽ đến dầm dề
***
Mong đất trời sẽ dịu lại sau mưa
để cho nụ cười em thắm lại
không phải trốn ánh ngày
như Thanh Long – loài hoa nở về đêm.
(Phan Rang, 12/5/2015 – Hoàng Xuân Bản)

Đọc bài thơ của bác về xứ Phan Rang, nơi em đã từng đóng quân ngày xưa. Em xin phép hoạ lại tí ti. Cho nó hợp với một khung cảnh u buồn nơi Tháp Chàm hoa lệ ngày xưa. Trân trọng.

VỀ PHAN RANG
(kính tặng bác H.X.Bản)

Người về với đất Phan Rang
Quê hương của vũ điệu Chàm ngày xưa
Một vùng cây cỏ lưa thưa
Nắng chang chang nắng. Ai vừa qua đây?

Dòng đời như tỉnh như say
Chiêm bao ngồi đợi tháng ngày đi hoang
Nợ tình dang dở dở dang
Thu qua, đông lại, xuân tàn, hạ phai
Cầm lòng mơ một ngày mai
Mưa hoà, gió thuận, thái lai, thanh bình...

Tìm người. Cuối tiết Thanh minh
Mộng lòng nhen đốm lửa tình. Hư vô...

(Hà Nội, 10/3/2016).



Lại Tú Xương

Họp. Phát chán vì mấy kẻ lên đồng về đạo lý. Báo cáo mới chả báo cầy, đầu công với đầu tư, bú cờ cả (16/3/16).

LẠI TÚ XƯƠNG

lẳng lặng mà nghe nó cắn nhau
giá dầu còn giảm, đít đặt đâu
ngày xưa nói phét thành quan chức
khốn nạn bây giờ ỉa mõm nhau

nó kèn cựa nhau chuyện ăn chia
cái mồm leo lẻo đến là ghê
hứng khởi nịnh nhau tài đánh golf
tấu hài như chó dái bờ đê

nó hành xử như đám phu xe
thằng trên chỉ đạo toé toè loe
chém cha một lũ quyền và chức
đến lúc hưu rồi chó nó nghe

mả cụ nó táng vào chữ tham
thành ra bây giờ nó mới gian
ngày sau thiên hạ cơ đồ lại
khốn nạn bấy giờ cấm thở than

đấy là câu chuyện thế hệ tôi
một phường cơ hội bám đời trôi
ngày xưa cụ Tú tài thơ thật
chửi đến khi nào chán thì thôi./.

(Hà Nội, 16/3/2016)



Mùa xuân làng lúa làng hoa

Nhân tiện bác Đỗ Đức, một cư dân Hồ Tây, phản ảnh sự xuống cấp của Hồ Tây và những lấn chiếm lòng hồ bao năm nay của các nhà hàng, khuôn viên, dự án (có hay không sự cho phép của chính quyền?), em viết bài này, từ nguyên bản bài Mùa xuân, làng lúa, làng hoa - Tác giả: Ngọc Khuê, bài hát nổi tiếng bởi ca sĩ Thanh Hoa. Xin phép bác được share bài viết của bác và mấy tấm hình minh hoạ. Kính. (Mùa xuân làng lúa làng hoa).

MÙA XUÂN LÀNG LÚA LÀNG HOA

"Bên lúa, em bên lúa
Cánh đồng làng, ven đê
Hồ Tây xanh mênh mông
Trong tươi thắm nắng chiều..."

Làng em, nay còn đâu
Hoa theo lúa ra tận chân đê
Hồ Tây, ôi... phê
Vẫn còn đây, nhưng bé tí tèo tẹo

Nước tuy ô nhiễm, nhưng thành phố duyệt rồi
Một đề án đang thành hình
Đang san lấp nhanh làm nền
Sáng tối lấn từng giờ
Bao khuôn viên nhà hàng
Đua nhau khoe mặt tiền
Hồ Tây em hẹp dần
Người ơi...

Nếu anh còn muốn đi thăm quan hồ cũ
Thì mau ra mà xem
Hồ Tây, sang năm còn hẹp nữa
Rồi sẽ, thành ao, người ơi
Hồ biến thành ao, là xong...

(Hà Nội, 21/3/2016)

Hoa tím ngoài sân

Đối với thế hệ chúng tôi, những bài hát của nhạc sĩ Thanh Tùng như một luồng gió mới, đến với giới sinh viên vào thời kỳ đầu đổi mới. Cùng với Trần Tiến, Nguyễn Cường... những nhạc sĩ tài hoa của nền nhạc trẻ Việt Nam, Thanh Tùng với những bài hát mang giai điệu buồn man mác đã đi vào lòng người yêu âm nhạc nói chung và thế hệ trẻ sinh viên học sinh nói riêng. Đó sẽ là những tình khúc bất tử cùng thời gian.

Hôm nay, người yêu âm nhạc Việt Nam tiễn ông về đất mẹ. Vĩnh biệt ông, cầu mong ông thanh thản nơi suối vàng, và xin được cảm ơn ông, những gì ông đã mang lại, cho cuộc đời này.

Bài viết phỏng theo "Hoa tím ngoài sân", nhạc và lời của ông, người nhạc sĩ tôi yêu. RIP. (Hoa tím ngoài sân)

HOA TÍM NGOÀI SÂN

Một ngày tình cờ, âm nhạc nước Nam xuất hiện tên ông
Cuộc đời nhọc nhằn, chợt đong thương nhớ với đầy ước mong
Mà rồi một ngày, một ngày bỗng qua, tan vào hư không
Bao điều hy vọng, giờ ai đã, ai đã đi thật xa...

Còn đâu nữa, hình dáng ai trên văn đàn này
Xuân qua hè, lá rụng, gió thu bay
Mùa đông đến, tìm bóng ai cô đơn từng ngày
Niệm lòng người ơi, tin vẫn đâu đây...

"Ai đừng đi, xin ai đừng đi"
Mà ai đó, giờ ca khúc chia ly thật rồi
Cuộc đời này rồi còn ai biết ai
Ngày mai tới, biết chăng ngày mai?

Con đường nay hay chăng còn ai
Giờ hoang vắng bóng ai trên đường dài
Ai giờ đi, rồi ai còn ai nữa
Ngồi từng chiều buông, ai đếm lá rơi?

Hà Nội ngày mưa buồn. Viết kỷ niệm 2 ngày mất nhạc sĩ Thanh Tùng (16/3/2016)

Nước này lãnh đạo toàn người ngoan

Mấy ngày nghỉ. Nhìn miền Trung cá chết đau lòng quá. Hệ luỵ kéo theo là hàng triệu ngư dân một dải đất miền Trung nghìn năm sống vì biển, nay mưu sinh làm sao? Lại trò hề một lũ đầy tớ điên ra tắm biển và ăn cá, trong khi để tìm ra nguyên nhân cá chết thì dường như... quên? mà kẻ thù thì dòm ngó ngày đêm. Giật mình nhớ câu chuyện làm người tử tế của anh Ba. Viết đôi dòng, cho năm tháng lại qua (02/5/2016).

NƯỚC NÀY LÃNH ĐẠO TOÀN NGƯỜI NGOAN
(nói với anh Ba)

Bàn về ô nhiễm ở miền Trung
Dè dặt từ hiệu ứng đám đông
Chiều nay thanh thản 3 ngày nghỉ
Tìm người tử tế cho núi sông...

Anh về chuyện thật như chiêm bao
Dặn lại đời sau tử tế vào
Nhiệm kỳ 2 khoá anh vầy vọc
Không biết lòng tin ở chốn nào

Dự án bô-xít ở Tây nguyên
Bao người can gián, anh giả quên
Bùn đỏ ô nhiễm, lòng dân nát
Tội ấy đang còn trong bóng đêm

Anh vung tay ký Formosa
Biến cả miền Trung thành hố ga
Bây giờ biển chết, người dân chết
Ai người tử tế hả anh Ba?

Anh về phủi đít thế là xong
Quê mình toàn gạo trắng nước trong
Miền Trung đang khóc, lòng tin mất
Liệu có bao giờ anh đoái trông?

Đời sống dân mình sao đắng cay
Nghìn năm Bắc thuộc mới là đây
Bàn tay nhớp nhúa vàng và tốt
Nó đã che mồm ai bấy nay?

Hà Nội, 02/5/2016

Tiếng chày trên sóc Bombo

Đầu tiên là chúc mừng ông bạn Nhuhuy Tran đã Hội thảo thành công, rồi chúc mừng chuyến DK2-2015 của chúng ta thành công, nhiều ý nghĩa. Xin cảm ơn Ban tổ chức, các nhà sáng lập DK2 và các đồng nghiệp đã cùng tham dự.
Đây là bài tặng Nhuhuy Tran, hôm ở Bình Phước (đêm 11/12/2015). (tiếng chày trên sóc Bombo)

TIẾNG CHÀY TRÊN SÓC BOMBO

1.
Cứ rượu bia là lại thèm sáng tác
Sáng hôm qua vừa mới nước hồ Tây
Chiều hôm nay là đã mãi tận đây
Uống rượu đêm nay là phải uống bằng thùng

Tháng 12 việc ngập đầu tối mắt
Bỗng ai xui lại kéo đến Bản Đôn
Chày Bombo toàn những thứ thiệt luôn
Cối mượn trong dân rồi lại rửa bằng cồn

Ế... rượu uống người say
Đừng đưa lên face, có thằng chưa say, nó không dám về
Ế... càng uống càng phê
Nghĩ tới mà ghê, có thằng lăn lê, sắp xong luận án

Ứ, hư. Nhiều khi quá đà...

Ư, nhớ ngày xưa đó, vượt bao gian khó,
trải bao sương gió, để có nhiêu đây
cùng đàn em sáng trưa tối ngày
bao nhiêu rượu là bao nhiêu tình,
à tình tình, tình người vùng bưng

Sắp tới Giáng sinh, hẹn trưa thứ sáu, mình lại gặp nhau, làm ly cuối ngày,
rồi cầm chày, lên sóc Bombo.

Hẹn hôm tới vào, cùng lời chào, zô sóc Bombo.

2.
Giá dầu down làm cả ngành khốn khó
Cuối năm lo dịp tới lấy gì khoan
Dầu không lên thì chắc chết toàn Ban
Mấy việc hôm nay mình còn phải cần bàn

Nhớ ngày xưa tìm dầu mà đốt khí
Tiếp Tiger là lại đến Rạng Đông
Toàn khoan trong bồn trũng Cửu Long
Phát hiện liên miên ngày mười mấy ngàn thùng

Ế... nào hãy cạn ly
Ngày xưa đi thi, có cậu lương y, nó xin chén rượu
Ế... đời sắp phải ghi
Năm tới (ở) POC, vẫn cậu lương y, sắp như từ mẫu...

Ứ, hư. Ngày vui tới rồi
Ta, sẽ làm nguyên chuyến, từ Nam ra Bắc,
cùng nhau đi tới, mình đến Buôn Mê,
chuyện ngày mai dẫu ra thế nào,
bao nhiêu rượu là bây nhiêu tình, và mình còn, là tình đồng niên

vẫn biết tháng năm, nhiều khi quên mất, bạn bè ngày xưa, giờ đâu hết rồi,
để mình ngồi, trên sóc Bombo

Cùng nâng chén nào, mời bạn hiền, ta uống đêm nay (ta uống cho say, thâu đêm).

(Bình Phước, đêm 11/12/2015, hôm Nhuhuy Tran Hội thảo trường).