MÙA HẠ ĐI QUA
(Thơ Nguyễn Hoàng Kim Oanh)
Mùa Hạ đi
qua
Từng con
phố nhỏ
Rắc hạt đỗ
vàng, ve ran nỗi nhớ
Nắng kết
tơ hồng tiếng thu gọi sang trang.
Ai gánh
mùa Hạ đi qua
Cô hàng
hoa nhóm lửa ước mơ
Thắt đáy
lưng ong hiền hòa buông ký ức
cuộc tình
hờ nửa hư nửa thực
Thơm thơm
hương cỏ dại đa mang …
Phớt
ngang tiếng cười giòn tan cuối phố,
Góc con hẻm
nhỏ
mặt nhàu
… lỗ chỗ tổ ong
Dáng mẹ gầy,
chiều bóng đổ long tong…
Ai gánh
mùa Hạ đi qua
Hay là
gánh hàng rong
Nợ trần
ai, một đời chưa thoát nợ?
Bà hàng nước
bỏm bẻm miếng trầu thơm, góc chợ.
Dưới gốc
đa làng
mở bói
trang Kiều muộn
khúc
khích cười, ơi cô bé lang thang!
Ai gánh
mùa Hạ đi qua
thấp
thoáng cõi mênh mông
nghe đâu đây
sấm chớp
rền giông tố?
Hiển linh
bóng người khuất sau ánh đỏ
Hồn phiêu
du ngân vọng tiếng thu không…
Ai gánh mùa Hạ đi qua
Để anh
say cánh
sao xa
mút mùa
đêm thả nhớ,
Trăng vỡ
bàng hoàng thương ánh thơ tan.
Mùa Hạ đi
qua
Kiêu hãnh
bồng bềnh em kì lạ
Thơm thảo
giao nhau, lao xao hoa lá
Khúc Hạ nồng
nàn
Chan chứa
quá
Tình ơi!!!
Đọc "Mùa hạ đi qua" của chị,
thấy thời gian nó ra thế này đây ạ. Xin mạn phép được dịch qua lục bát, nhưng
chắc là chưa thể toát được hết ý của tác giả, có gì xin chị bỏ quá cho. Kính.
TÌNH CHỜ
thế là
mùa hạ đi qua
phố xưa.
nỗi nhớ. em xa. nắng vàng
ngậm
ngùi. ve khóc. thu sang
nhạt nhoà
bóng nắng. cành bàng bơ vơ
giật
mình. như tỉnh. như mơ
lưng ong
ngày ấy. bây giờ còn không
một đời.
dang dở. long đong
thương cô
hàng xén phải lòng người dưng
chiều
tàn. bóng đổ. nghiêng sông
người
ngày xưa ấy. giờ không. thế này
đồng trầu
cay. khói thuốc bay
tưởng Kiều.
mơ một quãng ngày đi qua
ô kìa. ra
lại bóng ta
phiêu
diêu cơn mộng. trăng là đêm mai
bềnh bồng.
nỗi nhớ. nguôi ngoai
bóng ai
như vượt ra ngoài thời gian
thương về
khúc hạ nồng nàn
cỏ cây.
hoa lá. lan man... tình chờ./.
(Hà Nội, 03/10/2015)