Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Phố Cò

Enreca hội thảo 21/11 ở vpi anh Pha ạ. Nghe "Đôi bờ sông Công" lại muốn gửi tặng anh Trụ bài thơ kỷ niệm vào đây ạ.

PHỐ CÒ

Phố Cò, địa danh trường Mỏ Địa chất khí xưa ở Mỏ Chè, Phổ Yên, Bắc Thái cũ. mãi đến khóa 26 (tức là năm 1986) trường Mỏ mới chuyển về Đông Ngạc, Từ Liêm, Hà Nội (nay là phường Đức Thắng, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội). Bài thơ làm tặng anh Vũ trụ, đợt kỷ niệm các anh trở lại trường nơi Mỏ Chè năm xưa.

Tặng anh Vũ Trụ

còn gì mà thăm cụ ơi
phố Cò liệu có nhớ người năm xưa
"vườn ươm" lạnh đến bất ngờ
Phổ Yên ngày ấy thành thơ lâu rồi
Mỏ Chè giờ vẫn xanh tươi?
người ngâm hoá chất của đời, còn không?
thời gian... không đợi chả mong
học trò đều đã thành ông thành bà
......
35 năm ngỡ là xa (1979-2014)
Nào đâu chớp mắt đã là thiên thu.

(16/11/2014)

Tìm mình


Đọc bài "Tự bạch" của chị NHKO. 

Kính tặng chị bài thơ, coi như thư trả lời bài "Tự bạch". Đoạn kết có đôi phần ai oán, song chị bỏ quá cho, cái kiểu thơ loại này nó vậy. Chúc chị vui, và tiếp tục sáng tác tốt, cho bạn bè, cho cuộc đời.

TÌM MÌNH

lâu rồi cứ nghĩ chị nghỉ ngơi
giãn chuyện văn thơ, trốn thế thời
ai dè chị tính thôi dừng hẳn
dứt bỏ văn chương với nợ đời

không dưng vướng vào duyên bút mực
chót lỡ đa mang phận con người
thành thử không viết không đành được
có lẽ là do tại ông Trời

thôi thì cứ viết cho mình vậy
vẫn biết hư danh thói ở đời
hội nọ nhà kia phường nghệ thuật
đèo mẹ toàn văn hoá chợ Giời

nhìn ra thiên hạ vô tình cả
bấu véo nhân gian kiếm nụ cười
giả chân trộn lẫn màu danh vọng
nói mãi xem ra phí cả lời

thôi đành lại viết cho tình vậy
níu kéo nhân duyên xót phận người
tìm nơi tri kỷ chia đồng cảm
nhắm mắt cho xong nốt cuộc đời

vẫn biết đau thương, kiếp làm người.
(biết có ai hay, hết mực rồi).

Hà Nội, 02/10/2015

Bến cũ chiều xưa


Dưới đây là bài "Bến xưa" của nữ thi sĩ Nguyễn Hoàng Kim Oanh (viết từ năm 2014). Đọc lại thấy vẫn mang nhiều xúc cảm. Bèn họa lại bài "Bến cũ chiều xưa", bên dưới.

BẾN XƯA

Sông xưa bến cũ anh về
Rưng rưng khói biếc ven đê xóm nghèo
đò đưa ai gác mái chèo
sông sâu để tuột dây neo cuối dòng

Anh ra thăm Mẹ bên đồng
đau thương tận đáy chiều đông năm nào
ngậm ngùi chân bước nôn nao
Gió len tím ngắt lặn vào xót xa...

Hương cau nở trắng thềm hoa
trầu thơm vàng lá nắng nhòa nhạt rơi
bát cơm tắm giọt mồ hôi
bâng khuâng trước giậu mùng tơi xế mùa...

Heo may chạm tuổi yêu xưa
trắng ngần bông bưởi hương vừa phớt ngang!

Đọc lại "Bến xưa" của chị thấy vẫn mang nhiều dư âm. Nỗi khắc khoải của kiếp người tha hương. Xin được hoạ lại, hy vọng đồng cảm với nhà thơ.

BẾN CŨ CHIỀU XƯA

Người về. Bến cũ. Còn không
Ven đê. Xóm nhỏ. Long đong phận nghèo
Đời buồn. Theo tiếng bịp kêu
Sông sâu đứt gánh. Nhịp chèo lặng câm

Mẹ già. Di ảnh phù vân
Chiều đông lạnh giá. Tần ngần phương nao 
Ngập ngừng. Bước thấp bước cao 
Lẻ loi nắng quái. Tình nào? tiếc thương?

Cau khô. Trầu héo. Lạc đường.
Lòng người. Hiu quạnh. Tha hương. Nhọc nhằn.
Một đời. Quay quắt tối tăm
Heo may. Giở dạ. Hỏi rằng, tình yêu?

Giật mình. Thương tiếng bịp kêu
Phải chăng, hương bưởi, một chiều quanh đây?

Hà Nội, kỷ niệm ngày Người cao tuổi, (01/10/2015)

Nguyên bản câu cuối là:
... Giật mình. Một nắm chỉ thêu
Phải chăng, hương bưởi, một chiều còn vương ?

với cái tích khi yêu nhau, người con gái buộc vào tay người yêu sợi chỉ ngũ sắc...