Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

VIẾT VỀ Nhuhuy TRẦN

Hê, chào ngày mới. Hưởng ứng tiếp tục viết lời bài hát "Mùa xuân từ những giếng dầu" do Trần Như Huy phóng tác.
Đây là phiên bản GAS viết về thằng bạn mình nhá.


PHỎNG THEO BÀI "MÙA XUÂN TỪ NHỮNG GIẾNG DẦU" của Phạm Minh Tuấn (http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/mua-xuan-den-tu-nhung-gieng-dau-van-burin.TySdHHTWzk.html)

Dầu đôi lúc cần những cái đầu
Đầu khi nóng cần bôi tí dầu
Dầu con Ó, hoặc dầu Trường Sơn
Thà không có, đừng dùng Phật Sơn

Trần Như ngồi bắt Kình Ngư
Bé tẹo teo, lại đòi phát (triển) nóng
Lệnh trên, dù vẫn phải theo
Vẫn cố tìm, để Kình Ngư không teo

Ha, há hà, cả nhà, cùng vui
Vui, thấy dầu, gật đầu, bắt tay...

Mừng đến khóc, mừng như bắt được
Nhiều khi bắt, nhiều khi bắt trượt
Vài con cá, Lạc Đà, Hải Sư
Nhiều khi xót, tiền mình đầu tư...

Trần Như giờ bắt đầu tu
Cúc cù cu, giờ Dần mỗi sáng
Ngựa xe, đạp đến quận Tư
Cứ mỗi ngày, tìm tình yêu trên yên

Ư, ứ ừ, bụng xẹp, cười tươi
A, á hà, cả nhà, cùng chơi...


Trông về Dasar

Thốt nhiên nghĩ đến Giang, đến buôn DaSar.
Những ngày luồn rừng, tít tận Dachais xa xôi. Nhớ cái nắng cái gió người ơi.
Lại tính ngược quốc lộ 26 tuyến Dục Mỹ qua đèo Phượng Hoàng đi M'D Rak, EaKar, KrongPak, trở về Buôn Mê xưa. Ngoảnh lại 20 năm.
Tặng Giang. Và K'Dien, những người tôi quen.


TRÔNG VỀ DASAR

Con tôi lớn rồi
Mắt nâu rạng ngời
Tóc xoăn của mẹ
Mạnh mẽ của đời

Hai mươi mùa lá
Con hai mươi rồi
Thành con của mẹ
Thành dân của đời

Mẹ con ngày ấy
Cha không nhận ra
Và con từ đấy
Thôi nhìn từ xa

Đường về buôn cũ
Cũng thay đổi rồi
Đường trần cũng thế
Hoàng hôn không mời

Dòng đời cha đi
Vạn phần khúc khuỷu
Tình đời cha mang
Nhiều điều vất vả

Không quên ngày ấy
Không quên mẹ con
Giàng* đày cha đấy
Không mong gì hơn

Giờ thành kỷ niệm
Tin con lớn khôn
Tìm ngày xưa ấy
Thôi thôi thì hơn.

(Nha Trang, 19/12/13)

Nha Trang mùa đông lại về

M.K cứ đi là lại viết. Chẳng ra làm sao cả. Như ma làm. Đồ mắc dịch.

NHA TRANG MÙA ĐÔNG LẠI VỀ

Ta tiễn mùa thu đi bằng cơn mơ dài kỷ niệm
Em cố tìm xuân sang rồi tương tư là chuyện
Đâu đó cùng nhân gian làm hư hao điều thiện
Thôi cố mừng đi em chiều nay ai nhập viện

Đông rồi.
Xin người.
Ơn Trời.
Xong đời.

NT, sáng 19/12/13

Ký sự Nha Trang

Chiều buồn. Nha Trang, Michelia Hotel ngày ảnh hưởng gió mùa 18/12/13.

KÝ SỰ NHA TRANG

Em làm thuê
Tiền ba triệu
Ăn và tiêu
Chồng không rượu

Em hồn nhiên
Chiều nay lạnh
Ơn bề trên
Tình không lạnh

Ta - thời gian
Là vô tận
Tin vào em
Cười. Vui. Giận.

Mơ ngày mai
Chiều buông chậm
Ai còn ai
Mình xin nhận

Để tạ từ em về sau.

Tin về nơi xóm Đạo

Rét lắm. Sáng Chủ nhật. 4:30. Chuông nhà thờ làng bên. Cổng nhà ai đó lao xao. Tin vô nhà thờ, nguyện lòng.
Lại một Giáng sinh lòng diệu vợi
Người đón ngày về thay áo mới
Chúc phúc cho lòng, chúc phúc nhau
Để Giáng sinh đi lại cơ cầu...
Một niềm nguyện cầu, ăn năn nhiều chục năm rồi. Người ta kính Chúa ở lòng.


TIN VỀ NƠI XÓM ĐẠO

Lâu lắm người không về xóm Đạo
Ngày tàn hờ hững, ai đi đâu?
Phúc âm buồn bã, ai trông đợi
Chúa nhựt chuông lòng thương lòng đau

Đường trần còn đó trong mê vọng
Bao lần kính Chúa nghe Thánh ca
Kinh cầu ai đó xin chuông giá
Hoang vắng, xa vời... Ta với ta

Một Giáng sinh rồi sẽ lại qua
Một chiều lại đi. Hồn viễn xứ
Một ngày lại xanh. Cười tư lự
Phải rồi, một Giáng sinh nữa qua

Chúa về. Chúa xuống với nhân gian
Người đi. Lòng nhân còn ở lại?
Ơn Chúa an lành. Và tin mãi
Một đời ngộ Đạo, một đời quên

Một chuyện lòng buồn. Một người quen
Chúa biết rồi. Và Chúa cũng quên
Giáng sinh này. Ơn Chúa, Amen...

(hơn tuần trước Noel 2013)

Kỷ niệm quên

Đêm. Hà Nội. Một đợt gió Đông Bắc mùa về. Lạnh tê tái. Chợt một niềm mong, về phố núi. Lào Cai. Đâu chừng nỗi nhớ, nguôi ngoai...
..............
Ngày tàn. Đêm chưa sang
Đông về. Sương buốt giá
Phố núi. Người. Xa lạ.
Đong đầy. Kỷ niệm quên

Ai về? Tận Bảo Yên
Nhắn giùm. Ngày xa ấy
Đã ba rằm tháng bảy
Có còn ngâu? còn ta?

Thương đời. Rặt ngã ba
Mong người. Chiều dang dở
Than gì. Nắng và gió
Khóc trong lòng. Tiếng yêu

Quê nghèo vọng cuốc kêu
Mẹ hiền trông khung cửa
Xin ngàn lần lầm lỡ
Một hoàng hôn quy y

Tình - xin mãi đừng đi?
Đời - vô tình chẳng đợi
Lòng - ai còn thay mới
Người - bạc trắng như vôi...

(HN, 13/12/13)

Em dỗi

... Cóc ngủ được. Tuổi già. Lục lọi tìm thơ, thôi thì cứ đưa lên cho bạn bè đọc, khi trà dư tửu hậu. Cứ lẫn lộn giữa fb và blog, thôi kệ (làm đâu ngày cụ Giáp mất, 4/10/2013).
.........

em dỗi với cuộc đời
em dỗi với lòng người
thời gian tìm vô ảnh
ta kịp làm cuộc chơi?

em dỗi với ngày xanh
em dỗi với chiều quanh
hoàng hôn là niềm lạ
phải rồi, thương mong manh

em dỗi với thời gian
em dỗi với tình tan
ta chìm trong men đậy
khi nào ? kiếp trần gian ?

thôi về thôi người ơi
khi đời là cuộc chơi
khi tình là duyên nợ
thôi về thôi người ơi...

trăng hạ huyền

Trăng sáng quá, cô tịch. Đã chạm đầu giờ Tý, một ngày nữa bắt đầu. Không gian hoang vắng quá. Nghe lòng đầy tiếng dế kêu trời ạ. Khó ngủ. Nằm nghe tuổi già đến gần.

ta lặng yên
nghe mùa thu trở dạ
lòng người hoá đá
nhập nhằng
tin người ấy gọi bằng thằng

em quạnh hiu
thương hoàng hôn phải vạ
giận mình giận người
ngậm cười
cho đời là sao quả tạ

để ta nhận ra rồi
hỏi em chuyện xa rồi
để quên mượn môi cười
bảo an phận ông Trời

mơ em ngày sau
ta về đâu?
mơ ta ngày sau
em còn đâu?

trăng hạ huyền
đêm này
đêm dài
cuộc đời mong ngóng chi nhau?

ươm lòng đau
khi ngày xưa chả kể.

(HN, hạ tuần tháng Tuất, Canh Ngọ)

chiều không lạ

một chiều cuối tuần. ngơ ngẩn ngẩn ngơ. bằng lòng chuốc lấy vu vơ. chiều lạ. mà là chiều không lạ (17/10, Canh Ngọ).

em đuổi thời gian bằng cánh diều tuổi thơ phẳng lặng
ta ngồi đếm cô đơn trong ráng đỏ chiều tà
nhận ra rồi, mãi cũng nhận ra
hoang vắng cả thôi.

vẫn cứ loay hoay
cuộc đời như cái đu quay
tình đời ai biết ai hay
mẹ đời. hoàng hôn không say

vẫn cứ lan man
chiều tàn áo gấm đi hoang
lòng người níu kéo nhân gian
ra là lòng người. và là đời

để chiều xưa như chiều nay
quên bẵng cả việc say
chiều ạ.

nghĩ cũng lạ.

luân hồi

Nhân đọc một số bài thơ gần đây của một số vị tiền bối, chợt ngộ ra mình, ra đời mình. Rồi chung cho tình người, và cho cuộc đời. Không ngoài từ luân hồi. (19/11/2014).

1.
Em vượt sông Đà
đuổi tuổi thơ qua những cánh diều
chiều hiu quạnh

Ta nhận ra rồi
cả xuân đi đông về nhanh lắm
quỹ thời gian

lang bang
lang bang
một ngày cất bước đi hoang
là từ ngày ấy đa mang

Mơ tìm một chiều vàng.

2.
nửa già qua rồi
ngửa lòng yên phận ru đời
kỷ niệm xa rồi
chỉ còn môi ngậm môi cười

em bằng lòng.
ta cười buồn.
tin đoàn xe thổ mộ
kia rồi.

luân hồi
ai tìm mặt trời?
ai đi tìm lời ru mặt trời*?

(* vẫn cứ mê bài này, sáng tác: Y Phon K'Sor, Y Jack hát)
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/di-tim-loi-ru-mat-troi-y-jack.9pxXh2cWj3.html

Đông đã về

Đông. Có cái đẹp đến nao lòng của cô quạnh và buồn. Mạnh mẽ hơn, cô liêu hơn thu vàng nhão nhoẹt. Và người đi. Chẳng là gì ta cứ thích mùa đông. Nó phản ảnh cái không đợi, chả mong của một không gian chính trị hẹp. Vẫn biết đời là vô thường. Thôi thì post lấy vài bài. Cũng phải lấy cái sự kiện là 20/11, toàn dân nô nức hội trường, đời người bỗng đâu yêu quý nhau là vậy.
......


Đông đã về. Chiều hôm ảm đạm
phải không em, Hà Nội
ngày buồn u ám
gió lạnh nhiều, tê tái một niềm mong

Đông đã về. Nghe cuốc gọi bên sông
Kẻ tha hương tìm ru mình về cội
Xin ưu tư, đong vạn lời sám hối
Chúa tin mình? hay tiệc cưới ma trơi?

Đông đã về. Người ơi...
Chiêm bao.
Cụm tường vi bên nhà vô tình trổ lá
Mơ tương lai không trở thành xa lạ
Chân trời buồn. Tìm - đoán - gọi thơ ngây

Đông đã về. Về đây
Bóng mẹ hanh hao mưa gầy nắng phai màu tóc
Mộ cha quạnh hiu ven làng tre bao bọc
Đời trầm buồn, khó nhọc, thời gian...

Đông đã về. Tôi ơi, đừng than.

(rạng sáng 19/11/2014)

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

Chiều lạ

Nhìn lại mình già rồi. Giời ơi bảo trọng. Có cô bé trượt đại học, phải, trượt đại học, xin mãi vào làm bán vé ở bể bơi thì phải. Nghèo. Mà cái lương tháng 1 triệu vào 8 tiếng ở cái xứ Nha Trang thì co kéo cũng tàm tạm. Mừng là trong khi mình buồn thì người đời hồn nhiên vô tư tin vào một tương lai sáng lạn, khi các nhà đầu tư (đâ phần Trung cẩu) ồ ạt tiến vào xứ sở Nam Trung bộ này. Buồn. (04/11/2013).


...............
Tôi đã bước sang
Bên kia cuc đi
Em còn mơ mng
Hc sao làm người

Đường trn ta đi
Đường trn nhão nhot
Tình người đa mang
Tình người loãng tot

Đ ngày ta v
Tc vào k nim
Đ tìm câu th
Li còn d ming

Băn khoăn tôi quá
Sương khói thi gian
Xin em băng giá
Ngày y còn mang

C tưởng duyên Th Màu
Thì ra nghe lòng đau
Có phi ta gt su
Thì xin em ngày sau

Chiu l.

Khi tình ta thăng hoa


Trao QĐ cho anh Nguyễn Long Phó Ban. Nghe bác 10 chửi về chiến lược.

Nhòm bức hình thấy ngồ ngộ, bèn chế bài tặng ông anh, phỏng theo bài "Hươngthầm" của nhạc sĩ Vũ Hoàng, lời thơ Phan Thị Thanh Nhàn. Mong ông anh tiếp tục dành nhiệt tâm cho Ban ta. (19/9/2014).

(tặng anh Long)

Qua giờ Thìn, tầng mình hôm ấy
chẳng hiểu vì sao đông đến không ngờ
"... đôi bạn ngày xưa học chung một lớp, 
hoa bưởi đâu rồi? - thôi lấy hoa lan..."

đúng đầu giờ hôm thứ sáu đăng quang
anh ấy phải dừng (lớp) lý luận cao cấp
anh ấy biết rằng giờ dê (G) đã điểm
anh ấy biết là được trao cu-đê (QĐ)...

dù vai Phó thực tình không khó
đâu phải như cái thời sương gió
anh ấy như Rồng bay mỏi cánh
ngày hồi hương, nghĩ chả cần lương...

lãnh đạo mong anh hỗ trợ sẽ nhiều lên
dù thăm dò, bao nỗi khó triền miên
bao người mong anh hợp tác hết lòng mình 
để cho ngành dầu mãi mãi trường sinh....

(trong tập: Vô tình (2014-2015) - Tập 12)

Từ trái qua: Vũ Ngọc Diệp, Trịnh Dũng, Phan Tiến Viễn, Nguyễn Long, Nguyễn Quốc Thập, Nguyễn Văn Khương, Phan Giang Long, Phạm Thanh Liêm, Trịnh Huy Hùng (thứ sáu, 19/9/2014)