Mong mưa ở Phan Rang
(Hoàng Xuân Bản)
Rồi đất
trời sẽ dịu lại sau mưa
Cây thắm
lại sau một mùa khô cháy
Em đằm lại
sau tháng ngày bươn chải
Nắng Phan
Rang nung lửa Tháp Chàm
***
Ơi Thanh
long! Loài hoa nở về đêm
tránh cái
nắng ban ngày bỏng rát
tránh tiếng
cười và ánh nhìn cắt mặt
mong được
hồn nhiên thanh thản giữa vườn quê
***
Tôi ra
Phan Rang vào cuối mùa khô
vẫn nắng
rát đầu hè
vẫn gió
cát bập bùng hoa lửa
Chợt bóng
mây ào qua
cơn mưa
rào nhè nhẹ
Báo hiệu
một mùa mưa rồi sẽ đến dầm dề
***
Mong đất
trời sẽ dịu lại sau mưa
để cho nụ
cười em thắm lại
không phải
trốn ánh ngày
như Thanh
Long – loài hoa nở về đêm.
(Phan Rang, 12/5/2015 – Hoàng Xuân
Bản)
Đọc bài
thơ của bác về xứ Phan Rang, nơi em đã từng đóng quân ngày xưa. Em xin phép hoạ
lại tí ti. Cho nó hợp với một khung cảnh u buồn nơi Tháp Chàm hoa lệ ngày xưa. Trân
trọng.
VỀ PHAN RANG
(kính tặng
bác H.X.Bản)
Người về
với đất Phan Rang
Quê hương
của vũ điệu Chàm ngày xưa
Một vùng
cây cỏ lưa thưa
Nắng
chang chang nắng. Ai vừa qua đây?
Dòng đời
như tỉnh như say
Chiêm bao
ngồi đợi tháng ngày đi hoang
Nợ tình
dang dở dở dang
Thu qua,
đông lại, xuân tàn, hạ phai
Cầm lòng
mơ một ngày mai
Mưa hoà,
gió thuận, thái lai, thanh bình...
Tìm người.
Cuối tiết Thanh minh
Mộng lòng
nhen đốm lửa tình. Hư vô...
(Hà Nội, 10/3/2016).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét