Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

Gửi người em gái

Thân gửi các đồng nghiệp, một bài tôi mới viết, theo nhạc của cụ Đoàn Chuẩn, về bối cảnh xứ Vệ đương đại. (Ảnh: NAG. Hà Quốc Quân).

GỬI NGƯỜI EM GÁI
(nhạc Đoàn Chuẩn)
Cành dâu tim tím, bé xinh xinh, mới ươm trồng 
Mặc dù không tưới, đã ra hoa, đã cao ngồng
Hà Nội Mậu Tuất tiễn xuân đi. Buồn tênh
Gió về đìu hiu
Xem ti vi
Lòng nghe sao chua cay
Bao tâm tư
Liệu ai quan tâm đây
Vận nước sẽ thế nào
Buồn lòng, tôi nghĩ tới ngày sau…
Trông thế hệ đi trước
Vượt khó vươn lên
Đắp xây hạnh phúc tương lai
Nay bỗng dưng tắt đài
Quan chức đang diễn hài
Ôi, ngày mai…
Sao buồn thế người ơi
Nói ra thì chua chát
Thằng khôn đã vượt biên
Nhìn quanh lũ ngợm đương quyền
Dòm đâu cũng bọn thăn tiền
Thuế dân
Được lợi là chúng bán rất nhanh, chúng ôm tiền
Từ vùng sơn cước núi non cao đến đồng bằng
Hợp đồng mượn đất mấy mươi năm (cho) Tàu thuê
Bán cả Biển Đông
Dân kêu than, mặc cha dân kêu than
Cho sai nha hành hung bao dân oan
Nhìn đất nước thế này
Hỏi còn mong chi nữa
Ngày mai?
Một ngày nào đó nếu giang sơn bán cho Tàu
Liệu còn ai nữa sẽ ra tay cứu dân lành
Một Việt Nam héo hắt tương lai ngày sau
Bắc thuộc nghìn năm?
Bao quan tham
Còn đang chui trong chăn
Thương dân đen
Liệu kêu ai, ai hay?
Nợ xấu chất lên đầu
Người dân, giờ không biết làm sao
Nhìn đất nước thế này
Giật mình, tôi nghĩ tới ngày mai…
(29/3/2018)


Anh Huệ (Tiêu thổ kháng chiến)

Hôm qua đọc một stt của bác hoạ sỹ Đỗ Đức viết về ngày “tiêu thổ kháng chiến”, chợt nhớ đến câu chuyện bác nhà thơ Nguyễn Quyết Thắng kể đợt về Mường Tè năm nào, với bài thơ (của một tác giả phong trào) viết về anh Huệ, một công nhân của nhà máy Điện Yên Phụ, người thực thi triệt để công cuộc “tiêu thổ”. Tôi bèn xin bác Thắng bài thơ và chép lại ra đây, để mọi người cùng đọc và hình dung về một thời.
Cảm ơn bác nhà thơ NQT.
ANH HUỆ
Anh bốn mươi tuổi
Làm thợ máy đèn
Đi sớm về tối
Bên xóm lò rèn
Anh cao lênh khênh
Mắt sâu cú vọ
Râu quai nón xanh
Bốn mùa guốc khổ
Nửa đêm tháng Chạp
Súng nổ thình lình
Quân mình nện Pháp
Đại bác uỳnh uỳnh
Anh Huệ nhà đèn
Đêm nay còn đấy
Hùng hục xà beng
Đập tan nồi máy
Dầu khét củi cháy
Khói ngạt lửa nung
Mặc, anh còn nạy
Ổ điện cuối cùng!
(HN, 18/7/2018)
Tên đầy đủ: Phùng Ngọc Huệ “Trùm tiêu thổ kháng chiến” @ nhà máy điện Yên Phụ

Tình em biển cả

Thứ bảy (28/7/2018), kỷ niệm tròn 1 tuần em oánh nhau với bà Thuỷ. Thế là em viết bài này, theo nhạc cụ Nguyễn Đức Toàn (Tình em biển cả).
Chúc mọi người ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ.

TÌNH EM BIỂN CẢ
(Nhạc Nguyễn Đức Toàn)
1.
Chưa có khi nào ngập như hôm nay
Sáng sớm tới giờ người, xe loay hoay
Mới mưa từ đêm mà sao ngập thế
Nước trong toàn khu tràn ra đường lớn
Nghe nói năm nay người về đông hơn
Ai cũng vui mừng, nhiều nhà tân gia
Cống thông, hè quang toàn khu sạch sẽ
Xóm thôn nhìn qua đều như đổi mới
Nào ngỡ ai hay, trận mưa đêm qua
Mới có tí teo mà ngập khắp muôn nhà
Nước trong cống tự động tràn ra đường lớn
Dẫu mưa ngớt mà lại dềnh lên nhiều hơn khi trước
Mấy đường trong khu sao thấy... giống sông
2.
Đã có đôi nhà chèo xuồng đi dong
Thôn xóm im lìm ngập tràn mênh mông
Bỗng dưng ngồi lo làm sao mùa bão
Sắm con thuyền nan hoặc mua xuồng gỗ
Không biết đắp đê liệu là hơn chăng
Hay biến sân vườn thành nơi nuôi ngan
Trước ta trồng rau giờ thêm thả cá
Cũng lo đủ ăn được qua ngày bão
Được cái quanh năm trời mây bao la
Mới có đôi ngày trời mưa bão thôi mà
Nước sẽ rút, lần này mình xây lại cống
Nếu chưa hết mình lại đào lên, mình cho xe hút
Trông về tương lai rạng rỡ sáng trong./.
(HN, 28/7/2018)

Hồ Tây trong cơn mê

Ngày nghỉ lượn vòng Hồ Tây. Thấy Hà Nội nó thế này này.

HỒ TÂY TRONG CƠN MÊ
Tháng Chín mùng Một ngày dương
Qua tiết cô hồn tháng Bảy
Đạp xe quanh hồ tôi thấy
Bảng cấm tụ tập đông người
Cách đây bảy ba năm trời
Đảng làm cuộc chơi tập thể
Cả đến vạn người dự lễ
Tuyên ngôn độc lập hào hùng
Có phải tự chuyển hoá không
Mà giờ đám đông Đảng sợ
Công an, dân phòng... chặn phố
Rình rập, bắt bớ người dân
Phải chăng thứ mà Đảng cần
Biến dân thành cừu nô lệ
Các quan cùng nhau giữ ghế
Cừu đần chẳng biết be be
Hồ Tây còn đó cơn mê
Sau bảy ba năm cách mạng
Đảng giờ sợ dân làm loạn
Đảng trưởng, ông giải thích đi./.
(01/9/2018)

Hồ Tây và em

Sinh nhật Phạm Kim Quyên này. Chả thấy fb nó báo gì cả. Thôi thì lôi cái bài của ngày xửa ngày xưa ra chúc mừng sinh nhật em. Cứ mãi hồn nhiên như cô tiên đấy nhé!

HỒ TÂY VÀ EM
(gửi chị Phạm Minh Phương):
Hồ Tây nếu rảnh chị ra xem
người người tụ họp sáng tới đêm
không khí trong lành, cảnh quan đẹp
tinh thần thể dục như sea games
nàng là mối quen biết của em
tính ra cũng đến cả chục niên
hồn nhiên, vui tính và tươi trẻ
tên nàng cha mẹ đặt Kim Quyên
nàng thường đạp xe ở Hồ Tây
(6 giờ, 6 rưỡi ra thấy ngay)
mũ cam, áo đỏ và xe đỏ
như hình chị thấy ở trên face
bẵng đi một dạo không thấy ra
chắc chồng nàng bận đi làm xa
ở nhà rau cháo cho đám trẻ...
dù biết bao người vẫn lại qua
hôm nọ tình cờ gặp lại nhau
(mà em lại phải về mới đau)
thành ra chỉ kịp chào rồi ngược
thời gian còn chán, hẹn lần sau.
(HN, 27/11/2015)

Tình sông

Một cụ chụp ảnh, một cụ mần thơ. Rất lãng mạn, tình bạn tuyệt vời của hai cụ.
Thế mà tình yêu thiên nhiên của thằng cu hậu sinh nó lại chuyển lãng mạn sang hòn cục kiểu Hàn quốc thế này các cụ ạ (sau khi nó đọc bài thơ của cụ NQT và xem ảnh của cụ NQB). Kính các cụ xem chơi!
———
TÌNH SÔNG
Thằng Sông là chúa ham chơi
Nó với con Nước một thời cập kê
Cũng năm bảy lượt đi về
Thế mà bỗng chốc lại mê con Đò
Thằng Lục Bình vẫn nằm mơ
Đành rằng con Biển đã chờ từ lâu
Nó chê con Sóng bạc đầu
Nó ăn phải bả lại yêu con Đò
Con Đò cứ chối quanh co
Thì ra hôm trước hẹn hò thằng Sông
Các cụ thấy phức tạp không?
————


LỜI BIỂN 
"...Hò ơ..dòng sông chảy xiết, lái thuyền chèo đi/ Trên sông Vàm Cỏ Đông nước chảy ngược dòng..." (Hoàng Việt)
Xin đừng trách nhé Dòng Sông
Nếu hay con nước ngược dòng vì đâu
Nhớ chăng tự thuở ban đầu
Lời Sông còn ấm thương câu hẹn hò
Dòng Sông còn có đôi bờ
Buồn vui với những chuyến đò ngược xuôi
Biển không bên lở bên bồi
Ngàn năm vẫn nguyện một lời cùng nhau
Màu hoa nhuộm tím chân cầu
Lục Bình ơi nắng vương sau cánh bèo
Ngẩn ngơ thương mái tranh nghèo
Lênh đênh đâu tiếc sóng triều dạt trôi...
Trái tim đã trót yêu rồi
Mới xui con nước thay lời trước sau
Nếu lòng Biển chẳng thẳm sâu
Làm sao khiến sóng bạc đầu Sông ơi!
(Ảnh: QuangBo Nguyen)





Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

Men thời gian

Cóc ngủ được. Mang tình cũ đem ra hong.
Xin mạn phép mượn nhịp thơ ông - nhà thơ Hữu Loan (tạm gọi là thơ nhái đi) để chép lại một cuộc tình lỡ làng. Âu cũng là duyên phận. Ngoảnh lại cũng đã ngoài 30 năm. Cho một niềm yêu dang dở. Giận lòng.
Xin cảm ơn ông, nhà thơ Hữu Loan, cảm ơn bài thơ của ông, sống mãi với thời gian.

MEN THỜI GIAN
(phỏng theo bài "Màu tím hoa sim" của Hữu Loan)
Nàng có 2 anh xa diệu vợi (*)
Các con nàng, thằng em chưa biết nói (**)
Bóng chiều rãi trước sân.
Tôi, thằng địa chất hâm
Quên gia đình. Yêu nàng
Nghe lòng sao tê tái
Ngày gặp lại nhau
Hoàng hôn chìm trong nắng quái
Chôn ảo ảnh ngày xưa
Thời gian
Đâu rồi tiếng cuốc nhặt thưa (***)
Nàng cười nguôi ngoai
Bên người tình già cỗi...
Tôi chẳng tin được rằng
Cưới vợ xong là xong
Ngần ấy năm qua
Giờ nghĩ lại
Lấy vợ đành lấy thôi
Biết khi nào
Cõng thời gian trở lại
Chỉ thương nàng
Đợi chờ
Ráng đỏ chiều xưa...
Xin không nhắc
Vì đâu trắc trở
Và những điều
Lỡ dở vì ai
Tôi nhủ lòng
Sẽ không gặp lại nàng
Bao đêm tôi giật mình mơ thay áo cưới
Trách ngày xưa gian dối
Hay khóc ai, lòng lạnh bên ai...
(...)
Bụi thời gian.
Thêm những ngày mai
Qua những ngày mai
Những ngày mai đếm chiều đi không biết
Hình bóng ai kia
Đắng lòng câu dã biệt
Xót xa.
Tôi khóc cho ngày qua
Tôi hát cho ngày xa:
"Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh không biết, mẹ già không hay"./.
(HN, đêm rạng sáng 25/5/2017)
(*) 2 anh nàng, một định cư ở Đức, một đã đi về nơi xa lắm;
(**) 2 con nàng, ngày ấy thằng lớn lên năm, thằng bé lên ba chưa biết nói;
(***) Kỷ niệm những trưa hè lang thang ngoài xóm Bãi, quê ngoại nàng (tên một xóm nhỏ ven triền đê sông Đuống).
(...) Bài thơ có một số đoạn break vì người viết đã viết lâu lắm rồi, giờ không kịp nhớ lại.

Đồng dao Đinh Dậu (2017)

Nhân có sự kiện chị phó thống đốc NHNNVN tuyên bố tự tin duy trì ổn định giá trị tiền đồng trong năm 2017, tiền VNĐ là một trong những đồng tiền ổn định nhất tại châu Á trong năm nay, rồi thì ý tưởng đào tạo (ba vạn) chín nghìn tiến sĩ của anh bộ trưởng bộ Dục, ông bạn của tôi có nhắc đến bài đồng dao:
"Bao giờ cho đến tháng ba
Ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng
Hùm nằm cho lợn liếm lông
Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi..."
Nhìn về BOT Cai Lậy, bảo kê cho chế độ ngoài lực lượng công an còn có phường lục lâm, hành xử như lũ người IS...
Mình cũng ao ước đến tháng ba quá. Đồng dao mới Đinh Dậu 2017 nó thế này:

ĐỒNG DAO ĐINH DẬU
Bao giờ cho đến tháng ba
Tiền khắp thế giới đổi ra tiền Đồng
Bình Tàu bị trúng gió đông
Nhất mực một lòng trả lại Trường Sa
Lò tôn bằng bốn bếp ga
Bỏ củi vào đốt bằng ba bếp từ
Tóc dài phải gọi là sư
Bông-giua Me-xừ (Bonjour Monsieurs) - chào đám ca-ve
Tiền Giang cho tới Bến Tre
Toàn dân nô nức bỏ ghe đi cầu
Bảy tư tuổi gọi trẻ trâu
Một bọn rất giàu là lũ nhân dân
Mùa Đông nóng hơn mùa Xuân
Mùa Hạ có tuyết, mưa dầm mùa Thu
Bác Cả chỉ đạo anh Pu
Anh Tập ngồi khóc hu hu cả tuần
Hoà bình ổn định dần dần
Lực lượng IS toàn quân nhà mình
Hành động thấu lý đạt tình
Nhân dân yêu chuộng hoà bình rất đông
Công việc khó mấy cũng xong
Số lượng tiến sĩ còn đông hơn bò
Chẳng ai phấn đấu làm to
Tất cả đều khoái cái lò bằng tôn
Mọi người thành cá da trơn
Hăng hái học tập tấm gương Bác mình./.

Tức cảnh

Hôm qua đọc stt, loáng thoáng chủ đề chống tham ô tham nhũng của mấy ông bạn face. “Thương lắm tóc dài ơi”. Rảnh rỗi nông nổi, ngồi họa lại chân dung mấy lãnh đạo quan chức xứ Vệ, nó thế này.
TỨC CẢNH
Nhà tập thể công vụ
Tiền gửi Việt-com-bank
Thu nhập chừng mươi triệu
Chả có gì lăn tăn
Phụ trách mấy dự án
Toàn gian nan khó khăn
Lãnh đạo tin giao việc
Biết bao là băn khoăn
Thực chi toàn đội vốn
Gấp hai rồi thành năm
Lỗi tại thằng dự toán
Không lường hết giá tăng
Rồi mãi cũng phải xong
Kết quả rất thành công
Thưởng nóng rồi thưởng nguội
Bằng khen có mấy chồng
Đùng cái con đi Mỹ
Tậu dăm căn liền kề
Học liền sau Tiến sĩ
Rồi ở lại không về
Tài khoản bên Thụy Sĩ
Bồ xẹc vợ đứng tên
Dăm ba triệu đô lẻ
Ai bảo không chính chuyên
Vẫn yêu chủ nghĩa Mác
Vẫn thần tượng Lê-nin
Tấm gương sáng của Bác
Cuối đời vẫn như in
Chân dung các quan chức
Ở xứ Vệ của ta
Hỏi làm sao tin được
Phát triển của nước nhà?
(23/01/2018)

Đông

Cứ hỏi tại sao mà cứ nhòm một tấm hình của gã là câu chữ nó lại nhảy ra không đừng được. Thôi thì cũng là ngày tất niên con Dậu. Thế quái nào mà mai là Xuân rồi đấy.
Vẫn cứ thích cái thời khắc u ám này của ngày đông Bắc kỳ.
Chết với cái góc quê thôi
Tuổi già thường ra nông nổi
Gã về Bắc khi nào vậy
Ba mươi rồi mà vẫn rỗi?
ĐÔNG
Vẫn là khói vương bờ dậu
Vẫn là mô típ đời thường
Vẫn là chiều đông về sớm
Tái tê lòng người tha hương
Để người đi không đành đoạn
Để người ở thấy nhỡ nhàng
Để phù du miền ảo vọng
Để hồn trần mơ lang thang
Cứ chờ gã đem về Bắc
Gọi là một chút nắng hồng
Sưởi giúp tiếng lòng cô quạnh
Chiều còn giá lạnh đông không...
(30 tháng Chạp, Đinh Dậu)
(Ảnh: NAG Phạm Văn Trụ)



Mùa yêu trở lại

Ơ, vừa thấy bài “Gửi những mùa yêu” của em lại đi đâu rồi? Thôi thì đưa lên tường nhà mình vậy.
Lâu lắm rồi không làm thơ hoạ lại em. Cơ mà chỉ là hoạ lại thơ thôi, tuyệt không có ý gì khác đâu. Chúc em thật hạnh phúc bên gia đình, nhiều đấy. Cheers. 

MÙA YÊU TRỞ LẠI
Em giờ hạnh phúc quá rồi
Chồng con bên cạnh, mọi người tin yêu
Có chăng thi thoảng cuối chiều
Tình xưa giở lại, nhạt phèo thôi em

Ngày xưa chẳng kể sang hèn
Nhìn nhau là thích là quen nhau rồi
Nhớ nhau đến cả nụ cười
Hàm răng mái tóc của người em thương

Bây giờ vệt nắng cuối đường
Nhanh mau kẻo hết lời thương bây giờ
Chả còn văn chả còn thơ
Chả còn hình bóng lơ ngơ cuối trời

Mùa yêu giờ trở lại rồi
Hôm qua, tôi nhận thiệp mời, hôm qua./.
(17/8/2018)

Về

Vừa thấy đây lại đi đằng nào rồi. Rõ là fb có vấn đề. Lại xếp vào tường nhà mình vậy.
—————
ĐỪNG VỀ NHÉ CỨ ĐỂ EM KHẮC KHOẢI
(Thơ Nguyễn Thị Thanh Yến)

Đừng về nhé cứ để em khắc khoải
Lỡ một ngày tim chẳng đập vì yêu
Cứ nhớ mong cho em biết một điều
Còn yêu được nghĩa là em đang sống

Đừng về nhé cứ để em trông ngóng
Cứ ngày ngày ngồi đếm phút giây qua
Đừng đến gần em hãy ở thật xa
Em muốn mình còn quắt quay vì nhớ

Đừng về nhé dù lòng em đang vỡ
Cũng khát khao sum họp phút giây này
Anh biết không em sợ lắm một ngày
Gần bên nhau tình yêu không tồn tại

Mong manh lắm bởi có gì mãi mãi
Nên đừng về, cứ để gió hôn em...
(NTTY)
--------------
Phải về chứ. Phải về.
VỀ

Đằng nào thì cũng về rồi
Có chi mà em nhắc lại
Tình yêu đâu còn nhiều mãi
Trái tim đập vừa đủ thôi

Phải về! Phải là đúng rồi
Chuyện đời, áo cơm thường nhật
Mà ta, làm thằng hành khất
Tìm về, lại đợi ngày đi

Một ngày, lòng chợt quy y
Niệm rằng, đời là cổng đậu
Chả còn: thương, yêu, giận, cáu
Đêm trường, ảm đạm màu ghi

Hỏi em, về để tìm gì...
(19/8/2018)

Thu Hà Nội

Đọc bài thơ của Yến “Gửi Hà Nội” hay quá. Loay hoay viết trả lời thì stt lại biến đi đằng nào, thôi đành post lên tường nhà mình vậy (vẫn chưa biết thủ thuật lưu lại để trả lời của fb). Cheers.
—-
Em hỏi thì phải trả lời thôi. Xin viết về kỷ niệm của tôi, về một thời trẻ trâu, say cái nắng cái gió, mê câu ví dặm, và mê luôn cả món “lươn miến” thành Vinh.
Mà em, dường như vô tình...

THU HÀ NỘI
Hà Nội vào thu rồi em
Màu trời cứ xanh thăm thẳm
Hoàng hôn đầy gió và nắng
Có người đếm lá vàng rơi
Giật mình nghe tiếng à ơi
Phải chăng còn câu ví dặm
Hỏi tình ngày xưa còn nặng
Hỏi lòng còn chút hanh hao
Không dưng quay quắt gió Lào
Vấn vương ngày hai buổi chợ
Thời gian đong đầy thương nhớ
Ai dè. Mùa đến mùa đi
Nhớ thương? chẳng để làm gì
Chiều đến chiều đi dang dở
Không buồn, chả còn thương nhớ
Sợ người, sợ cả lời yêu
Chiều thu Hà Nội trong veo
Lá rơi nhuộm vàng phố cổ
Than tiếc chi thời lầm lỡ
Tìm mình ai đó gọi tên
Một đời chợt nhớ chợt quên
Vô tình cho vô tình nhận
Thì ra ngày thu còn bận
Vô tình người xưa đi qua
Đêm nay. Tôi khóc mình già
Đêm nay. Mùa thu trở dạ
Để lòng. Rơi cùng xác lá
Để tình. Ai oán lặng thinh
Kiếp sau xin chẳng là mình
Chẳng mong ngày xưa lại lại
Biển xanh sẽ còn mãi mãi
Xa rồi, một cánh buồm đi...
(HN, 31/8/2018)
——-
GỬI HÀ NỘI
(thơ Nguyễn Thị Thanh Yến)
Hà Nội còn mưa không anh
Quê em gió lào thổi rát
Anh có về miền gió cát
Tháng năm bỏng tiếng ve ran
Quê em bây giờ khô khan
Khát khao một cơn mưa hạ
Anh như là cơn gió lạ
Thổi qua cơn khát một chiều
Hà nội giờ này rong rêu
Có còn ngập trên phố cũ
Đã biết chẳng bao giờ đủ
Tình anh, như thực như mơ
Anh có còn chờ câu thơ
Của em, người con xứ Nghệ
Để biết lòng người vẫn thế
Yêu thương chẳng một sớm chiều
Liệu còn nói được tiếng yêu
Miên man, giọt mưa em khát
Nhé anh, về miền gió cát
Tháng năm, câu ví đợi người
Ước gì giờ đây mưa rơi
Ướt đầm tình em nắng hạ
Đừng là một cơn gió lạ
Qua đời một thoáng rồi thôi
Đừng để mình em đơn côi
Biển xanh, nắng vàng, cát trắng
Đừng để em bên biển vắng
Sóng xô, sóng vỗ, bao lời…
Về với em nhé anh ơi
Biển xanh cất lời tình tự
Em muốn viết ngàn câu chữ
Yêu anh, biển nhé, đợi người…
(NTTY-27/8/2015)

Chợ phiên

Lại vác balo lên vai và đi. Lại viết.
Tôi làm bài này. Cho bà tôi, cho bác tôi, cô tôi... cho những người phụ nữ xứ Đoài, của một thời yếm thắm lưng ong.

CHỢ PHIÊN

Chợ phiên dầu, muối, cá, rau
Bắp ngô, nải chuối, buồng cau, bu gà
Một vài quả ổi, quả na
Dăm ba bìa đậu, bánh đa, lạc, vừng
Quảy nong hàng xén oằn lưng
Từ chợ đồng gần tới chợ đồng xa
Một mình mẹ nuôi cả nhà
Cho con ăn học để ra bằng người
Nay xa cách mấy phương trời
Con đi bão táp cuộc đời đắng cay
Nhiều đêm tỉnh giấc mê say
Lan man con nhớ đến ngày chợ phiên...
Mẹ giờ sáng nhớ chiều quên
Bụi thời gian phủ lên miền thời gian
Cả đời quang gánh hành trang
Để nay ngồi đếm ngày sang bằng ngày
Cuối thu chuẩn bị giỗ thầy
Qua tiết Đông chí lại đầy một năm
Mẹ đi vào đúng ngày Rằm
Chợ phiên trở lạnh chiều đông muộn màng
Giời đày con kiếp lang thang
Đêm say ngồi khóc đông tàn, mẹ ơi...
(Đồng Nai, đêm 30/10/2018)
Ảnh 1: Những ngày cuối cùng bên mẹ.

Ảnh 2, 3: Chợ Vạng (Song Phương, Hoài Đức).




Người về với phố mùa đông

Tôi có người bạn facebook làm thơ về tình yêu rất hay. Em viết về phố mùa đông, mình họa lại.

PHỐ MÙA ĐÔNG (NTTY - 27/11/2016)

Cãi nhau với phố mùa đông
Lạnh gì lạnh thế mà không thấy người
Rét run mà phố vẫn cười
Ghét gì ghét thế cái người dám xa
Đánh nhau tím hết thịt da
Phố ngạo nghễ dám cười ta không chồng
Ta về mặc phố mùa đông
Tay ta tự ấm người không mặc người...
(NTTY)
——
NGƯỜI VỀ VỚI PHỐ MÙA ĐÔNG

Người về với phố mùa đông
Gió vương hơi lạnh sương bồng bềnh sa
Đời thường ai đó lại qua
Đông đâu vừa đến đã xa vắng người
Giờ thì hết cãi nhau rồi
Mùa đông người đã có người “take-care”
Phố phường chừ vẫn kẹt xe
Ngày đông vẫn rét ngày hè vẫn mưa
Cười hay không cũng bằng thừa
Ngày nay khác hẳn ngày xưa chưa chồng
Ta về giữa phố mùa đông
Ngu ngơ như thể người không còn người...
(27/11/2018)

Đông về

Gió bấc về, cóc ngủ lại được, tuổi già xồng xộc đến thật rồi.
Thấy gã vong niên nhiếp ảnh già Phạm Văn Trụ lôi cảnh mùa đông xứ Bắc ra gậm nhấm, thôi đành. Ảnh gã không chỉ là một khung hình ảm đạm của ngày đông thê lương, đâu đó cải đã ra hoa báo hiệu xuân về. Cơ mà, tha hương mưu sinh cho lắm vào, giờ ngồi nơi phương Nam xa xôi mà thương với nhớ.
Mà thương thật, nhớ thật, cái mùa đông xứ Bắc ấy. Nó không đến mức lạnh cóng khô khan như trời Âu, chẳng nhão nhoẹt dầm dề như những ngày lập xuân hay heo may về bất chợt cuối thu. Nó tê tái và lê thê, nó kéo thực tại ngược về với năm tháng ngày xưa.
Và nhất là, nơi ấy còn người mẹ già...
Viết vài câu bâng quơ, chia sẻ với gã đôi ngày cuối tuần. Quẳng lên tường nhà mình.
Cảm ơn gã về những bức ảnh đẹp của mùa Đông quê nhà.
Ở đây, xứ Thổ Đu, Đông về thật rồi.
(HN, rạng sáng 08/12/2018)

ĐÔNG VỀ
Quê hương bỗng dưng phải bỏ
Còn tìm hoài niệm ngày đông?
Giời điều gã vào nơi ấy
Một người chín nhớ mười mong

Sự đời bao điều ngộ nhận
Trở về sắc sắc không không
Thời gian toàn màu hư ảo
Đoạn trường đếm nốt cho xong

Thôi đành năm thì mười hoạ
Gửi nắng về cho yên lòng
Mẹ già còn bên khung cửa
Vẫn thương màu áo nâu sồng

Khổ thân những mùa hoa cải
Người về nhặt gió bên sông
Lẻ loi nỗi niềm viễn xứ
Lạnh lòng ai nhớ mùa đông./.

P/S:
“Đánh đĩ mười phương xa lạ
Thèm ước một phương tìm chồng”
Câu cửa miệng các cụ dạy
Giờ còn ai nhớ ai không...





Ảnh: NAG Phạm Văn Trụ