TỔNG CÔNG TY DẦU
KHÍ VIỆT NAM
----------
THƠ BÚT TRE
THĂM DÒ KHAI THÁC
(tái bản lần thứ hai)

Hà Nội – 10/2004
Lời tựa
Người
xưa bảo: “Mua vui cho được một vài trống
canh”.
Có
ông Bút Tre Đặng Văn Đăng nguyên Trưởng ty Văn hóa ở Phú Thọ, khéo lấy cái sự
đời để mang về nụ cười, vốn chẳng lấy làm nhiều nhặn gì trong thế gian này, mà làm
thành một dòng thơ Bút Tre tồn tại và phát triển trong dân, cho đến ngày nay.
Tổng
Công ty Dầu khí Việt Nam, như bộ não, khối óc đang ngày đêm quản lý điều hành ngành
công nghiệp dầu khí non trẻ, mang về nhiều triệu mét khối dầu, ví như nguồn vàng
đen cho Tổ quốc. Ban Thăm dò Khai thác (TDKT), hạt nhân của Tổng công ty, hội
tụ đầy đủ những tài năng, ví như một tập thể mũi nhọn của ngành mũi nhọn, mà
đội ngũ cán bộ chuyên viên của Ban, như những người lính chiến trên mặt trận
sản xuất, đang từng ngày từng ngày, âm thầm đóng góp công sức của mình cho sự
nghiệp ngành Dầu khí.
Người
viết vốn xuất thân Ban TDKT, muốn mượn giọng văn xưa để ghi nhận sự hiện diện
của những thành viên trong Ban cùng những sự kiện, những điển tích giai đoạn
mười năm 1995-2004, không ngoài mục đích cho thế hệ sau nắm được lịch sử, noi
theo cái gương sáng mà học tập, và cho ngành Dầu khí Việt Nam ngày càng phát
triển.
Hiện
nay (2004), đội ngũ chuyên viên Ban TDKT theo từng duyên phận tuy kẻ ở người
đi, tứ tán mỗi người mỗi phương, nhưng vẫn luôn một lòng nghĩ về nhau, như
những con ốc vít trong một cỗ máy đang ngày càng hoàn thiện, đồng hành với sự
tồn tại và phát triển của ngành Dầu khí Việt Nam non trẻ.
Bản
thảo không thể tránh khỏi những thiếu sót, nhầm lẫn mà mỗi người chúng ta cần
có trách nhiệm chỉnh sửa, vì lịch sử yêu cầu trung thực.
Xin
cảm ơn anh em, bè bạn, đồng nghiệp đã góp công chỉnh sửa lại các câu chữ và bổ
sung cho bản thảo ngày càng hoàn thiện.
Sau
một thời gian dài chỉnh sửa, ngày 27/10/2004 tác phẩm “Thơ Bút Tre - Thăm dò
Khai thác” đã hoàn thiện và được giới thiệu cùng bạn đọc. Đây xứng đáng được
coi là thành quả lao động của một tập thể tác giả trong Ban TDKT cũ, và cũng là
của tất cả những ai yêu thơ và trân trọng lịch sử.
Do
lỗi in ấn nên có bản thảo đang trong giai đoạn hiệu chỉnh chưa được qualify đã
tình cờ đến tay bạn đọc, thành thật mong độc giả thông cảm.
Cuối
cùng, cũng lại chỉ muốn “mua vui cho được một vài trống canh”, và đem về nụ
cười, cho mỗi người.
Hà Nội, đầu thu 2004
-----------
Sau
hơn một tháng ra mắt cùng bạn đọc, tập thể tác giả rất lấy làm vinh hạnh khi
thấy tác phẩm đã được đông đảo bạn đọc hưởng ứng và nhanh chóng gây nguồn cảm
hứng thành một phong trào thơ Bút tre tươi trẻ trong các Phòng Ban của Tổng
công ty. Chúng tôi cũng đã nhận được rất nhiều ý kiến động viên, góp ý cũng như
những bản hiệu chỉnh và sửa đổi câu chữ để tác phẩm ngày càng hoàn thiện. Ban
biên tập đã mạnh dạn hiệu chỉnh dưới góc độ các dị bản hay phần bổ sung,
theo tiêu chí tôn trọng độc giả và đồng thời nâng cao tính đại chúng của tác
phẩm. Có thể nói, phiên bản thứ hai “Thơ Bút tre Thăm dò Khai thác” (Ver. 2.1)
đã ra mắt bạn đọc vào cuối tháng 11/2004.
Một
lần nữa, tập thể tác giả xin chân thành cảm ơn các bạn đồng nghiệp, những người
yêu thơ đã tỏ lòng yêu mến tác phẩm và cho ban biên tập chúng tôi những ý kiến
đóng góp quý giá.
Ban biên tập
Thơ bút tre Thăm dò Khai thác
Thăm
dò Khai thác ngày nay
Ơn
Đảng, Chính phủ càng ngày (càng) nhiều quân
Năm
rồi vừa nhận được Huân
Chương to
như một cái mâm trên tường
Lờ
đờ, quan bác Đào Quang (LĐ - lãnh đạo)
An
nhiên tự tại trong đàn ca ve (CV - chuyên viên)
Hoan
nghênh anh Thiệu lái xe
Dẻo
dai đưa rước ca ve thăm dò
Quan
nhân Nguyễn Quyết tên Thằng
Background
địa chất, không bằng làm thơ
Bình
sinh anh vốn sơ vơ
Công
việc thi thoảng ậm ờ qua loa
Quá
năm mươi bỗng thấy già
Khăn
gói quả mướp bỏ nhà ra đi
Làm quan mãi gi ô xi
Phen này xa vợ cũng vì sinh nhai
Buồn tình ngồi nhậu lai rai
Tợp dăm ba chén, rặn vài từ thơ
Trong
Ban mấy bác tuổi Thìn
Sinh
vào giai đoạn một nghìn chín trăm
Năm
hai, qua cái hạn tuồi (tuổi)
Các
cụ ta bảo cầm buôi con Rồng (dị bản: đuôi)
Có
anh là Nguyễn Trấn Phòng
Vợ
đẻ đi công tác xong rồi về
Thăm
dò Khai thác xin thề
Không
khoan hỏng lỗ, không chê nhà thầu
Iraq
có cái Bộ Dầu
Mãi
chẳng ký được mỏ dầu A ma
Ra
rồi mà vẫn chưa tha
PV
kết luận, chuyển qua bảo lừu
Hoan
hô đồng chí Đinh Hừu
Kháng
đi cự
lại phải liều Phó Ban
Thương
mình bệnh gút than van:
Biết
thế này chẳng Phó Bàn làm gi !
Thăm
dò chuyển đến khoa môi
Đến
khi về lại, vẫn ngồi làm quan
Lưng
còng gánh vác giang san
Trần
Đức Chính phụ trách Ban Thăm dò
Tung
hoành nhiều trận ra trò
Thay
đổi chữ ký để cho… tròn tròn
Hoan
hô đồng chí Dương Đăng
Thú
vui một chốc mất phăng nửa triều (triệu)
Trưởng
Ban cũ, bác Nguyễn Văn
Đắc
sinh bốn bốn (1944), nay nằm diện hưu
Thăm
dò ngày ấy lắm ưu
Điểm
là do bác tham mưu mọi bề
Bây
giờ Tìm kiếm vẫn mê
Cả
Khai thác, bác đi về thường xuyên
“Giáo
sư” là chức gán thêm
Học
trò của bác tất nhiên là nhiều
Hoan
hô Chính phủ Ngọc Cừ
Chả
có họ với anh Cư cùng ngành
Mẹ
cha khéo đặt tên anh
Giống
tên Phó Tổng liên doanh Việt Xồ
Hoan
hô dầu khí Pê Trồ
Việt
Nam khai thác nhiều xô là dầu
(Việt Nam khai thác
nhiều lô ít dầu - Dị bản)
Lại
luôn là tấm gương đầu
Trong
công tác xuất khẩu dầu khí thô
Liên
doanh Dầu khí Việt Xô
Có
tay Phó Tổng vừa vô nhà tù
Khôn
lanh thay đốc tờ Cù
Trước
ngồi Khai thác nay vù vào Cưu
Long
đong cái chức Phó phòng
Khoan
công nghệ mỏ ở trong Đai mờn
(Diamond Plaza, trụ sở
CLJOC)
Công
lao của bác Trưởng Ban
Thăm
dò Khai thác vẻ vang đình huỳnh
Cả
đời cống hiến hết mình
Về
hưu vẫn ở cái đình (căn hộ) tầng hai
Bao
giờ cho đến ngày mai
Để
có áo Đảng khoác vai Ngọc Sờn
Liên
doanh dầu khí Lam Sơn
Khoan rồi mới biết nông con méc xờ (non-commercial)
Đại Hùng mới thật vu vơ
Tưởng đâu Gấu Lớn, ai ngờ Chó Con
Ngọc
Trung, đồng chí Phó Ban
Quê
cha Quảng Trị, họ Phan, đời hài
(đời thứ hai)
Bốn
tư tuổi, nhận mộc bài
Sớm
chiều bút, sổ, củ khoai, anh ruồi
Sinh
hai gái cả mất rồi
Chưa
kịp nối dõi, ngậm ngùi lên quan
Phú
lỉnh tên Quảng họ Bùi
Suốt
đời chỉ thích sờ đui thiên hà
Giời sinh cái miệng ba la
Cu dê (QĐ) điều bác qua ba lẻ nằm (SK305)
(dị
bản : qua ba không nằm)
Chân chống đích thị Hoàng Văn
Hòa ta trước ở trên căn tầng bồn (tầng 4 Thành Công)
Tính tình hòa nhã ôn tồn
Cả đời chỉ thích ngắm mồm chị em
Văn Hinh tiến sỹ họ Đô (Đỗ Văn Hinh)
Con trai không có là đồ bỏ đi
Tung
hoành trong đám nữ nhi
Số
anh thật đúng là mỳ chính canh
(mỳ chính cánh Việt Trì
vón cục)
Kể
thêm anh bạn Trần Manh
Cường
dương thêm một cái tranh mát tờ
Thanh
Hải vóc dáng khù khờ
Sức
khỏe chạy cỡ vài giờ đá banh
Thể
thao không thể thiếu anh
Quả
là không để hổ danh bác Đồng
Văn
thư, cái chức Công Công
Ngoài
ba mươi mới mọc lông ở mồm
(có râu nhưng thưa)
Trưởng
Ban Khai thác vừa thăng
Văn
Minh họ Nguyễn giật bằng Tiến si
Trương mo,
chửa biết làm gì ? (trường Mỏ)
Đợi
hưu trí, tính mại đi làm vồn
Uốc-tây-sần
có Vũ Văn (Workstation)
Viện
mặt hơi cũ, lấy phăng vợ mời (mới)
Bạn
bè chiến hữu hỏi chơi
Phó
Trưởng Ban, chức của đời ban cho?
Anh
cười chẳng chút quanh co:
-
Cả đời tao nguyện không bo bằng gồi (gối)
Lại
còn có bác Lưu Quang
Việt
tên thường gọi, dân làm ai ti (IT)
Thăm
dò Khai thác ra đi
Người
ta lên chức, anh đi đái đường
Cũng
may vẫn được Trời thương
Bệnh
điều trị khỏi, anh thường uống rươu (rượu)
Và
quan bác Nguyễn Mạnh Thường
Giáo
sư cấp Phó, trong trường mò ra (Mỏ)
Mấy
năm cống hiến qua loa
Đến
nay bác đã về nhà lĩnh hưu
Có
anh Thế Dũng họ Hoàng
Ét-quy-en
của dân làng Bách Khoa (SQL)
Long
đong chuyện cửa chuyện nhà
Đến
nay đã ổn, vợ là Hoa Viên
Người
đời tiến sỹ truân chuyên
Còn
anh một lúc làm liền hai cai
Vợ một cai, chồng một cai
Nhà gái cũng phục, nhà trai càng mừng...
Hoan
hô em Nguyễn Minh Thu
Ăn uống kham khổ đẻ vù
hai trai
(Nguyên tác: Đẻ một cái vù, hai phát hai trai – đẻ nhanh)
Tài
tuy chưa biết hơn ai
Nhưng
khoản sinh nở, hơn vài thằng cha
Hoan
hô em Ngô Việt Nga
Đẻ
mỗi một phát cũng ra một thằng
Mặt
trông sát khí đằng đằng
Nhưng
cười vẫn thấy hàm răng chưa rùng (chưa rụng)
Hoan
hô anh Phạm Việt Zung
Là
cháu ngoại của cụ Bùi Bằng Đoan
Người
ta uống rượu đi ngang
Riêng
anh uống rượu ngoặt sang vệ đường
Khoá
xe, liếp cỏ làm giường
Hết
mình mà sống để gương cho đời...
Lại
thêm anh bạn Vũ Minh
Thái
lọ quê mẹ, Thái Bình quê cha
Nói
năng lảnh lót, chua ngoa
Hộ
khẩu Hà Nội, vẫn là chân quê
Ai
về Đông Hứng
huyện ta (Hưng)
Hỏi
thăm Chính phủ họ Hà, tên Tuân
Mình
anh cai quản một sân
Thượng
trên tầng sáu làm sân đánh bòng (bóng bàn)
Thái
Bình còn có Đinh Sơn
Đầu
hoi hói được đâu chừng mươi năm
Trước
người của phủ Khai - Thăm
Sau
đi biệt phái Sờ lằm béc giê (Schlumberger)
Nay
Tổng giám đốc gọi về (*)
Làm chân trợ lý bộn bề con mon (con mọn)
(*)
Tổng giám đốc là bác Tran
Canh
lãnh đạo cũ của Ban Thăm dò
Con
dê của cụ Vĩ Trần (rể)
Chủ
tịch thành phố nhân dân Hà Nồi
Khi
lên Tổng giám đốc ngồi
Bác
mới bồi hồi, nhả ngọc vô nêm (name-tên)
Có anh thạc sỹ họ Nguyền
Ngọc Hoàn vẫn đủ hai bên chẳng yều (NT: dùng đều)
Gái đầu, trai thứ quá siêu
Cả phòng không dám đặt điều thị phi
Hiền lành như một nữ nhi
Thế mà công cụ được ghi điểm mười
Họ Trịnh họ lớn thời nay
Muốn
pass trường Mỏ, qua tay Xuân Cường
Tác phong nhanh nhẹn khẩn trương
Bốn mươi tuổi, sắp rộng đường quan sang
Thông minh chửa đến mức gàn
Bản thân đang rất bận làm tiến sy
Thăm dò còn có chức quan
Bật Mã Ôn đích thực Pham Thanh Liềm
Nghe đâu tập Vịnh Xuân Quyền
Hướng
nhà, xem tuổi, nhiều phen lằng nhằng
Ôm đồm ba thứ lăng nhăng
Đầu đinh, mắt híp, nói năng hay cười
Đàn ca sáo nhị yêu đời
Vất vả chăm vợ từ mười tám tuôi (tuổi)
Có anh tên Tính họ Bùi
Trước đi Nga học sau lùi về quê
Mượn nhà đâu tận chân đê
Hà Nội không ở, làm thuê Việt Xồ
Không họ mạc, chẳng chú cô
Vợ bìu con ríu nhào vô Vũng Tàu
Phòng Thu, có Thú với Liêm
Tách ngay! Không được làm phiền (nhột) người ta
Thú ai thì thú qua loa
Nếu không thú được về nhà, liếm con…
Đốc tơ Đình Thắng họ Bùi
Trước đi My học, sau lùi về ta (Mỹ)
“Khế ngọt” anh chẳng mặn mà
Gia đình bốc cả sang ma-lai-sì (Malaysia)
Mới về anh bạn họ Phan
Giang Long tên thật, viêm gan siêu vì (B)!
Trước
là quân Viện dầu khì
Sau
chuyển về Tổng công ty trên này
Hoan
hô anh Trần Hữu Trường
Sơn
quê Cẩm Nhượng lên đường vào nam
Trước
mò ra bắc làm quan
Cửu
phẩm, anh suốt ngày than ít tiền
Được
cô vợ đẻ liền liền
Ba
năm hai gái, không điên là mừng
Văn
Khương tên gọi thường dùng
Là
con dê (rể) đồng chí Hùng bắp cai
Mới
về, cậu Trịnh Quốc Trinh
Hai
gái, có lẽ do đinh bị mòn
Thạc
sỹ tên Nguyễn Thanh Tùng
Chị
ruột làm bác sĩ trong Viện Rằng
Hàm
mặt ai nấy đều mong
Vào
trong bệnh viện để trông mặt hàng
Từ
trưởng phòng, đến phó ban
Đều
qua tay chị, lên bàn kiểm răng
Hòn
đất mà biết nói năng
Thăm
dò Khai thác hỏng răng: chị Tùng!
Chỉ
tội mấy em chưa chồng
Gặp
anh đồng lòng ngửi, rồi bỏ đi
Mới
về đồng chí Phạm Thanh
Sơn
tên thường
gọi ở trong Việt Xờ (VSP)
Đang
trong độ tuổi sinh nờ
Ăn
khỏe để được thằng cu nối dòi
Lại
còn anh bạn Phạm Gia
Trong
Ban thường gọi cậu là Minh “Khiêm”
Quan
bác tên Nguyễn Đăng Man
Bỗng
dưng lẩn thẩn chuyển sang từ trần
Cả
Ban chẳng rõ nguyên nhân
Cố
công tìm hiểu mấy tuần không ra
Việc
này xin chỉ nhắc qua
Dù
sao bác cũng đã ra thiên cồ (là người
thiên cổ)
Thư
sinh, bạch diện Lê Sơn
Mày
ngài, hàm én, da trơn hơn người
Tính
tình ít nói, hay cười
Lúc
to, lúc nhỏ hở mười cái răng
Công
văn xử lý băng băng
Một
con, một vợ chẳng lăng nhăng gì
Từ
trong Việt Sốp chuyển ra
Đào
Minh họ Vũ tạm xa vợ còn (vợ con)
Vai
nhô, ngực lép, thân còm
Cả
ngày cặm cụi lom khom đánh mày (đánh máy tính)
Văn
Toàn mới thật là cao
Sức
khỏe vô địch, em nào cũng phê
Nhiều
khi tán gái mải mê
Quả
tim anh lại vấn đề, hết pin!
Cùng
phòng còn có Việt Anh
Lưng
dài, miệng rộng, khôn lanh nhiều phần
Mát
tơ ở tận inh-lần (England)
Về
nước tiếp tục là quân Thăm dò
Tuy
chưa nghĩ được nhiều trò
Thế
nhưng giữ chức cò-đi-na-tờ (co-ordinator)
Lãnh
đạo chả giận bao giờ
Vì
mồm anh, cả trong mơ, vẫn cười.
Việt
Anh có bạn khá thân
Là
cháu đằng nội cụ Trần Duy Hưng
Thăm
dò Khai thác thiếu chân
Bình
Minh tên gọi, đầu quân Thăm dò
Đâu
như trụ được hai mùa
Chuyện
thật như đùa, cô vợ sang Tây
Bực
mình anh mới phải xoay
Sang
làm đại diện, ngày ngày rong chơi…
Ngọc
Hưng con cụ Nguyễn Hòa
Một
trong vài cụ đẻ ra ngành Dầu
(Dị bản: Một trong vài
cụ đứng đầu ngành ta)
Hưng
cũng ở trường mò ra (Mỏ)
Tổ
khoan vài tháng sau là thư ky (thư ký)
Gian
nan chả kể làm chi
Được
cái đá bóng anh ghì nhiều ban (ghi nhiều bàn)
Thăm
dò Khai thác mới gàn:
Đâu
ngồi đó, chớ chuyển sang Văn phòng.
*
* *
Bây
giờ mận mới hỏi đào:
-
Toàn phòng, còn sót thằng nào, ghi chưa?
Mận
hỏi thì đào xin thưa:
-
Toàn Phòng Thú Tính, sợ chưa dám cào (count)
“Phải chi tiết, ông
hiểu chưa
Thiếu ghi cho đủ, thừa
thì sửa sau!”
Lời
vàng lỡ nhả ra rồi
Cả
phòng nhốn nháo đứng ngồi không yên
Bèn
ngồi điểm mặt chỉ tên
Rà
đi rà lại, thiếu tên Phàn Trùng
Nghĩa
về giữa năm hai nghìn (2000)
Có
ông cậu ruột ở trên Tổng này
Nửa
đời lấy vợ sinh viên
Trường
Mỏ vừa
được điều lên thực hành
Nhờ
Giời anh cũng công thành
Danh
toại hai năm nữa thành mặt chơ…
Toàn
Ban từ nãy tới giờ
Ngóng
đi trông lại, chỉ chờ giải lao
Bây
giờ mới được thở phào
Trống giong cờ mở, sang chào thu trương (thủ
trưởng)
Trời
sinh số bác, phong sương
Giáp
Thân chẳng ngại, kịch tường cũng chơi
Về
hưu, chả được thảnh thơi
Bàn
xưa ghế cũ, anh ngồi VITRA
“- Khi nào đề án thay
pha (phase)
Thì tao mới múp nhà qua
Đuống Hồng”.
(move)
Xin dùng lời của đồng chí Trưởng Ban TDKT
Nguyễn Văn Đắc để kết.
------------------
Bút tre TDKT đến đây là hết, khi nào phòng thêm người sẽ
sản xuất tiếp, với lại vừa giải tán phòng, mà giải tán rồi là hết chuyện.
Cảm
ơn các đồng chí và các bạn.
Hà Nội, mùa thay phòng
(10/2004)
Đồng chí Trịnh Xuân Cường, chuyên hướng dẫn tốt nghiệp
cho sinh viên trường Đại học Mỏ Địa chất
Hà Nội, làm master bên Brunei, hiện đang làm luận án TS trong trường Mỏ, là chuyên gia chuyên ngành địa vật lý giếng
khoan và mô hình hóa mỏ, được coi là Chiển Chiêu của Ban TDKT.