Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Điều cơ bản

Viết về mình. Và về những người quanh mình. Rồi hứng chí đọc, đâu như vài lần (lần đầu là cùng các cụ, đợt vô SGN làm cái Revised Quy chế TL). Vài người xin, rồi cho vài người. Đọc được.

Điều cơ bản

đời về cơ bản là cười
ta về cơ bản là tươi đến già
một chiều về với ông bà
Về cơ bản cũng chỉ là phù du

tình về cơ bản là mù
người về cơ bản là ngu một đời
bao lần dở khóc lại cười
Về cơ bản cũng một thời đi qua

em về cơ bản là già
ta về cơ bản chẳng là ta mất rồi
băn khoăn quá nửa cuộc đời
về cơ bản cũng phần người nhiều hơn

ngày về cơ bản là tròn
tương lai, vo lại một hòn xinh xinh
sau rồi chẳng kịp tìm mình
về cơ bản cũng vị tình mà thôi

lòng về cơ bản là dài
mề về cơ bản sẽ là dai cực kỳ
tình yêu mà để nhiều thì
về cơ bản cũng bỏ đi phần thừa

dù về cơ bản là vừa
buồn về cơ bản là chưa hiểu lòng
cười chi thân gái nạ dòng
về cơ bản dám đèo bòng thì vui

tiền về cơ bản là còi
đời về cơ bản cũng là toi nửa rồi
thôi đành, xin trả lại người
về cơ bản cũng một lời phù vân

mình về cơ bản là đần
người về cơ bản mười phân bỏ mười
trách ai xin trách một đời
về cơ bản cũng chỉ lời phân bua

đời về cơ bản là đùa...

SGN, Technical Workshop 15-1/05 (15-16/10/2012)

Áo trắng

Một bài ở đâu đó. Đại loại là ca ngợi, tuổi học trò theo xu thế anh Trọng. Bèn viết. Nhân kỳ họp CVX, 25/01/2013.


Áo trắng yêu làm gì hoa cúc
loài hoa mang nghĩa tiễn người đi
chiều tàn ai khắc lên bia mộ
thương nhớ ngày qua để làm gì ?

áo trắng thời nay không cần hoa
một trời internet đầy nhà
face book, mail tình... theo đường mạng
con cháu không cần đến ông bà

hồn nhiên khó kiếm trong vườn trẻ
con gái cần chi biết gội đầu
tự do tìm thấy trên miền ảo
đất trời nào nghĩa lý gì đâu?

chợt một ngày kia thương và thương
ngơ ngẩn đi tìm mộng bá vương
vênh váo theo chồng về Đài bắc
quẳng mớ tuổi thơ xuống gậm giường

áo trắng vụt trôi vào kỷ niệm
Gangnam nhăng nhít tuổi học trò
thôi xin hoa cúc giăng đường nhựa
thương nhớ gì đây hả hẹn hò?

Đàm phán CVX, 25/1/2013

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Gửi T.




T.,

Trước Tết tao vào, tel chả được. Gọi cho B. và K. mới biết bệnh tình, lại không dám gọi cho mày theo số mới, vì (theo B.) mày không nói được, lại đang điều trị ở TQ.
Cứ chần chừ, lại hẹn B. từ trước Tết, khi nào mày về lại Hà Nội, anh em qua thăm.
Chiều nay biết tin. Mừng, mừng lắm. Định bữa tới vào SG ghé thăm.
Làm bài thơ, nghĩ chắc mày đọc được. Về những ngày qua.
Chúc mày chóng khỏi, tiếp tục những đam mê, trong cuộc đời này.

G.A.S.


Nhớ những đêm ôm nhau say, lăn trên sàn gác
Chủ đề rặt chuyện cố hương
Thương bạn tôi vương bận đời thường
Lạnh phòng không
Cạn chai rượu nồng
Rỗng không - Phan Đăng Lưu
Một Sài Gòn đầu đông nợ đậy

Rồi Giời đày. Tai nạn què chân
Chống gậy tìm bạn, mượn rượu hàn huyên về tình
Tìm vui qua những mảnh đời mua vui
Tìm quên qua ngày tháng dài. Mơ đời cười.

Rồi ngày xuân áo mới
Vui biết tin bạn lập gia đình
Ổn định mưu sinh
Vẫn kịp cho mình một niềm yêu dù muộn

Bỏ lại sau lưng những cuộc tình tuổi ngoại mấy mươi không lời
Thương những bóng hồng đêm về ngóng trông những mảnh đời không tuổi
Bạn có vợ rồi, xin đừng đem những niềm yêu (thực ra không là tội lỗi)
Tôi mừng cho bạn và cho mình, cho tình…

Vì thời gian đành đoạn
Hôm qua chợt nghe bạn sức khỏe mệt nhiều
Giật mình chợt thấy cô liêu
Thương cho bạn, bỗng một chiều thương ta…  

Đành rằng đời, ô kìa, toàn những ngã ba
Đành rằng mình, cũng chỉ là một hoàng hôn về muộn
Đành rằng người, một vô tình ai muốn
Đành rằng tình, không ngoài kiếp phù du…

Thôi,

Cầu Trời phù hộ bạn tôi
Trăm năm qua khỏi lại ngồi với nhau
Lại tìm điệu lý giăng câu
Lại hòa chung một niềm đau cuộc đời
Mà đời, thương lắm, bạn ơi…

Hà Nội, đầu Quý Tỵ, 20/2/2013