Thứ Hai, 25 tháng 9, 2023

Đời địa chất

Sắp đến ngày truyền thống ngành địa chất (02/10), đọc bài thơ "Lấy chồng địa chất" của anh Nguyễn Kim Long hay quá, xin phép anh Long được họa lại đôi dòng, kể về kỷ niệm những ngày luồn rừng của tôi nơi cao nguyên nhiều nắng và gió, về những người anh, người bạn của tôi đã và đang theo nghiệp địa chất. Viết về ông bố vợ tôi, ông địa chất già Liên đoàn C mấy chục năm luồn rừng bên Lào. Và viết về ngành địa chất Việt Nam, với tôi, đó là tình yêu và niềm trân trọng.

ĐỜI ĐỊA CHẤT

Địa chất mấy ai được như anh
Lộ trình sốt rét da tái xanh
Tìm vàng chả thấy say vàng mắt
Lạc rừng, ngã nước... lối đi quanh

Tám tháng trong rừng tiền bỏ bơ
Mùa khô nằm tưởng nhớ mùa mưa
Một tối ta về thăm phố thị
Vợ mừng, con khóc, chồng làm thơ

Liệu có nghề nào như nghề ni
Về hưu tay trắng chẳng màng gì
Tối ngày vui vẻ chăn gà, lợn
Vợ già, con dại, lại mong đi

Thôi là cái nghiệp nói cho nhanh
Sướng khổ tuỳ duyên phận đã đành
Được cái tâm hồn trong đến lạ
Dẫu rằng cuộc sống vốn mong manh.

(27/9/2017)

Tản mạch

Nhà tôi neo người. Ông nội tôi là con một, sinh được mỗi 2 người con: bác tôi và bố tôi, cách nhau lại gần 20 tuổi. Cả hai người đều đã về với các cụ, chỉ còn bác dâu tôi và mẹ tôi, vai cao nhất trong họ.

Bác dâu tôi sinh năm Ất Sửu (1925). Người ta bảo phụ nữ tuổi Sửu số vất vả. Bác tôi vất vả thật. Cuộc cách mạng long trời lở đất với công cuộc cải cách ruộng đất, bác trai tôi bị quy là cháu đích tôn của chánh tổng (cụ nội tôi là chánh tổng, cụ sinh được mỗi ông nội tôi là con trai năm cụ 70 tuổi), thấy kể lại bác dâu và các anh chị tôi đã bị đội cải cách đấu tố, bắt quỳ sẵn ở sân đình, may mà bác trai tôi đi hoạt động cách mạng, nghe tin kịp bơi qua sông Đáy về, cứu được vợ con (chuyện này ngày ấy tôi chưa kịp hỏi kỹ ông đã cứu như thế nào, chỉ biết gia đình thời ấy không ai bị giết trong cải cách đã là may mắn lắm lắm rồi) (ông chú rể tôi người Lai Xá, cụ thân sinh là địa chủ, bị đấu xong rồi xử treo cổ ngay cây duối đầu làng, chuyện này sẽ kể vào một dịp khác). Đất đai, nhà cửa các cụ để lại, hầu như chẳng còn gì sau cách mạng. Trớ trêu thay, bác trai tôi lại làm bí thư huyện uỷ đầu tiên của huyện Thanh Oai sau ngày độc lập.

Bác trai tôi hiền lành dễ mến, lại là vai to trong dòng họ khá danh giá nên được người làng rất kính trọng. Cuộc sống thanh bần, nhưng tôi chưa bao giờ nghe ông ca thán gì về cuộc đời, dẫu rằng bạn bè ông, rồi người trong họ... rất nhiều vị làm lãnh đạo to trong triều đình, rất thành đạt. Năm 75 tuổi, chẳng bệnh tật gì, bác trai tôi cưỡi hạc về trời. Cuộc đời làm cách mạng, tài sản vô hình và hữu hình duy nhất của ông là cái chức bí thư huyện uỷ và một đống huân huy chương mà từ ngày ông mất, chả biết anh tôi quẳng đi đằng nào.

Bác dâu tôi cả một đời tần tảo. Ngày tản cư, mình bà gồng gánh các anh chị tôi ra vùng tự do, một mình bươn chải nuôi con để chồng đi làm cách mạng. Nhà nghèo lại con đông, cuộc sống giật gấu vá vai, cũng may được trời thương nên các anh chị tôi đều được ăn học, cuộc sống nhì nhằng, đủ làm người lương thiện.

Được cái trời phú cho cả hai bác tôi đều khoẻ, hầu như không có khái niệm đau ốm bao giờ. Năm bác dâu tôi ngoài 90 tuổi, hai hàm răng vẫn đều, xương gà vẫn nhai tốt, con cháu bảo phúc đức nhờ giời, tôi chỉ cười trừ. Có lẽ ông giời đã để dành bác dâu tôi cả một đời vất vả mà nay đền bù cho bác sức khoẻ chăng, cho hợp với luật bù trừ?

Ngày Thân tháng Tí (18/12/2018) bác dâu tôi chẳng bệnh tật gì, sau 4 ngày không ăn không uống, chia tay trần gian về với cát bụi. Họ hàng con cháu chắt đông, làng trên xóm dưới kính trọng, đưa bác tôi về Đồng Gấu, nghĩa trang của làng. Thiên hạ bảo bác sướng, thọ đến tuổi hiếm (94), con cháu chắt đề huề. Trong dòng người tiễn bác hoá thân về cõi vĩnh hằng, tôi đi như trôi trong vô thường, chợt nghĩ cuộc đời hai bác tôi, gần một thế kỷ đi qua, liệu có đếm đủ thăng trầm, như số phận của dân tộc này...
Buông tay đời chẳng còn gì
Một lòng thanh thản người đi về trời...

(Đôn Thư, trưa 20/12/2018 - tranh thủ viết vài dòng trên đường về làng. 

Ảnh: Cây bàng ở trạm y tế xã).

Nhớ

Anh với tôi cùng dân Liên đoàn 6. Cùng là quân của bác Nguyễn Xuân Bao, thày Phạm Huy Long. Cùng có những kỷ niệm thời tuổi trẻ với cao nguyên. Anh dân trắc địa, tôi thăm dò. Sau rồi là cùng cái thói lãng tử của nghề "đứng đâu là nhà, ngã đâu là giường". Anh đam mê ảnh, tôi đàn ca sáo nhị, lại thêm dăm ba câu chữ nhì nhằng làm hàng với đời.

B'lao, với tôi, cái tên thân thương, như làng tôi, Đôn Thư, một làng cổ bên dòng sông Đáy, mặc dù số phận đặt tôi sinh ra và lớn lên ở xứ Hà thành. Là Tà Năng, Dachais, là Phú Sơn, Lộc Lâm... là những đêm không trăng thổi sáo bên em gái K'Ho huyền thoại, là tình yêu, là tuổi trẻ của tôi.

Những bức ảnh của anh về B'lao đưa tôi về với cao nguyên ngày xưa. Tôi nhớ như in những đêm ôm cây guitar cũ mèm bập bùng "ngọn lửa cao nguyên" cùng đồng bào bên dòng Dankia. Tôi nhớ nao lòng những ngày nắng cháy, cùng Đinh Châm ông anh người Vân kiều "đi tìm lời ru mặt trời" của Y phôn K'Sor trên những nương rẫy đầy khói mới đốt. Lạc rừng, muỗi và vắt. Hai lần rắn cắn, một ở Lạc Dương, một ở Krongpha. Tôi nhớ con khỉ vàng đêm ấy. Tôi nhớ đôi mắt em. Em của lòng tôi, cô gái người K'Ho năm nào.

Mấy chục năm đi qua. Tôi về lại với quê cha, vì số phận, vì nghiệp. Song, bất cứ điều gì gợi lại trong tôi, cao nguyên, tự trong sâu thẳm con tim, lại giục giã tôi lên đường. Tìm về ngày xa xưa. Tìm về cao nguyên, tìm về "H'ren", em của ngày xa.

Thơ nhiều, một tuyển tập không dưới 50 bài, tôi viết về em, về B'lao.

Cảm ơn anh đã nhắc tôi câu chuyện thời ngày xưa, về B'lao, ông anh "Người Sài gòn" thân yêu.

(Đêm 20/10/2017)

Ảnh: Trại Mát (NAG Phạm Văn Trụ).

Bão

Lâu nay em/cháu không đưa bài, vì công việc bận rộn. Hôm nay rảnh, em/cháu xin gửi một bài thơ, viết về mẹ.
------
Nhà nhiếp ảnh Phạm Văn Trụ nghe tin bão Doksuri (bão số 10- 2017) đổ về Việt Nam mà lo cho mẹ già nơi quê nhà Thái Bình. Tôi đồng cảm với anh, nghĩ tới mẹ già của mình, tuổi ngoại 80 vẫn sống một mình, chỉ thỉnh thoảng cháu con về thăm. Xin phép anh được ghi chép lại những khổ thơ của chúng ta, không mấy bữa nữa rồi lại quên mất.
Ôi, những người mẹ kính yêu của chúng ta, con cầu xin Người mãi mãi bình an.

(Hanoi, 17/9/2017)

BÃO

Ngoài kia bão ập đến
Con lại ở quá xa
Lo vụ này mất trắng
Nước mắt bỗng nhạt nhoà...

Đắng lòng con tìm lại
Tấm ảnh chụp quê nhà
Mong sao kịp thu hoạch
Ruộng gần lẫn đồng xa

Mẹ ơi!

Saigon 15.9.2017
--------
Hình như là bà cụ trả lời thế này:

Bão năm nào chả đến
Anh di cư vào Nam
Ruộng may vừa kịp gặt
Ở nhà các cháu ngoan

Anh lo giữ sức khoẻ
Rảnh thì gọi điện về
Hôm trước bu quên hỏi
Chừng nào anh về quê?
---
Bắt chước chị Quan họ
Cứ đến hẹn lại lên
Giữa năm và giáp Tết
Khăn gói, con về liền

Trước là an vấn Mẹ
Sau đó đi chụp bò
Mẹ giờ già yếu lắm
Trong này con rất lo.
---
Bà cụ lại giả nhời thế này:

Anh cứ việc công tác
Không cần lo cho bu
Còn cô dì chú bác
Hàng xóm rồi người thân

Đừng có quá lo nghĩ
Bu tuy xa mà gần
Bao năm rồi anh biết
Người giúp mình khi cần

Năm sau anh năm tuổi (2018)
Ở làng lên lão rồi
Mà sao nhìn trong ảnh
Như mới ngoại năm mươi?

Mà vẫn ham chơi đấy
Hết trâu rồi lại bò
Suốt ngày đi bêu nắng
Không chừng lại ốm to
------
Bu ạ, cái ảnh đó
Do người bạn chụp cho
Khi ấy 50 tuổi
Cùng con đi chụp bò

Bu mắng, con xin chịu
Lang thang quen nết rồi
Ngồi không là phát bệnh
Lở mồm, long móng thôi.
------
Bà cụ lại nhắn thế này anh ạ:

Anh là chúa ham chơi
Bao lần bu bảo rồi
Xã hội giờ xấu lắm
Không khéo là hỏng người

Ngày xưa anh ương lắm
Chẳng chịu nghe lời bu
Cứ theo nghề địa chất
Vất vả mà dễ hư

Đi nhiều ham mê lắm
Tài này mắc tật kia
Đồ quen thành của lạ
Rất nhiều tay đa thê

Mà sao lại đi thích
Hết trâu rồi lại bò
Hay cùng cái sở thích
Của cô nào khác cho?

Là bu dặn thế thôi
Anh cũng đã sáu mươi
Tuổi này thôi thì cũng
Đã hiểu cả việc đời

Anh là chúa lo lắng
Mới cơn bão số 10
Mấy hôm nữa đông tới
Thế là hết bão thôi

Tết đến là vui nhất
Chắc là anh biết rồi
Cố gắng về dịp Tết
Bu lại thấy anh cười./.

Quê nghèo

Đọc quê của cụ Nguyễn Quyết Thắng, em thương quê em quá. Cách có đôi huyện mà sao xa cách thế.
Thôi em về quê vợ em đây, dệt cói và đan mây.

QUÊ NGHÈO

Đưa em về thăm quê nghèo
Quê nhà xơ xác, cuốc kêu đêm ngày
Tháng ba qua lễ hội Thầy (*)
Bữa no bữa đói, lắt lay thân già

Đời thường qua lại lại qua
Mưu sinh, vội vã, chết là miếng ăn
Nghẹn lòng thương lắm bàn chân
Chiều đông buốt giá, là "Bầm" năm xưa? (**)

Hội làng dãi nắng dầm mưa
Môi hồng cắn chỉ bây giờ ở đâu?
Giai làng mắt trước mắt sau
Lô đề, cờ bạc... đậm màu đỏ đen

Một đời quen lạ lạ quen
Niềm tin vẫn gửi theo miền cỏ may (***)
Em về xin nhớ thế này
Quê nghèo thương lắm. Chiều nay mình về./.

(*) Tháng ba, lễ hội chùa Thầy
(**) ... Bầm ra ruộng cấy bầm run - Bài "Bầm ơi" nổi tiếng của Tố Hữu
(***) Cỏ may - miền tuổi thơ

(21/10/2015)

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2023

Viết về anh Nguyễn Vũ Trường Sơn

Viết về anh, một người sếp của tôi!

Tôi chỉ biết anh khi anh về làm lãnh đạo Tập đoàn. Lử khử lừ khừ, chả nói gì với ai, thỉnh thoảng chúng tôi gặp anh nơi sân trời hút thuốc ở tầng 7 toà nhà 18 Láng Hạ.

Anh phụ trách khai thác, tôi lại làm mảng thăm dò, nên hầu như tôi chả mấy khi anh gọi, có chăng chỉ loanh quanh vài ba con số trữ lượng mà Việt Nam dự kiến đưa vào phát triển hay tổng tiềm năng còn lại của toàn thềm lục địa Việt Nam.

Sau khi anh lên Tổng giám đốc, quản lý vĩ mô hơn thì tôi mới có dịp hầu chuyện anh. Các câu chuyện cũng chỉ xoay quanh công việc, những khó khăn thách thức mà ngành dầu phải đối mặt. Chẳng biết có phải do hợp chuyện hay không mà tình cảm anh dành cho tôi ngày càng thân mật.

Anh không rượu bia, thấy bảo là bị đại tràng và gout nặng. Chúng tôi làm việc với nhau nhiều ở lĩnh vực quản lý ASCOPE (Hội đồng các nước có dầu mỏ ở Đông Nam Á - Asean Council on Petroleum). Anh là Chủ tịch của Việt Nam, tôi làm trưởng Tiểu ban thăm dò khai thác. Lang thang khắp các nước trong khu vực, chúng tôi có rất nhiều những kỷ niệm vui buồn cùng nhau.

Hội nghị ở Siemriep (Campuchia) tháng 9 năm 2016, trước sức ép của nước chủ nhà, bằng gặp mặt song phương giữa các nước thành viên Ascope, anh đã cùng Tiểu ban thăm dò khai thác thuyết phục được nước chủ nhà kéo dài được thời hạn hợp đồng dầu khí của Việt Nam ở Campuchia mà không phải bổ sung thêm cam kết, cũng không phải chịu phạt do Việt Nam vi phạm thời hạn hợp đồng và cam kết công việc. Cá nhân tôi cho rằng đây là thành công nhất của Đoàn Việt Nam trong Hội nghị Ascope năm ấy. Còn rất nhiều sự kiện khác mà chắc phải thời gian thư thả tôi sẽ viết thêm.

Hôm qua công tác trong Vũng Tàu, nghe báo chí chính thống viết tùm lum về anh, mấy anh em kỹ thuật khâu đầu và tôi chỉ thấy buồn. Anh Viễn bảo, cuộc đời này là cơn mộng, suy cho cùng cũng chỉ xoay quanh tờ A4. Em Ninh thêm vào, vấn đề là tờ A4 được đặt ở chế độ Portrait (đứng) hay Landscape (ngang) mà thôi. Ngẫm cũng phải. Giữa bằng khen giấy khen và cái quyết định kỷ luật nhiều khi chỉ là động tác xoay 90 độ của kẻ cầm quyền. Huyên, thư ký anh Hùng Dũng (thành viên HĐTV) thống kê, từ ngày trụ sở Tập đoàn dời về Láng Hạ, tất cả các Chủ tịch và Tổng giám đốc đều có vấn đề về sức khoẻ, hay vướng vào vòng lao lý.

Ngày mai, anh chủ trì một Hội nghị then chốt của toàn ngành, vẫn trăn trở tìm đường đi nước bước cho ngành dầu, vốn đang là đối tượng sát phạt trong cơn cuồng say của một nhóm người, vì mục tiêu duy nhất là tiêu diệt một nhóm người khác mà vô tình hay cố ý huỷ diệt ngành dầu. Có vẻ như báo chí đang gián tiếp là công cụ của những thế lực giấu mặt đang tiếp tay cho Tàu khựa, ngăn cản những người đi tìm lửa chúng tôi hiện diện trên Biển Đông.

Nhà thơ NQT đêm qua nhận xét:
“Những đám tang nối tiếp đám tang
Chỉ khác là chưa thấy quan tài, xác chết
Cuộc sát phạt cứ như là tận diệt
Chẳng lẽ ai cũng quan tham, ai cũng hoá tội đồ?”
Tôi bảo:
Nhiều lúc muốn xé nát những vần thơ
Những triết lý lưu manh mang danh công lý
Những giả hiệu nhân từ đằng sau mưu ma chước quỷ
Những lý luận ngô nghê sáo rỗng giả cầy

Khốn nạn những thằng mang danh chính đạo hôm nay
Chẳng qua cũng chỉ là đám nhặng xanh đang say quyền lực
Như lũ bọ hung rúc đầu vào đống cờ-rứt
Vỗ ngực tự hào đánh tham nhũng là đây

Hình như theo chỉ dụ của quan thầy...
Thấy anh vắng mặt trong bữa cơm tối 13/3/2019 Chủ tịch mời khối E&P, tôi nhắn tin cho anh. Anh nhắn cho tôi, ngắn gọn: “Mai anh tham dự. Anh vẫn tiếp tục làm việc đến phút cuối cùng em ạ”.

Tôi thấy ở anh, phẩm chất của một người chiến binh!

Anh là Nguyễn Vũ Trường Sơn!

Và tôi sẽ còn viết nhiều về anh, về những kỷ niệm của chúng tôi.

(Vũng Tàu, đêm 13/3/2019)

TDNT_P10: Mục lục


Tạm để vào đây để khỏi quên:

MỤC LỤC

Vấn vương tờ giấy gói đồ
Văn Trụ bỗng dưng khỏi bệnh

Kỳ hoa dị thảo ở đời
Tất phải là người duyên phận mới trao

Hoàng hôn hoá đen thành trắng
Từ Diên Hồng tới đời thường
Ngọc trĩ bỗng thành sự kiện
Sự đời ngẫm lại mà thương

Khởi binh từ đất Thái Bình
Mới hay tiên tổ đồng tình với ta

Cả đời theo độc một nghề
Phải chăng thày bảo chơi đề thì nên

Dọc ngang Nam Định, Thái Bình
Mới hay thế thái nhân tình là sao

Nước Nam còn lắm người tài
Nhưng cái tình nó nguôi ngoai mất rồi

Chiêm bao kỳ lân hiển hiện
Giật mình Quý Sửu viếng thăm

Gắn với thực tiễn là đây
Luận án Ngọc Quý đến ngày thái lai


Viết về cụ Hồ Đắc Hoài

Tôi biết ông trước đây chủ yếu qua các giai thoại về ngành. Thế hệ tôi khi quay về làm ở cơ quan Tập đoàn (cuối 1995) (ngày ấy còn là Tổng công ty) thì ông đã chuẩn bị nghỉ hưu. Sau được gặp mặt ông là do tình cờ chơi với mấy người con của ông. Hoàn toàn vì duyên. Con gái út của ông, Thể Hà, xinh xắn và cao ráo, theo form người của bố, ngày ấy về phòng Thăm dò Khai thác (chỗ tôi làm việc) để lấy số liệu thực tập, là bạn đại học với em gái tôi. Trái ngược với Hương, cô chị, thấp đậm với tính cách rất con trai, cả ngày huỳnh huỵch với “mộc nhân” như một vận động viên Wushu chuyên nghiệp (ngày ấy Hương chuẩn bị qua Úc du học).

Tình cờ ông lại là thông gia với sư phụ của tôi, một bậc cao thủ trong làng Vịnh Xuân Hà Nội (và cũng là sư phụ của cả Hương và Hiếu). Tôi chơi với Hiếu, với Hương từ đó. Chúng tôi sống với nhau hồn nhiên như anh em ruột thịt, vui buồn cùng nhau. Nhiều hôm ông bảo: “Anh em chúng mày phải biết bảo nhau, hãy sống cho đàng hoàng là thằng đàn ông, dẫu cho cuộc đời này nó quăng quật. Nghiệt ngã lắm đấy con ạ”.

Hồi đấy tôi nghe vậy chỉ biết vậy, sau này dần dần mới ngộ ra, gia đình ông cũng từng bị lâm vào cảnh sất bất sang bang trong cuộc cách mạng long trời lở đất của lịch sử, như đại gia đình nhà tôi. Chị ruột ông, bà Hồ Thể Tần, là bạn học với bác gái tôi thời học sinh kháng chiến. Nhà ông ở Nguyễn Du, gia đình tôi ở Đỗ Hành, cùng sinh hoạt chung trong một tiểu khu những ngày đầu đất nước thống nhất...

Hiếu, con trai ông, dường như là một người có thiên bẩm về võ thuật. Ngày ấy, chúng tôi, cùng có chung niềm đam mê, sau giờ làm việc, là chỉ tập, tập và tập. Sau vì hoàn cảnh, sư phụ tôi chuyển nhà sang mãi bên mạn Cầu Đuống xa xôi. Vật đổi sao dời, vợ chồng Hiếu ly hôn, nhà tôi ông cụ mất, rồi vợ tôi sinh cháu thứ hai... Tôi nghỉ tập. Anh em sau rồi cũng chỉ thi thoảng gặp nhau, vào những dịp kỷ niệm, những ngày giỗ kỵ của chi phái.

Sau này thỉnh thoảng tôi vẫn gặp ông ở nhà khách Trương Định, trong một đôi lần tôi vào Nam công tác. Ngày ấy hai ông bà hay đi đi về về Sài Gòn-Hà Nội, có đôi lần ông bà về ở nhà khách Trương Định. Tôi vốn có thói quen dậy sớm tập luyện, và hay gặp ông trên tầng thượng khu nhà 46. Ông luyện khí công, tôi tập VX, hai chú cháu chẳng ai bảo ai cùng tìm về phương mặt trời mọc. Ông photo cho tôi cuốn “Khí công dưỡng sinh”, lại kỳ công hướng dẫn tận tình cho tôi cách thức “điều tức”, “trạm trang”...

Rồi gia đình ông chuyển hẳn vào Nam sinh sống, như lời ông nói “chú hợp với phương Nam hơn, cái bệnh phế quản với người già ở miền Bắc đến khổ... cô chú ở với em Hương”. Bẵng đi vài năm, qua sư phụ, tôi được biết Hiếu và gia đình mới cũng chuyển vào Nam, ở gần với hai ông bà. Ngoài Bắc cuối cùng chỉ còn lại gia đình Hà.

Còn nhớ quãng đầu năm Giáp Thân (2004), tôi bắt tay vào viết Thăm dò ngoại truyện, kính tặng ông xem từ những ngày đầu sơ lược. Ông đọc khá kỹ. Mấy bữa sau gặp ông ở nhà khách Trương Định, ông cười, bảo: “Thằng này viết được, nhưng chưa đạt được cái vĩ mô, bao quát của thằng Tú ngày xưa. Hôm nào qua chú, ngành dầu này còn rất rất nhiều tích để cho mày viết”.

Tôi bảo: “Chú ơi, con chỉ dám viết ngoại truyện là những sự kiện lặt vặt xảy ra trong Ban Thăm dò thôi, còn ngành dầu mình cũng như sự đời hư thực, con chưa đủ tuổi, đủ "trình" để bình chú ơi”.

Ông bảo: “Không được, đây mới chính là lịch sử, mày cứ viết đi, sau này rồi nó sẽ tồn tại cùng với thời gian, chứ chẳng phải mấy quyển kỷ yếu lăng xê của phường bồi bút ăn đong kia đâu”.

Ngày ấy tôi chả hiểu gì, cũng cứ tạm cho rằng, thôi thì nôm na cũng chỉ là những mẩu chuyện thi thoảng đem ra khoe trong lúc trà dư tửu hậu của lũ người kỹ thuật.

Thời gian trôi. Quãng đầu năm Mậu Tuất (2018) nghe tin ông mệt. Tôi nhắn Hà, xin địa chỉ của Hiếu, định một ngày thư thả tới thăm ông và bà, ngôi nhà nhỏ nghe Hà tả, vô cùng yên bình trong một con hẻm nằm mạn Tân Bình. Giờ thì chậm mất rồi...

Chú Hoài ơi, con vẫn còn nhớ lắm, những lần nói chuyện với chú và lời hứa, sẽ tiếp tục viết tiếp về cuộc đời vô thường này. Chú bổ túc cho con hoạt động của Kinh "Thủ Thái âm Phế", nếu nhiều ngày trị luyện sẽ giúp cho đường thở thật tốt. Rồi phương pháp thở 4 thì, cách kích hoạt và khai thông 2 mạch Nhâm-Đốc... Bài Kinh “Bát nhã ba la mật” chú đưa con đọc giờ vẫn chưa xong, mấy thức “trạm trang” chú hướng dẫn con còn chưa kịp thuộc... mà chú đã cưỡi hạc bay về nơi xa lắm.

Thôi cuộc đời này sống gửi thác về, ở nơi xa ấy, chú phù hộ cho cô Thước, cho các em các cháu, sức khoẻ và những điều lành chú nhé. Con tin rằng, chú ra đi trong thanh thản. Vĩnh biệt chú!

(Ngày Mùi tháng Hợi, năm Mậu Tuất- 11/11/2018)

Gửi em người xóm Đạo


GỬI EM NGƯỜI XÓM ĐẠO

(thêm một bài nữa, chiều buồn xóm Đạo tôi quên)

"Tôi bồi hồi tìm về nơi xóm nhỏ
Ngập ngừng chuông Đạo bóng ai quen
Xa xăm thành phố lên đèn
Sương khói lồng vào kỷ niệm"

Tóc em vương màu đất đỏ
Nắng gió có còn gọi tên
Bóng ai âm thầm xóm nhỏ
Cô đơn thành phố lên đèn

Tìm nhau lần nào cũng vội
Gặp nhau thời gian lặng câm
Ta như người cùng có tội
Hoàng hôn, ngoài kia, đầy sân

Quay cuồng dòng đời ngược xuôi
Vô tình, cả em và tôi
Vô tình, cả thời gian ạ
Thôi đành. Duyên phận. Người ơi.

Chia tay. Liệu ngày gặp lại?
Em xót thời gian, tóc anh
Tôi xót chiều xa diệu vợi
Ngập ngừng, mãi lối đi quanh

Tôi về. Cuộc sống của tôi.
Em còn, bao chuyện, đầy vơi.
Hoàng hôn còn. Nắng và gió
Bao giờ. Tôi lạy. Chiều rơi
Xin Giời. Em ạ. Ngày trôi.

(thương về nơi Đồng Nai, 31/10/2013)


TDNT_P10: Hồi thứ z+2


HỒI THỨ Z+2

Hoàng hôn hoá đen thành trắng
Từ Diên Hồng tới đời thường
Ngọc trĩ bỗng thành sự kiện
Sự đời ngẫm lại mà thương

Nguyên giấp cá hay dấp cá, diếp cá, lá giấp, rau giấp... là một loài thực vật thường mọc hoang ở chỗ ẩm ướt, có vị cay chua, mùi tanh, tính mát, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, tiêu ung trừ thũng, trong dùng chữa phế ung, ngoài dùng chữa phù thũng, những vết lở loét, ức chế thần kinh. Diếp cá thường được phơi hay sấy khô hoặc sắc nước uống. Theo “Hoàng đế nội kinh”, những kẻ có nguyên khí hư, mang chứng đau chân thì không nên dùng.

Trở lại chuyện ngọc trĩ vốn là loại bệnh khá phổ biến của đám thảo dân chuyên nghề mài bàn toạ nơi công sở, lấy việc sờ bàn phím bóp con chuột làm vui, lại liên hệ nhiều đến câu chuyện tửu sắc. Phàm là những kẻ hay rượu hoặc sắc giới vô độ, tâm thần sẽ sinh bấn loạn, ngọc trĩ tự dưng thành bệnh. Tuỳ theo thời gian ủ bệnh, nhẹ gọi là nội, nặng kêu là ngoại, càng lâu thì khả năng điều trị càng khó khăn, thời gian chữa bệnh càng dài.

Nay Văn Trụ tâm bệnh đã lâu, các loại dược thảo từ thượng vàng đến hạ cám nghe ai mách bảo y đều sai người tìm về để điều trị mà bệnh kia vẫn không hề thuyên giảm, tưởng như việc điều trị cho khỏi bệnh là khó lắm thay.

Nay không dưng mới chỉ thấy hình Bạc Kính Vương khả kính trên tờ gói thuốc với hàng chữ lộn xộn vô nghĩa kia mà ngọc trĩ tự dưng tụt vào, bệnh khỏi bất ngờ chẳng phải là kinh ngạc lắm sao?

Mới có thơ rằng:

Chán cảnh thế sự
Buồn đời nhố nhăng
Ngọc trĩ thành bệnh
Văn Trụ băn khoăn

Chẳng hay vì rượu
Hay chuyện gió trăng
Tới kỳ đổ bệnh
Tình hình rất căng

Bao công chữa chạy
Chả đỡ là bao
Bụng đành bảo dạ
Khoan hãy dùng dao

Không dưng ngọc trĩ
Bỗng nhiên rụt vào
Thái y chịu chết
Kinh ngạc làm sao...

Văn Trụ kể từ bữa đó lòng lấy làm hoan hỷ lắm, tâm thần trong thông ngoài thoáng, mới thấy cái hào nhoáng ngoài đời e chừng vô vị cả, bèn chuyên tâm vào câu chuyện trâu bò, ngày ngày trốn vợ bỏ con đi tìm nguồn vui nơi trần thế.

Chuyện chỉ có vậy.



TDNT_P10: Hồi thứ z+1


HỒI THỨ Z+1

Kỳ hoa dị thảo ở đời
Tất phải là người duyên phận mới trao

... Văn Trụ đi lại nhẹ nhàng, trong người lấy làm khoan khoái lắm. Kẻ hầu người hạ bấy giờ mới xúm lại hỏi, nhao nhao chẳng ra câu chữ gì. Kẻ thì đồ rằng y bị trúng phong, nằm chán dưới đất thuốc ngấm thì tỉnh, kẻ lại đoán rằng tâm y vọng động, được đèn giời soi sáng kết hợp với phúc ấm tổ tiên mà bệnh tự khỏi. Có kẻ còn táo gan bình rằng rất có khả năng lão nhân như đồ già đêm qua vớ được con hát trẻ nên hăng hái nhiệt tình... mà âm dương đến kỳ trở lại bình hoà, vạn bệnh tự lui.

Chợt thấy mé góc trường kỷ, hình ảnh Bạc Kính Vương nhoè nhoẹt trong nắng quái, sực nhớ trước phút quay lơ, Văn Trụ tay bên tả vẫn nắm khư khư tờ Nhân dân nhật báo... đám con hầu chẳng ai bảo ai, thảy đều cho rằng việc Văn Trụ đột ngột tỉnh lại rồi đi đứng như người thường hẳn phải có đôi chút liên quan. Phải chăng trước phút lâm nguy, Văn Trụ mơ hồ sợ hãi điều gì dẫn đến ngọc trĩ đột nhiên thụt vào, thành ra vô tình mà khỏi bệnh.

Bèn thay nhau cầm tờ nhật báo ngó nghiêng, chỉ thấy hiện lên hàng chữ vô nghĩa, nội dung rỗng tuếch, ý từ lẩn thẩn, thật chẳng ra làm sao. Ngoảnh lại không biết Văn Trụ đã biến đi đường nào, không gian sực một mùi xạ hương ngào ngạt.

Lại thấy cái lò tôn lũ gia nhân mang vào dùng để sắc thuốc đổ chổng kềnh lúc Văn Trụ duỗi chân đạp phải, lửa vẫn liu riu, mùi hương từ ấm thuốc đang sắc toả ra ngày càng đậm đặc. Thì ra mấy cọng diếp cá bén lửa bị cháy thành than với mùi đặc trưng, vô cùng đặc biệt.

Quay lại chuyện diếp cá như đã nói là thứ cây dại mọc hoang nơi ẩm ướt, lại là món ăn thường nhật của đám phàm phu tục tử, tuy vậy công dụng của nó là vô cùng kỳ diệu. Nó được đám lương y bản địa hái về sấy khô sao tẩm, trộn lẫn với vài thứ dược liệu vô thưởng vô phạt, làm thành vị thuốc trong uống ngoài bôi, rất công hiệu trong việc điều trị bệnh trĩ. Song trước nay thiên hạ chưa thấy ai ngửi loại thuốc này để trị trĩ bao giờ.

Văn Trụ ở đâu đã quay trở lại trường kỷ, mắt dán vào màn hình ti vi treo đầu thư phòng. Thấy một kẻ đầu như dế mèn vẹo về bên tả đang ngóng bình minh thì lấy làm buồn cười lắm, y bèn ngỏng cổ lên Giời cười một hồi dài, trong lòng vô cùng lấy làm sảng khoái. Gia quyến thấy y đã bình tâm trở lại, mới đánh bạo hỏi: “Chẳng hay đại nhân làm sao mà bệnh ngọc trĩ bỗng dưng tái phát lại đột ngột khỏi nhanh làm vậy?”.

Văn Trụ dứt cơn cười mới thủng thẳng mà rằng: “À là vì ta đang đau bỏ mẹ, mới nhìn qua tờ Nhân dân dùng để gói thuốc kia, ý tưởng khôi hài của mấy thằng bồi bút giật tít, cộng với dăm ba câu chữ lăng nhăng trên fb đọc hồi chiều muộn ở thư phòng do thằng tiểu tử Giàng A Sình viết về Diên Hồng version Mậu Tuất 2018 thấy buồn cười quá chịu không nổi, tứ túc mới bị rúm lại, đan điền co thắt mãnh liệt, mồ hôi toát ra như tắm... thành thử mới quay ra đấy thôi. May nhờ ngửi hơi thứ thuốc thần dược mùi thơm kỳ lạ trước nay chưa thấy bao giờ... rồi thì tỉnh lại, chuyện chỉ có vậy”. Nói rồi lại tiếp tục tràng cười dài.

Mới hay ở đời, câu chuyện tưởng như phức tạp mà lại hoá thành đơn giản, vô cùng bông phèng. Muốn biết tại sao Văn Trụ tiếp tục cười, kẻ trên ti vi là ai, đang làm trò gì, xem hồi sau sẽ rõ.

TDNT_P10: Hồi thứ z

HỒI THỨ Z

Vấn vương tờ giấy gói đồ
Văn Trụ bỗng dưng khỏi bệnh

Lại nói chuyện có kẻ chăn ngựa là Văn Trụ, thấy đất trời đảo điên thì trong lòng lấy làm lo lắng khôn cùng. Thời trẻ y đã từng chinh chiến nhiều phen, xứ Lâm Đồng, Đaklak, Đaknong... một mảng cao nguyên đầy gió tung hoành, bóng giai nhân vương vào kỷ niệm. Vài ba năm trở lại đây y thấy trong người chẳng còn được như xưa, ăn uống giảm hẳn, câu chuyện gối chăn cũng không còn lấy làm mặn mà. 

Lương y bấm bệnh thấy y bát mạch bấn loạn, kinh lạc thất thường, hỏi gì cũng chỉ méo mó cười trừ chẳng biết đằng nào mà lần, đành bó tay mà chịu. Sau có kẻ mách y đến gặp một cao nhân có tài vọng chẩn, kẻ nọ nhìn sắc mặt y tím đỏ không đều, râu ria lủa tủa bèn đoán rằng y đang mắc phải một căn bệnh do toạ nhiều mà thành, gọi là bệnh “ngọc trĩ”. Bệnh này tuy chưa liệt vào loại hiểm nghèo, song kẻ vướng phải bệnh này thường đứng ngồi không yên, rất lấy làm khó chịu.

Bữa ấy Văn Trụ thấy trong người khó chịu lắm, y ngán ngẩm vô cùng, mới sai kẻ tiểu đồng ra phố, theo đơn của vị thái y nọ lấy thuốc về dưỡng bệnh. Xứ An nam nhiều kỳ hoa dị thảo, nhiều khi chỉ là đám cỏ mọc dại bên đường mà chữa được bách bệnh, người tài trong lĩnh vực y dược thì vô kể, nhưng kẻ có tâm không phải là nhiều. Tiểu đồng theo lời ra hiệu thuốc đầu tỉnh, hồi lâu mang về một bọc lớn, bỏ vào nồi đất sắc thành nhiều ấm nhỏ. 

Văn Trụ theo lệ thường ôm bụng ngoạ thiền nơi trường kỷ chờ gia nhân sắc thuốc, mắt lờ mờ thấy mấy con chữ loè nhoè ẩn hiện trên tờ giấy gói thuốc, thì ra là tờ “Nhân dân nhật báo”. Định hình nhìn lại thấy chân dung của Bạc Kính Vương to tướng, bên dưới chạy hàng chữ khổ lớn “Đất nước bao giờ được thế này không?”. 

Văn Trụ giật mình, từ trên trường kỷ lăn đùng ra đất, mồ hôi vã ra như tắm. Gia nhân lấy làm kinh sợ, vội vàng xúm vào dựng y ngồi thẳng dậy, bao sâm nhung quế phụ... đổ ráo cả vào miệng, đồ rằng y bị trúng phong. Thời khắc này ở xứ An nam gió mưa thất thường, cảm mạo trúng phong cũng là chuyện thường ngày.

Chưa được một phần ba canh giờ đã thấy y hồi tỉnh lại, bỗng dưng cười lên khanh khách. Gia quyến chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã lại thấy y vụt đứng dậy, đi lại như người thường, bệnh ngọc trĩ tự nhiên mất hẳn, chả còn đau đớn gì, quả là hoang đường.

Muốn biết sự thể tiếp theo thế nào, tờ Nhân dân nhật báo kia ảnh hưởng đến bệnh tình của Văn Trụ ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.


TDNT_P10: Hồi thứ N

Hồi thứ N (trích) (Thăm dò ngoại truyện - 11/2016)

Bữa ấy trời xanh mây trắng, vùng trời biển xứ Phù Cát xưa nay bỗng dưng đột nhiên nổi cơn gió lạnh. Đợt lũ rừng từ thượng nguồn sông Côn mạn An Khê đổ về vào thượng tuần tháng hợi, trâu bò dê lợn trôi ráo cả, đồng ngập trắng băng, cỏ cây hoa lá tang thương, dân tình than khóc, oán thán trời đất vô cùng. Mấy tỉnh ven biển Trung kỳ, một dải từ Hà Tĩnh vào tận Đà Nẵng, nạn cá chết hàng loạt kéo theo nỗi an nguy về mưu sinh của đám đầu đen máu đỏ, một đời loay hoay tìm kế sinh nhai

Lại nói chuyện có mấy kẻ thảo dân ăn lộc dầu khí, muốn lấy cảnh đìu hiu làm vui, bằng lòng rủ nhau kéo về xứ dừa Bình Định, làm cuộc đại hội, tạm gọi là họp Ban chấp hành (thường thì nhóm họp một niên đôi ba lần). Thành thử sự có mặt của hai kẻ vong niên là Văn Trụ và Vũ Trụ, đường đột ở xứ này, ra là vậy.
 
Đời có thơ rằng:
Họp Hội Dầu khí có hai tên
Văn Trụ ghi hình, Vũ Trụ biên (biên dịch)
Cả hai đều muốn vì nghĩa lớn
Chi chép cho đời sau khỏi quên

Văn Trụ nick name Người Sài gòn
Là giống chăn bò thèm cỏ non
Ngày ngày súng ống thõng đầu gối
Vất vả đi tìm gái một con

Bò gầy bò béo vô tình cả
Bò héo bò tươi cũng có hồn
Chụp đêm chụp ngày post lên mạng
Đến cả lão niên cũng bồn chồn

Vũ Trụ vốn người xứ Bắc Ninh
Dám khen học thuật đã thành tinh
Chuyên nghề cuội sỏi và đập đá
Chuyện trên Giời u u minh minh

Từ ngày xong công danh thế sự
Theo chân tiền bối đi lấy kinh
Chuyên tâm câu chuyện làm out-post
Tiền trạm là nghề của sư huynh

Kỳ họp này hội đủ vũ, văn
Kiên quyết không bàn chuyện nhố nhăng
Ô hô cái báo Năng lượng mới
Chỉnh đốn phen này chắc well-done
…..

(hẵng thế thôi đã)

BẠCH HÓA

Năm Giáp Thân (2004). Đọc “Chân dung nhà văn, nhà thơ” ca Xuân Sách, thy hay quá. Tôi t hi, sao mình không “bt chước” làm thơ mô t li anh em bn bè đồng nghip, nhng người đang hin hu quanh mình hàng ngày, mà mua vui cho đời, vn chng nhiu nhn gì, trên thế gian này. 

Ý tưởng là vy. Tôi ngi loay hoay hơn na ngày trong phòng 420 Ngô Quyn (nhóm Workstation Group – WG ca Dr. 3V (*) huyn thoi ngày y) hình dung và ghép vn, c sao cho làm ni bt lên được “chân dung” ca hơn hai chc con ngườđã (và đang) làm vic cho Phòng Thăm dò Khai thác Tng công ty Pê-t ngày y. Đưa ông anh l-cu (**) (LQV) đọc, ai ng y vô cùng đồng thun, anh em bèn h hi phóng tác. 

Và thế là “Bút Tre - Thăm dò Khai thác” ra đời, phiên bn WG, quãng gia Giáp Thân. 

Đầu tiên anh em ch lôi ra đọc cho nhau nghe lúc trà dư tu hu, sau ri thì lanh tanh bành c, gn như thành scandal năm 2004 ca làng thăm dò. Người khen k chê, n tượng tt, xu… có đủ. Mi thy ming lưỡi thế gian qu là… kinh khng. Song chúng tôi ch màng, hay là “điếc không s súng” (ơn Giđã qua thi Nhân văn Giai phm), c tôi và anh V, my anh em trong nhóm WG chơi vi nhau t lâu, nhng k d hơđến gi này tin bc, danh vng… đều xem là ct chut (như li ông anh 3V thân yêu ca chúng tôi tng nói). 

Ri tôi viết “Thăm dò khai thác ngoại truyện”. Cũng li cái cách hc theo ngườđi trước, sau khi đọc “Du khí din nghĩa”, bn do anh Sơn “tròn” xách t Vũng Tàu v (anh Sơn tròn là bn hc vi anh Phm Quang Tú (t Tú tùm), địa cht du khí K-22, là tác gi ca DKDN). Ch dám nhn là “ngoi truyn” nghĩa là nhng câu chuyn lt vt din ra hàng ngày trong Ban Thăm dò Khai thác ngày y mà chưđược thành “din nghĩa” mang quy mô hoành tráng. Sau thành “thương hiu” mđểu. 

Bn bè hi xin bn cng bn mm, in rđóng quyn, đọc cho nhau nghe khi vui v, thm chí còn bay sang tn x s Alibaba huyn thoi, khi anh em thi công nhng mâm (MOM), bát (BAT), bia (BIR SEBA)… đề án x An-giê xa xôi… 

Chuyn dài. Định khi nào thi gian tht rnh, post li lên fb cho bn bè làng phây đọc chơi, cũng ch là thêm được “mt vài trng canh”.

(06/10/2017)

(*) Dr. 3V : anh Vũ Văn Viện
(**): LQV: anh Lưu Quang Việt

TDKTNT_P10: Tóm lược

THĂM DÒ NGOẠI TRUYỆN
(2016)


TÓM LƯỢC

Quán niệm vô thường là một trong những nội dung tu tập của Phật tử (Đồng Mông Chỉ quán). "Ngày đã rạng. Bình minh đang tỉnh thức" (Con hủi, Helena Mniszek). Kính tăng nhất A-hàm, tập I phẩm Tam bảo, đã viết:

Thân không bền chắc
Mạng không kiên cố
Tài pháp suy hao
Nên cầu bền vững

Thân rất khó được
Mạng chẳng dừng lâu
Tài pháp mòn diệt
Hoan hỷ niệm mầu

Ở phần này, người viết chỉ muốn kể lại những sự kiện lượm lặt không theo dòng thời gian, về những đồng nghiệp, trên con đường mưu sinh hành đạo. Có thể là chưa hợp với cấu trúc của ngoại truyện, nhưng thôi, cũng đành.

Để lại tiếp tục mua vui cho đời...

(Hà Nội, 2016)

MỤC LỤC



Thứ Năm, 21 tháng 9, 2023

Mẹ

Mẹ tôi tóc bạc da mồi
Mẹ không còn khỏe như hồi xa xưa
Thương con biết mấy cho vừa
Một mình mẹ với nắng mưa dãi dầu
Dù tôi đi đâu về đâu
Một ngày thấy mẹ bao sầu lại tan...


Trăm năm về với đại ngàn
Vẫn làm thằng bé hân hoan: "Mẹ về!"


(Quy Nhơn, 26-28/12/2022)



Cứ như thật

Ngày nghỉ tết đầu tiên. Rảnh rỗi vớ được bài thơ “Cứ như thật” của bác Thái Bá Tân hay quá, xin được hoạ lại vài chữ. Cho một xuân mới, cứ như thật.

CỨ NHƯ THẬT (thơ TBT)

Cứ như thật, yêu nước
Là phải đánh đàn bà.
Cứ như thật, phản động,
Nếu chống Formosa.

Cứ như thật, đất nước
Có dân chủ, tự do.
Cứ như thật, học tập
Gương đạo đức Bác Hồ.

Cứ như thật, xã hội
Đang văn minh dần dần.
Cứ như thật, nhà nước
Của dân và vì dân…

Cứ như thật rằng đảng
Vĩ đại và quang vinh.
Cứ như thật, lãnh đạo
Luôn sáng suốt, tài tình.

Cứ như thật, dân chúng
Tin yêu đảng một lòng.
Cứ như thật, đất nước
Đang trên đà thành công.

Chưa bao giờ xã hội
Nhiễu nhương như ngày nay.
Chưa bao giờ thật giả
Lẫn lộn như ngày nay.

Quần áo đẹp, xe xịn,
Thậm chí cả villa,
Không che nổi bất hạnh
Và ung nhọt nước nhà.

Cội rễ của cội rễ
Của tất cả vấn đề
Là chế độ độc đảng
Và tham nhũng nặng nề.

Ta sống, cứ như thật,
Trong thời đại yên lành.
Mà thực ra đang sống
Trong thời đại lưu manh./.

(thơ TBT, 01/02/2019)

Mình bổ sung thế này:

Cứ như thật, lãnh đạo
Đóng kịch hay thật hay
Có bao giờ đất nước
Được như ngày hôm nay?

Cứ như thật, có nước
Chung đường biên với ta
Mười sáu vàng bốn tốt
Báo đài rất ngợi ca

Cứ như thật, nước Mỹ
Sao được như nước Nga
Cứ như thật, tham nhũng
Ra là ta đánh ta

Cứ như thật, mất nước
Chuyện ngày xưa rất xa
Cứ như thật, cụ Cả
Bỗng dưng thành soái ca...

(02/2/2019 - 28 Tết, đón con Kỷ Hợi).

(trong tập: Ngày xưa đi qua (2018-2020) - tập 14)

Cổ học tinh hoa

Có kẻ phú hộ gốc Ái châu, có tí khoa bảng, hai đời hành nghề bốc cứt, đánh đĩ 10 phương thành phường trọc phú, giàu lắm. Tự vỗ ngực ta đây đông tây kim cổ, nhưng bản tính cứ ham mấy cắc bạc lẻ, thành ra như chó dái chạy rông suốt ngày, thiên hạ bảo “vợ già nhà hướng Tây” cũng phải. Bản tính hạ đẳng bất nhân bất nghĩa, trời đất nuông chiều có tí cước sắc, lấy thượng đội hạ đạp làm lẽ sống, một ngày ẩm Giời được ơn mưa móc từ hàng huyện thiên lên hàng tổng, lấy làm hoan hỷ lắm. Khổ cái qua tuổi tri thiên vẫn chưa đủ hiểu lẽ đời, vẫn thờ 2 chữ kim tiền.

Một ngày nọ tưởng mình là soái ca, vênh vang một tay che mặt trời, định xoá cờ làm lại, thay xẻng đổi muôi nghề xúc cứt. Ngỡ đâu chỉ làm trò cười thiên hạ, đâu vẫn hoàn đấy, chẳng qua vào buổi giày mũ lẫn lộn mà tưởng bốc cứt là nghề thánh thiện, đành rằng cứt vẫn còn tí giá trị với thời đoạn. Ô hay, nực cười.

 

Người đời bảo rằng:

 

Chả cần phải đời sau đâu

Ăn mặn khát nước chẳng lâu nhãn tiền

(Hà Nội, tháng 9/2023) 

Thứ Tư, 20 tháng 9, 2023

Tập thơ: Bên kia hoàng hôn

 

BÊN KIA HOÀNG HÔN (2021-2023)
(Tập 15)

Một thời gian dài không viết. Có chăng chỉ là những họa thơ cùng bạn. Tình người cạn kiệt? Ý tưởng hết? 

Dẫu sao mặc lòng, vẫn rất cần lắm những ghi chép. Về cuộc đời, về những thân phận con người. 

Chỉ vậy thôi không hơn.

Đông gần về rồi. Hỏi lòng, liệu còn nghe gió heo may...


MỤC LỤC

  1. Bàn về Tổ Tôm
  2. Thơ Tổ Tôm (I)
  3. Thơ Tổ Tôm (II)
  4. Tam cúc
  5. Hà Nội gửi em
  6. Chiều Hà Nội tháng Ba
  7. Em lại làm tôi nhớ Vinh
  8. Mẹ
  9. Ngu ngơ
  10. Mùa Thu năm nay không mưa Ngâu


Em lại làm tôi nhớ Vinh

Tôi có người bạn thơ quê Yên Thành (Nghệ An). Hôm rồi đọc bài thơ cô ấy viết về  Vinh, chợt thấy nhớ Vinh quá. Tôi làm bài thơ về Vinh, xin chia sẻ cùng các đồng  nghiệp, hy vọng có nhiều đồng nghiệp quê châu Hoan, châu Ái cùng nhớ về quê  xưa. Mà, Vinh của ngày xưa chứ không phải thời Covid này đâu (25/7/2021).

-----

Đọc thơ của Yến, nhớ Vinh quá. Mà, Vinh của ngày xưa, không phải thời Covid này đâu. Cảm ơn em. (25/7/2021).

EM LẠI LÀM TÔI NHỚ VINH

(gửi H.L, H.T và những người tôi quen)

 

Em lại đưa tôi về Vinh

Để tôi tìm lại bóng mình ngày xưa

Chẳng phải Vinh của bây giờ

Chỉ còn nộm trộn, cu-đơ, gió Lào…

 

Đi tìm một chút chênh chao

Tôi ngu ngơ hỏi phương nào còn duyên 

Cái thời không lạ chả quen

Em mơ phố cổ, tôi khen Cầu Rầm

 

Rồi em theo chim sâm cầm

Làm tôi dang dở núi Hồng sông Lam 

Giã từ thành cổ Nghệ An

Mang theo hình bóng Phượng hoàng Trung đô 

Tôi đi đến tận bây giờ

Nhiều đêm hoang vắng ngẩn ngơ phận mình

 

Em lại làm tôi nhớ Vinh

Ngày xưa (xưa lắm) chúng mình của nhau…

 

DẠO CÙNG VINH SAU LOCKDOWN 

(Tặng những người yêu Vinh thế hệ 7x như tôi)

 

Dậy đi anh

Dậy mà cùng em đi khắp phố quen

khu biệt thự này ngày xưa là đồng lạc

cái thơi đói khát

lũ xếp thứ ba nhổ trộm khắp đồng

 

Dậy đi anh, dậy mà đi rông

con đường rợp cây xanh này xưa là mặt kênh đen kịt

những ngày lít xít

lội qua kênh chân dẫm cả vỏ sành

 

Dậy thôi anh, dậy đi loanh quanh 

giàn sử quân tử nhà kia là nơi lần đầu em hò hẹn

quả khế chua bứt lén

que kem ăn ở phía Tam Đồng

 

Dậy nghe anh, dậy cùng em không 

tiếng lóc cóc ngựa xe vẫn đâu đây khi trên tay em cầm nắm lạc

thời chen nhau Nhà hát

vở cải lương “Phạm Công Cúc Hoa” buồn đến não lòng

 

Mình đi thôi, anh cầm vô lăng

cho em đi hết Cầu Rầm - Bến Thuỷ

Quán Bánh - Quán Bàu - Quán Lau và đường ven sông nữa nhé

để em dìu Vinh đến chốn hẹn hò

 

Tất nhiên anh chẳng thèm ghen

em biết

bởi thực lòng 

Vinh quá hay ho…

(NTTY)

25072021

(trong tập Bên kia hoàng hôn (2021-2023) - Tập 15)