Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Thương thời gian

“... lại Rằm tháng Tám đến nơi

nhớ thương vung vít một thời trai lơ...” 

(trích bài thơ cũ, đâu viết quãng 2007). 

 

Tôi yêu thời gian.
Đêm. Vô thường lòng bỗng lan man.
Qua rồi, một thời. Tháng Tám.
Mơ tan. Phố quên. Chiều lạ.

Có thể rồi một ngày không còn trăng
Em vẫn cứ đi về, bên lề cuộc đời
Ta vẫn cứ vô tình, tập làm người
Dù tình-đời là chiếc nôi
Phải vạ em ạ

Là đêm nay. Đêm. Trăng sáng quá
Ta thèm ngồi vá thời gian
Sằng sặc cười. Làm chú Cuội đời
Ăn tham, là Cuội. Ham chơi, là mình...

Em - là chị Hằng còn đong đưa tuổi muộn
Cho đời lành. Phàm là tình hiền
Ta - là buồn phiền. Không dưng phản diện
Ô kìa sông Ngân...

Lại nhủ tình. Một chút ăn năn
Lại nhủ lòng. Hoàng hôn về chậm
Lại bảo mình. Một ngày không sớm
Lại bảo lòng. Duyên phận rồi xa

Phải rồi. Lại Rằm. Còn đôi chiều nữa
Kịp qua.
Đông về nơi cổng đậu.

(Hà Nội, đêm đầu tháng 9/2013)

Chuyện vợ


Lại càu nhàu cằn nhằn. Này thì nàng, này thì thơ, này thì trăng, này thì...

Vợ tôi nó chẳng mù phây
vợ tôi nó biết ai gày hơn ai
ngày xưa nhiều chú đẹp trai
sau bỗng dưng ngợp tí tài của tôi
rồi bảo nhau tự rút lui
thế là đời để cho tôi được nàng...

Bây giờ như thể sang trang
Nàng tuyên bố thẳng không màng gì thơ
suốt ngày như kẻ ngẩn ngơ
bỏ đâu quên đấy, toàn thơ hớp hồn
không ra điên, chẳng ra khôn
ai làm anh khổ, anh buồn, là ai ?
nhân gian rặt chuyện khóc cười
không đâu lại cứ đem vơ về mình
em này xinh, em kia xinh
không khéo lại sập bẫy tình người ta
nay than già, mai than già
cứ làm như thể đưa ma về trời
thôi ngồi yên đấy ông ơi
tôi chiều ông. Để ông ngồi làm thơ
nhưng facebook phải có giờ
tôi không phải kẻ i tờ đâu nha
chuyện gần cho tới chuyện xa
đâu đâu cũng vẫn là nhà Việt Nam...
ông mà ham chuyện thế gian
tôi thề, lúc đó đừng bàn nọ kia
có giỏi về đâu thì về
các con lúc ấy nó về với tôi
chắc tôi chỉ nói thế thôi
nếu còn ngơ ngẩn, cứ ngồi đến đêm
ông đừng có để tôi điên...
tôi không thể cứ mãi hiền đâu ông
ai đầu sông, ai cuối sông
ai có giỏi cứ làm chồng đời đi
một khi mà đã hai khi
lúc đó sẽ chẳng còn gì mà ham
chẳng vợ con, chẳng còn quan...
đêm qua sợ quá, lúc nàng ngủ yên
loay hoay không bật đèn lên
ưu tư một lúc, tôi bèn... làm thơ.

(Tội nghiệp, thơ nó cứ toé loe ra thế đấy các cụ ạ. Thông cảm rồi bỏ quá cho em). 

(Đêm 16/9/2013, tức 12 tháng Tám âm)

Rằm tháng Tám


Đêm Hà Nội. Mới 11-12/8 âm mà trăng đã sáng thế. Trong trẻo trong một Hà Nội quay cuồng về thời cuộc. Ngẫu hứng một bài kỷ niệm. 


Đêm thu. Buồn quá đi chơi
Lang thang lên phố xem người nhân gian
Qua Hàng Đào, đến Hàng Ngang
Hàng Đồng, Hành Điếu... một đàn em xinh
Trăng Hà Nội rất vô tình
Em xinh em bảo mình xinh mình cười
Tôi cười, méo thế thì thôi
(Nụ cười bốn sáu, khác hồi thanh xuân)

Thương người, em bảo đem cân
Ngày xưa chú Cuội đâu cần gì đâu
Sông sâu đi, khắc có cầu
Không yêu nhảy phắt xuống cầu sông Ngân

Rồi em bảo em chả cần
Thôi đành. Phải tội. Thương thân. Mình già
Hẹn em, ngày mốt anh qua
Bây giờ anh phải về nhà, dối trăng
Bây giờ phải gặp chị Hằng
Ngày mai anh hứa, bỏ trăng ở nhà

Khà khà khà...

(Thứ hai, 16/9/2013 - nhằm ngày 12 tháng Tám âm)

Chán rồi (Blet)

Viết bài này. Trong thời điểm Hà Nội mưa, triền miên mấy ngày dài, đầu tháng 9/2013. Kỳ nghỉ dài, sức khỏe không ổn chả đi đâu, nằm nhà, sinh bệnh.


CHÁN RỒI

chán rồi.
những comment nhạt như nước ốc
những lời bình ngây ngô
ta là ta
           là nông cạn tuổi thơ
là cô hồn
           lang thang, chợ chiều
                         rằm tháng bảy

chán rồi.
những chiều say
           tìm vui duyên nợ đậy
những đàn em
           mẹ hát con khen hay
những nàng thơ
           ba phần người (đa phần ngợm)
chán rồi.

chán rồi.
những bài vè tự kỷ
cho một không thời gian đi qua
những hoang vu trống vắng giả tạo
những trò hề sân ga
chán rồi.

phải. chán rồi.

BLET

blet.
the insipid comments
the stupid criticisms, yes i am
beginning the thoughtless childhood
to the end crazy mate
wander aimlessly
melancholy
mid July
blet.

the drunk sun-sets
looking for amusing predestination fate
the disciples
not yet singing all braving
the poems
three humeurs seventh dolts
blet.

full of self-stimulated poems
for space-time passing away
the artificially desolate void
the public buffoonish
blet.
yes, all blet.

(Hà Nội, đầu tháng 9/2013)

Tự lòng (self-expression)

Tình trạng là nếu không đưa lên thì sẽ thất lạc mất, viết nhiều quá.

Đành phải chịu khó một tí vậy. Chỉ nhớ rằng, những bài này viết sau ngày lễ độc lập (02/9/2013).


Self-expression

raining, today. raining
tomorrow - raining?
humeurs’ still singing, and crying
is there anybody thinking?

autumn, autumn passing
winter will be coming
in your mind, if any ques’
whenever spring will not come back?

tonight I would not be alone
God will bring my mind in summer time
Then I dump my own soul in West lake
Dream about the sun set, my life...

TỰ LÒNG

Mưa. cả ngày mưa
Mai còn mưa?
Người đời cười, khóc?
Có ai ngồi ngóng ngày xưa?

Thu qua, thu đang qua
Đông sẽ về. rồi giá rét
Ru lòng ta. Chấm hết
Tới khi nào xuân mãi mãi không sang?

Đêm nay ta sẽ không lang thang
Chúa sẽ đưa hồn ta về cơn mưa đầu hạ
Ta sẽ lại đắm mình trong làn nước Hồ Tây lạnh giá
Mơ về một hoàng hôn riêng ta...

(Hà Nội, ngày 07/9/2013)