Thứ Hai, 21 tháng 12, 2020

Hoàng hôn say

Thị trấn Sao Đỏ, họp tiểu ban TDKT 16-17/10/2009

Không lạ, chả quen
Không họ, không tên
Một chút vui bất chợt
Đêm.

Em rộn ràng phần con
Ta nhận người vội vã
Ngày mai thành xa lạ
Sao Đỏ tìm quên.

Vài nỗi niềm riêng
Chen vội ngập ngừng
Em mừng
Hoàng hôn say.

Ra là ta là đây
Không người gian người ngay
Thương chiều qua, chiều say
Em là ai, chiều nay?

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Lạy trời xin hãy còn yêu

Lạy trời xin hãy còn yêu
Còn hơn tháng nữa có nhiều không em
Chiều đêm Hà Nội không đèn
Lao xao Phố Núi, người quen đâu rồi
60 năm chuyện cuộc đời
Thôi dăm ba tháng em cười đi em
Mai này khi phố hết quen
Bao giờ thôi biết tôi thèm thời gian
Thôi đừng nước mắt nhân gian
Xa rồi em có muôn vàn phần lo
Tôi là con rối ngu ngơ
Sống non con Giáp ai ngờ đời trai

Chiều nay có kẻ an bài
Tình rơi nước mắt lòng ai lẻ lòng
Và rồi có có không không
Rải lòng nhớ nhớ mong mong một người
Lạy trời, thương quá em tôi...

(HCMC, Blk 01-02 17/12/2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Lác

Nhìn vào mắt em chóng mặt
Ngỡ ta bị bệnh tiền đình
Xa nhà thành ra vợ dại
Ô kìa, ra dáng em xinh

Ngợ ngàng ra là bằng tuổi bố em
Ngày xưa khi quê chả xem
Bỗng nhiên thèm
Con gái hàng xóm

I don’t understand
Yêu người, bỗng thấy chả quen
Yêu tình, ra thành chả hiểu
Ngày đêm
 
Những câu vô nghĩa bỗng hay
Sao đêm rơi giữa ban ngày
Kêu la bao lời logic
Để tình, tỉnh cũng như say.
 
Để lòng, hỏi mấy ai hay ./. 

(HCMC, Blk 01-02 17/12/2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Nhật ký ngày buồn

1. 
Nàng vác rá sang nhà bên xin gạo
Tình yêu thiếu vị thuốc lào
Băn khoăn cứ hỏi
Mà phải rồi, nhân loại bảo chả sao

Em mải miết ép thiên hà đẻ ra các vì sao
Ta di cư quanh chốn ao tù người mù con đường quen chợ thị
Quay cuồng trong tình đồng chí
Sáu mươi năm cuộc đời chợt nhận phố không quen

Xa lạ lắm. Những chiều quen
Ngựa xe đón đưa không mưa thời gian nhìn qua lăng kính ướt
Nhân gian nhớ ra rồi. Bắt được
Lũ tình nhân

Em vội vàng vác rá ra cân
Trả hàng xin chút tơ lòng chưa tới vụ
Ta bàng hoàng chợt nhận ra đời nhiều ngã ba cầm thú
Người về lãnh đạo mùa trăng?

2.
Phương Đông, rồi Rạng Đông
Người biết không
Ta ngồi nghe những điều vô nghĩa
Chợt nhận ra điều chưa kể
Là em.

Một khuôn mặt không lạ chả quen
Láo nháo Vũng Tàu chợ đêm
Trí thức, ca-ve theo đời vào cuộc
Dẩy đời lên.

Người đòi cắt Rạng Đông
Lao nhao allocate operation cost
Kẻ ở người đi ô hay giá dầu sốt ruột
Đ.M. thằng Mỹ hay

ConocoPhillips nhất quyết chẳng cho vay
Ngân sách 2009 mất hai ngày vô nghĩa
Em ngơ ngác nghe gì, có thể
Ta ngậm ngùi, tuổi trẻ, còn không ?

Bao giờ xong
Bao giờ duyệt Budget cho xong
Lải nhải Capex, Opex ru đời vô nghĩa tất
Khoan vào mông.

Em cười, thôi cắt cho xong
Ta ngơ ngẩn viết nhiều dòng vô nghĩa
Thì ra
Cả ta, cả em đều đẩy đi những điều có thể
Thời gian.

(Vũng Tàu, họp MCM JVPC 12/2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Tặng bác Thú, cho người tên Hạnh (bài 2)

Giá như anh chưa về hưu
Và tình ta chỉ đến chiều là thôi
Lạy Giời xin mãi mồ côi
Cuộc đời sao thế, dài ôi là dài
Em không mong chuyện an bài
Ta loay hoay mãi, đời trai vì tình
Dẫu rằng duyên phận chúng mình
Qua năm Mậu Tí người sinh được rồi
Thôi đành xin chậm cuộc chơi
Mơ này ai hỏi xin người nhớ cho
Ngày xưa có một con đò
Sinh năm Đinh Hợi chỉ lo nợ đời
Thương người, thương mãi, Thương ơi...

(Những ngày cuối năm 2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Hư thế thì thôi

Chán rồi. Mẹ kiếp. Chán rồi
Cuộc đời, thơ thẩn một thôi thì dừng
Chiều về có một người dưng
Bỗng dưng phải cảm, tìm dừng cuộc chơi
Thương gì, thương lắm em tôi
Yêu gì, yêu cả một trời phong ba
Em yên phận chuyện đàn bà
Ta vô thường thấy là ta vô tình
Mà sao lại thế hả mình
Tiền duyên chả phải em xinh vì tiền
Để rồi nhân loại hóa điên
Phải rồi hôm đấy ưu phiền thân ai
Em còn tin một ngày mai
Lạy Giời như thể bằng hai lần lừa

Chiều đi, thương thế bằng thừa
Rong rêu xếp lại, tàu trưa kịp rồi
Thôi về, hư thế thì thôi...

(Cuối đông 2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Dặn

Cha thương con bỗng rơi vào cõi đời tục lụy
Thói đời tầm phào ăn vào não con người
Quên rồi, con ạ thế gian này một cuộc chơi
Ru năm tháng bằng một trời giả tạo

Cha thương con vốn sinh ra chẳng vào thời giông bão
Bon chen một kiếp con người
Vô tình xa rồi hồn nhiên tuổi thơ con ơi
Đau đáu ngóng một kiếp người đau đáu

(còn nữa)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Cứ tưởng bóng chiều quen

Cứ tưởng đông sang, chiều về lòng người não nề
Giá lạnh đêm đông cú kêu đêm trường diệu vợi
Ai biết xuân về chợt hỏi
Lòng người (Thế nhân đâu?)

Cứ tưởng người chỉ yêu người bằng giá ngọc châu
Và tình yêu mãi hồng, làm màu kỷ niệm
Lòng người vô tình chỉ toàn niềm thương mến
Ai biết người (tôi) đau?

Cứ tưởng sau này chả có kiếp sau
Thời gian rơi vào thời gian nhỉ
Không giận, không buồn, không cười, không nghĩ
Không yêu em.

Chiều quen.

(Cuối 2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Giá kể

23 tháng Chạp Mậu Tí, Táo công lên trời (tặng bác Đ.Q.An)

Giá kể Tết này con không về mẹ nhỉ
Đường tàu dài sao biết kiếp cô đơn
Đem một chiều đối diện với hoàng hôn
Ly rượu đắng bỗng tan vào dĩ vãng

Giá kể kiếp người thôi đong bằng năm tháng
Người thủy thủ cuộc đời sống mãi tuổi hoa viên
Bóng chiều vàng còn mãi mãi không tên
Chuyện cũ mới đừng ra thành thêu dệt

Giá kể kỷ niệm xưa là bất diệt
Mẹ của con vẫn mãi mãi tuổi Người
Tháng năm buồn thôi nhé đơn côi
Để quá khứ sẽ chôn vào quá khứ

Xin một chuyến tàu về tư lự
Để tin yêu gieo hết kỷ niệm buồn
Đẩy cuộc tình theo cánh nhạn cô đơn
Tìm sương khói để vương màu sương khói...

Giá kể tháng năm hóa thành không tuổi!




Bác già

Chuyện ngày kia
Cô đơn một kẻ
Đem chuyện nhà
            giấu vợ cất đi

Em bồi hồi (hay giả dối) lúc phân ly
Ta đa mang khuyên gì giờ cách biệt
Sinh ly ra chừng là điều không cần thiết
Vô chừng ai biết
Chăng ai?

Ngày mai
Anh có lên thảo nguyên
Mơ Workshop giả lòng dương thế
Khi nào, để khi nào có thể
Ghé thăm em...

Còn con
Ô hay, còn con
Dẫu rằng lời em hứa chưa mòn với tháng năm
Giờ về hưu
Dối giăng?

Lẽ cuối cùng
Ru đời
Tin người
Vẫn cứ băn khoăn...

Chồng bỏ ư
Với anh là điều chả kể
Miễn người với người sống sao cho thật

(Lập Thạch, những ngày cuối năm 2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Vì người tên Hạnh (tặng bác Thú)

Năm sau anh về hưu
Nhớ lên thăm anh
Chạy xe ôm cũng được
Nhanh

Hối hả, không màu
Qua quít về nhau
Tình già tìm nơi nương tựa
Em khóc vì đâu?

Một khúc quanh
Người về nhanh quá là nhanh
Tin như tủ lạnh
Em dành thức ăn
Phần anh

Có ai ngờ
Em biết đặt tình vào chốn hoang sơ
Ta biết tin ai vui ngày qua nồng đượm
Chẳng chờ cũng như mơ

Năm sau anh về hưu
Cá om dưa
Vại bia qua ngày
Cùng đồng niên phải lứa
Ôn cố tri tân nhớ em một thuở
Đại Lải ơi, Lập Thạch ơi
Bao giờ
Em hỡi, tàn cuộc chơi

Trời vô tình
Đời vô tình
Nước mắt em tôi... 

(Đại Lải, 02/12/2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Phấn hương

        (Bích Hải, thưa em làng dâu)

Đời toàn những gã phấn hương
Mang danh kẻ sĩ mà buôn văn bằng
Ngày xưa ta gọi bằng thằng
Ngày nay quen thói ông bằng đốc tơ

Nghiên cứu gì, nghiên cứu gì
Toàn dân đói rách, em thi học hàm
 Nhân gian ơi, hỡi nhân gian
Ta nghe trong nỗi một màn giả nhân

Em vội vàng chưa sao tin anh
Trời Đại Lải em ơi qua cơn lụt
Lòng ai rơi theo năm tháng
Tình em, gói vào năm tháng

Chồng nghiện đánh đập
Một con trai, nửa đêm em bỏ nhà đi bụi
Em làm chó, cho con em là người
Câu đùa này nghe khó quá không em

Anh, một gã lạ, chả quen
Vô duyên quá ngả lòng em tâm sự
Ai biết sau này duyên em không đậu
Nồng nàn em về đâu?

(HN, mùa Đông 2008)


 

Xin lòng nhặt cho nhau

Em ơi, em đi đâu rồi
Ngày xưa em có nhầm tôi, thằng người
Chiều buồn chỉ một chút thôi
Mắt chi hoen ước một lời can qua
Bây giờ không hẳn là già
Bây giờ ta vẫn là ta khi cần
Nhưng mà người bắc lên cân
Nhưng mà người vẫn phân vân lòng người
Bắc thang lên hỏi ông trờiTìm em ta vẫn còn nơi về tìm
Xin lòng đặt một chút tin
Mong chờ ngày cũ như nghìn ngày qua
Thương chưa, duyên phận đàn bà…

 (02/7/2007)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Hỏi người đi xa, hỏi mình (hay mặt kia của lòng)

Người đi rồi người lại về
Việc gì cứ phải hẹn thề cùng ai
Ngày xuân không hẳn là dài
Tìm ai? In một bóng trời lặng thinh

Nhớ nhung? Thương xót phận mình
Vô duyên thế, khóc cuộc tình đa đoan
Nhân gian bao chuyện phải làm
Ái ân đâu có thời gian hẹn hò

Khóc ai ra ngẩn vào ngơ
Tiếc thân ta, trút vào thơ nỗi gì?

(Hà Nội, Đông 2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Chuyện tình Mỵ Nương

Tặng bác Hải và hai cô gái rượu. Mà hình như nghe tin, bác đã ra đi từ những năm 2018 thì phải. Buồn.

        May chăng tìm ở ca dao
        Thủy tinh oan ức phương nao mà tìm...

Cổ tích thách cưới đến hay
Bỗng dưng ngồi nhớ ngày này năm xưa
Vua Hùng tàn cuộc mây mưa
Sinh ra ngọc nữ cũng vừa mười lăm
Ái ân nhất tuổi trăng rằm
Bày ra lễ hỏi băn khoăn lòng người
Bèn mời tài tử đến chơi
Lễ này vật nọ vì đời bày ra
Tìm đâu ra voi chín ngà
Lại gà chín cựa, ngựa, hoa thế nào?
Toàn loài ở chốn núi cao
Gã Sơn tinh nọ hô hào có ngay
Bèn sai thuộc hạ chọn ngày
Mũ cao võng lọng bưng ngay đến liền

Thủy tinh ức muốn phát điên
Sông sâu biển rộng ưu phiền lòng nhân
Bao nhiêu cá ngựa, hải sâm
Vua Hùng chẳng chịu, phân vân nhiều bề
Lòng yêu quả thật nhiêu khê
Vì yêu mới trọn lời thề trăm năm
Nước lên vào đúng ngày Rằm
Tao không cưới được khối thằng thất kinh

Vua Hùng hùa với Sơn tinh
Cùng nhau bày đặt chuyện tình Mỵ nương
Sự đời thương quá là thương
Sao lưu manh thế một phường Sơn tinh
Trách Thủy tinh mãi đa tình
Loay hoay khóc một cuộc tình phù vân
Vua Hùng có bắc lên cân
Nghìn năm sau nếu ái ân, còn tìm…

(Hà Nội, Đông 2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Tặng bạn ngày xưa

Bạn giờ lên chức thành quan
Còn tôi vẫn cứ làng nhàng vậy thôi
Trời không bắt đứng phải ngồi
Tải hai tấn rưỡi nó chơi còn gì
Tưởng rằng của ở người đi
Ai dè đời vẫn thương vì còn may
Bữa nay đến độ trăm ngày
Bạn bè kéo đến mày mày tao tao
Rượu vào lời cứ thao thao
Mẹ cha con Tửu nó vào đến vui
Mừng cho bạn đến tuổi rồi
Mừng cho ta cũng đến hồi tai qua
Bạn thành quan của vạn nhà
….

(2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Thượng Hải tin gì ?

Từ ngày người chợt biết yêu
Gió mùa đông cứ như trêu lòng người
Em đi mưa gió tháng mười
Em về mong nhớ nụ cười tháng ba

Thế rồi ngày ấy cũng qua
Ngày xuân cũng chỉ vội và ái ân
Mấy ai xét lại lòng trần
Thiện tai sao cứ phân vân đời mình

Thế rồi tính cuộc hồi sinh
Thế rồi người quyết vì mình một phen
Ta thương thói giả giăng đèn
Lan man chuyện cũ em quên mất rồi

Em đi Thượng Hải xa xôi
Dăm ba tháng bỗng em người thế gian
Loay hoay cời lại tro tàn
Tình kia thôi chết một màn bụi tro
Trăm năm câu chuyện làm trò
Nghìn đêm bia đá còn đo tình người
 
Thương em chuyện cũ mất rồi
Trông về Thượng Hải xa xôi, tìm mình…

(Shanghai, mùa Đông 2008)

(Trong tập "Bụi trần (2008-2009)" - Tập 8)

Gió mùa

Gió mùa đông bắc về rồi
Nhớ thương nhau có như hồi xa xưa?
Bây giờ giận nói chả ưa
Mẹ cha con tạo đổ thừa cho ai?
Lại lòng, tin chuyện ngày mai
Nguyện mình gặp được ngày mai của mình
Ngẩn ngơ câu chuyện vô tình…
Để xem con tạo vô tình như xưa
Yêu nhau chi có bằng thừa
Nhớ thương chi thói giả dưa giăng đèn
Chiều này có phải chiều quen
Lòng người có phải tìm quên chiều chiều
Lạnh lòng xoen xoét lời yêu
Mặn nồng chi chuyện mỹ miều - bàng quan

Tiếc cho duyện phận bẽ bàng
Vội vàng đem giấu hai hàng chỉ thêu
Đấy không phải là tình yêu…

(Hà Nội, đầu Đông 2008)

Vô tình

Tôi chót vô tình qua lại thơ em

Thả vô duyên vào vài con chữ

Vô tình quá, vô tình trong xử sự

Để ta hai ngày tranh cãi chuyện không đâu

 

Có khó khăn gì câu xin lỗi nhau

Chỉ muốn giãi bày đôi điều chưa tỏ

Thời gian kia hãy còn đang bỏ ngỏ

Xin hai chữ vô tình em lượng thứ cho tôi

 

Cuộc đời này vốn dĩ đầy vơi

Để rét nàng Bân bớt đi phần da diết

Hỏi phải cố nhân xưa?

Sau những gì tôi viết

Một chút lòng, tôi biết, em chưa tin…

 

Bóng chiều về

Vương nỗi nhớ

Không tên…

 

(Hà Nội, 01/12/2006)

 

(Trong tập "Không đề (2006-2007)" - Tập 7)

 


Chuyện bực mình

Buồn quá đi thôi, cụ Tú ơi, xin lỗi cụ, có thằng mất dạy nó đạo thơ cụ.

Lẳng lặng mà nghe chúng đạo thơ
Nó dò thơ cũ, nó a dua
Phen này ông quyết đi buôn chữ
Khốn nạn nhiều phen lãi bất ngờ

Nó lại huých nhau cái tự khen
Dẫu xài nick khác vẫn quen quen
Ai về nhắn bảo phường quản trị
Nhắm mắt hủy ngay, chán chả xem

Nó lại đua nhau sản xuất thơ
Trăm bài như một “sến” quá cơ
Thì ra trong diễn đàn công cộng
Thi sĩ, nhà thơ cũng đáng ngờ

Ngẫm lại thì ra cố ví von
Câu qua câu lại ép vuông tròn
Bài sau bài trước sao từa tựa
Đè nghiến lên nhau nó đẻ non…

Hà Nội, 29/11/2006

Chuyện quê

        Cảm tác  từ bài "Nhớ quê" của Kiều Phi Yến

Đọc thơ quê em, thốt nhiên nhận ra quê mình. Này, cho em trở lại với đời thường của quê hương mình này. Nó gần giống với bài về Hà Nội viết tặng em trước đây, hơi thô vì đời thường, đọc nhá.

Quê tôi bây giờ đổi thay
Vườn rau, ao cá, ruộng cày, còn đâu?
Người quê cứ mộng sang giàu
Bao nhiêu đất bấy nhiêu câu là tiền

Điện về đài đóm liên miên
Em đi ra tỉnh em quên đường về
Đầu làng đã có bến xe
Một giờ Hà Nội em khoe váy đầm

Thương quê tôi đứng tần ngần
Có cô bé hỏi anh cần tìm ai
Người quên đến thế là tài
Tôi băn khoăn quá ngày mai làng mình

Rằng xinh thì vẫn càng xinh
Sao em chẳng giống bọn mình ngày xưa?
Tóc thề đã hóa râu ngô
Nụ cười cắn chỉ bây giờ có son

Em đẹp như gái một con
Thôi đành mếu máo, may còn ngây thơ?
Bao giờ, thương quá ngày xưa…
 

Hà Nội, 05/12/2006


(Trong tập "Không đề (2006-2007)" - Tập 7)

----------------

Bài thơ man mác hồn của Nguyễn Bính quá! Mộc mạc đồng quê và xinh xắn. Cảm ơn đã tặng cái nỗi niềm. Anh làm thơ như vậy, Yến sao trả lời được????? Viết gượng thì không tự nhiên mà "chân quê" thì dạo này hư hao khá nhiều....

Nhớ quê

Nhớ hoài lối rẽ ven đê
Bước người quang gánh chiều về đầu thôn
Gió mơn trên mảnh khăn san
Bóng đằm dưới đám mạ vàng xác xơ

Xa quê từ bấy đến giờ
Tình trong đôi mắt mà mơ một ngày
Đâu hồn vạn lý đắm say ?
Đâu lòng lữ thứ xum vầy ... chiếc thân ?

Thương cha công khó trăm phần
Thương mẹ từng bữa tảo tần chăm lo
Thương dòng đơn độc con đò
Thương mảnh sân thóc phơi khô hai mùa

Em về em đã về chưa
Hàng cau đan mái che mưa đợi chờ
Tằm đang no kén nhả tơ
Ai qua vụ gặt lại mơ võng điều...

Triền đê thương nhớ con diều
Chiều nay lại nhớ, nhớ nhiều .. đến anh!

KPY

Tìm em

        Cảm tác từ bài "Hãy đợi" của Kiều Phi Yến

Đánh bạo giả làm nửa kia của Yến viết bài này, hy vọng chủ nhà trông trước mà xá tội, cũng chỉ muốn tìm niềm vui nhỏ cho người xa xứ. Thân.

Em đi đâu mất mất rồi 
Mình tôi chốn cũ, buồn ơi là buồn
Chiều này Hà Nội mưa tuôn
Cỏ cây tím một nỗi buồn vắng em

Đất người khôn dại chả quen
Xin em mau chóng mà xem ngày về
Đi đâu cố nhớ câu thề
Ông bà cha mẹ ở quê mình chờ

Và đừng chú quá vào thơ
Nghĩ nhăng cuội mất thì giờ đó em
Anh ngồi đếm những bài quen
Thiết tha nỗi nhớ chả thèm đi ăn

Trăng nào cũng vẫn là trăng
Sao Hôm vẫn sáng, chị Hằng vẫn tươi
Chú Cuội đời vẫn ham chơi
Quê ta vẫn có một người ngóng em

Không tin em cứ về xem…

Hà Nội, 01/12/2006

-----------------------

Hãy đợi

(kỷ niệm lần đi thăm cổ thành gần Mexico City)

Thổi tới đâu nhạt gió xanh
Mang màu của em đôi mắt
Dửng dưng như vai cổ thành
Anh là thời gian khoan nhặt

Trăm năm tàng tích thềm rêu
Hoa đá tím vào góc nhớ
Hiện tại dừng lại hôm nay
Mây bện màu chiều dễ sợ

Đem gửi buồn tận phía xa
Tay nào cho anh đủ rộng
Nụ cười tuần, tháng đi qua
Nửa đã vực sâu mơ mộng

Gửi thêm đọt vàng héo hon
Giữ hộ một lần anh nhé
À còn thêm điều này nữa...
Mà thôi ... đợi lúc em về !

Em ở đâu

        Cảm tác từ bài "Hãy đợi" của Kiều Phi Yến

Ấy chết xin em đừng khen vậy, nghiệp dư thôi mà. Với lại có đôi chút đồng cảm, chắc là quý thì em nói vậy thôi, có thể là hay với người này mà là dở với người kia, tùy theo nhìn nhận của mỗi người.

Mà sao lại sợ một mình và sợ cả tương lai thế, hay tại mơ nhiều quá ?

Tạm một bài nữa vậy. Chúc em vui, hết lo, và mơ in ít thôi.

Rũ nắng ra hè
Chiều què vai đậy
Ta vô tình thấy
Là em

Cặp mắt kèm nhèm
Bà già chống gậy
Hôm nào cũng vậy
Đường xa

Trẻ con nhớ nhà
Mẹ già dựa cột
Gái trai đi tuốt
Lòng đau

Giá có kiếp sau
Tin em đừng vội
Vô tình hết nỗi
Thương đêm

Khi người kịp quên? 

Hà Nội, 17/11/2006

(Trong tập "Không đề (2006-2007)" - Tập 7)

----------------------

Gửi anh

Thơ của bác Linh_Anh_06 nồng nàn quá. Chất thơ của bác và bác Fonzi giống nhau ở chỗ nhẹ nhàng và nhiều nội công thâm hậu. Không biết Yến có theo kịp không?

Anh ạ bên này cũng từng chiều rơi
Sương rớt trên vai em mềm lắm
Đôi lúc....
Em cũng vô tình như mưa, nắng
Nên vì thế phố hoang mang?
Hà Nội nửa Thu đã sang
Mà nơi em...
Hình như Đông rồi đấy
Cả tuần nay
Hôm nào cũng vậy
Cứ cảm thấy mình vang váng sốt anh ơi
Em cứ bay ... và
Mỗi lúc một nơi
Không trú tâm được điều gì .. lạ thế!
Có nhiều khi em ngồi lặng yên và nghĩ
Thật không hiểu mình tìm kiếm những gì
Định nghĩa của gần, cả đến phân ly
Với em trở thành mơ hồ khôn lý giải
Anh ạ...
Nhiều giấc mơ trong đêm vô cùng sợ hãi
Sợ một mình...
Sợ cả tương lai...

KPY

Được kieu_phi_yen sửa chữa / chuyển vào 11:25 ngày 16/11/2006


Phượng ốm

 Lại vào topic của em, gửi một bài vô tình. Chúc khỏe vui.

Lâu lắm rồi nắng không qua khung cửa
Chiều buồn rơi ướt ngõ hoang
Gió lạnh chớm đông sang
Quay quắt ru lòng theo cánh nhạn

Chợ đời họp vẫn vô thường mua bán
Yêu và tương tư, tha thiết để rời xa
Đêm dần tàn rồi ngày vẫn lại qua
Vô nghĩa thế tủi duyên mình bạc phận

Hớn hở đến vô tình
        Cho nhận
Ngậm ngùi khao khát
        Một ngày về
Để khi nào 
        chợt tỉnh giấc u mê
Theo lá cúc úa tàn
        Mùa sang

Hy vọng

Phố kia còn, trong mộng?
Cuối thu rồi
Phượng ốm

Chuyện chồng con?

Hà Nội, 10/11/2006

 

Chuyện làng

                    Ai về nơi ấy mà thăm
                    Thôn quê đổi mới đâu bằng quê tôi…

Nắng vàng rải dọc bờ đê
Chiều về bảng lảng chiều về hay chưa ?  
Câu thơ đến cửa tình cờ
Mong manh lối cũ câu thơ tìm về

Chiều nay sực nhớ đến quê
Cố công bạn hỡi tìm về làng tôi

Cạnh đình làng cái giếng khơi
Ngày xưa các cụ bảo đôi mắt rồng
Đất làng trông giống cái nghiên
Sinh bao kẻ sĩ người hiền giúp vua
Quanh năm trời đất giao mùa
Đất quê đất học chẳng vừa làng tôi

Sông Đáy bên lở bên bồi
Bốn mùa con nước đầy vơi hiền hòa
Đồng gần cho tới đồng xa
Trai đảm lược, gái mượt mà đảm đang
Mấy khi thấy lúc nông nhàn
Khéo tay đan lát giỏi giang thêu thùa
Nhẩn nha cho đến ngày mùa
Cả làng mở hội cùng đua ra đồng
Mải mê thôn nữ gánh gồng
Mẹ già mong mỏi gả chồng cho con
Đường làng phủ kín rạ rơm
Trẻ con chơi trốn tìm thơm má hồng…

Nay thôi vận đổi sao dời
Làng tôi không giống như thời xa xưa

Giữa làng cái giếng nước mưa
Bây giờ cạn hết nhìn trơ cả lòng
Nhà nhà dùng nước giếng khoan
Lọc theo công nghệ của làng người ta

Đầu làng có quán cây đa
Các cụ bảo chặt đi là tốt hơn
Ngày xưa chỗ ấy ai chôn
Trước như nấm mối đùn lên thành gò
Bây giờ to quá là to
Để cho con cháu còn lo tìm về

Dân làng nửa tỉnh nửa quê
Hình như sắp bỏ hẳn nghề làm nông
Trai tráng hiếm phải ra đồng
Thiên lên thành phố làm công lấy tiền
Giếng làng đã cạn nước tiên
Ao làng may vẫn để nguyên chưa làm
 
Năm sau các cụ định bàn
Lấp ao san đất bán quàng cho dân
Nhưng rồi lại thấy băn khoăn
Mấy ông huyện xuống nhì nhằng tiền nong
Thôi thì lấp quách cho xong
Ngộ mai con cháu nó không tán thành

Ngày xưa đói rách khó khăn
Cái ăn chả đủ nói chăng làm nhà
Ngày nay ơn Đảng mà ra
Nhà ngói cây mít chỉ là… nhà quê
Nhìn qua một dải ven đê
Không tin cứ thử tìm về mà thăm
Nhà xây trên đất phần trăm
Giờ tiến tới trăm phần trăm mái bằng
Đầu làng đã có cây xăng
Xe “Tàu” phóng cứ băng băng đi về

Lớp thanh niên đã đổi nghề
Lái công nông trước nay nghề tắc xi
Sáng ra mẹ ở con đi
Chiều về mẹ lại vui vì gặp con
Chồng yêu vợ, đẻ sòn sòn
Vài ba năm nữa có còn đất quê?

Người dân ra phố học nghề
Số đề, cờ bạc… men đê về làng
Già trẻ lớn bé sắp hàng
Các quan hàng huyện lại càng ham chơi
Chắn phỏm rộ khắp mọi nơi
Ba cây, xóc đĩa xin mời mâm riêng
Hội làng mở, họp liên miên
Quanh năm suốt tháng hợp duyên thì về

Ai sinh ra chẳng có quê
Hai lăm cây số đi về thông quang
Xe con rầm rập về làng
Đi vô ý chẹt lên hàng mạ non

Ngày xưa bao bọc quanh làng
Lũy tre xào xạc như ngàn lời ru
Trẻ bây giờ thế mà ngu
Chúng nó không biết lời ru méo tròn
Bực mình mẹ Đốp mắng con
Các cụ chặt hết đâu còn tre pheo?

Trẻ con cắp sách học hè
Ríu ra ríu rít đề về bao nhiêu?

Quê tôi đổi mới đã nhiều
Băn khoăn quá chuyện sớm chiều thay da?

Hà Nội, 01/11/2006

 

 

Thương thân

Khổ thân con cháu chưa chồng
Mới ngần ấy tuổi tin phường Sở Khanh
Trước là chú sau gọi anh
Đầu mày cuối mắt lại thành mình ơi

Cháu tôi mới học lớp mười
Tính theo tuổi trời trên dưới mười lăm
Ngày xưa cứ bảo chị Hằng
Nếu quá ngoài Rằm là được thành thân
Mấy ai hiểu được lòng trần
Cháu đi yêu một thằng đần như tôi?

Vô tình yêu vị thành niên
Yêu mình cháu bảo em điên vì mình
Tình nào mà chả là tình
Sau này năm tháng chúng mình hiểu nhau…

Thế rồi tan cuộc bể dâu
Tôi theo con nước để sầu cho ai
Vội vàng tiếp một đời trai
Nhi bất hoặc mới nguôi ngoai tình người
Tội nghiệp cho tuổi đôi mươi
Đem yêu thương đổi một đời thủy chung…

Dại gì mà phải cô đơn
Đời không thương cháu xót thương gì đời
Đêm dài vẫn một cuộc chơi
Rồi theo năm tháng cháu tôi thành bà

Trách tình kia lỡ mặn mà?

Hà Nội, 01/11/2006


Tình hờ

        Cảm tác từ bài "Điên" của Phạm Cẩm Hà

Không dưng điên quá thế này
Uống đi cho lắm để say tình hờ
Mộng tình thơ với ý thơ
Mới hay nhăng nhít giả vờ là em…

Thương ơi ngồi tựa mạn thuyền
Nhớ nhung em bảo như miền cỏ hoang
Tin người ta chót đa mang
Vô tình em ngỡ ta làm của riêng

Cố đi tìm một chút quên
Vấn vương như thể tàn phiên chợ chiều
Ngại ngùng toan nói lời yêu
Chợ chiều họp muộn, lời yêu bẽ bàng

Ngậm ngùi sao thế nhân gian
Cứ như em để nhỡ nhàng tình tôi?

Lòng người ra thế mà thôi
Tin yêu xin gửi một thời đã qua
Dối gian thôi cứ gọi là
Duyên em bỏ chợ, tình ta nhầm đường

Giật mình tỉnh giấc cô đơn
Thương con dế ở gậm giường nỉ non…

Hà Nội, 01/11/2006

------------

Điên...! 

        Phạm Cẩm Hà (only83hn) - 31/10/2006

Đã yên chưa hay vẫn còn thổn thức?
Rượu vơi chưa khi tình vẫn đặn đầy?
Một cuộc tình đeo đẳng đến hôm nay
Rượu cạn chưa, khốc bóng mình đáy cốc?

Chân trần nhẹ thênh quãng đời buồn cô độc
Tìm nơi nào, bóng dáng cũ vấn vương
Nức nở ư, những chật chội đời thường
Khi cuộc sống, hôm qua - hôm nay khác!

Đôi môi hồng nhếch nụ cười chua chát
Chỉ chữ Yêu - lầm lỡ cả một đời
Như con thuyền không neo giữa biển khơi
Chênh vênh sóng, bình yên không trở lại

Người cợt tôi bằng giấc mơ êm ái
Lời yêu thương gian dối ở đầu môi
Để tim tôi trơ khấc một nụ cười
Để uất nghẹn, môi hồng tôi rỉ máu

Đêm loang dài không còn nơi nương náu
Tôi thiêu mình trong ngõ vắng
Cô đơn...!

 

Tình em

Em ơi Thìn Tuất Sửu Mùi
Kiếp này không đậu, bùi ngùi chi em 

Nồng nàn áo đỏ áo xanh
Ngày nào em bảo theo anh cùng về
Rồi đời như tỉnh như mê
Em ra đi bỏ lời thề cho ta
Tin yêu sao quá mặn mà
Pha thêm lít dấm mới là tình em...

Hà Nội, 27/10/2006

Giấc mộng vàng

Thị ơi thị rơi bị bà
Bà để bà ăn chứ bà không ngửi 

Đêm qua mơ giấc mộng vàng
Có ông trăng sáng, có nàng và ta
Chú Cuội ngồi dưới gốc đa
Ngẩn ngơ há miệng ngỡ là sung rơi
Nhầm to đổ tại ông Trời
Ta như chú Cuội một đời tìm em...

Hà Nội, 27/10/2006


Mùa cưới

Sao mà khổ thế em tôi 
Tiếc chi thêm héo nụ cười thế gian
Thu hanh, đông lạnh, khỏi bàn
Sao đem cưới hỏi ra mang dọa người
Chân trần lối cũ mất thôi
Có không bóng dáng ai hồi ngóng nhau…

Đời người nhanh chậm lâu mau
Thời gian vẫn vậy, vẫn màu thời gian
Thương ơi cũng muốn sắp hàng
Mang theo chút gió lang thang cùng người…

Thôi đành, an phận em ơi…

Hà Nội, tháng 11/2006


---------------

 

Tin em cùng chiếc lá

Người tôi quen, cô ấy đi rồi, vào một ngày cuối năm. Sau Noel, đâu chừng Paris ngày ấy, rét căm căm…

Sao về sớm thế bạn ơi
Lá rơi chả kể, mình tôi lạc người
Cô đơn?  đau đáu? khóc cười?
Đèn khuya có tắt? cuộc chơi tìm dừng?

Thương người đi ngóng người dưng
Vô tình ta biết em mừng duyên ta
Ngây thơ em kể chuyện nhà
Ta buồn em bảo một nhà thiện tai

Ngày xuân khi ấy còn dài
Em cười bảo để một mai mình về…

Hỡi ôi câu chuyện ngoài lề
Em đi như thể đông về tìm em
Để rồi không lạ chả quen
Ba năm sương khói ta thèm u mê

Lòng ôm mãi một lời thề…

Hà Nội, 27/10/2006

-------------------------------

Cho Quản Di Ngô (tức Trịnh Tuấn): Chúc mừng sinh nhật bạn, một người bạn tuy chưa gặp mặt nhưng đã lâu tôi vẫn thường qua lại box Thica và đọc những bài viết của bạn, thành thực tôi rất lấy làm tâm đắc.

Chẳng biết vô tình hay thế nào mà bạn lại có ngày sinh nhật trùng với tôi, chỉ có điều tôi hơn bạn 1 giáp.

Chúc bạn vui, và chúc bạn đã tìm được người bạn đời như ý.

Tiếp tục xin được chia xẻ với bạn qua những dòng viết của bạn.

Cho một ngày mai tốt lành.

Ngậm ngải tìm trầm

        Cảm tác từ bài "Phố" của Lê Chung Hiếu:

Ngóng về Hà Nội ngày xưa
Lan man xem cứ như vừa chớm mai

Lấy đâu ra phố nào dài 
Ước mơ mơ ước với ai bây giờ
Đau đầu ký ức, tuổi thơ
“Băm bao nhiêu nhát” bây giờ với ai?

Chẳng thơm cũng bảo hoa nhài
Biết yêu không được, mất vài nếp nhăn
Lá thu rơi quá nhộng tằm
Nắng vàng nhão nhoét ông Trăng vẫn cười

Lại Rằm tháng Tám đến nơi
Nhớ thương vung vít một đời trai lơ
Có ai nối phố bao giờ
Ta đi nối phố để đo tí tình

Nhớ nhung chẳng để phần mình
Ngẩn ngơ theo mãi cuộc tình đã lâu
Khóc thương trong dạ để sầu
Lạc đi đâu mất, vợ Ngâu tìm chồng

Thương ơi, ngậm ngải tìm trầm…

Hà Nội, 27/09/2006

--------------------

Lẽ ra phố đừng nên dài thế,
Để những ước mơ còn tìm được lối về.
Chân mỏi mệt - đôi lần muốn nghỉ,
Lại sợ mình lạc nhau những nẻo đi.

Lẽ ra lá đừng nên rơi nhiều thế,
Ngồi đếm những ngày ko gặp nhau
...một ngày vắng vàng như lá úa...
...một ngày xa cô đơn xanh xao...

"...Anh biết không, Hà Nội đang mùa thu
Em đi hết buổi chiều chưa hết gió
Đành bỏ lại những đoạn đường đã cũ,
Có lẽ là phố sẽ bớt dài hơn!..."

Lẽ ra mình lạc quan hơn một chút,
Xa nhau vừa đủ nhớ đã sợ quên.
(Nghĩ thương mình rã rời đôi chân mỏi
Đếm mấy lần chạm được tới bình yên?!)

Lẽ ra bài hát không nên buồn thế
Đêm đừng dài như phố chiều nay
Thôi đừng khóc, kẻo yêu thương cạn mất
Mình lạc nhau rồi, mấy nẻo mây bay...

Lê Chung Hiếu (Hieuham) 9-2004

Gửi người em gái

                Viết trả lời bài "Yêu mùa thu Hà Nội" của MM_Ngọc                

Em cứ ra Hà Nội đi
Cuối thu chưa chắc có gì hay đâu
Chiều nay chợt thấy đau đầu
Hơn hai tiếng tắc ở cầu Chương Dương

Em về Hà Nội mà thương
Nhớ đem hoa cúc rải đường ai qua
Hà Nội thu của người ta
Riêng tôi Hà Nội xem là của chung

Người về đông quá là đông
Mưu sinh chỉ đủ tiền trong mấy ngày
Hoa sấu đâu rụng mùa này
Nắng hoe hoe nắng bụi bay thành dòng
Cổ Ngư đã thấy Cốm Vòng
Ba phần cơm nguội bán rong đầy đường

Bao nhiêu câu chuyện đời thường
Bao nhiêu tình ý vấn vương Chợ Giời
Vẫn vô tình lắm em ơi
Í a í éo nụ cười Xuân Hinh

Em bảo còn nét thanh bình
Ta đâu có muốn vô tình bỏ đi
Xin đừng trách cứ điều gì
Tin - yêu dang dở từ khi chào đời

Thu Hà Nội buồn em ơi
Phố khuya vẫn lạnh như thời xa xưa
Áo em mặc cũng bằng thừa
Quanh năm Hà Nội giao mùa quanh năm

Tháp Rùa vẫn đứng băn khoăn
Rùa vàng vẫn ngóng trăng rằm lẻ loi
Hà Nội vẫn tôi và tôi
Tin - yêu xin để một lời mai sau…

Hà Nội, 25/9/2006

------

Yêu mùa thu Hà Nội

Ngày mai em ra Hà Nội đấy
Sẽ tìm xem hoa Xấu trắng mùa này
Cổ Ngư bây giờ có ngọt ngào giọng hát
Hàng Me xao xác - tóc vương nắng tay anh

Em rất yêu nét thanh bình trên từng viên gạch cổ
Anh phủ rêu hoang từng góc phố làm gì
Để tình yêu dầy nỗi đau dang dở
Mùa Thu gió nhớ - lá rơi rụng yêu thương

Lang thang phố khuya để nghe lòng vấn vương
Lòng mới chớm gió đã hanh hao thế
Anh dặn em nhớ mang áo khoác nhẹ
Khuya quanh Hồ gío se lạnh mà xem

Chiều Sài Gòn mưa rào mát qua môi
Em ngỡ Thu từ Hà Nội gửi tới
Gió vuốt nhẹ tóc thoảng mùi hoa Sữa
Yêu Thu rồi - điều gì đó ngu ngơ

Đặng Ngọc Thanh (MM_Ngoc) - 24/09/2006

Anh hỏi em Hà Nội mưa rơi từng hạt phải không ?
Em nhìn trời để xác minh điều đó
Mỗi hạt rơi em đều hứng vô giỏ
Để biết mưa Hà Nội có đẹp được như mưa Sài Gòn


Thương người trong bão

Vọng về nơi xa khơi, chơi vơi…

Hà Nội cơn bão số 5
Băn khoăn quá, nhớ thương bằng cả đêm
Em nào đã biết tìm quên
Ta còn lưu mãi chút duyên đời thường

Mải mê thơ lót đầu giường
Mải mê tính mải mê đường mải mê
Ý thơ đem để đầu hè
Đêm qua chó nhá hỏng be bét rồi

Không dưng em bảo đồ tồi…

Hà Nội, 25/9/2006


-------------