Minh,
Chiều tao
vào thăm. Thấy ông bạn nằm co ro, tay cử động chậm chạp. Buồn. Tự hỏi mình, hỏi
lòng, sao vậy nhỉ? Nhớ lại những kỷ niệm xưa. Nhớ Ngọc. Lại nhớ cả Tùng. Thời
gian ngắn ngủi quá, mà ta, cả tao và mày, đã làm được gì, cho mình, cho đời, và
cho nhau?
Biết mày vẫn
chưa nói được, nhưng vẫn thỉnh thoảng check fb và đọc được. Viết vài dòng, chúc
mày nhanh khỏi, nhất định phải khỏe để còn dự họp lớp kỷ niệm 30 năm vào tháng
6/2016 tới đấy. Thân.
NGÀY XƯA
KHÔNG ĐI QUA
Những giọt
buồn ngang qua đời ta
Chiều nay,
ngồi đây. Rồi mai, ngày xa
Trần gian,
mộng mị
Còn ai,
còn ta?
Áo cơm thường
nhật vô chừng
Vướng vít,
vấn vương ngày đi chẳng đợi
Có những
tháng năm ngỡ mình lạc lối
Chợt nhận
ra, 49-53
Ngũ thập
tri thiên mệnh, kiếp người...
Bạn tôi nằm
trên chiếc giường lão khoa
không nói
được, chỉ cười
Khách viếng
thăm độc thoại, hỏi trả lời theo tín hiệu lắc, gật
Ăn uống theo giờ, cô giúp việc giường bên phải nhắc
Cô đơn quanh mấy bức tường
Nhìn dòng đời qua facebook mà thương
Ăn uống theo giờ, cô giúp việc giường bên phải nhắc
Cô đơn quanh mấy bức tường
Nhìn dòng đời qua facebook mà thương
Đâu đó
chuông chiều ai oán thê lương
Tôi đứng
như người chìm trong ảo mộng
Trông thế
nhân buồn như hình với bóng
Nghe xót
xa lòng, hai tiếng tương lai
Thôi xin ơn
Trời, trông một ngày mai
Xuân sang
đang về, tình yêu trẻ lại
Tin mơ
trăm điều, vạn điều mãi mãi
Hai câu
yên bình, ký ức tuổi thơ
Xin mãi
làm thằng bé ngu ngơ
Như ngày xưa
hai ta.
Ngày xưa
không đi qua./.
Hà Nội,
sau hôm đi thăm Minh về (26/02/2016)