Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

Ngày xưa không đi qua

Minh,

Chiều tao vào thăm. Thấy ông bạn nằm co ro, tay cử động chậm chạp. Buồn. Tự hỏi mình, hỏi lòng, sao vậy nhỉ? Nhớ lại những kỷ niệm xưa. Nhớ Ngọc. Lại nhớ cả Tùng. Thời gian ngắn ngủi quá, mà ta, cả tao và mày, đã làm được gì, cho mình, cho đời, và cho nhau?

Biết mày vẫn chưa nói được, nhưng vẫn thỉnh thoảng check fb và đọc được. Viết vài dòng, chúc mày nhanh khỏi, nhất định phải khỏe để còn dự họp lớp kỷ niệm 30 năm vào tháng 6/2016 tới đấy. Thân.

NGÀY XƯA KHÔNG ĐI QUA

Những giọt buồn ngang qua đời ta
Chiều nay, ngồi đây. Rồi mai, ngày xa
Trần gian, mộng mị
Còn ai, còn ta?

Áo cơm thường nhật vô chừng
Vướng vít, vấn vương ngày đi chẳng đợi
Có những tháng năm ngỡ mình lạc lối
Chợt nhận ra, 49-53
Ngũ thập tri thiên mệnh, kiếp người...

Bạn tôi nằm trên chiếc giường lão khoa
không nói được, chỉ cười
Khách viếng thăm độc thoại, hỏi trả lời theo tín hiệu lắc, gật 
Ăn uống theo giờ, cô giúp việc giường bên phải nhắc 
Cô đơn quanh mấy bức tường 
Nhìn dòng đời qua facebook mà thương

Đâu đó chuông chiều ai oán thê lương
Tôi đứng như người chìm trong ảo mộng
Trông thế nhân buồn như hình với bóng
Nghe xót xa lòng, hai tiếng tương lai

Thôi xin ơn Trời, trông một ngày mai
Xuân sang đang về, tình yêu trẻ lại
Tin mơ trăm điều, vạn điều mãi mãi
Hai câu yên bình, ký ức tuổi thơ

Xin mãi làm thằng bé ngu ngơ
Như ngày xưa hai ta.
Ngày xưa không đi qua./.

Hà Nội, sau hôm đi thăm Minh về (26/02/2016)


Ngày xuân ai đi chùa Hương



Đọc bài "Nhắn người trẩy hội" của nữ sĩ Nguyễn Hoàng Kim Oanh. Bèn làm bài đáp từ "Ngày xuân ai đi chùa Hương" để họa lại.

Lén em trẩy hội thình lình
Bảo sao bùng lửa đốt mình...khét đêm!

(Chùa Hương chưa khai hội, đã hớn hở sắm sanh khăn đóng áo the, 3h sáng, lén em trẩy hội một mình các bác à. Bảo sao em ko "điên", ko "ghen"chớ).

NHẮN NGƯỜI TRẨY HỘI

Người về Hương Tích hành hương
Áo the vén khéo kẻo vương mái chèo

Đò đưa bến Đục trong veo
Dao cau ai liếc cắt vèo tà bay

Nam Thiên Đệ Nhất động mây
Chuông ngân kỳ vọng khuyết đầy thinh không...

Trống chiêng hồn đá phiêu bồng
Trắng rừng mơ, rối bòng bong lối về

Ngang trời suối Yến thuyền mê
Vàng tan nẫu mảnh trăng quê…Hỡi Tình!

Lén em trẩy hội thình lình
Bảo sao bùng lửa đốt mình...khét đêm!
  *****
Mùng 6 Tết Bính Thân (NHKO)

Lâu quá chả thơ thẩn gì, cuộc đời ngổn ngang nhiều tâm trạng. Đọc bài về chùa Hương của chị, chợt thấy tâm tư. Xin được hoạ lại ở một góc nhìn. Kính. (22/2/2016)

NGÀY XUÂN AI ĐI CHÙA HƯƠNG

Hương tích Đệ nhất trời Nam
Người đi trẩy hội rộn ràng ngày xuân
Câu thơ Nhược Pháp tần ngần
Yếm đào, quần lĩnh... mười phân đuôi gà

Dập dìu tài tử lại qua
Tao nhân mặc khách điệu đà làm duyên
Đền Trình ai đấy gọi tên
Giải Oan tình khúc nhớ quên việc đời

Bến Đục trong lắm à ơi
Ngược xuôi dòng Yến một thôi thì dừng
Ngày xuân lễ hội tưng bừng
Liên miên ba tháng qua rằm tháng Tư

Lòng trần vãi cũng như sư
Cầu tài cầu lộc... cũng từ chữ Tâm
Mồng một cho tới ngày rằm
Con nhang đệ tử xa gần vấn vương

Lâu rồi chả đi chùa Hương
Mà nghe chị kể, thấy thương... chùa Thầy./.




Nhà quê

Chị NHKO với anh Quyết Thắng viết về làng quê quả là... trên cả tuyệt vời. Còn như GAS, gã nửa quê nửa tỉnh, gã nhiễm thứ văn chương nhem nhuốc chốn thị thành, thành thử thơ gã chỉ toàn nhòm thấy cái trần tục, ngơ ngẩn và bẽ bàng lắm ạ. Kính các cụ đọc cho... buồn.

NHÀ QUÊ

Quê em từ ngày lên đời (*)
Mắt xanh môi đỏ nhiều ơi là nhiều
Em thề em chẳng nói điêu
Cứ xem con bé tên Miều mà ra
Con bác cả Mỹ xóm ba
Đẻ liền năm đứa, mẹ cha, gái đều
Quá già nên chả dám liều
Chứ không tiểu đội nữ yêu nhất làng...

Hôm rồi gặp ở đình làng
Tí ta tí tởn cháu mang váy đầm
Khoác tay một cậu nông dân
Đầu chày đít thớt khỏi cần nói qua
Khắp mình xăm trổ như hoa
Cháu giương mắt chẫu, ông bà... hỏi ai
Khốn nạn, em cấm nói sai
Hơi có tí hài, em chạy mất tiêu
Chạy về gặp bố con Miều
- Than thân trách phận, nó theo thằng Lành
Thằng này là con lão Lanh
Trước bán thịt chó loanh quanh chợ Bài
Con Miều bỏ nhà theo giai
Đi buôn hàng trắng tận ngoài Sơn La
Dấu họ hàng làm ăn xa
Hôm rồi bị bắt phạt ba năm tù
Thế mà mới quá một thu
Đã thấy mặt nó lù lù ở đây
Ăn mặc trông như người Tây
Tóc vàng, da trắng, mặt dày phấn son
Váy đầm, kiếng mát tối om
Dây chuyền rủng rỉnh, lại còn nước hoa
Thơm từ trong váy thơm ra
Nom cái mặt nó, chỉ ba phần người

Còn nhiều lắm các cụ ơi
Nam thanh nữ tú của thời ngày nay
Thường mẹ hát con khen hay
Tệ nạn xã hội ở ngay giữa làng
Ống kim tiêm chích ngút ngàn
Có dạo em sợ cả làng Sida...

Nói ra buồn quá cụ ha
Thôi để hôm tới em tra Google
Điểm những mặt tốt ngày xưa
Có gì kính cụ... đổ thừa cho em./.

(*) ngày xứ Hà Tây nhập về Hà Nội.

(thứ sáu, ngày 13/1/2017)



Người về

Đọc "Sông Trăng" của nữ sĩ Nguyễn Hoàng Kim Oanh, cảm thương phận mình, nó lại ra thế này. 
Ngày Rằm tháng Giêng, Đinh Dậu.

NGƯỜI VỀ

Người về với bến sông xưa
Hanh hao con nước, lưa thưa chiều vàng
Cầm bằng hát khúc ly tan
Lời thơ lạc điệu bẽ bàng... tình ơi

Người về với bến mồ côi
Mang bao thương nhớ đầy vơi thân cò
Ngày đi canh cánh đợi chờ
Ngày về lạc lõng bơ vơ cuối trời

Thôi đành trót kiếp sầu rơi
Ngu ngơ dang dở ngậm cười thế nhân
Tìm mình cánh vạc đơn thân
Gọi lòng khắc khoải chiều xuân não nề

Người về khóc bến sông quê
Loay hoay lời thề giát bạc ngày xưa...

(HN, 11/2/2017)



Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

Nắng ấm quê hương

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/nang-am-que-huong-anh-tho.y3HuNFf1pN.html


NẮNG ẤM QUÊ HƯƠNG

1.
anh xuống PVEP ngày dầu có giá
khí thế đang lên, lúc Tàu chưa phá
ấy mà đâu có ngờ
hết thời lên cơn sốt
giá dầu giảm vô chừng
giờ sao mãi không tăng
khí thì không có bán
từ Peru-67, đến dự án Vê-nê
Ối giời ơi, sao mà gay đến thế...

bao phen đau đầu, tìm đâu ra budget
bao đêm nghĩ cách, làm giãn tiến độ ra
qua Venezuela, ai cũng sợ thấy bà...
upstream ngày càng khó, anh băn khoăn nhăn nhó:

- nay Tàu nó phá ta, khoan xa bờ khó rồi 
mời nhà thầu sang đây, rồi không cho người ta khoan?

- sang năm mình hưu rồi, mà dầu khí đầy gay go, nhiệt tình đấy, rồi đâm lo...

- không riêng ngành mình, trông ra biển rộng, 
giờ làm sao đây ta hết dầu sang khí, tìm đâu cho ra???

2.
năm tháng đi qua, tình người vẫn thế
dẫu có gian lao, gia đình, nhân thế
nhớ ngày nao bắt đầu
anh tập chơi môn golf
mấy người được như vầy
làm luôn lỗ "in-one"
dẫu là handicap
dù anh chăm đi tập
vẫn ở quãng ba mươi lăm
biết làm sao, Anh - người may mắn thế...

anh em ăn mừng, đồng môn ghen muốn chết
ai hay ai biết, anh không thích thể thao 
nay đâm lao theo lao, ra sân tập cuối ngày 
bao nhiêu là điều mới, score anh lên tơi tới...

cho dù năm tháng qua, mai kia về hưu rồi, 
mời đồng nghiệp qua chơi, còn bao nhiêu, điều muốn nói...

- năm sau mình hưu rồi, mà dầu khí đầy cam go, nhiệt tình có, mà đâm lo...

- lo cho ngành dầu, đi ra biển rộng, giờ làm sao đây ta 
lưỡi bò nó liếm, tìm đâu cho ra?
lưỡi bò nó chiếm, giờ đi đâu ta???

buồn vui ấy, với ngành, thật tình, ôi bi thương...

3.
cho dẫu sang năm còn nhiều vướng mắc
rất khó đi đâu khi (giá) dầu chưa nhúc nhắc 
rất cần xem chiến lược 
làm sao cho cân đối 
bắt đầu từ thăm dò 
dù biết rất cam go 
vẫn là khâu ngân sách 
tiềm năng ta có hạn 
nếu mình muốn khoan sâu 
lấy tiền đâu, khi Tàu, chúng cứ phá...

mong cho ngành dầu, một tương lai tấn tới 
năm sau thế giới, hợp tác đẩy (giá) dầu lên 
song phương hay đa phương, mong thiên hạ thái bình 
xin cho một ngày mới, cho tương lai phơi phới

anh về hưu cuối năm, anh quay về khoa học 
cùng bạn bè anh em, mình enjoy cuộc sống mới

mong cho ngành thăm dò, dù còn đó nhiều cam go, cần người mới, nhiều ideas

tương lai bình hoà, thênh thang biển rộng, mình cùng ra khoan sâu 
vẫn còn nơi ấy, vùng ta chưa khoan 
vẫn còn nơi ấy, tiềm năng chưa khoan

niềm vui ấy, với ngành, mình cùng nhìn ra tương lai...

08/9/2016

Chiều Maxcơva

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chieu-matxcova-hai-au.uTmDnq1ALA.html


CHIỀU MAXCƠVA

1.
Thì ra chẵn một năm (Hình như mấy ngày thôi) anh mình sắp hưu rồi 
Và từ đây Charm-vit thiếu anh tôi 
Còn đâu những tháng ngày, quây quần ta ngồi uống 
Uống dăm ly, ta cùng hát, tưng bừng

2.
Cùng nhau tính thời gian khi rời chốn quê nhà 
Chào Việt Nam yêu dấu, anh sang Ru (Rumania)
Chẳng biết rất vô tình, anh lại theo nghề đá 
Đá khô khan, nhưng mà đá sinh dầu 

(dường như số an bài, anh hợp duyên dầu khí 
rất vô tư, nhưng mà rất lưu tình)

3.
Thời rau cháo hàn vi, anh làm dưới Viện Dầu 
Mười năm bao gian khó đến 92 (1992) 
Rồi 06 trúng thầu, anh vào Nam ngày đó 
Với danh xưng ông địa chất văn phòng

4.
Mười năm nữa vụt qua, anh làm với nước ngoài (BP) 
Hình như qua tháng bốn (4/2003) sang Lam Sơn (LSJOC) 
Ngồi phụ trách thăm dò đến tận 2006 
Đúng giữa năm anh về Phó (Ban) Thăm dò 

(rồi qua giữa Đinh Hợi, sau một năm thử thách, 
sếp tin yêu giao đầu lĩnh thăm dò)

5.
Cả một quãng thời gian, đâu chừng cỡ 5 năm trời 
Cùng đàn em chinh chiến khắp muôn nơi 
Duyệt công tác thăm dò, kế hoạch điều tra địa chấn 
Giữ gia tăng trong ngần ấy năm trời 

(việc trong nước đã đành, bao ngày đêm ngồi tính 
biết đi đâu, những dự án nước ngoài)

6.
Rồi năm tháng lại qua, sau dịp tết Nhâm Thìn (2012) 
Tạm biệt Ban, anh xuống PVEP 
Rời xa lũ kỹ thuật, bắt đầu khâu quản lý 
Xét NPV... anh ngồi tính i-rờ-rờ (IRR) 

(trải bao bước thăng trầm, có nhiều khi chợt thấy 
mối âu lo trong toàn khối thăm dò)

7.
Từ dự án giời ơi bên tận xứ hoa hậu
Dầu nặng kia lên đến 9 API
Khai thác khó đã đành, ai ngờ chính trị vỡ 
Xứ Vê-nê nay lạm phát kinh hồn 

(lại thêm cái giá dầu, sao đột nhiên tụt xuống 
mấy năm qua, nay giờ vẫn im lìm)

8.
Dầu khai thác thì tăng, song vì giá down nhiều 
Thành ra thu ngân sách vẫn hư hao 
Rủi ro cứ tăng dần, trữ lượng tiềm năng thì bé 
Vốn đâu ra? trông vào quỹ thăm dò...

(nhiều đêm rất đau đầu, tóc râu giờ tiêu thành muối 
biết đi đâu khi Tàu phá trăm bề?)

9.
Còn bao nỗi buồn vui cũng cần thiết giãi bày 
Kể từ khi anh đến PVEP 
Dù handicap vẫn nhiều, mấy năm mà chưa kịp xuống 
"hole in one" anh được, mấy ai bằng...

(dù năm tháng vô thường, bên đàn em tình nghĩa 
sống như anh, thế gian được mấy ai bằng)2...

28/9/2016

Viết về anh Đang


Phạm Ngọc Hiến gọi điện: "Anh ơi, chúng em muốn tổ chức kỷ niệm sinh nhật anh Đang. Anh giúp cho chúng em, viết một bài hát nào đó về anh Đang với. Nội dung là nhấn mạnh những điểm anh Đang đã đóng góp cho ngành dầu khí nói chung và PVEP nói riêng anh ạ". Tôi băn khoăn. Quả thực là từ trước đến giờ tôi toàn viết những gì mình thích, mình nghĩ, chứ chưa từng viết theo đơn đặt hàng bao giờ. Mà thằng em lại có lời nhờ: "Chúng em nhĩ mãi, không anh thì chẳng có ai hiểu nhiều về anh Đang, lại đủ "trình" để làm nên sự kiện này". Chẳng biết có phải do thằng em khéo nhờ, đưa thằng anh một phát lên mây xanh, hay bản thân cũng có nhiều duyên nợ với anh Đang, tôi nhận lời. Tôi bảo Hiến:

- Quả là khó khăn đấy, song anh sẽ cố. Mà bao giờ thì cần?
- Đúng 20/11 ngày sinh anh Đang anh ạ, còn chừng 2 tháng để anh chuẩn bị. Liệu có kịp không anh?
- Anh không dám hứa, cứ để anh xem đã.

Tôi lục tìm ký ức. Ngày xưa trong những buổi liên hoan khối thăm dò khai thác, anh thường hát nhạc Nga, những bài địa phương ca. Và thế là tôi viết "Nắng ấm quê hương" (đã chia sẻ cách đây vài hôm). Để cẩn thận, tôi gửi cho Hiến, đồng thời gửi cho chị Tạ Vĩnh Hiền, chị Lê Thị Lam Giang để xin ý kiến tham vấn. Rất may các chị đều nhiệt tình ủng hộ.

Tôi viết bài này (chiều Maxcova), một bài anh hay hát. Kính tặng anh Đang, người thày, người anh của tôi. Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 59 của anh, đúng ngày Nhà giáo Việt Nam.

(HN, 20/11/2016)