Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

TDKTNT_P2: Hồi thứ năm mươi



HỒI THỨ NĂM MƯƠI
 
Quyết ra đi, cũng vì nghĩa cả
Duyên vợ chồng, kỳ tới TCM
Đường thiên lý xa xôi, liêm98 sẵn trong hành trang có mấy be rượu mà Xuân Khoa đưa trong phút chia tay hẹn ngày tái ngộ, bèn không định mà ngả ra, thấy cảnh quan bên đường đìu hiu, nước mã hồi về quê nhà lòng bồi hồi khó tả. Cùng tay tiểu tướng Chu Thọ, hai kẻ sỹ chuyên ngạch địa chất lại đồng dân trường Mỏ, thêm hớp rượu đào mà cùng nhau ngâm vịnh. Về tới xứ Thanh, quân tướng bàn nhau đâm đầu vào mấy hàng quán ven đường, mỗi kẻ nhặt lấy dăm chục cặp nem chua đặc sản làm quà cho gia quyến, còn bao nhiêu ngả ra chén sạch cả. Vì vậy chỉ loáng cái mấy bình rượu kia đều cạn kiệt, cũng hay vừa lúc lệnh quân dừng ngựa, cũng vào tầm chính Ngọ. Bữa trưa đạm bạc với dưa cà, thêm chút ngà ngà men rượu, khi chừng lên ngựa gà gật lúc nào chẳng hay, mở mắt ra đã là miệt Hà Nam cầu tõm. Tay phu xe theo lời Quyết Thắng đánh kiệu vào mé đường, thấy một thương điếm tuy trông sập sệ mà đông kẻ ra người vào, hỏi ra mới biết đây là quán chè nổi tiếng tên cụ Trưởng An, là chốn hội họp của đám phu xe kẻ Bắc người Nam trên đường thiên lý.
Hà Nam có cụ Trưởng An
Bán chè nổi tiếng chục ngàn một be
Lại thêm món bánh chả quê
Ăn vào một miếng mà mê cả đời
Bánh chả ơi, bánh chả ơi
Phải xơi cùng với chè tươi Nam Hà
Ăn uống nghỉ ngơi một chặp, người ngựa lại kéo nhau lên đường. Các tướng sĩ của Lam Sơn tranh thủ kỳ này đều đồng loạt xin nghỉ phép cả, cứ từng kẻ lần lượt chia tay với đại quân mà lui về quê nhà, dọc con đường độc đạo Bắc Nam rường cột.
Lại nói đến Thị Ngọc vốn là chính thất của Quyết Thắng, chợt nghĩ đến sớm ngày mai phải chia tay phu quân vào miền Nam, lại một mình héo hon trống vắng nơi quê nhà Cầu 7, lấy mấy cái ống nhổ rồi email tin cậy làm điểm tựa, nghĩa phu phụ tới ngày thái lai bỗng nhiên ly biệt, mới sụt sùi rơi lệ mà rằng: “Phu quân ơi, hai ta đi lại với nhau chí ít cũng đã qua gần ba mươi mùa lá rụng, nghĩa vợ tình chồng keo sơn gắn bó bấy lâu. Nay phu quân tuổi đã ngoài ngũ thập, chỉ vì phụng mệnh triều đình mà phải về xứ Lam Sơn JOC xa xôi kia, duyên Tấn Tần bỗng dưng hóa thành ly biệt, tình nghĩa này hóa ra Trời Phật cho đành như cảnh vợ chồng Ngâu khi xưa biết khi nào đến ngày đoàn tụ? Nay phu quân vì việc đại sự mà đi thế này, rồi đâu có ngày dặn lại với đám cháu con rằng hãy cầm lấy chiếc mai rùa c theo hướng quẻ Ly mà xuôi về phương Nam, tới đất Đồng Nai Sông Bé xa kia mà tìm về gã trai họ Nguyễn đệm Quyết, ắt là kẻ đồng chung dòng tộc, vậy thiếp biết thế nào gieo vào lòng hai từ tin cậy cho đành”. Chỉ được có vậy đã hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi, trong lòng vô cùng lấy làm xót xa trước ngày ly biệt. Ba quân nhất thảy đều cảm động mà thương cho cảnh chồng Nam vợ Bắc.
Quyết Thắng thấy vậy mới có lời úy lạo rằng: “Phu nhân ơi, ta ra trận lần này cũng vì giang sơn xã tắc. Việc nước đâu thể chần chừ, thế gian bao người trông cậy. Vẫn biết chuyện vợ chồng đầu gối tay kề bấy lâu, song cũng vì ái nữ của hai ta sắp vào kỳ nhập học, không thể vì thế mà sai lời, lui ngày xuất hành. Phải chăng cũng một phần vì nàng vẫn còn say sưa vương vấn với cái gọi là sự nghiệp gõ đầu trẻ nên mới chẳng cùng ta tìm về phương Nam nuôi cái chí phụ phu đoàn tụ. Đêm qua gặp ngày Kỷ Tỵ (13/8/2005) trời Cửa Lò sáng như ban ngày, ta một mình trèo lên Vọng Lâu lầu của khách sạn Green xanh một vùng trời nước mênh mang, đồ rằng đúng ngày Thu phân sau kỳ đại hội TCM tới, việc nước rảnh rang sẽ mã hồi mà về bản doanh nơi Cầu 7, phu nhân thôi đừng vì thế mà lấy làm bi lụy”. Gia quyến nghe vậy mới thôi. Thắng thấy vậy mới sai gia nhân tức tốc liên hệ với đám phu phen lo việc ngựa xe cho kịp ngày mai vào đất phương Nam ấm áp.
Thế mới biết kẻ trượng phu lấy chốn sa trường da ngựa bọc thây, vì nghĩa cả gạt bỏ tình nhà, chẳng vì chuyện vợ con gia quyến mà để lại tiếng vang muôn đời. Quanh việc này, người đời có thơ rằng:
Than ôi cũng vì việc nước
Ngậm ngùi câu chuyện trăm năm
Cầm lòng một chút băn khoăn
Vững tin tìm duyên ngộ nhận
Ra đi lòng không vướng bận
Tịnh tâm hẹn một ngày về
Ngóng chồng, Tô Thị nơi quê
Vọng duyên ngày về đoàn tụ

Mời quý bạn đọc vui lòng xem tiếp ở những hồi sau.
(HẾT TẬP II)

TDKTNT_P2: Hồi thứ bốn mươi chín



HỒI THỨ BỐN MƯƠI CHÍN

Cửa Lò to đến là to
Sóng yên bể lặng là do lòng người
Sau bữa ấy, đại quân phấn khởi theo ngựa sắt xuôi về hướng cửa biển Sầm Sơn vui tìm đặc sản. Liem98 thấy trong người đôi phần mỏi mệt, bèn cáo ốm mà lui về thư phòng tịnh độ.
Sang ngày Kỷ Tỵ, chia tay lưu luyến bồi hồi. Kẻ theo chân Quang Bô về lại Sài Gòn, người xuôi Cửa Lò Nghệ An cùng lũ Sỹ Chí, Quyết Thắng.
Phan Tiến Viễn và liem98 hai kẻ cùng theo ngựa xe xuôi về vùng đất Nghệ An văn vật. Đường thiên lý dài hơn trăm dặm, mà ngựa sắt phi vùn vụt, vì đám quân nhà Lam Sơn đa phần xuất thân miền Thanh Nghệ, nay kết hợp công chuyện hồi hương về lại thăm nhà, âu cũng là thuận với đạo Trời.
Đâu tầm chính Ngọ, ngựa xe dừng ở khách điếm Green Xanh thuộc trấn Cửa Lò. Quân tướng ngoảnh lại chỉ còn 14 người, đám gia quyến đi theo đa phần mỏi mệt. Quyết Thắng bèn hạ lệnh qua giờ Ngọ ba quân kéo về quê hương Nam Đàn viếng mộ viên ngoại Hồ tphụ, sỹ tốt kẻ nào mệt mỏi đều cho về nghỉ cả.
Than ôi, nào phải chốn kinh kỳ sinh hảo hán anh hùng, đám đại quân của Quyết Thắng thảy đều bùi ngùi rơi lệ khi về đất Nam Đàn, nơi sinh ra bậc vĩ nhân của Hoàng triều. Chợt nhớ câu sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm hơn 500 năm về trước “Đụn Sơn phân giải, Bò Đái thất thanh, Nam Đàn sinh Thánh”.
Đất vẫn mang một chút tình hiu quạnh
Người sinh sôi chưa thoát cảnh đói nghèo
Thương lắm làng Chùa quê ngoại
Đưa con về bên nội làng Sen
Sáu mươi năm khai sinh nền độc lập
Đặt lại tên cho lịch sử nước nhà
Người hết thảy hy sinh vì dân tộc
Cho Việt Nam chuyển mình, nhân loại thắp lời ca
Nơi địa linh, kính cẩn nghiêng mình chốn sinh thành bậc vĩ nhân, kẻ sỹ chợt ngộ ra mình đã làm được gì cho hai từ thiêng liêng Tổ quốc. Tràn đầy một niềm ăn năn, quân tướng chẳng ai bảo ai, cùng một lòng thắp nén nhang tưởng niệm. Mới hay:

Chốn quê nghèo nảy sinh hào kiệt
500 năm một đấng anh hùng
Miền Trung một dải khôn cùng
Làm nên nghiệp lớn phải chăng lòng Trời ? 
Lại nói chuyện Tiến Viễn bao năm chốn kinh thành hoa lệ, được hồi hương lòng bỗng nhớ tới song thân nay tuổi ngoại bát tuần, bèn cáo từ mà xin được ghé về thăm quê cha đất tổ, cũng may được Thắng đồng tình. Gia quyến Viễn ngụ tại Đại học Kinh tế Quốc dân, đã gần hai chục niên gần gụi, mà mới chỉ đậu sinh được một mụn con gái, đến nay vừa mới qua kỳ thi Đình. Ái nữ nhà Viễn được duyên Trời Phật học giỏi như thần, có tin vừa đạt 29,5/30 điểm vang danh toàn cõi Việt. Vui cuộc bể dâu lần này cùng đám Lam Sơn JOC, Viễn được cả đôi bề phụ tử, tinh thần có đến mười phần tráng kiện. Thế mới có câu:
Có tay Tiến Viễn họ Phan
Trước ngồi GPG, sau sang Viện Dầu
Lần này vui cuộc bể dâu
Tìm về quê Bác nhập câu cội nguồn
Thế gian nhật nguyệt càn khôn
Sắp đặt vuông tròn, hai chữ nhân gian
Trăm năm vui chuyện mà bàn
Phen này về, đúc thằng Phan Cửa Lò
Nước mã hồi ngược về Hà nội, quân tướng một lòng vô cùng phấn khích, thảy đều lấy làm mãn nguyện, chặng đường xa do vậy mà gần. Muốn biết cụ thể thế nào, xem tiếp hồi sau sẽ rõ.

TDKTNT_P2: Hồi thứ bốn mươi tám



HỒI THỨ BỐN MƯƠI TÁM

Nhân tài nguyên khí của đời
Bỗng dưng mới được một thôi thì đừng
Mới hay câu chuyện giữ chừng
Loay hoay việc nước phải chăng dĩ hòa
Huy Ngọc cười xong thốt nhiên thì ngừng, rồi có lời rằng: “Tướng quân lâu nay lo việc quân mà sao nhãng chuyện khí công võ thuật. Đành rằng SpecDecom là một bửu bối ở đời, song không phải ai ai đều dụng được. Ngày xưa Trương Phi chỉ là anh hàng thịt, mà với cây dao chặt thịt lợn làm cho ngàn vạn quân Tào hồn siêu phách lạc, làm nên bao kỳ tích đời Tam Quốc đó sao. Mãi sau mới thành Bát Xà Mâu mà dọa toàn thiên hạ. Chuyện người xưa là vậy, SpecDecom âu cũng thế mà thôi, song công phu này thử hỏi xứ An nam mấy ai là kẻ luyện được tới nơi. Hạ quan còn muốn hỏi rằng, vậy chứ mấy thân cát mà đám nhà Lam Sơn chỉ ra kia tiên sinh ước định bao tấc, và cái gọi là Semblance kia ý chừng là sao?”.
Liêm98 toát mồ hôi nghĩ thầm: “Quái lạ, bấy lâu vẫn nghe nói đến thuật SpecDecom, mà tên thật là Spectral Decomposition, thay vì điều chỉnh biên độ như khi xưa con dân ngạch địa vật lý hay làm, nay chuyển sang điều chỉnh tần số (frequency) trong dải tần 5-70 Hz để tìm phân dị mà vạch ra các thân cát, đến nay chúng dân đều lấy làm vô cùng hữu hiệu. Còn cái Semblance kia mới chỉ nghe nói là một cách hầu làm nổi bật lên cái gọi là đứt gãy, chẳng hay Huy Ngọc muốn tìm hiểu cái cách mà con dân Lam Sơn JOC đang làm, hay đồ chừng muốn gì ở đây ? ”. Đoạn bèn trầm tư mặc tưởng mà hướng theo cuộc luận đàm đang vào hồi khốc liệt.
Có tay tiểu tử là Ngọc Đông, vốn người Lam Sơn JOC, thấy Huy Ngọc hỏi vậy mới có lời rằng: “Thưa tiên sinh, tiểu nhân tuy liệt vào đám hậu sinh mà ăn lộc của Lam Sơn đến nay cũng đã mấy mùa trăng, danh phận dẫu chưa bằng ai nhưng con dân trong vùng cũng biết rằng cầm chức Senior Geologist nhiều đêm dài trăn trở về cái thuật SpecDecom này. Xin được mạn phép thưa cùng tiên sinh, rằng ý tưởng của tiên sinh chẳng hay là thế nào, để tiểu nhân được hầu chuyện giải trình, cốt để tiền bối của tiểu nhân là Ngọc Đang ngồi đây khỏi phải nhọc lòng”.
Ngọc thấy vậy mới thủng thẳng: “Việc ta hỏi ở đây kỳ thực cũng là câu trả lời rồi, mấy cái thân cát mà nhà ngươi vẽ vời bề dày dăm ba mét kia, ta e chừng khó lòng tìm được. Trong thuật SpecDecom này, việc điều chỉnh các tần số từ 0-70Hz để khoanh định những thân cát, tối thiểu đồ chừng 25-30m. Đành rằng các người dùng tiểu xảo vi chỉnh tuning effect, song làm sao mà vẽ vời ra được vỉa mỏng làm vậy; còn thuật Semblance kia cũng thế mà thôi, mới hay vũ khí có tối tân đến đâu nhưng thời gian chẳng đủ thành nên câu chuyện”. Quần hùng đều ồ lên tán thưởng Huy Ngọc, mới hay chuyện y vang danh thiên hạ mà thu về nhiều bổng hậu, được lũ người Chà Và kia ưu ái mà trọng vọng chẳng phải là câu chuyện bông phèng.  
Ngọc lại quay sang, nói với Ngọc Đông rằng: “Kẻ làm tôi phải trọn đạo với chủ, chuyện ấy chẳng bàn. Khá khen cho Lam Sơn JOC tuy còn non trẻ nhưng dám dụng đám hậu sinh các ngươi âu cũng là hợp với thời cuộc, tuổi trẻ nhiệt huyết có thừa, việc nước xem ra cũng dần giao lại cho đám người kế cận. Việc ta nói bữa nay lũ các ngươi cũng đừng vì thế mà lấy làm phiền lòng vì đây chẳng qua chỉ là nơi hội họp, ý chỉ chung cốt để sao cho con dân nhà Lam Sơn tìm ra một hưng đúng mà đi cho hợp với đạo mà thôi. Nếu có điều gì không phải, xin các bậc đại quan cho hai chữ lượng thứ, lượng thứ”. Mới hay việc ở đời, đôi khi việc thương cho roi cho vọt là chuyện mà các bậc đại nhân thường làm, lại là cái cách để chỉ bảo cho đời, đôi lúc làm đám hậu sinh chẳng biết đâu mà lường. Cổ nhân dạy cấm có sai:
Thương cho roi cho vọt
Ghét cho ngọt cho bùi
Việc đời cốt thế thôi
Dĩ hòa tìm yên chuyện
Liem98 tự nãy giờ vẫn trăn trở về cái thuật SpecDecom mới mẻ, nay nghe Huy Ngọc giãi bày, mới ngửa mặt lên trời mà thầm than rằng: “Chao ôi, thế gian đẻ ra cái thuật SpecDecom kia, mới hay lắm chuyện lạ kỳ”.
Bèn tịnh tâm mà thảnh thơi nghị bàn, mãi chừng mãn chiều thì cũng vừa tan chuyện. Thảy đều thống nhất việc sỹ tốt nhà Lam Sơn tiếp tục câu chuyện minh giải, hẹn ngày tái ngộ vào kỳ đại hội quần hùng TCM dự kiến vào đầu thu, sau rằm tháng Bảy tới. Lại nhất thiết phải tìm ra chiến địa mà thực thi câu chuyện khoan khoáy cho hoàn thành cái gọi là cam kết, đâu chừng triều đình đã gia ân cho phép kéo dài thêm đôi mùa lá rụng. Quần thần hỷ hả ra về trong cơn phấn khích, cho một ngày mai tươi đẹp. Có thơ rằng:
Đành rằng không phải MC
Song le Workshop thực thi chuyện đời
Mới hay danh phận ở đời
Lưu danh thiên cổ, một thời JOC
Lam Sơn không hẹn mà đi
Hai năm một giếng, chỉ vì thời gian
Hẹn vào quý tới sẽ khoan…
Muốn biết đến một ngày mai quân nhà Lam Sơn JOC của Quyết Thắng ra sao, xem tiếp hồi sau sẽ rõ.

TDKTNT_P2: Hồi thứ bốn mươi bảy



HỒI THỨ BỐN MƯƠI BẢY

Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình
Miền Trung khúc ruột nảy sinh anh hùng
Mạnh Huyền rồi đến Du Hưng
Lại thêm Tiến Viễn cùng trong ngành dầu
Lại nói chuyện kẻ kia tự xưng là Tiến Viễn, cũng là một hảo hán lục lâm trong Viện Dầu. Viễn vốn người họ Phan vùng Đức Thọ, mình cao chừng tám thước, tay dài như vượn, lưng khòng thân sói, mà tiếng nói lại nhỏ nhẹ, có cái chí thu phục lòng người. Cổ nhân có câu “Họ Đặng Nghệ An, họ Phan Hà Tĩnh” là để chỉ những dòng họ danh giá suốt một vùng châu Ái đó chăng.  Ngày ấy Tiến Viễn từng làm vua xứ Golden, sau không rõ vì sao mà về lại Viện Dầu, đầu quân cho Vũ Kính, cai quản một đám sỹ tốt địa vật lý dưới quyền mà đời sau quen gọi là cái chức Phó phòng. Vào quãng cuối năm Quý Mùi (2003), Viện trưởng Vũ Kính một tay cai quản vùng Trung Hòa cùng với Đỗ Bạt, vì Xuân Dịnh đã ra đi lên Phủ Đầu Rồng, còn con hổ vàng Huy Quý thì lên cầm chức Phó Ban KHCN, phụ cho Thiên lôi Vũ Viện. Câu thành ngữ “Kính - Bạt - Dịnh” ra đời trong đám dân đen ở Viện Dầu, cũng vì lẽ đó. Sau có lời đồn rằng Tiến Viễn là một trong ngũ hổ cùng với Trọng Tín, Hữu Trung, Ngọc Giản và Hồng Minh, sẽ được triều đình cất nhắc lên hàng nhị phẩm của Viện Dầu.
Lại nói chuyện Tiến Viễn cùng với Lam Sơn ký kết một thỏa ước về minh giải 2D, vì vậy mà chuyến kinh lý này, Quyết Thắng mới cho vời về cùng tham dự. Thế mới hay Đức Thọ là chốn văn chương, kẻ sỹ ở đời đa phần xuất thân miền ấy. Chả biết có phải hợp duyên trời đất, mà đám đàn bà chân chì dung mạo vô cùng sáng sủa, da trắng như tuyết lại vốn đa tình. Dân ở đây đa phần đều trường thọ như khi xưa cổ nhân đặt tên cho miền đất lạ, vì vậy trong dân gian mới có câu rằng:
Đức Thọ lắm kẻ tài cao
Giỏi giang học vấn lại nhiều đào hoa
Người đời bảo xứ quê choa
Trai tài ưa sắc, gái da trắng hồng
Thương ai choa để trong lòng
Đến khi giữ quá, nó cong mất rồi...
Trở lại chuyện nhà Lam Sơn, quân tướng đều đồng lòng với cao kiến của Viễn. Ngọc Đang lại tiếp tục cơn hứng khởi bàn về câu chuyện minh giải 3D. Mới hay quân Lam Sơn đã tin dùng kẻ hậu sinh là quái kiệt Xuân Nam tên tục Nam Bơ, vốn làm tướng tiên phong cho bè lũ phiên ngung ngoại bang Landmark, chạy cái phần mềm GeoProbe, định dùng mấy cái cube 3D chinh phạt giang hồ. Đang thao thao bất tuyệt, bỗng đâu từ xa thẳm vọng về, có tiếng một dị nhân khi khoan khi nhặt : “Người nói cũng nhiều, vậy đã từng nghe đến thuật SpecDecom chưa ?”
Quần thần ngoảnh lại, thấy kẻ nọ vóc người tầm thước, để bộ ria con kiến mà trông vào hình dong vô cùng tao nhã. Y tên gọi Huy Ngọc, cũng là một quái kiệt của mảnh đất An nam này. Hành tung vô cùng bí ẩn, nghe trong dân đồ rằng y trước cũng người trường Mỏ, lại có lúc lui về ẩn dật ở PVSC làm quân cho tướng Mạnh Huyền, rồi sau chẳng rõ nguyên nhân mà đi phiêu bạt giang hồ. Mãi sau lại thấy y đầu quân cho lũ người Chà Và, chuyên nghiệp minh giải. Nay bỗng dưng giữa nơi thâm nghiêm, y đề ra câu hỏi, ắt hẳn phải có nguyên cớ gì chăng ?”.
Vốn kẻ cẩn thận, Ngọc Đang mới từ tốn mà rằng: “Tiên sinh quá lâu bôn tẩu giang hồ mà mai danh ẩn tích, nay cơn gió lành đưa tiên sinh cùng đám Hồ Sỹ Chí về với Lam Sơn này, hạ quan thay mặt cho Quyết Thắng muốn bày tỏ đôi lời cảm tạ. Chuyện khi xưa nơi Trung Hòa phủ, làm quân của Hà Quốc Quân tung hoành nơi Viện Dầu trong tay chỉ chừng vài ba mặt cắt 2D mà nên nghiệp lớn, gì chứ tin rằng cả hai ta thảy đã từng. Nay quân lương dạt dào, lòng dân đồng thuận lại được trang bị thêm nhiều tên nỏ, lẽ gì mà chả ra được vài ba cái gọi là cấu tạo. Hiềm một nỗi thời gian eo hẹp nên kết quả mới được là vậy, tiên sinh chớ lấy làm phiền lòng. Còn cái thuật SpecDcom kia ư, thực ra cũng là đồ chơi con trẻ. Hạ quan cho đám hậu sinh Ngọc Đông, Tùy Giang ngồi vài canh giờ mà load tài liệu vào, lại đích thân cầm trận việc chạy cái cube 3D, gì chứ vài ba cái channel chẳng tìm cũng gặp”.
Huy Ngọc mới ngửa cổ lên trời mà ngất ngư cười dài. Quân tướng ngó nghiêng, tinh thần dao động, mãi sau trật tự mới được vãn hồi đi vào ổn định. Muốn biết câu chuyện tiếp theo thế nào, việc của Huy Ngọc ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.