🔙 Mục lục 🔜
Ðường Trưởng lão chẳng màn của cúng
Nói về bốn thầy trò, từ
khi Tôn Hành Giả hóa gió cho các sải trở về đi đặng thong thả.
Lúc nầy hết Xuân qua Hè,
đi đặng nữa tháng, tuy là không gặp yêu tinh, khỏi mắc tai nạn, song ăn sương nằm
tuyết lại lên ải xuống đèo người ngựa cũng mỏi mệt.
Ngày kia thành trì trước
mặt, Tam Tạng hỏi rằng:
- Chỗ nào đó vậy?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Không biết không biết.
Bát Giới cười rằng:
- Anh là người dạo khắp
bầu trời, đi cùng trái đất, lẽ nào lại không biết? Chắc là cố ý mà khuấy chúng
tôi chăng?
Tôn Hành Giả nói:
- Thằng khùng không biết
xét lẽ, ta tuy qua lại đường nầy cũng nhiều lần, bất quá bay theo mây gió, chẳng
hề bước chơn xuống đất, không hỏi thăm là xứ gì! Bởi cớ ấy nên không biết thiệt
tình, nào cố tình nói mật.
Lúc đến thành Tam Tạng
xuống ngựa, dắt qua khỏi thành, thấy hai ông già ngồi dựa hàng ba nói chuyện.
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ hãy đứng ngoài
đường mà đợi, để ta bước vào mái hiên, hỏi thăm một chút.
Dặn rồi liền bước lại chắp
tay thưa rằng:
- Bần Tăng kính chào hai
vị thí chủ.
Khi ấy hai ông đang ngồi
đàm đạo, nói sách nói chuyện lăng xăng:
- Nghĩ thương anh hùng đời
xưa, bây giờ cũng ra tro ta đất.
Xảy thấy Tam Tạng chắp
tay chào hỏi.
Hai ông đáp lễ hỏi rằng:
- Trưởng lão ở đâu tới
đây?
Tam Tạng nói:
- Bần Tăng ở phương xa,
đi thỉnh kinh Tây Phương đem về Ðông Ðộ. Nay đến dây không biết quý sứ tên chi?
Và chẳng hay có nhà nào lòng nhân từ, đến hóa trai một bủa? Xin hai ông làm ơn
dạy chỉ giùm.
Ông già kia nói rằng:
- Ðây là phủ Ðông Ðài,
sau phủ có một huyện gọi là huyện Ðịa Linh. Còn trưởng lão đừng đi hoa trai làm
chi, cứ đi thẳng theo dãy nầy, có cái nhà lầu trở cửa qua hướng đông, trước cửa
có tượng hình bạch hổ, ấy là Khấu Viên Ngoại, trước cửa có treo tấm bảng, đề rằng:
Vạn Tăng bất trở, chẳng hề bỏ sót sải nào. Nếu thấy thầy ở phương xa tìm tới,
chắc là hậu đãi mười phần, thôi đi đi đừng làm cắt đức chuyện của chúng tôi, tội
lắm!
Tam Tạng tạ tử trở lại
thuật chuyện với Hành Giả, bốn thầy trò đi lần tới chợ, thiên hạ lấy làm lạ, và
coi và nói nhỏ với nhau.
Tam Tạng dặn ba trò đừng
sanh sự.
Ba anh em nghe lời cúi mặt
mà đi một cách nhu mì.
Giây phút tới chợ, thấy
một tòa lầu lớn, trước có treo tấm bảng bốn chử: Vạn tăng bất trở.
Tam Tạng khen rằng:
- Cảnh Tây Phương thiệt
là đất phật!
Bát Giới muốn đi vô.
Tôn Hành Giả cản rằng:
- Khoan đã, khoan đã! Ðể
coi có ai ra đây hỏi tới rồi sẽ đi vào.
Kế có một đứa gia đình
bước ra, tay cầm một cái cân, tay xách một cái giỏ, đi tới ngó thấy ba người đi
tướng, thất kinh liệng cân quăng giỏ, chạy vào nhà báo rằng:
- Ông ôi! Có bốn sải dị
hình, đứng ngoài cửa ngỏ.
Khấu Viên Ngoại dương chống
gậy đứng tại nhà cầu và niệm phật.
Xảy nghe gia đình vào
báo.
Khấu Viên Ngoại bước ra
mời vào, nói rằng:
- Các nhà lớn nầy là chỗ
tiếp đãi cao tăng; còn cái nhà nhỏ kia chỗ tôi ở.
Tam Tạng thấy từng trên
có thờ Phật, liền khen ngợi nhiều lời. Rồi mặc áo cà sa, bước lên lạy Phật, rồi
trở xuống cởi áo cà sa, đàm đạo với Viên Ngoại.
Tam Tạng nói:
- Thế chủ thờ phượng
nghiêm trang lắm!
Khấu Viên Ngoại hỏi:
- Chẳng hay trưởng lão ở
đâu đến đây?
Tam Tạng nói:
- Bần Tăng ở nước Ðại Ðường
vưng lịnh Thiên Tử, qua Tây Phương lạy Phật thỉnh kinh. Nghe đồn Viên Ngoại háo
thiện trai tăng, nên thầy trò tôi vào nhờ một bữa rồi đi Linh Sơn kẻo trể.
Khấu Viên Ngoại hối gia
tướng coi dọn cơm mà đãi bốn thầy, và đem ngựa ra sau cho ăn cỏ mà lúa. Rồi mời
bốn thầy trò ngồi trà nước.
Tam Tạng hỏi thăm việc
nhà.
Khấu Viên Ngoại nói:
- Ðệ tử họ Khấu tên Hồng,
tự là Ðại Khoan, năm nay sáu mươi bốn tuổi, đến nay mới đây hai mươi bốn năm mà
đãi mới đặng chín ngàn chín trăm mười sáu thầy, nay còn thiếu bốn vị nữa mới là
viên mản, nay trời khiến bốn vị đến, thì đủ số rồi, xin bốn thầy cho biết hiệu
đặng đem vào sớ viên mãn, và xin nán lại chừng một tháng, đợi làm hội viên mản
xong rồi, để tử sắm sửa kiệu và ngựa, đưa bốn vị đến núi Linh Sơn. Vì tại đây đến
núi ấy không lấy làm xa, cách chừng tám trăm dặm.
Tam Tạng nghe nói gần tới
Lôi Âm thì mừng lắm.
Lúc ấy gia đình hối dọn
cơm om sòm.
Bà Viên Ngoại nghe mới hỏi
rằng:
- Vậy chớ sải ở đâu mới
tới, mà các ngươi lo dọn cơm chay?
Gia đình thưa rằng:
- Nghe bốn thầy ấy nói ở
nước Ðại Ðường vưng thánh chỉ qua Tây Phương thỉnh kinh. Gia Gia nói với chúng
tôi, chắc bốn thầy đó ở trên trời xa xuống, không lẽ người phàm mà đi đặng tới
xứ mình, nên Gia Gia hối dọn cơm chay mà đãi.
Bà Viện Ngoại nghe nói
cũng mừng, truyền a huờn lấy áo rộng mặc vào, sẽ ra xem bốn sải cho biết.
Gia đình thưa rằng:
- Có một thầy tử tế dễ
xem, còn ba sải dữ tợn xấu xa thiệt có coi lắm.
Bà Viên Ngoại nói:
- Nhứt là tốt người, nhì
là dị tướng, đều không phải là bực tầm thường đâu? Chúng bây hãy ra thưa cho
ông hay trước rằng bà sẽ ra mắt cao tăng, cho biết người Trung Hoa.
Khi ấy gia đinh vâng lời
bước ra thưa lại. Khấu Viên Ngoại gật đầu, Tam Tạng nghe nói, liền đứng dậy bước
xuống.
Bà Viên Ngoại đã tới
nơi, ngó thấy Tam Tạng xinh tốt, coi lại ba người đệ tử dữ dằn!
Bà Viên Ngoại biết không
phải là người phàm, bền cúi đầu làm lễ.
Tam Tạng đáp lễ nói rằng:
- Cám ơn nữ Bồ Tát kính
lâm.
Bà Viên Ngoại hỏi chồng
rằng:
- Sao bốn vị sư phụ
không ngồi chung?
Khấu Viên Ngoại không kịp
trả lời.
Bát Giới cúi mặt nói lớn
rằng:
- Ba anh em tôi là đệ tử.
Tiếng nói ồ ề như cọp rền,
bà ấy nghe mọc ốc.
Xảy có hai người Tú tài
nhỏ, bước tới lạy Tam Tạng.
Tam Tạng vội vã xuống
đáp lễ, Khấu Viên Ngoại kéo Tam Tạng lại mà nói rằng:
- Hai đứa ấy là con của
tôi, đứa lớn là Khấu Lương, đứa nhỏ là Khấu Ðống. Hai đứa nó đọc sách trong thơ
phòng, mới ăn cơm trưa, hay Lão gia đến đây, nên chúng nó ra mắt.
Tam Tạng khen rằng:
- Hay lắm. Phải lắm! Lời
cổ ngữ có nói: Con cháu muốn nên, cho đọc sách, cửa nhà đặng phước, bởi làm
lành. Lời ấy thiệt không lầm, con nên tại cha mẹ khéo dạy, cho học thì chúng nó
biết nhơn nghĩa lễ trí tín luôn luôn.
Khi ấy hai Tú tài nhỏ hỏi
Khấu Viên Ngoại rằng:
- Thưa cha, chẳng hay
lão gia ở đâu mới đến đây?
Khấu Viên Ngoại cười rằng:
- Ở xa lắm, tại Nam Thiện
bộ châu, vưng chỉ Ðại Ðường hoàng đế đến Linh Sơn cầu Phật Tổ mà thỉnh kinh.
Hai tú tài nói:
- Chúng tôi có coi sách
Sự Tâm quản ký, thứ sách ấy có nói, xứ nầy là Tây Ngưu hạ châu. Nhằm chừng Nam
Thiện bộ châu đến đây, đi cũng nhiều năm lắm?
Tam Tạng cười rằng:
- Bần tăng bị trễ nải lắm,
thiệt đi không đặng sóng, trăm đắng ngàn cay, gặp mưu mắc nạn, tính đi mười bốn
năm tới đây, thiệt một năm đi chừng bốn tháng!
Khấu Lương, Khấu Ðồng
khen rằng:
- Thiệt là sải thần, rõ
là thầy thánh!
Kế gia đinh dọn tiệc
chay xong xả, Khấu Viên Ngoại bảo vợ con vào phòng, còn mình ngồi ăn cầm khách,
ép Tam Tạng xới cơm, còn ba người học trò khỏi nài nỉ, nhứt là Bát Giới cứ và một
chén một miếng, chúng đơm cơm xớt đà không kịp.
Rồi đồ ăn cũng liền vô!
Bát Giới làm như con trốt
hốt đồ, cồng cộc nuốt cá.
Ðoạn tiệc rồi, Tam Tạng
đứng dậy, từ tạ xin lui.
Khấu Viên Ngoại can rằng:
- Xin sư phụ ở rán ít
ngày, lời tục rằng: Ban đầu con dễ, lâu ngày càng khó. Xin thầy nán lại đợi làm
xong hội viên mãn, tôi sẽ đưa thầy ngoài mười dặm mới an.
Tam Tạng thấy Viên Ngoại
có lòng, nên phải vì tình nán lại.
Cách bảy ngày, Khấu Viên
Ngoại thỉnh các sải ở sở tại cọng hai mươi bốn thầy đặng lo làm đám viên mãn.
Các sải ấy viết sớ và sửa
soạn cuộc tiệc, ba bốn bữa mới xong.
Rồi coi ngày lành, vào
đám viên mãn, tụng kinh ba ngày ba đêm mới xong đám ấy. Khấu Viên Ngoại công đức
an bài rồi.
Còn Tam Tạng nóng việc
đi Lôi Âm, nên giả từ Khấu Viên Ngoại.
Khấu Viên Ngoại nói:
- Mấy bữa rày tôi mắc lo
đám viên mãn, nên thất lễ cúng thầy, nên thầy không bằng lòng ở lâu, mới vội đi
như vậy chăng?
Tam Tạng nói:
- Bần Tăng đàng việc hậu
đãi, trả ơn không đặng, có chuyện chi mà chẳng bằng lòng. Song tôi nóng việc đi
thỉnh kinh lắm, vì khi trước tôi mới từ giã, Thiên Tử đưa khỏi thành, phán hỏi
rằng:
- Ngự đệ đi Tây Phương,
khoảng chừng nào về tới? Bần Tăng ngỡ là đi ngựa cũng mau, nên tâu rằng: Khoảng
chừng ba năm. Chẳng ngờ đường xá gập ghình, yêu tinh ngăn trở, đến nay mười bốn
năm trời, chưa thấy mặt Phật, không biết thỉnh đặng kinh hay chăng? May mà thỉnh
đặng kinh, trở về cũng có mười hai mười ba năm nữa! Tội khi quân vì chí nặng biết
chừng nào? Vậy xin Viên Ngoại cho Bần tăng đi thỉnh kinh xong, rồi sẽ trở lại
ghé thăm ít bữa.
Khi ấy Bát Giới sợ mất
món ăn, liền nói lớn rằng:
- Sư phụ không biết vị
tình, Viên Ngoại đã có lòng thành cầm ở, là có ý trai tăng, bởi Viên Ngoại
không phải túng rối chi, nay đã làm viên mãn rồi, không còn lo đãi ai nữa mà sợ,
dẫu một năm cũng vô can, một hai cũng đi vội làm cho. Ðây sẳn trai tăng lại
không dùng, để đi xin chổ khác! Có ông bà thân thiết ở đàng trước hay sao, nên
mới nóng lòng như vậy?
Tam Tạng nổi giận mắng rằng:
- Ngươi là đứa thô tục,
cứ biết một việc ăn, chắc cốt trước ngươi là một vật chi của người ta nuôi, nên
quên tánh như vậy? Thôi thôi ngươi muốn ở lại thì cứ ở, mai ta sẽ lên đường, đi
thỉnh kinh kẻo trể.
Còn Tôn Hành Giả thuở
nay thấy thầy cưng Bát Giới, nên mình không dám động đến, bây giờ thấy Tam Tạng
trở mặt.
Tôn Hành Giả cũng hùa
gió bẻ măng, đè cổ Bát Giới xuống đánh một hồi và mắng rằng:
- Một mình ngươi ham ăn
mà chọc thầy giận, cũng tại tiếng nói bất thông, rằng ông bà thân thiết ở đàng
trước, ngươi nói ông bà ai đó, làm cho sư phụ nổi giận mắng chung với chúng ta,
ấy là một người làm xấu cả bọn mang nhơ, nếu ta không nói ra thì thầy cũng nghi
ta ý như vậy.
Bát Giới tức mình đứng dậy
thở dốc, không dám trả lời cứ ngó thầy mãi.
Khi ấy Khấu Viên Ngoại
thất thầy trò giận hờn, biết Tam Tạng không chịu ở, liền cười mà nói rằng:
- Xin sư phụ đừng nóng,
hãy ở nán một bửa, đặng tôi mời ít người thân quyến, sắm sửa cờ trống, mai sẽ
đưa thầy đi.
Xảy thấy bà Ngoại Viên
bước ra nói rằng:
- Chẳng hay lão sư phụ đến
nhà tôi đã đặng mấy ngày Tam Tạng nói:
- Ðã được nữa trăng rồi.
Bà Viên Ngoại nói:
- Nữa tháng nay thuộc về
phần viên ngoại tôi, tôi xin ra công nữa tháng may y phục cho bốn thầy bận.
Kế Khấu Lương, Khấu Ðồng
bước tới thưa rằng:
- Gia phụ trai tăng hơn
hai mươi năm mà chưa gặp cao tăng. Nay viên mãn thời may trời xuôi bốn vị giáng
hạ, cha con tôi có phước vô cùng. Song anh em tôi còn thơ ngây, chưa biết nhơn
quả, có nghe lóm câu kinh như vầy: Ông tu ông đắc, bà tu bà đắc, bất tu bất đắc.
Chắc là nghĩa nói rằng: Ông tu ông đặng phước riêng, bà tu bà đặng phước riêng,
ai chẳng tu thì nấy chẳng phước.Tiểu sanh từ lúc vào khoa, nhờ ơn tổ tiên, cám
đức cha mẹ, đổ đặng phú tài, từ ấy đến nay mà dạy học mà học thêm, thiệt là
giáo giả học chi báu, nên học trò đi qua thúc tu chút đỉnh, anh em tôi xin lấy ấy
trai tăng nữa trăng, thiệt tình bắt chước cha mẹ tôi, xin thầy nhậm lễ.
Tam Tạng nói:
- Lịnh đường hậu đãi,
chúng tôi có chẳng dám hứa thay! Tuy quý vị hậu tình thì cám ơn, chớ không dám
chịu, vì sợ trể khâm hạn thì mắc tội với quân vương nên nhứt định ngày mai sẽ rời
gót.
Ba anh em thấy Tam Tạng
nói gắt như vậy, cũng phát rầu, hết thể ép uổng dắt nhau lui nghĩ.
Còn Khấu Viên Ngoại thấy
chuyện như vậy, cũng chẳng dám cầm, liền viết thiệp cho bà con hay, định ngày
mai đến đưa Tam Tạng; lại hối hầu bếp dọn tiệc, và sắm cờ mướn nhạc lăng xăng.
Lại thỉnh đạo sĩ với thầy chùa, định ngày mai đến đưa cho rậm đám.
Kế dó đãi đằng xong xả,
trời đã tối rồi.
Rạng ngày sửa soạn cuộc
tiệc cho tới giờ tị mới xong, dọn tiệc tiến hành trọng thể, trên thì đãi tiệc,
dưới thì xướng hát, đờn ca, ai nấy đều vui lòng hết thảy.
Ðến mãn tiệc bốn thầy
trò tạ ơn xong xả, đồng đi ra khỏi cửa.
Khấu Viên Ngoại theo
đưa, có kẻ cầm sờ đi trước, dạ nhạc theo sau, hai bên đường là Hòa Thượng với đạo
sĩ đưa ra khỏi cửa thành cách mười dặm tới trường đình thấy có dọn tiệc sẳn tại
đó.
Khấu Viên Ngoại rưng
rưng nước mắt, bưng chén rượu rồi nói rằng:
- Sư phụ thỉnh kinh về,
xin ghé tôi ít ngày, kẻo tấm lòng ao ước.
Tam Tạng tạ ơn nói rằng:
- Nếu Bần tăng đến Lôi
Âm, thì trước tỏ việc đức hạnh Viên Ngoại, chừng trở về sao cũng ghé thăm.
Khi ấy Khấu Viên Ngoại
theo đưa rán hơn ba dặm nữa.
Tam Tạng từ mãi, Khấu
Viên Ngoại mới chịu từ biệt lui về.
Tam Tạng bị vụ ăn cướp
Ngộ Không cãi tử hồi sinh
Nói về mấy thầy trò đi đặng
bốn chục dặm đường, thì trời đã tối.
Tam Tạng nói: "Trời
tối rồi, biết ghé vào đâu mà tá túc?
Bát Giới vinh mặt nói rằng:
- Sẳn nhà tốt không ở, sẳn
cơm ngon chẳng ăn, một hai đòi đi cho đặng, bây giờ trời tối mà không có chỗ ngủ,
lại thêm đói nữa, nên trời mưa lớn thì mới tính làm sao?
Tam Tạng mắmg rằng:
- Nghiệt súc mắng ta phải
chăng? Lời xưa có nói: Tuy trường an cảnh tốt, không phải là chốn nhà ta. Lẽ
nào ở già đời tại nhà chúng? Như vậy thì là du thực chớ không phải thỉnh kinh về
Ðông Ðộ, ta sẽ tâu với Thiên Tử, giao ngự trù cho ngươi ăn nứt ruột cho rãnh, sẽ
thành báo quỷ cô hồn.
Bát Giới nghe nói cúi đầu
cười ha hả!
Tôn Hành Giả ngó thấy xa
xa một cái nhà tại bên đường, liền hối thầy đến đó mà nghĩ.
Khi đến nhà ấy coi lại
thì miễu hư, thấy trên biểng có đề bốn chữ rằng:
- Hoa Quang Hành Viện.
Tam Tạng xuống ngựa nói
rằng:
- Hoa Quang Bồ Tát là đệ
tử Hỏa Diệm Ngủ Quang Phật, bởi trừ Ðộc Hỏa quỷ vướng mới giáng chức làm Ngủ
Tiên linh quang, nay cũng nên vào miếu ngài mà tá túc.
Bốn thầy trò bước vào,
kiếm không thấy đạo sĩ giữ miễu.
Bởi miễu hoang nên không
có ông từ.
Coi lại thềm xiêu vách
ngã, phía sau cây cỏ rậm rì!
Thầy trò sợ có yêu quái
liền tháo trở ra.
Rủi bị trời mưa nên trở
vào mà đụt. Sợ yêu tà có biết, không dám dỉ hơi cùng nhau kẻ đứng người ngồi,
trọn đêm không nhắm mắt.
Nói về phủ Ðông Ðài, huyện
Ðịa linh, có một đảng ăn cướp, chúng nó bàn luận với nhau rằng:
- Tính coi nhà nào khá
mà đi đánh.
Lâu la nói:
- Tôi nhắm Khấu Viên Ngoại
giàu lắm, chi bắng trời đêm nay trời mưa, nhà nào cũng ngủ, quân lýnh không tuần,
áp tới làm hổn thì no lắm, vì trời mưa lớn, chi bằng thừa đêm nay trời mưa lớn,
có la làng xóm cũng không nghe.
Ðứa lâu la khác thưa rằng:
- Không nên đâu! Hết chi
nhà giàu bất nhơn, mà đánh nà lương thiện, ăn không đặng của mà mắc họa to!
Chánh đảng nói:
- Ðã ăn cướp là chết
chưa chôn, sợ mắc hạo sao đặng. Nếu lựa nhà mà đánh thì chết đói còn gì? Lấy
chi mà nuôi chúng bây cho đủ.
Nói rồi truyền kéo tới,
động cửa Khấu Viên Ngoại rồi ao vô!
Khấu Viên Ngoại trốn lại
cửa sau, vợ Viên Ngoại chạy chun xuống dưới sân.
Còn Khấu Lương, Khấu Ðồng
và các gia đình đều chạy trốn tứ tán.
Khi ấy lũ ăn cướp bưng
đèn vào, đào soái hết thảy, ăn hành nổi no nê mới chịu buồm!
Khấu Viên Ngoại tiếc của
quá và chạy theo nói lớn rằng:
- Các cha ôi! Các cha lấy
nữ trang vàng bạc chẳng nói làm chi, xin cho gói quần áo lại,. Vợ chồng tôi dưỡng
già.
Nói về dứt lời, ăn cướp
chạy lại đá một cái, mà nó đá nhằm chổ nhược!
Khấu Viên Ngoại ngã xuống
nằm ngay!.
Lũ ăn cướp thấy tài gia
ngã xuống, cũng nó dầm mưa nhắm hướng Tây mà đổ.
Ðoạn gia tướng thấy ăn
cướp chạy xa, mới ra ngoài đỡ chủ dậy, coi lại đã chết rồi! Liền ré lên, và
khóc và nói rằng:
- Trời ôi! Ăn cướp đánh
chủ tôi chết rồi!
Ai nấy chạy ra khóc ngất.
Còn bà Viên Ngoại nghĩ
thầm rằng:
- Bởi Tam Tạng không chịu
ở lại nửa tháng cho mình trai tăng, muốn đi vội nên phải đưa cách trọng thể, lũ
ăn cướp thấy vậy, biết mình nhiều của mới có chuyện nầy! Chi bằng nói xáng xả
mà hại bốn thầy trò cho bỏ ghét.
Nghĩ rồi lại đỡ Khấu
Lương dậy mà nói rằng:
- Con ôi, đừng khóc than
làm chi! Tại cha con hay trai tăng nên viên mãn gặp sải tống mạng?
Khấu Lương nói rằng:
- Vì cớ nào cha mẹ gọi rằng
gặp sải tống mạng?
Bà Viên Ngoại nói:
- Ăn cướp kéo vào đông lắm,
mẹ sợ núp dưới sân. Thấy người bưng đèn là Tam Tạng, người cầm dao là Bát Giới,
Sa Tăng gánh tài vật, Tôn Hành Giả trở lại đánh cha mi chết. Ấy là mẹ thấy rõ
ràng.
Khấu Lương, Khấu Ðồng ngỡ
thiệt, nổi giận nói rằng:
- Mẹ thấy quả như vậy
thì phải lắm.Bởi bốn sải ấy ở trong nhà mình đã nữa trăng nên thuộc đường vô ngỏ
ra, thấy nhiều của thì động lòng tham, thừa dịp mưa đêm mà ăn cướp, đã lấy của
lại giết cha tôi, thiệt người độc quá! Ðể sáng chúng tôi sẽ vào đơn đi cáo chỉ
danh bốn sải ấy cho quan chủ tập nã mà trị tội ăn cướp ác nhơn.
Khấu Ðồng nói:
- Anh đặt cáo trạng ra
thể nào? Xin nói sơ lược nghe thử?
Khấu Lương nói:
- Cũng cứ nghe theo lời
mẹ mà khai rằng:
- Tam Tạng bưng đèn, Bát
Giới cầm mác, Sa Tăng gánh tang vật, Hành Giả giết tài gia.
Rạng đông bà Viên ngoại
và gia tướng lo mau quan tài ẩn liệm Khấu Viên Ngoại, còn anh em Khấu Lương vào
phủ quì đơn.
Quan Thứ sử phủ Ðổng đài
tánh ở thanh liêm, việc làm công chánh, mới ra khách, thấy anh em quì dựng cáo
và khóc và bẩm rằng:
- Chúng tôi cáo về sự cường
đạo sát nhơn, xin quan lớn thẩm xét tập nã!
Quan Thứ Sử xem trạng liền
hỏi Khẩu cung.
Anh em Khấu Lương cũng y
như cáo trạng, vì trong cáo trạng nói rõ mọi điều.
Quan Thứ Sử sai lính
khoái thủ lớp đi ngựa, lớp đi bộ, và điểm thêm dân tráng, hiệp cộng một trăm
năm chục người, cầm khí giái và dây roi theo ngỏ Tây môn tập nã.
Nói về bốn thầy trò ở
trong Miễu Hoa Quang tới sáng ra đi cũng bình an, đặng hai chục dặm đường, gặp
lũ ăn cướp chia của tang tại kẹt núi.
Khi ấy lâu la đương chia
của tang, ngó thấy bốn thầy trò đi gần tới, thì bàn luận với nhau rằng:
- Lũ thầy chùa nầy là Khấu
Hồng đưa đón hôm qua!
Lâu la rộ lên rằng:
- Phải phải.
Chánh đảng cười rằng:
- Hay lắm, hay lắm!
Chúng ta làm nghề nầy không kể trời đất. Còn sá gì thầy chùa, lũ sải nầy ở nhà
Khấu Hồng đã lâu, rất đổi giàng gía mà đưa bề ngoài còn trọng thể, lẽ nào không
đưa bạc vàng phí lộ hay sao? Chi bằng mình đón nó mà giựt lại, và lấy đồ hành
lý, bắt con ngựa cũng đáng tiền, sẽ thêm với nhau mới đủ.
Ba chục lâu la vâng lời,
đồng lấy khí giái ra đón đường, hét lớn rằng:
- Hòa Thượng đi đâu, mau
nạp tiền mãi lộ? Bằng không thì chẳng còn đầu.
Tam Tạng hãi kinh ngồi
run trên ngựa!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Sư phụ đừng sợ, để Lão
Tôn hỏi cho rành.
Nói rồi lại tới chắp tay
hỏi rằng:
- Các ông làm gì vậy.
Lâu la nạt rằng:
- Ngươi không có mắt, chẳng
biết đại vương ta hay sao, nạp tiền mãi lộ thì chúng ta cho đi, bằng không thì
chẳng tồn tánh mạng.
Tôn Hành Giả nghe nói cười
rằng:
- Nói vậy thì chúng bây
ăn cướp cạn!
Lâu la đồng hét rằng:
- Hòa Thượng nầy vô lễ lắm,
đập chết nó đi!
Tôn Hành Giả làm bộ sợ
nói rằng:
- Ðại vương ôi, tôi là sải
nhà quê, ăn nói chưa sạch sẽ, xin tha tánh mạng cám ơn. Nếu Ðại vương muốn thâu
tiền mãi lộ, thì cứ tôi đây, bởi tôi giữ bạc tiền hết thảy, chớ ba thầy kia
lưng túc, không có vật chi. Người cỡi ngựa là thầy tôi, biết niệm phật và tụng
kinh, chớ không có tiền bạc; còn người mặt đen là kẻ chăn ngựa cũng không có
chi, còn người mỏ dài là kẻ đi gánh đồ mướn cho tôi, không có bạcvàng mà hỏi. Vậy
thì mở vòng binh cho ba người ấy đi qua, tôi tình nguyện đưa hết tài vật.
Khi ấy lũ cướp khen rằng:
- Hòa Thượng nầy ăn nói
thiệt thà, vậy thì ba người ấy để đồ xuống mà đi!
Tôn Hành Giả nháy Sa
Tăng, Bát Giới để gánh đồ lại, rồi đi theo Tam Tạng.
Tôn Hành Giả làm bộ mở
gói đồ liền hốt cát vãi lên, làm phép định thân.
Lũ ăn cướp đứng trơ trơ,
cựa quậy không đặng.
Tôn Hành Giả kêu lớn rằng:
- Sư phụ trở lại đây cho
mau!
Tam Tạng quay ngựa lại,
hỏi chuyện chi?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ðố ai xô lũ ăn cướp
cho ngã.
Bát Giới làm phách lại
xô, thằng nào cũng cứng ngắt hết thảy! Liền hỏi rằng:
- Cường đạo! Sao chúng
bây chết cứng cả bầy?
Hỏi hồi không nghe nói lại!
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
Bát Giới không hiểu, liền cắt nghĩa rằng:
- Ta làm phép định thân
chúng nó.
Bát Giới:
- Nếu anh không nói thì
tôi tưởng chúng nó mang bịnh sĩ cả bầy!
Tôn Hành Giả nói:
- Vậy rhì thầy ngồi xuống
đó, để Lão Tôn xử cái vụ nầy. Lời tục nói: Thà bắt lầm chẳng thà thả bậy, nên
tôi phải tra vấn chúng nó một hồi.
Nói rồi nhổ lông hóa ra
hơn ba chục sợi dây, bảo Sa Tăng, Bát Giới trói lâu la vào chánh đãng.
Khi Sa Tăng, Bát Giới
trói mèo lũ ăn cướp rồi.
Tôn Hành Giả niệm chú giải
phép định thân, chúng nó mới tỉnh hồn lại.
Tôn Hành Giả mời thầy ngồi
giữa, ba anh em cầm binh trượng đứng hai bên.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Ðặng bây mấy đứa? Làm
nghề nầy đã đặng bao lâu? Ðánh đặng mấy đám rồi? Sát nhơn mấy mạng? Bây giờ là
sơ phàm hay là tích tặc? Phải cứ thiệt khai ngay. Nếu nói dối thì nát sọ.
Chánh đãng nói:
- Chúng tôi thuở nay làm
ăn không biết nghề nghiệp nầy, bởi chúng tôi xài phí lớn lắm, bán hết ruộng đất
của ông bà, túng tiền chịu cực không đặng phải nhập đãng đón chúng mà giựt đồ,
nghe tin rõ Khấu Viên Ngoại là nhà giàu, nên thừa đêm trời mưa, vào làm oai lấy
của. Nay lại gặp lão gia, biết là sải có tiền bạc, nhứt là thấy gáng đồ nặng nề,
tưởng có tài vật, nên tíng kiếm thêm chút đỉnh mà chia cho đủ phần. Không dè
lão gia thần thông, xin lấy lòng từ bi dung chúng tôi toàn nạng, chúng tôi tình
nguyện dâng hết của tang.
Tam Tạng nghe nói kinh
hãi, đứng dậy than rằng:
- Ngộ Không ôi! Khấu
Viên Ngoại nhơn đức hiền lành, sao lại mắc họa lớn?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tại dùng lể vật trọng
mà đưa chúng ta, nên lũ ăn cướp thấy nhiều mới sang sự ấy. Thôi may mình gặp mà
thâu lại, thiệt số không mất đồ.
Tam Tạng nói:
- Chúng ta cám ơn Viên
Ngoại hậu đãi không biết lấy chi mà đền đáp. Vậy thì đem của nầy về trả lại đền
ơn, và tha lũ Lâu la làm phươc.
Tôn Hành Giả y lời. Truyền
Sa Tăng, Bát Giới lấy quần áo gát lên lưng ngựa.
Còn vàng ngọc bạc tiền
và nữ trang giao cho Bát Giới gánh.
Còn Sa Tăng gánh đồ hành
lý của mình.
Ý muốn đập chết lũ ăn cướp,
sợ thầy nói mình sát sanh, nên dùn mình thâu lông lại. Lũ ăn cướp khỏi trói, dậy
chạy bon bon, còn mấy thầy trò trở lại.
Mấy thầy trở lại, không
đặng hai dặm đường, thấy xa xa có người cấm khí giới kéo tới!
Tam Tạng kinh hãi hỏi rằng:
- Ðồ đệ binh đao trước mặt,
chẳng biết điềm dữ hay lành?
Bát Giới:
- Không xong, không
xong, mắc họa, ấy là lũ ăn cướp mình thả đi nên nó đón báo cứu đó!
Sa Tăng nói:
- Không phải ăn cướp, đại
ca coi lại cho rõ.
Tôn Hành Giả nói nhỏ với
Sa Tăng rằng:
- Sư phụ chưa hết tai nạn,
chắc mắc họa rồi, ấy là quan binh bộ đạo.
Nói chưa dứt tiếng quân
lính chạy tới phủ vây bốn thầy trò mà nói lớn rằng:
- Hòa Thượng tử tế lắm,
đi ăn cướp của người ta, còn mặc sắc phục ấy mà! Không biết mắc cỡ.
Nói rồi kéo Tam Tạng xuống
ngựa trói mèo lại.
Rồi bắt Tôn Hành Giả và
Sa Tăng, Bát Giới cũng trói hết thảy xỏ đòn vào mà khiêng.
Kẻ thì gánh đồ tang vật,
kẻ thì dắt ngựa điệu về thương hại Tam Tạng và run và khóc, Bát Giới cứ nhăn mặt
cắn nhằn.
Sa Tăng cũng buồn hiu dứt
bần.
Tôn Hành Giả cứ cười
hoài.
Giây phút quân dân
khiêng bốn thầy trò, và tang vật đến cửa phủ.
Quân vào báo rằng:
- Bẩm lão gia! Chúng tôi
theo vây bắt đặng cường đạo bốn tên, và thâu tài vật về đó.
Quan Thứ Sử thưởng quân
và dân tráng xong rồi, truyền Khấu Lương, Khấu Ðồng nhận của đem về.
Rồi bảo quân dẫn bốn tên
cười đạo vào mà hỏi rằng:
- Ngươi xưng là Hòa Thượng
ở Ðông Ðộ đi thỉnh kinh, té ra lũ ăn cướp.
Tam Tạng bẩm rằng:
- Xin đại nhơn cho bẩm
rõ căn do. Bần tăng chẳng phải là ăn cướp, có điệp thông quan làm bằng chứng. Bởi
Khấu Viên Ngoại đãi chúng tôi hết nữa tháng rất hậu tình nên tôi gặp ăn cướp lấy
của người, mới lấy lại đem trả cho Viên Ngoại, có ý đền ơn không dè bị quân
lýnh bắt lại vu oan là ăn cướp; xin đại nhơn xét lẽ kẻo oan.
Quan Thứ Sử nói:
- Chúng bây bị bắt, nên
kiếm cớ chửa mình, nêu gặp ăn cướp sao không bắt chúng nó mà nạo cho quan? Té
ra ăn cướp đâu không thấy, có bốn người cầm của tang mà chối sao cho đặng! Vã lại
cáo trạng của Khấu Lương cáo đây thì là chỉ tên bốn người không phải nói trổng,
hãy coi cho rành.
Nói rồi đưa cáo trạng
cho Tam Tạng coi, Tam Tạng ngó thấy tọa danh thất kinh hồn vía, ngó Hành Giả mà
hỏi rằng:
- Người ta khai xả cho
mình, sao không kêu nài để mà chịu làm oan, ức lắm!
Tôn Hành Giả nói:
- Tang tích sờ sờ, kêu
nài làm cho vô ích.
Quan Thứ Sử nói:
- Phải lắm! Quả tang,
chánh án, mà còn chối cãi nổi gì? Quân, đem nỏ ra đây, đóng nỏ nó rồi sẽ tra khảo.
Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Tuy là thầy ta mắc nạn
mặc lòng, song chẳng nên để hành hạ khổ sở.
Xảy thấy lính đem nỏ ra,
Tôn Hành Giả nói hớt rằng:
- Quan lớn đừng đóng nò
hòa thượng ấy. Hồi hôm ăn cướp đánh nhà Khấu Viên Ngoại là tôi hết thảy: Tôi
bưng đèn, tôi cầm mác, tôi lấy của, tôi giết người, đầu đảng là tôi, đánh khảo
bao nhiêu cũng chịu hết, chớ ba người kia vô can, vô cớ, đừng đánh ức đánh oan.
Cầm một mình tôi cũng đủ.
Quan Thứ Sử nghe nói, bảo
đóng nỏ người đó trước.
Quân lính vâng lịnh
tròng nỏ vào đầu Hành Giả, rán sức kẹp lại một cái bốp, coi lại đã đứt dây, cột
dây kẹp nữa, đứt nữa, ba bốn bận như vậy, mà đầu không thấy lằn dấu chi hết.
Xảy nghe quân báo rằng:
- Bẩm lão gia có Trần
Thiếu Bảo ở kinh đô mới đến, xin lão gia tiếp nghinh.
Quan Thứ Sử truỵền quân
giam lại, giữ gìn cho nghiêm, đợi nghinh tiếp Thượng ti, rồi sẽ tra khảo.
Quân lính vâng lịnh. Ðem
bốn thầy trò giam vào khám, Sa Tăng, Bát Giới gánh hành lý theo.
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ ôi, chịu sao cho
nổi?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Xin thầy hãy vào đây.
Trong nầy không chó sủa ngầy ngà, mặc sức chơi giỡn.
Thương hại quân lính đè
bốn thầy trò xuống gường cột tay chưn mà đánh!
Tam Tạng chịu không nổi
hỏi:
- Ngộ Không tính làm
sao? Chúng nó cứ lấy roi đánh xối!
Tôn Hành Giả nói:
- Họ đánh cho té tiền
đó? Lời tục nói: Chuyện khổ phải nhờ tiền. Bây giờ phải chịu tiền mới đặng.
Tam Tạng nói:
Tiền mình ở đâu có?
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu không tiền, thế y
phục cũng vậy, đưa áo cà sa cho rồi.
Tam Tạng chịu đòn không
nổi túng phải nói rằng:
- Ngộ Không ôi! Tự ý người
muốn tính làm sao thì tính.
Tôn Hành Giả nói rằng:
- Các cậu đừng đánh khảo
làm chi, trong hai gói của tôi, có áo cà sa giá đáng ngàn vàng, tôi xin dưng
cho các cậu. Hãy mở ra mà lấy cho rồi.
Quân lính nghe nói, liền
mở hai gói ra thấy có mấy cái áo vải, chẳng đáng bao nhiêu tiền, ngó thấy có một
cái gói giấy dầu, mở ra nhiều lớp mới tới áo cà sa, hào quang sáng giới!
Mấy người áp lại dành
coi, trầm trồ khen ngợi.
Khi ấy chúa ngục nghe rầy
rà bước vào nạt lớn rằng:
- Các ngươi làm giống gì
đây?
Quan lýnh quì bẩm rằng:
- Bẩm ông, bốn sải ăn cướp
bị tra hồi nãy, chúng tôi mới đánh nó ít roi, nó chịu cho chúng tôi cái áo nầy,
nếu xé manh mà chia cho nhau thì lấy làm uổng! Không phép một người lấy trọn, mất
lẽ công bình! May có ông đến đây xin xử lẽ nào cho rõ?
Chúa ngục coi rõ là cái
áo cà sa.
Lại mở túi lấy điệp
thông quan mà xem, thấy có ấn vua các nước.
Chúa ngục nói rằng:
- May là ta thấy sớm,
nên không thì các ngươi đã khuấy rối rồi! Hòa Thượng nầy không phải là cường đạo,
đừng có động áo nầy mà khốn giờ? Ðợi ngày mai quan lớn xét lại, mới rõ đầu
đuôi.
Quân lính nghe nói, liền
gói áo lại như xưa, giao cho chúa ngục cất.
Tới canh một, quân canh
đi tuần, tới canh tư chúng nó mới ngủ hết.
Tôn Hành Giả nghĩ thầm rằng:
- Thầy phải mắc nạn, bị
cầm ngục một đêm, bởi cớ ấy nên Lão Tôn chẳng nói, và không làm phép. Nay đã
quá canh tư, gần hết tai nạn, ta phải sửa soạn, sáng ra cho khỏi đề lao.
Nói rồi biến hóa mình nhỏ,
chun ra khỏi gường, liền biến ra cào cào nhỏ, chun theo kẹt ngói mà bay ra, ngó
thấy sao tỏ trắng rạng, liền nhắm chừng nhà Khấu Viên Ngoại, ngó thấy nhà phía
Tây, đèn đuối sáng lòa, bay đến mà xem, là nhà nấu đậu hủ, có một ông già chụm
lửa, bà già kia xách nước.
Ông già ấy nói:
- Bà ôi! Khấu đại quan
có hào tử và hào tài, ngặt hào thọ nguơn không mấy lớn! Tôi với Khấu đại quan
thuở nhỏ đi học một trường, tôi lớn hơn năm tuổi. Ông già Khấu đại quan là Khấu
Minh, khi trước ruộng đất không tới một ngàn mẫu, cho chúng mướn ruộng thâu
không đặng lúa. Ðến Khấu đại quan hai mươi tuổi, thì Khấu Minh đã thác. Khấu đại
quan coi việc nhà cửa, vừa gặp vận đỏ rồi cưới con gái ông Trương Vượng gọi là
nàng Xuyên Châm, từ ấy sắp sau, làm ruộng trúng mùa, cho vay sanh lợi, buôn may
bán đắt, vốn một lời đôi, nên nay giàu có mười muôn sự nghiệp rân rát.Từ Khấu dại
quan bốn mươi tuổi, thỉnh lòng niệm Phật, nguyện trai vạn tăng; hai người con
trai đều đổ tú tài cả thảy; nay sáu mươi tuổi, lúc nầy hưởng phước về già, nào
hay đêm hôm qua bị ăn cướp đá mà chết! Nghĩ lại làm lành mà chết không lành,
thiệt là tội nghiệp quá!
Khi Tôn Hành Giả nghe rõ
mọi điều, thì đã đầu canh năm, liền chạy vào nhà Khấu Viên Ngoại, thấy quan tài
quàng chính giữa, đèn chong hương đốt trên đầu săn. Bà Viên Ngoại ngồi bên mà
khóc! Hai đứa con, hai nàng dâu vợ thì bưng cơm mà cúng, chồng thì quỳ lạy khóc
than.
Tôn Hành Giả đậu trên đầu
săn, tằng hắng một tiếng.
Hai nàng dâu kinh hãi và
bò và lết ra ngoài.
Hai anh em Khấu Lương mọp
dài không dám ngó; đồng nói rằng:
- Xin cha đừng ngầy đừng
quở, thứ tội cho các con!
Bà Viên Ngoại làm gan, vỗ
săn nói lớn rằng:
- Ông sống lại hay sao
mà tằng hăng đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta chẳng hề sống lại.
Hai người con nghe nói
hoảng hồn.
Bà Viên Ngoại làm gan hỏi
rằng:
- Ông không sống lại,
sao mà nói đặng như thường?
Tôn Hành Giả nói:
- Diêm vương sai quỷ xứ
dẫn hồn ta về mà nói chuyện cho Xuyên Châm rõ, sao ngươi độc miệng, nói vu oan
giá họa cho người lành?
Bà Viên Ngoại nghe kêu
tên tộc, hãi kinh quỳ lạy nói rằng:
- Ông ôi! Tôi tuổi tác
chừng nầy, ông còn kêu xách khóe, tôi nào nói vu oan giá họa cho ai!
Tôn Hành Giả nạt rằng:
- Vậy chớ ai bày đặt rằng:
Tam Tạng cầm đèn, Bát Giới phá nhà, Sa Tăng lấy đồ, Hành Giả giết tài chủ. Bởi
người nói vu oan như vậy, làm cho bốn vị lão sư phụ bị giam cầm đánh khảo nhiều
phen! Rỏ ràng bốn vị sư phụ gặp ăn cướp dọc đường, đánh đuổi nó mà thâu của đem
trả, lòng tốt biết chừng nào! Ngươi bày đặt cho con kiện thưa đến đổi thầy trò
bị hành phạt. Thành Hoàng Thổ Ðịa báo đến Diêm Vương, nên Diêm Vương sai quỷ sứ
dẫn hồn ta về, bảo vợ con phải xin cho bốn sải; nếu không thì ta phải ở lại một
tháng phá nhà cửa tan hoang, giết hết nội nhà không chừa một con gà con chó.
Khi ấy Khấu Lương, Khấu
Ðồng quỳ lạy vái rằng:
- Xin cha về quê cho
tiêu diêu khoái lạc, đừng làm hại vợ con! Ðể sáng mai chúng con tới phủ dưng giải
trạng, xin quan tha bốn sải đi thỉnh kinh, thì kẻ con người mất đều an cả.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi, đốt giấy cho ta
đi?
Vợ con mừng rỡ đốt giấy.
Tôn Hành Giả bay về thì
trời đã hừng đông, thấy Quan Thứ Sử mới dậy rữa mắt.
Tôn Hành Giả thấy trên
gường thờ có treo một bức tượng: Vẽ ông quan cỡi ngựa, có quân lính xách ghế và
che tàn, song chẳng biết hình ai đó.
Tôn Hành Giả thấy Quan
Thứ Sử đứng khom lưng rửa mặt.
Tôn Hành Giả bay lên gường
thờ, tằng hắng một tiếng!
Quan Thứ Sử ngó lại
không thấy ai, thất kinh vào phòng mặc áo lớn, ra thắp hương quỳ lạy vái rằng:
- Bá Khảo Khương Công
Càng Nhứt, xin chứng chiếu cho hiếu điệt là Khương Khôn Tam, cháu nhờ ơn phù hộ
thi đổ thủ khoa nay đặng làm Thứ Sử, nên ngày đêm hương khói thờ phượng đền ơn.
Chẳng hay vì cớ nào bữa nay lại ứng thinh tằng hắng! Xin đừng làm lộng mà nhát
người nhà!
Tôn Hành Giả cười thầm rằng:
- Như vậy hình ông quan
nầy là bác của Thứ Sử.
Liền rán cổ kêu lớn rằng:
- Khôn Tam hiền điệt,
cháu trước nhờ âm đức mà đặng làm quan, sau lại thanh liêm chánh trực. Sao hôm
qua làm việc lôi thôi, bắt thánh tăng gọi là cường đạo? Không biết xét lẽ phải
quấy, truyền giam tại ngục hình, khiến cho sải thánh chịu hàm oan, cảm động tới
Thành Hoàng Thổ Ðịa phí báo với Diêm Vương. Diêm Vương truyền quỷ sứ dẫn hồn
bác về mà nói chuyện cho cháu rõ: Bảo cháu phải tha bốn vị thánh tăng lập tức,
bằng không bắt hồn cháu xuống Âm phủ mà hầu tra.Thứ Sử nghe nói thất sắc vái rằng:
Xin đại gia đi về, để tiêu điệt ra khách sẽ tha bốn thánh tăng lập tức.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi, cháu đốt giấy, đặng
bác về tâu lại với Diêm Vương.
Khương Thứ Sử vâng lời đốt
bạc vàng kạy tạ xong rồi, Tôn Hành Giả bay ra ngoài, thấy trời đã rực sáng.
Khi ấy Tôn Hành Giả bay
tới cửa huyện Ðịa Linh, thì thấy quan huyện và các quan lại đã ra khách, đặng
nghị luận vụ ăn cướp sát nhơn tại huyện mình.
Khi ấy Tôn Hành Giả nghĩ
rằng:
- Trời đã sáng rồi, nếu
để hình bồ cào mà nói giọng eo éo, thì chúng nó ngó thấy lậu sự khó lòng, chỉ bằng
làm việc quỷ thần mới xong việc.
Nghĩ rồi liền hóa ra một
ông thần mặt mày dữ tợn cao lớn dị thường; ở nữa lừng thòng một cái chơn đã chật
sân, hét lớn như sấm rằng:
- Các quan nghe cho rõ?
Ta là Lãnh đảng du thần, vưng chỉ thượng đế, xuống truyền lại cho các ngươi
hay, tại quan phủ của các ngươi bắt bốn vị thánh tăng, nên náo động tới cõi
trên, mới sai ta xuống bảo tha lập tức, nếu nghịch thánh chỉ, thì ta đập chết hết
huyện nầy.
Các quan kinh hãi quỳ lạy
thưa rằng:
- Xin Tôn thần lui về,
chúng tôi không dám nghịch thánh chỉ, tức thời vào phủ bẩm lại, cho rõ sự hàm
oan của bốn sải, lập tức phải tha. Xin Tôn thần miễn chấp.
Khi ấy Tôn Hành Giả biến
ra bồ cào nhỏ bay về ngục, chun theo kẹt ngói mà vào, cũng nằm y chổ cũ.
Còn Khương Thứ Sử ra
khách, anh em Khấu Lương vào dưng giải trạng.
Khương Thứ Sử xem qua nổi
giận quở rằng:
- Hôm qua các ngươi dưng
cáo trạng, bổn phủ đã sai bắt ăn cướp, các ngươi lãnh tang vật về rồi, sao nay
lại dưng giải trạng, phải là đáng tội hay chăng?
Khấu Lương, Khấu Ðồng
túng phải quì bẩm thiệt sự cha hiện hồn về nói vân vân, rồi bẩm rằng:
- Bởi cớ ấy nên chúng
tôi rõ bốn vị thánh tăng mắc hàm oan, nên vào dưng giải trạng, xin quan lớn mở
lượng biển, dung tội cho chúng tôi, tha bốn vị thánh tăng kẻo tội nghiệp.
Khương Thứ Sử nghe nói
nghĩ thầm rằng:
- Cha chúng nó chết còn
quang, hiện hồn về là phải, chớ Tiên bá phủ ta mất đã sáu năm, sao cũng hiện hồn
về mách bảo! Thiệt chuyện nầy có bàn. Song xét lại: Nếu Hòa Thượng ấy ăn cướp
thì trốn đi, hoặc chạy ra khỏi thành mới phải. Lẽ nào lại gánh tang vật mà đi
trở lại thành, chắc là oan lắm.
Mãng còn nghĩ ngợi, xảy
thấy các quan tại huyện Ðịa Linh chạy đến bẩm rằng:
- Lão đại nhơn ôi! Không
xong rồi! Thượng Ðế mới sai Lãnh đảng du thần giáng hạ, chưn thần xuống chật
sân, nói Hòa Thượng ấy là bốn sải thỉnh kinh, không phải là ăn cướp, bảo tha ra
cho mau, nếu để trễ thì đạp huyện nầy và phủ nầy ra tro hết thảy!
Khương Thứ Sử hãi kinh
thất sắc, truyền thơ lại viết bài, bảo quân đem bốn thầy trò ra mắt.
Khi mới mở cửa ngục, Bát
Giới nhăn mặt than rằng:
- Không biết bữa nay
đánh đòn hay là đóng nỏ khảo kẹp!
Tôn Hành Giả cười và nói
nhỏ rằng:
- Không khi nào nó dám
đánh một roi nữa, Lão Tôn đã lo lắng sắp đặt xong rồi. Nhứt là trước phủ, đừng
ai quì hết. Ðể ta làm nhục nó lại cho ngươi coi?
Nói chưa dứt lời, quân
vào dắt ra tới trước phủ, các quan lớn nhỏ đều bước xuống tiếp nghinh, và nói rằng:
- Thánh tăng đến hôm
qua, thấy quả tang không kịp hỏi cho kỹ, và thượng đế ty đến nên cầm đỡ một
đêm.
Tam Tạng chắp tay khai
rõ tự sự.
Các quan đều khen phải
mà phải chịu lỗi chịu lầm.
Tôn Hành Giả bước tới,
trợn con mắt giộc hét lớn rằng:
- Trả ngựa và hành lý
cho ta, bữa nay ta mới vấn tội các ngươi sao làm quan mập mờ, bắt người lành vu
oan là ăn cướp?
Các quan thấy Hành Giả
làm bộ dữ, ai nấy đều sợ run, liền hối đem hành lý và ngựa ra, trả lại minh bạch.
Ba anh em đều hung hăng,
các quan đều đổ thừa cho Khấu Lương, Khấu Ðồng. Tam Tạng khuyên giải rằng:
- Ðồ đệ ôi! Tuy vậy chứ
chưa lấy làm rõ ràng, chúng ta phải qua nhà họ Khấu, một là đi biếu, hai là đôi
chối cho rõ ràng hỏi thử người nào thấy chúng ta ăn cướp?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Nói như vậy cũng phải.
Ðể Lão Tôn kêu Khấu Viên Ngoại dậy hỏi ai đánh chết cho rõ ràng.
Khi ấy Sa Tăng đỡ thầy
lên yên, bốn thầy trò đồng đến nhà Viên Ngoại, các quan và phủ huyện cũng đi
theo.
Khấu Lương, Khấu Ðồng
hãi kinh, quỳ lạy nghinh tiếp.
Tôn Hành Giả thấy bà
Viên Ngoại đương ngồi khóc dựa vào quan tài, Tôn Hành Giả nổi giận hét lớn rằng:
- Bà là người nói vu oan
đừng làm bộ than khóc, để Lão Tôn kêu Khấu Viên Ngoại dậy mà hỏi, ai đánh chết
cho rành? Thấy té láo cho mắc cỡ.
Các quan tưởng là lời
nói giã ngộ, Tôn Hành Giả nói:
- Các ông ngồi với thầy
ta cho có bạn.
Bát Giới, Sa Tăng hãy bảo
hộ sư phụ, ta đi một chút rồi trở lại bây giờ.
Nói rồi ra ngoài cửa, nhảy
nhót lên mây, ai nấy mới biết là thánh tăng đằng vân giá vỏ, đều thắp hương quỳ
lạy thinh không.
Còn Tôn Hành Giả lên mây
cho chúng thấy, rồi nhảy xuống cỏi U minh, xông vào Sum la.
Minh Vương vòng tay
nghinh tiếp, phán quan quỷ sứ cúi đầu.
Vua Minh Vương rước vào
hỏi rằng:
- Ðại Thánh đến có chuyện
chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Hồn Khấu Hồng huyện Ðại
Linh, thuộc về phủ Ðông Ðài, bị quỷ nào bắt hồn ông trai tăng ấy, thì đem ra mà
trả cho ta!
Nhứt điện Tần Quảng
vương phán rằng:
- Khấu Hồng là người
lương thiện, trẫm chẳng hề sai quỷ bắt, hồn tự nhiên đi xuống, xảy gặp Kim y đồng
tử dẫn về ra mắt Ðịa Tạng Vương, Ðịa Tạng Vương dạy lẽ nào không rõ.
Tôn Hành Giả nghe nói, từ
biệt qua cung Túy vân.
Nói về Ðịa Tạng Vương ngự
tại Túy vân cung, thấy Tôn Hành Giả vào ra mắt và thuật chuyện vân vân, Ðịa Tạng
Vương mừng rở phán rằng:
- Số Khấu Hồng có sáu
mươi tuổi mà thôi, không đau đớn chi cho đến đổi liệt nhược. Bởi người có đức,
nên ta phong làm Phán quan coi về bộ lành.Nay Ðại Thánh đến đây, ta cho Ðại
Thánh rước về dương gian một kỹ, rồi sẽ thâu về làm chức án trưởng. Kim y đồng
tử vào mời Khấu An Trưởng ra đây.
Ðoạn hồn Khấu Viên Ngoại
ra mắt, Tôn Hành Giả nói:
- Ông đã bị ăn cướp đá
mà chết, nay đặng làm việc với Ðịa Tạng Vương, Lão Tôn có một chuyện hàm oan,
nên mượn ông về mà đôi chối. Nhờ ơn Ðịa Tạng Vương bồ tát, cho sống lại hơn hai
mươi năm, rồi sẽ xuống làm việc lại, không mất chức đi đâu.
Hồn Khấu Viên Ngoại tạ
ơn Hành Giả, và bái biệt Ðịa Tạng Vương.
Tôn Hành Giả thổi một
hơi, thâu hồn bỏ vào tay áo, rồi từ giã về thế gian.
Giây phút Tôn Hành Giả về
đến bảo Bát Giới cạy nắp hòm giở ra; Tôn Hành Giả phủ tay áo trên thây cho hồn
vía nhập về bổn xác.
Không bao lâu Khấu Viên
Ngoại bắt hơi thở đặng, nội nhà mừng rở vô cùng. Khấu Viên Ngoại mở con mắt ngồi
dậy bước ra ngoài, lạy bốn thầy trò mà nói rằng:
- Tôi tới số chết không
kịp trối, nhờ sư phụ đến Âm phủ xin thêm mười hai tuổi, thiệt là ơn cứu tử huờn
sanh.
Nói rồi quay lại các
quan mà bẩm rằng:
- Liệt vị lão gia đến
tôi có chuyện chi.
Khấu Viên Ngoại quì xuống
thưa rằng:
- Thiệt là vu oan cho bốn
vị thánh tăng, hôm kia hơn ba mươi ăn cướp đến đánh lấy đồ tôi, lại đá tôi chết!
Nói rồi quay lại rầy vợ
con rằng:
- Sao chúng bây dám đặt
chuyện mà cáo gian, hãy ra đây mà chịu tội!
Ba mẹ con đồng lạy mà
xin lỗi.
Tam Tạng nói:
- Thôi miễn là biết cho
chúng tôi là người ngay, thiệt chẳng hề chấp nhứt.
Khương Thứ Sử thấy nói
xuôi như vậy, cũng bỏ qua.
Khấu Viên Ngoại truyền dọn
tiệc thiết đãi rất trọng.
Sáng ngày treo bảng trai
tăng, cầm bốn thầy trò ở nán.
Tam Tạng nhứt định không
ở một ngày.
Khấu Viên Ngoại cũng sắm
lễ tiễn hành như khi trước.
Ðộc Mộc kiều, Tiếp Dẫn đưa đò
Lăng Văn Ðộ, Ðường Tăng bỏ xác
Nói về bốn thầy trò giã
từ Khấu Viên Ngoại, liền đi thẳng một đường, thiệt phong cảnh rất vui, hoa càng
tươi tốt, nhiều nhà lương thiện, hiếm chốn trai tăng.
Mấy thầy trò đi sáu bảy
ngày, ngó thấy lầu cao chơn chở, không biết mấy từng.
Tam Tạng chỉ mà nói rằng:
- Ngộ Không, thiệt lâu
đài cao quá trăm thước!
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy gặp cảnh giả thì
lạy hoài, nay đến cảnh thiệt thì không xuống ngựa!
Tam Tạng hoảng kinh nhảy
xuống đi tới trước cửa lầu, thấy một vị đạo đồng, đứng dựa cửa núi kêu mà nói rằng:
- Phải là thầy ở Ðông Ðộ
đi thỉnh kinh đó chăng?
Tam Tạng ngó thấy đạo đồng
mình mặc áo gấm, tay cầm phất chủ, xinh tốt khác thường.
Tôn Hành Giả ngắt nhỏ thầy
mà nói rằng:
- Ông nầy là Kim Ðăng đại
tiên ở lại chơn núi Linh San, quân Ngọc Chơn, đón rước thầy.
Tam Tạng ban đầu thấy
còn nhỏ ngờ là đạo đồng, nay nghe Hành Giả nói, mới nghĩ ra là trường sanh bất
lão không phải là đạo đồng, liền bước lại làm lễ.
Kim Ðặng Ðại Tiên cười rằng:
- Cha chả là trể! Năm
nay thánh tăng mới tới đây! Tôi bị Quan Âm Bồ Tát nói gạt vì cách mười bốn năm
trước, Quan Âm ghé đây dặn tôi rằng:
- Chừng ba năm thánh
tăng sẽ đến đây, bảo tôi tiếp đãi tử tế. Báo tôi từ năm thứ ba đến năm nay,
ngày nào cũng ngó mông hoài, không thấy chi hết, đến năm nay mới gặp thánh
tăng!
T am Tạng chắp tay bạch
rằng:
- Cám ơn đại tiên có
tăng!
Tam Tạng chắp tay bạch rằng:
- Cám ơn đại tiên có
tình trông đợi.
Kim Ðăng đại tiên mời bốn
thầy trò vào đãi trà.
Rồi truyền đệ tử hâm nước
cho bốn thầy trò lắm gội.
Lúc ấy thầy trò tắm gội
xong rồi, thì trời đã tối.
Ngủ tới sáng liền dậy,
chống gậy tích trượng lên lầu từ giã đại tiên.
Kim Ðăng Ðại Tiên cười rằng:
- Hôm qua ăn mặc lam lụ,
bữa nay coi như Phật tử! Tôi kính mừng cho!
Tam Tạng từ biệt. Kim
Ðăng nói:
- Ðể tôi đưa đi.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi thôi đừng đưa đón
mất công, đường đi Lôi Âm Lão Tôn thuộc nhàm.
Kim Ðăng Ðại Tiên nói:
- Ðại Thánh biết đường
mây, song Thánh Tăng đằng vân chẳng đặng, tôi không đưa đi chắc lạc đường.
Tôn Hành Giả nói:
- Phải phải, Lão Tôn đi
thuộc đường không biết mấy thứ, thiệt là cân dẫu vân, chớ chưa từng đi bộ, Ðại
Tiên biết rõ xin đưa giùm, chớ thầy tôi nóng việc thỉnh kinh, chẳng nên trể nải.
Kim Ðặng Ðại Tiên dắt ra
cửa sau, chỉ hào quang ra trên nửa lừng mà nói rằng:
- Ði ngỏ trước không đặng,
cứ ngỏ nầy đi ngay chổ hào quang là núi Linh tựu, chùa Ðại Lôi Âm tại đó.
Tam Tạng nghe nói, liền
lạy ngay theo núi Linh san.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thầy tánh nóng nảy
quá, chưa đi tới chỗ đã lạy lần! Lời tục nói: Tuy thấy núi ở gần, chạy cũng mòn
vó ngựa. Tuy thấy đó chứ còn xa lắm, nếu mà lạy mà đi cho tới đỉnh núi, thì
cũng sói đầu!
Kim Ðăng Ðại Tiên nói:
- Thánh Tăng với Ðại
Thánh, Thiên Bồng, Quyện Liêm đồng thấy cảnh Phật rồi, không còn gặp yêu tinh nữa.Tôi
xin kiếu trở về.
Tam Tạng từ tạ, bốn thầy
trò đi đặng sáu dặm đường, xảy thấy trước mặt có một cái sông dài, bề ngang
chín dặm, không thấy nhà cửa ai ở mé cũng không thấy dấu người đi, mà cái sông ấy
như biển, sóng dậy ba đào!
Tam Tạng kinh hãi nói rằng:
- Ngộ Không ôi, hay là đại
tiên chỉ sai đường chăng, chớ biển rộng mênh mông không có thuyền đò, qua làm
sao cho đặng.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Không sai đâu, cái cầu
đằng kia, qua đặng mới thành chánh quả.
Tam Tạng ngục ngựa tới
thấy dựa cầu có dựng một tấm biển rằng:
- Lăng Văn Ðộ, coi lại cầu
ấy là độc mộc kiều. Cầu nhỏ bắt vòng qua biển như cái mống.
Tam Tạng thất sắc nói rằng:
- Cầu nầy Tiên Phật
đi,chớ phàm tục đi qua sao đặng, kiếm ngỏ khác cho xong.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Có ngỏ khác ở đâu mà
kiếm, bề nào cũng phải qua cái cầu nầy.
Bát Giới nói:
- Ðố ai dám đi cầu mống ấy,
đã nhỏ lại cong vòng! Dầu bằng phẳng đi cũng không dặng, huống chi lên dốc xuống
dốc, chắc là đi xuống sông.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi ai nấy ở đó, Lão
Tôn đi thử cho mà coi!
Nói rồi nhảy lên cầu chạy
riết một hơi tới mé, liền kêu lớn rằng:
- Ðã qua cho mau.
Tam Tạng cứ đưa tay
khoát mãi và lắc đầu hoài. Bát Giới, Sa Tăng cũng nói đi không đặng! Khi ấy Tôn
Hành Giả nhảy lên cầu chạy về, bảo Bát Giới đi theo.
Bát Giới nói:
- Cầu bước không đủ bàn
chân đi làm sao cho đặng, bàn chân anh nhỏ nên dễ đi, nếu tôi bước đi chắc là
trượt xuống!
Tôn Hành Giả bước lại nắm
tay Bát Giới dắt đi.
Bát Giới nằm xuống đất
la lớn rằng:
- Trơn lắm anh ôi! Tôi
đi không đặng xin anh làm ơn tha cho tôi, để tôi đằng vân cho chắc ý!
Tôn Hành Giả đề cổ Bát
Giới nói rằng:
- Chỗ nầy là chỗ gì, mà
dám đằng vân giá vụ? Phải đi qua cầu nầy mới thành Phật.
Bát Giới nói:
- Anh ôi, tôi thành Phật
không đặng rồi, tại cái cầu nhỏ mà cao lắm.
Hai người cãi lẩy, xảy
thấy chiếc đò chèo đến rao lớn rằng:
- Ai có qua sông thì xuống
đò.
Tam Tạng mừng quá nói lớn
rằng:
- Ðồ đệ đừng ngầy ngà,
có đò đến rước.
Ba anh em bước lại xem
thử, là chiếc thuyền không đáy.
Khi ấy Tôn Hành Giả nhướng
con mắt coi lại, biết người độ phu ấy là ông Tiếp Dẩn tổ sư, hiệu là Bửu Tràng
Quang Vương Phật. Song không dám nói lậu ra, cứ kêu đò ghé lại.
Giây phút Tam Tạng đi tới
mé, ngó thấy thất sắc nói rằng:
- Thuyền không đáy đưa
người sao đặng.
Ðộ phu nói:
- Chuyến thuyền nầy chẳng
phải tầm thường, hãy nghe cho rõ.
Nói liền ngâm rằng:
Thuyền nầy đã có lúc trời
sanh,
Ðưa rước xưa nay những kẻ
lành.
Tuy là không đáy mà an vững,
Sóng gió không sao, chẳng
tợ thành.
Tôn Hành Giả chắp tay
nói rằng:
- Xin làm ơn đưa cho tới
mé. Sư phụ ôi! Tuy chiếc đò không lườn mà nó vững lắm, dầu giông sóng cũng chẳng
chìm, thầy hãy xuống đò cho sớm:
- Tam Tạng dục dặc, bị
Tôn Hành Giả xô nhủi xuống thuyền, Tam Tạng vừa té vừa khoan, nhờ có độ phu kéo
lại!
Tam Tạng thất kinh hồn
vía, xăn áo đứng trên bê ghe mà cằn nhằn Tôn Hành Giả.
Khi ấy Tôn Hành Giả dẫn
Sa Tăng, Bát Giới dắt ngựa gánh hành lý đồng nhảy xuống thuyền, kẻ đứng giữa
khoan, người ở trước mũi.
Ðộ phu chống đò ra, ngó
thấy một cái thây trôi dưới dòng nước!
Tam Tạng xem thấy thất
kinh, Tôn Hành Giả cười rằng:
- Xác của thầy chớ của
ai mà sợ?
Bát Giới nói:
- Quả thiệt xác thầy
trôi đó!
Sa Tăng vỗ tay nói:
- Phải phải.
Ðộ phu nói:
- Phải đó, phải đó, mừng
cho.
Ba người đệ tử đều mừng
cho thầy cổi đặng xác phàm.
Ðộ phu cheo khỏi bến
Lăng Vân đã qua tới mé.
Tam Tạng mừng nhẹ như
bông, bước lên cõi Phật.
Té ra là Tam Tạng chết
khôn hay, ngỡ có Ðộ phu cứu.
Khi ấy bốn thầy trò đồng
nhảy lên bờ, ngó lại Ðộ phu và chiếc đò đâu mất!
Tôn Hành Giả nói thiệt rằng:
- Ấy là ông Tiếp Dẫn tổ
sư, hiện hình Ðộ phu mà rước thầy đó.
Tam Tạng nghĩ lại mới
hay, liền lạy tạ ba người đệ tử!
Tôn Hành Giả đỡ dậy thưa
rằng:
- Thầy cứu chúng tôi khỏi
nạn, tu hành mới đặng thành chánh quả. Còn chúng tôi bảo hộ thầy cho đến bỏ xác
phàm thành hình phật, ấy là chuyện vần công, có ơn chi mà tạ. Sư phụ xem thử
phong cảnh mà coi, những là hoa kiểng tong tre, phụng loan nai hạc, có giống
như cảnh yêu biến hóa ở đâu?
Tam Tạng nói phải. Lúc ấy
nhẹ mình nên đi thấm thoát, đồng lên núi Linh san.
Bốn thầy trò lên núi,
phong cảnh xinh tốt muôn phần, khác phàm tục xa lắm!
Xảy gặp các sải, các
vãi, Tam Tạng hòa nam.
Các sải vác vãi đáp lễ
nói rằng:
- Thánh Tăng đừng hòa
nam, đợi ra mắt Như Lai rồi sẽ đàm đạo.
Bốn thầy trò đi đến cửa
núi, gặp hai ông Kim Cang đón mà hỏi rằng:
- Thánh Tăng mới đến đây
hay sao?
Tam Tạng bái và bạch rằng:
- Ðệ tử là Huyền Trang mới
tới.
Nói rồi muốn bước vào cửa.
Kim Cang nói:
- Thánh Tăng nán một
chút, đợi tôi bạch lại rồi hãy vào.
Nói rồi vào báo cho Kim
Cang cửa thứ nhì hay, hai ông Kim Cang cửa thứ nhì vào báo lại cho các vị ở cửa
thứ ba hay.
Các vị ấy vào điện Ðại
hùng, bạch với Phật Tổ rằng:
- Sải Ðại Ðường đã đến
thỉnh kinh.
Phật Tổ mừng rỡ liền với
tám vị Bồ Tát, bốn ông Kim Cang, năm trăm ông La Hán, ba ngàn ông Yết đế, mười
ông Ðại diện, mười tám vị Dạ lam; đồng quì hai hàng hết thảy.
Phật Tổ truyền sắc đòi
Tam Tạng vào chùa.
Khi ấy bốn thầy trò vưng
chỉ, gánh hành lý và dắt ngựa vào tới Ðại hùng bửu điện, bốn thầy trò đồng quì
lạy.
Lạy rồi lạy hai bên tạ hữu,
lạy như vậy ba lần.
Rồi quì xuống dưng điệp
thông quan.
Phật Tổ xem rồi đưa lại,
Tam Tạng lạy rồi bạch rằng:
- Ðệ tử là Huyền Trang
vưng chỉ Ðại Ðường hoàng đế, đến non báu cầu thỉnh chơn kinh mà cứu độ chúng
sanh. Xin Phật Tổ ban ơn, cho chúng tôi thỉnh kinh về nước.
Phật Tổ dạy rằng:
- Ðông Ðộ là đất Nam
Thiên bộ châu, bởi trời cao đất dày nên người động vật thạnh, hay giết hay
tham, hay đâm hay dối, chẳng noi dạo phật không chịu làm lành. Chẳng kính tam
quan, chẳng trọng ngủ cốc, chẳng ngay, chẳng thảo, không nghĩa, không nhơn, ỷ
thế hiếp người, lương thăng tráo đấu, sát sanh hại mạng quá nhiều, phải đọa địa
ngục vô số, bị cưa, xẻ, xay, giã, hành hình nhiều cách dữ dằn, rồi đầu thai làm
cầm thú mang lông đội sừng cho người ta ăn thịt; lớp thì cầm dưới địa ngục
không đặng đầu thai. Tuy có Khổng Tử là thánh nhơn, dọn ngủ kinh, dạy cang thường,
các vị đế vương chế hình phạt mà trị dân. Ngặt nhiều kẻ dân ngu không biết sợ
phép, bị đày bị chám không biết bao nhiêu! Nay đã có đặt ba tạng kinh,đã độ
sanh lại độ tử. Thứ nhứt Pháp tạng nói phép trời; thứ nhì Luận tạng; luận chuyện
đất; thứ ba Kinh tạng độ cô hồn, mỗi tạng 5.048 cuốn, ba tạng hiệp cộng15.144
cuốn. Ấy là dạy việc hiền lành, mở đường siêu độ, những việc thiên văn, địa lý,
nhơn vật, thảo mộc, cầm thú đều giảng đủ lẽ. Nay các ngươi ở phương xa đến đây,
ta cũng muốn cho thỉnh hết, song Ðông Ðộ ít người tin đạo phật, hay biếm nhẽ
chê bai, nên hai người dắt bốn thầy trò xuống lầu mà đãi cơm nước, rồi chọn một
hiệu ít cuốn cho đủ thứ, giao về Ðông Ðộ khuyên đời.
Hai vị Tôn giả vâng lịnh,
đem bốn thầy trò đến lầu đãi cơm, bốn thầy trò tuy hưởng nhiều mỷ vị, song
không rõ là món chi, vì thế giam ít có, chuyến nấy Bát Giới chở khẩm hơn hết.
Tiệc rồi hai vị Tôn giả
đem bốn thầy trò đến tủ kính, thấy hào quang chiếu sáng. Ngoài tủ có dán giấy đỏ
đề danh mục các thứ kinh như vậy:
1. Niết bàn kinh, một bộ
748 cuốn,
2. Bồ Tát kinh, một bộ
1.021 cuốn
3. Hư không tạng kinh, một
bộ 400 cuốn
4. Thủ lăng nghiêm kinh,
một bộ 45 cuốn
5. Ân ý kinh đại tập, một
bộ 50 cuốn
6. Quyết định kinh, một
bộ 140 cuốn
7. Bửu trạng kinh, một bộ
45 cuốn
8. Hoa nghiêm kinh, một
bộ 500 cuốn
9. Lể chơn như kinh, một
bộ 90 cuốn
10. Ðại bác nhả kinh, một
bộ 916 cuốn
11. Ðại quang minh kinh,
một bộ 300.
12. Vị tăng bửu kinh, một
bộ 1.110 cuốn
13. Duy ma kinh, một bộ
170 cuốn
14. Tam luật biệt kinh,
một bộ 270 cuốn
15. Kim cang kinh, một bộ
100 cuốn
16. Chánh pháp luật
kinh, một bộ 120 cuốn
17. Phật bổn hạnh kinh,
một bộ 800 cuốn
18. Ngủ long kinh, một bộ
32 cuốn
19. Bồ Tát giới kính, một
bộ 116 cuốn
20. Ðại quả kinh, một bộ
130 cuốn
21. Ma yết kinh, một bộ
350 cuốn
22. Pháp hoa kinh, một bộ
100 cuốn
23. Di đà kinh, một bộ
100 cuốn
24. Bửu thường kinh, một
bộ 260 cuốn
25. Tây thiên luận kinh,
một bộ 130 cuốn
26. Tăng kỳ kinh, một bộ
156 cuốn
27. Phật quốc tạp kinh,
một bộ 1.950 cuốn
28. Khởi tín luật kinh,
một bộ 1000 cuốn
29. Ðại trí độ kinh, một
bộ 1.081 cuốn
30. Bử hoai kinh, một bộ
1280 cuốn
31. Bổn cát kinh, một bộ
850 cuốn
32. Chánh luận văn kinh,
một bộ 200 cuốn
33. Ðại khổng tước kinh,
một bộ 220 cuốn
34. Duy thức luận kinh,
một bộ 100 cuốn
35. Bối xá luận kinh, một
bộ 200 cuốn
Khi ấy Ác Nang, Ca Diếp
nói với Tam Tạng rằng:
- Thánh Tăng ở Ðông Ðộ đến
đây thỉnh kinh, có lễ chi chăng thì đưa ra đặng ta phát kinh cho sớm!
Tam Tạng bạch rằng:
- Ðệ tử xa xuôi không có
sắp sửa.
Hai ông Tôn giả cười rằng:
- Hay thiệt nếu đi tay
không mà thỉnh kinh về lưu truyền làm sao siêu rổi đặng!
Tôn Hành Giả thấy dàng cấn
không chịu phát kinh, nín không đặng, liền nói rằng:
- Thầy ôi, để ra bạch lại
với Phật Tổ, xin ngài đi phát cho Lão Tôn.
Ác Nang nói:
- Ðừng có làm rầy, chỗ nầy
không phải chổ chơi, mà ngươi nhiều chuyện! Ði lại đây mà lãnh kinh.
Bát Giới, Sa Tăng giải
hòa, Tôn Hành Giả mới chịu trở lại mà lãnh kinh, đặng cuốn nào gói cuốn nấy gát
lên lưng ngựa, lại gói làm hai gánh cho Bát Giới, Sa Tăng.
Ðoạn xong rồi, bốn thầy
trò ra lạy tạ Như Lai, rồi tạ từ chư Phật mà về, Tam Tạng trở ra đến cửa núi, gặp
vị phật nào cũng lạy hai lạy.
Nói về ông Nhiên Ðăng cổ
phật, biết Ác Nang, Ca Diếp phát kinh vô tự, thì cười thầm mà nói rằng:
- Người Ðông Ðộ coi sao
ra kinh vô tự, uổng công thánh tăng thỉnh về.
Nói rồi kêu Bạch Hùng
tôn giả mà bảo rằng:
- Ngươi hãy theo Tam Tạng
lấy kinh vô tự lại, và bảo bốn thầy trò trở vào thỉnh kinh hữu tự.
Bạch Hùng vâng lịnh đằng
vân bay theo.
Khi ấy Tam Tạng đương đi
với ba người đệ tử, khỏi cửa núi xa xa, ngó thấy hào quang chiếu sáng ngở là
hào quang Phật Tổ nháng ra, chẳng ngờ trận gió thơm bay tới, thấy một cánh tay ở
thinh không thòng xuống xách gói đồ trên lưn ngựa, Tam Tạng kinh hãi dậm chân đấm
ngực nói rằng:
- Ngộ Không ôi! Ai lấy
kinh đâu mất!
Tôn Hành Giả đuổi theo.
Bạch Hùng tôn giả thấy
Tôn Hành Giả sách thiết bảng đuổi nột, sợ tánh người nóng nảy, đập đại khó lòng
nên chẳng kịp nói chi, buông gói kinh mà chạy, Tôn Hành Giả nhảy theo gói kinh,
thì kinh đã đổ cả đống, gió bay lật ra, Sa Tăng, Bát Giới áp lại lấy kinh đem
cho thầy.Tam Tạng lau nước mắt than rằng:
- Ðồ đệ ôi! Không dè cảnh
phật còn có yêu ma!
Sa Tăng sấp kinh gói lại,
sửa mấy cuốn bị gió lật, thì thấy giấy trắng mà thôi, giở ra cuốn nào cũng vậy!
Bát Giới giở từ cuốn mà
coi cũng giấy trăng!
Tam Tạng bảo mở gói dở hết
ra, cũng không có một chữ chi hết!
Tam Tạng than rằng:
- Ðông Ðộ vô phước lắm!
Mình đem kinh không chữ về dưng, chắc là mắc tội!
Tôn Hành Giả nói:
- Sư phụ đừng than thở
làm chi, tôi đã biết rồi, tại không có nhơn tính nên Ác Nang, Ca Diếp phát kinh
vô tự! Thầy trò hãy trở vô mà bạch qua Như Lai đặng làm tội kẻ tham tài, và xin
đổi kinh hữu tự.
Bát Giới nói:
- Phải phải.
Bốn thầy trò trở lại cửa
núi, mấy không Kim Cang cười mà hỏi rằng:
- Thánh tăng trở lại giở
kinh phải không?
Tam Tạng gật đầu, thầy
trò đồng vào điện Ðại hùng lạy phật.
Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Thầy trò tôi trăm cay
ngàn đắng, chấy tháng lâu năm, đi mới đến đây. Nhờ ơn Như Lai truyền phát kinh,
mà Ác Nang, Ca Diếp đòi tiền hối lộ không có, nên cố ý phát kinh giấy trắng
chưa có một chữ, chúng tôi đem giấy trắng về làm chi? Xin Phật Tổ trị tội hai
người tác tệ, và đổi kinh có chữ cho chúng tôi?
Phật Tổ cười rằng:
- Chuyện ấy ta đã hay rồi,
hai người phát kinh không lỗi. Bởi kinh rất quý, lẽ nào thỉnh không mà đặng phước
hay sao? Khi trước các sải mới tu đại đây, có đem kinh xuống nước Xá vệ mà tụng
cầu siêu cho Triệu Trưởng Giả. Triệu Trưởng Giả huờn công ba đấu ba thăng gạo
trắng, và bạc vàng chút đỉnh, ta còn nói Triệu Trưởng Giả bỏn sẻn lắm, chắc sau
con cháu phải nghèo nàn. Nay ngươi đến tay không mà thỉnh bấy nhiêu kinh, còn
than thở gì nữa. Kinh giấy trắng chẳng phải là vô dụng đâu, ấy là kinh vô tự,
quý hơn kinh hữu tự, ngặt chúng sanh coi không ra, nên phải đổi.
Nói rồi truyền Ác Nang
Ca Diếp đổi kinh hữu tự cho đúng hiệu.
Ác Nang Ca Diếp vâng lịnh
đem bốn thầy trò đến tủ kinh, cũng hỏi lễ như trước. Tam Tạng bảo Sa Tăng mở
gói lấy bình bát, hai tay dưng lên bạch rằng:
- Ðệ tử đường xa và
nghèo khổ, không có vật chi, cái bình bát nầy của vua Ðường ban cho đệ tử để
hóa trai dọc đàng, nay xin dưng lấy thảo, nhờ ơn tôn giả phát kinh có chữ, về
dưng cho Hoàng đế cứu độ chúng sinh.
Ác Nang mỉm cười cầm
bình bát.
Mấy người lực sĩ ở tại
nhà trù Hương tích ngó thấy đồng chạy đến, kẻ đấm lưng, người nắm gò má Ác Nang
mà cười rằng:
- Không biết mắc cỡ, đi
thâu bình bát của kẻ thỉnh kinh?
Ắc Nang cứ ôm bình bát
mà làm tỉnh.
Còn Ca Diếp mở cửa tủ
phát kinh cho bốn thầy trò, Tam Tạng nói:
- Các trò phải coi từng
cuốn cho kỹ càng, đừng lôi thôi như khi trước. Nếu cuốn nào không chữ thì đổi lại
luôn luôn.
Giây phút lãnh kinh gói
lại, tính đủ một tạng: Năm ngàn bốn mươi tám cuốn, lớp thì để trên lưng ngựa,
còn dư một gánh giao cho Bát Giới.
Còn Sa Tăng gánh hành
lý, Tôn Hành Giả dắt ngựa.
Bốn thầy trò đến điện Ðại
Hùng.
Khi ấy Phật Tổ ngồi trên
hoa sen, sai Hàng Long la hán và Phục Hổ la hán, đánh chuông gióng khánh, làm hội
truyền kinh thỉnh hết các vị Phật lớn nhỏ, mấy vị lớn thì ngồi, các vị nhỏ thì
đứng hầu hai bên.
Giây phút hào quang muôn
đạo, hơi ấm ngàn trùng, nghe tiếng nhạc vang tai, mùi hương ngát mũi. Các vị Phật
ra mắt Như Lai xong xả.
Thích Ca Như Lai hỏi:
- Ác Nang Cá Diếp truyền
hết thảy bao nhiêu kinh, những hiệu chi, mấy cuốn?
Ác Nang Cá Diếp dưng sổ
phát kinh như vầy:
1. Niết bàn kinh, một bộ
400 cuốn
2. Bồ Tát kinh, một bộ
360 cuốn
3. Hư không tạng kinh, một
bộ 20 cuốn
4. Thủ lăng nghiêm kinh,
một bộ 30 cuốn
5. Ân ý đại tập, một bộ
40 cuốn
6. Quyết định kinh, một
bộ 40 cuốn
7. Bửu tạng kinh, một bộ
20 cuốn
8. Hoa nghiêm kinh, một
bộ 81 cuốn
9. Lễ chơn như kinh, một
bộ 31 cuốn
10. Ðại bát nhã kinh, một
bộ 600 cuốn
11. Ðại quang minh kinh,
một bộ 50 cuốn
12. Vị tăng bửu kinh, một
bộ 530 cuốn
13. Duy ma kinh, một bộ
30 cuốn
14. Tam luật biệt kinh,
một bộ 42 cuốn
15. Kim cang kinh, một bộ
1 cuốn
16. Chánh pháp luận
kinh, một bộ 20 cuốn
17. Phật bổn hạnh kinh,
một bộ 116 cuốn
18. Ngũ long kinh, một bộ
20 cuốn
19. Bồ cát giới kinh, một
bộ 60 cuốn
20. Ðại quả kinh, một bộ
30 cuốn
21. Ma yết kinh, một bộ
140 cuốn
22. Pháp hoa kinh, một bộ
10 cuốn
23. Di đà kinh, một bộ
30 cuốn
24. Bữu trạng kinh, một
bộ 170 cuốn
25. Tây thiên luận kinh,
một bộ30 cuốn
26. Tăng kỳ kinh, một bộ
110 cuốn
27. Phật quốc tạp kinh,
một bộ 1.638 cuốn
28. Khởi tín luận kinh,
một bộ 50 cuốn
29. Ðại trí độ kinh, một
bộ 90 cuốn
30. Bửu hoài kinh, một bộ
159 cuốn
31. Bổn cát kinh, một bộ
56 cuốn
32. Chánh luận văn kinh,
một bộ 10 cuốn
33. Ðại khổng tước kinh,
một bộ 14 cuốn
34. Duy thức luận kinh,
một bộ 10 cuốn
35. Bối xá luận kinh, một
bộ 10 cuốn
Hai vị Tôn Giả bạch rằng:
- Trong ba mươi năm bộ ấy
rút ra một tạng cộng 5.048 cuốn mà phát cho Ðường Tăng rồi.
Kế bốn thầy trò đến lạy
tạ ơn, Thích Ca Như Lai nói:
- Kinh ấy công đức lớn lắm,
dặn chúng sanh chẳng khá dễ ngươi? Nếu không ăn chay và tắm gội, chẳng nên giở
kinh ấy ra, phải kính trọng như vậy mới đặng. Bởi vì noi theo đó thì khỏi tội đặng
phước, tu theo đó thì thành Phật thành Tiên.
Tam Tạng tạ ơn giáp vòng
ba bận, thầy trò lãnh kinh mà đi.
(Quên bạch sự con vít!
Chớ chuyện Khấu Viên Ngoại đã bỏ rồi, quên bạch cũng phải).
Khi ấy bốn thầy trò đi,
Phật Tổ truyền bãi hội truyền kinh.
Quan Âm Bồ Tát bạch rằng:
- Ðệ tử năm trước vưng
kim chỉ xuống Ðông Ðộ tìm kẻ thỉnh kinh, nay đã thành công rồi, là mười bốn
năm, cộng 5.040 ngày, còn thiếu tám ngày thì đủ số tạng! Xin Phật Tổ cho đưa bốn
thầy trò về kịp nội tám ngày cho đủ số một tạng.
Thích Ca Như Lai mừng rỡ
nói rằng:
- Nói như vậy phải lắm.
Liền kêu tám ông Kim
cang mà dặn rằng:
- Các ngươi đưa thánh
tăng đem kinh về Ðông Ðộ, rồi trở lại cũng nội tám ngày, cho đủ số một tạng.
Khi ấy tám vị Kim cang
vưng lịnh, đằng vân theo Tam Tạng kêu lớn rằng:
- Các vị thỉnh kinh đi
theo ta.
Nói rồi bay trước dẫn
Tam Tạng theo sau.
Tam Tạng nhẹ mình bay thấm
thoát.
Tôn Hành Giả, Sa Tăng,
Bát Giới và Long Mã cũng bay theo sau.
Mười mấy năm trời qua
Cực lạc,
Tám ngày phép Phật tới
Trường An.
Mười mấy năm trời qua Cực lạc
Tám ngày phép Phật tới Trường An
Nói về Ngũ Phương Yết Ðế,
Tứ Bộ Công Tào, Lục Ðinh, Lục Giáp, Hộ Pháp Dạ Lam, cùng đến bạch với Quan Âm rằng:
- Các đệ tử bấy lâu vâng
pháp chỉ Bồ Tát. Nay đã xong rồi, chúng tôi xin bạch lại!
Quan Âm mừng rỡ hỏi rằng:
- Bốn thầy trò Tam Tạng
đi đường tâm tánh ra thế nào?
Các vị thần đồng bái và
bạch rằng:
- Cả bốn thầy trò đều lòng
thành, Bồ Tát đã rõ.
Còn các việc Tam Tạng khổ
sở, kể không xiết, hễ mắc nạn tại đâu, chúng tôi đều ghi vào sổ. Vậy xin mở sổ
tai nạn của Tam Tạng cho Bồ Tát xem.
Nói rồi mở sổ, Quan Âm
xem thấy đề tám chục nạn, khoảng như vầy:
Nạn thứ nhất: Phải đọa đầu
thai
Nạn thứ hai: Mới lọt
lòng, gần bị giết
Nạn thứ ba: Bị thả trôi
sông
Nạn thứ tư: Tìm mẹ trả
thù cha
Nạn thứ năm: Mới ra khỏi
thành gặp cọp
Nạn thứ sáu: Sa hầm, chết
kẻ theo
Nạn thứ bảy: Qua núi
Song Sa
Nạn thứ tám: Tại núi Lưỡng
Giải
Nạn thứ chín: Bị rồng nuốt
ngựa
Nạn thứ mười: Bị thiêu
ban đêm
Nạn thứ mười một: Mất áo
cà sa
Nạn thứ mười hai: Bắt được
Bát Giới
Nạn thứ mười ba: Bị quái
Huỳnh Phong
Nạn thứ mười bốn: Ði cầu
ông Linh Kiết
Nạn thứ mười lăm: Khó
qua sông Lưu Sa
Nạn thứ mười sáu: Thu nạp
Sa Tăng
Nạn thứ mười bảy: Bốn
thánh giả gái tốt
Nạn thứ mười tám: Bị
quán Ngủ trang
Nạn thứ mười chín: Khó cứu
cây nhân sâm
Nạn thứ hai mươi: Ðuổi
Tôn Hành Giả
Nạn thứ hai mươi mốt: Bị
nạn tại núi Hắc Tòng
Nạn thứ hai mươi hai:
Ðem thơ nước Bửu Tượng
Nạn thứ hai mươi ba: Hóa
ra hình cọp
Nạn thứ hai mươi bốn: Gặp
yêu núi Bình Đảnh
Nạn thứ hai mươi lăm: Bị
treo tại động Liên Hoa
Nạn thứ hai mươi sáu: Cứu
vua nước Ô Kê
Nạn thứ hai mươi bảy: Bị
yêu giả hình
Nạn thứ hai mươi tám: Gặp
yêu núi Hiệu Sơn
Nạn thứ hai mươi chín: Bị
yêu bắt về động
Nạn thứ ba mươi: Tôn
Hành Giả bị đốt
Nạn thứ ba mươi mốt: Thỉnh
Phật bắt yêu
Nạn thứ ba mươi hai:
Chìm sông Bắc Hà
Nạn thứ ba mươi ba: Tới
nước Xa Trì
Nạn thứ ba mươi tư: Ðánh
cuộc với yêu quái
Nạn thứ ba mươi lăm: Cứu
vớt thầy chùa
Nạn thứ ba mươi sáu: Ði
gặp sông lớn
Nạn thứ ba mươi bảy: Rơi
xuống sông Thông Thiên
Nạn thứ ba mươi tám:
Quan Âm hiện hình ngư lâm
Nạn thứ ba mươi chín: Gặp
yêu núi Kim Đâu
Nạn thứ bốn mươi: Các
thiên thần khó cứu
Nạn thứ bốn mươi mốt: Di
Lạc trói yêu
Nạn thứ bốn mươi hai: Uống
nước lớn bụng
Nạn thứ bốn mươi ba: Bị
nữ vương bắt
Nạn thứ bốn mươi bốn: Bị
bắt về động Tì Bà
Nạn thứ bốn mươi lăm: Ðuổi
Hành Giả lần thứ hai
Nạn thứ bốn mươi sáu: Bị
Lục nhỉ hầu
Nạn thứ bốn mươi bảy: Gặp
Hỏa Diệm Sơn
Nạn thứ bốn mươi tám: Cầu
mượn quạt ba tiêu
Nạn thứ bốn mươi chín:
Trói Ngưu ma vương
Nạn thứ năm mươi: Quét
tháp trước Tế Thái
Nạn thứ năm mươi mốt: Lấy
báu cứu thầy chùa
Nạn thứ năm mươi hai: Bị
mộc tiên bắt
Nạn thứ năm mươi ba: Bị
nạn Tiểu Lôi Âm
Nạn thứ năm mươi bốn:
Các thiên thần bị khối
Nạn thứ năm mươi lăm: Bị
đường truông núi Thất Yệt
Nạn thứ năm mươi sáu: Cứu
xóm Ðà La
Nạn thứ năm mươi bảy:
Làm thuốc cứu vua Chung Tử
Nạn thứ năm mươi tám:
Ðánh yêu cứu Kim Thác Cung
Nạn thứ năm mươi chín: Bị
bảy con tinh gái
Nạn thứ sáu mươi: Bị đạo
sĩ Ngô Công Thuốc
Nạn thứ sáu mươi mốt: Bị
núi Sư Đà
Nạn thứ sáu mươi hai: Ba
yêu dụng kế
Nạn thứ sáu mươi ba: Bị
giam cầm trong thành
Nạn thứ sáu mươi bốn: Thỉnh
Phật Tổ bắt đại bàng
Nạn thứ sáu mươi lăm: Cứu
trẻ nhỏ nước Tì Khưu
Nạn thứ sáu mươi sáu: Quốc
Trượng mổ tim
Nạn thứ sáu mươi bảy: Cứu
con gái rừng Tòng
Nạn thứ sáu mươi tám: Bệnh
nặng tại chùa
Nạn thứ sáu mươi chín: Bị
bắt về động Vô Để
Nạn thứ bảy mươi: Khó
qua nước Diệt Pháp
Nạn thứ bảy mươi mốt: Gặp
yêu núi An vụ
Nạn thứ bảy mươi hai:
Ðào võ quận Phụng Tiên
Nạn thứ bảy mươi ba: Bị
mất binh khí
Nạn thứ bảy mươi bốn:
Yêu làm hội Ðinh Ba
Nạn thứ bảy mươi lăm: Mắc
nạn núi Trước Tiết
Nạn thứ bảy mươi sáu: Bị
khổ động Huyền Anh
Nạn thứ bảy mươi bảy: Bắt
lũ trâu nước
Nạn thứ bảy mươi tám:
Vua Thiên Trúc kén Phò mã
Nạn thứ bảy mươi chín:
Giam cầm tại phủ Ðồng Ðài
Nạn thứ tám mươi: Bỏ xác
tại bến đò Lăng Vân
Quân Âm xem sổ tai nạn rồi
nói rằng:
- Trong cảnh Phật có
chín thứ tòa sen, mỗi thứ chín sắc, cộng tám mươi mốt cái tòa sen, thánh tăng
chịu tám mươi nạn, còn thiếu một nạn nữa mới đủ số cửu cửu.
Tức thì truyền các vị thần
đằng vân theo Kim Cang mà dặn như vậy thì thêm một nạn nữa. Các vị thần vâng lệnh
bay theo một ngày đêm, mới kịp Kim Cang, nói nhỏ như vậy.
Mấy vị Kim Cang nghe chỉ
Quan Âm Bồ Tát dặn, nên không dám cãi, liền ngừng gió lại, bốn thầy trò và con
ngựa đều sà xuống đất một lượt!
Khi ấy Tam Tạng bị rớt
xuống đất, lòng lại lo sợ!
Bát Giới cười ha hả nói
rằng:
- Hay hay, thiệt là muốn
mau hóa chậm.
Sa Tăng nói:
- Chắc là chúng ta đi
mau, nên ngài nghỉ.
Tôn Hành Giả nói:
- Lời tục rằng: Mười bữa
ngồi hoài một chỗ, một ngày đi chín khúc sông. Ngồi lâu chớ đi bao lâu mà lật đật?
Tam Tạng nói:
- Các trò đừng nói chuyện
nữa! Nhìn thử chỗ này là xứ nào?
Tôn Hành Giả day lại ngó
bốn phía rồi nói rằng:
- Nói vậy là tới chổ ấy,
thầy nghe sóng bủa hay không?
Bát Giới nói với Sa Tăng
rằng:
- Sóng bủa lao xao, chắc
là xứ sở của ngươi đó.
Tôn Hành Giả nói:
- Xứ sở của Sa Tăng là
sông Lưu Sa, đây không phải là sông Lưu Sa, là sông Thông Thiên đó.
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ xem cho kỹ, coi
mình ở phía nào?
Khi ấy Tôn Hành Giả nhảy
lên mây ngó bốn phía, rồi nhảy xuống nói rằng:
- Thầy ơi, mình ở mé bên
Tây.
Tam Tạng nói:
- Ta nhớ lại rồi, phía
bên Đông có xóm Trần Gia, năm trước nhờ ngươi cứu con cái họ, nên Trần Thanh,
Trần Trừng tính đóng thuyền lớn mà đưa chúng ta; nay có Bạch Ngươn nổi lên, đưa
qua sông không nghiêng không lắc, phía bên này không nhà cửa chi hết. Bây giờ
biết tính cách nào qua sông?
Bát Giới nói:
- Người phàm tác trách
đã đành, ai dè Phật Kim Cang cũng tác trách, đã vâng chỉ Phật đưa về Ðông Ðộ,
sao nửa chừng lại bỏ xuống, thật là không nghĩ trước sau, giờ làm sao mà qua
sông cho được đây?
Sa Tăng nói:
- Thầy đã hết tai phàm
chắc không sa xuống nước, xin anh làm phép, đưa thầy qua sông.
Tôn Hành Giả biết thầy
còn mắc một nạn này mới dứt, nên không nói ra, cứ cười và lắc đầu, nói:
- Không nổi, không nổi!
Sa Tăng đừng nói nhiều lời.
Khi ấy bốn thầy trò đi tới
mé sông Thông Thiên, không thấy nhà cửa nào ở bên bờ sông, cũng không có thuyền
đò chi hết.
Chợt nghe có tiếng kêu
văng vẳng:
- Ðường Thánh Tăng đã tới
đó sao?
Bốn thầy trò ngó chừng
theo tiếng kêu thấy con Bạch Ngươn ở phía bên kia, đang nổi trên mặt nước nghển
cổ mà nói rằng:
- Tôi đợi sư phụ hơn mấy
năm nay, bây giờ mới về đó!
Giây phút Bạch Ngươn lội
tới, Tôn Hành Giả cười rằng:
- Lão Nguơn năm trước
đưa chúng ta, tới năm nay mới gặp mặt!
Tam Tạng, Bát Giới và Sa
Tăng đều mừng rỡ chào hỏi.
Tôn Hành Giả nói:
- Như Lão Nguơn có lòng
tế độ, xin nhảy lên bờ!
Bạch Nguơn y lời bò lên.
Tôn Hành Giả truyền dắt ngựa lên lưng Bạch Nguơn, Bát Giới ngồi chồng hổm sau
ngựa.
Tam Tạng đứng trước ngựa
bên hữu.
Tôn Hành Giả một chưn đứng
trước về Bạch Nguơn, một chân đứng trên cổ Bạch Nguơn mà nói lớn rằng:
- Rán mà lội cho vững
nhé?
Bạch Nguơn lội xuống
sông thả êm ru như ở trên đất; chở bốn thầy trò và con ngựa, lội qua mé bờ bên
đông.
Khi gần đến mé, Bạch
Nguơn hỏi rằng:
- Năm trước tôi cậy sư
phụ đến Tây Phương hỏi giùm Phật Tổ, coi tôi chừng nào mới hóa đặng hình người.
Chẳng hay sư phụ có hỏi giùm chăng?
Bởi Tam Tạng lo sự thỉnh
kinh, quên hỏi thăm việc ấy, nên không biết làm sao mà trả lời, cũng chẳng dám
đặt điều, số phạm vọng ngữ, túng phải làm thinh.
Bạch Nguơn biết Tam Tạng
không hỏi giùm nên tức mình lặn mất!
Báo hại bốn thầy trò và
con ngựa đồng chìm xuống sông, kinh kệ ướt hết!
May là Tam Tạng thành Phật,
đã cổi xác phàm, nếu không thì cũng bị chết đuối! Nói cho phải, Tôn Hành Giả ra
sức đở Tam Tạng lên bờ.
Còn Sa Tăng, Bát Giới lội
như rái, đem kinh và hành lý lên đủ, con ngựa rồng chở kinh lên không mất một
cuốn.
Khi thầy trò lên bờ,
đương vắt quần áo, kế bị trận gió thổi tới như bảo, mưa giông ấm sét ầm ầm, Tam
Tạng đề kín gói kinh, Bát Giới giữ ngựa, Sa Tăng giữ gánh kinh, Tôn Hành Giả cầm
thiết bảng đi giáp vòng bảo hộ, ấy là âm ma muốn đoạt kinh.
Ðêm ấy thầy trò thức chịu
trận mưa giông, tới rạng đông mới tạnh!
Tam Tạng run cầm cập nói
rằng:
- Ngộ Không ôi! Bây giờ tính
làm sao?
Tôn Hành Giả thở hổn hển
nói:
- Chúng ta bảo hộ kinh này
là cướp quyền của tạo hóa, nên quỷ thần ghen ghét, muốn đoạt đi! Một là nhờ có
pháp thần của thầy đè xuống, hai là ướt nên nặng nề, ba là Lão Tôn bảo hộ; đến
rạng sáng khi dương thịnh rồi, âm ma tan hết, kinh mới còn nguyên.
Tam Tạng, Bát Giới, Sa
Tăng nghe nói mới hiểu là âm ma làm ra giông mưa ấy.
Giây phút mặt trời mọc,
mấy thầy trò đem kinh phơi trên bàn thạch, và phơi y phục vân vân.
Xảy thấy mấy người đi
câu bước tới hỏi rằng:
- Sư phụ đi thỉnh kinh
đã về đó hay sao?
Bát Giới nói:
- Phải! Sao các ngươi biết
chúng ta?
Như Nhơn nói:
- Chúng tôi ở xóm Trần
Gia.
Bát Giới hỏi:
- Trần Gia Trang lối
nào? Ði chừng mấy dặm tới?
Ngư Nhơn nói:
- Ði ngang qua phía bên
kia chừng hai chục dặm thì đến Trần Gia Trang.
Bát Giới nói:
- Xin sư phụ đem kinh đến
xóm Trần Gia Trang mà phơi, đã có chỗ nghỉ, lại có cơm ăn, nhờ họ phơi giùm
kinh và thay đồ mà giặt luôn thể!
Tam Tạng nói:
- Thôi ghé làm chi, ở
đây đợi kinh khô, sẽ lo về Ðông Ðộ kẻo trễ.
Ngư Nhơn đi một đổi, gặp
Trần Trừng liền nói rằng:
- Ông ôi! Mấy thầy năm
trước đi thỉnh kinh đã về đây, bởi kinh ướt đương phơi khô đó!
Trần Trừng liền kêu gia
tướng, đồng chạy đến quỳ lạy thưa rằng:
- Lão gia thỉnh kinh đã
về, sao không ghé xóm tôi mà nghỉ? Tôn xin thỉnh về nhà!
Tôn Hành Giả nói:
- Ðợi kinh khô rồi sẽ
ghé.
Trần Trừng hỏi:
- Vì cớ nào mà ướt loi
ngoi như vậy?
Tam Tạng nói:
- Năm trước nhờ Bạch
Nguơn đưa khỏi sông, có nhờ tôi rằng, nếu đến Tây Phương xin hỏi giùm Phật Tổ:
Chừng nào Bạch Nguơn thành hình người. Ðến nay Bạch Nguơn cũng đưa đưa về gần tới
mé, liền hỏi thăm sự nhờ hôm trước, bởi tôi quên hỏi nên không biết làm sao trả
lời! Bạch Nguơn giận liền lặn mất, báo hại ướt hết kinh, chớ quản gì y phục.
Trần Trừng năn nỉ mời
vào nhà, nói hoài không biết mấy thứ. Tam Tạng cầm lòng không đậu, truyền gói
kinh lại, chẳng ngờ mấy cuốn Phật bổn hạnh kinh ở dưới hết, mấy tờ chớ dính
trên mặt đá gở không ra! Nên bây giờ kinh Phật bổn hạnh mất tờ sau cuốn nào
cũng vậy! Mấy tấm đá phơi kinh bấy giờ hãy còn dấu chữ rành rành.
Khi ấy Tam Tạng phàn nàn
rằng:
- Tệ quá! Ấy cũng bởi
chúng ta vô ý, bộ kinh nầy mất hết chương sau!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Không phải vô ý đâu,
trời đất còn có chổ thiếu mới hiệp với trời đất. Nghĩa là ý nhiệm cùng, nếu
cùng thì không quý, ấy là số trời đã định trước như vậy, há bởi người sao?
Mấy thầy trò gói kinh
gánh theo Trần Trừng, nội xóm hay tin, đồng ra nghinh tiếp, kẻ thắp đèn thắp
hương, người dọn bàn ghế, tốp thì đờn ca gióng trống như thỉnh sắc, giây phút
rước tới cửa xóm, Trần Thanh và nội nhà ra nghinh tiếp vào nhà, ai nấy đồng lạy
tạ ơn.
Rồi dọn tiệc chay thiết
đãi.
Tam Tạng hết xác phàm
nên không đói như khi trước, vì tình nhậm lễ chút đỉnh mà thôi.
Tôn Hành Giả không ăn đồ
nấu, dùng chút đỉnh trái cây.
Sa Tăng cũng chấm chút!
Bát Giới rán ăn một
chén, rồi thì cầm đủa bái liền, Tôn Hành Giả hỏi:
- Sao thôi sớm như vậy?
Bát Giới nói:
- Không biết thể làm sao
tì vị yếu quá, chắc là no hơi.
Ðoạn trà xong rồi, Trần
Thanh, Trần Trừng hỏi thăm việc thỉnh kinh ra thể nào, Tam Tạng thuật chuyện lại
và xin kiếu. Trần Thanh, Trần Trừng đồng nói:
- Anh em tôi khi trước
nhờ ơn cứu mạng con cái, không biết lấy chi đền bồi; nên lập một cái chùa gọi
là Cứu Sanh từ cốt bốn vị mà thờ, đèn hương không ngớt.
Nói rồi kêuTrần Quang Bảo
và Nhứt Xứng Kim Ðồng ra lạy tạ bốn thầy, Rồi thỉnh đến chùa Cứu Sanh, Tam Tạng
thấy bốn hình thầy trò, lên cốt coi như sống, mừng rỡ khen rằng:
- Như vậy thì tốt lắm, để
bấn tăng đọc một vị kinh.
Nói rồi lấy kinh bữu thường
tụng một cuốn. Tụng kinh rồi xuống lầu, Trần Thanh, Trần Trừng dọn tiệc thiết
đãi, bốn thầy trò dùng chút vị tình. Tôn Hành Giả hỏi:
- Con miễu Linh Cảm đại
vương ra thế nào?
Trần Thanh, Trần Trừng đồng
nói rằng:
- Nội năm ấy xóm nầy phá
miễu Cảm rồi lập chùa Cứu Sanh, từ ấy đến nay năm nào cũng như vậy.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tại các ông có lòng
lành, nên trời thưởng, chớ thầy trò tôi không giúp chút nào. Từ nầy sắp sau
chúng tôi bảo hộ nội xóm bình an, yêu ma không dám xâm nhập, mưa gió hòa thuận,
người mạnh vật an, song phải bỏ nghề chài rở săn bắn, cứ thiệt nghề làm ăn thì
chúng tôi mới dám bảo hộ.
Ai nấy đồng lạy tạ ơn.
Trần Thanh, Trần Trừng chịu báo cho vạn chài vạn săn làm ruộng cải nghề nghiệp
sát sanh.
Ðến xế Trần Thanh dọn tiệc,
đãi bốn thầy trò xong xả.
Chiều lại Trần Trừng dọn
tiệc mời nữa, Bát Giới cười rằng:
- Tôi vô phước quá chừng,
lúc ăn đặng không thấy ai mời, nay no hơi lại nhiều đám thỉnh.
Nói rồi ngồi vào tiệc,
ăn rán một hai miếng gọi là, khó làm thẳng nghỉnh như trước.
Ðến tối Tam Tạng thức giữ
kinh cho tới canh ba, liền kêu Tôn Hành Giả mà nói nhỏ rằng:
- Ngộ Không, các người ấy
biết chúng ta đã thành rồi, nên cầm cọng lắm! Lời xưa nói:
- Phật Tiên không lộ
hình, nếu vị tình ở lâu thì trể đại sự.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Sư phụ nói phải lắm,
chi bằng thừa lúc nầy nội gia ngủ hết, thầy trò đi lén cho xong!
Tam Tạng nói phải, Tôn
Hành Giả liền kêu Bát Giới, Sa Tăngdạy mà nói nhỏ.
Bát Giới cười rằng:
- Ăn uống gì đặng mà ở
lâu?
Nói rồi lén mở cửa chùa
Cứu Sanh, gánh kinh và hành lý dắt ngựa đi êm, chó không hay mà sủa. Thầy trò mới
đi một đổi, nghe trên mây có tiếng kêu rằng:
- Mấy thằng trốn đó, đi
theo tám anh em tôi.
Khi ấy mùi hương thơm
ngát, Tam Tạng lại là tám vị Kim cang làm phép đưa bốn thầy trò và con ngựa bay
nửa lừng, mau hơn tận trước.
Còn Trần Gia Trang, rạng
ngày ai nấy thức dậy nấu nước và dọn đồ chay lên cúng chùa Cứu Sanh, thấy cửa
chùa mở hé, không còn ông nào ở lại! Ai nấy đồng than thở rằng:
- Gặp Phật rõ ràng mà cầm
không đặng, uổng biết chừng nào.
Không biết làm sao, túng
phải dọn đồ phẩm thực lên bàn cúng tế. Từ nay sắp sau mỗi năm cúng bốn lần trọng
thể, và cứ mỗi tháng cúng hai kỳ. Nhiều người có bịnh đến cầu khẩn cũng lành, cầu
an cũng đặng như lời, nên nhiều người van vái lắm, không giờ nào ngày nào cho hết
hương lửa.
Nói về Bát Ðại Kim Cang
dùng trận gió thứ nhì, đưa bốn thầy trò đi thấm thoát, không bao lâu gần tới
Trường An.
Còn Vua Ðường Thế Dân, từ
niên hiệu Trịnh Quang năm thứ mười ba, trước rằm ba bữa, đưa Tam Tạng ra khỏi
thành.
Qua năm thứ mười sáu, liền
sai ông Công Bộ cắt Vọng Kinh lâu tại ngoài ải Tây An, để phỏng rước kinh đến lầu
ấy mà ngó chừng, trông hoài mấy năm không thấy chi hết.
Tam Tạng thỉnh kinh về Ðông Ðộ
Năm thánh hưởng phước tại Tây Phương
Ngày kia ngự giá đến vọng
kinh lâu, Thiên Tử lên lầu ngó qua hướng Tây thấy hào quang sáng giới, gió thơm
như mùi hương!
Khi ấy Bát Ðại Kim Cang ở
trên mây nói với Hành Giả rằng:
- Ðại Thánh ôi! Ðây là đến
thành Trường An, chúng ta chẳng dám đi xuống, vì dân Trường An lanh lợi quỷ quyệt,
nếu nó thấy mặt, chắc là họa hình! Vậy thì Ðại Thánh và Quyện Liêm tướng quân,
Thiên Bồng Nguyên Soái, đừng xuống làm chi. Ðể một mình thánh tăng dưng kinh
cho Ðường Thiên Tử rồi trở lên cho mau, chớ ta đợi lâu không đặng.
Tôn Hành Giả nói:
- Tuy các ông nói cũng
phải, song một mình thầy tôi gánh sao nổi kinh, dắt sao đặng ngựa? Chúng tôi phải
đưa mới xong, các ông chịu phiền rán đợi, bề nào cũng phải trể đâu.
Bát Ðại Kim Cang nói:
- Ngày trước Quan Âm đã
bạch với Như Lai, định nội tám ngày cho đủ số một tạng, nay đã năm ngày rưỡi, sợ
Bát Giới tham yến tiệc chắc trể nải ngày giờ.
Bát Giới cười rằng:
- Sư phụ thành phật, tôi
cũng muốn thành phật lẽ nào mà còn mê yến tiệc sao? Vã lại tôi ăn một bữa cơm tại
chùa Ðại Lôi Âm, tới bây giờ còn đặc ruột, lẽ nào mê yến tiệc phàm trần. Xin
các ông rán đợi tới giao kinh rồi thì tôi trở lại.
Sa Tăng dắt ngựa, Tôn
Hành Giả đỡ Tam Tạng, đều ở trên mây sa xuống lầu Vọng Kinh.
Khi ấy vua Ðường Thái
Tôn và các quan ngó thấy đều đến trước nghinh tiếp nói rằng:
- Ngự đệ đã về đây!
Tam Tạng liền cúi lạy.
Vua Ðường Thái Tôn đỡ dậy,
phán rằng:
- Ba người nầy là ai?
Tam Tạng tâu rằng:
- Ba người đệ tử tôi
thâu tại dọc đường.
Vua Ðường Thái Tôn mừng
quá, truyền quan nội thị thắng xe ngựa của vua cho ngự đệ đi vào trào, Tam Tạng
tạ ơn, rồi lên ngự mã, Tôn Hành Giả huơi thiết bảng theo hầu.
Sa Tăng gánh kinh, Bát
Giới dắt ngựa, đồng đi theo Trường An.
Khi ấy bốn thầy trò về
trào theo vua, nội thành ai nấy đều hay Tam Tạng thỉnh kinh về, đồng theo coi
đông nức.
Nguyên trước Tam Tạng ở
trú tại chùa Hồng phước. Nay các sải chùa ấy chưa hay tin Tam Tạng về.
Rạng ngày ngó thấy mấy
cây tòng trước cửa chùa cây nào cũng ngã ngọn về hướng Ðông hết thảy.
Các sải kinh nói rằng:
- Thiệt là quái sự lắm!
Hồi hôm không có giông tố, sao cây tòng ngã ngọn về Ðông?
Một người học trò cũ của
Tam Tạng nói rằng:
- Mau lấy y phục ra đây,
đặng mặc vào mà nghinh tiếp, vì sư phụ thỉnh kinh đã về.
Các sải hỏi rằng sao mà
ông biết?
Người học trò cũ đáp rằng:
- Năm trước thầy đi có dặn
rằng: "Ta đi không biết chừng nào trở lại, hoặc năm ba năm, hoặc sáu bảy
năm, hễ ngó thấy cây tòng trước cửa ngã ngọn qua hướng Ðông, thì ta đã về tới."
Bởi thầy có lời nói trước rỏ ràng, nên tôi mới biết.
Các sải đồng mặc áo dài
bước ra, mới tới ngã ba nghe người nói chuyện rằng:
- Thầy thỉnh kinh về mới
tới. Hoàng đế rước vào thành.
Các sải nghe nói mừng rỡ
chạy theo, gặp ngự giá đi trước, các sải không dám lại gần, đi theo sau đến Ngọ
môn.
Khi ấy Tam Tạng xuống ngựa,
đi với các đệ tử vào đền.
Tam Tạng đứng trước sân
chầu với các đệ tử.
Vua Thái Tôn truyền chỉ,
đòi Ðường ngự đệ lên dựa ngai vàng; mời ngồi ghế tú đôn.
Tam Tạng tạ ơn rồi ngồi
xuống, bảo đệ tử khiêng kinh lên.
Tôn Hành Giả lấy mấy gói
kinh, đưa chuyển cho quan nội thị, quan nội thị dâng lên.
Vua Ðường Thái Tôn phán
hỏi rằng:
- Ngự đệ làm sao mà thỉnh
kinh đặng? Số kinh ấy bao nhiêu?
Tam Tạng tâu rằng:
- Tôi Nam mô Từ lực
vương phật.
- Quảng Trang Nghiêm Phật
- Tài Quang Minh Phật
- Thế Tịnh Quang Phật
- Nhựt Nguyệt Châu Quang
Phật
- Diệu Âm Thinh Phật
- Quan Thế Ðăng Phật
- Tu Di Quang Phật
- Kim Hải Quang Phật
- Tài Quang Phật
- Ðấu Chiến Thắng Phật
- Ðại Thế Chí Bồ Tát
- Phổ Hiền Bồ Tát
- Tịnh Ðàng Sứ Giả Bồ
Tát
- Bát Bửu Kim Thân La
Hán Bồ Tát
- Bát Bộ Thiên Long Quảng
Lực Bồ Tát
Các vị ấy niệm phật rồi
đồng lui ra ngoài, đồng hưởng phước thanh nhàn tự lại.
Ấy là truyện Tây Du sự
tích bao nhiêu đó là hết.
----HẾT-----
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét