🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Ngưu Ma vương giả hình Bát Giái
Tôn Ngộ Không mất quạt Ba Tiêu
ấy Ngưu Ma Vương đằng
vân bay theo, thấy Tôn Hành Giả vác quạt ba tiêu mặt mày hớn hở, đi bộ xung
xăn.
Ngưu Ma Vương kinh hãi
nghĩ rằng:
- Con khỉ nầy nó làm thế
nào mà biến cây quạt ra lớn dường ấy! Nếu nó biết phép biến lớn, chắc biết phép
thâu nhỏ. Nếu ta đòi thì nó không trả, lại e nó quạt mình một cái, bay tới tám
muôn bốn ngàn dặm, thì theo sao kịp mà đòi. Chi bằng dùng kế mới đặng. Tam Tạng
còn hai người đệ tử nữa, là Trư Bát Giái, Ngư Tinh Sa Tăng. Song Ngư Tinh hình
dạng còn hồ nghi, chi bằng ta biến làm Bát Giới thì chắc ý, thừa dịp nó đang
vui mừng, mà gạt thì phải mắc.
Nói rồi cất gươm, dùn
mình biến làm Bát Giái, núp trong bụi chận đầu Hành Giả, bước ra kêu lớn rằng:
- Sư huynh, thầy thấy
anh lâu về, e Ngưu Ma Vương tranh đấu với anh, nên sai tôi tiếp chiến, ta đã lấy
đặng bữu bối rồi!
Bát Giới hỏi:
- Anh làm thế nào mà lấy
đặng bữu bối?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta đánh với lão Ngưu
hơn một trăm mười hiệp cầm đồng, nó liền thôi đánh với ta, bỏ đi xuống day động
Bích ba mà ăn tiệc với lũ thủy quái. Ta lén theo ăn trộm con thú Bích thủy của
nó, mà cởi về động Ba tiêu, ta giả h ình nó vào động gạt La Sát. La Sát ngở thiệt
lão Ngưu lấy làm mừng rỡ, ta làm vợ chồng khan với La Sát một hồi, rồi kiếm thế
kiếm thần bảo La Sát đưa quạt.
Bát Giới giả nói:
- Sư huynh mệt nhọc quá
chừng, mới lấy đặng bữu bối. Thôi, anh đưa quạt ấy tôi vác thế cho, đặng anh đi
cho khỏe.
Tôn Hành Giả y lời trao
quạt, Bát Giới giả cầm quạt niệm chú thâu nhỏ lại, ngậm trong miệng hiện nguyên
hình mắng rằng:
- Con khỉ, biết mặt ta
chăng?
Tôn Hành Giả ngó thấy tức
mình, ăn năn không kịp! Biết tại mình sơ ý quá, nổi xung giá thiết bãng đánh liền.
Ngưu Ma Vương tràng khỏi,
lấy quạt ra biến lớn quạt liền.
Chẳng ngờ Tôn Hành Giả
có nuốt định phong đơn, nên quạt không nhúc nhích.
Khi ấy Ngưu Ma Vương
kinh hãi, thâu quạt ngậm vào miệng rồi múa song kiếm chém Hành Giả.
Hai người đồng đằng vân
đánh với nhau, chưa biết ai thắng bại.
Nói về Tam Tạng ngồi giữa
đường, bị nóng nực không khát nước, liền hỏi Thổ Ðịa rằng:
- Chẳng hay Ngưu Ma
Vương pháp lực ra thể nào, xin tôn thần cắt nghĩa cho tôi rõ.
Thổ Ðịa nói:
- Ngưu Ma Vương có thất
nhập nhị huyền công, thiệt xứng tay với Ðại Thánh.
Tam Tạng nói:
- Ngộ Không là người
thông thạo đường đi, hai mươi dặm đàng đi chừng một nháy; lẽ nào đi cả ngày mà
chưa về, chắc là đánh với Ngưu Ma Vương nên trể nãi như vậy. Thôi, Ngộ Năng hay
là Ngộ Tịnh đi ngừa anh ngươi, nếu gặp đánh nhau với Ngưu Ma Vương thì xông vào
trợ chiến. Mượn cho đặng quạt ấy mà qua Hỏa diệm sơn.
Bát Giới nói:
- Tôi muốn đi ngừa, ngặt
không biết đường qua núi Tích lôi, nên khó nổi đi kiếm.
Thổ Ðịa nói:
- Ðường ấy tiểu thần rõ
biết, vậy thì Quyện Liêm tướng quân ngồi đây với thầy, để tôi dắt đường cho
Thiên Bông nguyên soái đi tìm Ðại Thánh.
Tam Tạng mừng rỡ khen phải,
Bát Giới chuyển thần lực vác đinh ba theo Thổ Ðịa. Hai người đồng đằng vân qua
hướng Nam.
Xãy nghe tiếng hét vang
trời, gió giông vụt vụt.
Bát Giới ngó thấy Tôn
Hành Giả đương đánh với Ngưu Ma Vương, Thổ Ðịa nói:
- Thiên Bồng chưa trợ
chiến, còn đợi chừng nào?
Bát Giới vác đinh ba chạy
tới kêu lớn rằng:
- Sư huynh ráng lên, có
tôi đến trợ chiến đây!
Tôn Hành Giả nổi giận
nói rằng:
- Cũng tại bộ mặt heo của
ngươi, mới báo hại ta như vầy!
Bát Giới hỏi:
- Tôi báo chuyện chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Con trâu nầy vô lể lắm!
Ta đã gạt La Sát mượn đặng quạt thiệt vác về, bị Ngưu Ma Vương nó giả hình
ngươi, gạt ta mà lấy cây quạt, rồi lại hổn chiến tới bây giờ. Có phải vì cái mặt
heo của ngươi đó mà hại ta chăng?
Bát Giới nghe nói nổi giận,
giá đinh ba trớt tới mắng rằng:
- Ta quyết đập con yêu nầy
rồi đời cho rảnh. Sao ngươi dám biến hình tổ nễ mà gạt sư huynh ta, làm cho anh
em hờn giận.
Vừa nói vừa đập đùa. Bởi
Ngưu Ma Vương đánh với Hành Giả đã lâu, nên đuối sức, nay bị Bát Giới đương
hăng, tính cự không lại hai người, túng phải bại tẩu.
Xảy thấy Thổ Ðịa Hỏa diệm
sơn dẫn âm binh đón đầu mà nói rằng:
- Ðại lực vương hãy dừng
lại! Tam Tạng đi thỉnh kinh Tây Phương, thần thánh đều phò hộ, ba cỏi cũng đồng
hay. Vậy thì cho mượn quạt ba tiêu, quạt tắt Hỏa diệm sơn đặng đi thỉnh kinh kẻo
trễ. Nếu không cho mượn, chắc trời phạt phải bỏ mình.
Ngưu Ma Vương nói:
- Thổ Ðịa không biết căn
cước, bởi con khỉ ấy giởn vợ ta và đánh thiếp ta, gạt vợ ta mà lấy quạt báu. Ta
muốn ăn tươi nuốt sống nó mới hết tức, lẽ nào cho mượn quạt ba tiêu?
Nói chưa dứt lời, Bát Giới
đuổi tới mắng rằng:
- Con trâu đưa quạt cho
mau, thì ta dung toàn tánh mạng?
Ngưu Ma Vương giận đánh
với Bát Giái, Tôn Hành Giả chạy tới trợ chiến một hồi. Ðánh trận đó tới sáng một
đêm, không phân thắng bại. Vì Bát Giới đã mệt rồi không mạnh mẽ như khi mới
đánh.
Còn Ngưu Ma Vương và
đánh và chạy, tới núi Tích lôi động Vân ma.
Thổ Ðịa cũng dẫn âm binh
theo trợ chiến.
Ngọc Diện công chúa ở
trong động, nghe tiếng hét vang trời.
Xãy thấy Ấ huờn vào báo.
Ngọc Diện công chúa truyền
quỷ binh trợ chiến.
Ngưu Ma Vương mừng rỡ,
rán sức đánh hơn xưa, Bát Giới hãi kinh bại tẩu.
Tôn Hành Giả thấy bầy
yêu vây phủ, liền nhãy lên mây.
Ngưu Ma Vương thắng trận
rồi, thâu binh vào động.
Còn Thổ Ðịa dẫn âm binh
chạy theo Bát Giái, Ngưu Ma Vương thấy chúng chạy tan, truyền tiểu yêu đóng cửa
động.
Khi ấy Tôn Hành Giả theo
Thổ Ðịa và nói với Bát Giới rằng:
- Con trâu đã già mà còn
mạnh quá! Tinh nó đánh với lão Tôn hôm qua cầm đồng, sau có hiền đệ và Thổ Ðịa
trợ chiến cả đêm, cũng không làm chi nổi nó. Nay có thêm vài ba con yêu nhỏ, mà
nó lại mạnh mẽ gia bội! Bây giờ nó đóng cửa động chặt cứng, mình biết tính làm
sao?
Bát Giới nói:
- Không có quạt Ba tiêu,
làm sao đem thầy qua khỏi Hỏa diệm, chi bằng trở về chỗ cũ, đi ngỏ khác cho
xong.
Thổ Ðịa nói:
- Ðại Thánh chớ phiền
lòng, Thiên Bồng đừng thối chí. Nếu đi ngõ khác làm sao tới Tây Phương. Tôn Sư
hãy còn ngồi đợi tại đường chánh, trông cho Ðại Thánh thành công.
Tôn Hành Giả nói:
- Phải, phải, ta rán
đánh Ngưu Ma Vương mà lấy cho đặng cây quạt, thì đưa thầy mới tới Tây Phương.
Bát Giới nói:
- Tôi cũng quyết ra sức
bắt cho đặng con trâu già.
Nói rồi áp tới đạp cữa động
ầm ầm, đá bể tan nát.
Lủ tiểu yêu vào báo rằng:
- Ðại vương ôi! Tôn ngộ
Không dẩn một lủ hồi nảy, đến phá cửa nát tan!
Ngưu Ma Vương đang thuật
chuyện với Ngọc Diện công chúa xãy nghe báo càng thêm nổi giận, như chế dầu vào
lửa.
Liền mặc giáp, xách thiết
bãng xông ra, hỏi rằng:
- Con khỉ kia mi làm lớn
bục nào mà dám phá cửa ta như vậy?
Bát Giới nói lớn rằng:
- Thứ đồ chúng lột da,
mà dám nói phách! Ðố chạy đâu cho khỏi? Coi đinh ba ta đây.
Ngưu Ma Vương nói:
- Mi là đồ thô tục, ăn
những cám với hèm, có tài chi mà cự địch? Bảo con khỉ ấy lại đây mà đánh với
ta.
Tôn Hành Giả nổi giận
xưa là bằng hữu, nay thiệt là cừu nhơn. Ta quyết đập chết cho rảnh.
Nói rồi hỗn chiến với
Ngưu Ma Vương.
Bát Giới rán tinh thần
xông vào trợ chiến. Phen nầy đánh dử hơn chuyến trước, quyết một sống một chết
với nhau.
Ðánh dư một trăm hiệp.
Bát Giới đổ ngây, đập tã
đập hữu.
Ngưu Ma Vương một mình đỡ
không kịp hai phía, xách thiết bãng chạy dài, quyết về bế động, bị Thổ Ðịa dẫn
âm binh đón đầu hét lớn rằng:
- Ðại Lực vương đi đâu
đó? Có ta đón đây.
Khi ấy Ngưu Ma Vương vào
động không đặng, thấy Tôn Hành Giả và Bát Giới đuổi theo. Túng liền cổi giáp
quăng mão và bỏ thiết bãng, dùn mình biến ra con nhạn, bay bổng lên trời.
Tôn Hành Giả ngó thấy cười
rằng:
- Bát Giới ôi! Lão Ngưu
đà chạy mất rồi!
Bát Giới cũng sững sờ,
không biết đâu mà kiếm.
Thổ Ðịa cũng không biết,
cứ ngó tứ bề. Tôn Hành Giả chỉ mà nói rằng:
- Nó bay kia kìa!
Bát Giới nói:
- Ấy là con nhạn chớ?
Tôn Hành Giả nói:
- Ngưu Ma Vương biến ra
con nhạn đó, vậy thì hai ngươi xông vào động trừ cho hết bầy yêu, thì nó không
chổ trú. Ðể ta theo biến hóa mà trừ nó cho rồi.
Bát Giới và Thổ Ðịa y lời,
xông vào Ma vân động.
Còn Tôn Hành Giả cất thiết
bãng, dùn mình biến ra con Hải đông thanh, bay theo vấu cổ con nhạn.
Ngưu Ma Vương kinh hãi,
biết Tôn Hành Giả biến hóa theo mình, liền biến làm con ó vàng mà cự với Hải
đông thanh.
Tôn Hành Giả biến ra con
phụng đen, rượt theo ó vàng mà cắn.
Ngưu Ma Vương biến ra
con bạch hạc, ré lên một tiếng bay bổng qua hướng Nam. Tôn Hành Giả hóa ra con
phụng đõ và bay theo.
Ngưu Ma Vương biết con
phụng đỏ là chúa loài chim, không lẻ biến loại cầm thú mà cự lại. Liền nhào xuống
hóa ra con cheo, đứng ăn ở dưới chơn núi.
Tôn Hành Giả hiểu đặng,
liền nhào xuống hóa ra con cọp đói, nhãy vớ con cheo. Ngưu Ma Vương kinh hãi biến
ra con toan ghê, đầu đồng cỗ sắt, hộc như sấm nổ, nhảy vật con beo.
Ngưu Ma Vương biến ra
con gấu ngựa cự với toan nghe.
Tôn Hành Giả hóa ra con
voi già, vòi dài như con rắn, ngà như ống tre, bỏ vòi vật con gấu ngựa.
Ngưu Ma Vương cười lớn một
tiếng hiện nguyên hình là con trâu cò lớn quá, đầu như hòn núi Thái Sơn, mình
dài hơn ngàn trượng cao gần tám trăm trượng. Rồi kêu lớn mà nói rằng:
- Con khỉ ốm kia, đố mi
làm chi ta nổi?
Tôn Hành Giả hiện nguyên
hình, cầm thiết bãng, ngay lưng ra và hò rằng:
- Lớn, lớn.
Liền cao muôn trượng, đầu
lớn như núi, thiết bãng lớn hơn cột đồng, đập đầu con trâu lớn.
Con trâu lớn tràn khỏi,
rồi báng luôn luôn, hai đàng đánh với nhau, vang trời động đất.
Khi ấy các vị Du thần
ngó thấy, đồng vây đánh Ngưu Ma Vương, Ngưu Ma Vương cự một hồi, biết thế không
lại bèn nhào xuống hiện nguyên hình người, chạy về động Ba tiêu, đóng cửa chặt
cứng.
Chư thần liền vây phủ
núi Túy vân.
Xảy thấy Bát Giới và Thổ
Ðịa dẫn âm binh trở về.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Việc ấy ra thể nào?
Bát Giới cười rằng:
- Vợ của lão Ngưu bị ta
đập chết, cổi áo rõ là con Hồ ly mặt người. Còn bao nhiêu tiểu yêu bị tôi giết
hết và đốt động cháy queo.
Thổ Ðịa nói:
- Tôi nghi nó trốn về động
cũ, nên dẫn âm binh đến đây.
Tôn Hành Giả nói:
- Nó đã về động Ba tiêu,
là nhờ thế vợ là La Sát.
Bát Giới nổi giận nói rằng:
- Sao không phá động lấy
quạt ba tiêu?
Nói rồi vác đinh ba đập
nát cửa động.
Khi ấy Nữ sứ kinh hãi chạy
vào báo rằng:
- Gia gia ôi! Không biết
người nào quá hung, đập hư cữa động.
Lúc nầy Ngưu Ma Vương
đương thở hào hển và thuật chuyện cho vợ nghe, lại nhả cây quạt đưa cho La Sát.
Kế nghe báo việc phá cửa,
vân vân.
La Sát cầm quạt khóc và
nói rằng:
- Thôi, cho con khỉ mượn
cây quạt Ba tiêu, đặng nó đi cho rảnh.
Ngưu Ma Vương nói:
- Phu nhơn ôi! Cho mượn
quạt không trượng gì, mà tức mình lắm. Phu nhơn để tôi đánh với chúng nó một hồi
nữa.
Nói rồi nai nịt cầm song
kiếm ra ngoài gặp Bát Giới đang phá cửa, Ngưu Ma Vương nổi giận giá song kiếm
đánh liền.
Bát Giới và đánh và thối
lui.
Tôn Hành Giả xông vào trợ
chiến.
Ba người đồng nhảy lên
chót núi, hổn chiến với nhau.
Thổ Ðịa và Chư thần phủ
vây bốn phía.
Ngưu Ma Vương rán chịu
năm mười hiệp, rồi bại tẩu qua phía Bắc, tới Ngủ đài sơn, gặp ông Bát Pháp kim
cang đón lại nạt rằng:
- Ngưu Ma Vương! Ngươi
chạy đi đâu đó? Ta vưng lịnh Phật Tổ, bủa lưới tại đây đón ngươi, nội phía Bắc
nầy không chỗ nào thoát khỏi lưới.
Khi ấy Ngưu Ma Vương thối
lui, kế Tôn Hành Giả, Bát Giới và Chư thần đuổi tới, Ngưu Ma Vương kinh hãi, đằng
vân qua phía Nam.
Xãy gặp Thắng Chi kim
cang ở núi Nga mi đón lại, hét lớn rằng:
- Ta vưng lịnh Phật Tổ
bũa lưới phép phía nầy, quyết bắt ngươi cho đặng.
Ngưu Ma Vương kinh hãi,
đằng vân qua hướng Ðông.
Xãy gặp Ðại Lực kim cang
đón lại kêu lớn rằng:
- Ngưu Ma Vương! Ta vưng
mật chỉ của Phật Tổ, sai ở đây bủa lưới bắt ngươi.
Ngưu Ma Vương thấy bốn
phía đều có lục binh, không biết chạy đi đâu cho khỏi.
Xảy thấy Hành Giả, Bát
Giới và Chư thần đuổi tới.
Ngưu Ma Vương lúng túng
nhảy lên mây.
Xảy gặp Thác tháp Lý
Thiên Vương và Na Tra thái tử, với thần Cự Linh đón lại kêu lớn rằng:
- Ngưu Ma Vương đừng chạy
nữa. Chúng ta vưng chỉ Thượng Ðế, bủa thiên la địa võng mà bắt ngươi đây.
Ngưu Ma Vương nghe nói
có địa vỏng, tính bề chun xuống đất không đặng, nên hiện nguyên hình là con
trâu cò lớn, nhảy báng Lý Thiên Vương. Lý Thiên Vương đưa đao ra đở và chém lại.
Giây phút Tôn Hành Giả
đuổi tới.
Na Tra kêu lớn nói rằng:
- Xin đại thánh miễn chấp,
vì tôi mặc giáp trong mình, nên làmlể không đặng. Hôm qua cha con tôi thấy Phật
Tổ gởi sớ cho Thượng Ðế, nói: Tam Tạng đi qua núi Hỏa diệm không đặng, Tôn Hành
Giả mượn quạt phép Ngưu Ma Vương có ý không cho; một mình Tôn ngộ Không bắt
Ngưu Ma Vương chẳng đặng, nên xin Thượng Ðế sai Thiên tướng trợ lực với Tôn
Hành Giả mà bắt Ngưu Ma Vương. Bởi cớ ấy nên Thượng Ðế sai cha con tôi đem binh
trợ chiến. Tôn Hành Giả nói:
- Ngưu Ma Vương thần
thông lắm, nay lại hóa hình cao lớn như vậy, mới tính làm sao?
Na Tra cười rằng:
- Có khó gì, để coi tôi
bắt nó!
Nói rồi hét lên một tiếng,
hiện ra ba đầu sáu tay, cầm sáu món binh khí, nhảy lên lưng trâu, rút gươm trảm
yêu, chém đầu trâu rụng xuống!
Khi ấy Lý Thiên Vương mừng
rỡ, bước lại ra mắt Tôn Hành Giả, xãy thấy trong cổ con trâu ấy mọc ra một cái
đầu nữa, con mắt sáng giới, miệng phun khói đen thui. Na Tra nổi giận chém một
gươm, đầu trâu rụng nữa! Tức thì mọc đầu khác, Na Tra chém mười mấy lần, cũng mọc
đầu mãi!
Na Tra nổi giận, xin Lý
Thiên Vương soi kiếng chiếu yêu e nó biến hóa.
Dặn rồi lấy bánh xe hỏa
luân máng trên sừng trâu, hét lên một tiếng lửa cháy rần rần, con trâu ấy giậm
chơn la dảy, nóng quá nên chịu phép năn nỉ rằng:
- Xin đừng giết, tôi chịu
quy y theo Phật.
Na Tra nói:
- Ngươi muốn sống thì
đưa quạt ba tiêu ra đây.
Ngưu Ma Vương nói:
- Cây quạt còn tại động
Ba tiêu, hỏi vợ tôi thì có.
Na Tra nghe nói, liền lấy
dây Phược yêu xỏ mũi trâu mà dắt đi.
Còn Tôn Hành Giả, Bát
Giái, Lý Thiên Vương, Thổ Ðịa và bốn ông Kim cang với Chư thần, đồng theo sau
con trâu có vẽ tới Ba tiêu động.
Ngưu Ma Vương kêu lớn rằng:
- Phu nhơn mau dưng quạt
mà cứu ta.
La Sát nghe kêu, liền cổi
đồ sắc phục, thay áo trắng theo cách đạo cô, cầm cây quạt ra trước cửa động,
quì xuống thưa rằng:
- Xin các vị tha chồng
tôi khỏi thác, tôi xin cho Tôn thúc thúc mượn cây quạt mà quạt Hỏa diệm sơn.
Tôn Hành Giả lấy cây quạt,
đằng vân với Chư thần đến Hỏa diệm sơn.
Còn Tam Tạng ngồi với Sa
Tăng đợi Hành Giả không thấy trở về, thì lấy làm lo sợ. Xảy thấy hào quang sáng
giới, Tam Tạng kinh hãi hỏi rằng:
- Ngộ Tịnh ơi! Thần binh
ở đâu đến đó?
Sa Tăng nhìn xem giây
phút rồi thưa rằng:
- Ấy là bốn ông Kim cang
và Chư thần, còn người dắt trâu là Na Tra thái tử, ông cầm kiếm là Lý Thiên
Vương. Còn đại sư huynh cầm quạt Ba tiêu, nhị sư huynh và Thổ Ðịa dẫn thần binh
theo sau đó.
Tam Tạng nghe nói liền đội
mảo tì lư, quỳ lạy và tạ ơn rằng:
- Ðệ tử có đức hạnh bao
nhiêu mà nhọc sức các vị Phật Thần bảo hộ.
Bốn ông Kim cang đồng
nói rằng:
- Mừng cho thánh tăng gần
thành công, nên Phật Tổ sai chúng tôi giúp sức. Thánh tăng phải rán cho lắm chớ
khá ngả lòng.
Tam Tạng lạy tạ.
Còn Tôn Hành Giả cầm quạt
Ba tiêu, chuyễn lực quạt một quạt, thì lữa đã tắt rồi! Tôn Hành Giả mừng thầm,
quạt bồi một cái nửa, xãy nghe gió thổi rao rao, mát mẻ hết thảy. Quạt một cái
nửa trời mưa chứa chan, chổ nào có lửa thì mưa, còn chỗ nào không lửa thì nắng,
bởi cớ ấy nên ai nấy không ướt quần áo.
Thầy trò đồng lạy tạ ơn.
Na Tra và Lý Thiên Vương dắt trâu qua cỏi Phật, còn bốn vị Kim cang đằng vân
bay trước.
Chư thần đều lui. Còn có
một ông Thổ Ðịa giữ La Sát.
Khi ấy Tôn Hành Giả hỏi
rằng:
- Còn La Sát sao không
đi, đừng đợi giống gì nữa?
La Sát quỳ thưa rằng:
- Khi trước Ðại Thánh
nói, mượn quạt trị lửa, rồi trả lại cho tôi. Bởi tôi không vưng lời mới sanh sự
như vậy, ăn năn thì việc đã rồi. Xin Ðại Thánh nhớ lời hứa trả quạt cho tôi, đặng
tôi vào hang tu luyện.
Thổ Ðịa nói:
- Ðại Thánh thừa dịp nầy
sẳn có La Sát, biểu trừ căn lửa ấy cho rồi, cứu đặng muôn dân, phước đức nhiều
lắm.
Tôn Hành Giả nói:
- Ta nghe thiên hạ thuật
chuyện, quạt nầy trị đở giấc mà làm mùa, chớ trừ lửa ấy không tuyệt. Phải vậy
hay chăng?
La Sát nói:
- Phải, nếu muốn trừ căn
thì quạt luôn bốn mươi chín quạt.
Tôn Hành Giả quạt y số,
mưa xuống ngay núi dầm dề.
Ðoạn xong rồi trả quạt
cho La Sát, La Sát niệm chú thâu nhỏ lại, ngậm vào miệng, tạ từ lên núi tu
hành, sau củng thành chánh quả, trong kinh còn để tiếng muôn đời.
Còn Thổ Ðịa mừng rỡ tạ
ơn, củng theo sau đưa đón.
Bốn thầy trò qua khỏi Hỏa
diệm sơn, nhắm hướng Tây thẳng tới, đường đi êm ái, mình mẩy thung dung.
---------------------------------------
Tam Tạng có lòng quét tháp
Ngộ Không gặp dịp bắt yêu
Nói về bốn thầy trò đi đặng
tám trăm dặm đường.
Tới hết mùa đông lạnh lẽo,
xa xa thầy thành trì nước khác.
Tam Tạng dừng ngựa nói rằng:
- Ngộ Không, lầu đài nào
đó vậy?
Tôn Hành Giả coi rồi nói
rằng:
- Chắc là thành vua thời
phải.
Tam Tạng nghe giục ngựa
tới, thấy chợ búa đông đầy, người bộ hành như kiến.
Ði một đỗi thấy thầy
than rằng:
- Rất đỗi con thỏ chết,
con chồn ngó thấy còn thảm thay, vì thương loài thú như nó. Huống chi mình gặp
sãi mắc nạn mà chẳng động lòng? Vậy thời Ngộ Không hỏi thăm thử vài lời, coi
các sãi ấy vì cớ nào mà mắc tội như vậy?
Tôn Hành Giả vưng lời,
bước tới hỏi rằng:
- Mấy ông Hòa Thượng
kia? Chẳng hay ở chùa nào, phạm tội chi mà mang gông mang xiềng như vậy?
Các sãi đồng quì xuống
thưa rằng:
- Gia gia ôi! Chúng tôi ở
chùa Kim quang, thiệt người ngay mà mắc nạn, oan ức biết chừng nào.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Chùa kim quang ở đâu?
Các sãi nói:
- Ði khỏi đường nầy thì
tới.
Tam Tạng bước lại hỏi rằng:
- Các ông bị hàm oan làm
sao?
Các sãi nói:
- Tuy gia gia ở phương
xa mới đến đây, song chúng tôi có biết mặt. Ngặt chỗ nầy không dám nói cho cạn
lời, xin vời vào chùa kim quang sẽ đàm đạo.
Tam Tạng nói:
- Phải.
Ðồng đi theo các sãi đến
cửa núi, thấy trên có tấm biển đề bãy chữ vàng như vầy:
- Sắc kiến Hộ quốc Kim
quang tự.
Nghĩa là: Vua lập chùa
Kim quang để giúp nước. Tuy chùa cao lớn, ngặt bây giờ phong cảnh rất buồn.
Thiệt là:
Hoa rơi đầy đất chùa
không sãi,
Chim nói rầy tai nẻo vắng
người.
Tam Tạng xem thấy động
lòng rơi lụy.
Các sãi mở cửa tam quan.
Tam Tạng và Tôn Hành Giả, Bát Giái, Sa Tăng đồng vào lạy Phật.
Xong rồi xuống nhà
phương trượng, thấy các sãi nhỏ bị xiềng trong gốc cột.
Tam Tạng xemthấy thãm
thương!
Khi ấy các sãi đồng làm
lễ hỏi rằng:
- Chẳng hay các lão gia ở
Ðông Ðộ đến đây chăng?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Mấy thầy nầy có học quẻ
vị bốc tiên tri tiên mới đặng như vậy
Các sãi nói:
- Chúng tôi không biết
bói khoa chi hết. Bởi chúng tôi bị hàm oan khổ sở, cứ niệm phật, kêu trời có
khi cảm động chư thần, nên hôm qua nội chùa đồng thấy một điềm chiêm bao như
nhau. Thần nhơn mách bảo rằng: Có thánh tăng ở Ðông Ðộ Ðại Ðường, ngày mai đến
cứu nạn. Bởi cớ ấy nên chúng tôi thấy các lão gia dị tướng, đi đến phải ngày,
chúng tôi chắc là thánh tăng đến đây cứu nạn
Tam Tạng hỏi:
- Ðây là nước chi, các
ông bị hàm oan làm sao; cắt nghĩa cho bần tăng rỏ?
Các sãi nói:
- Ðây là nước Tế thại, lớn
hơn các nước xung quanh. Thường năm có bốn nước gần đến cống sứ, bốn nước gần ấy
là: Phía Nam nước Nguyệt đa; phía Bắc nước Cao xương; phía Ðông nước Tây lương;
phía Tây nước Bổn bát. Bốn nước ấy năm nào cũng đem ngọc lành châu sáng, gái tốt
ngựa hay mà cống sứ cho bổn quốc, cầu xin khỏi chinh phạt nước mình.
Tam Tạng nói:
- Như vậy thì nước nầy
là thượng bang, nên các nơi tùng phục, chắc là vua sáng tôi ngay, văn hiền vỏ
chánh. Bởi vua có đạo, nên lân quốc mới kinh vì.
Các sãi nói:
- Vua đã không đạo, văn
võ cũng chẳng hiền. Nguyên chùa Kim quang nầy thuở nay trên tháp hiện hào
quang, ban đêm càng tỏ rạng hơn nữa, nên các nước ngó thấy kinh phục mười phần,
thường năm đồng cống sứ. Chẳng ngờ cách ba năm trước, mồng một tháng bảy, nửa
đêm trời mưa huyết, tháp ấy đỏ lòm, nên hào quang mất chiếu, hai năm nay bốn nước
nhỏ không cống sứ nữa. Vua muốn hưng binh vấn tội bốn nước ấy, các quan văn vỏ
tâu hồ nghi rằng:
- Chắc là các sãi chùa
Kim quang ăn cắp bửu bối trên tháp vàng, nên mất hào quang. Các nước ngở bổn quốc
đã suy rồi, nên không cống lể.
Vua tin lời sàm tấu, bắt
chúng tôi lên khảo từ ngày. Thương hại cho mấy ông thầy già bị tra mà chết, mấy
ông sồn sồn thì chết sau. Còn chúng tôi trai tráng, tốt sức chịu đòn, nên còn sống
mà chịu hành tội. Nay tra khảo đã nhàm, mới đóng gông đóng xiềng lại đó. Xin
lão gia xét lại, chúng tôi giữ gìn theo luật, lễ nào dám tham gian, có đâu lấy
bữu bối trên tháp? Xin thánh tăng từ bi cứu nạn, công đức hằng hà
Tam Tạng nghe nói than rằng:
- Chuyện nầy thiệt u
minh, thiệt khó nổi kêu nài lắm! Ngộ Không! Chừng nầy là bao giờ đó?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Chắc là giữa giờ thân
Tam Tạng nói:
- Ta muốn vào yết chúa,
mà đổi giấy thông quan, ngặt việc của mấy thầy chưa rõ. Trước khi ta ra khỏi
Trường An có lời nguyện rằng: Gặp miễu thì thắp hương, đến chùa thì lạy phật, gặp
tháp thì quét tháp. Nay đến đây gặp chư tăng mắc nạn, cũng vì bữu tháp mà ra. Vậy
thì ngươi bó cho ta một cây chổi mới, đặng ta tắm gội rồi, sẽ đi quét tháp. Hoặc
may hào quang chiếu lại như cũ, ta sẽ tâu với chúa, xin xả tội chúng tăng.
Khi ấy các sãi nghe nói,
liền chạy ra sau bếp, lấy búa đem đưa cho Bát Giới mà nói rằng:
- Xin gia gia chặt xiềng
cho chúng nó đi dọn cơm dọn nước
Bát Giới cười rằng:
- Chẳng dùng búa làm
chi, hãy cậy ông Hòa Thượng mặt có lông dài, bẽ xiềng như nháy mắt Tôn Hành Giả
nghe nói, lại vuốt một cái, xiềng tỏa gảy ngang, vuốt cái xiềng nào, thì cái xiềng
ấy gảy hết. Các sãi nhỏ mừng đặng sát xiềng, đồng chạy vào nhà trù nấu nước dọn
cơm chay thiết đãi.
Ðoạn thầy trò Tam Tạng
ăn uống xong rồi, thì trời đã tối.
Xãy thấy hai Hòa Thượng
đem hai cây chổi mới, sải nhỏ thắp đèn, lại có một sãi nhỏ đến trước mặt Tam Tạng
nói rằng:
- Bạch quá lão gia tôi
đã hâm nước xong rồi, mời lão gia tắm gội
Tam Tạng tắm gội xong rồi,
thay áo chẹt, cầm chổi lên quét tháp.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Trên tháp đã bị mưa
huyết vấy rồi, lâu ngày không chiếu hào quang, e sanh vật dữ. Ðể tôi đi quét với
thầy
Tam Tạng nói:
- Như vậy thì xong lắm!
Nói rồi thầy trò đồng
lên bàn Phật thắp hương đèn.
Tam Tạng lạy và vái rằng:
- Ðệ tử là Trần Huyền
Trang vưng lịnh Ðường hoàng đế, qua Tây Phương lạy phật thỉnh kinh. Nay đến nước
Tế thại chùa Kim quang, thấy tháp báu bị uế nhơ, chúng tăng oan ức. Xin Phật từ
bi cho rõ sự hàm oan của tăng chúng, thầy trò tôi cảm đức vô cùng.
Vái lạy xong rồi, Tôn
Hành Giả mở cửa tháp và cầm đèn.
Tam Tạng bắt từng dưới
quét lần lên trên, đặng bảy từng như vậy, thì đã tới canh ba.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
thầy mỏi mê quá, liền thưa rằng:
- Thầy đã mỏi mệt, để
Lão Tôn quét thế cho.
Tam Tạng hỏi:
- Không biết tháp nầy
cao mấy từng?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Từng nầy coi còn rộng
lắm, tới từng chót ít nữa cũng còn sáu từng, chắc tháp nầy mười ba từng trọn
Tam Tạng nói:
- Phải rán quét cho hết,
mới trọn lời nguyền
Nói rồi rán quét thêm ba
từng, đau lưng mỏi cổ quá, liền ngồi xuống mà nói rằng:
- Ngộ Không, còn ba từng
ngươi quét thế cho ta, chớ rán không nổi nữa.
Tôn Hành Giả phụng mạng
quét từng mười một lên đến từng mười hai.
Xảy nghe tiếng rầm rì
trên từng chót, Tôn Hành Giả lấy làm lạ nghĩ rằng:
- Lạ nầy! Chừng nầy đà
canh ba còn ai nói chuyện trên tháp! Chắc là yêu quái mà thôi. Ðể coi thử vật
gì cho biết.
Nghỉ rồi chun ra đứng
thinh không ngó vào từng chót, thấy trong tháp có hai con quái đương ngồi ăn uống
với nhau.
Tôn Hành Giả rút thiết
bãng cản ngang cửa tháp hét lớn rằng:
- Nói vậy thì con quái nầy
ăn trộm bữu bối trong tháp.
Hai con quái hãi kinh, lấy
bầu rượu và chén ăn cơm mà liệng Hành Giả.
Khi ấy Tôn Hành Giả lướt
tới nạt lớn rằng:
- Nếu ta đập chết hai đứa
bây, thì mất tang mất chứng, không có kẻ khai, để bắt sống mà tra vấn.
Nói rồi lấy thiết bãng
càng cổ.
Hai con quái đứng trợn
trắng nói rằng:
- Xin tha chúng tôi kẻo
oan lắm! Ðể tôi khai rỏ kẻ ăn trộm bữu bối trên tháp nầy.
Tôn Hành Giả nằm đầu hai
con quái, kéo xuống từng tháp thứ mười, thưa rằng:
- Tôi đã bắt đặng hai đứa
ăn trộm bữu bối đây
Tam Tạng đương mơ màng,
nghe nói lớn giựt mình thức dậy hỏi rằng:
- Chúng nó ở đâu mà
ngươi bắt đặng?
Tôn Hành Giả đè cổ hia
con quái quì trước mặt Tam Tạng mà thưa rằng:
- Chúng nó uống rượu
trên tháp, nên Lão Tôn bắt xuống đây. Xin thầy lấy khẩu cung, coi nó là yêu
tinh ở đâu mà đến ăn cắp bữu bối.
Hai con quái ấy run lập
cập năn nỉ rằng:
- Xin tha cho chúng tôi
còn tánh mạng, thì chúng tôi cứ thiệt khai ngay. Hai đứa tôi nguyên ở núi Loạn
thạch, động Bích bà, vua Vạn Thánh sai đi tuần tháp. Hai đứa tôi, một đứa tên
là Bôn ba nhi Bá, một đứa tên là Ba bá nhi Bôn. Nguyên Ba bá nhi Bôn là niêm
ngư tinh còn Bôn ba nhi Bá là hắc ngư tinh. Bởi chúa tôi là Vạn Thánh lão long
có Vạn Thánh công chúa, nhan sắc như hoa, tài nghề giải nhứt. Kén đặng Cửu Ðầu
phó mã thần thông quãng đại, phép nhiệm tài hay. Năm trước Vạn Thánh lão long
đi với Cửu Ðầu phò mã đến tháp nầy, Phò Mã hóa một trận mưa huyết làm dơ cái
tháp nầy, lại ăn cắp cái hột xá lợi là bửu bối trong tháp đem về động Bích ba,
còn Vạn Thánh công chúa thấy chồng có tài ăn cắp, cũng bắt chước lén lên đền
Linh hư ăn cắp cỏ chi chín lá đem về để dưới đáy ao, rồi để hột xá lợi trên bụi
cỏ chi, hào quang chiếu sáng; tuy ban đêm cũng tỏ rạng như ban ngày. Tháng trước
nghe đồn Tôn ngộ Không đi Tây Phương thỉnh kinh, người ấy thần thông quãng đại,
hay kiếm người quấy mà hành. Bởi cớ ấy nên sai hai tôi đi tuần phòng thám
thính, nếu Ngộ Không đi tới thì về báo tin cho Phò Mã dự phòng.
Tôn Hành Giả nghe nói cười
rằng:
- Hèn chi kỳ trước Ngưu
Ma Vương ăn tiệc tại đó, chúng nó là một đảng bất lương.
Xảy thấy Bát Giới và các
sãi nhỏ xách đèn lồng lên tháp hỏi thăm:
- Sư phụ quét tháp rồi
chưa, sao không đi ngủ còn đàm đạo chuyện chi vậy?
Tôn Hành Giả nói:
- Sư đệ lên đây hay lắm!
Nguyên Vạn Thánh lão long ăn cắp bửu bối, rồi sai hai con yêu nầy đi thám thính
tin ta, mới bị ta bắt đặng.
Bát Giới nổi nóng giá
đinh ba nói rằng:
- Ðã bắt đặng yêu tinh
mà không đập chết, còn để làm chi?
Tôn Hành Giả can rằng:
- Khoan đã, bởi ngươi
không rõ, ta để sống đặng đem dưng cho Hoàng đế tra vấn mà kiểm của tang. Nếu
giết đi thì còn ai mà đối nại?
Bát Giới nghe rỏ mới chịu
cất Ðinh ba, Hàn Giả nắm cổ một con Niêm ngư tinh, Bát Giới nắm cổ Hắc ngư
tinh, đồng kéo xuống, rồi nói với nhau rằng:
- May lắm, may lắm! Con
yêu ăn cắp bửu bối đã bị gia gia bắt đặng rồi! Chúng ta chắc khỏi hàm oan nữa.
Tôn Hành Giả truyền đem
dây sắt, dùi gót hai con quái ấy xiềng vào cội, bảo các sãi giữ gìn, để sáng sẽ
hay, rồi bốn thầy trò đều đi ngủ.
Rạng ngày Tam Tạng dậy,
sữa sang mão áo.
Tôn Hành Giả lấy điệp
thông quan, hai thầy trò đồng bước ra khỏi cửa.
Bát Giới hỏi lớn rằng:
- Sao không dẫn hai thằng
bợm nầy theo luôn thể?
Tôn Hành Giả nói:
- Ðể thầy tâu rỏ trước
sau, thì có khâm sai đi dẫn nó, mình phải đem làm chi.
Nói rồi hai thầy trò đi
đến ngọ môn, Tam Tạng thưa với quan hoàng môn rằng:
- Xin đại nhơn vào tâu rằng:
- Có sãi ở Ðại Ðường
vưng chỉ Thiên tử, qua Tây Phương thỉnh kinh, nay xin vào đổi điệp, và xin ghi
vào điệp thông quan, đặng đi qua nước khác.
Hoàng môn quan vào tâu lại.
Vua Tế Thại truyền chỉ
cho vào.
Khi ấy Tam Tạng và Tôn
Hành Giả bước vào sân chầu, bá quan văn vỏ xem thấy Hành Giả dị hình, đều hãi
kinh thất sắc.
Tam Tạng lạy tạ tung hô
xong xả.
Còn Tôn Hành Giả không lạy,
chắp tay đứng chần ngần ngoài thềm.
Tam Tạng lạy rồi tâu rằng:
- Tôi là Ðường Tăng vưng
chỉ thỉnh kinh, xin Bệ Hạ phê điệp thông quan; đặng tôi qua nước khác, bần tăng
đội đức vô cùng.
Vua Tế Thại truyền chỉ
đòi Tam Tạng lên dựa ngai vàng Tam Tạng trình điệp.
Vua Tế Thại xem điệp rồi
truyền nội nhị nhắc ghế gấm thêu mời Tam Tạng ngồi, Tam Tạng tạ ơn rồi ngồi xuống.
Vua Tế Thại phán rằng:
- Vua Ðại Ðường chọn đặng
Hòa Thượng chơn tu, đi thỉnh kinh chẳng nài lao khổ. Còn sải ác tăng nước trẩm,
quen nghề trộm cắp khi vua.
Tam Tạng chắp tay tâu rằng:
- Chẳng hay các sải khi
vua và trộm cắp vật chi?
Vua Tế Thại phán rằng:
- Trẩm làm vua Tế Thại nầy,
lớn hơn các nuớc cỏi Tây vức, nên thường năm các lân quốc cống sứ luôn luôn. Là
cũng vì cái tháp vàng trong chùa Kim quang, trên từng chót có bửu bối nên hào
quang chiếu sáng, ban đêm tỏ rạng như ban ngày. Cách ba năm nay bị các sải chùa
nầy ăn trộm bữu bối nên mất chiếu hào quang, các nước không cống lễ, trẩm giận
biết dường nào.
Tam Tạng chắp tay tâu rằng:
- Bệ Hạ hồ nghi còn sái.
Hôm qua bần tăng vào cửa thành, gặp mười mất sãi mang gông xiềng thảm thiết,
tôi hỏi ra là sãi bị hàm oan! Ðến tối tôi lại quét tháp vàng, thầy trò tôi đã bắt
đặng cặp yêu trộm bữu bối.
Vua Tế Thại mừng rỡ phán
hỏi rằng:
- Yêu ăn trộm bây giờ ở
đâu?
Tam Tạng tâu rằng:
- Học trò tôi bắt đặng
còn xiềng chúng nó tại chùa Kim quang.
Vua Tế Thại truyền chỉ
sai Câm y thị vệ dẩn binh ngự lâm đến chùa Kim quang, dẫn yêu tặc về đền tra vấn.
Tam Tạng tâu rằng:
- Tuy Cẫm y thị vệ mạnh
bạo mặc lòng, song phải có đệ tử tôi đi theo, mới bắt đặng.
Vua Tế Thại phán hỏi rằng:
- Ðệ tử thầy ở đâu?
Tam Tạng chỉ Hành Giả mà
tâu rằng:
- Nó đứng chắp tay dưới
thềm đó.
Vua Tế Thại ngó ra kinh
hãi phán rằng:
- Thầy tốt quá chừng,
sao đệ tử dị hình như vậy?
Tôn Hành Giả nói trước rằng:
- Bệ Hạ nhắm tài tướng
mà chọn người, khác nào lấy thùng mà lường nước biển! Nếu chọn người tốt tướng
thì bắt làm sao đặng yêu?
Vua Tế Thại hết giựt
mình, liền vui vẻ phán rằng:
- Thánh tăng nói phải lắm!
Trẩm bây giờ không luận tướng mạo, miễn bắt yêu lấy bữu bối lại là quý mà thôi.
Phán rồi, truyền quan
đương giá dọn kiệu tám người khiêng, và lọng vàng với đồ lể bộ; mời Tôn Hành Giả
lên kiệu, Cẫm y thị vệ theo hầu, quân nạt đường inh õi.
Giây phút đến chùa Kim
quang, Sa Tăng, Bát Giới ngở là khâm sai vưng chỉ bắt yêu, nên anh em ra nghinh
tiếp; ngó thấy Tôn Hành Giả ngồi chong ngóc trong kiệu, Bát Giới cười ngất nói
rằng:
- Ðại ca đả huờn hình củ
rồi!
Tôn Hành Giả bước xuống
kiệu hỏi rằng:
- Ta huờn hình cũ làm
sao?
Bát Giới nói:
- Anh ngồi kiệu lớn, có
người che lọng vàng, thì huờn hình cũ là hầu vương khi trước.
Tôn Hành Giả nói:
- Mau mau dẫn cặp yêu giải
đến bệ rồng cho Hoàng Thượng tra vấn.
Bát Giới dẫn một đứa, Sa
Tăng dẫn một đứa đi theo.
Còn Tôn Hành Giả lên kiệu
khiêng thẳng đến triều.
Ðoạn giải hai con yêu
vào thềm ngọc, Vua Tế Thại bước xuống ngai, dắt tay Tam Tạng đi coi yêu tặc, bá
quan văn võ cũng theo xem. Ngó thấy có một con yêu gò má có triềm mặc giáp đen,
mỏ nhọn răng sắt lẽm! Còn một con yêu kia da trơn bụng lớn, miệng rộng răng
dài. Ấy là cá leo thành tinh.
Vua Tế Thại phán hỏi rằng:
- Các ngươi là yêu quái ở
đâu, phe đảng bao nhiêu, tên họ chi, ăn trộm bửu bối năm nào, phải khai cho trẫm
rõ?
Hai con quái quì xuống
tâu rằng:
- Cách ba năm trước ngày
mồng một tháng bảy, Vạn Thánh long vương ở phía đông nam cách thành vua trăm dặm,
tại núi Loạn thạch, động Bích ba dưới đáy ao lớn. Vạn Thánh long vương sanh đặng
Vạn Thánh công chúa, kén Cửu Ðầu phò mã thần thông quãng đại, ngày mồng một
tháng bảy, cha vợ chàng rễ đồng đến tháp vàng hóa mưa huyết một đám, rồi ăn cắp
hột Xá lợi trên tháp đem về động Bích ba, Vạn Thánh công chúa lại ăn trộm cỏ
chi của Tây vương mẫu đêm về lấy hột xá lợi để trên bụi cỏ ấy cho êm, hào quang
chiếu sáng bằng hai, ban đêm càng tỏ hơn ban ngày nữa. Phò Mã sai chúng tôi đi
thàm thính, chớ chúng tôi không phải là kẻ ăn cắp báu này. Nay bị bắt thì cứ
thiệt khai ngay, chẳng hề nói dối.
Khi ấy Vua Tế Thại nghe
rõ, liền phán hỏi rằng:
- Ðã khai rõ ràng, sao
còn giấu tên họ?
Bôn ba nhi Bá tâu rằng:
- Tôi là Niêm ngư tinh,
hiệu Bôn ba nhi Bá. Còn thằng này là Hắc ngư tinh, hiệu Ba bá nhi Bôn.
Vua Tế Thại truyền Cẩm y
thị vệ giam hai con quái vào ngục. Và ban chỉ tha hết các sãi chùa Kim quang.
Tức thì truyền dọn yến
chay tại đền Kỳ lân mà đãi yến, tạ ơn bốn thầy trò Ðường Tăng bắt đặng yêu
gian.
Khi bốn thầy trò ngồi
vào tiệc, Vua Tế Thại phán hỏi rằng:
- Chẳng hay pháp danh
thánh tăng là chi?
Tam Tạng chắp tay tâu rằng:
- Bần tăng họ Trần, pháp
danh Huyền Trang, nhờ ơn Thiên tử cho họ Ðường theo hiệu nước, lại đặt hiệu là
Tam Tạng.
Vua Tế Thại phán hỏi rằng:
- Còn mấy vị cao đồ họ
tên chi?
Tam Tạng tâu rõ vân vân.
Rồi thầy trò đồng ăn tiệc.
Vua Tế Thại bưng chén rượu
đưa cho Tam Tạng và phán rằng:
- Xin thánh tăng định
ông sãi nào đem binh bắt yêu ăn trộm?
Tam Tạng tâu rằng:
- Nhứt định học trò lớn
của tôi là Tôn ngộ Không đi toàn thắng.
Tôn Hành Giả vòng tay
nói rằng:
- Tôi xin phụng mạng.
Vua Tế Thại phán rằng:
- Tôn trưởng lão đã chịu
đi mà muốn dụng bao nhiêu nhơn mã?
Khi ấy Bát Giới nghe nói
nín không đặng, liền nói lớn rằng:
- Binh mã bao nhiêu mà cự
cho lại yêu quái! Nay tôi đã no say cũng cám ơn Bệ hạ; tôi xin theo trợ chiến với
sư huynh, bắt yêu quái dường như nháy mắt.
Vua Tế Thại mừng rỡ phán
rằng:
- Anh em chúng tôi có
binh khí tùy thân chớ đồ tầm thường dùng sao cho xứng?
Vua Tế Thại liền rót hai
chén rượu lớn, đưa cho Hành Giả và Bát Giới mà phán rằng:
- Hai vị trưởng lão uống
chén rượu cho thêm oai.
Hai anh em uống rồi, xin
dẫn cặp yêu ra, đặng đem theo làm cớ.
Vua Tế Thại truyền Cẩm y
thị vệ dẫn cặp yêu ra.
Hai anh em một người cặp
nách một con yêu, đồng đằng vân bay thẳng qua hướng Ðông Nam.
Bởi vì tôi chúa xem tài
lực,
Mới biết thầy trò thiệt
thánh tăng.
----------------------------------------------
Hai thầy đánh quái vỡ long cung
Các thành trừ yêu thâu bửu bối
Khi ấy chúa tôi kinh
hãi, lạy thinh không rồi lạy Tam Tạng và Sa Tăng.
Vua Tế Thại phán khen rằng:
- Quả nhơn mắt thịt, ngỡ
lịnh đồ có sức mạnh nên bắt đặng yêu quái mà thôi. Bây giờ thấy đằng vân mới biết
thần tiên giáng hạ! Xin Lão Phật và Bồ Tát từ bi miễn chấp.
Bá quan văn võ thấy vua
kính trọng Tam Tạng, Sa Tăng như vậy, càng cung kính mười phần.
Nói về Tôn Hành Giả với
Bát Giới đằng vân tới núi Loạn thạch, đứng trên miệng ao Bích ba, Tôn Hành Giả
hóa thiết bãng ra cái dao, cắt tai Hắc ngư tinh và môi dưới Niêm ngư tinh, rồi
nói rằng:
- Có Tề Thiên đại thánh
là Tôn gia gia ở đây, bảo nó đem bữu bối trả lại cho mau, kẻo chết hết cả lũ!
Nói rồi quăng cặp yêu xuống
ao.
Hai con quái ấy mang xiềng
lặn mất, chạy vào cung báo rằng:
- Ðại vương ôi, chắc là
mang hại!
Khi ấy Vạn Thánh long
vương đương ngồi uống rượu với Cửu Ðầu phò mã.
Xảy nghe tin ấy, liền
ngưng chén rượu hỏi rằng:
- Chuyện chi mà mang tai
mắc họa?
Hai con quái ấy thưa rằng:
- Chúng tôi đi tuần tháp
hồi hôm, chẳng ngờ Ðường Tăng và Hành Giả quét tháp, chúng tôi bị Tôn Hành Giả
bắt xiềng lại đem giải tới đền. Nay Tôn Hành Giả và Bát Giới dẫn chúng tôi đến
mé ao, cắt tai và môi dưới lại tha về mà dặn rằng: Có Tề Thiên đại thánh Tôn
gia gia đến đòi bửu bối, bảo Ðại vương đem trả cho mau.
Vạn Thánh long vương
nghe nói hồn vía lên mây, run lặp cặp nói với phò mã rằng:
- Hiền tế ôi! Phải là ai
còn dám đôi co, chứ như nó chẳng nên cự địch.
Cửu Ðầu phò mã cười rằng:
- Xin nhạc phụ đừng lo
việc ấy làm chi. Bởi ngu tế tập rèn võ nghệ từ nhỏ đến nay, bốn biển cũng biết
danh hết thảy. Tôi từng cự với nhiều tay hào kiệt, nay lại sợ nó hay sao? Ðể
tôi ra đánh ba hiệp, đem thủ cấp hai gã vào nạp trước đền.
Nói rồi nai nịt, cầm cái
Nguyệt nha sản nhảy lên mặt nước kêu lớn hỏi rằng:
- Tề Thiên đại thánh nào
ở đâu, sao dám đến đây nạp mạng?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôn gia gia của ngươi ở
đây?"Cửu Ðầu phò mã nói:
- Ta nghe tiếng ngươi là
sãi thỉnh kinh, sao lại gánh việc trần tục? Ta ăn cắp bữu bối nước Tế Thại,
cũng không can cớ chi ngươi? Sao lại hành hà binh tướng ta, hãy còn tìm tới đây
mà gây gổ nữa?
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Ngươi nói nhiều điều
không thông lắm! Ta tuy không phải tôi con nước Tế Thại mặc lòng, song tại
ngươi mưa ố tháp vàng, ăn trộm bửu bối, báo hại các sãi chùa Kim quang bị hàm
oan khảo chết nhiều mạng! Những sãi còn sống thì bị xiềng tỏa mấy năm nay! Ta
cũng là sãi tu hành, lẽ nào chẳng cứu người đồng đạo?
Cửu Ðầu phò mã đáp rằng:
- Nói như vậy thì chắc
ngươi quyết tranh cao thấp! Lời xưa nói: Việc võ chẳng nên dùng, vì một thác một
sống. Nếu ta giao chiến e rủi ro thiếu kẻ khinh.
Tôn Hành Giả nghe nói nổi
giận hét lớn rằng:
- Loài yêu quái tài phép
bao nhiêu, mà dám khoe mình như vậy.
Nói rồi giá thiết bãng đập
liền.
Cửu Ðầu phò mã đưa Nguyệt
nha sản đỡ rồi đánh lại hai mươi hiệp đồng lực, chưa biết hơn thua.
Bát Giới thấy hai người
mè trận liền lén ra sau lưng Cửu Ðầu phò mã, giơ đinh ba đập đùa. Chẳng ngờ Cửu
Ðầu phò mã cốt là chín đầu, tới mười tám con mắt, nên ngó thấy Bát Giới ở sau
lưng mới giữ gìn trước.
Khi ấy Bát Giới đập xuống
một cái, Cửu Ðầu phò mã giơ cán Nguyệt nha sản đỡ liền. Tôn Hành Giả đập một
Thiết bãng, Cửu Ðầu phò mã đưa lưỡi Nguyệt nha sản ra đỡ, cán đỡ với Bát Giái,
lưỡi cự với Ngộ Không! Rán chịu đặng sáu bảy hiệp, Cửu Ðầu phò mã liệu bề cự
không lại liền nhào xuống một cái, hiện nguyên hình là thú chính đầu lại có cặp
cánh, hình tướng dữ dằng! Bát Giới xem thấy kinh hãi nói rằng:
- Anh ôi! Tôi thuở nay
chưa thấy con gì dị kỳ như vậy, không phải cầm cũng không phải thú, chẳng biết
nó là vật gì sanh ra!
Tôn Hành Giả nói:
- Ta cũng lấy làm lạ
lùng, vì chưa từng thấy. Vậy thì chúng ta đuổi theo đánh nó cho mau.
Nói rồi đồng đằng vân
bay theo. Con thú ấy quạt cánh bay đảo qua gần Bát Giái, giữa lưng ló ra một
cái đầu rất dài, miệng lớn va đỏ như chậu máu, táp đầu Bát Giới kéo xuống ao
Bích ba.
Rồi hiện hình người nắm
đầu Bát Giới vật xuống trước sân, truyền tiểu yêu trói lại, rồi khiêng Bát Giới
về dinh.
Vạn Thán long vương mừng
rỡ khen rằng:
- Thiệt hiền tế có tài mới
bắt đặng nó.
Nói rồi truyền dọn tiệc
rượu ăn mừng.
Nói về Tôn Hành Giả ngó
thấy yêu tinh bắt Bát Giới thì ngẩm nghĩ rằng:
- Con yêu nầy thiệt dữ
quá! Nếu ta về thuật lại chi khỏi chúa tôi nước Tế Tại cười chê. Còn tính bề
đánh thì có một mình, cự sao lại chúng nó. Vì ta đánh dưới nước không quen. Chi
bằng đi thám thính coi thể nào, rời tính mới đặng.
Nghĩ rồi hóa ra con cua,
nhãy xuống ao lặn như khi trước, vì đường cũ đã quen. Bò tới ngoài rào thấy Vạn
Thánh long vương nội nhà ăn tiệc, Tôn Hành Giả không dám bò gần. Ngó thấy mấy
con tôm và mấy con cua đương chơi giởn, Tôn Hành Giả men lại hỏi thăm rằng:
- Phò Mã gia gia bắt được
hòa thượng mỏ dài, còn sống hay chết?
Mấy con cua đáp rằng:
- Hãy còn sống, bị trói
tại hiên Tây, nó đương rên hì hì đó.
Tôn Hành Giả nghe nói,
lén bò qua mé Tây, thiệt thấy Bát Giới bị trói vào cây cột, đương rên siết vì bởi
trầy đầu.
Khi ấy Tôn Hành Giả bò lại
gần, kêu:
- Bát Giái.
Rồi lấy càng kẹp đứt sợi
dây. Lại bảo rằng:
- Mau lén trốn đi cho khỏi.
Bát Giới nói:
- Anh ôi! Ðinh ba tôi nó
cất trong đền. Nếu tôi lén trốn đi tay không; rủi gặp nó lấy chi mà đỡ gạt?
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi hãy ra ngoài hè
chờ ta một chút thì có.
Nói rồi liền tàng hình
vào đền, lấy Ðinh ba đưa cho Bát Giái.
Bát Giới mừng rở nói rằng:
- Anh lên mé ao hờm đó,
để Lão Trư thừa cơ xông vào phá đền, nếu mặc may thắng trận cũng tốt, bằng thua
thì chạy lên mé ao, sẳn có anh tiếp cứu.
Tôn Hành Giả y kế đi liền.
Còn Bát Giới vác Ðinh ba
vào đền đụng ai đập nấy. Loài thủy tộc kinh hãi vào báo rằng:
- Hòa Thượng mỏ dài bứt
dây rồi xông vào đền làm hổn.
Vạn Thánh long vương và
Cửu Ðầu phò mã trở tay không kịp, chạy vào cung trốn với nhau. Bát Giới thừa thắng
phá cửa đập đồ tan nát.
Còn Cửu Ðầu phò mã đem
công chúa giấu vào cung, rồi lấy Nguyệt nha sản ra mở cửa cung nạt rằng:
- Mi là đứa thô tục, sao
dám làm cho gia quyến ta giựt mình?
Bát Giới đáp rằng:
- Chuyện nầy chẳng phải
tại ta đâu! Bởi ngươi rước ta về mà phá nhà đó. Ngươi muốn êm thì trả bửu bối lại,
đặng đem về cho vua Tế Thại thì thôi. Bằng không thời ta giết hết cả ổ.
Cửu Ðầu phò mã nổi xung,
nghiến răng đánh với Bát Giái.
Khi ấy Vạn Thánh long
vương đã hết hãi kinh, liền dẫn Long tử Long tôn kéo binh yêu trợ chiến với phò
mã.
Bát Giới biết thân mình
không ai tiếp, nên bại tẩu rồi chạy lên mé ao.
Vạn Thánh long vương dẩn
con cháu theo đuổi riết.
Tôn Hành Giả thấy Bát Giới
nhảy lên rồi, thì cầm Thiết bãng hờm đó.
Xảy thấy Vạn Thánh lão
long vương ló đầu lên, Tôn Hành Giả xáng Thiết bãng nhằm đầu Vạn Thánh long
vương bể nát sọ, máu ra đỏ ao, thây phơi mặt nước Long tử, Long tôn kinh hãi chạy
mất. Cữu Ðầu phò mã đem thây cha vợ về cung.
Còn Tôn Hành Giả và Bát
Giới không theo, ngồi tại mé ao đàm đạo.
Xảy nghe gió thổi vo vo,
từ hướng Tây thổi qua hướng Nam thấm thoát.
Tôn Hành Giả coi rõ là
Nhị Lang hiển thánh đi săn với sáu người em, có dắt muông và đem ó.
Còn bảy anh em mang cung
tên và cầm khí giái, đi bộ hăm hở mười phần! Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Ấy là ngặt hổ mặt với
anh Hiển thánh, vì khi trước bắt mình.
Nghĩ rồi nói rằng:
- Hiền đệ, hãy đón đầu mấy
người ấy mà kêu rằng:
- Chơn quân, xin dừng lại
một chút. Ðợi Hiển thánh trụ lại, ta sẽ ra mắt hỏi thăm.
Bát Giới y lời, nhảy lên
mây, đón đầu kêu lớn rằng:
- Xin chơn quân dừng lại
một chút, có Tề Thiên đại thánh muốn xin ra mắt.
Nhị Lang hiển thánh trụ
lại hỏi rằng:
- Tề Thiên đại thánh
đang ở đâu?
Bát Giới nói:
- Ở dưới chơn núi Loạn
thạch.
Nhị Lang hiển thánh truyền
sáu em đồng xuống ra mắt Tề Thiên đại thánh.
Tôn Hành Giả kêu tặng Nhị
Lang hiển thánh là đại ca.
Nhị Lang hiển thánh nắm
tay Hành Giả mà hỏi rằng:
- Ðại Thánh khỏi nạn,
nay đã tu hành không bao lâu cũng thành công, tôi lấy làm mừng lắm!
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi chưa biết ngày nào
mà thành công! Nay đi ngang nước Tế Thại, gặp các sãi mắc hàm oan, vì yêu tinh
trộm bửu bối trên tháp, nên tôi đi đánh yêu mà đòi bữu bối, thời may thấy đại
ca nên tôi mừng thầm, muốn cầu anh trợ lực, song chẳng biết có thương em mà
giúp chăng?
Nhị Lang hiển thánh cười
rằng:
- Tôi ở không vô sự, nên
săn bắn loài hồ ly mà giải buồn, cũng có ý cứu dân luôn thể. Nay Ðại Thánh đã cậy,
lẽ nào chúng tôi chẳng hết lòng? Song chẳng hay con quái ấy tên chi. Ở động nào
làm lộng như vậy?
Tôn Hành Giả nói:
- Ðại ca quên hay sao?
Ðây là núi Loạn thạch, có ao Bích ba.
Vạn Thánh Long vương là
đầu giọc.
Nhị Lang hiển thánh nghe
nói sững sờ! Liền hỏi rằng:
- Vạn Thánh Lão long
không hay sanh sự, lẽ nào lại ăn trộm bữu bối trong chùa?
Tôn Hành Giả thuật chuyện
rể Vạn Thánh ăn trộm bữu bối vân vân...rồi nói rằng:
- Tôi đã đập Vạn Thánh
Lão Long chết rồi, nên chúng nó đương tẩn liệm. Anh em tôi thương nghị, muốn đi
khiêu chiến, thời này gặp anh trợ lực chắc đắc thắng chẳng sai.
Nhị Lang hiển thánh nói:
- Ðã giết Lão Long rồi,
thì thừa dịp nầy đánh bắt Cửu Ðầu phò mã và trừ các yêu tinh.
Bát Giới liền nói:
- Phải phải, ngặt trời gần
tối, biết tính làm sao?
Nhị Lang hiển thánh nói:
- Tôi có đem đồ ăn và rượu
theo đây. Vậy thì anh em đồng lên núi, ăn uống cho vui, rạng ngày sẽ khiên chiến.
Tôn Hành Giả và Bát Giới
y lời, đồng lên non uống rượu, nương màn trời chiếu đất, nhờ quạt gió đèn
trăng.
Rạng ngày Bát Giới còn
hơi xoàng xoàng, liền đứng dậy xách đinh ba nói rằng:
- Trời sáng rồi, lão Trư
đi khiêu chiến.
Nói rồi xách xăn áo, nhảy
xuống ao Bích ba.
Lúc ấy Long tử đương bận
áo tang, ôm thây cha mà khóc, còn Long tôn với phò mã đương sửa soạn quan tài
đàng sau.
Vừa ưa Bát Giới xông
vào, đập Long tử một Ðinh ba chết tốt!
Long bà vừa mới ló ra
ngó thấy, liền sửng sốt chạy vào cung khóc rống lên rằng:
- Hòa Thượng mỏ dài đập
con ta chết.
Cửu Ðầu phò mã nghe nói
nổi nóng, cầm Nguyệt nha sản dẩn Long Tôn ra trước đánh liền. Bát Giới và đánh
và chạy, tới ao liền nhảy lên trên.
Cửu Ðầu phò mã và Long
tôn nhảy theo hổn chiến, bị Tôn Hành Giả và Thất thánh phủ vây, bằm Long tôn đứt
làm hai đoạn!
Khi ấy Cửu Ðầu phò mã cự
không lại, liền hiện nguyên hình quạt cánh bay cao 2 trượng. Nhị Lang hiển
thánh lấy cung và đạn vàng bắn lên, con thú Cửu Ðầu tràng khỏi, liệng ngang muốn
xớt Nhị Lang hiển thánh, chẳng ngờ con Hạo thiêu khuyển ở sau lưng Nhị Lang hiển
thánh thấy con quái ấy ló cái đầu sau lưng ra, thì con chó nhảy bổ lên cắn
ngang cần cổ đứt nghiến, máu chảy ròng ròng!
Con quái ấy kinh hoàng,
vỗ cánh bay thẳg qua biển Bắc, Bát Giới quyết đuổi theo; Tôn Hành Giả cản rằng:
- Nó đã túng cùng mình
chẳng nên đuổi. Vã lại nó bị chó cắn đứt đầu, không lẽ sống đặng. Ðể ta biến
hình nó, ngươi rẻ nước ra đi và giả đò theo đuổi, đặng ta vào cung gạt Công
Chúa đưa bửu bối cho thành công.
Nhị Lang hiển thánh nói:
- Nói như vậy cũng phải,
song để giống độc ấy sanh sản ra nhiều, chắc đời sau bị hại!
Thiệt quả như vậy, nên
nay còn có giống thú chín đầu có cánh, mà sau lưng máu nhểu ướt hoài, gọi là Cửu
đầu trùng đích huyết, là giống ấy lai sanh.
Khi ấy Bát Giới y lời
Hành Giả, theo đuổi phò mã giả luôn luôn.
Phò Mã giả làm bộ thối
lui. Vạn Thánh công chúa hỏi:
- Phò Mã hãi kinh chuyện
chi vậy?
Phò Mã giả nói:
- Bát Giới thừa thắng đuổi
theo, ta sợ nó vào đến đáo soát cỏ chi và xá lợi. Nên ta chạy vào trước bảo
nàng đưa hai món ấy ta cất cho kỹ càng.
Công Chúa mắc kế, vào
phòng lấy cái hộp bằng vàng và cái hộp bằng ngọc đựng báu xá lợi, cái hộp ngọc
đựng cỏ linh chi, đều còn nguyên hiện.
Phò Mã giả lấy lận lưng
rồi bôi mặt, hiện nguyên hình Hầu Vương!
Vạn thánh công chúa thất
sắc, biết mình mắc mưu, liều mạng kéo lưng giựt hộp. Chẳng ngờ Bát Giới chạy tới,
đập công chúa chết ngay.
Long bà hoảng hồn chạy đại.
Bát Giới đuổi theo, Tôn
Hành Giả can rằng:
- Ðừng có giết hết, để bắt
sống Long bà dẫn về nạp làm tang.
Bát Giới nghe nói thôi
đánh, Long bà hiện nguyên hình, Bát Giới bắt rồng cái dẫn lên miệng ao, Tôn
Hành Giả đi theo bén gót.
Ðoạn Tôn Hành Giả lên
mé, đưa hai cái hộp cho Nhị Lang hiển thánh xem và nói rằng:
- Nhờ oai huynh trưởng
nên trừ đặng loài yêu, và thâu bửu bối về nước Tế Thại.
Nhị Lang hiển thánh kiếu
rằng:
- Nay Ðại Thánh đã thành
công rồi, anh em tôi đồng từ giã.
Nói rồi bảy anh em đằng
vân về Quán giang khẩu.
Còn Tôn Hành Giả bưng
hai cái hộp, Tôn Hành Giả kéo rồng cái, đồng đằng vân về đền. Các sãi chùa Kim
quang đồng lạy mừng, chúa tôi đều bái tạ.
Tôn Hành Giả nói:
- Chúng tôi đã giết loài
yêu và lấy bửu bối lại, có dẫn rồng cái là Long bà theo đây.
Vua Tế Thại mừng rỡ ngợi
khen, truyền dọn yến chay thiết đãi. Tam Tạng tâu rằng:
- Khoan đã, xin đợi học
trò tôi để bửu bối lên tháp như xưa, rồi sẽ hầu tiệc.
Vua Tế Thại phán hỏi rằng:
- Long bà là rồng cái,
mà biết nói tiếng người chăng?
Bát Giới nói:
- Long bà là vợ Vạn
Thánh long vương, lẽ nào không biết nói tiếng người, thì khai việc ăn trộm bửu
bối cho rõ?
Long bà khai rằng:
- Tôi chẳng hề dụ vào việc
ăn trộm bữu bối, ấy là chồng tôi nghe lời thằng rễ bất lương là Cửu đầu Trùng,
ba năm trước làm mưa huyết rồi ăn trộm hột xá lợi.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Còn cỏ linh chi nầy,
ngươi ăn trộm của ai?
Long bà nói:
- Vạn thánh công chúa là
con gái tôi lén tới trước đền Linh hư bứng bụi cỏ chi chín lá. Nếu hột xá lợi để
gần cỏ linh chi, thì ngàn năm cũng chiếu sáng không lu, như lấy bụi cỏ ấy quét
xuống đất, cũng chiếu hào quang muôn trượng. Nay người đã lấy bữu bối lại thêm
đoạt cỏ linh chi, thì cũng nên tha tôi làm phước! Vì đã giết chồng con và cháu
nội của tôi, với công chúa, tính là bốn mạng.
Tôn Hành Giả nói:
- Phải, nội nhà không lẽ
gian hết, cũng nên thứ tội cho ngươi. Song ngươi phải ở hoài chỗ nầy mà giữ gìn
cái tháp mới đặng!.
Long bà nói:
- Thà sống cực cũng còn
hơn thác, sai việc chi tôi cũng phải vưng.
Tôn Hành Giả truyền đem
xiềng lại, lấy dùi dùi xương cổ Long bà xỏ dây sắt xiềng vào cột tháp. Rồi mời
vua quan vào chùa, xem để bửu bối trên tháp.
Khi ấy vua quan và Tam Tạng,
Sa Tăng đồng đến chùa thấy Tôn Hành Giả đem bửu bối lên từng thức mười ba để hột
xá lợi trong bình bằng ngọc. Rồi niệm chú thâu Chư thần mà truyền thinh không rằng:
- Các thần phải nhớ cứ
ba ngày cho Long bà ăn no một bữa, giữ như vậy luôn luôn, nếu sai ngoa thì ta xử
tử.
Tôn Hành Giả dặn vừa dứt
lời, nghe tiếng dạ thinh không, ai nấy đều lấy làm lạ!
Khi ấy Tôn Hành Giả cầm
bụi cỏ linh chi quét mười ba từng tháp, hào quang chiếu sáng thấu trời. Quét rồi
đem bụi cỏ ấy để theo bình ngọc.
Vua quan thấy bửu bối
chiếu sáng hơn xưa càng thêm mừng rỡ.
Vua Tế Thại tạ ơn rằng:
- Nếu không có lão Phật
với ba vị Bồ Tát đến đây, thì làm sao mà minh được việc oan ức.
Tôn Hành Giả nói:
- Bệ Hạ ôi! Hai chữ Kim
quang không tốt, vì mau sáng chẳng bền! Ðể tôi cải hiệu chùa là Phục Long Tự,
thì càng tốt hơn xưa.
Vua Tế Thại y lời, truyền
thay tấm biển khác, đề bảy chữ như vầy:
- Sắc kiến Hộ Quốc Phục
Long Tự.
Truyền chỉ rồi mời bốn
thầy trò ngồi vào tiệc, đãi đằng càng hậu hơn xưa. Mản tiệc rồi truyền đòi thợ
vẽ hình bốn thầy trò, đề danh hiệu rõ ràng, treo tại lầu Ngũ phụng, rồi đem bạc
vàng châu báu đền ơn, thầy trò không nhận vua kiếp truyền bày loan giá đặng đưa
bốn thầy trò.
------------------------------------------
Núi Kinh Cát, Ngộ Không ra sức
Am Mộ Tiên, Tam Tạng ngâm thơ
Nói về Vua Tế Thại thấy
bốn thầy trò không chịu bạc vàng châu báu, vua liền truyền chỉ quan đương giá sắm
sửa y phục, và gói cơm khô cho nhiều. Rồi phê điệp thông quan, đóng ấn rồi giao
cho Hành Giả. Truyền dọn xe kiệu đưa bốn thầy trò ra khỏi thành.
Vua quan và các sãi theo
đưa trọng thể.
Ðược hai mươi dặm, vua
tôi liền từ giã về thành.
Còn sáu mươi sãi không
chịu về, kẻ muốn theo hầu hạ, người muốn tới Tây thiên.
Tôn Hành Giả biết xác
phàm đi không đặng, nên nhổ một nắm lông quăng ra niệm chú hóa bầy Beo và Cọp
đón đường.
Lúc nầy sáu mươi sãi
nhát đồng khóc chạy về chùa, không muốn đi theo qua Tây Phương nữa.
Khi ấy Tôn Hành Giả thâu
lông lại, Tam Tạng giục ngựa thẳng xông, bốn thầy trò đi tới tết, lần lần tới rầm
tháng giêng.
Khi ấy Tam Tạng thấy hòn
không cao, mà dài quá; trên núi có đường đi rất rộng rãi, ngặt nhánh táo chà
gai dẻ ra cản đường, khúc thì dây sắn, dây thần thông, đây mây bịt bùng baỏphu,
tuy có đường mà khó nổi đi! Tam Tạng xem rồi kêu Hành Giả mà nói rằng:
- Ðồ đệ ôi, đường ở dưới
mà gai và dây cóc bủa lên, trừ ra con rắn thì đi đặng, ước sức các ngươi khòm
lưng đi cũng còn đụng, huống chi ta cưỡi ngựa, đi làm sao qua khỏi núi nầy?
Bát Giới nói:
- Không khó gì đâu, tôi
sẳn cao cỏ đây, dầu tám người khiêng kiệu cũng có đường đi.
Tam Tạng nói: Tuy ngươi
sức mạnh mặc lòng song đường này rất dài, dọn sao cho xiết.
Tôn ngộ Không nhắm phỏng,
đường dài mấy mươi dặm mà cùng!
Tôn Hành Giả phụng mạng
nhảy lên mấy ngó xuống, xem thấy lắc đầu, liền nhảy xuống thưa rằng:
- Thầy ôi! Tôi coi nó
giai giai ngàn ngạn, không biết tới đâu mà cùng, e khi dài tới trót ngàn dậm!
Tam Tạng thất sắc than rằng:
- Như vậy làm sao mà đi
qua cho khỏi?
Bát Giới cười rằng:
- Muốn qua cho khỏi thì
đi theo lão Trư.
Nói rồi niệm chú, ngay
lưng một cái, biểu:
- Dài dài.
Tức thì cao hai trăm thước
mộc. Rồi giơ đinh ba giá vài cái, biểu:
- Biến biến!
Cào cỏ dài ba mươi trượng.
Hai tay cầm cào cỏ dọn đường gai gốc và dây bịt bùng đều đứt cả hết, Bát Giới
cào dẹp lại đường rộng thinh thinh.
Tam Tạng mừng rỡ mười phần
cỡi ngựa đi theo Bát Giái, Tôn Hành Giả đi trước vít gai gốc, Sa Tăng gánh đồ
hành lý theo sau, đi trọn một ngày đặng một trăm mười dặm, tới một khoảng đất
không, có một tấm bia đá vòng nguyệt dựng giữa đường, có khắc ba chữ lớn là
Kinh cát lãnh, dưới ba chữ ấy có hàng chữ nhỏ như vầy:
Kinh cát bông phan bát
bá lý,
Cổ lai hữu lộ tiểu nhơn
hành.
Thích nôm:
Dặm thẳng tám trăm nhiều
táo mọc,
Ðường ngay cả núi thì ai
đi.
Bát Giới đọc hai câu liễn
rồi cười rằng:
- Ðể lão Trư tiếp thêm
hai câu nữa cho thành bài thi tứ tuyệt.
Nói rồi ngâm rằng:
Tự kim Bát Giới năng
khai phá,
Trực thấu Tây Phương lộ
tận bình.
Thích nôm:
Từ nay Bát Giới công bồi
sửa,
Thấu tới Tây Phương đất
trống trơn.
Tam Tạng mừng lòng, xuống
ngựa giã ơn rằng:
- Ðồ đệ ôi, thiệt người
có công dọn đường mệt mõi quá sức, vậy thì thầy trò ngũ đỡ một đêm mai sáng sẽ
đi?
Bát Giới nói:
- Sư phụ nghỉ làm chi, sẳn
sáng trăng đi luôn trót thể.
Tam Tạng y lời, đi một
đêm tới sáng, rồi đi thẳng tới chiều, xảy nghe gió thổi tợ tờn, tre kêu giống
sáo, coi lại cho kỹ là cái miễu hoang trước mặt, xung quanh tòng há trước mai,
phong cảnh rất xinh không có gai chông chi hết.
Tam Tạng liền xuống ngựa
ngồi nghỉ.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Chỗ này có yêu khí chẳng
khá ngồi lâu.
Nói vừa dứt lời xảy có
trận gió thổi tới, ở sau miễu có một ông già chống gậy đi trước, lại có một con
quỷ mặt xanh, nah bạc tóc đỏ, mình trần, đội mâm bánh đi theo ông già ấy; đồng
quì xuống trước mặt Tam Tạng, ông già ấy thưa rằng:
- Ðại Thánh ôi, tiểu thần
là Thổ Ðịa núi Kinh cát nầy, hay đại thánh đến đây nên chúng tôi nghinh tiếp,
song chẳng biết lấy chi thiết đãi, xin dâng một mâm bánh phục linh, trước là
tôn sư đỡ lòng, sau ba vị nhặm ít nhiều lấy thảo. Vì đường xa tám trăm dặm, mà
không có nhà ai.
Bát Giới nghe nói rất mừng
bước lại lấy bánh.
Tôn Hành Giả hét lớn rằng:
- Khoan đã, đừng có nóng
ăn!
Nói rồi chỉ ông già mà
nói lớn rằng:
- Ngươi chẳng phải là
người lành, sao dám mạo danh Thổ Ðịa, ấy là tại ngươi muốn gạt Lão Tôn! Hãy coi
thiết bãng!
Nói rồi giá thiết bãng,
ông già ấy cặp nách Tam Tạng hóa gió bay mất!
Khi ấy Tôn Hành Giả và
Sa Tăng, Bát Giới đồng hãi kinh đi kiếm thầy tỏ mỏ!
Còn ông già và con quỷ ấy
đem Tam Tạng tới nhà đá để xuống, nắm tay Tam Tạng mời ngồi mà nói rằng:
- Thánh tăng đừng hãi
kinh, tôi không phải người quấy: Thiệt là Thập bát Công ở núi Kinh cát, thấy
trăng thanh gió mát, nên mời Thánh tăng làm thơ cho vui.
Tam Tạng nghe nói tỉnh hồn,
coi lại trăng tỏ như ban ngày, tiếng người nói chuyện đông đảo, lóng tai nghe
rõ là ba ông già nói như vầy:
- Vui lắm, vui lắm! Thập
bát Công mời đặng Thánh tăng.
Tam Tạng nhìn ba ông già
ấy, thấy một ông tóc bạc như sương, còn một người tóc mai màu lục đậu; và một
người mặt xanh mét mét, trật áo giơ bụng ốm nhom, đồng bước vào ra mắt. Tam Tạng
đáp lễ, và thưa rằng:
- Ðệ tử có đức hạnh bao
nhiêu, mà các vị tiên ông thương đến?
Thập bát Công cười rằng:
- Thuở nay nghe tiếng
Thánh tăng có đạo đức, nên chúng tôi chờ đợi đã lâu. Nay gặp đặng phỉ tình hoài
vọng. Nếu thánh tăng đành lòng đàm đạo và chơi thơ bài với chúng tôi, thì kẻ
quê mùa đặng mở mang kiến trí h óa.
Tam Tạng bái và h ỏi rằng:
- Xin các vị đại tiên
cho bần tăng biết hiệu?
Thập bát Công nói:
- Ông tóc bạc là Cô trực
Công, ông tóc mai màu lục là Lăng không Tử, ông giơ bụng ốm là Phất vân Tẩu.
Còn tôi là Thập bát Công, hiệu là Khỉnh Tiết.
Tam Tạng thưa rằng:
- Chẳng hay mấy ông xuân
thu đặng mấy?
Cô trực Công không trả lời
mấy mươi tuổi, liền ngâm thơ rằng:
Ta sống ngàn năm cứ ẩn
danh,
Bốn mùa tươi lá chống trời
xanh.
Tuyết sương dày dạn qua
nhiều lắm,
Rồng rắn quanh co uốn mấy
nhành,
Tứ bé chắc bền từng cũi
lục,
Ðến nay ngay thẳng giữ
tu hành,
Chơi cùng lũ quạ rồi xem
phụng,
Mến núi ưa non lánh thị
thành.
Lăng không Tử cười rồi
ngâm thơ rằng:
Ngàn năm sương tuyết chẳng
dun da,
Lớn cội to xương chắc ruột
rà.
Ðêm lặng tiếng như mưa
gió tạ,
Nắng xây bóng tợ ngút
mây qua,
Rể biển uốn khúc mình
không thác,
Phép luyện tươi chong
vóc khá già.
Cầm hạc quá rồng không
phải tục,
Vui miền thanh tịnh dựa
tiên nga.
Phất vân Tẩu cười rồi
ngâm thơ rằng:
Ðã từng gió mát với
trăng trong,
Quân tử ngàn thu tiếng
ngợi không.
Tánh mến phụng hoàng nên
dựa núi,
Tính mê phong thủy mới gần
sông.
Bảy hiền vầy bạn vì bền
cội
Ngàn mắt ưa ta bởi trống
lòng.
Những khác văn chương nhờ
giúp đỡ,
Tuổi cao vui thú ở rừng
tòng.
Thập bát Công cười rồi
ngâm thơ rằng:
Ta cũng ngàn năm giữa
cõi bờ,
Mười phần xanh lẻo vóc
trơ trơ.
Cám ơn mưa móc thường
tươi nhuận,
Nhờ máy càn khôn mới sởn
sơ.
Tám tiết điểm đà ai chẳng
nhượng,
Bốn mùa tươi tốt khách hằng
nhờ.
SaÜn tàn che nắng tiên
càng mến,
Ngồi dựa đờn ca lại đánh
cờ.
Khi ấy Tam Tạng nghe bốn
ông già ngâm thơ rồi, liền chắp tay khen rằng:
- Bốn vị tiên ông đều tuổi
cao, hình dung khác thường lắm, hay là tứ hạo đòi Hớn chăng?
bốn ông ấy nói:
- Chúng tôi không phải bốn
ông già thời Hớn đâu. Thiệt là bốn chú già ở núi Kinh cát. Chẳng hay Thánh tăng
niên kỷ thế nào?
Tam Tạng chắp tay ngâm
thơ rằng:
Bốn chục năm dư khó đã
tường,
Chưa rời bụng mẹ chịu
tai ương.
Mình trôi kể xuống miền
âm địa,
Người vớt đem lên ở phật
đường.
Nuôi tánh xem kinh không
thõa mãn,
Dốc lòng cầu đạo dám
lương khương.
Ngày nay vưng chỉ qua
Thiên trúc,
Gặp mấy tiên ông cảm dụ
thương.
Bốn ông ấy đồng khen rằng:
- Thánh tăng mới ra khỏi
bụng mẹ, đã theo phép tu hành; thiệt là ông sãi thứ nhứt! Nay chúng tôi có phước
mới rước đặng thánh tăng, xin giảng kinh pháp thiền cho anh em chúng tôi hiểu với,
kẻo tấm lòng ao ước thuở nay.
Tam Tạng liền giảng kinh
rằng:
"Phép hiền là thanh
tịnh, phải thông hiểu mới thành. Trước hết phải bỏ sự lo lắng trong lòng, đừng
mê việc trần tục. Bởi vì con người là chẳng dễ, sanh đặng nước Trung Hoa cũng
khá thay! Có phước mới gặp đạo chánh. Ðãlàm con người tại Trung Hoa mà lại gặp
đạo chánh; may biết dường nào! Nên kẻ tu hành phải sửa lòng cho lục căn thanh tịnh.
Lục căn là gì? Lục căn là: Nhãn, nhỉ, lẽ thiệt, thân, ý, nghĩa là con mắt, lổ
tai, lỗ mũi, cái lưỡi, cái mình, cái ỷ. Sáu cái ấy làm sao cho thanh tịnh? Muốn
cho sáu căn thanh tịnh thì con mắt đừng ngó sắc tà, lỗ tai đừng nghe tiếng tà,
lỗ mũi đừng hưỡi hơi tà, cái lưỡi chẳng nếm mùi tà, cái mình chẳng động việc
tà, cái ý chẳng tưởng việc tà. Giữ mình cho thanh tịnh như vậy luôn luôn và làm
lành cứu người thì đặng thành chánh quả"
bốn ông nghe nói, đồng
bái và khen rằng:
- Thánh tăng chơn tu lắm,
giãng mới trúng cội rể phép thiền.
Phất vân Tẩu lại nói rằng:
- Tuy phép thiền dùng
thanh tịnh, song pảhi có thành mới đặng. Còn phép tu hành của chúng tôi lại
khác hơn.
Tam Tạng nói:
- Dầu đạo Phật đạo Lão củng
dùng thanh tịnh làmđầu, đức hạnh làm trước, sao lại khác hơn? Xin cắt nghĩa cho
bần tăng rỏ.
Phất vân Tẩu cười rằng:
đạo của anh em tôi khác
phép thiền xa lắm; nhờ ơn trời đất sanh thành, cảm đức móc mưa nhuần gội Hứng
trăng dang nắng, chịu gió dầm sương, một lá chẳng khô, ngàn nhành hằng rậm. Chẳng
phải như đạo thiền, ở miền Trung Hoa, cầu Phật Tây Phương, đi rách một ngàn đôi
giày rơ, e cũng chưa tới! Sao chẳng xét: Phật tại lòng, lòng là Phật, lòng lành
tu tại xứ cũng thành. Chớ như đạo chúng tôi, thiệt là: Giỏ tre lủng đáy lắm lường
nước, cây sắt không nhành cũng trổ hoa. Ơû một cõi thanh tịnh mà tu hành, cũng
thành chánh quả"
Tam Tạng nghe nói, liền
bái và khen hay. Thập bát Công không cho bái, Lăng không Tử vỗ tay cười ngất
nói rằng:
- Phất vân Tẩu nói lậu rồi,
xin Thánh tăng đừng chấp. Chúng ta lúc nầy chẳng nên luận việc tu hành, hãy làm
thơ giải muộn.
Phất vân Tẩu cười rồi chỉ
nhà đá mà nói rằng:
- Như muốn làm thơ, xin
vào nhà mát của tôi mà ngồi, thưởng nguyệt ngâm thơ mới thú.
Ai nấy đồng nói phải, đứng
dậy đi liền, Tam Tạng cố ý coi trước cửa nhà đó có đề một tấm biển ba chữ: Mộc
tiên am.
Khi ấy bốn ông già mời
Tam Tạng vào ngồi trong nhà mát, xảy thấy con quỷ ở trần, mặt xanh nanh bạc khi
nảy, bưng một mâm bánh phục linh. Rời đem năm chén nước trà thơm phức. Bốn ông ấy
mời Tam Tạng ăn trước. Tam Tạng hồ nghi không dám ăn. Xảy thấy bốn ông ấy ăn
bánh uống nước trà, Tam Tạng mới chấm chút.
Ðoạn ăn uống rồi, Tam Tạng
thấy phong cảnh tốt tươi, mùi hoa bay thơm phức. Ngó ra ngoài trăng tỏ như ban
ngày, lại thêm gió xuân mát mẽ. Tam Tạng vui vẻ hứng chí ngâm một câu thơ rằng:
Lòng thiền tợ nguyệt
không mà rạng.
Thập bát Công ngâm tiếp
một câu rằng:
Thơ tứ như trời mới lại
thanh.
Cô trực Công ngâm một
câu rằng:
Cầu nhiệm có duyên tày gấm
tốt.
Lăng không Tử ngâm một
câu rằng:
Diệu hay chaÜng vít sánh
châu lành.
Phất vân Tẩu ngâm hai
câu như vầy:
Sáu trào sơ thữ văn
chương lấn,
Bốn thể chia ra nhả tụng
rành.
Khi ấy Tam Tạng chấp tay
thưa rằng:
- Ðệ tử thấy cảnh ngâm lỡ
câu thơ, thiệt là múa búa trước của ông Lỗ bang, nay đã biết lỗi! Thơ bốn vị
tiên ông thanh tân mười phần, bần tăng bất tài lấy làm hổ thẹn
Thập bát Công nói:
- Thánh tăng đừng nói
khiêm. Người tu hành có trước có sau; mới toàn chung thĩ, đã có ra câu phá, lẽ
nào không chuyển hết cho trọn bài thơ? Xin tiếp theo kẻo đứt đoạn
Tam Tạng túng phải ngâm
thúc hai câu kết như vầy:
Nước chữa kịp sôi năm vận
đủ,
Ngâm qua mát mẽ cả thân
mình.
Thập bát Công khen rằng:
- Câu kết thanh tân lắm!
Thánh tăng là người đại tài, chúng ta chaÜng nên làm thơ liên cú. Xin thánh
tăng xướng riêng một bài, đặng anh em chúng tôi ráng họa theo nguyên vận.
Tam Tạng túng phải cười
trời, đặt một bài thơ tự thuật, là thuật chuyện mình như vầy:
Lòng thành nương cậy đến
Tây Phương,
Quyết thỉnh chơn kinh
giáp Ðại Ðường.
Cây báu trổ bông in ngọn
bút,
Tòa sen hé nhụy phất mùi
hương.
Ba ngàn thế giái còn xa
xắc,
Trăm thước cần phang đã
chán chường.
Miển đặng xác phàmthay cốt
ngọc,
Vui miền cực lạc khỏi vô
thường.
Bốn ông già ấy đều khen
thơ hay, Thập bát Công nói:
- Tôi tuổi già đã lụt rồi,
song cũng ráng họa theo nguyên vận.
Nói rồi ngâm rằng:
Vọi vọi non cao chiếm một
phương,
Cội xuân tuy lớn cũng
nhường đường.
Núi gần trăm trượng sanh
vồng rắn,
Nước thắm ngàn năm trỗ
ngọc hương.
Mượn khí âm dương mình
đã thạnh,
Nương hơi mưa gió vóc
thêm chường.
Hổ vì lớn tuổi chưa
thành đạo,
Nhờ cũ phục linh đặng sống
thường.
Cô trục Công ngâm rằng:
Bạc trắng râu mày ở có
phương,
Dám phen lý đảng mọc bên
đường.
Sương sa tàng lục như giổi
phấn,
Ngút tỏa mình đồng tợ ướp
hương.
Gió thổi trời thu tiêu lại
trổi,
Trăng soi đêm hạ bóng
hêm chường,
Ngày xuân khi trước từng
dưng rượu,
Tuổi lớn về non dưỡng
tánh thường.
Lăng Không Tử ngâm rằng:
Tuổi già song cũng dụng
nhiều phương,
Lương rộng tài hay giúp
miễu đường.
Gan sắt thẳng ngay nương
cát tía,
Sắc xanh bền bỉ dựa
phòng hương.
Rễ sâu có tiếng trên non
vững.
Thịt chắt không nao giữa
nước chường.
Tàng cả sum sễ che mặt đất,
Chẳng đua hoa cỏ kiểng tấm
thường.
Phất vân Tẩu ngâm rằng:
Xa gần nghe tiếng khắp
mười phương,
Kỳ úc là quê ở dựa đường.
Nghiêu nữ khóc than gầy
điển tích,
Mông điểm tiến cử nổi
thơ hương.
Tuyết đông nượp nượp
không màng lánh,
Nắng hạ chan chan cũng
chịu chường.
Dạ trống chẳng hờn đời
phải quấy,
Cháu con nghe sấm tựa
như thường.
Tam Tạng chắp tay khen rằng:
- Bốn ông ngụ ý cao xa.
Chẳng khác phun châu nhả ngọc. Cám tình họa vận đủ điều. Song đã khuya rồi, sợ
nỗi tệ đồ tìm kiếm. Ðệ tử xin kiếu, nhờ ơn ông chỉ ngõ trở về?
Bốn ông ấy đồng cầm rằng:
- Xin Thánh tăng đừng vội,
vì ngàn năm mới gặp một phen. Vả lại trăng tỏ như ban ngày, xin ngồi chơi vài
canh nữa. Ðến sáng chúng tôi đưa khỏi núi nầy, chắc các vị lịnh đồ cũng gặp mặt.
Xảy thấy hai nàng thể nữ
áo xanh xách cặp lồng đèn vào trước, một nàng tiên nữ theo sau; nàng tiên nữ cầm
một nhành hoa bạch, cười chuốm chiếm bước vào. Bốn ông ấy đồng đứng dậy chào rằng:
- Hạnh tiên cô đến chuyện
chi khuya vậy?
Nàng ấy đáp lễ và thưa rằng:
- Nghe nói có khách quý
đến đây, nên tìm vào ra mắt.
Thập bát Công chỉ Tam Tạng
mà nói rằng:
- Quý khách là ông nầy.
Tam Tạng đứng dậy chắp
tay, không nói một tiếng! Nàng ấy hỏi:
- Hai đứa bưng trà đà đi
tới hay chưa ?
Xảy thấy hai nàng bận áo
vàng, bưng bình tích và chén trà đi tới. Nàng ấy rót trà bay mùi thơm ngát. Trước
dưng cho Tam Tạng một chén, rồi sau dưng cho mấy ông già.
Ðoạn đãi đằng xong rồi,
nàng ấy bảo thể nữ rót trà cho mình uống. Ngồi dựa một bên hỏi rằng:
- Các tiên ông, đêm nay
vui vẻ mười phần, sao các ông chẳng làm thi xem thử?
Phất vân Tẩu nói:
- Anh em tôi mới họa vận
với Thánh tăng, song câu thơ còn sống sít lắm. Có một bài của Thánh tăng hay
hơn hết, thiệt chẳng hổ Thạnh Ðường.
Nói rồi đọc các bài lại.
Nàng ấy cười chuốm chiếm
nói rằng:
- Thiếp bất tài lẽ nào
dám họa vận, song gặp thơ tuyệt diệu không lẽ bỏ qua? Xin rán họa theo sau rốt.
Nói rồi liền ngâm rằng:
Thượng huyền danh đồn khắp
bốn phương,
Rõ ràng sông Tứ có tên
Ðường.
Ðồng tiên riêng chuộng
đươm bông thạnh;
Tôn sở hằng khen trỗ nhụy
hương,
Mưa đượm màu hồng xinh lại
dịu;
Khói un sắc lục ẩn rồi
chường,
Khá thương chín quá hơi
chua ấy,
Xót ngọc là ai xét lẽ
thường.
Bốn ông ấy đồng khen rằng:
- Thơ đặt thanh tân, mà
có ngụ ý riêng kín lắm; hay cho câu: Mưa đượm màu hồng xinh lại dịu. Khói un sắc
lục ẩn rồi chường. Thiệt tỏ ý xuân rõ lắm.
Nàng ấy mỉm cười nói:
- Câu thơ tôi còn thô,
chưa đặng thanh nhã tôi nghe bài thơ của Thánh tăng thiệt quý như châu ngọc,
xin vị tình cho tôi một bài nữa coi thể nào.
Tam Tạng làm thinh chẳng
đáp, nàng ấy ngồi xích lại nói nhỏ rằng:
- Ðêm nay trăng thanh
gió mát, chẳng chơi cho phỉ chí còn đợi chừng nào? Xin xét lại mà coi, người
không trăm tuổi.
Thập bát Công nói:
- Hạnh tiên đã có lòng
vói lên, Thánh tăng không lẽ chẳng vị tình ngó xuống, nếu không biết thương yêu
xót ngọc, thiệt là kẻ quê mùa !
Cô Trực Công nói:
- Thánh tăng là người có
danh có đạo, lẽ nào làm việc lôi thôi, nếu ép việc trăng hoa, thì chúng ta có lỗi
lắm. Mình cũng là người biết học, giữ lễ nghĩa làm đầu, muốn tính việc lâu dài
thì Thập bát Công và Phất vân Tẩu phải đứng làm mài, tôi với Lăng không Tử đứng
quý tộc mới lẽ phải.
Khi ấy Tam Tạng thấy kẻ
làm mủ, người làm nhọt, thì nổi giận đứng dậy nói lớn rằng:
- Nếu vậy thì các ngươi
là loài yêu quái chẳng sai! Ban đầu lấy việc thi phú mà quến rủ ta, nay lại làm
kế mỹ nhơn mà dụ nữa, quyết hại bần tăng lỗi đạo, soa phải người lành?
Bốn ông ấy thấy Tam Tạng
giận nói nặng lời, ai nấy làm thinh không đáp lại, con quỷ mặt xanh nanh bạc nổi
giận hét lớn rằng:
- Hòa Thượng nầy không
biết phải quấy! Chị ta xấu xa chi đó mà chê? Chẳng nói việc nữ hạnh, nữ công của
chị ta cũng tuyệt diệu làm chi, luận việc thi văn cũng là xứng lắm, sao còn kiếm
cách chối từ? Cô Trực Công bàn luận rất phải, nếu không chịu việc hoa nguyệt,
thì ta đứng làm chủ hôn cho!
Tam Tạng kinh hãi làm
thinh, để quỷ sứ khua môi uốn lưỡi! Con quỷ ấy nói rán rằng:
- Chúng ta đã bắt ngươi
đến đây, còn trông gì đi thỉnh kinh nữa? Làm hòa thượng không đặng, mà chẳng cưới
vợ, thì uổng biết chừng nào, thiệt thòi quá lẽ".
Khi ấy Tam Tạng thấy nó
làm bộ quỷ, thì nghĩ rằng:
- Không biết học trò
mình đi kiếm ngõ nào, nếu cụ với nó thì mang hại! Bằng làm thinh mà chịu, khác
nào ngồi nệm đồi kim!
Càng nghĩ càng động
lòng, lụy sa lai láng! Nàng ấy lấy khăn lau nước mắt cho Tam Tạng mà khuyên rằng:
- Chẳng nên phiền muộn
làmchi, hãy vầy duyên với thiếp.
Tam Tạng hứ một tiếng, đứng
dậy chạy khan. Mấy người ấy nắm tay kéo lại, Tam Tạng xô đẩy, khóc la tới sáng.
Xảy nghe tiếng kêu lớn hỏi
rằng:
- Thầy cãi lẫy với ai ở
đâu đó?
Ấy là Tôn Hành Giả và Sa
Tăng, Bát Giới gánh đồ giắt ngựa đi kiếm sáng đêm, qua khỏi núi Kinh cát rồi mới
nghe tiếng Tam Tạng, nên Hành Giả kêu thầy mà hỏi sự tình.
Khi ấy Tam Tạng biết tiếng
Hành Giả, mừng rỡ mười phần. Lũ quái ấy hãi kinh, liền buông Tam Tạng rồi biến
mất. Còn Tam Tạng vụt chạy ra khỏi cửa ngõ, và chạy và kêu lớn rằng:
- Ngộ Không, Ngộ Không,
ta đây nè, mau mau tiếp cứu!
Giây phút ba người gặp mặt,
hỏi rằng:
- Sao thầy đi đặng tới
đây?
Tam Tạng thuật hết các
việc Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Thầy có nhớ tên chúng
nó hay không?
Tam Tạng nói:
- Người già ấy là Thập
bát Công, người thứ nhì là Cô Trực Công; thứ ba là Lăng Không Tử; thứ tư là Phất
vân Tẩu. Còn nàng ấy xưng là Hạnh tiên.
Bát Giới hỏi:
- Chúng nó bây giờ ở
đâu?
Tam Tạng nói:
- Chúng nó đi đâu ta
không biết, song chỗ làm thơ đàng kia.
Ba người đồng xin thầy dắt
tới chỗ đó. Tam Tạng dắt đến, nói rằng:
- Hồi hôm làm thơ tại chỗ
nầy.
Tôn Hành Giả ngó thấy
ngoài cửa động có đề ba chữ: Một tiên am, xung quanh có một cây Tòng, một cây
Bá và một cây cối; lại có một bụi tre, sau bụi tre có cây chùm bao. Phía bên
kia có một cây Hạnh, hai cây quế và hai cây lạp mai. Tôn Hành Giả coi kỹ lưỡng,
rồi cười rằng:
- Hai em có thấy yêu
quái ở đâu chăng?
Bát Giới nói:
- Không thấy.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tại mấy cây nầy thành
tinh thành quái.
Bát Giới hỏi:
- Sao anh biết chắc như
vậy?
Tôn Hành Giả nói:
- Mộc tiên am nghĩa là
Am tiên cây. Thập bát Công là cây tòng bởi chữ thập với chữ bát dính lại thì là
chữ mộc, thêm chữ công một bên là chữ tòng. Còn Cô Trực Công là cây bá, bởi cây
trắc ngay thẳng luôn luôn. Còn Lăng không Tử là cây cối, lăng không nghĩa là lấn
mây, vì nó cao lắm. Còn Phất vân Tẩu nghĩa là ông già quét mây, vì ngọn nó cao
quá. Còn con quỷ sứ là cây chùm bao. Hạnh tiên là cây Hạnh, hai con tỉ tấc mặc
áo xanh là hai cây huỳnh mai.
Khi ấy Bát Giới nghe rõ
nổi xung, vì đi kiếm thầy một đêm khổ lắm. Bát Giới vác đinh ba cuốc cây chùm
bao và cây hạnh, với cặp quế mai; rồi kê mỏ ủi trốc gốc đứt rễ hết thảy; thấy
máu chảy ròng ròng!
Tam Tạng bước lại xem thấy
can rằng:
- Ngộ Năng đào bới làm
chi? Tuy chúng nó thành quái, song chẳng hại ta. Hãy lo kiếm đường đi thỉnh
kinh kẻo trễ.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy chẳng nên thương
chúng nó làm chi, nếu bây giờ không trừ, lâu năm chắc hại thiên hạ.
Bát Giới nghe nói đặng
nước, đào luôn bốn gốc cây kia cũng đều trốc gốc chảy máu ròng ròng. Rồi mới chịu
kiếm ngõ ra đi.
--------------------------------------------
Loài yêu riêng giả Lôi Âm nhỏ
Các sải đồng vương ách nạn lo
Té ra Tam Tạng nhờ tính
cây đưa qua khỏi núi Kinh cát cũng là bị rủi mà may.
Bốn thầy trò kiếm đường
ra khỏi cụm rừng thì đất bằng dễ lắm. Ði hèn lâu gặp một hòn núi, cao thấu chơn
mây.
Tam Tạng càng kinh hãi,
Tôn Hành Giả cắp thiết bãng đi trước, ba thầy trò theo sau. Ðến khi đi khỏi đầu
non, gần tới chơn núi.
Tam Tạng ngó thấy xa xa
có lâu đài đền các.
Hào quang chiếu sáng thấu
trời.
Nghe tiếng chuông ngân
văng vẳng!
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ, kiểng chùa đó
phải chăng?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
Thiệt là kiểng chùa,
song không rõ cớ nào, trên hào quang có hơi yêu khí, chắc không phải kiểng chùa
Lôi âm, chúng ta đi ngang qua, chẳng nên ghé; e lầm kế yêu tinh.
Tam Tạng nó:
- Có khi núi nầy là núi
Linh Sơn, chùa ấy là Lôi âm tự, ngươi đừng hồ nghi mà đi qua, uổng công.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Không phải đâu! Tôi đến
chùa Lôi âm biết mấy thứ đường đi đả thuộc cháo chan. Có đâu gần như vậy!
Sa Tăng nó:
- Sư huynh chẳng cải làm
chi, đễ đi ngang qua cửa chùa thì biết.
Tôn Hành Giả nói phải.
Tam Tạng giục ngựa thẳng
xông.
Ði tới cửa ngõ chùa, thấy
chữ Lôi âm tự.
Tam Tạng hoảng kinh nhảy
xuống ngựa, mắng Bát Giới rằng:
- Con khỉ khốn nạn gạt
ta quá! Coi thử phải Lôi âm tự hay không?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Xin thầy đừng nóng giận,
hãy coi lại cho rõ ràng; đừng có mắng tôi oan lắm! Tấm biển bốn chữ sao thầy đọc
có ba mà thôi?
Tam Tạng coi lại thiệt tấm
bảng bốn chữ: Tiểu lôi âm tự.
Xem rồi nói rằng:
- Dầu Tiểu lôi âm tự mặc
lòng cũng có vị phật ở đó. Bởi trong kinh có nói rằng: Tam thiên chi Phật nghĩa
là ba ngàn vị phật, lẽ nào ở một chỗ hay sao. Như Quan Âm ở Nam Hải, Phồ Hiền ở
núi Nga mi, Văn Thù ở núi Võ Ðài, chắc chùa Tiểu lôi âm cũng có Phật. Lời xưa
nói: Hễ có phật thì có kinh. Chúng ta hãy vào coi thử.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Chùa nầy có yêu khí. Nếu
thầy cãi mà vào đó, có mắc nạn xin chớ trách tôi.
Tam Tạng nói:
- Ta đã nguyện gặp Phật
thì lạy Phật lẽ nào lại trách ngươi?
Nói rồi hối Bát Giới lấy
mão tì lư, áo cà sa, thay đổi xong rồi bước vào của núi.
Xảy nghe tiếng kêu rằng:
- Ðường Tăng, ngươi từ
đông độ quyết đến đây lạy Phật thỉnh kinh. Sao bây giờ đến đây lại trễ nãi?
Tam Tạng nghe nói liền lạy,
Sa Tăng, Bát Giới đều quì.
Còn Bát Giới ở sau sửa
soạn gói đồ và dắt ngựa; rồi cũng đi theo.
Khi thầy trò vào cửa ngõ
thứ nhì, ngó vào đại hùng bửu điện, thấy Phật Tổ ngồi trên tòa sen, còn dưới
thì năm trăm La Hàn, ba ngàn Yết đế, bốn vị Kim Cang, tám bị Bồ Tát, và chư
tăng không biết bao nhiêu.
Sa Tăng nói:
- Thiệt là hào quang
muôn đạo hoa kiểng đủ màu; khác cảnh tiên xa lắm.
Tam Tạng và Bát Giái, Sa
Tăng nhứt bộ nhứt bái, Tôn Hành Giả chẳng chịu lạy cứ đi theo sau lưng thầy.
Xảy thấy vị Phật Tổ ngồi
trên tòa sen nói lớn rằng:
- Còn Tôn ngộ Không sau
thấy Như Lai mà chẳng làm lễ.
Tôn Hành Giả coi rõ, biết
là yêu giả Phật, liền bỏ gói đồ và buông dây cương ngựa, rút thiết bãng nạt rằng:
- Khen cho loài yêu dám
cả gan giả Phật, làm cho nhẹ thể Như Lai!
Nói rồi lướt tới chưa kịp
đánh xảy nghe một tiếng rỗn rãng, ấy là cái chiêng bằng vàng sa xuống, chụp Tôn
Hành Giả vào trong chiêng.
Sa Tăng, Bát Giới kinh
hãi, lấy bửu trượng và đinh ba lướt tới, bị mấy người Phật giả bắt hết hai người
và trói Tam Tạng.
Chúng nó đều hiện nguyên
hình.
Tam Tạng biết chúa yêu
giả Thích Ca, các tiểu quỷ giả làm chư Phật; ăn năn thì đã muộn rồi!
Chúa yêu nói:
- Ðợi ba ngày cho Tôn
Hành Giả tiêu ra nước, chúng ta sẽ ăn thịt Ðường Tăng.
Các tiểu yêu vâng lời,
giam ba thầy trò, và cột ngựa cất đồ hành lý.
Nói về Tôn Hành Giả lục
đục trong cái kim nao tối đen không thấy chi hết, tức mình xô đạp cũng không
núng, lấy thiết bãng động cũng không bể, rán sức tháo mồi hôi ra cũng không đặng!
Liền tính kế rằng:
Nếu mình nhóng lên cho
thiệt cao, thì kim nao phải rả.
Nghĩ rồi niệm chú, mình
cao muôn trượng, chẳng ngờ kim nao cũng cao lớn theo mình, chẳng hề hở một mảy!
Tôn Hành Giả mọp xuống
biến nhỏ bằng hột cải, cái chặp hỏa ấy cũng thâu lại nhỏ theo; cũng không có một
lỗ nhỏ.
Tôn Hành Giả lấy thiết
bãng chống kim nao, rồi nhổ lông biến ra cái khoang, khoang hoài cũng không phủng!
Khi ấy Tôn Hành Giả thất
kinh, niệm chú thâu các vị thần đến.
Các vị thần tới ngoài
kim nao hỏi rằng:
- Chúng tôi mắc bảo hộ
Tôn Sư, đại thánh đòi tới làm chi?
Tôn Hành Giả nó:
- Thầy ta chẳng nghe lời
khuyên giải, dầu chết cũng ưng. Vậy thì các ngươi làm phép chi mà giở cho ta ra
khỏi, chớ ở trong nầy tối tăm nực nội, chắc là ngột chết mà thôi?
Các vị nó:
- Ðể chúng tôi cạy thử
coi thế nào?
Nói rồi áp lại cạy không
ra, xeo cũng chẳng nổi.
Kim Ðầu yết đế nói:
- Cái bửu bối nầy triến
mí như đồ nguyên, chúng tôi rán đã hết hơi, cạy hoài không nổi. Vậy thì Lục
Ðinh bảo hộ Ðường Tăng, Lục giáp coi chừng Ðại Thánh, Còn Dà Lam thì tuần vãng,
đặng cho ta lên Nam Thiên Môn, tâu với thượng đế.
Dặn rồi đằng vân tới Nam
Thiên Môn, vào đền Linh Tiêu quỳ lạy tâu rằng:
- Tôi là Ngũ Phương yết
đế, theo phò hộ Tam Tạng thỉnh kinh. Nay bốn thầy trò Tam Tạng đi ngang núi Tiểu
tây thiên bị yêu quái bắt hết. Nó nhốt Ðại Thánh vào kim nao thoát ra không khỏi;
sợ bốn thầy trò Tam Tạng tánh mạng không còn, nên tôi phải tâu lại.
Thượng Ðế nghe tâu, truyền
chỉ Nhị Thập bát tú xuống giải cứu mà đánh yêu.
Khi ấy Nhị thập bát tú
vưng chỉ đằng vân theo Ngũ Phương yết đế đến núi thì trời gần tối, đợi đến canh
hai tiểu yêu ngủ hết, Nhị thập bát tú lén đến ngoài kim nao nói rằng:
Chúng tôi là Nhị thập
bát tú vưng lịnh xuống cứu Ðại Thánh, rồi trợ chiến trừ yêu.
Tôn Hành Giả mừng rỡ nói
rằng:
- Vậy thì đập bể cái kim
nao, đặng tôi ra kẻo ngộp lắm
Nhị thập bát tú nói:
- Chẳng nên đập kim nao,
sợ động chúng nó hay thì cứu không đặng. Ðể chúng tôi cạy nó, Ðại Thánh thấy hở
một chút, thì biến nhỏ mà chun ra.
Tôn Hành Giả nói phải.
Nhị thập bát tú dùng gươm đao và cạy và xeo, kẻ thì cầm giáo mà dùi, người lại
kê búa mà cắt, hè hụi tới hết canh ba, nói cho phải mói trầy trầy ngoài da kim
nao như dấu gạch (cứng quá lẽ).
Còn Tôn Hành Giả rờ tứ
tung bát hướng dòm không sót chỗ nào, ngặt không thấy hở hang và lỗ nhỏ, liền hỏi
thăm rằng:
- Sao tối thui như cũ,
không thấy sáng chút nào? Thế các ông cạy lôi thôi nên không hở thì phải?
Càng kim long nói:
- Ðại Thánh ôi! Cái bửu
bối nầy chắc là vật như ý, khó nổi cạy ra, vì nó triến như liền, chúng tôi cạy
một giờ không hở! Vậy thì Ðại Thánh cứ rờ xung quanh đường giáp mí, nếu có hở một
chút thì chun ra, để tôi kê sừng dùi vào đó.
Tôn Hành Giả nói:
- Phải. Cứ rờ theo đường
mí chụp chỏa úp lại, kiếm chỗ hở chun ra.
Còn Càng kim Long hiện
nguyên hình là con rồng, biến cái sừng nhỏ bằng mũi kim; kê vào chỗ đường hai tấm
chụp chỏa chụp giáp mí mà nong vào. Thương hại cho Càng kim Long rán hết hơi,
dùi mới phủng ló gạc vào chụp chỏa. Mày là nhờ tùng dậu theo đường giáp mí, nếu
đụng đâu dùi đó, dẫu mạnh mấy cũng không vô.
Ðoạn Cang kim Long đút gạc
vào, liền biến lớn như thường, chót gạt lớn bằng cái chén.
Chẳng ngờ kim nao không
bễ, cũng không hở chút nào, cứ bao lấy cái gạc sít rịt. Tôn Hành Giả rờ cái gạc
rất mừng, té ra rờ xung quanh, cái gạc không hở một mảy. Liền than rằng:
- Có hở đâu mà chun ra
cho đặng? Vậy thì rán chịu đau một chút mà cứu tôi!
Nói rồi hòa thiết bảng
làm dùi, dùi lủng gạc một lỗ; rồi nói rằng:
- Ðể tôi biến nhỏ chun
vào lỗ gạc, ông sẽ rán sức giựt ra?
Nói rồi biến nhỏ bằng hột
cãi chun vào lỗ gạc rồng.
Cang kim Long rán đã hết
gân đuối sức, mồ hôi ra ướt dầm mới rút đặng cái gạc, thì đã mệt quá nằm xiểu
bên kim nao!
Khi ấy Tôn Hành Giả ở
trong gạc nhảy ra, hiện hình như củ, đập kim nao một bãng bể tươi! Nghe một tiếng
vang tai như lở núi.
Yêu vương giựt mình thức
dậy, liền kéo binh ra, thấy kim nao bể nát.
Chư thần và Hành Giả
chưa kịp ra ngoài.
Chúa yêu truyền tiểu quỷ
đóng cửa động, từ nhiên Tôn Hành Giả và Nhị thập bát tú đã hiện lên mây.
Còn chúa yêu lượm miếng
chụp chỏa rồi, dẫn binh quỷ ra cửa núi, cầm đoản côn kêu lớn rằng:
- Tôn Hành Giả chạy trốn
đi đâu? Ðã gọi anh hùng, xuống cự với ta ba hiệp.
Tôn Hành Giả dẫn Nhị thập
bát tú xuống hét lớn rằng:
- Ngươi là con quái gì
dám giả hình Phật Tổ; bày ra chùa Tiểu lôi âm?
Chúa yêu nói:
- Con khỉ không biết tên
họ ta, mới đem mình mà nạp! Ta tu tại núi Tiểu tây thiên, đã thành chánh quả;
trời ban lầu đài đền các cho ta, ta là Huỳnh Mi vương. Thuở nay nghe ngươi có
tài phép, bão hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh Tây Phương, nên ta làmkế gạt Tam Tạng
vào đây đặng đánh với ngươi cho biết lực. Nếu đánh nổi ta thì đi đặng Tây
Phương, bằng thua thì ta đập chết bốn thầy trò, ta sẽ đi thỉnh kinh đem về
Trung Hoa.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Yêu tinh đừng khoe
tài, có giỏi thì lại đây mà đánh.
Huỳnh Mi đánh với Hành
Giả năm mươi bốn hiệp cầm đồng.
Còn lủ tiểu yêu ó rẽ trợ
oai cho chúa động.
Nhị Thập bát tú và Ngũ
Phương yết đế thấy vậy nổi xung, xông vào trợ chiến. Huỳnh Mi cũng không sợ, lấy
túi vải trắng cũ trong lưng quăng lên; thâu Tôn Hành Giả, Nhị thập bát tú và
Ngũ phương yết đế đồng đựng trong túi vác về.
Truyền tiểu yêu đem dây,
bắt hết ra trói lại; bỏ nằm co cười đất lỉnh nghỉnh còn chúng nó ăn tiệc uống
rượu cho tới khuya mới chịu đi ngủ.
Ðến nửa đêm Tôn Hành Giả
thấy chúng nó ngủ vùi lấy làm mừng lắm.
Tôn Hành Giả hóa hình nhỏ
vuột dây ra khỏi. Liền đến dựa bên Tam Tạng mà kêu thầy.
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ rán cứu thầy
phen nầy, từ rày về sau thầy nghe lời luôn luôn, không dám cãi lời nữa.
Tôn Hành Giả mở Tam Tạng
và Bát Giái, Sa Tăng.
Rồi lại mở cho Nhị thập
bát tú, Ngũ Phương yết đế, vân vân. Rồi dắt ngựa đem thầy ra khỏi cửa.
Tôn Hành Giả nói:
- Còn gói đồ nó cất đâu
không biết, tôi phải trở lại kiếm cho đặng rồi sẽ đi
Càng kim Long nó:
- Ðã cứu đặng tôi sư thì
đi cho rồi, nghĩ nào tiếc gói đồ mà dục dặc.
Tam Tạng nó:
- Tiểu yêu nó cổi áo cà
sa và mão tì lư của tôi cũng để vào gói, bởi hai món ấy là bửu bối của Như Lai.
Tôn Hành Giả nó:
- Chẳng những là hai báu
ấy mà thôi, lại còn bình bát bằng vàng cũng báu, lá điệp thông quan là vật cần
dùng; không có thì sao đi cho đặng!
Bát Giới nói:
- Vậy thì anh trở lại mà
kiếm gói đồ. Còn chúng tôi bảo hộ thầy vừa đi vừa đợi.
Chư thần và Nhị thập bát
tú cũng theo bảo hộ Ðường Tăng.
Còn Tôn Hành Giả trỡ vào
động thấy cửa động đóng chặt, biết yêu quái ngủ mê. Lại có một phòng riêng để vật
dụng.
Tôn Hành Giả hóa ra con
dơi muỗi gọi là thiên thủ bay vào thấy hào quang chiếu sáng, coi lại là cái túi
ấy, còn gói đồ cũng còn ở trong.
Tôn Hành Giả mừng rở, hiện
hình vác túi đồ, chẳng ngờ túi ấy trống hết hai đầu, vì không có đáy, vác đầu nầy
thì lọt ra đầu khác; bị bình bát rớt xuống kêu cái keng. Huỳnh Mi giựt mình thức
dậy, hối tiểu yêu thắp đèn đi soi khắp chỗ.
Khi ấy Tôn Hành Giả tính
lấy gói đồ không tiện, vì sợ nó bắt mình, túng phải hóa dơi bay mất.
Còn Huỳnh Mi thấy thầy
trò Tam Tạng đâu mất; liền xách đoản côn đuổi theo, tiểu yêu cũng vác khí giái
chạy theo rần rộ.
Xảy thấy Nhị thập bát
tú, Ngũ Phương yết đế, đón tại ngã ba bão hộ thầy trò Tam Tạng.
Huỳnh Mi kéo binh đến tới
hét lớn rằng:
- Chúng bây chạy đi đâu
đó? Có ta đến đây.
Giác mộc giao liền hai
mươi bảy anh em và Lục Giáp, Lục Ðinh, Ngũ Phương yết đế, Dà Lam, Bát Giái, Sa
Tăng, đồng phủ vây hỗn chiến.
Huỳnh Mi cười hả hả rồi
hú lên một tiếng bốn năm ngàn yêu nhỏ kéo tới giao phong. Hai bên đánh chưa biết
ai thắng bại.
Xảy nghe Tôn Hành Giả nạt
lớn rằng:
- Có Lão Tôn đến đây.
Nói rồi xông vào hỗn chiến.
Một mình Huỳnh Mi chấp hết
thảy, đánh vang trời rúng đất, mà chưa thấy hơn thua.
Ðánh xàng quay với nhau
tới trăng mọc, Huỳnh Mi hét một tiếng, lấy túi sau lưng ra. Tôn Hành Giả xem thấy
rõ ràng, liền nói rằng:
- Không xong rồi! Phải
chạy, phải chạy.
Nói rồi liền đằng vân chạy
trước. Còn bao nhiêu đều bị Huỳnh Mi thâu vào túi vác về chùa, cũng lấy dây
trói hết như cũ. Chuyến nầy trói Tam Tạng, Sa Tăng, Bát Giới treo rút lên cao.
Còn chư thần bị trói, Huỳnh Mi truyền bỏ xuống hầm đậy nắp lại.
Nói về Tôn Hành Giả nhảy
lên mây, thấy Huỳnh Mi bắt hết đem về động.
Tôn Hành Giả nhảy xuống,
đứng trên chót núi than rằng:
- Không biết thầy kiếp
trước mắc tội chi, đời nay bị tai nạn mãi!
Nói rồi rơi nước mắt.
Giây phút nghĩ rằng:
- Không biết con yêu nầy
có cái túi gì, mà nó đựng người ta nhiều quá! Nếu lên tâu với Thương đế chắc là
trách mình, vì lánh thân chạy trước. Chi bằng đến núi Võ dương mà cầu ông Chơn
Võ là Bắc Ðế, xuống bắt yêu mà cứu thầy ta.
-----------------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét