🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Hành Giã trừ chánh đảng
Tam Tạng đuổi Ngộ Không
Nói về Tam Tạng ra khỏi
động Tì bà, đi hoài không nghĩ.
Nhằm tiết trung thiên là
mồng năm tháng năm, đi đến hòn núi cao lớn, qua khỏi núi ấy, đã xuống đất bằng,
Bát Giới đưa gánh đồ cho Sa Tăng, cứ chạy theo rượt con ngựa mãi! Song con ngựa
cứ kiệu hoài, không chịu nhảy sải.
Tôn Hành Giả lấy làm lạ
hỏi rằng:
- Sư đệ rượt ngựa làm
chi?
Bát Giới nói:
- Ði hơn một ngày qua mới
khỏi hòn núi, trong bụng đã hết cơm, nên đi hối cho mau đặng kiềm xóm hóa trai
đở dạ.
Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy thì để ta bảo
nó đi mau cho mà coi.
Nói rồi giá thiết bãng
hét một tiếng, ngựa chạy như tên bay. Vì cớ nào ngựa không sợ Bát Giái, lại sợ
Ngộ Không?
Bởi Tôn Hành Giả khi trước
có làm Bật Mã Ôn. Ðến nay còn lưu truyền ngựa sợ khỉ.
Khi ấy Tam Tạng thấy ngựa
chạy như tên, cứ kềm cứng mà chịu; nó chạy hơn hai mươi dặm mới ngừng.
Xãy nghe tiếng mã la,
hơn ba mươi đứa lâu la cầm khí giái đón đầu Tam Tạng, và hét lớn rằng:
- Hòa Thượng đi đâu đó?
Tam Tạng hải kinh run lập
cập, té xuống ngựa mọp mà nói rằng:
- Xin đại vương dung mạng
Hai tên đầu đảng nói rằng:
- Ta chẳng giết đâu mà sợ,
đưa hết tiền bạc thì tha.
Tới chừng ấy Tam Tạng mới
biết hai người ấy chính là chánh đảng với phó đảng! Chớ khi trước ngỡ là yêu,
nay nghe thầu mãi lộ tiền, mới biết ăn cướp!
Tam Tạng ngồi dậy chắp
tay mà nói rằng:
- Bần tăng ở Ðông độ,
qua thỉnh kinh Tây Phương. Từ cách Trường An đến nay đã lâu năm, nên tiền phí lộ
tiêu hết; đi tới đâu thì xin ăn tới đó, có chi mà nạp cho đại vương. Xin các
ông lấy lòng nhơn, tha tôi làm phước?
Chánh đảng phó đảng đồng
nói rằng:
- Chúng ta là bợm giựt đồ
giựt gói, còn làm nhơn làm phước nổi gì? Nếu ngươi không tiền bạc, thì cổi áo để
lại đây, và để con ngựa ở đó, rồi muốn đi đâu thì đi? Tam Tạng nói:
- Bần tăng xin từ tấm giẻ,
may cả trăm miếng mới thành áo cà sa, nếu đưa cho các ông, chắc là tôi không có
chi mà che thân thể! Vả lại trong kinh có nói: Ðời nay ăn trộm ăn cướp, thì đời
sau đầu thai làm súc sanh. Các ông cũng nên giải nghiệp. Hai tên thảo khấu nghe
nói nổi giận, giá thước muốn đập Tam Tạng.
Tam Tạng thuở nay không
nói trớ trinh, phen nầy sợ chết, lật đật nói thế rằng:
- Xin hai vị đại vương
khoan đánh. Học trò tôi đi sau có ít lượng bạc, đợi nó tới tôi sẽ dưng cho đại
vương.
Hai tên thảo khấu nói:
- Như vậy thì thôi, lâu
la trói hòa thượng lại, rồi treo lên nhánh cây cao?
Lũ lâu la vưng lịnh, làm
y như lời chủ trại.
Còn Tôn Hành Giả, Sa
Tăng và Bát Giới đi sau.
Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Thầy đi mau quá, không
biết có dừng ngựa mà đợi ta chăng?
Nói vừa dứt tiếng, ngó
thấy Tam Tạng bị treo tòn ten trên nhánh cây, Bát Giới coi thấp thố, vỗ tay cười
lớn nói rằng:
- Thầy đợi ta đằng trước.
Lại leo lên cây níu dây cóc mà xích đu kia kìa!
Tôn Hành Giả ngó thấy
nói rằng:
- Ngươi đừng nói xàm,
không biết ai bắt thầy mà treo trên cây đó! Vậy thì hai ngươi thủng thẳng đi
sau để ta trước xem thử!
Nói rồi nhảy trên chót
núi, ngó xuống thấy đảng ăn cướp.
Tôn Hành Giả mừng rỡ nói
rằng:
- May lắm, may lắm, gặp
mối rồi!
Nói rồi quày xuống, dùn
mình biến ra một sãi nhỏ sạch sẽ, chừng mười sáu tuổi, mặc áo rộng và mang một
cái gói vải xanh, đi xăm xăm tới trước, kêu lớn rằng:
- Sư phụ ôi! Làm giống
gì đó vậy?
Tam Tạng biết tiếng Hành
Giả, liền đáp rằng:
- Ðồ đệ ôi! Sao không cứu
ta xuống?
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Vì cớ nào mà thầy ra
thế ấy?
Tam Tạng nói:
- Lủ kia đón đường mà
đòi tiền mãi lộ, bởi không có tài vật, nên bắt ta treo lâu chắc khó ở đời!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay thầy nói với
chúng làm sao?
Tam Tạng nói:
- Chúng nó hăm đánh ta,
ta sợ chết nên nói thế rằng: Xin đừng đánh tôi, vì học trò tôi đi sau, trong
gói có bạc. Ấy là dở ngặt mà chờ người.
Tôn Hành Giả nói:
- Hay lắm, hay lắm, nhờ
ơn thầy tiến cử để tôi dưng cho nó.
Còn đảng ăn cướp thấy thế
trò chuyện với nhau, chúng nó áp lại phủ vây mà hét lớn rằng:
- Sải nhỏ kia, thầy
ngươi nói trong gói có bạc hãy đưa ra thì khỏi chết cả ba.
Tôn Hành Giả để đồ xuống
nói rằng:
- Xin thưa các ông đừng
nóng nãy, tôi trong gói có bạc mà chẳng bao nhiêu, để tôi khai thiệt: Trong gói
có hai chục lượng vàng và ba chục nén bạc, còn bạc vun cũng nhiều, xin thầy
tôi, tôi tình nguyện dưng hết. Thầy trò tôi đến đâu xin ăn đến đó, tôi chẳng tiếc
của đời.
Ðảng ăn cướp nghe nói mừng
rỡ khen rằng:
- Hòa Thượng lớn thì
rít, sãi nhỏ lại ở hào. Thôi mở thầy nó xuống.
Lâu la vưng lịnh mở liền.
Khi ấy Tam Tạng mừng rỡ
nhảy lên lưng ngựa chạy trở lại.
Tôn Hành Giả kêu lớn nói
rằng:
- Thầy ôi! Không phải ngỏ
đó đâu. Và nói và mang gói muốn chạy theo.
Ðãng ăn cướp đón Hành Giả
lại mà nói rằng:
- Sãi nhỏ chạy đi đâu?
Hãy giao gói bạc cho mau kẻo mà chết.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Số bạc ấy phải chia ba
cho ta.
Chánh đảng nói:
- Sãi nhỏ nầy lanh thiệt,
muốn chia của thầy. Thôi, ngươi mỡ gói ra, nếu bạc nhiều ta sẽ chia cho, lén
mua trái cây mà dùng.
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Các ông nghe lầm đó,
không phải nói như vậy đâu, tôi có bạc đâu mà chia chác? Các ông sẳn lấy đặng bạc
vàng của chúng, xin cho chút đỉnh cám ơn.
Chủ trại nổi giận nói rằng:
- Sãi nầy muốn chết, đã
không trao gói đồ cho ta, lại muốn xin bạc.
Nói rồi đập đầu Hành Giả
hơn bảy tám cây.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ðánh chưa mấy gậy mà
khen, hảy đập thử một hồi nữa mới biết lực. Ðảng ăn cướp đồng hè giơ thước đập
đầu nghe lốp cốp.
Tôn Hành Giả thấy vậy,
nói rằng:
- Xin các ông đừng nóng
giận, để tôi đưa tài vật cho mà coi.
Nói rồi lấy cây kim
trong lỗ tai đưa ra và thưa rằng:
- Tôi là người tu hành,
không có tài vật chi quý, có câu kim xin nạp cho các ông ? Chũ trại hứ, và nói
rằng:
- Ði bửa nay xui quá,
nhè hòa thượng giàu mà thả, bắt sãi mạt làm chi. Ngươi làm nghề thợ máy, nên sắm
kim, chớ ta không dùng vật ấy.
Tôn Hành Giả dồi cây kim
lên, hiện ra thiết bãng, dựng dưới đất mà nói rằng:
- Các ông, ai cầm nổi
thì lấy?
Hai đầu đảng đồng lại dở
không nổi, coi như chuồng chuồng đeo cột đá.
Tôn Hành Giả bước lại, cầm
thiết bãng giở hỏng mà nói rằng:
- Các ngươi có phước lắm,
mới gặp Lão Tôn.
Lủ ăn cướp áp lại đập đầu
nữa.
Tôn Hành Giả thấy chúng
nó đánh hơn sáu chục cái, nổi giận nói rằng:
- Các ngươi đánh cho mỏi
tay, để coi Lão Tôn đập thử.
Nói rồi huơi thếit bảng
đập thằng chánh đảng nhào xuống nằm ngay, úp mặt cặm hàm răng xuống đất, không
la và không cục cựa!
Phó đảng nổi giận mắng rằng:
- Sải nhỏ nầy vô lễ lắm,
đã không đưa gói đồ, lại đánh chết một mạng.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Một mạng có bao nhiêu
mà than, để ta trừ căn luôn thể.
Nói rồi đập phó đảng chết
ngay.
Lủ lâu la hãi kinh quăng
khí giới chạy tan hết thảy, khác nào cầm gậy cự với sùng.
Nói về Tam Tạng cỡi ngữa
trở lại. Sa Tăng, Bát Giới cản lại và bạch rằng:
- Thầy đi sái đường rồi,
sao trở về Ðông đô.
Tam Tạng nói:
- Hai đứa bây chạy tới bảo
Hành Giả đừng giết đảng ăn cướp làm chi?
Bát Giới nói:
- Xin thầy hãy xuống
yên, đặng tôi đi rổi cho chúng nó.
Nói rồi chạy tới kêu lớn
rằng:
- Thầy bảo anh đừng giết
người ta?
Tôn Hành Giả nói:
- Nào ta có đánh ai ở
đâu?
Bát Giới hỏi:
- Vậy chớ đảng ăn cướp
chạy đi đâu hết.
Tôn Hành Giả nói:
- Chúng nó bườm hết, duy
có chánh đảng phó đảng còn nằm ngủ tại đây.
Bát Giới bước lại dòm và
nói rằng:
- Cha chả là ngủ mê, đến
nỗi hả miệng ra nước miếng đọng vủng.
Tôn Hành Giả nói:
- Nước miếng gì? Ấy là
ta đánh nó bể đầu chảy óc ra đó.
Bát Giới nghe nói chạy về
bạch rằng:
- Lũ ăn cướp ấy tan hết
rồi.
Tam Tạng hỏi:
- Chúng nó chạy ngỏ nào?
Bát Giới nói:
- Bị đánh chết ngay giò,
còn chạy ngã nào đặng.
Tam Tạng nghe nói mắng
con khỉ bất nhơn.
Rồi thầy trò đồng đi tới.
Tam Tạng thấy hai thây
chết cách thảm thiết, liền bão Bát Giới đào đất mà chôn, đặng tụng kinh siêu độ,
Bát Giới nói:
- Hành Giả đập chết, sao
thầy bắt tôi chôn!
Tam Tạng nổi xung mắng
Hành Giả một hồi nữa.
Tôn Hành Giả bị mắng nổi
giận hối Bát Giái:
- Nếu mi không chôn cho
mau, thì ta đập cho một cây luôn thể.
Bát Giới kinh hãi, đào đất
chôn hai xác một hầm.
Còn Tam Tạng thì đốt
hương mà vái như vầy:
" Hai hồn linh hiển,
nghe rõ nguồn cơn, chúng ta vưng chỉ thỉnh kinh Tây Phương, chỗ nầy vừa tới,
các gả đón đường, đây lời ngon ngọt, đó lại giận hờn, gặp tay Hành Giả, đánh đả
vong thân, thây hài tức tưởi, ta thấy dửng dưng, chôn sơ bên núi, dập đất có chứng,
hồn về địa phủ, cáo với Diêm quân, họ Tôn đánh chết, chẳng phải họ Trần, ai làm
nấy chịu, chớ nói tầm quần."
Bát Giới cười rằng:
- Thầy thiệt vô can, mà
hai tôi cũng không động tới. Sao thầy chẳng vái cho rành. Tam Tạng lại vái rằng:
- Các ngươi có cáo thì
cáo Tôn Hành Giả, chớ Sa Tăng, Bát Giới vô can.
Tôn Hành Giả nghe vái
nín không đặng, liền cười lớn nói rằng:
- Thiệt bạc tình quá,
không nghĩ trước nghĩ sau. Bởi tôi bảo hộ thầy đi thỉnh kinh, mới chịu đắng cay
nhiều nỗi. Nay đánh chết vài thằng ăn cướp, thầy lại bảo chúng nó cáo tôi; tuy
là tôi giết nó mặc lòng, song cũng tại thầy hết thãy. Nếu tôi không theo bão hộ
thầy đi Tây Phương, thì đâu có đánh chết chúng nó? Thôi, để tôi vái nó như vầy....
Nói rồi lấy thiết bãng dộng
trên mã ba cái, rồi hét lớn rằng:
- Hai thằng ăn cướp mắc
toi, hãy nghe cho rỏ: Hồi trước chúng bây đánh ta sáu bãy hèo cũng không thấm,
sao bây đánh loạn đã, củng chẳng ngứa chút nào! Chọc giận ta đập thử vài cây,
không dè chết thiệt. Dầu chúng bây đi cáo tới đâu, Lảo Tôn cũng không sợ. Thượng
Ðế biết mặt ta rồi. Thiên Vương cũng vậy, Nhị thập bát tú củng ghê ta, Thành
hoàng các sở đều lạy ta, Ðông Nhạc thánh để cũng kiên ta. Thập điện Minh vương
là bạn hữu ta. Dầu ba cõi thông đồng đều quen với Lão Tôn cả thảy, mặc ý chúng
bay đi kiện tới đâu thì kiện.
Tam Tạng nghe nói dùng
mình than rằng:
- Ðồ đệ à! Ta nói như vậy
là có ý răng ngươi cải ác tùng thiện, soa ngươi ngở là thiệt mà phiền?
Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy thì lo đi kẻo
trễ.
Tam Tạng lên ngựa, mà
trong bụng còn hờn.
Tôn Hành Giả tuy gượng gạo
làm vui, chớ trong lòng phiền lắm.
Mấy thầy trò tới một đồi,
thấy phía bắc có xóm nhà, Tam Tạng chỉ và nói rằng:
- Gần tối rồi, hãy ghé
đó mà nghĩ.
Nói rồi xuống ngựa vào
xóm, có ông già kia bước ra hỏi rằng:
- Hòa Thượng ở đâu đến
đây?
Tam Tạng nói:
- Bần tăng ở Ðông độ,
vưng chỉ Ðường thiên tử đi thỉnh kinh; nay trời tối, xin cho tá túc một đêm?
Ông ấy cười rằng:
- Ðường xa hơn mấy muôn
dặm, lẽ nào một mình Hòa Thượng mà đi cho tới chốn nầy?
Tam Tạng nói:
- Tôi nhờ có ba tên học
trò, nên đi mới đặng.
Ông ấy hỏi:
- Ba vị cao đồ ở đâu?
Tam Tạng chỉ và nói rằng:
- Ba anh em nó đứng
ngoài đường đó.
Ông ấy ngó ra thấy dị tướng
thất kinh quày quả chạy vào.
Tam Tạng kéo lại nói rằng:
- Xin ông làm ơn cho ngủ
đở một đêm
Ông ấy run lập cập lắc đầu
nói rằng:
- Không phải loài người
đâư, ấy là yêu tinh qủy mị!
Tam Tạng cười rằng:
- Tại học trò tôi xấu
hình như vậy, chớ không phải yêu tinh.
Ông ấy nói:
- Mấy con quỷ rõ ràng,
sao thầy gọi là đệ tử? Tôi coi lại, một con quỷ dạ xa, một con tinh mã diện, và
một vị Lôi Công.
Tôn Hành Giả nghe nói,
hét lớn rằng:
- Lôi Công là cháu nội của
ta, còn chắt ta là dạ xa, chít ta là Mã Diện.
Ông già ấy nghe nói kinh
hồn, quày trở vào nhà lập tức, Tam Tạng và ba người đồng theo.
Xảy thấy người vợ ông ấy
dắt đứa con trai chừng năm sáu tuổi, bước ra kinh hãi hỏi rằng:
- Mấy thầy ở đâu đến
đây, mà dị tướng như vậy?
Tam Tạng thuật chuyện,
vân vân. Rồi cắt nghĩa rằng:
- Tuy học trò tôi tướng
dữ mà lòng lành, chẳng can chi mà sợ.
Nói rồi bảo ba người ra
mắt, truyền ngồi cho có nết na.
Vợ ông ấy dọn cơm chay
thiết đãi xong xả.
Kế trời tối thắp đèn,
Tam Tạng ngồi đàm đạo với ông ấy. Hỏi thăm ông chủ họ chi? Ông ấy đáp rằng:
- Tôi họ Dương.
Tam Tạng hỏi:
- Ông đặng mấy mươi tuổi?
Ông ấy nói:
- Tôi đã thẩy mươi bốn
tuổi.
Tam Tạng hỏi:
- Ông đặng mấy người con
trai?
Ông ấy nói:
- Thằng nhỏ ở nhà tôi dắt
ra hồi nảy, là cháu nội của tôi.
Tam Tạng nói:
- Vậy thì xin mời lịnh
lang ra mắt
Ông ấy than rằng:
- Con tôi bất hiếu, nên
tôi nuôi nó không nổi, bây giờ không có ở đây.
Tam Tạng hỏi:
- Vậy chớ lịnh lang đi
sanh lý phương nào?
Ông ấy lắc đầu than rằng:
- Phải chi nó đi làm ăn
xứ nào, thì tôi có phước, ngặt nó đi rầy đoàn hiệp lũ, đi đón bộ hành mà cướp của
giựt đồ; nó đi hõm nay năm ngày mà chưa trở lại.
Tam Tạng nghe nói, làm
thinh mà nghĩ thầm rằng:
- Chắc là nó bị Tôn Hành
Giả đập chết.
Nghĩ than rằng:
- Bạc ác thì thôi! Cha mẹ
hiền lành, sao trời khiến sanh con hung dữ.
Tôn Hành Giả nói lớn rằng:
- Con bất hiếu như vậy,
ông còn tiếc làm chi? Ðể tôi đi kiếm nó mà giết phứt cho rãnh.
Ông ấy nói:
- Con bất hiếu có chết
cũng không tiếc. Ngặt tôi có một mình nó, nếu giết đi sau chẳng ai chôn cất và
lữa hương.
Sa Tăng, Bát Giới đồng
cười rằng:
- Sanh con dữ phải mang,
máu ai thấm thịt nấy, anh lo việc thiên hạ làm chi. Xin ông chủ làm ơn cho
chúng tôi mượn chiếu đi ngủ.
Ông ấy đem chiếu ra nàh
mát ngoài vườn, trải cho mấy thầy trò ngủ.
Ðến canh tư, thằng họ
Dương là con ông ấy, dẫn tụi bằng hữu lâu la về kêu cửa. Ông ấy mở cửa, nó vào
kêu vợ dậy mà hối rằng:
- Nấu cơm cho mau, đói bụng
lắm!
Vừa nói vừa ra sau vườn
ôm cũi, thấy ngựa kim buộc tại cửa vườn.
Trở vào hỏi vợ rằng:
- Ngựa ai buộc ngoài vườn
đó?
Vợ nó trả lời rằng:
- Ngựa của các hòa thượng
ở Ðông đô đi thỉnh kinh, cha mẹ đãi cơm chiều, cho họ ngủ nhờ một đêm, thầy trò
còn ngủ tại nhà mát dựa giàng bầu, nên cột ngựa tại đó thằng ấy vỗ tay cười rằng:
- May lắm, may lắm! Trời
xuôi cừu nhơn đến nạp mình
Nói rồi thuật chuyện với
lâu la.
Lũ lâu la mừng rỡ cười rằng:
- Ấy là hồn chánh đảng,
phó đảng vấn vít, chúng ta sẽ giết nó mà báo cừu
Thằng ấy nói:
- Khoan đã, các anh hãy
mài gươm đao cho bén, đợi ăn cơm rồi sẽ ra tay
Ông ấy nghe con bàn luận
như vậy, lén ra vườn kêu bốn thầy trò dậy, mà nói nhỏ rằng:
- Lũ ăn cướp đi với thằng
con tôi về đây, chúng nó quyết hại mấy thầy mà báo oán. Tôi thấy người phương
xa mới đến nên chẳng nỡ lòng, lén báo tin cho mấy thầy hay, tôi mở cửa vườn đặng
các vị dời chơn lập tức.
Tam Tạng nghe nói, run lập
cập tạ ơn.
Thầy trò giả từ lén đi mất.
Còn ông ấy trở vào nằm
ngủ như thường.
Ðến canh năm, lâu la cơm
nước xong rồi, mài dao sáng giới, đồng hè ra vườn, không thấy người cũng không
thấy ngựa,nổi đèn đuốc sáng lòa kiếm cũng không đặng; thấy cữa vườn mở rồi,
chúng nó bốc theo tới sáng mới gặp.
Tam Tạng nghe tiếng rầm
rộ, ngó lại thấy đảng lâu la.
Tam Tạng kinh hãi nói rằng:
- Hơn ba mươi ăn cướp,
gươm giáo sáng lòa, ta biết tránh làm sao cho khỏi?
Tôn Hành Giả nói:
- Không can chi mà sợ, để
Lão Tôn tính cho.
Tam Tạng nói:
- Ngươi dọa cho nó sợ mà
lui, chẳng khá sát nhơn như hồi trước.
Tôn Hành Giả xách thiết
bãng trở lại nói rằng:
- Các ông đi đâu đó?
Lũ lâu la mắng rằng:
- Sãi trọc vô lễ, thường
mạng đại vương cho ta.
Nói rồi vây Hành Giả, đứa
đâm đứa chém lăn xăn.
Tôn Hành Giả đánh tan hết
thảy, lớp thì chết lớp, thời bị thương tích vở chạy như giông.
Khi ấy Tam Tạng ngó thấy
Hành Giả đánh nhiều người chào sấp, hãi kinh giục ngựa chạy ngay, Sa Tăng, Bát
Giới chạy theo Tam Tạng.
Còn Tôn Hành Giả đuổi
theo đãng cướp, bắt đặng một đứa hỏi rằng:
- Thằng nào là con ông
già họ Dương, mi phải chỉ cho thiệt.
Tên lâu la ấy rên và
thưa rằng:
- Lão gia ôi! Cái người
vận áo vàng đó.
Tôn Hành Giả nhảy lại nắm
đầu giựt gươm chém lấy thủ cấp. Xách đầu chạy theo Tam Tạng kêu lớn và thưa rằng:
- Tôi đã lấy thủ cấp thằng
bất hiếu là con trai ông họ Dương, ấy là cái đầu nghịch tử Tam Tạng ngó thấy hồn
kinh thất sắc, té xuống ngựa mắng rằng:
- Con khỉ nầy nhác ta chết,
chôn đi cho mau.
Bát Giới giựt thủ cấp đá
văng xa lắc, xách đinh ba chạy theo đào đất dập liền.
Còn Sa Tăng đỡ Tam Tạng
lên ngựa, Tam Tạng tỉnh hồn cứ ngồi niệm chú cẩn cô. Tôn Hành Giả nhức đầu, ngã
lăn xuống đất, lật đật la lớn rằng:
- Thầy ôi, thầy ôi! Ðừng
niệm nữa! Có chuyện chi xin dạy cho rành?
Tam Tạng nói:
- Ta không bảo chuyện
chi hết, thiệt tình không dùng ngươi nữa, đi đâu thì đi cho rảnh.
Tôn Hành Giả lạy và thưa
rằng:
- Vì cớ nào mà thầy
không dùng tôi nữa?
Tam Tạng nói:
- Ngươi là con khỉ dữ tợn,
không phải người đi thỉnh kinh. Hôm qua ngươi đập chết hai tên đầu đãng, ta đã
trách ngươi là bất nhơn. Ðến sau vào nhà ông họ Dương, người đải cơm và cho tá
túc; tới canh tư lại kêu dậy, mở cửa sau mà bảo đi tị nạn, ơn ấy đáng bao
nhiêu? Tuy thằng con bất hiếu cũng chẳng can chi đến ngươi, lẻ nào bêu đầu, và
giết người vô số? Ta thuở nay nhiều phen khuyên ngươi, ngươi chẳng vưng lời; cứ
việc sát nhơn hại mạng! Nếu ngươi còn theo nữa thì ta niệm chú luôn luôn.
Tôn Hành Giả kinh hãi
nói rằng:
- Thôi, thôi xin thầy đừng
niệm nữa, để tôi trở về.
Nói rồi cân đẩu vân bay
mất.
-----------------------------------------
Qua Nam Hải, Tề Thiên trình Bồ Tát
Tại Thủy liêm, bầy khỉ giả Ngộ Không
Khi ấy Tôn Hành Giả tức
mình nhãy lên mây, muốn về núi Hoa Quả, song sợ tiểu yêu kiêu ngạo, vì đi không
nên việc mà trở về.
Tính đi tính lại không lẻ
tới lui, túng phải quyết rằng:
- Thôi thôi, chi bằng xuống
năn nỉ theo thầy cho thành chánh quả.
Nói rồi nhảy xuống lạy
Tam Tạng mà thưa rằng:
- Từ rày sắp tới tôi chẳng
dám hành hung, cứ vưng lời thầy dạy, theo hầu cho tới Tây Phương.
Tam Tạng không thèm ừ, cứ
niệm chú cô, Tôn Hành Giả nhức đầu nhào xuống! Tam Tạng nói:
- Sao ngươi không về cho
rảnh, còn theo bó buộc ta!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng niệm
chú. Tôi há không chỗ ở sao song lo một việc, nếu không có tôi thì đi chẳng tới
Tây Phương.
Tam Tạng nổi giận nói rằng:
- Ngươi là con khỉ sát
nhơn, ta không dùng nữa. Ði Tây Phương đặng cùng không đặng, cũng chẳng can hệ
đến ngươi. Hãy đi về cho mau nếu ở ráng ta niệm hoài không nín.
Tôn Hành Giả thấy thầy
chẳng hồi tâm quyết lòng đành đoạn, cũng chẳng đã phải lên mây, nghỉ rằng:
- Thầy đã phụ mình, chi
bằng lên núi Lạc đà mà bạch với Quan Âm bồ tát.
Nghĩ rồi đằng vân qua
Nam hỉ, gặp Thiện Tài và Huệ Ngạn rước vào, Tôn Hành Giả lạy Quan Âm, khóc ngất
nói không ra tiếng.
Quan Âm thấy vậy truyền
Thiện Tài đở Hành Giả dậy mà hỏi rằng:
- Ngộ Không tủi phận ra
làm sao? Nói cho ta cứu giải.
Tôn Hành Giả quỳ lạy bạch
rằng:
- Khi trước tôi chẳng hề
nhịn ai hết. Từ khi nhờ ơn Bồ Tát cứu nạn, dạy theo bảo hộ Ðường Tăng, tôi liều
mạng nhiều phen, cứu nạn cho thầy tôi biết bao mấy phen và cũng quyết lòng tới
Tây Phương cho thành chánh quả. Không dè thầy tôi quên ơn phụ nghĩa, cứ chấp nhứt
một chữ nhơn, chẳng xét lẽ phải, quyết đuổi tôi về động. Nói rồi thuật hết các
chuyện lại. Quan Âm nói:
- Tam Tạng là sãi chơn
tu, không chịu sát sanh hại mạng. Còn ngươi có thần thông như vậy, sao không biết
dụng trí mà trị nó, phải giết cho nhiều mạng làm chi? Tuy là ăn cướp mặc lòng,
song củng mạng dân quí trọng. Ta lấy lẻ công bình mà xữ thì lỗi ấy về ngươi.
Tôn Hành Giả lau nước mắt,
lạy và bạch rằng:
- Dầu tôi chẳng phải mặc
lòng, cũng nên đem công mà trừ tội; lẻ nào một hai cũng quyết đuổi tôi! Xin Bồ
Tát từ bi niệm chú lòng cô cho cái kim cô rớt xuống, tôi trả lại cho Bồ tát, đặng
trở về Ðông Thắng thần cháu.
Quan Âm cười rằng:
- Hồi trước Phật Tổ truyền
chú cẩn cô, chẳng hề truyền chú tòng cô; biết làm sao mà mở cho đặng!
Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Vậy thời tôi xin kiếu.
Khi ấy Quan Âm nghe nói
liền hõi rằng:
- Bây giờ ngươi đi đâu?
Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Tôi qua Tây Phương cầu
Phật Tổ niệm chú tòng cô, mở nó ra cho rãnh.
Quan Âm nói:
- Khoan đã, để ta coi thử
thầy ngươi có hồi tâm ăn năn lại hay chăng! Nói rồi làm phép xem khắp mọi nơi,
giây phút nói rằng: Ngộ Không, thầy ngươi gần mắc nạn bây giờ, sao cũng tìm người
mà giải cứu. Ngươi ở đây đặng nữa ta nói với Ðường Tăng, để ngươi theo thỉnh
kinh cho thành chánh quả.
Tôn Hành Giả không dám
cãi lời.
Nói về Tam Tạng từ khi
đuổi Tôn Hành Giả, còn ba thầy trò đi đặng năm chục dặm đường.
Tam Tạng nói:
- Hồi canh năm khởi sự
ra đi, bị Bật Mả Ôn nó chọc giận; phần thì đói cơm khát nước, trò nào tính đi
hóa trai?
Bát Giới thưa rằng:
- Tứ bề không có nhà ai
hết, biết đi đâu mà xin cơm bây giờ?
Tam Tạng nói:
- Xin cơm không đặng thì
thôi, hãy kiếm nước uống đỡ khát.
Bát Giới thưa rằng:
- Ðể tôi đi múc nước
cho.
Nói rồi liền xách bình
bát đằng vân đi kiếm nước.
Còn Tam Tạng ngồi đợi hồi
lâu, không thấy Bát Giới trở lại.
Tam Tạng khát nước đã
khô cổ, Sa Tăng thấy vậy thưa rằng:
- Xin thầy ngồi đây, đặng
tôi đi múc nước, Tam Tạng ngồi làm thinh rưng rưng nước mắt, gật đầu một cái mà
thôi.
Sa Tăng đằng vân đi mất.
Còn Tam Tạng ngồi một
mình, xãy nghe trận gío ngỏ là yêu quái tới rước mình, nên kinh hồn thất vía!
Ngó thấy Tôn Hành Giả
bưng bát nước, quì trước mặt thưa rằng:
- Không có Lão tôn thầy
phải nhịn khát, chẳng những là đói mà thôi! Nước nầy ngon vô cùng, thầy hãy uống
một hớp cho đở khát, rồi tôi sẽ đi xin cơm.
Tam Tạng nói:
- Ta thà chết khát thì
chụi, chẳng hề uống nước của ngươi và không dùng ngươi nữa, ngươi hãy đi cho
mau.
Tôn Hành Giả nói:
- Không có tôi bảo hộ thầy
đi sao Tây Phương?
Tam Tạng nói:
- Ta đi đặng cùng không
đặng, cũng chẳng can chi ngươi. Con khỉ còn theo đeo đuổi làm chi nữa!
Tôn Hành Giả nổi giận
hét lớn rằng:
- Ngươi là sải độc hiểm
nói nhục ta mười phần?
Nói rồi đánh trên lưng
Tam Tạng té nhào chết giấc.
Tôn Hành Giả đoạt hai
gói đồ đằng vân bay mất.
Khi ấy Bát Giới xách
bình bát đi xin nước; đến cụm rừng khi thấy có lều cỏ, liền nghĩ rằng:
- Khi trước mắc cây rậm
nên chẳng thấy nhà, nay đến đâu mới biết có xóm. Song bộ tướng mình như vầy, chắc
chúng sợ thì khó xin cơm lắm! Phải biến mình mới đặng.
Nghĩ rồi niệm chú hóa ra
sải huỳnh đảng, đi tới trước ngỏ nói lớn rằng:
- Trong nhà sẳn cơm dư,
ngoài đường có sãi đói! Bởi thật tôi ở Ðông độ, đi thỉnh kinh Tây Phương, xin
cho tôi bát cơm dư, đặng thầy tôi đở dạ. Chẳng ngờ trong nhà ấy đờn ông đều đi
ra ruộng, có hai người đàn bà ở nhà, ngó thấy ông sãi nước da huỳnh đảng đi xin
cơm, và lại nghe thỉnh kinh Tây Phương, cũng lấy làm cám cảnh, nênxúc một bình
bát cơm đầy mà cho Bát Giái.
Bát Giới liền bưng cơm
ra một đổi rồi hiện hình đằng vân trở về.
Xảy gặp Sa Tăng đi kiếm.
Bát Giới bảo Sa Tăng lấy
áo bọc cơm.
Bát Giới lấy bình bát xuống
khe múc nước.
Hai anh em mừng rỡ đồng
về, ngó thấy thầy nằm xiểu, còn con ngựa dậm hí bêu đường, hai gói đồ đều mất hết!
Bát Giới nói:
- Chắc là Tôn Hành Giả
giận lẩy, kêu lâu la hồi sớm đánh thầy mà lấy đồ cho bỏ ghét!
Sa Tăng nói:
- Thôi cột ngựa lại rồi
sẻ hay.
Vừa nói vừa đở thầy, dựa
mặt bên gò mát cho thầy ấm.
Tam Tạng trào máu ra miệng
và lổ mũi, Sa Tăng rờ trước ngực còn ấm, mừng rở nói với Bát Giới rằng:
- Nhị ca ôi! Thầy còn sống.
Bát Giới lại đỡ và kêu
thầy.
Khi ấy Tam Tạng tĩnh dậy,
và rên và mắng rằng:
- - Con khỉ độc thủ quá
chừng! Nó quyết đánh ta cho chết!
Sa Tăng, Bát Giới đồng hỏi
rằng:
- Con khỉ nào dữ vậy?
Tam Tạng uống vài hớp nước,
rồi nói rằng:
- Ðồ đệ ôi! Hai người đi
chẳng bao lâu, Ngộ Không đem lại một bát nước. Ta không thèm uống, và mắng nó
vài lời, nó đập ta một thiết bãng té nhào, rồi đoạt gói đồ đi mất.
Bát Giới nghe nói nổi giận,
nghiến răng hét lớn rằng:
- Con khỉ nầy thiệt khó
chịu quá chừng, sao dám vô lể nghịch sư như vậy.
Sa Tăng hảy ở đây với thầy,
để ta đến mắng nó ít điều, và đòi hai gói đồ lại.
Sa Tăng nói:
- Xin nhị ca đừng nóng,
hảy đemthầy vào cái nhà anh xin cơm hồi nảy, kiếm nước trà cho thầy uống, rồi sẽ
đi tìm.
Bát Giới y lời đở thầy
lên ngựa, dắt đến nhà ấy.
Bà chủ nhà kinh hãi, nói
rằng:
- Nhà tôi đi khỏi hết,
xin tìm chỗ khác nghĩ ngơi.
Tam Tạng nghe nói, liền
bái và thưa rằng:
- Xin bà chủ nghe nói
cho rành. Nguyên tôi ở Ðông độ, đi với ba người đệ tử qua Tây Phương thỉnh
kinh. Rủi thằng học trò lớn lén theo đánh tôi một gậy mà đoạt hai gói đồ; nay
tôi tính sai một đứa học trò đi kiếm nó mà đòi lại. Song không có chổ ngồi, nên
vào đây xin bà cho ngồi dựa mái hiên kẻo nắng, đợi nó đi đòi gói đồ về thì đi lập
tức, không dám ngồi lâu.
Bà ấy nói:
- Hồi nãy có một thầy nước
da vàng ngoách đến hóa trai cũng nói ở Ðông Ðộ đi thỉnh kinh. Sao bây giờ lại
có một đám Ðông Ðộ đi thỉnh kinh nữa
Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Tôi xin cơm hồi nãy chớ
ai! Bởi tôi tai lớn mỏ dài, e các bà sợ, nên phải giã hình mà hóa trai. Nếu bà
không tin, xin nhìn thử bọc cơm thôi biết.
Bà ấy nhìn quả cơm mình,
mới mời vào nghĩ, đem trà nước đãi đằng.
Sa Tăng vút cơm cho thầy
ăn đỡ dạ.
Khi ấy Tam Tạng khỏe mới
hỏi rằng:
- Bây giờ tính ai đi đòi
gói đồ?
Bát Giới thưa rằng:
- Tôi đi đòi thì chắc được.
Tam Tạng nói:
- Ngươi đi không tiện, bỡi
con khỉ ấy gây gổ với ngươi, ngươi lại có nhiều lời lỗ mãng nữa, nếu nói nghịch
với nó, ắt là có việc tranh đua.
Chi bằng Sa Tăng đi thì
xong lắm.
Sa Tăng lãnh mạng ra đi,
Tam Tạng dặn rằng:
- Ngươi phải coi dèo mới
đặng. Như nó chịu trả thì tạ ơn, bằng không trả thì thôi, chẳng khá tranh đua với
nó, hãy đi qua Nam Hải mà cáo với Quan Âm, xin ngài đòi giùm chắc đặng.
Sa Tăng vưng lịnh đằng
vân gần ba bữa, qua mới tới Ðông Thắng thần châu.
Sa Tăng ngó thấy bầy khỉ
hầu hạ đôi bên, còn Tôn Hành Giả ngồi giữa, đọc điệp thông quan hơn hai bận, Sa
Tăng lấy làm lạ, bước lại kêu và hỏi rằng:
- Sư huynh, anh đọc điệp
của thầy làm chi vậy?
Tôn Hành Giả ngó lại,
truyền các khĩ bắt Sa Tăng lên mà hỏi rằng:
- Ngươi là người chi đó?
Sao dám vào động ta?
Sa Tăng thấy làm mặt là,
túng phải lạy mà thưa rằng:
- Sư huynh ôi! Khi trước
thầy nóng giận mà nói hiếp anh, mới xua đuổi như vậy. Trong lúc ấy tôi thấy thầy
nóng quá, sợ giận lây nên chẳgn dám can. Sau chúng tôi đi xin nước cho thầy,
không dè anh có lòng đến dưng nước. Tại thầy làm cách không đúng, nên anh mới
đánh thầy mà giựt gói đồ cho bỏ ghét! Nay thầy đã tĩnh dậy, sai tôi đi thĩnh
anh. Xin nhớ ơn cứu nạn năm xưa, theo thĩnh kinh cho thành chánh quả. Nếu anh
không muốn theo bão hộ sư phụ, quyết ở đây mà hưởng phút thanh nhà, xin trả gói
đồ cũng tốt.
Tôn Hành Giả nghe nói cười
rằng:
- Em nói như vậy, không
trúng ý anh! Ta đánh Ðường Tăng và thâu đồ hành lý, có phải là muốn ở đây và
không quyết đi thỉnh kinh đâu? Nay ta đọc cho thuộc lá điệp thông quan đặng đi
thĩnh kinh đem về Ðông độ, thì Ðại Ðường đều tôn ta làm tổ, để tiếng muôn đời.
Sa Tăng cười rằng:
- Anh nói còn thiết lẻ!
Bởi Phật Tổ đặt ba tạng kinh, truyền Quan Âm chọn một người đệ tử của ngài là
Kim Thiền trưởng lão đi thỉnh mới đặng. Bởi Kim Thiền khi trước không nghe kinh
nên phải đọa, nay làm Tam Tạng đi thỉnh kinh; phải chịu tai nạn mới thành, còn
ba anh em mình theo mà bảo hộ. Nếu anh đi một mình qua Tây Phương, chắc Phật Tổ
cũng không phát. Như vậy uổng công anh biết chừng nào? Vì không có thầy đi, thì
thỉnh kinh chẳng đặng.
Tôn Hành Giả nói:
- Hiền đệ, ngươi biết một
song chẳng biết hai! Ngươi tưởng ngươi có Tam Tạng, còn ta không có Tam Tạng
hay sao? Ta đã sắp đặt rồi, định ngày mai đi thỉnh kinh. Nếu ngươi không tin,
thì ta thỉnh cho ngươi xem thử. Nói rồi truyền bầy khĩ thĩnh Tam Tạng giã ra,
có Bát Giới giả gánh đồ, Sa Tăng giã cầm bữu trượng và dắt ngựa.
Khi ấy Sa Tăng nổi giận
hét lớn rằng:
- Lão Sa chẳng hề thay
tên đổi họ, sao lại có Sa hòa thượng nào đây? Ðừng vô lể mà mạo danh ta, hảy
coi Lảo Sa cho biết mặt?
Nói rồi đập Sa Tăng giả
chết tươi.
Tôn Hành Giả nỗi xung, lấy
thiết bãng đánh với Sa Tăng, Sa Tăng cự không lại đằng vân bay mất.
Khi ấy Sa Tăng lên mây
ngẩm nghĩ rằng:
- Con khỉ nầy khốn nạn
quá! Ta phải đi cáo với Bồ Tát mới xong.
Nghĩ rồi đằng vân qua Lạc
đà sơn, xảy gặp Huệ Ngạn.
Huệ Ngạn hỏi rằng:
- Sa Ngộ Tịnh không đi
thỉnh kinh với Tam Tạng, đến đây có việc chi?
Sa Tăng bái và thưa rằng:
- Tôi có một việc xin
vào ra mắt Bồ Tát.
Huệ Ngạn biết Sa Tăng đi
kiếm Hành Giả, liền vào bạch lại với Quan Âm.
Quan Âm cho đòi vào.
Sa Tăng vô gần tới, Tôn
Hành Giả đứng dưới tòa sen cười rằng:
- Chắc là Ðường Tăng mắc
nạn, nên mới tới thỉnh Bồ tát.
Còn Sa Tăng bước vào quì
lạy, ngó lên thấy Hành Giả dựa tòa sen, Sa Tăng không kịp bạch điều chi, giận
quá nên lấy gậy đập đầu Hành Giả, Tôn Hành Giả nhảy trái ra phía sau.
Sa Tăng mắng rằng:
- Ngươi phạm tội bội sư,
dám tới đây mà nói dối với Bồ Tát mà chữa mình sao? Quan Âm nạt rằng:
- Ngộ Tịnh đừng nghinh
ngang đầu chuyện chi cũng phải nói cho rõ đã?
Sa Tăng để gậy xuống, quỳ
lạy bạch rằng:
- Bởi Ngộ Không vô lễ,
nên đệ tử đi cáo. Chẳng ngờ nó cân đẩu vân đến đây, không biết lên tiếng trước
làm sao đó?
Quan Âm nghe rõ mọi việc,
Hành Giả ở đây bốn ngày rồi; ta chẳng hề cho nó đi đâu giây phút, lẽ nào nó hiện
hình tới dưng nước và xin theo Ðường Tăng?
Sa Tăng bạch rằng:
- Bây giờ tại thủy liêm
động cũng có một Tôn Hành Giả rõ ràng; đệ tử không dám bạch dối.
Quan Âm nói:
- Nếu quả như vậy, thì
người vưng lịnh, đều từ giã ra đi.
Thiệt là:
Thủy liêm đến đó phân tà
chánh,
Hoa Quả qua rồi biết giả
chơn.
Hai hình Hành Giả mờ trời đất
Một tiếng Như Lai rõ chánh tà
Khi ấy Tôn Hành Giả và
Sa Tăng đồng ra cữa động, Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi đằng vân chậm lắm,
để ta cân đẩu vân đi trước cho mau.
Sa Tăng níu lại nói rằng:
- Ðại ca giấu đầu lòi
đuôi! Tôi biết ý Ðại ca đi về trước biến hóa mà sắp đặt. Chi bằng đi với tôi một
lượt mới biết giả chơn. Té ra Hành Giả thiệt tình mà Sa Tăng nghe dạ!
Khi hai anh em đồng đằng
vân tới núi Hoa quả, đến động Thủy Liêm. Ngó thấy Tôn Hành Giả đương ngồi trên
ghế đá đương đem một con khỉ khác biến làm Sa Tăng, có ý sắm tuồng đi thỉnh
kinh nữa.
Tôn Hành Giả nổi nóng
xách thiết bảng xông vào mắng rằng:
- Mi là con yêu quái nào
đó, sao dám giả hình ta, lại chiếm cứ thạch động, tội mi đáng đường nào?
Hành Giả giả cũng nổi giận
giơ thiết bãng đánh liền.
Hai người giao chiến một
hồi, rồi đằng vân lên mây đánh nữa!
Sa Tăng cũng đằng vân
theo, muốn xông vào trợ chiến: Ngặt không biết ai thiệt ai giả, nên sợ đánh lầm.
Giây phút nhảy xuống
xông vào động kiếm gói đồ, ngặt tới cửa động thấy nước lên trắng dã nên chẳng
dám nhảy vào. Bởi cớ ấy nên kêu động Thủy liêm, nghĩa là rèm nước; nước che cửa
động như bỏ tấm rèm.
Khi ấy Sa Tăng vào động
không được, túng phải đằng vân lên mây, cũng không dám trợ chiến.
Tôn Hành Giả nói:
- Sa Tăng ngươi chẳng trợ
chiến thì thôi, hãy về thuật chuyện cho thầy rỏ. Ðể ta dẫn con yêu nầy qua Nam
Hải, cho Bồ Tát phân biệt giả chơn.
Tôn Hành Giả giả cũng
nói theo một rập.
Sa Tăng nhìn không đặng,
túng phải đằng vân về thầy.
Còn hai Hành Giã và đánh
và đi đến núi Phổ đà (Lạc đà).
Các vị thần vào báo với
Quan Âm rằng:
- Có hai Tôn ngộ Không
đánh với nhau ngoài núi.
Quan Âm đồng đi với Huệ
Ngạn và Thiện Tài, Long Nữ, đến trước núi nạt lớn lên rằng:
- Loài yêu nghiệt đi đâu
đó?
Hai Hành Giả níu nhau đồng
nói rằng:
- Thằng nầy giống in đệ
tử, đánh với tôi từ Thùy Liêm Ðộng cho tới đây, xin Bồ Tát phân giùm chơn giả.
Quan Âm xem một hồi rồi
nói nhỏ với Thiện Tài và Huệ Ngạn rằng:
- Hai người, mỗi người
níu một Hành Giả đứng hai bên, đặng niệm thần chú cô, coi ai nhứt đầu thì người
ấy thiệt là Tôn Hành Giả.
Nói rồi lớn rằng:
- Hai ngươi hãy đứng
riêng ra, cho ta xem thử?
Hai Hành Giả vưng lời,
Thiện Tài và Huệ Ngạn, mỗi người níu một Hành Giả.
Quan Âm niệm chú lăm
đăm.
Tôn Hành Giả ôm đầu la
nhức vùng vẫy ngã lăn, bảo đừng niệm nữa Tôn Hành Giả giả cũng nhái theo.
Quan Âm thôi niệm, hai
người đồng chờ dậy, đánh ẩu đả với nhau.
Quan Âm hết phép, liền
kêu:
- Ngộ Không.
Hai người đồng dạ.
Quan Âm nói:
- Năm xưa ngươi làm Bật
mã ôn, và làm phản thiên đình, chư hầu đều biết mặt. Vậy thì hai người đồng đến
thượng giái cho chư thần nhìn thử?
Hai Hành Giả đồng tạ ơn.
Rồi kéo nhau lên cửa Nam Thiên.
Khi ấy Quảng mục thiên
vương, Mã nguơn soái, Triệu nguơn soái, Ôn nguơn soái và các vị thiên thân đồng
cầm binh khí, ra cản lại mà hỏi rằng:
- Ði đâu đó? Chỗ nầy là
chỗ đánh lộn hay sao?
Hai Hành Giả đồng nói rằng:
- Tôi bảo hộ Ðường Tăng
đi thỉnh kinh, bởi tôi đánh chết lũ ăn cướp, nên Tam Tạng đuổi tôi về. Không biết
con yêu nầy giả hình tôi hồi nào, đến đánh Ðường Tăng té nhào mà đoạt đồ hành
lý, lại chiếm cứ Thủy Liêm động của tôi. Tôi mới đánh với nó dẫn tới núi Lạc
đà, Quan Âm nhìn không đặng. Bởi cớ ấy nên đến đây, nhờ sức chư thần coi ai
chơn ai giả?
Các thiên thần xem hồi
lâu, không biết người nào thiệt.
Hai Hành Giả đồng hét lớn
rằng:
- Các ngươi nhìn không đặng
thì thôi, tránh đường cho ta vào ra mắt Thượng Ðế. Các vị thần cản không đặng.
Bốn vị Thiên sư vào tâu
rằng:
- Dưới trung giái có hai
Tôn ngộ Không, vào Thiên Môn xin vào yết chúa.
Tâu vừa dứt lời, xảy thấy
hai người vào đền.
Thượng Ðế phán hỏi rằng:
- Hai ngươi việc nhơn việc
chi đến thiên cung làm loạn, không sợ chết hay sao?
Hai Hành Giả đồng quỳ lạy
tâu rằng:
- Ngay tôi quy y theo Phật,
chẳng dám làm loạn như xưa. Bởi vì con yêu nầy giả mạo hình tôi mà làm sự trái
lẽ, vân vân. Nên tôi đến đây nhờ Bệ Hạ phân trần chơn giả.
Thượng Ðế truyền Lý
Thiên Vương đem kiếng chiếu yêu soi thử.
Thấy trong kiếng hai
Hành Giả hình tượng như nhau, không sai một mảy. Thượng Ðế phân không đặng truyền
lịnh đuổi ra.
Khi ấy hai hành Giả đồng
cười ngất rằng:
- Vậy thì hai ta tìm đến
thầy, coi ai thiệt ai giả! Nói rồi đồng đi lập tức.
Còn Sa Tăng về thuật
chuyện cho thầy nghe.
Tam Tạng nói:
- Tệ thì thôi! Vậy mà ta
ngở Hành Giả đánh ta, nay mới rỏ yêu tienh giả mạo.
Sa Tăng thưa rằng:
- Nó lại giả thầy, và giả
một Bát Giới gánh đồ hành lý; lại giã hình tôi và con ngựa rõ ràng, tôi nổi giận
đập Sa Tăng giả chết tươi, coi lại là con khĩ đột, con tinh ấy đương đánh với
Hành Giả, tôi coi hai người như một không biết ai là yêu!
Tam Tạng nghe thất sắc!
Bát Giới cười ha há, nói
rằng:
- Hèn chi bà chủ nhà nói
nhiều đám thỉnh kinh là phải lắm. Ấy là một đám nữa đó.
Nói vừa dứt tiếng, xảy
nghe tiếng la lớn, và cải tẩy trên mây, thầy trò đồng ra xem thử, thấy hai Hành
Giả đánh ẩu đả với nhau, Bát Giới nhãy dựng lên kêu lớn rằng: - Sư huynh đừng
ngầy nữa, có lão Trư đến đây.
Hai Hành Giả đồng nói lớn
rằng:
- Hay lắm, hay lắm! Sư đệ
trợ chiến mà đánh yêu tinh.
Sa Tăng thưa rằng:
- Xin thầy ngồi đây, để
tôi với nhị ca níu hai người xuống, thầy niệm chú, coi có ai nhứt đầu, thì người
ấy là thiệt.
Tam Tạng khen phải, Sa
Tăng, Bát Giới đồng đằng vân nói lớn rằng:
- Hai anh đừng đánh nữa,
hảy xuống cho thầy nhìn.
Hai người y lời đứng xuống.
Tam Tạng niệm chú, Sa Tăng níu một người, Bát Giới cũng vậy.
Hai Hành Giả đồng la lớn
rằng:
- Tôi đánh đã mệt quá!
Thầy còn niệm chú làm chi? Xin đừng niệm nữa, nhứt đầu chịu không nổi.
Tam Tạng thôi niệm, hai
người áp đánh với nhau.
Khi ấy hai Hành giả đồng
nói rằng:
- Sư đệ hãy bảo hộ thầy,
đặng ta dẫn nó xuống Diêm Vương, coi ai chơn ai giả?. Nói rồi đồng kéo nhau đi.
Còn Bát Giới hỏi Sa Tăng
rằng:
- Ngươi đã thấy Bát Giới
gánh đồ sao chẳng giựt về cho rảnh?
Sa Tăng nói:
- Bầy khỉ thấy tôi đánh
chết Sa Tăng giã, thì chúng nó áp lại bắt tôi; tôi chạy mau mới thoát khỏi. Sau
trở lại thấy nước bao cửa động không ngỏ vô đặng, làm sao mà lấy gói đồ?
Bát Giới nói:
- Tại ngươi không thạo
đó. Năm trước ta đi rước Hành Giả, Hành Giả vào động thay áo, ta thấy chắc nó cất
gói đồ trong động.
Tam Tạng nói:
- Ngươi đã biết đường
vào động, thừa dịp nầy nó đi khỏi, ngươi vào động lấy hành lý mà đi Tây Phương.
Dầu thiệt Hành Giả về đây, ta cũng không dùng nó nữa.
Bát Giới nói:
- Tôi đi cho, tôi đi
cho.
Nói rồi đằng vân bay riết.
Còn hai Hành Giả đi gần
tới đền thập điện, Dạ Xoa kinh hãi chạy vào đền đáo tin. Quỷ sứ cũng chạy vào đền
tâu rằng:
- Có hai ông Tề Thiên đại
thánh đánh lộn gần tới đền.
Mười vị Minh vương nghe
báo đồng nhóm lại, đến bạch với Ðịa tạng vương và lại đền Sum la điễm binh tướng
mà thũ. Xảy thấy gío thổi tới đùng đùng, hai Hành Giả kéo tới trước đền Sum la.
Quỷ sứ cản lại hỏi rằng:
- Ðại Thánh vì chuyện
chi mà đến đây?
Hai Tôn Hành Giả nói:
- Bởi yêu tinh nó giã
hình Lão Tôn mà làm trái lẻ như vậy, vân vân. Nên tôi dẫn nó đến Âm phủ, xin
Minh vương tra bộ, coi nó là vật gì xuất thân, mà thâu hồn phách nó: Kẻo để vậy
thì không ai biết giã chơn.
Vua thập điện truyền
Pháp quan đem bộ ra tra, chẳng có tên Ngộ Không giã! Còn mấy khoản loài khỉ,
khi trước bị Hành Giã bôi hết rồi, nên từ ấy đến nay bỏ bộ ấy. Phán quan tâu lại
như vậy.
Mười vua đồng nói rằng:
- Ðại Thánh ôi! Trong
các bộ chúng tôi chẳng có tên họ Ngộ Không giã! Vậy xin Ðại Thánh lên lại Dương
gian.
Ðịa tạng vương vừa tới
nghe rỏ liền phán rằng:
- Ðể ta bảo con Ðề thính
của ta tra thử? (Nguyên địa tạng vương có con thứ tên là Ðề thính, nếu nó mọp
dưới đất một hồi, thì coi thấu các loài trong trời đất).
Khi ấy con Ðề thính vưng
lịnh, mọp giây phút rồi dậy tâu nhỏ rằng:
- Con quái nầy có tên,
song chẳng nên nói trước mặt nó, và bắt nó cũng không đặng nữa!
Ðịa tạng vương hỏi rằng:
- Nếu nói trước mặt nó
thì làm sao?
Ðề thính tâu rằng:
- Nếu nói trước mặt nó,
thì nó phá lắm, cỏi Âm phủ không an.
Ðịa Tạng phán hỏi:
- Vì cớ nào mà bắt nó
không đặng?
Ðề thính tâu rằng:
- Nó tài phép cũng như
Tôn ngộ Không, nên khó bắt lắm!
Ðịa Tạng than rằng:
- Như vậy biết tính làm
sao?
Ðề thính tâu rằng:
- Phép nào cho qua phép
Phật?
Ðịa Tạng vương trực nhớ
lại, liền phán rằng:
- Hai ngươi tài phép cầm
đồng, hình dung giống tạc. Nếu muốn phân biệt cho rõ, thì hai ngươi đến chùa
Lôi Âm, Phật thích ca Như Lai xữ đoán cho.
Hai Hành Giả đồng nói:
- Phải, phải, để đến Phật
Tổ mới xong.
Mười vua thập điện đưa Ðịa
Tạng về Túy vân cung.
Còn hai Tôn Hành Giả và
đánh và bay đến núi Linh thứu.
Khi ấy có Thích Ca Như
Lai đương giảng kinh trên tòa sen, các vị phật Bồ Tát, tám vị Kim Cang, năm
trăm La Hán, ba ngàn Yết đế và các đệ tử nhõ đương nghe Phật Tổ giảng kinh.
Phật Tổ bước xuống tòa
sen nói rằng:
- Các ngươi đều một
lòng, hãy xem đám hai lòng tranh đấu? Các vị đệ tử nghe nói lấy làm lạ, ngó ra
không thấy chuyện chi.
Giây phút nghe tiếng hét
lớn, hai Hành Giả kéo nhau đến cửa chùa Lôi Âm.
Tám ông Kim cang kinh
hoãng chạy ra cãn lại hỏi rằng:
- Hai người đi đâu đó?
Hai Hành Giả đồng nói rằng:
- Bởi yêu tinh nó giã
hình ta, nên đến đây xin Phật Tổ phân minh chơn giã.
Tám vị Kim cang cãn
không lại, hai Hành Giả kéo vào bữu điện, đồng quỳ lạy dưới tòa sen, thưa hết mọi
việc, vân vân..
Và bạch rằng:
- Bởi tôi đi nhiều chỗ
cũng không ai nhìn đặng giã chơn, nên phải đến đây nhờ Phật Tổ xét người tà
chính, đặng tôi phò Ðường Tăng đi thỉnh kinh, đem về Ðông độ.
Khi ấy ai nấy thấy hai
người nói rập với nhau một thể, đều không rõ giã chơn.
Còn Phật Thích Ca biết rồi
song chưa kịp nói.
Xãy thấy Quan Âm vào ra
mắt, Thích Ca Như Lai nói:
- Quan Âm bạch rằng: Bởi
đệ tử xem không ra, nên đến cầu Như Lai, xin phân tà chánh.
Thích Ca Như Lai cười rằng:
- Tuy các ngươi hiểu các
việc trong đời song chưa rõ các loài trong thế giái.
Quan Âm bạch rằng:
- Chẳng hay các loài
trong thế giái làm sao?
Thích Ca Như Lai nói:
- Năm bực tiên là: Thiên
tiên, Ðịa tiên, Thần tiên, Nhơn tiên, Quỷ tiên. Còn năm loài trùng là: Lão
trùng, loài người; Lân trùng, loài có vẩy; Mao trùng, loài có lông như các thú;
Vỏ trùng, loài có cánh như chim như gà; Côn trùng, loài có võ như rùa, trạnh,
sò, ốc, hoặc kêu là giái trùng. Song con yêu nầy không phải thuộc về năm bực
tiên, cũng chẳng thuộc về năm loài trùng. Thiệt là tứ hầu hổn thế.
Quan Âm bạch rằng:
- Chẳng hay bốn con khỉ ấy
tên chi?
Thích Ca Như Lai nói:
- Bởi bốn con khỉ ấy
không nhập vào mười loài, nên kêu chúng là hổn thế, hãy nghe cho rỏ ràng:
Linh minh thạch hầu, biết
cơ trời đất (Khỉ linh).
Xích khao mã hầu, thông
phép cao xa (khỉ đỏ xương cụt).
Thông tuy viên hầu, tài
năng mạnh bạo (con vượn cáng vá).
Lục nhỉ kiển hầu, biến
hóa vô cùng (con giộc sáu tai).
Bởi con Lục nhỉ kiển hầu
đứng một chỗ mà biết việc ngàn dặm, ai nói hành nó cũng nghe, nên giả làm Ngộ
Không mới coi như một.
Khi ấy Lục nhỉ kiển hầu
nghe nói kinh hồn, liền nhảy ra chạy đại.
Thích Ca Như Lai truyền
đuổi theo.
Tám vị Kim cang và năm
trăm La Hán đồng vây phủ.
Tôn Hành Giả cũng trợ
chiến, quyết bắt cho đặng Lục nhỉ kiển hầu.
Thích Ca Như Lai nói:
- Ngộ Không đừng hỗn chiến,
để ta bắt nó cho.
Tôn Hành Giả giã nghe
nói hết hồn, biết là cự không lại, liền biến ra con ong mật bay lên.
Thích Ca Như Lai lấy
bình bát quăng theo, bình bát thâu con ong rồi đậy sấp sa xuống.
Ai nấy không biết, đều
nói:
- Yêu tinh trốn mất rồi.
Thích Ca như lai cười rằng:
- Nó chạy đâu cho khỏi,
còn ở trong bình bát của ta
Ai nấy lại giở nấp bình
bát, thấy con khỉ sáu tai rỏ ràng.
Tôn Hành Giả nổi giận
nói rằng:
- Xưa mi phò ta, nay lại
làm phản Và nói và đập một thiết bãng chết tươi.
Thích Ca Như Lai than rằng:
- Tội nghiệp quá!
Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Như Lai thương nó làm
chi? Bởi khi trước tôi làm chúa động, phong bốn cửa nó làm nguyên soái, tướng
quân. Nay nó nghịch mạng, lại giả mạo đánh thầy tôi chết giấc mà đoạt gói đồ, ấy
là tội ăn cướp sát nhơn, cứ theo luật thì xữ trảm. Bởi cớ ấy nay tuyệt dòng khỉ
sáu tai.
Khi ấy Thích Ca Như Lai
truyền rằng:
- Tôn Hành Giả hãy đi bảo
hộ Tam Tạng đến thỉnh kinh cho mau.
Tôn Hành Giả quỳ lạy bạch
rằng:
- Thầy tôi đã dứt tình
không dùng tôi nữa; tôi có đi theo cũng đuổi, vì người đã quyết lòng. Vậy xin
Phật Tổ từ bi, niệm chú tòng cô cho kim cô rớt xuống, tôi dưng lại ho Phật Tổ,
đặng tôi về trần tục mới êm.
Thích Ca Như Lai nói:
- Ngươi đừng mơ tưởng việc
không có, muốn tính chuyện quỷ với ta sao? Ðể ta sai Quan Âm đem ngươi đến Tam
Tạng mà nói giùm, chắc bề nào cũng phải dụng ngươi nữa. Hãy rèn lòng từ thiện,
ra công bão hộ Ðường Tăng, chừng thỉnh đặng kinh, ngươi cũng thành chánh quả.
Quan Âm liền tạ ơn. Tôn
Hành Giả lạy rồi, đi với Quan Âm tìm Tam Tạng.
Sa Tăng ngó thấy, vội vả
mời thầy ra nghinh tiếp.
Quan Âm nói:
- Khi trước con Lục nhỉ
kiển hầu giả hình Hành Giả đánh ngươi. Nay nhờ Phật Tổ bắt đặng nó.
Ngộ Không đánh chết rồi.
Còn ngươi chưa dứt hoạn nạn, hết gặp yêu kế gặp tinh, phải cho Hành Giả đi theo
bão hộ mới đặng. Từ nầy sắp sau ngươi đừng giận và quở la Tôn Hành Giả nữa Tam
Tạng liền lạy tạ ơn.
Xảy nghe gió thổi đùng
đùng, coi lại Bát Giới mang hai gói đồ về.
Bát Giới thấy Quan Âm liền
cúi đầu làm lễ, và bạch rằng:
- Ðệ tử tới núi Hoa quả,
động Thủy Liêm, thiệt thấy Ðường Tăng giả, Bát Giới giả và Sa Tăng giả, tôi đập
chết hết cả ba, hiện nguyên hình là khỉ đột hết thảy! Tôi kiếm đặng hai gói đồ,
không mất một món, nên quảy về đây. Song chẳng hay hai Ngộ Không giả thiệt ra
thể nào, xin cho tôi rỏ?
Quan Âm thuật chuyện vân
vân.
Bát Giới tạ ơn mừng rỡ.
Quan Âm lui về Nam Hải.
Còn bốn thầy trò hòa thuận,
từ giả chủ nhà ấy mà lên đường.
-----------------------------------------------
Thương thầy Tam Tạng, gặp Hỏa Diệm sơn
Lầm quạt Ba tiêu, cười Tôn Hành Giả
Nói về bốn thầy trò đồng
tâm hiệp ý, đi hoài mãn hạ sang thu, khí trời thêm nực nội! Tam Tạng dừng ngựa
hỏi rằng:
- Nay là mùa thu rồi,
sao trời nực quá?
Bát Giới nói:
- Nghe nói đường đi Tây
Phương, có nước. Tư hấp lý ở ngay mặt trời lặn, tục kêu rằng: Cùng đường, thường
ngày mặt trời gần lặn, vua nước ấy có lệ truyền đánh trống gióng chuông. Bởi
lúc giờ thân giờ dậu mặt nhựt lặn xuống biển Tây thì sóng bũa nhấp nhô, nước
sôi sùng sục, nếu không tiếng chuông trống cho lấp đi, thì con nít trong thành
giựt mình chết hết. Ðất ấy nóng nảy vô cùng, tuy mùa thu mùa đông cũng không lạnh,
có khi mình đi tới nước ấy thì phải?
Tôn Hành Giả cười ngất rằng:
- Nếu tới nước Tư hấp
lý, thì mình đi mau biết chừng nào? Nhằm lại tánh trì trệ như thầy, dầu cho đi
tới già, rồi nhỏ lại đi cho tới già nữa, đi ba đời như vậy cũng chưa cùng đường,
có đâu tới nước ấy đặng?
Bát Giới nói:
- Anh nói không phải tới
nước Tư hấp lý, sao mùa thu trời nực như vầy?
Sa Tăng nói:
- Hay là tại thời tiết
khí theo mùa hạ chăng?
Bốn thầy trò vừa đi vừa
nói chuyện, xãy thấy đàng trước có cái nhà ngói bên đường, ngoài xây vách tường
đỏ, cửa nẻo cũng làm đỏ lòm!
Tam Tạng nói:
- Ngộ Không, vào nhà ấy
hỏi thăm cho rõ cớ gì mà nực trái thời tiết?
Tôn Hành Giả cất thiết
bãng, xủ tay áo rộng xuống, đến gần cửa ngõ, có ông già chống gậy bước ra, thấy
mặt kinh hãi, làm gan giá gậy hỏi lớn rằng:
- Ngươi là yêu quái ở
đâu? Ðến nhà ta làm chi đó?
Tôn Hành Giả bái và nói
rằng:
- Xin ông đừng giựt
mình, tôi không phải yêu quái. Nguyên bốn thầy trò tôi ở nước Ðại Ðường, vưng
chỉ đi thỉnh kinh, đến đây thấy mùa thu mà trời nực, không hiểu cớ chi, nên tìm
đến ông hỏi thăm cho rõ, và xin cắt nghĩa xứ nầy là xứ chi?
Ông ấy hết sợ, liền cười
rằng:
- Xin hòa thượng miễn chấp,
lảo phu con mắt sờ sệt nên lầm. Chẳng hay còn ba thầy nữa ở đâu, xin mời vào
luôn thể?
Tôn Hành Giả liền ngoắt
ba thầy trò đồng đến ra mắt ông già. Ông ấy thấy Tam Tạng tốt tươi, còn hai người
kia kỳ quái, thời trong lòng nửa mừng nữa sợ, mời đi thẳng vào nhà, bảo dọn nhà
rồi dọn cơm chay thiết đãi.
Khi ấy Tam Tạng đứng dậy
thưa rằng:
- Chẳng hay xứ nầy vì cớ
nào mùa thu mà nực quá?
Ông ấy nói:
- Núi nầy là Hỏa diệm
sơn, bốn mùa đều nóng nực.
Tam Tạng hỏi:
- Chẳng hay Hỏa diệm sơn
ở phía nào? Có cản đường đi Tây Phương hay chăng? Ông ấy nói rằng:
- Ði Tây Phương sao đặng,
ngay hướng Tây sáu mươi dặm thời tới Hỏa diệm sơn, lữa cháy lan hơn tam trăm dặm;
rất đổi cỏ cây còn mọc không đặng, dầu cho da đồng xương sắt, đi ngang qua đó
cũng hóa ra tro!
Tam Tạng nghe nói hãi
kinh, không dám hỏi thăm nữa!.
Xãy thấy người con trai
đẩy xe đỏ tới trước cửa hỏi rằng:
- Trong nhà ai mua bánh
in chăng?
Tôn Hành Giả nhổ lông
hóa ra tiền điếu, đem ra mua bánh in.
Người ấy lấy bánh đưa
ra, hơi lèn ngui ngút.
Tôn Hành Giả cầm bánh
như cục than lửa, gần phỏng ngón tay, liền nói rằng:
- Nóng lắm, nóng lắm!
Người bán bánh cười rằng:
- Sợ nóng thời đừng tới
chốn nầy, xứ nầy thì nóng như vậy.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi thiệt nói lạ
lùng lắm! Có nóng có lạnh lúa thóc mới sanh. Nếu nóng luôn luôn như vậy, thì
lúa nếp đâu cho ngươi làm bánh in mà bán?
Người ấy nói:
- Bằng muốn có bánh in,
phải cầu Tiên quạt sắt.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Tiên quạt sắt làm sao?
Người ấy nói:
- Tiêu quạt sắt có cây
quạt Ba tiêu, quạt một cái thì lửa tắt, quạt hai cái thì sanh gió, quạt ba cái
thì mưa xuống. Chúng tôi làm ruộng mới có nếp mà làm bánh in. Bằng không thì cỏ
mọc cũng chẳng đặng.
Tôn Hành Giả nghe nói,
đem bánh in vào đưa cho Tam Tạng mà thưa rằng:
- Xin thầy ăn bánh, rồi
tôi nói chuyện cho mà nghe.
Tam Tạng cầm Tôn Hành Giả
hỏi ông chủ nhà rằng:
- Ông tiên quạt sắt ở
đâu?
Ông ấy nói:
- Hỏi thăm làm chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi nghe người bán
hàng thuật chuyện: Ông tiên Thiết Phiến có cây quạt Ba tiêu, quạt một cái thì tắt
lửa, quạt hai cái thì sanh gió, quạt ba cái thì sa mưa. Tôi muốn tìm ông ấy mượn
cây Ba tiêu, quạt thét cho tắt tuyệt lửa ấy, đặng nhơn dân bổn địa cày cấy theo
mùa.
Ông ấy nói:
- Thiên hạ xứ nầy, cứ mười
năm đậu bạc tiền và mua lễ vật, thịt, dê, heo, ngổng, đồng ăn chay tắm gội, đem
lể đi thỉnh tiên Thiết Phiến đến quạt một kỳ.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay ông tiên ấy ở
đâu, cách đây chừng mấy dặm và động ấy tên chi?
Ông ấy nói:
- Núi Tùy vân, ở tại
phía Tây Nam, có động Ba tiêu, cách đây chừng một ngàn năm trăm dặm.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Không khó chi đó, để
tôi đi cho. Nói rồi nhảy lên biến mất!
Ông già thất kinh hãi
nói rằng:
- Châu ôi! Nếu vậy ông
thầy nầy là thần nhơn, nên biết đằng vân giá vỏ.
Nói rồi kính trọng Ðường
Tăng, hậu đãi hơn nữa.
Nói về Tôn Hành Giả đằng
vân đi tới núi Túy Vân, nghe tiếng đốn củi chạt chạt.
Tôn Hành Giả tìm đến hỏi
thăm ông tiều rằng:
- Ðây có phải núi Tây
Vân hay chăng?
Ông tiều nói phải. Tôn
Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay động ông
tiên Thiết Phiến ở đâu?
Ông tiều cười rằng:
- Có động Ba tiêu, chớ
không biết ông tiên Thiết Phiến. Có bà La Sát gọi rằng Thiết Phiến công chúa,
là vợ Ngưu Ma Vương mà thôi.
Tôn Hành Giả nghĩ giựt
mình nghĩ thầm rằng:
- Té ra cũng gặp oan gia
nữa! Khi trước mình bắt Hồng Hài Nhi là con Ngưu Ma Vương, sau gặp thằng chú Hồng
Hài tại núi Giải dương, nó còn báo oán thay, huống chi nay mượn quạt của cha mẹ
nó sao cho đặng. Song tới nước nầy không lui gót. Nghĩ rồi từ giã ông tiều, hỏi
thăm tìm tới động Ba tiêu, thấy đóng cửa chặt cứng, phong cảnh xinh tốt vô
cùng, Tôn Hành Giả kêu lớn rằng:
- Ngưu đại ca, mở cửa, mở
cửa!
Xảy nghe mở cửa một cái
kẹt, ngó thấy có người con gái, lông mọc cả mình, mà ăn mặc rách rưới!
Tôn Hành Giả nói:
- Xin nàng làm ơn vào bẩm
với Công Chúa, nói tôi ở Ðông độ, qua Tây Phương thỉnh kinh, đến mượn quạt Ba
tiêu, đặng quạt núi Hỏa diệm, tức thời đem quạt trả liền.
Nàng ấy nói:
- Ông tên họ chi phải
nói cho rành đặng tôi vào thưa lại.
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi là Tôn ngộ Không.
Nàng ấy trở vào động báo
rằng:
- Bẩm bà, có Tôn ngộ
Không ở Ðông Ðộ đi thỉnh kinh Tây Phương, xin vào ra mắt bà đặng mượn quạt Ba
tiêu mà quạt núi Hỏa diệm; quạt rồi đem trả tức thì.
Thiết Phiến công chúa
nghe nói tới tên Tôn ngộ Không, tức thời nổi giận, mặt đỏ phừng phừng, hét lớn
rằng:
- Con khỉ lớn mật, dám
tìm tới động ta.
Nói rồi truyền a huờn lấy
giáp nai nịt chỉnh tề, cầm cặp gươm ra cửa động, kêu lớn rằng:
- Tôn ngộ Không ở đâu?
Tôn Hành Giả bái và nói
rằng:
- Thưa, tôi chào tẩu tẩu.
La Sát hét lớn rằng:
- Ai là chị dâu, mà mi
chào hỏi?
Tôn Hành Giả nói:
- Năm trước Ngưu đại ca
kết bằng hữu với Lão Tôn, nay nghe công chúa là vợ chánh của anh tôi, nên tôi
kêu tẩu tẩu.
La Sát nói:
- Phải ngươi nghĩ tình
nghĩa bằng hữu, sao lại hại con ta?
Tôn Hành Giả làm bộ
không biết, liền hỏi rằng:
- Ủa! Vậy chớ lịnh lang
là ai?
La Sát nói:
- Con ta là Hồng Hài
Nhi, bị ngươi hại đó. Ta quyết tìm ngươi mà báo cừu, thời may ngươi đến đây nạp
mạng.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Như vậy thì chị không
xét lẽ, bởi lịnh lang bắt thầy tôi quyết ăn thịt cho đặng. Nhờ ơn Quan Âm cứu
thầy tôi, lại đem lịnh lang nuôi làm đệ tử. Bây giờ lịnh lang làm Thiện Tài đã
thành chánh quả, sống đời như trời đất, khoái lạc muôn phần. Chị chẳng giả ơn
thì thôi, lại trách Lão Tôn sao phải?
La Sát nói:
- Mi là con khỉ lợi khẩu.
Tuy con ta còn sống mặc lòng, chớ ly biệt ngàn năm, biết chừng nào gặp.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Khó chi chuyện ấy. Vậy
thời cho tôi mượn cây quạt, quạt tắt Hỏa diệm sơn; đưa thầy tôi qua khỏi núi.
Tôi sẽ qua Nam Hải bạch với Quan Âm, đem lịnh lang về đây và trả quạt luôn thể.
Nếu chị xem có tì tích chi, sẽ bắt tội Lão tôn mới đáng. Nếu mập tốt hơn năm
trước, thì phải thưởng Lão Tôn.
La Sát nói:
- Con khỉ già đừng nói
nhiều chuyện! Hãy ngay cổ ta chém ít gươm, rồi sẽ cho mượn quạt.
Tôn Hành Giả bái và cười
rằng:
- Xin chị đừng nói làm
chi nhiều tiếng, để Lão Tôn đưa đầu cho chị bửa bao nhiêu thì bửa, chừng nào mỏi
tay sẽ thôi. Song phải nhớ lời cho em mượn cây quạt.
Nói rồi giơ đầu đứng trơ
trơ như khỉ gỗ!
La Sát chuyển thần lực,
hai tay hai gươm bữa đầu như bầm mắm, Tôn Hành Giả chẳng hề dùn lắc, làm như bộ
không hay.
La Sát thất kinh muốn chạy.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
vậy hỏi rằng:
- Chị đi đâu, chị đi
đâu? Sao chẳng lấy quạt cho tôi mượn?
La Sát nói:
- Ấy là bữu bối của ta,
lẽ nào cho mượn bất tử.
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu tẩu tẩu không cho
mượn quạt, thì ông chú phải kỉnh một hèo? Và nói và níu La Sát, còn tay kia lấy
thiết bãng ra.
La Sát vùng khỏi, đánh với
Hành Giả tại trước núi Tủy Vân, cho tới tối.
La Sát tính bề cự không
lại Hành Giả, liền lấy quạt Ba tiêu ra quạt Hành Giả một cái, Hành Giả bay mất
biệt mù, La Sát thâu quạt vào động.
Còn Tôn Hành Giả bay
phiêu phiêu phưỡng phưỡng day phía nầy, nhào phía kia cũng không té xuống đất,
chẳng khác trốt thổi đưa lá rụng, dường như nước chảy tống hoa rơi! Bay thẳng
thét một đêm tới sáng, mới sa nhằm chót núi kia.
Tôn Hành Giả vịn cục đá
xanh mà chịu trận. Giây phút tỉnh hồn xem lại, là hòn núi Tiểu tu di!
Tôn Hành Giả than rằng:
- Ðờn bà dữ thiệt! Thế
gì nó quạt có một cái, tống Lão Tôn bay tới xứ nầy! Ta nhớ lại chuyện cũ, năm
trước bị Huỳnh Phong bắt thầy ta, ta tới núi nầy mà viện ông Linh Kiết Bồ Tát,
bắt Huỳnh Phong mà cứu thầy ta; từ núi Huỳnh Phong đến đây có ba ngàn dặm, bây
giờ ở Tây Phương trở lại, biết cách mấy muôn dặm đường. Thôi, sẳn đây ghé hỏi
thăm ông Linh Kiết Bồ Tát cho rỏ. Và hỏi thăm đi ngỏ nào về núi Túy Vân!
Ðương luận bàn, xảy nghe
tiếng chuông gióng, liền tìm tới chùa, ông đạo nhớ mặt Hành Giả, vào bạch lại rằng:
- Ông Ðại Thánh mặt lông
thỉnh thầy bắt yêu năm trước, nay đã trở về.
Linh Kiết Bồ Tát nghe
nói, liền bước ra bái và hỏi thăm rằng:
- Tôi mừng Ðại Thánh, có
khi thỉnh kinh đặng mới về chăng?
Tôn Hành Giả nói:
- Có đâu mau dử vậy?
Linh Kiết hỏi:
- Nếu thỉnh kinh chưa đặng,
lẻ nào Ðại Thánh ghé thăm tôi?
Tôn Hành Giả nói:
- Năm xưa đội ơn Bồ Tát
trừ đặng Huỳnh Phong sắp sau, chúng tôi đi gặp nhiều yêu quái, khổ sở biết bao
nhiêu! Nay đến Hỏa diệm sơn, thầy tôi đi qua không đặng, nghe đồn có tiên Thiết
Phiến ở động Ba tiêu, quạt lửa ấy mới tắt. Tôi tìm tới chẳng dè là vợ Ngưu ma
vương, mẹ của Hồng Hài, nó trách tôi sao nạp con nó làm đồng tử Quan Âm, nên
không cho mượn quạt lại đánh với tôi, nó quạt hơi có một cái, mà tôi bay tới xứ
nầy, không biết cách bao nhiêu dặm? Luôn dịp tôi ghé thăm Bồ Tát và hỏi thăm đường
trở lại núi Túy Vân.
Linh Kiết cười rằng:
- Nàng ấy là La Sát, gọi
là Thiết Phiến công chúa có cây quạt Ba tiêu, nguyên gốc cây quạt ấy sanh tại
núi Côn lôn, từ thuở khai thiên lập địa, nó thuộc âm nên quạt tắt lửa. Nếu quạt
người thời bay tới tám muôn bốn ngàn dặm mới ngừng. Từ đây tới núi Túy Vân hơn
năm muôn dặm, bởi vì Ðại Thánh có tài ngừng mây, nên mới ngừng đặng, nếu kẻ
phàm tục, thì còn bay xa nữa mới sa.
Tôn Hành Giả nói:
- Dữ quá chừng! Như vậy
thì thầy tôi khó qua núi Hỏa diệm cho đặng!
Linh Kiết nói:
- Ðại Thánh đừng buồn,
cũng là thời may của Ðường Tăng mới khiến Ðại Thánh ghé đây mà hỏi. Năm trước
Phật Tổ cho tôi một cây gậy Phi long, và một huờn thuốc Ðịnh phong. Song Phi
long trượng đã trị con Huỳnh Phong rồi, còn Ðịnh phong đơn chưa dùng tới, nay
tôi cho Ðại Thánh, thì nó quạt không bay.
Tôn Hành Giả tạ ơn.
Khi ấy Linh Kiết đem cái
đảy mở ra, lấy huờn Ðịnh phong rồi xẽ bâu áo Tôn Hành Giả để huờn ấy vào may lại,
rồi đưa Hành Giả ra khỏi cửa, nói rằng:
- Không kịp đãi đằng đã
cam thất lễ. Cứ đi ngay hướng Tây Bắc, thì nhằm núi Túy Vân.
Tôn Hành Giả tạ từ, cân
đẩu vân trở lại núi Túy Vân lập tức, bèn đập thiết bãng trên cửa động mà kêu lớn
rằng:
- Mở cửa cho mau, đặng
tôi vô mượn quạt!
Ấ huờn vào báo.
La Sát kinh hãi than rằng:
- Con khỉ nầy thần thông
quãng đại, chớ cây quạt ta, quạt một cái, bay tám muôn bốn ngàn dặm, lẻ nào nó
trở lại như chơi. Chuyến nầy ta quạt luôn ba quạt cho nó bay biệt tích Tính rồi
nai nịt, xách song kiếm ra ngoài cửa, hỏi rằng:
- Hành Giả không sợ ta
sao nên mới tới nữa?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tẩu tẩu chẳng nên làm
hiểm, chớ khá nghi nan; xin cho tôi mượn quạt Ba tiêu, nếu thầy tôi qua khỏi Hỏa
diệm sơn, tôi đem trả quạt cho chị lập tức. Tôi là người quân tử, lời hẹn không
sai, chẳng phải như đứa tiểu nhơn mượn được rồi không trả lại.
La Sát mắng rằng:
- Con khỉ mỏng môi nói
nhiều điều phi lý. Ta chưa trả cừu con, lẻ nào cho mượn quạt? Nói rồi múa song
kiếm chém liền.
Tôn Hành Giả đánh lại, đặng
sáu bảy hiệp, La Sát quạt một cái, Tôn Hành Giả đứng trơ trơ, cười và nói rằng:
- Mát dữ! Lão Tôn chẳng
hơ hỏng như khi trước, nếu chị quạt mà tôi nhúc nhích, thì tôi không phải con
người. Hãy quạt thêm ít quạt kẽo nực lắm.
La Sát nổi xung, quạt
luôn hai quạt, thiệt không động địa chút nào.
Khi ấy La Sát hải kinh,
chạy vào đóng cửa động, Tôn Hành Giả xé bâu áo ngậm huờn thuốc vào miệng, chẳng
dè thuốc chạy tuốt vô bụng.
Tôn Hành Giả hóa ra con
bồ hong bay vào động, thấy La Sát đương nói:
- Khát nước lắm, khô cổ
lắm, đem trà ra đây cho mau.
Ấ huờn rót một chén nước
trà đem cho La Sát.
Tôn Hành Giả thừa dịp
bay vào chén nước trà, nằm lộn trong bọt. Bởi cớ ấy, La Sát không ngó thấy con
bồ hong, nên uống lầm vào bụng, Tôn Hành Giả hiện hình nhỏ, hét lớn kêu rằng:
- Tẩu tẩu, cho tôi mượn
quạt Ba tiêu hay không?
La Sát hải kinh thất sắc,
hỏi rằng:
- Con nhỏ đó không đóng
cửa hay sao?
Ấ huờn nói:
- Tôi nghe tiếng ở trong
mình bà kêu ra.
La Sát hỏi:
- Hành Giả, ngươi ở đâu
mà làm phép thuật vậy?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi thuở nay không làm
phép thuật bao giờ, ấy là phép thiệt. Tôi bây giờ ở trong bụng chị, ngó thấy ngủ
tạng rõ ràng; và biết chị đương khát nước và đói nữa; để tôi cho chị một chút
nước dằn lòng
Nói rồi đạp xuống một
cái, La Sát đau trong ruột, ngồi xuống mà rên.
Tôn Hành Giả nói:
- Xin tẩu tẩu đừng từ chối,
tôi xin dưng một vật điễm tâm nói rồi nhảy dựng đụng đầu nhằm vào trái tim.
La Sát đau bụng ngã lăn
dưới đất.
Liền năn nỉ rằng:
- Xin tôi thúc thúc tha
tôi.
Tôn Hành Giả nói:
- Bây giờ chị mới chịu
nhìn ông chú! Tôi cũng vị tình Ngưu đại ca, nên không nở giết, thôi cho mượn quạt
mau mau.
La Sát nói:
- Tôi chịu cho rồi chú
nó ra đây mà lấy quạt.
Tôn Hành Giả nói:
- Chị đem cho tôi coi thử,
rồi mới chịu ra.
La Sát bảo a huờn lấy quạt.
Tôn Hành Giả lên khỏi họng,
ngó thấy quạt rõ ràng, liền nói rằng:
- Bởi tôi không làm hại
tẩu tẩu, nên không xoi bụng mà ra. Tôi tính ra trên miệng. Vậy chị hãy hả miệng
ba lần cho tôi nhảy ra.
La Sát y lời hả miệng,
Tôn Hành Giả đã hóa bồ hong, bay đậu trên cây quạt.
Còn La Sát không hay cứ
hả miệng hai ba lần nữa, rồi kêu rằng:
- Chú nó hãy ra đi?
Tôn Hành Giả hiện hình cầm
cây quạt nói:
- Tôi đứng đây nè, ra hồi
mới hả miệng lần thứ nhứt. Cám ơn chị cho mượn quạt, quạt rồi em trả tức thì.
Nói rồi đi một nước, a huờn mở cửa đưa đi.
Khi ấy Tôn Hành Giả đem
quạt về Hồng chuyên trang ra mắt Tam Tạng, và thuật chuyện, vân vân.
Rồi đưa cây quạt mà hỏi
ông chủ nhà rằng:
- Phải cây quạt nầy
chăng?
Ông ấy nói phải.
Tam Tạng mừng rỡ, thầy
trò từ giả ra đi.
Cách bốn mươi dặm đường,
hơi nóng ra gần lột da.
Sa Tăng nói:
- Phỏng cẳng rồi, phỏng
cẳng rồi! Bát Giới nói:
- Nóng quá, cẳng tôi
cũng gần chính nữa! Còn con ngựa nóng vó, nên chạy không bén đất!
Tôn Hành Giả thấy vậy
nói rằng:
- Xin thầy xuống ngựa, đợi
tôi quạt tắt lửa, và mưa xuống cho mát đất rồi sẽ đi. Nói rồi xách quạt chạy tới
núi, quạt một quạt lửa cháy rần rần, quạt bồi một cái nữa, lửa cao ngàn trượng!
Nó lại cháy lan ra ngoài, Tôn Hành Giả kinh hãi nhảy nai, coi cặp giò lông bị
thui khét nghẹt!
Tôn Hành Giả chạy lại la
lớn rằng:
- Thầy chạy về cho mau,
kẻo lửa cháy tới?
Tam Tạng kinh hãi nhảy
lên ngựa chạy mù.
Sa Tăng, Bát Giới cũng
chạy. Cách hai mươi dặm mới bớt nóng.
Tam Tạng nói:
- Ngộ Không ôi! Bây giờ
mới tính làm sao?
Tôn Hành Giả liệng cây
quạt, nói lớn rằng:
- Không xong, không
xong, tôi bị chúng tráo gói rồi! Thiệt là điếm mắc điếm!
Bát Giới hỏi:
- Vì cớ nào vậy? Tôn
Hành Giả nói:
- Một quạt lửa từng lên,
lại quạt cháy gia bội, quạt ráng một cái nữa. Lửa cháy tưng bừng, phải chạy chậm
thì cháy lông hết thảy!
Sa Tăng nói:
- Lửa cháy tới đón đường
đi không đặng biết tính làm sao?
Bát Giới nói:
- Coi phía nào không lửa
thời đi.
Tam Tạng hỏi:
- Ngỏ nào không lửa?
Bát Giới nói:
- Thiếu gì, phía Nam và
phía Bắc, phía Ðông, đời nào có núi lửa.
Tam Tạng hỏi:
- Kinh ở phía nào?
Bát Giới nói:
- Kinh ở phía Tây.
Tam Tạng nói:
- Bề nào cũng đi phía có
kinh.
Sa Tăng nói:
- Khó dữ a! Phía có kinh
thì có lửa, phía không lửa lại không kinh, thiệt hại lẽ không bề lui tới!
Bốn thầy trò ngó lại, thấy
một thầy đạo sĩ, tay chống gậy đầu rồng, chơn đi đôi giày sắt. Lại dắt một con
quỷ mang cá, quỷ ấy đầu đội bồn cơm.
Ðạo sĩ bái và thưa rằng:
- Tiểu thần là Thổ Ðịa
núi nầy, biết Ðại Thánh đem thầy quan Hỏa diệm sơn không đặng, nên dưng cơm lót
lòng.
Tôn Hành Giả nói:
- Sự ăn uống không vội
gì, xin bày thế nào cho thầy qua khỏi núi lửa?
Thổ Ðịa nói:
- Muốn quạt tắt Hỏa diệm
sơn, phải mượn quạt ba tiêu của bà La Sát
Tôn Hành Giả lượm cây quạt
lên mà hỏi rằng:
- Phải cây quạt nầy
chăng? Vì cớ chi quạt chừng nào lửa cao chừng nấy?
Thổ Ðịa xem rồi cười rằng:
- Cây quạt giã quạt sao
cho tắt, Ðại Thánh bị chúng gạt rồi!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Vậy chớ quạt thiệt ở
đâu?
Thổ Ðịa bái và cười rằng:
Muốn đặng quạt ba tiêu,
Phải tìm vua Ðại lực.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ðại lực vương là ai?
Thổ Ðịa nói:
- Ðại lực vương là Ngưu
Ma Vương.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Nói vậy thì Ngưu Ma
Vương nổi lửa, đặt tên là Hỏa diệm sơn chăng?
Thổ Ðịa nói:
- Không phải, không phải.
Nếu Ðại Thánh thứ tội, tôi mới dám thưa ngay.
Tôn Hành Giả nói:
- Chuyện chi thì nói thiệt,
ta chẳng chấp đâu?
Thổ Ðịa nói:
- Thiệt lữa nầy của Ðại
Thánh đốt.
Tôn Hành Giả nổi giận
hét lớn rằng:
- Ta không phải là quân
đốt nhà, sao ngươi dám vu họa?
Thổ Ðịa nói:
- Xin Ðại Thánh đừng
nóng nảy, chắc là Ðại Thánh không quên tôi. Nguyên thuở xưa không có hòn núi nầy,
từ khi Ðại Thánh bị Lão Quân bỏ vào lò bát quái mà đốt, bị Ðại Thánh nhảy ra đá
lò đỗ than và rớt ít tấm gạch xuống đất, mới hóa ra núi nầy. Còn tôi là đạo sĩ
giữ lò bát quái, bị Lão Quân bắt tội tôi không coi cho kỹ nên đày xuống làm Thổ
Ðịa Hỏa diệm sơn.
Bát Giới cuời rằng:
- Nói vậy ngươi gốc là đạo
sĩ phụ lò, nay mới làm Thổ Ðịa.
Tôn Hành Giả ngẫm nghĩ hỏi
rằng:
- Còn ngươi bão ta kiếm
Ngưu Ma Vương làm chi?
Thổ Ðịa nói:
- Ngưu Ma Vương là chồng
La Sát, hai năm nay bỏ La Sát, qua ở bên núi Tích lôi, động Ma vân, chúa động ấy
là Hồ ly, nay đã thác. Có người con gái là Ngọc Diện công chúa, vì sự không ai
làm chủ, nên ưng Ngưu Ma Vương, mê vợ bé, bỏ vợ lớn. Nếu Ðại Thánh tìm đặng
Ngưu Ma Vương chắc mượn đặng quạt thiệt. Một là quạt tắt lửa cho tôn sư đi thỉnh
kinh; hai là trừ hỏa hoạn cho lê dân cấy gặt; ba nữa là, tôi khỏi giữ núi ấy,
cũng như Ðại Thánh ân xá cho về trời.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Núi Tích lôi phía nào,
đi chừng mấy dặm?
Thổ Ðịa nói:
- Ở tại chánh hướng Nam,
đây qua đó cách ba ngàn dặm.
Ngưu Ma Vương vào non Loạn Thạch
Tôn Ngộ Không lấy quạt Ba Tiêu
Tôn hành Giả nghe nói,
truyền Bát Giái, Sa Tăng bảo hộ sư phụ, và dặn Thổ Ðịa ở phò trì Tam Tạng mà đợi
mình.
Dặn rồi cân đẩu vân nhảy
qua núi Tích lôi, đi tới cội tòng thấy một nàng nhan sắc như tiên, đương hái
hoa huệ.
Tôn Hành Giả bước tới
bái và hỏi rằng:
- Chẳng hay cô đi đâu?
Nàng ấy ngó thấy tướng dữ
tợn, lỡ bề không biết tới lui! Run lập cập gượng gạo đáp rằng:
- Ngươi ở đâu, dám tới
đây mà hỏi thăm ai đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi ở núi Túy vân mới
tới, nên chưa biết đường, chẳng hay đây phải núi Tích Lôi chăng? Nàng ấy nói phải.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay động Ma Vân ở
đâu?
Nàng ấy hỏi:
- Ngươi tìm động ấy làm
chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi ở động Ba tiêu,
vưng lịnh Thiết Phiến công chúa, qua rước Ngưu Ma Vương.
Nàng ấy nghe nói đỗ
chình tương, mắng lớn rằng:
- Con mọi khốn nạn,
không biết điều! Từ khi Ngưu Ma Vương về với ta chưa đặng hai năm, ta gởi cho
nó những đồ nữ trang và vàng bạc châu báu, gấm nhiễu lụa hàng không biết bao
nhiêu mà kể. Hết gạo thì lấy gạo, hết tiền thì lấy tiền, năm nào cũng vậy, chẳng
tháng nào không, đã ăn ngập mặt mà không biết hổ mình, còn rước Ngưu Ma Vương về
làm chi đó?.
Khi ấy Tôn Hành Giả nghe
giọng nói ghen, biết là Ngọc Diện Công Chúa. Cố ý lấy thiết bãng hét lớn nói rằng:
- Mi là đứa trắc nết,
đem của mà mua chồng; ấy là gã mà bù của, hãy còn không biết hỗ người, lại có mắng
ai nữa?
Ngọc Diện Công Chúa kinh
hãi, và chạy và run, Tôn Hành Giả làm bộ đuổi theo, mặt lớn dọa hẫm.
Còn Ngọc Diện Công Chúa
tới cửa động chen vào, dạy đóng cửa lại.
Tôn Hành Giả đứng xem
phong cảnh ngoài rào.
Khi ấy Ngưu Ma Vương
đương nằm coi sách trong phòng.
Ngọc Diện Công Chúa chạy
vào thở chẳng ra hơi trong hôi ướt áo, nhào đại trên bụng Ngưu Ma Vương, cào má
gải tai mà khóc!
Ngưu Ma Vương vuốt ve mà
cười rằng:
- Mỹ nhơn đừng tũi, có
chuyện chi thời nói cho rành.
Ngọc Diện Công Chúa mắng
rằng:
- Cũng tại con ma già nó
hại tôi gần chết.
Ngưu Ma Vương cười trây
hỏi rằng:
- Chả chuyện chi mà mắng
ta như vậy? Muốn tập hỗn phải không?
Ngọc Diện Công Chúa nói:
- Bởi tôi không người
làm chủ mới chịu bao hao tổn, kiếm người coi giềng mối giang san. Nghe thiên hạ
đồn mình là quân tử anh hùng, nay mới rõ là tay sợ vợ.
Ngưu Ma Vương ôm Ngọc Diện
Công Chúa mà hỏi rằng:
- Có chuyện chi thì nói
cho rành, nếu ta có không phải điều chi, cũng biết xử mình chịu lỗi. Ngọc Diện
Công Chúa nói:
- Tôi mới đi ra động mà
hái bông huệ, xãy gặp một sải như Thiên lôi, lại bái tôi một cái. Tôi kinh hồn
gượng hỏi là ai. Sải ấy nói: Thiết Phiến công chúa cậy đi rước Ngưu Ma Vương.
Tôi tức mình nói phải quấy một đôi điều, sải ấy mắng tôi một hồi, rồi vác hèo
theo rượt mà đập. May tôi chạy mau mới thoát khỏi, phải chậm chơn đã chết rồi. Ấy
không phải vì lấy mình mà mắc họa sao?
Ngưu Ma Vương nghe nói
liền vuốt ve dỗ dành, giây phút Ngọc Diện công chúa mới hết giận.
Ngưu Ma Vương nói:
- Chẳng dám nói giấu mỷ
nhơn, tuy động Ba tiêu ở chẻ mặc dòng, chớ thanh tịnh nghiêm trang lắm. Còn Thiết
Phiến công chúa là tiên nữ, không phải tầm thường, dầu con trai nên mười cũng
không cho vào cửa động, lẽ nào lại cậy hòa thượng ấy mà qua rước ta. Có khi con
yêu nào nó giả hình, tìm ta có chuyện chi đó, để ta coi thử là ai.
Nói rồi nai nịt, cầm côn
sắt ra cửa động kêu lớn hỏi rằng:
- Ai dám tới động ta mà
hành hung đó?
Tôn Hành Giả ngó thấy
Ngưu Ma Vương mập mạnh hơn xưa, liền xốc áo bái và hỏi rằng:
- Trưởng huynh nhìn biết
em chăng?
Ngưu Ma Vương nói:
- Ngươi phải là Tề Thiên
đại thánh Tôn ngộ Không chăng?
Tôn Hành Giả nói:
- Phải, phải, từ ấy đến
nay cách mặt anh lâu lắm; hồi nãy tôi gặp một người con gái, hỏ thăm mới ra mối.
Tìm đến đây thấy tướng phì mỹ, em mừng biết chừng nào.
Ngưu Ma Vương nạt rằng:
- Người đừng có già miệng!
Ta nghe ngươi làm loạn thượng giái, bị Như Lai đè dưới Ngũ hành sơn. Sau lại
nghe ngươi khỏi nạn, bảo hộ Tam Tạng thỉnh kinh, sao lại hại con ta là Ngưu
Thánh Anh tại Hỏa vân động, bây giờ còn kiếm ta làm chi?
Tôn Hành Giả bái và thưa
rằng:
- Xin anh đừng nói hiếp
em tội nghiệp! Bởi lịnh lang bắt thầy tôi, quyết lòng ăn thịt, tôi chẳng hề dám
gần nó, mà làm hại nổi gì? Sau Quan Âm độ nó tu hành theo về Nam Hải, nay đã
thành chánh quả, làm Thiện Tài đồng tử, khoái lạc tiêu diêu; xin lỗi với anh, sợ
anh còn thua nó. Sao anh lại trách tôi?
Ngưu Ma Vương nạt rằng:
- Cơ khổ thôi nhưng! Người
hồi nãy là nhị tẩu tẩu đó sao? Bởi tôi thăm anh, mà người ấy mắng tôi, tôi
không dè là chị, nên tôi nổi nóng làm oai mà dọa cho chạy, nếu tôi quyết giết
thời còn chi! Nay anh nói mới hay, xin anh rộng lượng dung tha sự lầm lỗi!
Ngưu Ma Vương nói:
- Ngở là ngươi biết, chớ
lỡ lầm ta chaÜng chấp chi. Thôi nghĩ tình cũ nghĩa xưa, ta tha tội cho, hãy lui
về cho rảnh.
Tôn Hành Giả nói:
- Anh rộng lượng thứ tội,
em đội ơn vô cùng. Song còn cầu một chuyện nầy, xin anh giúp giùm.
Ngưu Ma Vương nổi giận mắng
rằng:
- Con khỉ nầy không biết
phải quấy. Ta đã tha tội, đáng lẻ thời lui gót cho mau, còn cầu khẩn chuyện gì
nữa?
Tôn Hành Giả năn nỉ rằng:
- Thiệt tình không dám dối
anh, bởi tiểu đệ bảo hộ Ðường Tăng qua Hỏa diệm sơn không đặng, nghe đồn tẩu tẩu
có quạt Ba tiêu, trị lửa ấy mới đặng; em đến nhà của của anh năn nỉ mượn quạt,
tẩu tẩu chẳng cho. Bởi cớ ấy nên em tìm đến đây lạy anh, xin anh mở lòng trời đất,
đi với em về động nói với đại tẩu, cho tôi mượn quạt, quạt rồi đem trả tức thời.
Ngưu Ma Vương nghe nói,
nổi nóng mắng rằng:
- Ngươi nói nhiều lời vô
lễ lắm! Ta chắc ngươi mượn quạt không đặng, chắc cũng làm nhục vợ ta, rồi lại
rượt ái thiếp ta chạy nữa! Lời cổ ngữ nói: Thê thiếp của bằng hữu chẳng nên
khi. Ngươi đã khi thê thiếp của ta, hãy chịu một gậy!
Tôn Hành Giả nói:
- Anh đánh bao nhiêu em
cũng không sợ. Song thiệt tình mượn quạt mà thôi.
Ngưu ma vương nói:
- Nếu ngươi cự nổi với
ta ba hiệp, thì ta bảo vợ ta cho mượn quạt. Bằng đánh không lại thì ta đập chết
mà rữa hờn.
Nói rồi đập một Thiết
côn, Tôn Hành Giả đở rồi đánh lại.
Ðánh dư trăm hiệp mà sức
cũng cầm đồng.
Xảy nghe tiếng kêu trên
chót núi rằng:
- Ngưu gia gia. Ðại
vương tôi mời gia gia phó yến lập tức!
Ngưu Ma Vương đỡ thiết
bãng mà nói rằng:
- Khoan làm khỉ đả, ta mắc
đi phó yến, kẽo để lâu bằng hữu đợi chờ. Nói rồi lui vào động, nói với Ngọc Diện
công chúa rằng:
- Mỷ nhơn! Cái người như
Thiên Lôi ấy là Tôn ngộ Không, ta đã đánh đuổi đi mất rồi, không dám tới nữa mà
sợ. Ta đi uống rượu bên người bằng hữu, giây phút sẽ về.
Nói rồi thay khôi giáp,
cởi con thú Bích thủy, dặn dò gia tướng giữ gìn, rồi lên mây bay qua hướng Tây
Bắc.
Khi ấy Tôn Hành Giả ẫn
trên chót núi, xem thấy nghĩ thầm rằng:
- Không biết con trâu gì
nầy nó quen lớn ở đâu mà đi phó yến, để theo coi thử cho rành.
Nghĩ rồi hóa gió bay
theo tới chơn núi kia, Ngưu Ma Vương đâu mất.
Tôn Hành Giả hiện hình
kiếm thử, thấy dựa chơn núi có một cái ao sâu như giếng xưa, trên mé có bia đá,
khắc sáu chữ rằng: Loạn thạch sơn, Bích ba đầm.
Tôn Hành Giả ngẩm nghĩ rằng:
- Chắc Ngưu Ma Vương lặn
xuống ao Bích ba thì phải. Loài yêu tinh ở dưới vực sâu, chắc là vật có mu có vẫy
chi đó. Ðể ta xuống xem thử cho rành.
Nghĩ rồi niệm chú hóa ra
con cua nhảy xuống ao nước, tới đáy thấy có cái lầu, bước lại cửa lầu thì không
có nước, ngoài rào có một con thú Bích thủy cặp mắt vàng lườm.
Tôn Hành Giả nghe trong
nhà ca nhạc vang tai, liền mon men bò tới, thấy Ngưu Ma Vương ngồi trên, ba bốn
con yêu ngời tã hữu, trước tiệc có ông rồng già, hai bên rồng con rồng cháu, lại
có rồng cái và rồng nhỏ ngồi ăn uống vui say, Tôn Hành Giả bò lần tới. Rồng già
ngó thấy, truyền bắt con cua ấy. Rồng con rồng cháu vưng lịnh bắt liền.
Tôn Hành Giả năn nỉ xin
dung tánh mạng.
Lão Long hỏi:
- Ngươi là con cua ở
đâu, dám đến đây bò ngang trước mặt khách?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Tôi chưa từng vào đến,
nên không từng quen phép tắc, xin Ðại vương thứ tội một phen.
Các yêu nói:
- Nó thiệt thà như vậy,
xin ông tha nó đi.
Lão Long nói:
- Thôi ta vị tình bằng hữu
mà tha nó, song tiệc rồi sẽ đánh mấy đứa coi cửa không nghiêm. Tôn Hành Giả bò
càn ra cửa lầu, thừa dịp không ai, hiện hình cởi thú Bích thũy nhảy lên mé ao,
rồi hóa làm Ngưu Ma Vương cởi thú Bích thũy về động Ba tiêu kêu mở cửa.
Nữ đồng ra mở cửa thấy
Ngưu Ma Vương, liền vào báo với Thiết Phiến công chúa.
La Sát mừng rỡ rước vào,
truyền cột con Bích thủy, rồi vợ chồng dắt tay vào động. Trà nước xong xã.
Ngưu Ma Vương giả nói rằng:
- Cách phu nhơn đã lâu lắm.
La Sát cười rằng:
- Ðại vương bỏ tôi mà
theo vợ mới. Nay bị bảo mới bay về đây.
Ngưu Ma Vương giả cười rằng:
- Chẳng phải dám bỏ phu
nhơn, bởi vì từ khi Ngọc Diện công chúa rước về, mắc đa đoan nhiều việc lại
thêm bầu bạn thỉnh mời, không rảnh về thăm nhà, lấy làm buồn bực. Nay nghe đồn
Tôn Hành Giả phò Ðường Tăng qua Hỏa diệm sơn, chắc nó sẽ đến mình mà mượn quạt.
Ta giận nó lắm, quyết trả thù cho Ngưu thanh Anh, nếu nó tới đây, xin kêu ta ra
lập tức; ta quyết phân thây con khỉ ấy mà rửa hờn.
La Sát nghe nói, rơi nước
mắt mà thưa rằng:
- Ðại vương ôi! Lời cổ
ngữ có nói rằng: Con gái không chồng, khó giữ mình, đờn ông mất vợ, ai giữ của?
Tôi thiếu chút nữa bị Tôn Hành Giả nó giết rồi.
Ngưu Ma Vương giả nghe
nói thì làm bộ giận, hỏi rằng:
- Con khỉ đột đến đây hồi
nào?
La Sát nói:
- Hôm qua nó tới đây kêu
tôi bằng tẩu tẩu, mà mượn quạt Ba tiêu, nó xưng là bằng hữu với Ðại vương.
Ngưu Ma Vương nói:
- Phải, cách năm trăm
năm trước, ta có kết làm anh em với nó.
La Sát nói:
- Tôi mắng nó nhiều điều,
nó cũng không dám nói lại, chém nó cũng không dám đở. Tôi quạt một cái nó bay mất
một đêm. Không biết nó học phép Ðịnh phong ở đâu, sáng ngày tới kêu cửa. Tôi quạt
luôn ba quạt không nhúc nhích chút nào. Tôi chém nó, nó không nhịn, giơ thiết
bãng đánh liền. Tôi bại tẩu vào động đóng cửa, không biết nó dùng phép chi mà
chun vô bụng tôi đặng, nó đạp ruột và đấm trái tim. Tôi túng phải kêu bằng ông
chú, chịu cho mượn quạt, nó mới xuất hình ra mà lấy quạt đi mất.
Ngưu Ma Vương giả làm bộ
đấm ngực, chắc lưỡi than rằng:
- Uổng quá chừng quá đổi!
Sao phu nhơn đưa bữu bối cho cừu nhơn! Tức chết.
Khi ấy La Sát cười rằng:
- Xin đại vương đừng tiếc
của, tôi gạt đưa cây quạt giả cho nó, chớ cây thiệt còn đây.
Ngưu Ma Vương giả hỏi:
- Cây quạt thiệt ở đâu?
La Sát nói:
- Không hề gì đâu, tôi
đã cất kín đáo.
Nói rồi truyền Ấ huờn dọn
tiệc rượu, rồi La Sát bưng chén rượu thưa rằng:
- Xin mừng Ðại vương việc
tân hôn, bề nào cũng đừng quên nghĩa cũ?
Ngưu Ma Vương giả bưng
chén rượu, cười mà nói rằng:
- Xin phu nhơn uống trước.
Vì ta mãng lo cơ nghiệp bề ngoài, nhờ có phu nhơn giữ gìn sự sản, xin uống chén
nầy.
La Sát bưng chén rượu mà
thưa rằng:
- Chồng là vua vợ, lẽ
nào thiếp uống trước chàng có ai đâu mà phòng nhượng đi nhượng lại.
Khi ấy vợ chồng uống rượu,
Ngưu Ma Vương giả không dám ăn mặn, cứ ních trái cây.
Lại làm bộ thương yêu, kề
vai cọ vế. Rồi hỏi rằng:
- Phu nhơn! Cây quạt thiệt
ở đâu, phải giữ gìn kẻo con khỉ ốm nó ăn cắp.
La Sát cười rồi nói ra
cây quạt nhỏ bằng ngón tay đưa cho chồng.
Ngưu Ma Vương giã cầm
nhìn sững, nghĩ thầm rằng:
- Cây quạt nhỏ như vầy,
quạt sao tắt núi lửa! Có khi không phải thiệt chăng.
La Sát ôm chồng mà nói rằng:
- Ðại vương cất bữu bối
đi, rồi uống rượu nữa, chuyện gì cầm quạt coi hoài?
Ngưu Ma Vương giả nói:
- Ðồ nhỏ mọn như vầy, quạt
làm sao cho tắt Hỏa diệm sơn tám trăm dặm!
La Sát nói:
- Ðại vương cách hai năm
nay, chắc là sa mê Ngọc Diện công chúa ngày đêm, nên tinh thần hao tổn, đến nổi
quên báu nhà! Nói rồi cầm cây quạt bên tay tả, lấy móng tay bấm sợi chỉ đỏ thứ
bảy trên cán quạt, miệng niệm chú rằng:
- Yết hư ha hấp hi xuy
hô. Cây quạt Ba tiêu liền dài ra mười hai thước mộc.
La Sát nói:
- Bửu bối nầy biến hóa
vô cùng, lo chi Hỏa diệm sơn lớn tám trăm dặm, quạt một cái cũng đủ tắt, lựa là
phải quạt cho nhiều.
Ngưu Ma Vương giả nói:
- Nhớ rồi, phải phải.
La Sát liền làm phép
thâu quạt lại, rồi đưa cho chồng.
Ngưu Ma Vương giả ngậm
cây quạt vào miệng, liền chùi mặt, hiện nguyên hình mà nói rằng:
- La Sát coi lại cho kỹ,
ta phải là chồng chăng? Sao còn làm bộ đỏng đưa, mà kéo níu nhủng nhẳng.
La Sát ngó thấy Hành Giả,
liền mắc cở xô bàn và té nhào xuống đất, đấm ngực và nói rằng:
- Tức chết đi mà thôi!.
Còn Tôn Hành Giả bước ra
khỏi động, liền nhảy lên non rồi nhả cây quạt ra, bấm sợi chỉ đỏ thứ bảy trên
cán cây quạt, và niệm chú vân vân...cái quạt liền dài ra một trượng hai thước.
Coi lại cho kỹ, khác hơn cây quạt giả ngày trước nhiều lắm,hào quang chiếu
sáng, ba mươi sáu sợi chỉ đỏ chuyền với nhau.
Bởi Hành Giả biết phép
làm cho ra lớn, chớ chưa hiểu phép thâu.
Tôn Hành Giả xếp hoài
không đặng, túng phải vác đi về.
Nói về Ngưu Ma Vương ở
dưới động Bích ba, ăn đã mãn tiệc liền kiếu lui về.
Ra đến cửa ngõ không thấy
con thú Bích thủy.
Lão Long hỏi rằng:
- Vậy chớ ai bắt trộm
con thú của Ngưu gia?
Tiểu yêu đồng quì tâu rằng:
- Không hiểu vì cớ nào
mà mất! Thiệt chúng tôi canh giờ nghiêm ngặt, không thấy ai thấp thoáng đến
đây.
Lão Long nói:
- Trẻ trong nhà không đứa
nào dám cả gan như vậy. Song không biết có người khách nào lạ mặt đến chăng?
Long Tử, Long Tôn tâu rằng:
- Khi ngồi tiệc có một
con cua bò tới mà thôi, thiệt là kẻ lạ mặt.
Ngưu Ma Vương đã biết rồi
khi nãy có Tôn ngộ Không là kẻ bảo hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh Tây Phương, tới Hỏa
diệm sơn dội lại, nên mượn quạt Ba tiêu, tôi không cho, liền giao chiến với nó.
Xãy gặp người mời đi phó hội, nên tôi thôi đánh đi liền. Chắc là con khỉ biến
làm giải tinh xuống đây thám thính, nó ăn trộm con thú ấy, đặng về gạt vợ tôi
mà mượn quạt ba tiêu.
Ai nấy nghe nói đều kinh
hãi hỏi rằng:
- Tôn ngộ Không, hay là
Tề Thiên Ðại Thánh phá thiên cung năm trước?
Ngưu Ma Vương nói:
- Phải, các ông có gặp
nó, thì phải tránh cho xa. Thôi tôi kiếu các ông đặng đuổi theo nó.
Nói rồi rẽ nước nhảy lên
bờ, đằng vân về Ba tiêu động.
Nghe tiếng vợ la ré khóc
than.
Bước vào cửa thấy con
thú Bích thủy còn cột đó!
Ngưu Ma Vương hét lớn hỏi
rằng:
- Phu nhơn, vậy chớ Tôn
ngộ Không nó chạy ngõ nào?
Các Ấ huờn quì xuống
chúc rằng:
- Mừng gia gia mới về.
La Sát níu Ngưu Ma Vương
vật mình mà mắng rằng:
- Trời đánh rồi đời cho
rảnh nà! Sao không dè dặt, để yêu hầu trộm thú Bích thủy, lại giả hình về động
mà gạt tôi.
Ngưu Ma Vương nghiến
răng hỏi rằng:
- Con khỉ đột chạy ngã
nào?
La Sát đấm ngực nói rằng:
- Con khỉ ấy gạt tôi, lấy
đặng quạt ba tiêu liền hiện nguyên hình chạy mất. Tôi tức biết chừng nào!
Ngưu Ma Vương nói:
- Thôi, phu nhơn đừng
nóng nảy làm chi, để ta theo rượt con khỉ yêu, mà lấy bữu bối lại,và bắt nó mà
lột da mổ ruột cho phu nhơn rửa hờn.
Nữ sứ lấy binh khí cho
mau.
Nữ sứ thưa rằng:
- Binh khí Ðại vương ở
đâu?
Ngưu Ma Vương nói:
- Lấy binh khí của bà mi
cũng đặng.
Nữ sứ lấy cặp song kiếm
dưng lên.
Ngưu Ma Vương cầm gươm
ra khỏi động, nhắm đi riết qua Hỏa Diệm sơn.
---------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét