🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Ngộ Không đấu phép hại loài tà
Khi ấy vua Xa Trì phê điệp
đóng ấn, chưa kịp đưa ra, ba vị Quốc Sư liền quì xuống, vua Xa Trì kinh hãi bước
xuống ngai đỡ dậy hỏi rằng:
- Sao bữa nay Quốc Sư
làm lễ?
Ba đạo sĩ tâu rằng:
- Chúng tôi đến phò Bệ Hạ
có hai mươi năm dư, giúp nước cứu dân đã nhiều công khó, nay vì một đám mưa mà
Bệ Hạ bỏ qua sự nhơn mạng, hiếp chúng tôi biết chừng nào! Xin bệ hạ xét lại,
cho chúng tôi đấu phép với Hòa Thượng, coi thử thể nào?
Vua Xa Trì vị tình không
cấp điệp cho Tam Tạng.
Liền phán hỏi rằng:
- Quốc Sư muốn đấu phép
chi?
Hổ Lực nói:
- Tôi ngồi kỳ kình với
Hòa Thượng.
Vua Xa Trì phán rằng:
- Quốc Sư tính sai lắm,
nghề ngồi kỳ là của Hòa Thượng, mình kình cách ấy làm chi?
Hổ Lực nói:
- Cách ngồi kỳ của tôi
khác lắm, gọi là Vân thê hiển thánh.
Vua Xa Trì phán hỏi:
- Phép ấy ra làm sao?
Hổ Lực nói:
- Vân thê hiển thánh,
nghĩa là làm phép lên thang mây. Chồng năm mươi cái ghế cho cao, hai bên như vậy,
chẳng cho bắc thang leo lên, phải đằng vân bay ngồi trên chót. Giao ngồi mấy giờ
đừng nhúc nhích, hễ động thì thua.
Vua Xa Trì biết sự khó,
truyền chỉ hỏi rằng:
- Hòa Thượng nào dám chịu
ngồi kỳ như vậy?
Tôn Hành Giả làm thinh.
Bát Giới hỏi: - Sao sư
huynh không nói?
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Không nói giấu chi em,
dầu xuống đất lên trời đào non tát biển, ta không bao giờ chạy, chớ sự ngồi
trân trân ta phải chịu thua trước. Vì tánh ta lao chao đã quen, nen làm tỉnh
không đặng, Tam Tạng nói:
- Ta ngồi kỳ đặng, khó một
điều đằng vân.
Tôn Hành Giả mừng rỡ
thưa rằng:
- Thầy ngồi đặng mấy giờ?
Tam Tạng nói:
- Ta tu luyện đã lâu, dầu
ngồi ba năm cũng đặng.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Hay lắm, hay lắm. Xin
thầy chịu đi, tôi làm phép đưa lên trên chót.
Tam Tạng chắp tay bước đến,
quì xuống tâu rằng:
- Bần tăng biết tọa thiền.
Vua Xa Trì truyền chỉ, lập
đài hai bên điện.
Giây phút lập rồi xong xả,
Hổ Lực đại tiên đằng vân lên ngồi đài phía Tây. Còn Tôn Hành Giả nhỗ một cái
lông biến hình giã đứng đó với Sa Tăng, Bát Giái. Mình hiện ra hào quang, chở
Tam Tạng để ngồi trên đài phía Ðông, rồi hóa ra con ve nhỏ, bay lại đậu trên
tai Bát Giới mà dặn rằng:
- Ngươi dặn Sa Tăng đừng
nói chuyện với ta nữa.
Bát Giới gặc đầu, rồi dặn
nhỏ Sa Tăng rằng:
- Ðừng có nói chuyện với
con khỉ giã mà lậu ra, đại ca đã xuất thần đi bão hộ sư phụ.
Sa Tăng cũng gặc đầu.
Con ve còn đậu trên tai Bát Giái.
Nói về Lộc Lực đại tiên
thấy hai người ngồi cả buổi như nhau, liền tính kế hại Tam Tạng.
Lộc Lực nhổ một sợi tóc
con sau ót, búng lên, hóa ra con rệp lớn bằng ngón tay út đeo cổ Tam Tạng mà cắn.
Tam Tạng không dám gải.
Rùn cỗ xúông mà cạ cho đã ngứa, nhưng cũng không đã chút nào.
Bát Giới nói:
- Không xong, không
xong, thầy mắc phong đòn gánh.
Sa Tăng:
- Không phải, chắc là nhức
đầu phong.
Con ve nói:
- Thầy ta là quân tử nói
chẳng sai lời, đã hứa rằng ngồi kỳ tới ba năm, lẻ nào mới một giờ đã rút cổ;
chúng bây đừng nói nữa, để ta bay lên coi thử thể nào?.
Nói rồi bay lên kiếm đặng
con rệp, bắt bỏ xuống tức thì, lại cào cho đã ngứa.
Tam Tạng ngồi vững như
thường.
Khi ấy Tôn Hành Giả nghĩ
thầm rằng:
- Ðầu thầy mình cạo
hoài, con chí mén cũng không đặng, lẻ nào có rệp lớn như vầy, chắc là đám đạo
sĩ biến hóa cho thầy mình thua nó, để ta làm lại mới nghe. Liền bay qua bên kia
biến ra con rít nhỏ, đeo lỗ mũi Hổ Lực, cắn và kẹp đau quá, Hổ Lực té nhào, thiếu
chút nữa mà hết thở, nhờ có nhiều người đỡ, nên chẳng hề chi.
Còn Tôn Hành Giả hiện
hào quang đưa xuống.
Vua Xa Trì thấy Ðường
Tăng thắng, cầm điệp mời đưa ra, Lộc Lực đại tiên tâu rằng: - Anh tôi có tật
trúng phong,bởi ngồi cao nên nhiễm gió mà té. Xin cho tôi thi cách bàng xai mai
với Hòa Thượng, mới chắc hơn thua.
Vua Xa Trì hỏi:
- Thi cách ấy ra làm
sao?
Lộc Lực đại tiên tâu rằng:
- Phép ấy đặt vật trong
cũi, cũng như đặt vật trong hộp, ai nói trúng thì hơn, nếu Hòa Thượng giỏi hơn
tôi thì tha đi, bằng thua xin làm tội án mạng theo luật.
Vua Xa Trì giữa sân chầu
phán hỏi rằng:
- Trẫm đặt vật trong
cũi, hai bên nói thử coi bữu bối chi?
Tam Tạng nghe hỏi than rằng:
- Ðồ trong cái cũi sơn,
biết bửu bối chi mà nói cho trúng!
Tôn Hành Giả hóa ra con
ve, bay lại bên tai Tam Tạng mà nói nhỏ rằng:
- Xin thầy đừng lo, để
tôi xem rồi bay về nói lại. Nói rồi bay xuống đít củi, thấy có hở một đường liền
thâu hình nhõ chun vào. Ngó thấy cái áo để trên có thêu năm chữ: Sơn hà xã tắc
áo. Còn ở dưới để một cái củn, trên lưng trên thêu năm chữ: Kiền khôn địa lý quần.
Tôn Hành Giả vò lại một
cục, cắn chót lưỡi phun máu vào, biến ra một cái chuông bể, rồi hóa thành hình
nhỏ chun ra. Bay lên nói nhõ với Tam Tạng rằng:
- Nó là một cái chuông bể.
Tam Tạng nói:
- Vua có nói trước là bửu
bối, sao lại nói vật hèn?
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy cứ nói theo tôi
thì trúng.
Khi ấy Tam Tạng y lời mới
bước lại.
Lộc Lực nói:
- Ðể tôi nói trước, ấy
là hai món Sơn hà, Xã tắc áo, Kiền khôn địa lý quần.
Tam Tạng nói:
- Không phải đâu! Thiệt
là một cái chuông bể.
Vua Xa Trì nỗi giận quở
rằng:
- Hòa Thượng vô lễ quá
chừng, chê nước trẫm không có vật báu; đem chuông vào đặt cũng không có chuông
lành.
Vỏ sĩ kéo ra làm tội.
Tam Tạng tâu rằng:
- Xin Bệ Hạ truyền mở củi
ra mà coi, nếu bữu bối thì bần tăng chịu tội. Vậy mới thiệt công bình, chớ xử
như vầy oan tôi lắm!.
Vua Xa Trì truyền mở củi
ra, thiệt có một cái chuông khờn mẻ.
Vua Xa Trì nổi giận lớn
rằng:
- Ai đặt như vầy?
Hoàng Hậu bước ra tâu rằng:
- Thiệt tôi đặt Sơn hà
xã tắc áo, và Kiền khôn địa lý quần, không biết vì cớ nào hóa ra như vậy!
Vua Xa Trì phán rằng:
- Hoàng Hậu lui vào
cung. Trẫm biết việc nầy rồi, để trẫm đặt bữu bối khác.
Nói rồi truyền khiêng củi
vào cung.
Vua Xa Trì hái một trái
đào lớn sau vườn đặt vào củi. Truyền khiêng ra phán hỏi vật chi?
Khi ấy Tôn Hành Giả cũng
vô củi như khi nảy, hiện hình ăn hết trái đào, bỏ hột trong củi, bay ra nói nhỏ
với Tam Tạng rằng:
- Có hột đào ở trỏng.
Tam Tạng y lời bước tới.
Dương Lực nói hớt rằng:
- Có một trái đào chín
mà thôi.
Tam Tạng cãi rằng:
- Không phải, có một cái
hột đào lớn lắm.
Vua Xa Trì nổi giận nạt
rằng:
- Trẫm đặt trái đào chín
rõ ràng, sao ngươi nói là hột? Quốc Sư thứ ba nói trúng. Tam Tạng kêu nài rằng:
- Xin mở ra mới biết.
Vua Xa Trì truyền mở củi
xem lại, thiệt có một cái hột đào trơ trơ, không còn chút võ!
Khi ấy vua Xa Trì kinh hải
phán rằng:
- Thôi thôi! Quốc Sư đừng
đặt đố với Hòa Thượng nữa, nhị thua đưa điệp cho rồi. Thiệt rõ ràng trẫm đặt
trái đào, không biết ai hiện vào mà ăn còn lại cái hột! Chắc là Hòa Thượng nầy
có quỷ thần giúp sức.
Xảy thấy Hổ Lực đại tiên
vào tâu rằng:
- Xin Bệ Hạ truyền đem củi
ra sau, tôi đặt vật cho nó nói.
Vua Xa Trì truyền theo
như lời bảo, rồi hỏi như rằng:
- Bây giờ Quốc Sư muốn đặt
vật gì?
Hổ Lực nói:
- Nó có phép tráo đồ,
bây giờ đặt vật chi nó cũng tráo được, trừ ra đặt người ta thì nó hết tráo.
Nói rồi biểu đạo đồng
vào cũi, đóng cũi lại rồi khiêng ra.
Khi ấy Tôn Hành Giả hiện
vào trong cũi, xem thấy đạo đồng.
Tôn Hành Giả hiện ra
hình Hổ Lực; đạo đồng xem thấy bái và hỏi rằng:
- Chẳng hay thầy hiện vô
hồi nào?
Hổ Lực giả nói:
- Ta mới độn vào đây.
Ðạo đồng bạch rằng:
- Thầy hiện vào làm chi?
Hổ Lực giả nói:
- Sợ khi nãy Hòa Thượng
có phép tàn hình, ngó thầy ngươi bước vào cũi, chắc là nó nói đạo đồng, thì
mình ăn nó không đặng, nên ta lén vào cạo đầu ngươi, giã đò thầy chùa, thì nó
nói không trúng.
Ðạo đồng bạch rằng:
- Tự ý thầy toan tiệu,
làm cách nào hơn nó thì làm.
Hổ Lực giả lấy Thiết bảng
biến ra dao cạo, thế phát cho đạo đồng. Rồi làm phép biến quần áo ra đồ thầy
chùa cho khác cách. Lại nhổ lông hóa ra cái mỏ và dùi, đưa cho nó mà dặn rằng:
- Ðồ đệ nghe cho rõ: Nếu
nghe kêu đạo đồng thì làm thinh, bằng kêu Hòa Thượng sẽ mở cữa mà bước ra, và gỏ
mỏ và đi, miệng niệm Nam mô a di đà phật.
Ðạo đồng y lời.
Khi ấy Tôn Hành Giả hiện
hình nhỏ bay ra, đến dặn Tam Tạng rằng:
- Thầy nói Hòa Thượng
trong củi thì trúng.
Tam Tạng bước lại, Lộc Lực
nói hớt rằng:
- Ðạo đồng trong củi Tam
Tạng nói:
- Ấy là Hòa Thượng,
không phải đạo đồng.
Hổ Lực kêu rằng:
- Ðạo đồng bước ra cho
mau?
Biểu hoài không đặng.
Bát Giới kêu lớn rằng:
- Hòa Thượng trong cũi,
đi ra cho mau.
Xảy thấy cửa củi mở bét,
Hòa Thượng trong củi tay gỏ mỏ, miệng niệm phật, chơn bước ra ngoài.
Bá quan văn vỏ đều khen
trúng.
Ba Quốc Sư sửng sờ, vua
Xa Trì kinh hải phán rằng:
- Chắc là thần thánh phù
trợ Ðường tăng, nên đạo đồng hóa ra Hòa Thượng.
Quốc Sư còn kình chống
làm chi, để trẫm cấp điệp đặng họ đi cho rãnh.
Hổ Lực đại tiên tâu rằng:
- Bần đạo gặp người tài
phép xứng tay, xin đấu phép cho tới nước, Khi nhỏ tôi có học võ nghệ tại núi
Chung Nam, xin đấu cho phải dạ.
Vua Xa Trì hỏi:
- Quốc Sư đấu võ làm
sao?
Hổ Lực đại tiên tâu rằng:
- Ba anh em tôi, có thần
thông chém đầu rồi hườn lại, mổ ruột rồi hàn liền, tắm trong vạc dầu không phỏng.
Vua Xa Trì phán rằng:
- Ba phép ấy là phép chết
không phải chơi đâu!
Hổ Lực tâu rằng:
- Tôi là đặng mới dám xứng
tài, quyết thi cách đó thì hơn nó mới đặng.
Khi ấy vua Xa Trì phán rằng:
- Ba vị Quốc Sư muốn đấu
phép chém đầu rồi hườn lại, mỗ ruột rồi hàn liền, và tắm trong vạc dầu sôi cũng
không phỏng.
Hòa Thượng dám thi
chăng?
Tôn Hành Giả nghe nói mừng
quá, hiện hình ra, thâu lông lại, bàn luận nhỏ rằng:
- May lắm, may lắm, ta
thi ba món chắc ăn.
Bát Giới thấy Tôn Hành
Giả và cười và nói, liền hỏi rằng:
- Ba chuyện ấy chắc chết,
chớ chắc ăn giống gì?
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu ngươi không tin,
nghe bài thơ nầy thì biết.
Nói rồi đọc rằng:
Ðứt đầu ráp lại mới là
tài,
Mổ ruột banh da triến tức
thời,
Nằm giữa vạc dầu sôi sục
sục,
Cũng như nực nội tắm mà
chơi.
Ngâm thơ rồi thưa rằng:
- Tiểu tăng chặt đầu rồi
hườn lại cũng đặng.
Vua Xa Trì hỏi:
- Thuở nay đã có thử lần
nào chưa?
Tôn Hành Giả tâu rằng:
- Tôi hồi nhỏ có học
phép ấy không biết linh chăng, thừa dịp nầy làm thử.
Vua Xa Trì cười rằng:
- Thầy chùa nhỏ hay liều
mạng, tưởng chặt đầu là dễ, nên tập thử mà chơi!
Hổ Lực đại tiên tâu rằng:
- Làm như vậy chúng tôi
mới vừa lòng.
Khi ấy vua Xa Trì truyền
chỉ dọn pháp trường trước sân chầu.
Tôn Hành Giả nói lớn rằng:
- Tôi xin chịu chém trước,
song chém rồi phải quăng cho xa, đến phiên Quốc Sư cũng vậy!.
Nói rồi đến pháp trường,
Tả đao bắt trói lại rồi chém liền, quăng đầu xa lắc coi lại là cái cổ khô queo,
không thấy chảy máu, nghe tiếng kêu trong bụng rằng:
- Bớ đầu trở lại cho
mau!.
Còn Lộc Lực niệm chú
truyền Thổ Ðịa níu cái đầu Hành Giả, Lộc Lực có học phép ngũ lôi, nên Thổ Ðịa y
lời, không dám cãi lịnh.
Tôn Hành Giả kêu hoài
không đặng, nổi giẩn bức dậy, hét lớn rằng:
- Mọc ra cho mau!. Tức
thì mọc đầu ra như cũ.
Tả đao mất vía, vỏ sĩ
kinh tâm.
Quan Giám sát vào tâu rằng:
- Hòa Thượng bị chém rồi,
bây giờ đã mọc đầu lại!.
Xảy thấy Tôn Hành Giả chạy
lại kêu bớ thầy.
Tam Tạng mừng rỡ an ủi rằng:
- Ðồ đệ cực khổ quá!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Làm giả ngộ mà chơi,
có đau đớn gì gọi rằng cực khổ.
Sa Tăng, Bát Giới nghe
nói đều mừng rỡ.
Khi ấy vua Xa Trì thấy vậy,
kêu lớn rằng:
- Hòa Thượng lại đây
lãnh điệp cho mau, trẫm không bắt tội.
Tôn Hành Giả nói:
- Tuy lãnh đặng điệp mặc
lòng, song tới phiên Quốc Sư phải làm như tôi mới đặng. Hổ Lực đại tiên ỷ mình,
ra pháp trường Tả đao trói rồi, chém quăng đầu ra xa lắc, coi cũng không thấy
chảy máu.
Nghe tiếng kêu rằng:
- Ðầu hườn lại cho mau!
Chẳng ngờ Tôn Hành Giả
nhổ lông hiện hình giả đứng làm thinh, còn mình hiện ra con chó phèn tha đầu Hổ
Lực đem bỏ dưới sông cái.
Khi ấy Hổ Lực kêu luôn
ba tiếng, đầu không thấy về, xương cả mình đều kêu rốp rốp, giây phút hào quang
đỏ trong cổ bay ra, hết nghe kêu nữa.
Tả đao coi lại là cọp
lông vàng mà không đầu, thất kinh về tâu lại.
Vua Xa Trì nghe tâu bay
hồn thất sắc.
Lộc Lực đại tiên tâu rằng:
- Dầu anh tôi bỏ mình
thì thôi, sao thây lại hóa ra hình cọp, ấy là Hòa Thượng làm phép mà con mắt,
tôi quyết trả thù mới nghe, sao cũng thi mổ bụng đặng nó chết cho rồi đời.
Vua Xa Trì tỉnh hồn kêu
lớn nói rằng:
- Hòa Thượng, Quốc Sư
đòi thi mổ bụng với người đó.
Tôn Hành Giả tâu rằng:
- Bần tăng không hay ăn
đồ nấu đã lâu, hôm trước bị ông già kia ép ăn đồ lạt, mấy bữa rày trong bụng ngầm
ngầm. Nay sẳn dịp nầy, tôi mượn gươm Bệ Hạ mà mổ ra rửa ráy cho sạch sẽ; đặng
đi qua Tây Phương.
Nói rồi đi lại chỗ pháp
trường, ngồi dựa cây trụ mở nút áo bày bụng ra.
Tả đao trói lại. Tôn
Hành Giả nói:
- Ðừng trói tay, để ta rửa
ruột.
Tả đao y lời cầm gươm mổ
bụng.
Tôn Hành Giả sành soạn
gan ruột một hồi, rồi khoanh lại như cũ. Thổi bụng một cái biểu triến, thiệt liền
lại như xưa.
Tả đao hoảng hồn Tôn
Hành Giả bước vào bên điện.
Khi ấy vua Xa Trì hãi
kinh, đưa điệp nói rằng:
- Thánh tăng lãnh điệp
đi Tây Phương kẻo trễ bây giờ.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ấy là tiểu sự không vội
chi, Nhị quốc sư phải đi mổ bụng.
Vua Xa Trì nói:
- Chuyện nầy không can
chi tới trẫm, tại Quốc Sư thách đố, tới phiên thời phải đi. Lộc Lực nói:
- Bệ Hạ đừng lo, bề nào
tôi cũng không thua mà sợ.
Nói rồi đi lại pháp trường.
Tả đao cũng mổ bụng như
Hành Giả.
Lộc Lực gan sắp ruột, cầm
giởn săm soi.
Còn Tôn Hành Giả cũng nhổ
lông hóa hình giả, xuất thần hóa ra con ó đói, bay xuống thỉnh chùm ruột bay mất,
không biết đem đi xứ nào!
Khi ấy Lộc Lực còn bụng
không, máu ra lai láng.
Tả đao coi lại là thấy
con nai trắng, quan Giám sát kinh hãi vào tâu lại, vân vân.
Vua Xa Trì thất sắc phán
rằng:
- Nhị Quốc Sư sao lại
hóa ra bạch lộc!
Tam quốc sư Dương Lực
tâu rằng:
- Anh tôi thác thì thôi,
sao lại hiện ra hình thú! Rõ ràng Hòa Thượng dùng phép mị mà làm nhục chúng
tôi, xin báo thù sư huynh cho đặng.
Vua Xa Trì phán rằng:
- Tam Quốc Sư có phép
chi mà báo thù?
Dương Lực nói:
- Tôi thi tắm dầu sôi với
nó, ai dỡ thì chết, bởi tôi có phép giữ mình.
Vua Xa Trì nói:
- Tam Quốc Sư đòi thi nấu
dầu với Hòa Thượng.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Như vậy tôi cám ơn lắm.
Vì không tắm hơn mấy bữa rày, sẳn dịp rửa mình cho sạch cho luôn thể.
Vua Xa Trì truyền chỉ chụm
lửa vạc dầu sôi trào lên.
Tôn Hành Giả chắp tay hỏi
rằng:
- Chẳng hay tắm văn hoặc
là tắm võ?
Vua Xa Trì phán hỏi:
- Tắm văn làm sao? Tắm
võ làm sao?
Tôn Hành Giả tâu rằng:
- Tám văn thì để quần
áo, nhảy vô vạc dầu rồi nhảy ra, nếu quần áo vấy một chút dầu cũng thua. Còn tắm
võ thì cổi trần truồng, nhảy vào chảo dầu lặn hụp mà tắm.
Khi ấy vua Xa Trì ngẩm
nghĩ hỏi:
- Tam Quốc Sư muốn cách
nào?
Dương Lực tâu rằng:
- Tắm văn e nó có tẩm
thuốc trong quần áo, chi bằng tắm võ hay hơn.
Tôn Hành Giả bái và thưa
rằng:
- Xin tha tội vô lễ.
Nói rồi lại gần vạc dầu,
cổi quần nhảy vào lặn hụp.
Còn Bát Giới ngó thấy vậy,
liền cười và nói nhỏ với Sa Tăng rằng:
- Không dè con khỉ ốm có
tài có phép.
Tôn Hành Giả nghe không
rõ, nên sanh nghi, nghĩ rằng:
- Chắc là Bát Giới cười
mình trần truồng mà làm khỉ. Như vậy thì: Khéo càng cực khổ, vụng đặng thanh
nhân, mình cứ chịu hiểm nghèo, nó bất tài chừng nào thì càng sung sướng chừng nấy!
Ðã không biết thương công khó nhọc, lại kiêu ngạo chê cười. Ðể ta chó nó khóc một
chuyến.
Nghĩ rồi lặn xuống biến
ra một cái đinh nhỏ, hèn lâu chẳng trồi lên.
Quan Giám sát vào tâu rằng:
- Hòa Thượng bị dầu sôi
đã rục!
Vua Xa Trì truyền đem đồ
xóc thịt, vớt xương coi thử thể nào.
Quan Giám sát truyền đem
rổ sắt có cán vớt hoài, mà không có xương xóc chi hết.
Khi ấy quan Giám sát vào
tâu lại rằng:
- Hòa Thượng nhỏ xương
đà tiêu hét, vớt hoài không có vật chi.
Vua Xa Trì truyền trói
ba sãi lại.
Quan Hiệu úy thấy bộ Bát
Giới dữ dằn, sợ phải phá nhào trói trước.
Tam Tạng kinh hãi tâu rằng:
- Xin Bệ Hạ dung cho tôi
một giờ. Vì học trò đi theo, công khó bấy lâu nhiều lắm. Nay thua Quốc Sư mà chết
trong chảo dầu, tôi lẽ nào tham sống. Nhờ Bệ Hạ cho tôi một chén cơm, và một
bát nước, đến vạc dầu tôi tế nửa giờ, gọi là đủ nghĩa thầy trò, rồi tôi sẽ chịu
tội.
Vua Xa Trì y tấu, và
khen rằng:
- Người nước Trung
Nguyên ở có nghĩa.
Nói về Tam Tạng lãnh cơm
nước, đến bên vạc dầu khóe và kêu rằng:
- Ðồ đệ Tôn Ngộ Không
ôi! Xin vong hồn hiển linh, hưởng cơm nước và chứng lời văn tế. Nói rồi quì xuống
khóc và đọc rằng:
Từ hết hung hăng chịu
phép hiền,
Giúp ta mấy lúc nặng ơn
chàng.
Những lăm chung dạ noi
đường tía,
Ai ngỡ riên thân xuống
suối vàng.
Sống quyết cầu kinh chi
nại nhọc,
Thác còn tưởng phật mới
là an.
Linh hồn theo dỏi xa
muôn dặm,
Làm quỷ cũng về cực lạc
phang.
Khi ấy Sa Tăng ở sau
lưng Tam Tạng, còn võ sĩ áp nằm tay Bát Giới kéo đứng dựa vạc dầu.
Bát Giới thấy thầy đọc
thơ điếu rồi, lại khóc than thảm thiết.
Bát Giới nổi giận thưa rằng:
- Ấy là thầy làm thơ điếu
có phải văn tế đâu.
Sa hòa thượng, ngươi
bưng cơm nước dưng lên, đặng ta tế sư huynh một độ.
Sa Tăng vưng lời, Bát Giới
quì dựa vạc dầu đọc râm rằng:
Hỡi ôi!
Xưa những làm hung,
Nay đà chết tốt.
Tuốt luốt chức Mã Ôn,
Rụi mịn đời khỉ đột.
Lửa cháy phải tan gân,
Dầu sôi tiêu tới cốt.
Rủ rồi vậy mới êm,
Lặn sao không biết ngộp.
Số vắn vỏi trời ôi!
Nói dông dài ảnh nột.
Ôi!
Bật Mã Ôn có linh,
Xin hưởng tô cơm sốt.
Tôn Hành Giả ở trong vạc
dầu, nghe Bát Giới nhiếc mắng, chịu không đặng, tức mình hiện hình đứng dậy mắng
rằng:
- Thằng xốc hèm, mi tế
ai đó?
Tam Tạng mừng rỡ kêu lớn
rằng:
- Ðồ đệ ôi! Báo hại thầy
hết hồn hết vía! Bá quan văn võ trứơc khi nghe Bát Giới đọc văn tế thì cười
vang, nay thấy vậy hãi kinh mọc ốc!
Ðồng tâu rằng:
- Hòa Thượng ốm không chết
còn đứng sững nói chuyện trong vạc dầu.
Quan Giám sát sợ mình
mang tội khi quân, liền quì tâu rằng:
- Thiệt là chết rục rồi,
bởi nhằm ngày độc nên Hòa Thượng hiện hồn làm quỷ.
Tôn Hành Giả nghe nói nổi
nóng, nhảy ra lấy thiết bãng đập quan Giám sát nát thây, mà hỏi rằng:
- Ta chết bao giờ mà nói
ta thành quỷ.
Võ sĩ thất kinh, mở trói
cho Bát Giái.
Còn bá quan văn võ sợ đập
bất tử, đồng quỳ lạy luôn luôn.
Tôn Hành Giả xách thiết
bãng xốc lại.
Vua Xa Trì bước xuống
ngai.
Tôn Hành Giả níu vua Xa
Trì lại mà nói rằng:
- Chạy đâu cho khỏi? Biểu
Tam Quốc Sư nhảy vô vạc dầu thì yên.
Vua Xa Trì run lập cập
mà phán rằng:
- Tam Quốc Sư ôi! Ði tắm
cho mau, kẻo để Thánh tăng đánh trẫm.
Dương Lực đại tiên cũng
làm y như Tôn Hành Giả, nhảy vào tắm rửa trong vạc dầu, Tôn Hành Giả rờ thử mà
coi, dầu lạnh như nước, nghĩ thầm rằng:
- Chắc là con rồng nào
hiện vào đây mà bảo hộ nó.
Liền nhảy lên mây niệm
chú, thâu Bắc Hải Long Vương đến mắng rằng:
- Con cá trạch khốn nạn,
vô vạc dầu mà trợ đạo sĩ làm chi?
Bắc hải Long vương nói:
- Không phải anh em
chúng tôi đâu! Bởi nó có phép ngũ lôi, nên luyện nhiều phép. Hai đứa anh nó học
phép chặt đầu mổ bụng tại núi Tiêu Mạo, còn nó luyện con lãnh long là rồng lạnh
theo hộ, để tôi bắt con rồng ấy, thì linh dương rục xương.
Tôn Hành Giả biểu thâu lập
tức.
Khi ấy Bắc hải Long
vương tàn hình hóa gió, bay đến vạc dầu, thâu lãnh long về biển.
Dương Lực chới với trong
chảo dầu nhảy ra không đặng, ngã ngửa chết tươi, giây phút còn xương hết thịt.
Quan coi việc ấy vào tâu
rằng:
- Quốc Sư thứ ba tiêu hết
thịt rồi.
Vua Xa Trì than khóc buồn
rầu, rồi đọc bài thơ điếu:
Gẫm lại làmngười khó lắm
thay,
Quốc Sư phép tắc chửa
cao tay.
Kêu mưa hù gió tài thì
khá,
Mổ ruột nấu dầu chước chẳng
hay.
Kình địch với Trời kình
khó nổi,
Chống ngăn cùng Phật, chống
sao tày,
Công linh mấy lúc trôi
dòng nước,
Cuộc thế nên hư chút rủi
may.
---------------------------------------------
Sông Thông Thiên, thày trò bị cản
Miếu Linh Cảm, yêu quái tróc vi
Nói về vua Xa Trì khóc
mãi.
Tôn Hành Giả kêu lớn nói
rằng:
- Sao Bệ Hạ rối trí như
vậy? Quốc Sư thứ nhứt là cọp, Quốc Sư thứ hai là nai, nay Quốc Sư thứ ba linh
dương là con dê núi, nếu không tin thì vớt xương nó mà coi. Quan coi việc ấy vớt
lên thiệt như vậy, liền tâu rằng:
- Trong vạc dầu vớt lên
coi quả xương dê.
Tôn Hành Giả nói:
- Chúng nó là thú rừng
thành tinh. Thấy khi số Bệ Hạ còn vượng, nên không dám làm hỗn, đợi thời suy
chúng nó thí Bệ Hạ mà đoạt ngôi trời. May thầy trò ta đến đây trừ yêu mà cứu
chúa tôi. Bệ Hạ còn tiếc nổi gì mà khóc?
Vua Xa Trì nghe rồi dường
như tỉnh giấc chiêm bao.
Bá quan đều tâu rằng:
- Nhờ ơn Thánh tăng trừ
yêu mà cứu trẫm. Bửa nay trời đã tối, Thái sư với bốn vị vào Trí uyên tự nghỉ
ngơi, mai trẫm truyền dọn tiệc chay mà thiết đãi. Thái sư vưng chỉ thỉnh liền.
Rạng ngày vua lâm trào,
cho thỉnh bốn thầy trò đãi tiệc, rồi thương nghị treo bãng chiêu tăng.
Vua Xa Trì ngự đến Trí
uyên tự dự tiệc đặng đãi thánh tăng mà tạ ơn.
Lúc nầy năm trăm sãi thấy
bảng chiêu tăng, đồng tựu về Trí Uyên tự, lạy Hành Giả mà nói rằng:
- Chúng tôi nhờ ơn Tề
Thiên đại thánh gia gia, tha chúng tôi khỏi chết. Nay nghe gia gia trừ yêu nghiệt,
Hoàng đế treo bảng chiêu tăng, nên chúng tôi trở về trả phép và lạy tạ ơn.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Các ngươi về đặng bao
nhiêu đó?
Năm trăn sãi thưa rằng:
- Về y số năm trăm.
Tôn Hành Giả dùn mình
thâu lông lại.
Rồi nói với vua rằng:
- Thiệt tình Lão Tôn thả
năm trăm sãi, và đập xe giết hai đạo sĩ rõ ràng, đến nay trừ yêu tinh rồi, mới
rõ phép chánh. Vậy từ rày sắp sau, vua phải kính Tam giáo; trị nước nhờ nho,
song phải kính tăng trọng đạo, tự nhiên vận nước lâu dài.
Vua Xa Trì tạ ơn, đưa thầy
trò lên đường.
Quan dân và các sãi đồng
đưa khỏi thành mới trở lại.
Ngày kia đến mùa thu, thầy
trò đi đến tối, Tam Tạng dừng ngựa hỏi rằng:
- Ðồ đệ, m bây giờ tính
ngủ ở đâu?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Trời có trăng xin thầy
đi rán một đồi nữa, hoặc may gặp nhà ngủ nhờ.
Tam Tạng y lời, đi gần
hai dặm, ngó thấy sóng bủa trắng đằng trước, sông rộng minh mông.
Bát Giới nói:
- Thôi rồi còn đường đâu
mà đi nữa.
Sa Tăng nói:
- Coi bộ cái sông cản
ngang lớn lắm!
Tam Tạng hỏi:
- Không biết sông lớn chừng
mấy dặm?
Bát Giới nói:
- Không biết, không biết,
tôi coi bộ nó rộng lắm, ngó chẳng thấy bờ.
Hành Giả nói:
- Ðể ta thử coi thể nào.
Nói rồi nhảy lên mây ngó
xuống, thấy minh mông như biển, liền nhảy xuống thưa rằng:
- Thầy ôi! Sông rộng lắm,
con mắt tôi ban ngày coi xa tới một ngàn dặm, ban đêm coi thấu tám trăm. Mà bây
giờ không thấy mé, nên chẳng biết lớn bao nhiêu.
Tam Tạng nói:
- Bây giờ biết tính
sao?.
Khi ấy Sa Tăng nói rằng:
- Giống chi đen đen trước
mặt coi giống người ta.
Hành Giả nói:
- Ấy là cái bia dựng mé
sông cái, trên bia có ba chữ Thông thiên hà, dưới có hai hàng chữ rằng: - Kinh
quá bát bá lý. Kim cô thiểu nhơn hành, xin thầy đi lại cho mau.
Tam Tạng thấy bia, càng
thêm thảm thiết Bát Giới thưa rằng:
- Thầy ôi, tiếng chuông
mõ gần đây, chắc là có đám chi đó? Thầy trò mình tìm vào lo bỏ bụng ba miếng,
mai sẽ kiếm ghe qua sông xong hơn.
Tam Tạng giục ngựa đi tẽ
qua bãi cát. Thấy xóm ấy gần năm trăm cái nhà.
Tam Tạng thấy ngoài cửa
ngõ đàng kia dựng cây phướn trong nhà hương thắp đèn chong.
Tam Tạng lại gần có ông
già mang xâu chuổi lần, miệng niệm phật, và đi đóng cửa. Tam Tạng chắp tay bái
xuống, ông già ấy đáp lễ và nói rằng:
- Thầy đi trễ quá! Phải
chi đi sớm một chút, thì đã đặng chia phần chai tăng. Mỗi phần: Ba tô cơm khô,
một cây vải trắng, và mười đồng tiền điếu, lại ngồi mâm cao cổ đầy. Thầy để trể
chia rồi mới tới.
Tam Tạng nói:
- Tôi không phải đi chai
tăng. Thiệt là Hòa Thượng nước Ðại Ðường vưng chỉ đi thỉnh kinh, lỡ bước xin
vào tá túc.
Ông già ấy khoát nói rằng:
- Thầy tu hành chẳng nên
vọng ngữ! Từ Ðại Ðường qua đây năm muôn bốn ngàn dặm, thầy đơn thân độc mã, đi
sao cho tới đây?
Tam Tạng đáp rằng:
- Ông nói phải lắm, tôi
nhờ có ba đứa đồ đệ bảo hộ đến đây.
Ông già nói rằng:
- Sao không biểu ba thầy
ấy vào đây mà nghỉ!
Tam Tạng ngó ngoái lại
kêu lớn rằng:
- Bớ đồ đệ vào đây mà
nghĩ!
Ba người nghe kêu, đồng
đi xốc vô vửa ngõ.
Ông già ấy bò càn và la
lớn rằng:
- Có yêu tới, có yêu tới!
Tam Tạng đỡ dậy nói rằng:
- Xin ông đừng sợ, không
phải yêu quái, thiệt là học trò tôi.
Ông già ấy run và nói rằng:
- Thầy lịch sự như tiên,
sao kiếm học trò như quỷ ?
Tam Tạng nói:
- Tuy là xấu mặt, mà có
phép trừ tà.
Ông già ấy dắt thầy trò
Tam Tạng vào nhà khách, thấy các sãi đương gõ mõ tụng kinh, mấy sãi ấy day ra
thấy ba người xốc vô, thất kinh hồn vía.
Các sãi lăn ra lục cục,
bò càn hết không còn một sãi.
Khi ấy ba anh em thấy
chuyện dị kỳ, đồng cười hả hả.
Tam Tạng mắng rằng:
- Chúng bây vô lễ lắm,
đi vào nhà không biết khuôn phép, làm cho ông chủ thất kinh, lại phá đám mấy thầy
bỏ việc tụng kinh mà chạy hết. Phải là tội ấy về ta chăng, vì dạy học trò không
nghiêm nghị.
Ba anh em biết lỗi làm
thinh.
Ông già ấy mới tin thiệt
là đệ tử, liền nói rằng:
- Không hề chi, việc
cũng đã mãn rồi, còn tụng kinh thêm chút đỉnh.
Nói rồi bảo gia tướng thắp
thêm đèn đuốc, gia tướng đem đèn ra, ngó thấy ba anh em dị tướng, chúng nó và
chạy và la:
- Có yêu, có yêu!.
Khi ấy có một ông chủ
nhà nữa, chống gậy ra hỏi rằng:
- Yêu ma ở đâu, nữa đêm
dám tới nhà lương thiện?
Ông già hồi nảy đứng dậy
nói rằng:
- Thưa đại ca, ba ông ấy
chẳng phải là ma, thiệt là đệ tử của Hòa Thượng nầy, ở Ðại Ðường đi thỉnh kinh
bên Phật, tuy tướng dữ mà lòng lành.
Ông chủ nhà nghe nói
buông gậy chào hỏi.
Lủ gia tướng thấy ba người
ấy nói chuyện với chủ nhà, chúng nó mới hết sợ.
Chủ nhà truyền dọn cơm
chay thết đải.
Khi cơm nước xong xả,
Tam Tạng hỏi thăm ông chủ nhà họ chi?
Ông chủ nhà nói:
- Tôi họ Trần.
Tam Tạng nói:
- Ðồng tông với tôi đó.
Nói rồi hỏi rằng:
- Ông làm đám chi hồi nảy?
Ông chủ nhà nói:
- Làm siêu độ trước mới
rồi.
Bát Giới nghe nói cười rằng:
- Thuở nay tôi nghe nói
tế sống mà chưa thấ, bây giờ mới gặp đám cầu siêu trước! Hai ông già ấy hỏi rằng:
- Bốn thầy thỉnh kinh
sao không đi thẳng, ghé vào đây chẳng là tréo đường?
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy trò tôi đi đường
ngay, bị sông cái cản ngang nên phải quẹo. Phần lại trời tối, nên kiếm chỗ ngũ
nhớ.
Hai ông già hỏi rằng:
- Bốn thầy thấy giống
chi dựa mé sông chăng?
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Có thấy một cái bia đá
mà thôi
ng chủ nhà nói:
- Ði cách bia ấy qua
phía bên kia chừng một dặm đàng có cái miểu Linh Cảm đại vương. Thầy không ngó
thấy sao?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi chưa ngó thấy. Chẳng
hay làm sao mà gọi là Linh Cảm?
Hai ông ấy khóc mà nói rằng:
- Ðể tôi nói chuyện ông
thần ấy cho mà nghe:
Hiền hích một phương nên
miểu vỡ,
Oai linh ngàn dặm hộ lê
dân,
Thường năm mưa móc mùa
màng nhuận,
Ðòi thuở mây lành làng
xóm mừng.
Tôn Hành Giả lấy làm lạ
hỏi rằng:
- Như vậy là tử tế lắm,
ông còn than thở làm sao?
Ông ấy dặm chơn đấm ngực
mà nói rằng:
Tuy có ơn mà oán cũng
nhiều.
Bằng không ơn oán để cho
người,
Mỗi năm cúng tê đồng Nam
Nữ,
Chẳng phải thần linh,
thiệt quỷ trời.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Mỗi năm phải tế đồng
nam và đồng nữ sao?
Ông già ấy nói:
- Phải.
Tôn Hành Giả nói:
- Ăn con người ta như vậy,
sao gọi là thần. Trong thế năm nay tới phiên ông tế, nên mới khóc than?
Ông già ấy nói:
- Tôi ở đây tuy xa, song
còn thuộc nước Xa Trì, chốn này gọi xóm Trần gia, năm nay tới phiên tôi cúng.
Phàm phiên ai thì phải dùng đồng nam đồng nữ, và dê heo lễ vật tế thần, thì thần
phò hộ đặng mùa màng, bằng không chắc phải bị bão lụt chết hết.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ông đặng mấy người con
trai?
Ông già ấy ôm bụng mà
nói rằng:
- Tôi có con trai ở đâu!
Tôi là Trần Trừng, sáu mươi ba tuổi, có một đứa con gái nên tám, gọi là Nhứt xứng
Kim. Còn người nầy là em ruột tôi, tên Thanh, năm mươi tám tuổi, có một đứa con
trai lên bảy, gọi là Trần Quang Bảo. Anh em tôi có một trai và một gái, đến lệ
năm nay phải đem hai đứa nó mà tế thần. Bởi thương con nên làm siêu độ trước.
Tam Tạng nghe nói, cảm động
khóc rằng:
- Lời xưa nói không lầm!
Mai vàng chưa rụng, mai xanh rụng, trời khuấy làm chi kẻ ít con.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Xin thầy đừng than thở
làm chi, để tôi hỏi thăm chủ nhà một chuyện.
Nói rồi hỏi rằng:
- Chẳng hay sự nghiệp của
ông lớn hay nhỏ?
Hai ông ấy đáp rằng:
- Anh em tôi cũng có
chút đỉnh vài trăm khoảnh ruộng, chín chục miếng thổ cư, lúa trử năm nầy qua
năm kia, ăn không hết để thành trầm mể, đồ y phục chẳng thiếu chi. Còn bạc vàng
cũng dư dã.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Hai ông nhờ có một
phép hà tiện trên đời, nên mới đặng giàu như vậy!
Hai ông ấy hỏi:
- Sao thầy biết anh em
chúng tôi hà tiện?
Hành Giả nói:
- Nếu hai ông không hà
tiện, thì liều vài trăm lượng bạc, mua đồng nam đồng nữ mà thế mạng cho con.
Nghĩ nào tiếc bạc tiếc tiền, mà chịu liều con liều cháu.
Hai ông ấy nghe nói, đồng
khóc mà than rằng:
- Thầy ôi! Bởi thầy chưa
rõ, chớ chúng tôi không phải lấy thân mà che của đâu! Vì Linh Cảm đại vương hay
đến xóm tôi lắm, nên làm dối không đặng, mới chịu phép như vầy!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Hai ông thấy hình dạng
ra thể nào?
Hai ông ấy nói:
- Thiệt không thấy hình,
hễ nghe một trận gió thơm, thì biết đại vương tới, nội nhà đồng hương đèn mà lạy
mừng. Ngài biết tới ngày sanh tháng đẻ từ đứa con, trong nhà có mấy cái chén, mấy
cái muỗng, ngài cũng biết hết! Huống chi có hai đứa nhỏ, mà tráo đặng hay sao?
Ðừng nói dối ba trăm lượng là nhiều, dầu mấy muôn mấy ngàn lượng mua cũng không
đặng đứa giống diện mạo con mình, và hiệp ngày sanh tháng đẻ.
Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy thì đem lịnh
lang ra đây xem thử!.
Khi ấy Trần Thanh vào
đem con là Trần Quang Bảo ra, thằng nhỏ còn khờ không biết sự sống thác, bọc
trái cây trong hai tay áo rộng, nhảy múa trước đèn, và lấy trái cây ra miệng
nhai ngổm ngỏam!
Tôn Hành Giả niệm chú,
biến ra Trần Quang Bảo, như một không sai.
Coi như hai đứa song
thai, nắm tay nhau giởn múa.
Còn Trần Thanh xem thấy
như vậy, thì kinh hãi quỳ lạy thưa rằng:
- Lão gia biến thành con
tôi, tôi sợ mất phước xin hiện lại nguyên hình.
Tôn Hành Giả lấy tay vuốt
mặt mình, rồi hiện hình lại.
Trần Thanh lạy và khen rằng:
- Thiệt lão gia thần
thông quãng đại!
Tôn Hành Giả cười mà hỏi
rằng:
- Thiệt là giống in,
không sai một mãy!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ước như hình hồi nảy
đem tế đặng hay không?
Trần Thanh thưa rằng:
- Nếu có người như vậy,
bán bạc ngàn tôi cũng mua, lo chi thế không đặng?
Tôn Hành Giả nói:
- Vậy thì ta thế cho Trần
Quang Bảo, đem tế đại vương, để lịnh lang ở đời mà nối việc hương lửa.
Trần Thanh lạy tạ ơn và
thưa rằng:
- Nếu lão gia từ bi mà cứu
con tôi đặng. Tôi xin dựng một ngàn lượng bạc cho đại lão gia làm phí lộ đi thỉnh
kinh Tây Phương.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Sao không đền ơn cho
ta?
Trần Thanh thưa rằng:
- Lão gia đã bị thế mất
rồi còn đâu mà đền ơn.
Tôn Hành Giả nói:
- Làm sao mà mất?
Trần Thanh thưa rằng:
- Nếu lão gia đi tế thế
cho con tôi, thì bị đại vương ăn rồi, làm sao mà còn đặng? Tôn Hành Giả nói:
- Nó dám ăn ta ở đâu
Trần Thanh thưa rằng:
- Có lẽ nào chê tanh mà
không dụng!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ðâu đều có số mạng đó.
Nếu ta vô phước bị nó ăn thịt thì thôi. Bằng còn sống trở về thì ông đền ơn
riêng bao nhiêu phải nói trước?
Trần Thanh lạy tạ thưa rằng:
- Như lão gia biến hóa về
đặng, thì tôi đền ơn riêng năm trăm lượng.
Còn Trần Trừng không lạy
tạ chi hết, cứ ngồi dựa bình phong mà khóc ròng.
Tôn Hành Giả thấy vậy, lại
nắm tay hỏi rằng:
- Hay là ông tiếc lĩnh
ái lắm sao?
Trần Trừng quỳ lạy thưa
rằng:
- Tôi có một đứa con gái
nên thương quá! Tuy nhờ ơn lão gia cứu cháu tôi. Còn tôi nghĩ đến con nhỏ tôi,
càng thêm chua xót; ước như nó khôn lớn, tôi mản phần nó cũng khóc mùi, nghĩ đến
cũng mũi lòng, nên đau ruột lắm!
Tôn Hành Giả nói:
- Không hệ gì đâu, ông bảo
gia tướng nấu một chảo đụng cơm, và dọn đồ chay cho tử tế, đãi thầy mỏ dài một
bữa cho xứng đáng, tôi sẽ bảo biến làm lịnh ái, đem đi tế đại vương, cũng làm
phước như tôi luôn thể.
Bát Giới nghe nói kinh
hãi, ré lớn rằng:
- Anh đừng ỷ tài mà kéo
tôi vô cửa tử. Thôi, thà tôi nhịn đói, chớ ăn no một bữa mà chết thì ích gì.
Tôn Hành Giả nói:
- Lời ngạn ngữ rằng: Kê
nhi bất ngật vô công chi thực. Rất đỗi con gà còn chẳng chịu ăn không thay, nên
đứng trên đống lúa, đống gạo cũng phải bươi cho nó công khó. Huống chi bốn thầy
trò ta khi mới vào, ông chủ nhà thiết đãi cơm nước, lẽ nào không ra sức mà cứu
sự hoạn nạn của người!
Bát Giới nói:
- Anh ôi! Tôi biến hóa
như anh không đặng!
Tôn Hành Giả nói:
- Sư đệ biến hóa ba mươi
sáu cách, sao gọi rằng không?
Tam Tạng nghe nói liền bảo
rằng:
- Ngộ Năng, sư huynh
ngươi nói phải lắm, cứu người một mạng sống, hơn lập bảy cảnh chùa. Một là tạ
ơn đãi đàng, hai là làm phước luôn thể. Anh em ra sức một phen.
Bát Giới thưa rằng:
- Tôi biến ra núi, ra
cây, ra đá, hoặc là người thô tục, hoặc trâu nước, tượng, tây mà thôi, chớ biến
làm con gái nhỏ không giống.
Tôn Hành Giả nói:
- Ông hãy đem lịnh ái ra
đây xem thử.
Trần Trừng mừng rỡ, vào
bồng Nhứt Xứng Kim đem ra. Nội nhà đồng lạy Hòa Thượng mỏ dài, xin cứu làm phước.
Khi ấy Bát Giới thấy con
nhỏ dung nhan xinh tốt, mặc đồ huê mỹ, ngồi ăn trái cây. Bát Giới nói:
- Khó quá! Khó quá!
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi, sư đệ biến làm
con nhỏ ấy, mà đi tế cho rồi!
Bát Giới nói:
- Nhỏ nhít như vầy, tôi
biến làm sao cho giống!
Tôn Hành Giả hối rằng:
- Biến cho in lập tức, nếu
để lâu thì phải đòn!
Bát Giới hoảng kinh, dùn
mình biến đại, coi giống mặt mày hết thảy, song mập bằng hai!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Biến nữa cho in, nếu
lôi thôi thì bị đánh!
Bát Giới nói:
- Thôi, anh đánh mấy roi
thì tôi chịu, chớ biến không đặng nữa, biết rán làm sao? Tôn Hành Giả cười rằng:
- Mặt con gái mà vóc vạc
đờn ông, coi làmsao cho đặng! Thôi, ngươi niệm chú biến nữa ta giúp sức cho.
Nói rồi thôi trên mình
Bát Giái, coi nhỏ thò như Nhứt Xưng Kim.
Ai nấy đồng khen phép lạ.
Tôn Hành Giả bảo rằng:
- Hai ông truyền cho hữu
quyến: Hãy đem lịnh lang, lịnh ái giấu đi. Phải dỗ đừng cho khóc, sợ đại vương
hay đặng khó lòng! Còn việc cúng tế làm sao, cắt nghĩa cho chúng ta rõ. Ðể sống
trói lại mà tế, hay là luộc, hoặc quay, thì phải nói trước.
Bát Giới nói:
- Anh đừng bày đặt hại
tôi chết ra nhiều kiếp! Cái lời ấy Tôn Hành Giả hỏi thiệt, mà Bát Giới tưởng
nói ngạo mình.
Trần Thành thưa rằng:
- Không động phạm chi hết,
để hai vị khiêng vào miểu mà thôi.
Tôn Hành Giả khen rằng:
- Phải thế lắm, phải thế
lắm! Vậy thì khiêng thử một hồi.
Trần Trừng y lời, truyền
tám đứa gia tướng đem bàn độc và mâm sơn ra, bốn đứa khiêng một ghế, đi giáp
vòng nhà rồi để xuống. Tôn Hành Giả cười rằng: - Như vậy thì anh em ta có phước
lắm!
Bát Giới nói:
- Nếu khiêng đi chỗ nầy
qua chỗ kia rồi thĩnh về, dầu sáng đêm cũng vô sự. Sợ chúng nó khiêng ngay vào
miểu thì bị ăn tươi nuốt sống chớ chẳng phải chơi đâu! Tôn Hành Giả nói:
- Nếu như nhát gan, hễ
thấy nó nhai ta thì ngươi chạy trước.
Bát Giới nói:
- Như nó ăn đồng nam trước,
anh không dặn tôi cũng chạy ngay. Sợ nó ăn đồng nữ trước, thì chạy đâu cho khỏi.
Trần Trừng nói:
- Thường năm đi tế, có
người dạn gan rình sau miểu mà coi, lần nào cũng ăn đồng nam trước.
Bát Giới mừng rỡ nói rằng:
- Như vậy thì may cho
tôi lắm!.
Xãy nghe tiếng mã la
gióng trước cửa inh ỏi, ngó ra đèn đuốc sáng lòa. Có tiếng kêu rằng:
- Khiêng đồng nam, đồng
nữ ra đây, đi tế thần cho mau! Ấy là mấy người ở xứ đó. Trần Trừng, Trần Thanh
cất tiếng khóc vang, lữ gia tướng khiêng hai bàn độc ra trước.
Yêu quái hóa tuyết bủa khắp sông
Đường Tăng cưỡi ngựa đi trên giá
Khi ấy người xóm Trần
gia đem phụ thêm heo dê trâu bò làm lễ cúng. Khiêng đồng nam đồng nữ để giữa miểu,
còn tam sanh, là đồ tế phụ, để hai bên.
Các người đồng rót rượu
lạy mà vái rằng:
- Ngày nầy tháng nầy năm
nay, về phần xóm Trần gia cúng tế. Tín chủ là Trần Trừng, Trần Thanh, dưng đồng
nam là Trần Quang Bảo, đồng nữ là Nhứt Xưng Kim, và lễ tam sanh y số. Xin đại
vương gia gia hưởng dụng, cho xứ tôi gió hòa mưa thuận, ruộng rẫy đặng mùa.
Vái rồi đốt vàng bạc giấy
tiền, đều lui về hết.
Còn Tôn Hành Giả và Bát
Giới ở lại, ngó thấy trên bàn án có bài vị chữ vàng, đề rằng:
- Linh Cảm đại vương chi
thần.
Bát Giới nói:
- Họ về hết rồi, anh em
mình cũng nên trốn cho rảnh.
Tôn Hành Giả nói:
- Bây giờ trốn đi đâu?
Bát Giới nói:
- Trốn về nhà Trần gia
mà ngủ.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Thằng điên nói xàm
hoài! Mình đã hứa giúp người ta, lẽ nào lại trốn?
Bát Giới nói:
- Vậy chớ anh khôn lắm
sao, lại mắng tôi là thằng điên. Chuyện nầy nói gạt nó mà thôi, lẽ nào làm thiệt
như vậy!
Tôn Hành Giả nói:
- Hễ làm ơn thì làmơn
cho trót, giúp người phải giúp tới nơi. Ðể cho đại vương hưởng dụng, mới là trọn
thỉ chung. Nếu không thì nó làm tai hại cho muôn dân, cũng như không giúp, như
vậy thì để hai đứa nhỏ chết hãy còn khá hơn, làm chi cho lỡ dỡ.
Xảy nghe gió thổi vo vo.
Bát Giới nói:
- Không xong rồi! Trận
gió nầy chắc là nó tới nhậm lễ.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi cứ làm thinh
hoài, để ta nói chuyện với nó.
Kế con yêu tới chận cửa
miểu mà hỏi rằng:
- Lệ nầy nhà nào tế?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thưa, xóm Trần gia hai
nàh đầu xóm là Trần Trừng và Trần Thanh dưng lễ cúng.
Con yêu ấy là Linh Cảm đại
vương, nghe đồng nam trả lời như vậy, thì lấy làm lạ, nghĩ rằng:
- Thằng nhỏ nầy ăn nói
chẩm hẩm quá! Thường năm, mình hỏi một tiếng, chúng nó đã thất thanh. Hỏi lần
thứ nhì chúng nó đã mất vía, tới nắm cổ dở lên thì đã chết cứng. Sao năm nay đồng
nam cười nói như thường?
Nghĩ rồi hỏi rằng:
- Ðồng nam và đồng nữ,
tên họ là chi?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ðồng nam là Trần Quang
Bảo, đồng nữ là Nhứt Xưng Kim.
Linh Cảm đại vương nói:
- Lệ tế đồng nam đồng nữ
là sự thường. Nay ta ăn thịt chúng bây, nói cho mà biết. Tôn Hành Giả cười rằng:
- Lẽ nào dám cự! Xin đại
vương thẳng thằng mà dùng.
Linh Cảm đại vương sanh
nghi, không dám bắt, giăng tay chân của miểu mà nạt rằng: - Ngươi đừng nói nhiều
chuyện. Ta thuở nay trước dụng đồng nam, bây giờ ta ăn đồng nữ trước.
Bát Giới hoảng kinh, nói
rằng:
- Xin đại vương ăn theo
lệ thường, chẳng nên trái phép!
Linh Cảm đại vương không
y lời, giơ tay chụp đồng nữ.
Bát Giới nhảy đại xuống
đất, hiện hình xách cào cỏ đập đùa! Trúng nhằm giáp Linh Cảm đại vương.
Linh Cảm đại vương thất
kinh chạy hoảng.
Tôn Hành Giả hiện nguyên
hình, coi thấy Bát Giới đập nhằm con yêu rớt hai cái vảy giáp, là vảy cá.
Khi ấy hai anh em rượt
theo con yêu ấy tới trên mây.
Linh Cảm đại vương đi
tay không nên chẳng dám cự, liền cất tiếng hỏi rằng:
- Các ngươi là Hòa Thượng
ở đâu, sao dám gạt ta như vậy?
Tôn Hành Giả nói:
- Chúng ta là đệ tử Ðường
Tăng tại Ðông đô, vưng chỉ qua Tây Phương thỉnh kinh. Hồi hôm ngụ tại Trần gia
nói có yêu quái xưng hiệu Linh Cảm đại vương hại lê dân mỗi năm phải tế đồng
nam đồng nữ. Nên chúng ta cảm động, quyết trừ quái dữ mà cứu dân lành. Ngươi phải
cứ thiệt khai ngay: Xưng vương đã mấy năm, ăn hết bao nhiêu đồng nam đồng nữ;
thường cho y số, chúng ta sẽ tha tội chết cho ngươi.
Linh Cảm đại vương nghe
nói kinh hãi, chạy nữa.
Bát Giới đập hụt một
Ðinh ba.
Linh Cảm đại vương nhảy
xuống sông lặn mất.
Tôn Hành Giả nói:
- Chẳng theo chi cho mệt,
chắc nó loài thủy quái dưới sông nầy, nên mới tróc giáp thanh vẫy cá. Mai sẽ
làm phép bắt nó đưa sư phụ qua sông.
Nói rồi anh em trở lại
miểu, khiêng các lễ vật đem về nhà họ Trần.
Khi ấy Trần Trừng, Trần
Thanh đương đàm đạo với Sa Tăng, Tam Tạng.
Xảy thấy Tôn Hành Giả và
Bát Giới khiêng lễ vật về nhà.
Tam Tạng hỏi:
- Việc cúng tế ra thế
nào?
Tôn Hành Giả thuật chuyện
lại.
Trần Trừng, Trần Thanh mừng
rỡ, truyền dọn phòng cho hai sãi nghỉ ngơi.
Còn Linh Cảm đại vương về
thủy động ngồi làm thinh, mặt mày xui xị.
Các bộ hạ là loài thủy tộc
đồng hỏi thăm rằng:
- Thường niên đại vương
đi hưởng lệ nầy, trở về vui vẻ. Sao năm nay lại có sắc buồn?
Linh Cảm đại vương nói:
- Thường năm ta hưởng lệ
cúng, rồi đem vật tế dư về chia bác cho chúng bây. Kỳ nầy ta chẳng đặng hưởng
chút nào, bị đứa hung hăng, thiếu chút nữa không toàn tánh mạng!
Thủy tộc nói:
- Chẳng hay kẻ nghịch với
đại vương là ai đó?
Linh Cảm đại vương nói:
- Nay bị hai người đệ tử
thầy Tam Tạng, giả làm đồng nam đồng nữ mà gạt ta. Xuất kỳ bất ý chúng hiện
nguyên hình hỗn chiến, ta giỏi lắm mới còn sống mà về đây. Bấy lâu ta nghe đồn
thầy Tam Tạng tu đã mười đời, nếu ăn một miếng thịt nó thì sống ngàn tuổi.
Không dè nó có học trò hay qua, làm ta mất phần thực, lại xấu tiếng hư danh. Biết
làm sao mà ăn thịt Tam Tạng cho đặng.
Trong bọn thủy tộc có
nàng mặc áo rắn, là Khuyết Bà cười mà thưa rằng:
- Ðại vương muốn bắt Tam
Tạng cũng chẳng khó, không biết đại vương đặng thịt quý, có chịu cho tôi hưởng
cùng chăng?
Linh Cảm đại vương nói:
- Nếu ngươi bày mưu kế
chi mà bắt đặng Tam Tạng, thì ta kết nghĩa anh em với ngươi; đồng ăn chung một
tiệc.
Khuyết Bà thưa rằng:
- Tôi biết đại vương có
phép làm mưa làm gió, thêm tài vượt biển vượt sông. Song chưa biết đại vương
làm tuyết đặng không. Xin cho tôi rõ?
Linh Cảm đại vương nói:
- Ta làm tuyết như thường.
Khuyết Bà hỏi rằng:
- Mà Ðại vương làm cho
nước đặc thành già đặng chăng?
Linh Cảm đại vương nói:
- Khó gì mà làm không đặng?
Khuyết Bà vỗ tay cười rằng:
- Như vậy thì dễ lắm!
Linh Cảm đại vương hỏi:
- Làm sao mà bắt Tam Tạng?
Khuyết Bà thưa rằng:
- Ðêm nay canh ba sẳn trời
lạnh, Ðại vương làm tuyết sa xuống cho nước đặc cả sông. Chúng tôi hóa thành
hình bộ hành, đi qua đi lại trên giá. Kẻ che dù người mang gói đi trước cửa Trần
gia, lớp cỡi ngựa, lớp ngồi xe, làm giục lòng Tam Tạng. Chắc là các sãi thấy
người ta đi ngang trên giá, thì nóng việc thỉnh kinh cũng đi theo. Ðại vương đợi
chúng nó đi tới giữa sôgn làm một khoảng giá tan, thì chắc cả lũ đồng hụt cẳng;
mặc sức bắt mà ăn.
Linh Cảm đại vương mừng
rỡ khen rằng:
- Thiệt kế nữ nhơn cao
hơn nam tử! Khen rồi nổi giá lạnh sa tuyết xuống.
Ðến canh năm Bát Giới
run lập cập nói rằng:
- Anh ôi, anh ôi! Lạnh lắm,
lạnh lắm!
Tôn Hành Giả nói:
- Người tu hành chịu đã
quen, sao ngươi đã đấp mền còn run en phát rét!
Tam Tạng nói:
- Trời lạnh thiệt độc địa
không thua tiết đông thiên!
Bốn thầy trò lồm cồm ngồi
dậy, lấy áo mặc thêm, bởi lạnh quá nên ngủ không đặng.
Rạng ngày mở cửa thấy
tuyết sa có cục!
Tôn Hành Giả nói:
- Hèn chi trời lạnh khác
thường, thiệt là thời tiết.
Xảy thấy gia tướng bưng
thau nước nóng cho bốn thầy trò rửa mặt, rồi dưng nước trà. Lại vầy lửa cho ấm.
Bốn thầy trò ngồi hơ lửa, có Trần Trừng, Trần Thanh ngồi kế.
Tam Tạng hỏi:
- Chẳng hay xứ nầy có
phân bốn mùa tám tiết cùng chăng? Xin hai ông cắt nghĩa cho tôi rõ.
Trần Trừng cười rằng:
- Ðây tuy là cõi biên địa,
phong tục nhơn vật không dám sánh với Trung Huê, song cũng đội trời chung lẽ
nào không phân thời tiết!
Tam Tạng nói:
- Nếu có chia xuân hạ
thu đông, sao tháng nầy tuyết xuống đầy sân, hơi lạnh như gần tết?
Trần Thanh thưa rằng:
- Nay tuy trong tháng bảy,
song đã tới ngày bạch lộ, thì tiết khí chạy qua tháng tám rồi, nên có sương nhiều,
và cũng có khí tuyết xuống.
Tam Tạng nói:
- Như vậy thì khác hơn
nước tôi, vì Trung Quốc mùa đông mới có tuyết.
Giây phút gia tướng dọn
cháo, chủ khách dụng xong rồi, xảy thấy tuyết sa xuống trùng trùng bằng hai khi
nãy! Không bao lâu trước sân tuyết cao hơn hai thước!
Tam Tạng xem thấy nóng
việc thỉnh kinh, động lòng rơi lụy!
Trần Thanh an ủi rằng:
- Xin sư phụ đừng phiền,
sức tôi phụng dưỡng cơm chay dầu mấy năm cũng không thiếu, chẳng lựa là nửa
năm.
Tam Tạng nói:
- Bởi ông không rõ việc
khó của tôi. Nguyên trước bần tăng vưng chỉ đi thỉnh kinh, nhờ ơn thánh chúa
đưa ra đến cửa ải, lại phán hỏi rằng: Ước chừng mấy năm thỉnh đặng kinh về nước?
Bần tăng tâu rằng: Phòng chứng lõi ba năm. Không dè cách trở non sông, gặp nhiều
tai nạn, bảy tám năm nay chưa tới cảnh phật, sợ quá lời hẹn với chúa, nên nóng
nảy muôn phần! Nay tuy có phước mà gặp hai ông đãi đằng và cho ký ngụ. Hồi hôm
học trò tôi làm phép ra công chút đỉnh, gọi là sự đền ơn. Tôi có ý bữa nay cậy
ông giúp một chiếc thuyền, đưa qua sông lớn. Nào hay trời sa tuyết cả biết chừng
nào qua khỏi sông nầy, chắc là trễ nải thêm nên bần tăng phiền muộn. Trần Trừng
nói:
- Xin thầy đừng nóng nảy
và phiền não làm chi. Ðợi ít ngày có nắng tuyết tan, anh em tôi sẽ dọn thuyền
mà đưa sư phụ.
Giây phút gia tướng dọn
cơm chay, bốn thầy trò lẩn bẩn tới ăn cơm bữa tối.
Xảy nghe người đi đường
nói chuyện với nhau rằng:
- Cha chả là nghịch trời!
Ai đời tháng tám mà tuyết sa, sông Thông Thiên nước đông thành giá!
Tam Tạng nghe nói kinh
hãi hỏi rằng:
- Ngộ Không ôi! Sông
Thông Thiên nước đặc thành giá, chúng ta biết tính làm sao? Trần Trừng nói:
- Chắc là trời lạnh quá,
nên dựa mé nước cạn đông thành giá, chớ lẽ nào đặc hết cả sông!
Xảy nghe bộ hành hỏi
thăm nhau ngoài đường rằng:
- Sông Thông Thiên đặc hết
một phần dựa mé chăng?
Người khác trả lời rằng:
- Ðặc cứng cả sông như mặt
kiếng, kẻ qua người lại dập dều. Ấy là loài thủy quái giả làm bộ hành, mà giục
lòng Tam Tạng.
Tam Tạng nghe nói cả
sông thành giá, muốn đi coi cho biết có không, liền thương nghị với đệ tử.
Trần Trừng, Trần Thanh đồng
can rằng:
- Nay đã tối rồi, mai sẽ
đi coi cũng không muộn.
Rạng ngày Tam Tạng bảo đồ
đệ rằng:
- Thừa dịp nầy sông
Thông Thiên thành giá, đi phức xong hơn. Các ngươi sửa sang cho kịp.
Trần Trừng, Trần Thanh đồng
can rằng:
- Xin thầy đừng vội vã,
đợi ít bữa có nắng tan giá, tôi sẽ dọn thuyền đưa qua sông:. Sa Tăng nói:
- Có chắc chi lời thiên
hạ lưu truyền, mà thấy nhứt định đi vội. Chi bằng cởi ngựa đến mé sông xem thử,
liệu bề đi đặng sẽ hay.
Trần Thanh nói phải.
Truyền gia tướng thắng sáu con ngựa, hai anh em đồng đi với bốn thầy trò.
Ðến mé sông thấy bộ hành
qua lại đông đảo.
Tam Tạng nói:
- Thiệt tai nghe không
chắc cho bằng mắt thấy, chẳng hay bộ hành đi trên giá, vì nóng nảy cớ chi?
Trần Thanh thưa rằng:
- Mé sông bên kia thuộc
về nước Tây dương, còn người bộ hành bên này là kẻ buôn bán. Bởi hai bên cách
sông lớn nên đồ bên nầy giá một lượng, đem qua bển bán tới một trăm, còn hàng
hóa Tây dương chở qua bên nầy cũng bán mắc như vậy! Bởi vốn một mà lời trăm nên
con buôn liều mạng đi trên giá coi chết sống như không; thường năm nhiều kẻ đi
buôn chung, sáu bảy người chung một thuyền, hoặc mười mấy người chung một thuyền,
chở hàng hóa qua sông buôn bán. Huống chi nay nước đông thành giá, khỏi sở tốn
cơm ghe bè bạn mà không đi.
Tam Tạng than rằng:
- Người đời vì lợi mà chẳng
tiếc thân, còn liều mình qua sông buôn bán. Huống chi ta vưng chỉ thỉnh kinh là
sự trung với chùa, lại tiếc mạng hay sao? Vậy thời Ngộ Không trở về dắt ngựa và
lấy đồ hành lý. Thừa dịp nầy nước đông thành giá, đi bộ cho mau. Tôn Hành Giả
làm thinh cười chuốm chiếm.
Sa Tăng thưa rằng:
- Sự tốn hao cơm nước
hai ông Trần lão chẳng phiền. Vậy xin thầy nán lại ít ngày đợi tan giá đi ghe
thời chắc ý. Bởi sông Thông Thiên tới tám trăm dặm, không phải đi một ngày một
bữa mà tới mé đâu, vả lại không phải mùa nước đông mà lâu tan, tại trời lạnh
quá nên nước đặc, có lấy chi làm chắc mà dám đi. Nếu qua đặng hai phần sông, rủi
giá tan thì khó lắm. Xin thầy đừng dục tốc làm chi!
Tam Tạng nói:
- Ngộ Tịnh sao vụng tính
như vậy, mà nói ta làm chuyện cầu may! Phải chi nhằm tiết tháng Giêng tháng
Hai, thì càng ngày càng nắng; chắc không lâu giá cũng phải tan. Chớ nay tiết
khí chạy qua tháng Tám rồi, càng ngày càng lạnh; biết chừng nào tan giá mà chờ,
hoặc là đợi sáu bảy tháng nữa? Như vậy trễ biết dường nào?
Bát Giới nói:
- Thôi thôi xin đừng bàn
thấp cao, để tôi đập thử một đinh ba, thì biết giá dày mỏng. Liệu bề chắc sẽ
đi.
Nói rồi xăng quần áo,
giơ Ðinh ba đập xuống một cái, dội lại đã đức tay, coi lủng chín lỗ tu hút,.
Bát Giới cười rằng:
- Nó cứng như đá, chắc
là đặc tới đáy rồi, lo gì đi chẳng đặng.
Tam Tạng nghe nói mừng rỡ,
thầy trò đồng trở lại Trần gia.
Khi ấy anh em Trần Trừng
cầm hoài không đặng, túng phải gói cơm khô đưa thầy. Anh em đem ra một mâm bạc
vàng đền ơn, nội nhà đồng lạy tạ.
Tam Tạng khoát mà nói rằng:
- Tôi nhứt định không
thâu của nầy.
Trần Trừng, Trần Thanh
năn nỉ đòi ba phen, cậy Hành Giả nói giúp cho thầy nhậm lễ.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi xin thầy nhậm da
thiểu kéo ba ông không an lòng.
Nói rồi lấy một cục bạc
nhỏ, nặng chừng đôi ba chỉ, rồi từ giã đồng đi.
Trần Trừng, Trần Thanh
theo đưa bịn rịn.
Lúc đến mé sông, Tam Tạng
giục ngựa, bởi giá trơn như mặt kiếng, nên ngựa trượt hoài.
Bát Giới nói:
- Khoan đã, khoan đã, để
nói với hai ông chủ nhà, xin rơm bao vó ngựa, cho nhám, nếu không thì con ngựa
té hoài, có khi thầy dập mật mà chớ.
Sa Tăng nói phải.
Trần Thanh nghe nói, hối
gia tướng chạy về lấy rơm và dây.
Bát Giới bao cẳng ngựa,
ràng cột xong rồi, ngựa đi mới khỏi trượt.
Trần Thanh, Trần Trừng
coi chừng bốn thầy trò đi ba bốn dặm, anh em mới trở về.
Còn Bát Giới ngó thấy thầy
ngồi trên ngựa không đặng vững vàng, liền thưa rằng:
- Xin thầy lấy cây gậy nầy
để sau cổ, choàng hai tay đè cây gậy như đòn gánh, thì ngồi mới vững vàng.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Vì cớ nào vậy?
Bát Giới nói:
- Chắc anh không thạo việc
đi trên giá; bởi hơi lạnh nó bay lên chói lòa con mắt, phần thì trơn trợt, chi
cho khỏi xây xẩm mặt mày. Nếu không lập đồ thế mà kềm thời đi xa sao đặng?
Tôn Hành Giả cười thầm
rang:
- Con heo rừng nầy hay lội
trên giá đã quen, nên thạo cách thế lắm.
Nghĩ rồi lấy thiết bãng
gánh không như Tam Tạng gánh gậy Tích trượng.
Sa Tăng lấy Bửu trượng
làm theo, Bát Giới sẳn gánh đồ, cũng day ngang đi sau rốt. Thiệt bốn thầy trò
đi mới vững vàng.
Ðến chiều tối Tam Tạng dừng
ngựa ăn cơm khô, rồi đi luôn đêm, không dám dừng vó kỵ. Nhờ có trăng thanh sao
tỏ, chiếu xuống giá như đèn, thầy trò đi tới sáng. Xảy nghe một tiếng như sấm nổ,
giá tan ra nước minh mông.
Tôn Hành Giả nhảy thót
lên mây, còn ba thầy trò và con ngựa đồng chìm xuống nước.
Ấy là Linh Cảm đại vương
chờ tới nửa sông, làm phép giá tan mà bắt Tam Tạng.
Khi ấy Linh Cảm đại
vương bắt một mình Tam Tạng, đem về thủy phủ kêu lớn rằng: - Hiền muội ở đâu?
Khuyết Bà thưa rằng:
- Tôi là kẻ hèn, sao đại
vương kêu bằng em; thiệt không dám chịu.
Linh Cảm đại vương nói:
- Một lời đã nói, bốn ngựa
khó theo. Khi trước đã hứa, bắt đặng Tam Tạng thì nhì nàng làm em, và hưởng
chung một tiệc. Nay đặng như vậy, đâu dám quên lời. Vậy thì chúng bây dọn bàn
ghế và mài dao cho mau, đặng ta lột da Tam Tạng và lấy đồ lòng, ăn với hiền muội
cho trường thọ.
Khuyết Bà thưa rằng:
- Xin đại vương đừng
nóng nảy, e đệ tử nó đi tìm tới ngầy ngà. Chi bằng đợi vài bữa coi thế nào nếu
bặt tin sẽ ăn thịt.
Linh Cảm đại vương nói y
lời, bỏ Tam Tạng vào thùng bằng đá giam lại đó.
Nói về Sa Tăng và Bát Giới
vớt thầy không đặng, túng phải mò gói đồ và dắt con ngựa, quơ cây ôm lội vô bờ.
Xảy thấy Tôn Hành Giả nhảy
xuống hỏi rằng:
- Vậy chớ sư phụ ở đâu?
Bát Giới nói:
- Thầy cãi tên họ lại là
Trầm đáo Ðể rồi, mò hoài không đặng: Xin đem đồ ướt về Trần gia mà phơi phong
cho khô ráo, sẽ lo làm việc vớt thầy.
Nói rồi đồng tới nhà Trần
gia, Trần Trừng, Trần Thanh đều nghinh tiếp, thấy quần áo ướt hết, liền hỏi rằng:
- Các lão gia, vì cớ nào
mà ướt mình như vậy? Chúng tôi cầm hoài không chịu ở, để đến thế mới chịu thôi.
Sao không thấy Trần lão gia trở lại?
Bát Giới nói:
- Ðừng kêu Trần lão gia
nữa, thầy tôi đã cải hiệu là Trầm đáo Ðể rồi.
Trần Trừng, Trần Thanh
khóc rằng:
- Tội nghiệp quá! Chúng
tôi nói đợi giá tan tuyết đã, sẽ dọn thuyền đưa qua sông. Tại sư phụ không nghe
vì nóng đi nên khốn nạn!
Tôn Hành Giả nói:
- Hai ông đừng khóc mà uổng
nước mắt, hơi đâu sầu thảm việc đời. Tôi chắc là Linh Cảm đại vương làm phép bắt
thầy tôi, song người lành mắc nạn cũng không chết. Vậy thì các ông yên lòng, lo
phơi phongn cái điệp và y phục cho chúng tôi, bỏ cỏ ngựa ăn kẻo đói. Ðặng chúng
tôi lo cứu sư phụ và giết con yêu ấy mà trừ căn. Như vậy thì nội xóm nầy đặng
bình an vô sự.
Anh em Trần Trừng nghe
nói mừng rỡ, dọn cơm nước đãi đằng.
Ba anh em ăn uống xong rồi,
đồng đến mé sông lo cứu thầy đem lên.
------------------------------------------------------------
Tam Tạng bị giam trong Thủy thạch
Quan Âm thương đến bắt Kim ngư
Nói về ba anh em đến mé
sông Thông Thiên, Tôn Hành Giả nói rằng:
- Hai em, ai tính xuống
trước?
Bát Giới nói:
- Anh ôi, hai đứa tôi
tài cán bao nhiêu, chi bằng anh chịu khó đi thử.
Tôn Hành Giả nói:
- Chẳng giấu chi hiền đệ,
nếu yêu tinh ở trên núi thì ta đi một mình cũng xong việc, chẳng hề nạnh hẹ hai
em. Ngặt thủy quái ở sông sâu, ta đánh dưới nước dỡ lắm. Bởi biết hai em thông
thủy tánh, nên mới cậy đi.
Sa Tăng nói:
- Hai đứa tôi ở dưới nước
đã quen, nên việc thủy chiến từng trải, ngặt không biết con yêu ấy ở chốn nào.
Vậy thì tôi cõng anh xuống đó, đặng anh biến hóa ra vật chi, mà đi thám thính,
chúng tôi sẽ dành nó mà cứu thầy.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Hai ngươi ai muốn cõng
ta?
Bát Giới nghĩ thầm rằng:
- Thuở nay mình bị con
khỉ khuấy hoài, thừa dịp nầy trả oán. Tính rồi cười mà nói rằng:
- Tôi chịu cõng.
Tôn Hành Giả biết ý, nhảy
thót lên lưng, nhổ lông hóa hình giả thế cho mình, còn hình thiệt biến ra bò
chét đeo trong lỗ tai Bát Giái.
Khi ấy Sa Tăng lội trước.
Bát Giới cõng Hành Giả
đi sau ước hơn mười dặm đường, Bát Giới giả đò vấp té, có ý vụt Hành Giả té
nhào, coi lại đâu mất! Ấy là cái hình giả bị vật xuống nặng quá, nên hiện ra
cái lông như xưa, không ai ngó thấy.
Sa Tăng kinh hãi trách rằng:
- Nhị ca sao không đi
cho vững vàng, làm đại ca té văng đâu mất! Bây giờ biết tính làm sao?
Bát Giới nói:
- Con khỉ ốm, xương thịt
bao nhiêu, bị té nát biến. Sư đệ đừng cần chuyện ấy, thây kệ nó, mất thì bỏ cho
rảnh. Anh em ta cứ việc kiếm thầy.
Sa Tăng nói:
- Tuy đại ca không thông
thủy tánh mặc lòng, song có huyền công và trí dõng. Nếu nhị ca không kiếm cho đặng,
thì tôi chẳng chịu đi theo.
Tôn Hành Giả đeo trong lỗ
tai, nín không đặng, liều kêu Sa Tăng nói lớn rằng:
- Ngộ Tịnh có Lão Tôn ở
đây?
Sa Tăng nghe rõ cười rằng:
- Chuyến nầy anh heo rừng
chắc chết! Ai biểu chọc sư tử làm chi? Bây giờ nghe tiếng mà chẳng thấy hình,
chắc khó chịu lắm.
Khi ấy Bát Giới hoảng
kinh, quỳ lạy thinh không mà nói rằng:
- Ðại ca ôi! Chuyện nầy
em đáng tội mười phần, đợi cứu đặng thầy sẽ chịu lỗi, chẳng hay anh ở đâu mà
nói lớn dữ vậy? Tôi nghe gần chát lỗ tai! Xin hiện hình đặng tôi cõng chẳng dám
động nữa đâu.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi ta không chấp,
ngươi cứ việc mà đi cho mau?
Bát Giới lạy thinh
không, rồi chờ dậy đi với Sa Tăng, cứ nói chịu lỗi chịu lỗi mãi!
Ði đặng một trăm mười mấy
dặm, ngó thấy lầu đài, trên để bốn chữ: Thủy nguơn chi đệ: Nghĩa là nhà của Thủy
Nguơn, Thủy Nguơn ấy là con Trạnh biển.
Sa Tăng nói:
- Chắc yêu quái ở đây,
chúng ta đồng đến đó khiêu chiến.
Tôn Hành Giả ứng thinh hỏi
rằng:
- Tại lầu đài ấy có nước
hay không?
Sa Tăng nói:
- Không.
Tôn Hành Giả nói:
- Vậy thì hai ngươi kiếm
chỗ mà ẩn mình, để ta đi thám thính. Nói rồi nhảy xuống hóa ra con tôm càng, lội
khỏi nước chảy lần tới cửa động. Ngó thấy Linh Cảm đại vương ngồi giữa, Khuyết
Bà ngồi hầu một bên, đương thương nghị ăn thịt Ðường Tăng.
Tôn Hành Giả đi kiếm
loài thủy tộc hỏi thăm tin tức.
Xảy gặp con tôm cái lớn
bụng đi tới Tôn Hành Giả đón mà hỏi rằng:
- Thưa dì, chẳng hay Ðường
Tăng bị giam tại đâu, mà đại vương hăm ăn thịt?
Tôm cái nói:
- Ðại vương làm giá, lập
kế hoạch bắt đặng Ðường Tăng nhốt trong hộp đá sau cung đó. Ðợi mai không có đồ
đệ nó kiếm và rầy rà sẽ ăn thịt. Ngươi không rõ hay sao? Tôn Hành Giả nói:
- Tôi mới đến đây nên
không hiểu. Nói rồi xờ rờ một lát, lần lần men đến sau cung. Ngó thấy chỗ ấy
như chuồng heo, có để cái hộp bằng đá, nghe tiếng Tam Tạng than khóc trong hộp
rằng:
- Ðồ đệ ôi! Có biết sự
thảm khổ của thầy chăng?
Nói rồi ngâm rằng:
Mình tủi mình sao khổ lắm
mà,
Nổi trôi từ mới lọt lòng
ra,
Nhờ thầy vớt khỏi sông Hồng
thủy,
Có trẻ đem lên núi Hắc
hà,
Xưa đã thoát qua vòng
yêu nghiệt,
Nay còn chìm xuống đáy
Long ba,
Nổi nầy đồ đệ tìm hay chẳng,
Bao thuở cầu kinh trở lại
nhà.
Tôn Hành Giả nghe rõ,
kêu mà nói rằng:
- Thầy ôi! Có Lão Tôn đến
đây, xin thầy đừng than thở làm chi, con người nhờ ngũ hành mới sống, huống chi
thầ bị thủy tai đã thường, bề nào cũng không chết mà sợ Tam Tạng mừng rỡ hỏi rằng:
- Ðệ đệ tới cứu ta
chăng?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy chịu phiền nằm
đó mà đợi. Tôi lo trừ yêu quái sẽ cứu thầy.
Tam Tạng nói:
- Xin rán sức cho mau,
thầy ở đây tuy dễ thở, song tù túng lắm!
Tôn Hành Giả bắn lùi ra
khỏi động, hiện hình kêu Sa Tăng Bát Giới mà nói rằng:
- Thiệt Linh Cảm đại
vương làm giá gạt thầy đi ngang qua mà bắt, nay nó nhốt thầy trong hộp đá. Vậy
thì hai anh em khiêu chiến cho mau, ta ở trên mé sông mà đợi, nếu hai người trừ
đặng nó thì trá bại dẫn lên bờ, ta sẽ đánh mà bắt nó. Nói rồi niệm chú tị thủy
lặn lên mé sông.
Còn hai người đi xăng
xái, Bát Giới xốc tới cửa động kêu lớn rằng:
- Bớ quái Linh Cảm, trả
thầy ta cho mau?
Tiểu yêu vào báo lại.
Linh Cảm đại vương nói:
- Chắc là học trò Ðường
Tăng đến khiêu chiến.
Nói rồi nai nịt tề chỉnh,
cầm trái đấu ra cửa động hỏi rằng:
- Ngươi là Hòa Thượng ở
đâu? Vì cớ nào mà đến đây rầy rạc?
Bát Giới nạt rằng:
- Ngươi là con quái u
mê, đêm trước đã cự với ta, nay không biết hay sao mà hỏi? Ta là đệ tử Ðường
Tăng đi thỉnh kinh, ngươi cả gan dám mạo hiệu thần, xưng vương mà đòi tế đồng
nam đồng nữ! Ngươi không nhớ Nhứt Xưng Kim là ta sao?
Linh Cảm đại vương nói:
- Ngươi là Hòa Thượng
sao lại hóa ra Nhứt Xứng Kim, ấy là tội giả hình thế tử.Vả lại ta chưa ăn người,
ngươi lại đánh ta bị thương tích, sao bây giờ còn tìm tới hành hung?
Bát Giới hỏi:
- Ngươi đã nhượng ta,
sao còn làmgiá mà bắt thầy ta? Trả lại thì thôi, bằng nghịch mạng thời ta đập
chết.
Linh Cảm đại vương cười
rằng:
- Ta thiệt làm giá mà bắt
thầy ngươi. Nếu ngươi đánh ba hiệp cầm đồng với ta, tức thì trả thầy lại, bằng
ngươi sa cơ, ta sẽ bắt sống mà ăn thịt cho rồi đời.
Bát Giới nói:
- Cũng đặng, hãy coi
Ðinh ba của ta!
Nói rồi đập liền, Linh Cảm
đại vương giơ trái đấm ra đỡ.
Xảy thấy Sa Tăng xông
vào trợ chiến.
Ba người đánh một giờ
không phân thắng bại.
Bát Giới nháy Sa Tăng,
Sa Tăng biết ý liền trá bại chạy lên mé sông.
Linh Cảm đại vương nổi
sóng gió đuổi theo. Nhảy lên bờ, bị Hành Giả đón lại mà đánh.
Ðặng ba hiệp, Linh Cảm đại
vương nhảy xuống sông lặn mất.
Tôn Hành Giả trở lại,
nói với Sa Tăng, Bát Giới rằng:
- Hai ngươi nhọc sức quá
mà chẳng thành công!
Sa Tăng nói:
- Anh ôi! Tôi coi bộ con
yêu ấy lên bờ thì dở lắm, mà thủy chiến thiệt hay, tôi với nhị ca rán hết hơi
mà thắng không nổi! Bây giờ biết tính làm sao mà cứu thầy?
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu chuyển vẫn, ắt là
nó giết thầy. Hai anh em đi khiêu chiến khi nãy, trái bại dẫn nó lên đây một lần
nữa.
Hai người vưng lời đi nữa.
Còn Linh Cảm bại tẩu về
dinh, Khuyết Bà nghinh tiếp hỏi rằng:
- Chẳng hay đại vương đuổi
theo hai Hòa Thượng đến đâu mới trở lại?
Linh Cảm đại vương nói:
- Ta theo đến mé sông, gặp
một người trợ chiến với chúng nó. Người ấy cầm một cây thiết bãng, năng không
biết bao nhiêu, trái đấm của ta đỡ không nổi! Ðánh ba hiệp không lại, nên ta bại
tẩu về đây.
Khuyết Bà hỏi:
- Chẳng hay người ấy tướng
mạo ra thế nào?
Linh Cảm đại vương nói:
- Hòa Thượng ấy mặt mày
như Thiên Lôi, mọc lông như khỉ đột, mặt thỏn mỏ nhọn, mắt đỏ tròng vàng.
Khuyết Bà nghe nói dùn
mình thưa rằng:
- Ðại vương ôi! Thiệt
may phước lắm, phải Ðại vương đánh rán ba hiệp nữa, ắt là tánh mạng không còn!
Bởi khi trước tôi có nghe Long vương nói chuyện, người ấy là Tề Thiên Ðại
Thánh, năm trăm năm trước phản thiên cung, họ Tôn tên Ngộ Không, thần thông và
trí dõng, nay quy y theo phép Phật, phò Ðường Tăng đi thỉnh kinh, cải hiệu là
Tôn Hành Giả. Xin Ðại vương từ rày sắp sau đừng đánh với Tôn Hành Giả. Nói vừa
dứt tiếng, xảy thấy tiểu yêu vào báo rằng:
- Hai Hòa Thượng hồi
nãy, bây giờ đến khiêu chiến nữa.
Linh Cảm đại vương nói:
- Hiền muội nói hay lắm,
chúng bây cứ đóng cửa cho chắc mà thôi. Phía cửa trong chất đá cho đầy lên mà
ngăn giữ.
Khi ấy tiểu yêu vưng lời,
đóng cửa chắc cứng. Lại đem đá chất đống bít phía trong, Sa Tăng Bát Giới khiêu
chiến không thấy ra.
Bát Giới nổi hành hung
phá cửa, thấy phía trong đá chất chập chồng.
Bát Giới đập bốn năm cái
đinh ba, cũng không nhút nhích.
Sa Tăng nói:
- Nhị ca ôi! Nó sợ quá
đã bế môn lấp đường, mình phá sao nổi, chi bằng về thưa lại với đại ca. Bát Giới
y lời đồng thuật chuyện lại.
Tôn Hành Giả than rằng:
- Nó làm thế ấy, biết
tính làmsao? Vậy thì thai ngươi tuần phòng, đừng cho nó trốn. Ðễ ta đi thỉnh
Quan Âm. Nói rồi cân đẩu vân bay riết.
Giây phút đến núi Phổ
Ðà.
Các thần nghinh tiếp nói
rằng:
- Ban mai Bồ Tát có dặn,
nếu Ðại Thánh đến, thì dặn ở đây mà chờ.
Nói rồi đi một mình vào
vườn tre ngoạn kiểng. Vậy thời Ðại Thánh phải chờ.
Xảy thấy Thiên Tài đồng
tử bước tới, bái Ðại Thánh mà tạ ơn rằng:
- Khi trước tôi nhờ Tôn
Ðại Thánh đem đường, mới gặp Bồ Tát. Từ ấy về sau Bồ Tát từ bi hoạn dưởng, tôi
hằng theo hầu hạ dưới tòa sen.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thuở trước Hồng Hài
Nhi là chúa động, ăn nói theo yêu. Nay thành chánh quả rồi, làm Thiện Tài đồng
tử, nên biết ta là người ơn, ăn nói theo Phật.
Giây phút Tôn Hành Giả đợi
hoài không đặng, túng nói với chư thần rằng:
- Xin các ông làm ơn báo
giùm, nếu để lâu chắc thầy tôi mang hại.
Các thần nói:
- Bồ Tát có dặn rồi, xin
đại thánh chịu phiền ngồi đợi, chớ chúng tôi không dám báo tin.
Tôn Hành Giả đợi lâu
quá, nổi nóng chạy đại vào rừng tre, các thần cãn không đặng. Tôn Hành Giả thấy
Quan Âm bận áo vắn, không đi giày, ngồi trẻ tre vót nan, coi hình như đươn giỏ.
Tôn Hành Giả quỳ lạy bạch
rằng:
- Ðệ tử là Tôn Ngộ
Không, có lòng đi cầu khẩn, bởi thầy tôi bị yêu quái là Linh Cảm đại vương tại
Thông Thiên hà, bắt giam cầm gần giết. Xin Bồ Tát từ bi cứu nạn, và cho tôi biết
cội rễ con yêu ấy là chi?
Quan Âm nói:
- Ngươi hãy ra ngoài ngồi
đợi ta giây phút.
Tôn Hành Giả không dám
cãi lời, chạy ra nói với chư thần rằng:
- Sao bữa nay Bồ Tát
không ngự tòa sen, cũng không chải gở trang điểm, ngồi chẻ tre mà đươn đát vật
chi?
Chư thần nói:
- Chúng tôi thiệt không
rõ. Hồi sớm mai thấy Bồ Tát chờ dậy, không kịp gở đầu, cầm dao ra vườn, và dặn
chúng tôi như vậy. Song đã bảo đại thánh nán đợi, chắc lo giúp việc cho đại
thánh chi đó.
Giây phút thấy Quan Âm
xách giỏ tre, bước ra kêu lớn rằng:
- Ngộ Không, ngươi theo
ta mà cứu Ðường Tăng.
Tôn Hành Giả lật đật quỳ
lạy bạch rằng:
- Ðệ tử chẳng dám thúc hối,
xin Bồ Tát điểm trang chỉnh tề, rồi sẽ đằng vân.
Quan Âm nói:
- Không trang điểm làm
chi, phải đi cho mau, thời cứu Ðường Tăng mới kịp.
Nói rồi hóa hào quang
bay tới mé sông. Tôn Hành Giả theo sát gót.
Khi ấy Bát Giới và Sa
Tăng ngó thấy như vậy, đều bàn luận với nhau rằng:
- Sư huynh thiệt nóng nảy
trên đời, không biết tại Nam Hải sư huynh thúc hối ra thể nào, đến đổi Bồ Tát
không kịp gỡ đầu, mặc áo, phải đi lập tức như vầy!
Nói rồi thì Quan Âm vừa
đến.
Sa Tăng, Bát Giới đồng lạy
mừng.
Quan Âm mở dây đai miệng
giỏ, và niệm chú rằng:
- Tử đích khứ, huợt đích
trụ. (Nghĩa là: Con nào chết thì ở ngoài, con nào sống thì vào giỏ). Niệm bảy lần
như vậy, liền giở giỏ lên cao, thấy kim ngư trong giỏ, con mắt sáng lòa, vãy vi
vàng hực!
Quan Âm kêu lớn bảo rằng:
- Ngộ Không mau xuống Thủy
phủ mà cứu Ðường Tăng.
Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Chưa bắt đặng yêu, cứu
thầy tôi sao đặng?
Quan Âm nói:
- Vậy chớ giống chi
trong giỏ đó?
Sa Tăng, Bát Giới đồng lạy
mà bạch rằng:
- Chẳng hay con cá ấy,
vì cớ nào mà có thần thông?
Quan Âm nói:
- Nó là kim ngư ở trong
hồ sen của ta, thường ngày nó nổi lên nghe kinh, đã lâu năm lắm, sau nó tu nhiều
đời, nên có phép luyện búp sen không nở, thành ra trái dấm, thừa nước ròng lội
xuống đây. Hồi sớm mai nầy, nên ta không kịp điểm trang, lo đươn giỏ mà bắt nó.
Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy, xin Bồ Tát
nên đợi giây phút, đặng tôi vào xem Trần gia, kêu các thiệu nam, tin nữ lậy mừng
cho biết ơn Bồ Tát thâu yêu mà cứu đời, nhiều kẻ tin lóng, cải ác tùng thiện.
Quan Âm nói:
- Vậy thì ngươi đi cho
mau.
Sa Tăng, Bát Giới chạy đến
xóm Trần gia thuật chuyện sơ lược và nói rằng:
- Ai muốn coi Phật Quan
Âm giáng thế, thì đi cho chóng.
Nội xóm ấy trai, gái,
già, trẻ đồng mừng rỡ đi coi, không quản lắm bùn, đồng quỳ lạy Bồ Tát. Có người
thợ vẽ giỏi, liền họa hình, gọi là: Quan Âm ngư lam.
Bây giờ còn lưu truyền bức
hình ấy.
Khi ấy Quan Âm về Nam Hải,
còn Sa Tăng, Bát Giới xuống đình Thủy quy thấy loài thủy tộc chết nhiều lắm ấy
là các tiểu yêu.
Hai anh em vào dinh, giở
hòm đá cõng thầy lên bực.
Tam Tạng hỏi thăm tự sự,
liền lạy về phía Nam Hải tạ ơn Quan Âm.
Trần Trừng, Trần Thanh mời
thầy trò về nhà thết đãi. Tam Tạng không chịu đi, Trần Thanh nói:
- Khi trước lão gia
không chịu nghe lời anh em tôi, mới mắc nạn như vậy.
Tôn Hành Giả nói:
- Chuyện cũ chẳng nhắc
làmchi, từ rày sắp lên Linh Cảm đại vương đã về hồ sen rồi, nội xóm nầy khỏi
cúng tế nữa. Vậy thì hai ông lo giúp một chiếc thuyền, đưa thầy tôi qua sông
cho tử tế!
Trần Thanh nói:
- Tôi sẳn có ghe lớn. Ðể
chúng tôi chịu bạn chèo.
Người khác nói:
- Phần tôi coi sửa sang
dọn đồ xuống. Ai nấy đều lo việc đưa thầy.
Xảy nghe dưới sông kêu lớn
rằng:
- Tôn Hành Giả, đừng
tính việc đi ghe, mà tốn của và mất công thiên hạ. Ðể tôi đưa bốn thầy trò và
con ngựa qua sông.
Ai nấy nghe nói, lấy làm
lạ lùng! Người người đều mọc ốc.
Giây phút thấy con Thủy
nguơn nổi lên, bởi sống lâu năm nên coi mốc thích, những người không biết thì gọi
là thần qui.
Tôn Hành Giả thấy Thủy
nguơn lội tới bực, liền giá thiết bảng mà hăm rằng:
- Nếu ngươi lên đây thì
ta đập chết.
Thủy nguờn nói:
- Tôi cám ơn đại thánh,
nên chịu đưa qua sông. Sao lại đòi đập chết?
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ngươi cám ơn ta chuyện
chi?
Thủy nguơn nói:
- Nguyên ông bà tôi cũng
ở sông nầy. Ðến tôi tu hành có công, lập dinh Thủy nguơn mà ở. Cách chín năm
trước nước nhảy, con quái ấy đến đánh tôi, tôi cự không lại phải bỏ dinh cho nó
ở. Nay gia quyến tôi đặng quy về nhà cũ, ấy là ơn đại thánh bằng non, chẳng những
nội nhà tôi cám ơn mà thôi, nội xóm Trần gia cũng cám ơn, mỗi năm còn hai mạng.
Ấy là làm ơn một chỗ mà sanh hai bên nên tôi cảm nghĩa. Tôn Hành Giả nghe rõ mừng
thầm, chống thiết bảng mà hỏi rằng:
- Ngươi thiệt tình như vậy
hay sao?
Thủy nguơn nói:
- Ơn đại thánh bằng trời,
lẻ nào tôi dám dối.
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu thiệt tình như vậy,
thì ngó lên trời mà thề cho độc, ta mới dám tin?
Thủy nguơn vác mặt thề rằng:
- Nếu tôi không đưa Ðường
Tăng qua khỏi sông nầy, thì cả mình tôi tiêu tan ra huyết.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Vậy thì ngươi bò lên
đây. Thủy nguơn bò lên bờ.
Ai nấy lại coi, về lớn
phỏng giáp vòng bốn trượng!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy lên lưng cho
nó chở?
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ ôi! Rất đỗi giá
cứng như đá, còn ta ra như nước thay. Huống chi lưng quy đã khum và lóc chở vững
bằng mười ghe. Nếu nghiêng một cái thì tôi chịu tội.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thú vật tu lâu năm lắm
mới biết nói tiếng người, lẻ nao dám dối trá. Vậy thì các anh em sửa sọan lên
lưng.
Nội xóm Trần gia đông lạy
tạ.
Bốn thầy trò giả từ.
Tôn Hành Giả bảo Sa Tăng
dắt ngựa đứng giữa lưng.
Bảo Sa Tăng đứng bên hữu,
mời thầy đứng bên tả. Bát Giới ở đằng sau, Hành Giả đứng trước. Lại e qua đinh
sanh sự, nên Hành Giả mở dây lưng xỏ mũi Thủy nguơn như bắt vàm trâu, nắm mối
dây như cầm cương ngựa, một chưn đứng trên vè, một chưn đứng đứng trên cổ, giơ
thiết bảng mà hăm rằng:
- Lão Nguơn à! Cứ việc lội
cho vững, nếu lắc một chút ta cũng đập đầu.
Thủy Nguơn nói:
- Tôi chẳng hề dám cải.
Nói rồi lội trên mặt nước, mau tợ tên bay, mà vững vàng như ngồi trên mặt đất.
Còn bá tánh trên bờ đều
lạy đưa. Giây lâu ngó đã bặc tăm, thiên hạ đều lui về hết.
Bốn thầy trò ở trên lưng
Thủy Nguơn, chưa tối ngày đã đến mé, thầy trò mừng rỡ lên bờ.
Tôn Hành Giả mở dây lưng
buộc lại.
Tam Tạng chắp tay nói rằng:
- Nhờ ơn Lão Nguơn đưa
khỏi sông lớn, chẳng biết lấy vật chi mà đền ơn đợi ta đi thỉnh kinh về sẽ báo
đáp.
Thủy Nguơn nói:
- Tôi chẳng dám trông sự
ấy, song nghe đồn Phật Tổ bên Tây Phương biết việc vị lai quá khứ. Tôi có một
điều sở bức là tu đã một ngàn ba trăm năm mà chưa đặng hóa hình người, tuy là
biết nói và sống lâu, song chưa thoát kiếp! Xin thầy làm ơn bạch quá Phật Tổ,
coi bao giờ tôi đặng thành người.
Tam Tạng nói:
- Ðể nữa bần tăng hỏi
giúp.
Thủy Nguơn từ giã, rồi
chùi tuốt xuống sông.
Thầy trò nhắm phía Tây
thẳng tới.
-----------------------------------------------
Nghe tiếng phỉnh phờ, sanh cực khổ
Cãi lời ngay thẳng, bị yêu ma
Khi bốn thầy trò qua khỏi
sông Thông Thiên, nhằm tiết mùa đông lạnh lẽo, cùng nhau ăn sương nằm tuyết, đạp
sỏi dày sành.
Ði hèn lâu gặp núi đá chập
chồng, đường đi gay gắt.
Tam Tạng nói:
- Thế nầy phải trèo non
mới đặng. Song núi cao thì nhiều beo cọp và thú dữ, các trò phải đề phòng.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng hồ nghi,
anh em tôi đã đồng lòng, sợ chi hùm beo yêu quái.
Tam Tạng y lời giục ngựa
lên đặng hai phần hòn núi, xảy thấy dựa chơn núi có lầu đài.
Tam Tạng mừng rỡ nói rằng:
- Ta đã đói và lạnh, phần
đi lên cũng mỏi mê. Ðàng kia có lầu đài chắc là xóm nhà hoặc chúa miễu. Hãy vào
đó dùng cơm rồi sẽ đi.
Tôn Hành Giả nhướng con
mắt xem rỏ lầu đài nầy hơi dữ mịt mù, trên mây chiếu những yêu khí.
Liền day lại thưa rằng:
- Thầy ôi! Chỗ ấy hiểm
nghèo lắm, chẳng phải hiền đâu!
Tam Tạng nói:
- Lầu đài tử tế như vậy,
không lẽ có yêu?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Yêu tinh thần thông lắm,
hóa chi cũng đặng, chẳng lựa là lầu đài. Nếu đi vào thì mắc kế nó.
Tam Tạng nói:
- Ta thiệt đói quá chừng!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy đói thì xuống ngựa
mà ngồi, đợi tôi đi xin cơm chỗ khác.
Tam Tạng y lời xuống ngựa.
Sa Tăng mở gói lấy bình
bát đưa cho Tôn Hành Giả.
Hành Giả dặn rằng:
- Sư đệ đừng đi tới, cứ
ngồi đây bảo hộ sư phụ và đợi ta.
Tôn Hành Giả tuy dặn Sa
Tăng mà còn ngại Tam Tạng sanh sự.
Nên còn dặn rằng:
- Thầy ối chốn nầy nhiều
vật dữ, thầy chẳng nên đi tới mà lầm. Tôi biết tánh, thầy không chịu ngồ một chỗ,
để tôi làm phép cho thầy ngồi.
Nói rồi lấy thiết bãng vẽ
một vòng xung quanh chỗ Tam Tạng ngồi, mà nói rằng:
- Thầy ngồi chính giữa,
Sa Tăng, Bát Giới ở hai bên. Cái vòng nầy tôi đã khoán rồi, dầu vách sắt tường
đồng cũng không dám sánh. Dẫu cho hùm beo yêu quái cũng khó xông vào, có chuyện
chi thì tôi chịu tội. Nếu thầy bước ra ngoài vòng nầy, rủi ro thì chịu, chẳng
khá trách tôi.
Dặn dò rồi nhảy lên mây,
bay qua phía Nam, ngó thấy xóm nhà liền nhảy xuống.
Có ông già kia mở cửa,
chống gậy ra ngó trời mà nói rằng:
- Gió Tây Bắc thổi già,
chắc mai trời nắng gắt! Nói vừa dứt tiếng, thấy con chó chạy ra sửa vồ. Ấy là của
Hành Giả.
Ông già ngó lại thấy Tôn
Hành Giả một tay xách thiết bãng,một tay cầm Bình bát, bước tới thưa rằng:
- Tôi là Hòa Thượng nước
Ðại Ðường, vưng chỉ đi thỉnh kinh Tây Phương. Nay thầy tôi đói lòng, xin ông
cho nhờ một bữa?
Ông ấy nói:
- Thầy đừng lo việc hóa
trai, đi lạc đường mà không biết! Ðường đi Tây Phương là đại lộ, sao lại quẹo
ngõ nầy, ước xa hơn ngàn dặm! Sao chưa kiếm mõ mà tháo ra. Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thiệt thầy tôi ngồi tại
đại lộ, mà đợi tôi hóa trai.
Ông già ấy nói:
- Hòa Thượng sao không
giữ theo ngũ giái cấm, dám buông lời nói trớ trinh. Lẽ nào nhịn đói sáu bảy
ngày, mà đợi học trò đi xin cơm ngàn dặm!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tôi không dám nói dối,
thiệt đi không đầy nửa khắc đã đến đây, như xin đặng cơm thì tôi đem về kịp
đúng ngọ.
Ông già ấy kinh hãi rằng:
- Hòa Thượng nầy là yêu
là quỷ không phải là người ta! Và nói và chạy.
Tôn Hành Giả nhảy theo
níu lại nói rằng:
- Ông chạy đi đâu, có
cơm xin cho chút đỉnh?
Ông ấy nói:
- Không có, không có,
nhà tôi sáu bảy miệng ăn, nấu một bữa có ba tô gạo; mà bây giờ chưa chín, xin
thầy đến chỗ khác mà hóa trai.
Tôn Hành Giả nói:
- Lời tục ngữ rằng: Ði
ba nhà không bằng ngồi một chỗ. Vậy thì ta nán đợi xong hơn. Ông ấy tức mình,
giá gậy đập vào đầu Tôn Hành Giả.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Mặc ý ông đập bao
nhiêu thì đập, song phải nhớ mấy gậy thì mấy chén cơm.
Ông ấy đập bảy tám gậy
không thấy dùng lắc chút nào, thất kinh quăng gậy chạy vô đóng cửa và nói rằng:
- Có quỷ, có quỷ ! Nội
nhà nghe hô hoảng, kinh hãi đóng cửa trước và cửa sau.
Khi ấy Tôn Hành Giả nổi
giận, nghĩ thầm rằng:
- Ông nầy nói cơm chưa
chín, song chưa biết thiệt chăng. Chi bằng tàng hình vào xem thử.
Nghĩ rồi tàng hình vào
nhà, giở chảo cơm coi lại mới vừa chín, liền kê Bình bát xúc đầy, rồi đằng vân
trở lại.
Nói về Tam Tạng ngồi đợi
hèn lâu, không thấy Tôn Hành Giả trở lại, liền đứng dậy ngó chừng mà nói rằng:
- Con khỉ nầy xin cơm xứ
nào mà lâu về quá!
Bát Giới cười rằng:
- Họ đi chơi cho sướng,
bắt thầy trò mình ở lại ngồi tù!
Tam Tạng nói:
- Sao gọi là ngồi tù!
Bát Giới thưa rằng:
- Ðời xưa đấp đất làm đề
lao, nay Hành Giả bắt chước vẽ vòng cho thầy trò mình ngồi như tù vậy, nếu có cọp
beo yêu quái tới, chắc là trước ăn thịt thầy!
Tam Tạng hỏi:
- Ngộ Năng, ngươi tính lẽ
nào vô sự?
Bát Giới thưa rằng:
- Chỗ nầy trống trải lạnh
lùng, thiệt là bất tiện lắm, nên ngồi lâu đã tê chơn. Chi bằng đi lần, sư huynh
hóa trai về, bay theo cũng đặng.
Tam Tạng số cực, nghe tiếng
thị phi lấy làm hiệp ý, liền lên ngựa đi lần.
Không bao lâu đã đến
chơn núi, tới chỗ lầu đài. Thấy cửa ngõ một cánh khép, một cánh mở, Bát Giới buộc
ngựa tại cửa, Sa Tăng để gánh đồ xuống nghỉ ngơi.
Tam Tạng ngồi trên ngạch
cửa ngõ.
Bát Giới nói:
- Chổ nầy chắc nhà quan
lớn, nên không ai lai vãng trước sân. Vậy thì thầy với sư đệ ngồi đây, đặng tôi
vào xem thử.
Tam Tạng nói:
- Phải giữ khuôn phép,
chẳng nên lao chao, e người quở trách khó lòng?
Bát Giới thưa rằng:
- Từ khi tôi thọ giáo đến
nay, thiệt nhu mì lắm, chẳng nghinh ngang như khi trước mà thầy lo lắng cho nhọc
lòng. Nói rồi giắt đinh ba vào lưng, xốc áo sửa lại ngay thẳng, đi hòa huởn lần
vào. Thấy ba căn nhà cao, cuốn nèm khoản khoát, trong nhà trống lổng không ai,
chẳng có bàn ghế chi hết!
Bát Giới đi thẳng vào
nhà cầu, ngó thấy trên lầu có mở cửa sổ, mùng màn xủ xuống bịt bùng.
Bát Giới nói:
- Chắc là chủ nhà sợ lạnh
nên xủ mùng nằm đó.
Nói rồi leo thang lên lầu
khoát màn ra coi thử.
Bát Giới ngó thấy một đống
xương trên giường cái sọ bằng cái tô, ống xương đo dài bốn năm thước.
Bát Giới mũi lòng than rằng:
Chằng Nguơn soái thì
cũng Tướng quân,
Ðời nào còn sọ với còn
chơn,
Anh hùng hào kiệt nay
đâu vắng,
Ðỗ đống xương tàn thấy dửng
dưng.
Bát Giới ngâm thơ rồi,
ngó thấy sau màn có chiếu sàng ngỡ là người phụng tự thắp đèn; coi lại không phải,
ấy là cửa song giọi nắng.
Bát Giới đi lần tới, thấy
ba cái áo gấm lót bông để trên bàn độc.
Bát Giới thỉnh hết và
ba, xuống lầu trở ra nói với Tam Tạng rằng:
- Bạch thầy, ấy là nhà
hoang không có ai hết.
Lão Trư vào nhà rồi đi
lên lầu, giở màn ra thấy đống xương trên chiếu. Ði tới một chút ngó thấy ba cái
áo để trên bàn, lấy xuống đây chia nhau mà mặc kẻo lạnh. Vậy thì thầy dùng một
cái cho ấm, nó là áo gấm lót bông.
Tam Tạng nói:
- Không nên, không nên!
Trong luật có nói rằng: Ăn cắp ăn trộm cũng đồng tội. Nếu người bắt đặng thì
khó lòng! Ðem trả cho mau, chẳng nên trì huởn. Chúng ta ngồi đây đụt gió, đợi
Hành Giả trở lại sẽ đi.
Bát Giới bạch rằng:
- Có ai đâu mà sợ bắt, của
vô chủ thời lấy, nào phải trộm cắp chi.
Tam Tạng nói:
- Ngươi làm trái lẽ lắm!
Há chẳng nghe câu sách nói rằng: - Làm chuyện quấy trong nhà tối mặc lòng, con
mắt thánh thần ngó thấy như chớp nháng. Hãy đem để lại chỗ cũ, của trái lẽ chẳng
nên dùng.
Bát Giới cười rằng:
- Thầy chê không mặc thì
thôi, tôi bận cho ấm cật. Chờ sư huynh lại sẽ đi.
Sa Tăng nói:
- Như vậy tôi cũng mặc một
cái như anh. Hai người bận áo vừa rồi, áo nó thắt lại như trói kẻ, hai tay đều
tréo sau lưng, đồng ngã lăn xuống đất!
Tôn Hành Giả kinh hãi lại
cổi không ra, tức mình quá, mà không biết làm sao đặng.
Khi ấy chúa yêu ở trong
động, nghe tiếng té trước cửa, biết là chúng mắc bẫy, sai tiểu yêu ra xem thử,
coi trói đặng mấy người?
Tiểu yêu vưng lời ra trước.
Còn chúa yêu thâu phép biến mất lầu đài.
Khi ấy tiểu yêu ra bắt
Tam Tạng và dắt ngựa vào trước, đứa thời dẫn Sa Tăng, Bát Giới theo sau.
Chúa yêu thấy Tam Tạng:
- Chắp tay quì dưới đất,
liền nạt lớn hỏi rằng: - Người là hòa thượng ở đâu, dám to gan lớn mật, ban
ngày ăn cắp y phục của ta?
Tam Tạng khóc và thưa rằng:
- Bần tăng vưng lịnh Ðường
thiên tử, qua Tây Phương lạy Phật thỉnh kinh. Nhơn vì đói lắm, sai học trò lớn
đi hóa trai chưa về. Bởi tôi cãi lời nó, nên vào đây trốn gió. Không dè hai đứa
đồ đệ lấy nhằm áo, nên tội lây và tràng như vậy. Xin đại vương lấy lòng nhơn đức,
tha bần tăng đi thỉnh kinh, về Ðông Ðộ tôi sẽ thuật chuyện đại vương rộng lòng
hỉ xả.
Chúa yêu cười rằng:
- Ta thường nghe thiên hạ
đồn rằng: Ăn một miếng thịt Ðường Tăng thì sống lâu ngàn tuổi, răng rụng rồi
cũng mọc, đầu tóc cũng xẽ hóa thành xanh, mà ngươi tới nạp mình, thiệt ta có lộc
cho nên cũng không dám phụ mà bỏ qua. Còn học trò lớn của ngươi tên họ chi; đi
hóa trai tại chốn nào đó?
Bát Giới nói hớt rằng:
- Sư huynh ta là Tôn ngộ
Không năm trăm năm trước đánh phá thiên cung, có làm chức Tề Thiên đại thánh.
Chúa yêu nghe nói mọc ốc
nghỉ thầm rằng:
- Ta thuở nay nghe tiếng
đã lâu, không dè nay lại gặp!
Ngẫm nghĩ rồi, truyền
trói Ðường Tăng giam lại, và hóa phép thâu bửu bối, bảo tiểu yêu lấy dây khác
trói Bát Giái, Sa Tăng, đồng khiêng bỏ sau động, đợi bắt đặng Tôn ngộ Không sẽ
ăn thịt một lần. Tiểu yêu vưng lịnh.
Còn Tôn Hành Giả hóa
trai về chốn cũ, ngó không thấy thầy trò, coi nét vẻ một vòng còn nguyên hiện;
xem qua lâu đài hồi nảy biến mất chẳng còn.
Tôn Hành Giả than rằng:
- Ôi thôi! Chắc là bị
con yêu nầy bắt hết. Nói rồi lần theo dấu ngựa, đi đặng sáu dặm đường. Gặp một
ông già chống gậy đi tới, sau lưng theo một đứa tiểu đồng, Tôn Hành Giả để bình
bát xuống bái liền.
Ông già đáp lễ và hỏi rằng:
- Thầy ở đâu đến đây?
Tôn Hành Giả nói:
- Bốn thầy trò tôi ở nước
Ðại Ðường, vưng chỉ thỉnh kinh. Bởi thầy tôi đói bụng, nên ngồi đợi tôi hóa
trai, khi trở về kiếm hoài không đặng; chẳng h ay ông có gặp cùng chăng?
Ông ấy cười rằng:
- Tôi mới gặp ba thầy
trò đi lạc vào động yêu.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Chẳng hay động yêu ấy ở
đâu, xin ông chỉ cho tôi đi đòi lại?.
Ông ấy nói:
- Núi nầy gọi là Kim đâu
sơn, có Kim đâu động, chúa động là Ðộc giác Tỉ đại vương, thần thông cao lắm, vỏ
nghệ trên đời, ba thầy trò chắc chết muôn phần, nếu hòa thượng đi tìm e mang hại
nữa!
Tôn Hành Giả nói:
- Cám ơn ông nói giúp,
song bề nào tôi cũng đi tìm.
Ông già hiện nguyên hình
quì xuống thưa rằng:
- Tôi thiệt là Thổ Ðịa,
đợi Ðại Thánh đã lâu, xin đưa bình bát cơm cho tôi giữ đặng Ðại Thánh rảnh tai
mà đánh yêu. Chừng cứu đặng thầy rồi, tôi sẻ giao cho Ðường Tăng, mới biết Ðại
Thánh thiệt tình hóa trai cực khổ.
Tôn Hành Giả mắc cở nạt
rằng:
- Con quỷ già muốn phải
đòn, soa chẳng nghinh tiếp ta, lại giả hình gạt gẩm?
Thổ Ðịa thưa rằng:
- Tôi biết ý Ðại Thánh
nóng nảy nên phải giả dạng mà cắt nghĩa cho rành.
Tôn Hành Giả nói:
- Vậy thì ngươi phải giữ
bình bát cho ta, đợi cứu đặng thầy thì trả lại?
Nói rồi xăng quần xách
Thiết bảng tới trước cửa động xem thấy tiểu yêu đương tập vỏ.
Tôn Hành Giả kêu lớn rằng:
- Tiểu yêu, bây vào báo
với chúa động rằng: - Có học trò lớn của Ðường Tăng là Tôn ngộ Không Tề Thiên đại
thánh đến đây. Bảo trả thầy cho mau kẻo chết cả ổ! Tiểu yêu vào báo lại.
Chúa yêu mừng rở nói rằng:
- Ta từ xuống phàm trần
đến nay không tập rèn vỏ nghệ. Nay có người giỏi tới, hiệt là đánh xứng tay,
luôn dịp tập vỏ nghệ chơi kẻo luống.
Nói rồi truyền tiểu yêu
đem cây giáo dài mười hai thước, dẩn tiểu yêu ra động hỏi rằng:
- Ngộ Không là thằng
nào?
Tôn Hành Giả nói:
- Ông ngoại mi ở đây,
hãy trả thầy ta thì êm, bằng nghịch chắc là tan xác.
Chúa yêu nạt rằng:
- Con tinh khỉ tài chi,
mà dám buông lời như vậy? Bởi thầy ngươi ăn cắp y phục của ta, nên bị bắt giam
cầm sau động; cũng gần ăn thịt bây giờ. Nếu ngươi đánh với ta ba hiệp cầm đồng,
thì ta trả lại, bằng thua thì chết một chỗ với nhau.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi đừng khoe miệng
với ta, rán mà chịu một Thiết bãng.
Nói rồi đập liền.
Ðộc giác Tỉ đưa thương
ra đở.
Hai người đánh ba chục
hiệp cầm đồng.
Ðộc giác Tỉ thấy Ngộ
Không đánh Thiết bãng ròng lắm, liền khen rằng:
- Thiệt là vỏ nghệ cao
cường, đáng mặt náo thiên cung lắm.
Nói rồi tiểu yêu áp tới
trợ chiến, phủ vây sau trước bịt bùng.
Tôn Hành Giả chẳng nao,
tả xông hửu đội, song Tiểu yêu cứ việc vây hoài.
Tôn Hành Giả nổi nóng,
quăng Thiết bảng lên, biến ra trăm ngàn đánh xuống, tiểu yêu kinh hãi chạy dài,
Ðộc giác Tỉ cười ngất rằng:
- Con khỉ nầy đừng vô lễ,
hãy coi bửu bối của ta! Nói rồi lấy chiếc vòng trong áo đưa ra coi màu trắng
trong như ngọc, quăng lên hào quang chiếu sáng lòa. Thâu Thiết bảng nhập lại một
cây, mắc trong chiếc vòng sa xuống.
Tôn Hành Giả bị nó thâu
Thiết bãng, còn tay không, túng phải bay đi.
Ðộc giác Tỉ không theo,
đam nhau vào động.
Thiệt ra:
Mình cao thì họ lại cao
hơn,
Chín họa mười tai cũng
chẳng sờn.
Nghỉ trách thầy không ngồi
một chỗ,
Cải lời báo hại cực nhiều
cơn.
-----------------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét