🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Ngụ am thanh, Tam Tạng xem trăng
Tôn Hành Giả nghĩ lại biết
rồi, bởi tại thầy mình mắc nạn, liền nói xuôi rằng:
- Vậy thời tôi trả đủ
cho ông.
Thái Thượng lão quân
thâu năm báu, đổ Hồ lô và Tịnh bình, có hai ngọn hào quang sáng bay ra, Thái
Thượng lão quân chỉ một cái, hiện ra hai vị đồng tử như thường, đồng về cung
Ðâu Suất.
Khi ấy Tôn Hành Giả xuống
thưa lại với thầy, rồi cùng nhau đi tới.
Ngày kia gặp hòn núi cản
đường.
Tam Tạng nói:
- Núi đó rất cao, đồ đệ
phải coi chừng ma quỷ.
Tôn Hành Giả nói:
- Xin thầy đừng lo sợ, hễ
trong dạ vững vàng, thì tự nhiên vô sự.
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ ơi! Sao mà đi
hoài không tới Tây Phương? Kể từ ra khỏi thành Trường An đến nay đã năm năm mà
đường đi còn thăm thẳm!
Tôn Hành Giả cười hả hả
nói rằng:
- Thầy ôi! Ði chưa tới
đâu là đâu, cũng như mới ra khỏi cửa ngõ, thầy đừng hỏi thăm xa gần chi hết,
hãy bền lòng đi mãi, thì cũng có thuở đến Tây Phương.
Thầy trò đi tới mặt trời
lặn, thấy dựa chân núi có một kiểng chùa lớn, Tam Tạng giục ngựa tới, thấy
ngoài cửa núi có treo tấm biểng đề năm chữ: Sắc Tử Bửu Lâm Tự.
Biết là cảnh chùa Bửu
lâm của vua lập.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ai vào chùa ấy nói với
sãi xin ngủ nhờ?
Tam Tạng nói:
- Ðể ta đi cho.
Nói rồi xuống ngựa cầm gậy
bước vào. Thấy vòng cửa ngoài có hai cốt ông Kim Cang, vòng cửa giữa thấy có cốt
bốn ông Thiên Vương đứng bốn phía.
Bốn ông Thiên Vươngấy
là: Trì Quốc thiên vương, Ða Văn thiên vương, Tăng Trưởng thiên vương, Quãng Mục
thiên vương.
Ðến vòng cửa trong có bốn
cây tòng sum sê. Bước tới nữa là chùa lớn.
Tam Tạng bước vào lạy Phật
và lạy bàn thờ Quan Âm.
Phía thờ Quan Âm cũng rộng
giống hịt cảnh Nam Hải rõ ràng dựa vách tường đều tạc hình tôm cá rùa trạch ẩn
trong sông.
Tam Tạng xem thấy gật đầu
mà nói rằng:
Rất đổi cá rùa còn lạy
Phật,
Huống chi người thế chẳng
tu hành.
Xảy thấy đạo sĩ bước tới,
Tam Tạng bái và thưa rằng:
- Ðệ tử ở nước Ðại Ðường,
đi qua Tây Phương thỉnh kinh lỡ đường xin cho tá túc. Ðạo sĩ nói:
- Sư phụ ôi, tôi là kẻ
thắp hương quét đất, đánh trống dộng chuông. Bởi chùa nầy của vua, nên có đại
sư là sãi quan làm chủ, nên tôi không dám tự chuyên, để vào thưa lại đã.
Nói rồi vào phương trượng
bạch rằng:
- Có người đến chùa nên
tôi bạch cho lão gia đặng rõ.
Sãi quan mặc áo tràng mở
cửa nghinh tiếp.
Ngó thấy Tam Tạng, nổi
giận mắng đạo sĩ rằng:
- Ðạo sĩ, tội ngươi đáng
đánh lắm, ngươi há chẳng biết ta là sãi quan, nếu có bực chức phận đi dâng
hương, ta mới ra nghinh tiếp, chớ như Hòa Thượng nầy là sãi du phương lỡ bước,
kiếm chỗ ngủ nhờ, lẽ nào ta mời vào phương trượng! Bảo nằm chèo queo ngoài hàng
ba mà ngủ, phải báo với ta làm chi.
Nói rồi trở vào phương
trượng.
Tam Tạng ứa nước mắt,
than rằng:
- Tội nghiệp thì thôi,
thiệt là đi xa xứ thì người khi, tôi tu hành từ nhỏ đến nay, chẳng ăn môït miếng
đồ mặn, không biết kiếp trước tội chi lắm, nên nay hằng gặp kẻ chẳng lành,
không cho tá túc thì thôi, nỡ nào biểu nằm chèo queo dưới đất! Tuy vậy mình
cũng phải thủ lễ, vào ra mắt coi thử thể nào!
Nói rồi đi thẳng vào
phương trượng, thấy sãi quan cổi áo rộng, ngồi đỏ mặt phừng phừng!
Tam Tạng bái mà nói rằng:
- Ðệ tử ra mắt đại sư.
Sãi quan không ưng bụng,
đáp lễ gọi là, rồi hỏi rằng:
- Ngươi ở đâu đến đây?
Tam Tạng bạch rằng:
- Ðệ tử ở nước Ðại Ðường,
vâng chỉ đi qua Tây Phương thỉnh kinh, bởi lỡ đường xin vào tá túc, rạng đông
nhứt tôi sẽ dời chân, xin sư phụ từ bi rộng lượng.
Sãi quan hỏi:
- Ngươi đi thỉnh kinh
sao không thuộc đường. Ði bốn năm dặm nữa, đến tiệm Tam thập lý. Tiệm ấy rộng
rãi có phòng ngủ, có bán cơm, vào đó thì tiện lắm, chớ chỗ phương trượng ta
không rộng, khó nỗi giúp người. Bởi lời xưa có câu rằng:
Cọp dữ chạy ngoài đường,
Mỗi nhà đều đóng ngõ,
Tuy không vấu tới ai,
Tiếng hung người đã rõ.
Tam Tạng hỏi rằng:
- Người tu mà có tiếng dữ
hay sao ?
Sãi quan nói:
- Năm trước có nhiều sãi
đi thất thơ thất nghiệp, tới ngồi xo rỏ ngoài cửa chùa, ta thấy chúng nó quần
áo lang thang, mão giày không có, bộ vó nghèo nàn như vậy, nên mời vào phương
trượng đãi cơm, lại đưa quần áo thay đổi, chẳng ngờ lũ ấy thấy ngon cơm ngọt
canh, thì ở mãi không chịu dời chân, ở bảy tám năm ta cũng rán mà nuôi, ngặt
còn sanh sự nữa!
Tam Tạng hỏi:
- Chẳng hay sanh sự ra
sao?
Sãi quan nói:
- Ở không thì quăng đá
vô vách tường, rắn mắc nhổ đinh phá cửa, mùa hạ thì rấp ngõ, mùa đông lại bẻ
song, ăn cắp trà đổi đồ ăn, rồi rốt lại trộm dầu bàn phật, lo ăn uống mà thôi!
Tam Tạng nghe nói than rằng:
- Tội nghiệp thì thôi! Ðệ
tử chẳng như các sãi ấy.
Nói rồi lau nước mắt trở
ra.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
thầy trở ra châu mày ủ mặt; liền nóng mắt hỏi rằng:
- Thầy bị đánh hay bị mắng
vậy?
Tam tạng lắc đầu than rằng:
- Họ không cho tá túc.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tại thầy nói không
xuôi, để tôi vào coi thử.
Nói rồi cầm thiết bảng
xong vào. Thấy đạo sĩ thắp hương các bàn phật.
Tôn Hành Giả xì một tiếng,
đạo sĩ giựt mình té nhào, mới lồm cồm chờ dậy, thấy mặt dị kỳ, ngã lăn bò càng
vào phương trượng.
Khi ấy sãi quan thấy đạo
sĩ mặt mày hơ hãi, run lặp cặp, báo rằng:
- Lão gia ôi, có Hòa Thượng
khác đến nữa!
Sãi quan giận rằng:
- Ngươi thiệt bất thông
quá, ta đã dặn ngươi bảo chúng nó nằm ngoài hàng ba, sao còn vào báo nữa. Nếu
ngươi không nhớ lời dặn, ta đánh hai chục kẻo quên.
Ðạo sĩ bạch rằng:
- Lão gia ôi! Hòa Thượng
nầy không phải như thầy hồi nãy. Ông nầy có lông đầy mặt, tướng tợ Thiên Lôi,
xách thiết bảng kiếm người mà đánh!
Sãi quan nghe nói, liền
mở cửa mà dòm, thấy bộ tướng dữ dằn, thất kinh đóng cửa. Tôn Hành Giả dộng bay
cửa mà nói lớn rằng:
- Cái người xấu xa,
buông lời lỗ mãng. Tuy kiểng chùa nầy lớn hơn hết mà chưa tới ba trăm căn,
phòng ở đâu cả ngàn mà dọn cho nó ngủ!
Ðạo sĩ bạch rằng:
- Sư phụ ôi! Tôi đã vỡ mật
kinh tâm, nói không ra tiếng, xin sư phụ trả lời.
Sãi quan làm gan nói rằng:
- Bớ thầy ngủ nhờ, bởi
chùa chiền tôi ở thú quê mùa, nên cầm khách không đặng, xin đến chỗ khác mà tá
túc thì tiện hơn.
Tôn Hành Giả thổi thiết
bãng lớn bằng cái chậu, dựng chính giữa nói lớn rằng:
- Nếu hòa thượng không
cho ta ngủ nhờ, thì dọn đồ đi hết thảy.
Sãi quan nói:
- Chùa tôi năm trăm sãi,
biết dọn đi đâu bây giờ?
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu không chịu dọn ra
thì cúi cho ta đánh một gậy!
Sãi quan bảo đạo sĩ rằng:
- Thôi, ngươi cúi chịu
đánh một gậy cho êm.
Ðạo sĩ:
- Trời ôi! Ông coi cây gậy
lớn bằng cái mâm, tôi chịu một hèo sao nỗi.
Tôn Hành Giả nói:
- Phải, ngươi chịu nửa
roi cũng tan xác, để ta đánh thử một món cho ngươi coi!
Nói rồi ngó quanh quất,
thấy con sư tử bằng đá ngoài sân, liền đập một cái tan nát. Sãi quan ở trong
phòng, dòm lỗ hở ngó thấy kinh hãi nói rằng:
- Thiệt cây gậy lão gia
nặng quá, tôi chịu cho ngủ nhờ.
Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy thì ta không
đánh ngươi, mà trong chùa hết thảy bao nhiêu sãi?
Sãi quan nói:
- Nội chùa tôi năm trăm
sãi, các hạng hai trăm tám mươi lăm căn phòng.
Tôn Hành Giả nói:
- Rồi thời truyền năm
trăm sãi, mặc y khâu ra rước thầy ta.
Sãi quan nói:
- Xin lão gia đừng đánh,
tôi truyền chúng đem võng khiêng thầy vào.
Nói rồi bảo đạo sĩ đi
truyền lập tức.
Thương hại cho người
nhát, không dám đi gần Hành Giả, liền chun lỗ hẻm đi vòng ra đến trước Ðại hùng
bửu điện, đánh trống dộng chuông.
Các sãi đồng tựu đến, hỏi
có chuyện chi?
Ðạo sĩ nói:
- Mau mau mặc áo tràng
đi theo Tăng quan nghinh tiếp quý khách.
Các sãi vâng lời, kẻ thì
mặc cà sa, người thì bận phá nạp, có kẻ không có áo tràng, thì mặc nhựt bình,
ngặt có một sãi nghèo quá, không áo mà bận, túng phải lấy quần tròng vào hai
tay giả đò áo rộng, ngỡ là trà trộn theo người không ai ngó thấy, rủi bị Tôn
Hành Giả lanh con mắt, bước tới hỏi rằng:
- Ngươi bận cái áo gì lạ
vậy?
Sãi ấy thưa rằng:
- Tôi xin vải ngoài
thành, đem về đây may quấy quá mà bận đở, vì chốn nầy không có thợ may!
Tôn Hành Giả cười ngất.
Sãi quan dẫn thầy chùa
ra cửa núi, đồng quì xuống luôn luôn.
Sãi quan thưa rằng:
- Xin mời Ðường lão gia
vào phương trượng.
Nói rồi rắc rắc lạy đưa.
Tam Tạng ái ngại, đáp lễ
bảo rằng:
- Xin mấy thầy chờ dậy.
Sãi quan mời Tam Tạng
lên võng, các sãi khiêng vào, còn kẻ thì cỏng Bát Giới, người thì cỏng Sa Tăng,
thầy thì gánh đồ, đạo thì dắt ngựa, đồng rước vào phương trượng, dọn cơm nước
đãi đằng, Tam Tạng tạ ơn.
Sãi quan chịu lỗi.
Tam Tạng hỏi rằng:
- Tính cho thầy trò tôi
ngủ tại liêu nào?
Sãi quan thưa rằng:
- Tiểu tăng tính rồi,
xin lão gia an dạ.
Nói rồi truyền dọn bốn
căn thanh tịnh, giăng mùng trãi nệm, và bảo cắt cỏ cho ngựa ăn tử tế.
Khi ấy Sãi quan và đạo
sĩ với mấy thầy trộng, đều mời thầy trò vào liêu, đèn đuốc sáng như ban ngày, mấy
người ấy đứng hai hàng hầu hạ.
Tam Tạng bảo rằng:
- Xin mấy vị về liêu, để
thầy trò tôi nghỉ.
Các sãi vâng lời, mới
dám đi nghỉ.
Còn Tam Tạng mở cửa ra
ngoài đi dạo giải buồn, thấy trăng tỏ, liền kêu các đồ đệ ra xem.
Hành Giả, Bát Giới và Sa
Tăng đều ra thưởng nguyệt.
Tam Tạng hứng cảnh ngâm
một bài thơ rằng:
Phách quế gương trong thấy
rõ ràng,
Sơn hà muôn cụm bóng
chang chang,
Rọi trên ngọn cỏ sương
in ngọc,
Gieo dưới dòng sông nước
trỗ vàng,
Thế nọ còn nhiều tròn
khuyết nữa,
Ðêm nầy nhờ chút khói
mây tan,
Canh khuya chùa vắng
bâng khuâng dạ,
Chẳng biết ngày nào lại
cố bang.
Khi ấy Tôn Hành Giả cười
rằng:
- Thầy xem trăng mà nhớ
xứ, chưa lấy làm rõ việc thái âm, tôi xin cắt nghĩa: Mặt nguyệt đem ba mươi
tiêu hết khí dương gọi là ngày hối, qua đêm sóc là mồng một nhờ giao với mặt trời
nên có chút khí nhứt dương, đến mồng ba mới sáng một mảnh, qua mồng tám đặng
khí nhị dương sáng nửa mặt trên như ái cung úp xuống, gọi là ngày thượng huyền,
qua rằm đủ khí tam dương, nay sáng chói bốn phương gọi là ngày vọng, đến mười
tám khí nhứt âm sanh, khuyết hết phân nửa, như cái cung để ngửa, nên gọi là
ngày hạ huyền, rồi lại ba mươi đêm hối, tối đen như mực. Vậy mặt trăng hết tròn
tới khuyết, hết khuyết tới tròn, cũng ví như người đời hết thạnh tới suy, hết
suy tới thạnh, chớ thấy tròn mà mừng, hết sức tròn rồi khuyết, đừng thấy thạnh
mà ỷ, thạnh quá rồi suy. Vậy lúc nầy thầy trò ta như trăng mồng một, hãy dày
công càng bữa càng tròn, lo chi không tới Tây Phương, trở về cố quốc.
Tam Tạng khen phải, nên
đổi buồn làm vui.
Sa Tăng nói:
- Anh luận tuy phải,
song chưa giảng thấu chuyện nầy. Từ xưa đến nay cũng một mắt trăng ấy. Người đời
thay đổi, mà mặt nguyện còn hoài, là vì có âm dương nương nhau mới sáng. Như
chúng ta đồng tâm hiệp lực đi mới thấu Tây Phương.
TamTạng cũng khen phải.
Bát Giới níu Tam Tạng nói rằng:
- Thầy ôi! Ðừng nghe hai
người ấy nói xàm mà trễ giấc ngủ.
Tam Tạng nói:
- Thôi các trò mỏi mệt
thì đi ngủ trước, để cho ta đọc kinh.
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy đọc kinh làm chi,
làm hòa thượng trong lúc xuân xanh, kinh nào không thuộc, quên hay sao mà phải
đọc ôn. Còn như kinh mới bên Tây Phương thì thỉnh chưa đặng, chẳng hay thầy đọc
kinh chi?
TamTạng nói:
- Mấy năm nay bỏ luống sợ
quên, nên sẳn đêm thanh đọc ôn kinh cũ.
Nói rồi đồng trở vào
liêu.
Ba trò đều ngủ hết, còn
Tam Tạng lấy kinh ra xem.
Hành Giả mách tin cho Thái tử
Nói về Tam Tạng xem kinh
đến canh ba, nghe gió thổi ghê mình, đèn khi lờ khi tỏ, Tam Tạng quá bần thần mỏi
mê, cúi gục trên bàn thiu thỉu.
Xảy nghe kêu tiếng thầy
ngoài cửa, vía Tam Tạng ngó ra, thấy một ngườin mình mẩy ước dầm, nước mắt nhỏ
giọt, đứng ngoài cửa kêu thầy.
Vía Tam Tạng nói:
- Chắc ngươi là yêu
quái, mau mau đi chốn khác, chớ khá vào đây.
Người ấy khóc mà bạch rằng:
- Thầy ôi! Tôi có phải
yêu quái ở đâu, xin sư phụ coi lại cho kỹ.
Tam Tạng xem rõ, thấy
ông ấy: đội mão trẫm, mặc áo vàng, tay cầm ngọc khuê, lưng buộc ngọc đai mặt giống
vua Ðông Nhạc, hình như thánh Văn Xương.
Vía Tam Tạng kinh hãi, lạy
mà hỏi lớn rằng:
- Bệ Hạ là vua nước nào,
nửa đêm đến đây có chuyện chi, xin cho tôi rõ?
Ông ấy nói:
- Tôi là vua nước Ô Kê,
thành trì ở hướng Tây, cách đây 40 dặm, năm trước trời hạn, dân đói, bá quan đảo
võ không linh, hạn gần ba năm, suối nguồn đều cạn. Thời may có một thầy Toàn
Chơn ở núi Chung Nam đến nói rằng: Có tài chỉ đá hóa vàng, biết phép làm mưa nổi
gió, nên tôi rất mừng, cầu thầy Toàn Chơn lập đàn đảo võ, phép làm mưa vừa dứt,
mưa xuống dầm dề, nước ruộng nổi cao ba thước. Toàn Chơn nói: "Hạn lâu đất
khô cho thêm hai tấc nữa. Tôi thấy người tài năng và nhân đức như vậy, nên kết
nghĩa anh em, ăn chung một mâm, ngủ chung một chỗ. Cách vài năm, trời xuân đầm ấm,
hoe kiểng tốt tươi, tôi đi dạo với Toàn Chơn đến vườn ngự, không biết Toàn Chơn
bỏ vật chi dưới giếng Bát giác lưu ly hào quang chiếu lên sáng giới. Toàn Chơn
gạt tôi ngó xuống mà coi, liền xô đùa, lấy đá đậy lại, rồi đắp đất trồng chuối
lên trên, tôi thác oan ba năm nay, mình mẩy không ráo.
Vía Tam Tạng biết là ma,
cả mình mọc ốc, liền gượng hỏi Quỷ vương rằng:
- Bệ Hạ nói chưa rành,
tôi lấy làm khó hiểu; nếu mất Bệ hạ, lẽ nào Hoàng Hậu và văn võ không tìm?
Quỷ vương nói:
- Thầy ôi! Tôi nói chuyện
nầy nghe càng quái gỡ lắm. Từ khi xô tôi xuống giếng, nó lại hóa hình tôi, về
làm vua như thường, ai nấy đều không biết.
Tam Tạng nói:
- Sao Bệ Hạ không đi cáo
với Diêm vương?
Quỷ vương nói:
- Toàn Chơn thần thông
quảng đại, quen lớn khắp nơi, Thánh hoàng thường thường uống rượi với nó, lại
thân với Long Vương. Bầu bạn với thần Ðông Nhạc, anh em với thập điệm Minh
vương, tôi biết đi cáo đâu cho đặng.
Vía Tam Tạng nói:
- Bệ Hạ kiện dưới âm phủ
còn không được, nay lên dương gian làm chi?
Quỷ vương nói:
- Sư phụ ôi! Nay tôi nhờ
Du thần nổi một trận gió, đưa tôi đến đây mà bảo rằng: Bệ Hạ thiếu ít ngày thì
mãn hạn ba năm thủy ách. Nay có học trò Ðường Tăng là Tề Thiên đại thánh có tài
bắt quỷ trừ yêu, hãy đến cầu thầy cứu nạn. Bởi cớ ấy tôi đến lạy thầy, xin vào
nước bắt yêu cho rõ tà chánh, tôi đội đức tái sanh.
Vía Tam Tạng hỏi:
- Bệ Hạ muốn dùng đệ tử
tôi trừ nó phải chăng?
Quỷ vương liền thưa:
- Phải".
Tam Tạng nói:
- Nếu bảo đệ tử tôi bắt
yêu, thì nó ưa lắm, song trái lẽ nên khó làm!
Quỷ vương hỏi:
- Có chuyện cho trái lẽ?
Vía Tam Tạng nói:
- Bởi yêu quái hóa hình
Bệ hạ, nội triều ai nấy cũng lầm, dầu hoàng hậu cho tới cung nga cũng tưởng thiệt
Bệ hạ, tuy học trò tôi giỏi, song chẳng dám đánh nó, vì sợ bá quan nói thầy trò
tôi quyết đánh vua cướp nước, thì lỗi nọ về tôi, chớ ai biết là đánh yêu, mà giải
oan cho bệ hạ.
Quỷ vương nói:
- Tôi còn có thái tử.
TamTạng nói:
- Dầu có Thái Tử, chắc
yêu quái cũng đày rồi.
Quỷ vương nói:
- Nó chẳng đày con tôi,
song ba năm nay cấm vào cung, nên mẹ con không thấy mặt.
Vía Tam Tạng hỏi:
- Vì cớ nào mà cấm vào
cung?
Quỷ vương nói:
- Ấy là yêu đạo đề
phòng, sợ mẹ con gặp nhau, luận bàn lậu tiếng chi đó.
Tam Tạng nói:
- Tuy còn thái tử mặc
lòng, song tôi biết làm sao cho gặp đặng?
Quỷ vương nói:
- Có khó chi, mai nó đi
săn, sư phụ đón đường thì gặp, thuật chuyện lại, ắt nó phải tin.
Vía Tam Tạng nói:
- Thái Tử là tai phàm mắt
thịt, ngày nào cũng kêu nó bằng Phụ vương, sợ chẳng tin lời tôi nói.
Quỷ vương nghe nói, liền
để Ngọc Khuê xuống mà đáp rằng:
- Như vậy tôi để lại vật
nầy làm tin.
Vía Tam Tạng hỏi:
- Vật ấy có tích chi
chăng?
Quỷ vương nói:
- Từ khi nó biến thành
tôi về cung nói rằng: Toàn Chơn lấy Bạch Ngọc Khuê trốn rồi, nên ba năm nay
không có vật ấy. Nếu thái tử nghe nói và thấy của tin, chắc động lòng báo oán.
Vía Tam Tạng nói:
- Như vậy Bệ Hạ đứng
ngoài mà đợi, đặng thầy trò tôi thương nghị giúp cho.
Quỷ vương nói:
- Tôi đợi không đặng, để
mượn Du thần đem tôi về cung, đặng mách bảo cho Hoàng Hậu rõ, bảo mẹ con nó hiệp
ý mới xong.
Vía Tam Tạng gật đầu nói
phải.
Quỷ vương từ tạ lui gót.
Vía Tam Tạng theo đưa, vấp
cây té nhào, giựt mình thức dậy, miệng kêu đồ đệ liên thinh, Bát Giới thức dậy
hỏi rằng:
- Sao chừng nầy thầy
chưa ngủ, mà kêu Thổ Ðịa làm chi?
Tam Tạng nói:
- Ta mới thấy chiêm bao
kỳ quái lắm!
Tôn Hành Giả nghe nói
văng vẳng, chờ dậy bàn rằng:
- Tại thầy hay tư tưởng,
nên thấy chiêm bao chưa lên non mà sợ yêu quái. Phần thì lo đi Tây Phương diệu
vợi, lại thêm nhớ Trường An, cho nên mơ tưởng chừng nào thì chiêm bao chừng ấy.
Chớ quyết đi cho tới Tây Phương, không lo sợ chi hết nên chẳng biết chiêm bao
là gì.
Tam Tạng nói:
- Ta chẳng nhớ xứ mà
chiêm bao, thiệt là điềm lạ lắm!
Nói rồi thuật chuyện vân
vân...
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ðiềm chiêm bao ấy là
giúp danh tiếng cho tôi, để bắt yêu cho biết rằng chơn giả. Tam Tạng nói:
- Ngươi mở cửa ra xem thử,
coi có Ngọc Khuê chăng?
Tôn Hành Giả mở cửa thềm,
thấy Bạch Ngọc Khuê bịt vàng rất tốt.
Tôn Hành Giả mừng rỡ,
đem vào nói rằng:
- Thầy ôi! Có vật nầy,
chắc điềm ấy thiệt lắm. Ngày mai tôi sẽ khởi sự bắt yêu, song thầy phải nghe
tôi mới đặng.
Tam Tạng hỏi:
- Ngươi bảo chuyên chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Khoan đã, để tôi đưa vật
nầy cho thầy, rồi nói chuyện mới đặng.
Nói rồi nhổ lông hóa ra
hộp sơn đỏ, để Bạch Ngọc Khuê vào hộp đậy lại, đưa cho Tam Tạng mà dặn rằng:
- Mai thầy bưng cái hộp
nầy, ngồi xem kinh dựa bàn Phật, ngoài thì mặc áo cà sa của Quan Âm, còn tôi đi
thăm tin Thái Tử, thiệt đi săn thì tôi nhử vào chùa.
Tam Tạng hỏi:
- Ta thấy Thái Tử vô thì
nói làm sao?
Tôn Hành Giả nói:
- Thái Tử gần vào chùa,
tôi cho thầy hay trước, rồi tôi biến ra hình ông tướng, dài chừng vài tấc mà
thôi. Thầy cũng để vào hộp sơn đậy lại, nếu Thái Tử vào lạy Phật, thầy cũng đừng
chờ dậy nghinh tiếp chi hết. Cứ ôm hộp ngồi dựa xem kinh, chắc là Thái Tử nổi
xung, truyền quân áp bắt. Thầy làm tỉnh đừng sợ chi, dầu biểu bắt, biểu trói,
biểu nói cũng đừng nói cùng biểu chém cũng đừng sợ.
Tam Tạng nói:
- Chuyện chi thì chịu,
chớ chúng giết cũng chịu thì chết còn gì, cái đó chắc ta không chịu!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy ôm tôi trong hộp,
mà tôi đi cho chúng giết thầy sao? Thái Tử có hỏi, thì thầy nói như vầy: Tôi
vâng chỉ vua Ðại Ðường, qua Tây Phương dâng bửu bối mà thỉnh kinh. Nếu Thái Tử
hỏi dâng những báu gì? Thời thầy chỉ áo cà sa mà cắt nghĩa rồi nói rằng: Ấy là
báu thứ ba, còn thứ nhì thứ nhứt rằng khác, Nếu hỏi vật gì nữa, thì thầy đáp rằng:
Trong hộp nầy có một bửu bối biết chuyện một ngàn rưỡi năm. Nói rồi thả tôi ra,
tôi sẽ nói chuyện với Thái Tử. Nếu Thái Tử còn ngại, thì có Bạch Ngọc Khuê làm
tin.
TamTạng khen rằng:
- Kế ấy hay lắm, song
kêu ông tướng bằng bửu bối chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Kêu bằng Lập đế hóa.
Tam Tạng mừng rỡ y lời,
chẳng bao lâu đã hừng đông nhứt.
Tôn Hành Giả truyền Sa
Tăng, Bát Giới bảo hộ thầy, còn mình nhảy lên mây xem thử.
Khi ấy Tôn Hành Giả ở
trên cao ngó xuống, thiệt thấy có thành trì, mây sầu dã dượi, yêu khí ê hề.
Xảy nghe pháo nổ một tiếng,
người ngựa trong cửa thành Ðông kéo ra, coi bộ đi săn thì phải.
Có một vị đội mão mặc
giáp, cầm giáo mang gươm, giắt cung sau lưng, coi bộ như rồng cọp.
Tôn Hành Giả khen rằng:
- Chắc người nầy là Thái
Tử, để ta giả ngộ một hồi.
Nói rồi nhảy xuống, hóa
ra thỏ trắng chạy ngang qua, Thái Tử xem thấy liền bắn. Con thỏ chạy cách một lằn
tên, mà theo hoài không kịp, lần lần đến cửa núi chùa Bửu lâm, Thái Tử nổi giận
bắn một mũi tên, Tôn Hành Giả bắt đặng.
Chạy riết vào cửa núi,
hiện hình giắt mũi tên trên ngỏ, rồi vào thưa với thầy như vầy: - Thầy ôi! Tôi
gạt Thái Tử gần tới.
Nói rồi hóa ra ông tướng.
Tam Tạng để vào hộp đậy
lại.
Nói về Thái Tử theo đến
cửa núi ngó thấy cây tên, chớ con thỏ đâu mất!
Thái Tử lấy làm lạ than
rằng:
- Rõ ràng bắn con thỏ,
sao mũi tên ở trên cửa núi chùa Bửu lâm, có khi bạch thố lâu năm, thành tinh
sao chớ!
Nói rồi nhổ tên, nhảy xuống
ngựa, đi lần vào chùa, các quan quân hộ giá theo sau, các sãi trong chùa đều ra
nghinh giá.
Thái Tử vào chùa lạy Phật,
rồi ngó lên thấy một sãi, ngồi xem kinh dựa bàn.
Thái Tử nổi giận nói rằng:
- Thầy chùa rừng vô lễ
quá, thấy ta đến không chào, lại ngồi làm cách! Quân bắt thầy ấy cho ta.
Quân lính vâng lời, kéo
Tam Tạng xuống.
Thái Tử hỏi rằng:
- Ngươi là sãi ở núi nào
mới tới?
Tam Tạng bái mà thưa rằng:
- Tôi vâng lệnh Ðại Ðường
hoàng đế, đi dâng bửu bối mà thỉnh kinh.
Thái Tử nói:
- Ngươi ở Trung nguyên
chắc có nhiếu báu lạ, bửu bối chi ngươi kể ta nghe? TamTạng nói:
- Cái áo cà sa tôi bận
đây là báu thứ ba, còn thứ nhứt thứ nhì rằng khác.
Thái Tử nói:
- Áo cà sa ngươi bận có
nửa thân mình, còn một bên bày cánh tay có quý chi mà gọi bằng báu?
Tam Tạng nói:
- Áo cà sa tuy vậy mà
báu quá chừng, nếu muốn hiểu sự báu, thì nghe bài thơ nầy. Nói rồi ngâm rằng:
Áo tu bày nách chớ nên
cười,
Báu lạ chi hơn của Phật
trời,
Muôn chỉ ngàn kimgồm mối
đạo,
Chín châu tám ngọc nhóm
công đời,
Tiên nga dệt nó là đồ
quý,
Bồ Tát cho ta phải của
chơi,
Dầu chẳng chào vua chưa
mấy lổi,
Cừu cha không trả uổng
làm người.
Thái Tử nghe thơ nổi giận
hét rằng:
- Hòa Thượng cả gan
buông lời vô lễ, dầu ngươi khoe áo cà sa là vật trên trời cũng đặng, sao dám
nói ta không trả cừu cha, uổng danh Thái Tử? Chẳng hay cha ta bị oan ức chi, bởi
đâu ngươi biết, hãy nói cho ta nghe?
Tam Tạng chắp tay thưa rằng:
- Sự ấy tôi không rõ, bởi
tại bửu bối trong hộp nầy, gọi là Lập đế hóa. Bửu bối ấy biết việc nămtrăm năm
đã rồi, với năm trăm năm tới, cộng một ngàn năm. Bởi Lập đế hóa nói sự ấy với
tôi, xin hỏi ra thì rõ.
Thái Tử nghe nói, truyền
giở hộp ra thấy có một ông tướng bằng ngón tay, nhảy ra chạy liền.
Thái Tử nói:
- Thứ cái hình mảy mủi,
làm sao biết việc xưa sau?
Tôn Hành Giả nghe chê nhỏ
liền ngay lưng ra, cao lớn ba thước bốn tấc rưỡi; quân lýnh kinh hãi nói rằng:
- Làm sao mà mau lớn như
thổi, chừng ít ngày nửa có khi đứng đụng trời!
Tôn Hành Giả hiện đủ
nguyên hình bấy nhiêu mà thôi, không biến cho cao nữa.
Khi ấy Thái Tử lấy làm lạ
hỏi rằng:
- Lập đế hóa, Hòa Thượng
nói nhà ngươi biết việc quá khứ vị lai, ấy là đánh tay hay xủ quẻ?
Tôn Hành Giả nói:
- Ðừng chi hết mất công,
nội trong ba tấc lưỡi nói thấu cả muôn điều.
Thái Tử hỏi:
- Vậy thì ngươi nói thử
việc trong nước ta, coi thể nào?
Tôn Hành Giả nói:
- Trong nước khỏi hạn đã
năm năm nay, bởi cách bảy năm trước nước Ô Kê bị hạn gần ba năm, đãûo võ hoài
mà không linh nghiệm, có một người Toàn Chơn là đạo sĩ núi Chung nam, đến lập
đàn đão võ, nước cao ba thước sáu tấc, nên vua kết làm bạn hữu. Có quả như vậy
không?
Thái Tử khen rằng:
- Không sai một mãy, vậy
xin nói nửa cho đủ điều!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Còn ngươi biết ba năm
nay ai trị nước Ô Kê chăng? Vì cớ nào mà Toàn Chơn vắng mặt?
Thái Tử nói:
- Thiệt ba năm trước cha
tôi ngoạn kiểng với Toàn Chơn, bị nó hóa làm một trận dông giựt Ngọc Khuê của
cha tôi mà trốn, nên lịnh truyền bế cửa vường huê, song cha tôi còn nhắc nhở
Toàn Chơn vì cảm tình bằng hữu. Còn trị nước ba năm nay là cha tôi chứ ai.
Tôn Hành Giả cười khan.
Thái Tử hỏi hoài cũng chẳng
nói.
Khi ấy Thái Tử nổi giận
hỏi rằng:
- Sao ta hỏi ngươi hơn mấy
lần, cũng không nói lại, cứ cười hoài mà cợt ta?
Tôn Hành Giả nói:
- Còn thiếu gì chuyện mà
không dám nói, vì ngại có đông người.
Thái Tử nghe nói cũng phải,
truyền quân sĩ ra ngoài, Thái Tử ngồi trên, Tam Tạng đứng dưới, Tôn Hành Giả
làm cách nghiêm nghị, nói với Thái Tử rằng:
- Bị gió thổi đi là bệ hạ,
cướp ngôi ngồi đó thiệt Toàn Chơn.
Thái Tử quở rằng:
- Ðừng nói sai ngoa mà
khốn! Từ khi Toàn Chơn về núi, cha ta trị nước thái bình, nếu phụ vương nghe đặng
tiếng nầy, chắc ngươi đứt làm muôn đoạn!
Tôn Hành Giả hỏi Tam Tạng
rằng:
- Quả thiệt như vậy hay
không, tôi nói Thái Tử chẳng hề tin việc ấy. Thôi thầy đưa bửu bối, mà đổi điệp
thông hành, đi qua Tây Phương mà thỉnh kinh, công đâu mà lo chuyện thiên hạ?
Tam Tạng đưa hộp cho Tôn
Hành Giả, Tôn Hành Giả dừng mình một cái tự nhiên hộp son mất liền, lấy Bạch Ngọc
Khuê đưa cho Thái Tử.
Khi ấy Thái Tử thấy vật
cũ, liền sanh nghi nói lớn rằng:
- Như vậy là hòa thượng
là Toàn Chơn năm trước, lấy bửu bối của cha ta. Nay giả làm thầy chùa đi dâng vật
báu.
Nói rồi truyền quân bắt,
Tam Tạng kinh hồn.
Tôn Hành Giả cản lại nói
rằng:
- Thái tử đừng lậu, ta
không phải là Lập đế hóa, còn có tên riêng.
Thái Tử giận nói rằng:
- Thiệt tên chi thì
ngươi nói đi, đặng ta giãi đến pháp ti tra vấn.
Tôn Hành Giả nói:
- Ta là học trò của thầy
đây, thiệt tên là Tôn Hành Giả đi thỉnh kinh bên Tây Phương. Hồi hôm thầy ta
chiêm bao, thấy Bệ Hạ vế than khóc rằng: Bị Toàn Chơn xô xuống giếng bát giác
lưu ly, rồi lấp đá lại. Toàn Chơn hóa hình bệ hạ, chiếm cứ ngôi trời, lại cấm
ngươi không cho vào cung và ra vườn hoa, có ý sợ lậu tiếng nên Bệ Hạ cầu thầy
ta trừ Toàn Chơn kẻo oan ức, và để ngọc ấy làm tin, lại nói mai, là bữa nay, có
Thái Tử săn bắn, nên ta không nài khó nhọc, liền hóa ra thỏ bạc mà dắt vào đây.
Sao ngươi thấy vật cũ mà không nhớ cha, ta lấy làm lạ lắm!
Thái Tử nghe nói có gốc,
trong bụng cũng hơi tin, song chưa lấy làm chắc vì cha mình còn ngự trên ngai.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
Thái Tử làm thinh ngẫm nghĩ biết ý liền nói rằng:
- Ðiện hạ đừng hồ nghi
chi hết, hãy về hỏi thăm Hoàng Hậu, ba năm nay vợ chồng ý ở có giống khi xưa
chăng? Ðiện hạ nghe bấy nhiêu, thì đủ biết chơn giả.
Thái Tử nói phải liền bỏ
Bạch Ngọc Khuê vào tay áo sửa soạn đi về.
Tôn Hành Giả níu lại nói
rằng:
- Nếu binh về thì lậu sự,
chi bằng đơn thân độc mã, lén vào thành, đi ngõ cửa sau vào hỏi riêng Hoàng Hậu,
chẳng nên nói lớn, cũng chẳng khá nói thầm, nếu nó sanh nghi thì không còn tánh
mạng.
Thái Tử y lời ra truyền
quân lýnh rằng:
- Chúng bây đóng binh tại
đó, ta về có việc gấp, đi rồi trở lại sẽ về thành.
Dặn rồi lên yên quầy quả.
-------------------------------------------------
Đông Cung hỏi mẹ, hay tà chánh
Bát Giới cõng thây, biết giả chân
Khi ấy Thái Tử về tới
thành, lén đi ngỏ sau vào hoàng cung.
Thời may gặp Hoàng Hậu
đương khóc ngoài Cẩm hương đình.
Vì cớ nào mà Hoàng Hậu
khóc?
Bởi canh tư thấy chiêm
bao, nửa nhớ nửa quên, nên ra Cẩm Hương đình khóc lén, tuy lén mà có thế nữ
theo hầu.
Thái Tử thấy Hoàng Hậu,
liền quì xuống lạy mừng, Hoàng Hậu thấy con thì mừng lắm, hỏi rằng:
- Ba năm nay không thấy
mặt con, mẹ nhớ quá sức, bữa nay gặp gỡ mới an lòng. Thái Tử tâu rằng:
- Xin mẹ bảo cung nhơn
lui ra, đặng con tâu một chuyện.
Hoàng Hậu cũng y lời.
Thái Tử quỳ lạy tâu rằng:
- Xin mẹ đừng bắt tội
con, thì con mới dám hỏi.
Hoàng Hậu nói:
- Mẹ con tình nặng mười
phần, chuyện chi mà không dám nói? Mẹ chẳng hề chấp, con nói cho mau.
Thái Tử tâu rằng:
- Chẳng hay ba năm nay,
tính cha tôi thương yêu mẹ ra thể nào, có đặng như mấy năm xưa, hay là khác ý.
Hoàng Hậu nghe hỏi kinh
hãi, ôm con nói rằng:
- Nếu con không hỏi, thì
mẹ dầu xuống chín suối cũng không rõ cớ gì, con hãy nghe mà xét lẽ?
Nói rồi than rằng:
Thuở trước màn loan tợ lửa
hồng,
Ba năm gối phụng lạnh
như đồng,
Ðêm thanh hỏi gióng tình
dài vắn,
Người nói già suy hết cậy
trông.
Thái Tử nghe mẹ nói mới
bấy nhiêu, liền gở tay mà chạy, Hoàng Hậu kéo lại hỏi rằng:
- Con có chuyện chi cần
gấp, nói chưa đủ việc liền đi.
Thái Tử tâu rằng:
- Mẹ ôi! Nói chuyện lâu
không tiện, bởi ban mai vâng lệnh đi săn bắn, may gặp Ðường Tăng và Tôn Hành Giả
có phép trừ yêu, thuật chuyện với tôi rằng:
- Hồi hôm Phụ vương ứng
mộng rằng: Bị Toàn Chơn xô xuống giếng Bát giác lưu ly, nó giả hình Hoàng đế ba
năm nay, không ai hiểu thấu. Nên ứng mộng cho Ðường Tăng, đưa Ngọc Khuê làm dấu
tích, cậy Tôn Hành Giả trừ yêu, con không lấy làm tin nên hỏi gióng mẫu hậu.
Nay nghe rõ như vậy, thiệt yêu quái giả hình.
Nói rồi đưa Ngọc Khuê
cho mẹ.
Hoàng Hậu cầm xem, khóc
rằng:
- Con ôi! Mẹ hồi hôm
chiêm bao, thấy cha của con mình mẩy ướt dầm, nói chết cách oan ức, đã cậy Ðường
Tăng trừ yêu và cứu mạng, cũng hiệp như lời con nói. Vậy thì mẹ cất bửu bối,
còn con đi rước thầy cho mau, báo cừu cứu cha, đền ơn sanh thành dưỡng dục.
Thái Tử lên ngựa thẳng
xông, đến chùa Bữu Lâm, thì mặt trời vừa chen lặn.
Khi ấy Thái Tử vào lạy
Tôn Hành Giả và Ðường Tăng.
Tôn Hành Giả đỡ dậy hỏi
rằng:
- Thái Tử hỏi Hoàng Hậu
hay chưa?
Thái Tử thuật chuyện lại,
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Lạnh ngắt như đồng, chắc
nó là đồng biến ra đó, để ta đốt nó cho. Ðiện hạ về trước kẻo tối tăm, để mai
ta sẽ đến.
Thái Tử than rằng:
- Tôi vâng lệnh đi săn,
tối ngày không đặng vật chi hết, bây giờ cũng khó nổi về! Tôn Hành Giả nói:
- Chuyện ấy có khó chi,
sao không nói trước.
Nói rồi nhảy lên mây, niệm
chú thâu Sơn thần Thổ Ðịa, bảo bắt giùm ít con thú, cho Thái Tử về thành, Sơn
thần Thổ Ðịa vâng lệnh, truyền âm binh bắt những chồn, beo, nai, thỏ, đem nạp
cho Tôn Hành Giả.
Tôn Hành Giả truyền bứt
gân hết thảy, đem bỏ theo dọc đường về thành vua.
Khi ấy Tôn Hành Giả nhảy
xuống thuật chuyện cho Thái Tử hay, Thái Tử tạ từ, truyền quân lui gót.
ọc đường gặp thú vật nằm
vạ không biết bao nhiêu, quân nhơn mừng bắt đem về, đều khen điện hạ hồng phước.
Còn Tôn Hành Giả có chuyện
ngủ không đặng, hết canh một ngồi dậy thưa với Tam Tạng rằng:
- Thầy ôi! Tôi xin
thương nghị việc nầy với sư phụ.
Tam Tạng hỏi:
"Thương nghị sự chi?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Ban ngày tôi khoe tài
với Thái Tử. Bắt yêu quái như lấy đồ trong túi áo, bây giờ tôi nghĩ lại thiệt
khó vô cùng.
Tam Tạng hỏi:
- Khó làm sao?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy biết tụng kinh
siêu độ, chưa xem đến luật Tiêu Hà chế rằng: Bắt ăn trộm ăn cướp thì có của
tang làm bằng mới đặng. Nay con yêu ấy làm vua đã ba năm, ngày lâm triều với bá
quan, đêm ngủ với Hoàng Hậu, tôi lấy cớ chi mà bắt nó, rồi mới hài tội làm sao
?
Tam Tạng nói:
- Thì ngươi luận sơ nghe
thử.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Nếu tôi bắt đặng nó đi
nữa, nó hỏi tôi rằng: Trẫm không phạm tội chi, sao ngươi hành hung bắt trẫm?
Tôi có bằng cớ chi mà trả lời?
Tam Tạng nói:
- Ngươi là người thông
thạo việc đời, tự ý tính lả nào mà giải oan kẻo tội nghiệp. Vì linh hồn cầu khẩn
đã hết lời.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tôi mới tính đặng một
kế, cũng như bắt ăn trộm có đồ tang, song tánh thầy ở chẳng công bình, e làm
không đặng việc.
Tam Tạng hỏi:
- Ta không công bình làm
sao?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thầy thấy Bát Giới ú
quá, nên thầy cưng như trứng mỏng, chuyện chi cũng hay binh vực.
Tam Tạng nói:
- Ta bây giờ không tư vị
nữa, ngươi tính kế làm sao?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Ðêm nay sáng trăng,
Bát Giới đi với tôi đến giếng ấy mà vớt thây. Cái đó là tang vật. Mai vào đền
mượn cớ trình điệp thừa cơ lấy thiết bảng đánh đùa, nó có bắt lỗi, đem thây ra
làm tang tích, thì Hoàng Hậu khóc chồng. Thái Tử khóc cha, bá quan thấy vậy
cũng động lòng, trông bắt đặng yêu mà trị tội.
Tam Tạng khen rằng:
- Phải lắm, phải lắm,
song lại e Bát Giới không chịu đi.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thấy chưa, tôi nói thầy
có tánh riêng tây, hay cưng Bát Giới; sao thầy biết nó không chịu đi, miễn thầy
ở công bình, chẳng những là Bát Giới phải đi, dầu nó Cửu Giới tôi sai cũng được.
Tam Tạng nói:
- Tự ý ngươi, bảo đặng
thì bảo, sai đặng thì sai, ta chẳng hề tư vị chi hết.
Tôn Hành Giả mừng rỡ, đến
giường Bát Giới nghe ngáy tiếng pho pho.
Tôn Hành Giả kêu hoài
không dậy.
Tôn Hành Giả xách tai giở
hỏng Bát Giới nói:
- Ðừng khuấy, đừng khuấy.
Ðể ngủ cho khỏe, đặng mai có đi.
Tôn Hành Giả nói:
- Không phải khuấy chơi
đâu, kêu dậy có phương sanh lợi.
Bát Giới hỏi:
- Có lợi chi cho tôi hùn
với?
Tôn Hành Giả nói:
- Thái Tử thuật chuyện
con yêu ấy có nhiều bửu bối, mai chúng ta vào trình điệp, chắc là có việc tranh
hành; nếu có quăng bửu bối ra, chúng ta biết lấy chi mà đỡ? Vậy thì thừa đêm
nay lén lấy đem về.
Bát Giới cười rằng:
- Anh gạt tôi đi ăn trộm
đồ, tôi cũng biết nghề nghiệp không lẽ chối từ, song tôi giao trước như vầy,
như lấy đặng bửu bối, xin anh cho tôi, thì đi lập tức.
Tôn Hành Giả nói:
- Ta không bắt đặng yêu
mà lấy tiếng, ai dùng bửu bối làm chi.
Bát Giới nghe nói mừng rỡ,
nhảy dậy lấy áo bận liền, đi theo với Hành Giả.
Thiệt là:
Rượu ngon hừng mặt
khách,
Của báu động lòng gian.
Khi ấy anh em đằng vân đến
vườn ngự, thấy cửa vườn đóng cứng, xiềng khóa chắc khư, anh em nhảy vào trong
vườn.
Tôn Hành Giả dậm chân chắc
lưỡi, Bát Giới kinh hãi than rằng:
- Anh chưa thạo nghề nầy
hay sao? động cho chúng hay chắc là mang gông cả lũ! Tôn Hành Giả nói:
- Ta há không biết hay
sao, bởi hoa kiểng trong vườn ngự điêu tàn, nên động lòng than thở.
Bát Giới nói:
- Hơi nào mà thương bao
đồng, hãy lo công việc mình kẻo trễ.
Tôn Hành Giả thấy cây
chuối sung lắm, biết dưới gốc là giếng Lưu Ly, liền nói với Bát Giới rằng:
- Ngươi có nóng thì đào
dưới gốc chuối nầy lấy bửu bối rồi về ngủ cho sớm.
Bát Giới hăm hở ngỡ là
nó chôn bửu bối dưới gốc chuối, liền lấy đinh ba cuốc trốc gốc kê mỏ ủi chừng
ba bốn thước bề sâu, đụng nhằm tấm đá lớn, mừng quá, rút mỏ lên nói rằng:
- May quá anh ôi, có tấm
đá đậy trên chắc là chôn bửu bối.
Bát Giới rán ủi trốc tấm
đá, bưng lên thấy sáng lóa, ngỡ là bửu bối chiếu hào quang, chẳng ngờ là trăng
giọi trên mặt nước.
Khi ấy Bát Giới cằn nhằn:
- Phải hay có giếng, thì
đem theo ít sợi dây, bây giờ tay không, xuống sao cho được.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi muốn xuống thì cổi
quần áo đi, ta có đồ giúp được.
Bát Giới cũng y lời, Tôn
Hành Giả kéo nhằn cây thiết bảng dài hơn tám chục thước bảo Bát Giới đeo một đầu.
Tôn Hành Giả cầm thiết bảng
nhận lần xuống, rồi kéo lên hỏi rằng:
- Có mấy món bửu bối?
Bát Giới nói:
- Nước thì nhiều lắm, chớ
không thấy bửu bối.
Tôn Hành Giả nói:
- Ở dưới đáy giếng, phải
lặn xuống mà mò.
Bát Giới liền chịu, đeo
cây thiết bảng, Tôn Hành Giả nhận xuống nữa.
Bát Giới thòng chân
không tới đâu, liền lặn xuống một hơi mà chưa tới đáy.
Khi ấy Bát Giới mở con mắt
ngó bốn phía, liền rẻ nước mà đi, thấy có cái lầu lớn, treo một tấm biển đề ba
chữ: Thủy Tinh Cung.
Bát Giới kinh hãi nói rằng:
- Chắc là lọt xuống biển.
Chẳng ngờ giếng sâu quá
thì có rồng, gọi là Tinh Long Vương.
Nói về quỷ Dạ Xa đi tuần
giếng, xem thấy, vào cung báo rằng:
- Có hòa thượng tai lớn
mỏ dài ở truồng dồng dồng, coi bộ muốn vào cung Thủy tinh.
Tỉnh Long vương phán rằng:
- Ấy là Thiên Bồng
nguyên soái, hèn chi đêm trước Dạ Du thần đem hồn vua Ô Kê, đến cầu Ðường Tăng
thỉnh Tề Thiên đại thánh trừ yêu, nên nay mới tới đó.
Nói rồi ra ngoài ngõ kêu
lớn rằng:
- Thiên Bồng nguyên soái
vào trong nầy mà ngồi.
Bát Giới mừng rỡ bước
vào, ngồi trên chò hỏ.
Bởi khi trước Bát Giới
làm Thiên Bồng nguyên soái, nên ỷ với Long Vương.
Tỉnh Long Vương hỏi rằng:
- Nghe nói Nguyên soái bảo
hộ Ðường Tăng đi thỉnh kinh, sao lại rảnh rang đi dạo?
Bát Giới nói:
- Bởi anh ta là Tôn ngộ
Không, sai xuống đây mà lấy bửu bối chi đó?
Tỉnh Long Vương nói:
- Tội nghiệp thì thôi,
tôi nào có bửu bối, phải chi như Long Vương các biển các sông thì có, chớ tôi
lúng túng trong giếng, không thấy mặt trời mặt trăng, làm sao có châu có báu.
Bát Giới nói:
- Ðừng từ chối chi hết,
hễ có thì đem ra cho mau.
Tỉnh Long Vương nói:
- Tôi có một cái bửu bối
lớn và nặng nề, nên đem ra không nổi, xin Nguyên soái vào đó mà xem.
Bát Giới liền chịu.
Tỉnh Long Vương chỉ vua
Ô Kê mà nói rằng:
- Bửu bối nằm đó.
Bát Giới xem thấy cười rằng:
- Ấy là đồ ăn của tôi
trong lúc còn ở động, chớ bửu bối gì?
Tỉnh Long Vương nói:
- Bởi Nguyên soái không
rõ, ấy là thây vua nước Ô Kê, từ khi sa xuống giếng, tôi để định nhãn châu
trong mình, nên ba năm mà không thúi. Vậy Nguyên soái cõng lên cho Tề Thiên đại
thánh, chắc là làm phép cải tử hườn sanh, đem vào đền vua, muốn báu chi cũng
có.
Bát Giới nói:
- Như vậy thì ta cỏng,
mà ngươi thì phải chịu tiền đạo tùy.
Tỉnh Long Vương nói:
- Tôi thiệt không có tiền,
lấy chi mà chịu.
Bát Giới nói:
- Nếu không tiền thì khó
kiếm đạo tùy.
Tỉnh Long Vương nói:
- Tự ý ngài, muốn cỏng
thì cỏng đi, bằng không thì để đó.
Bát Giới liền bỏ mà đi.
Khi thấy Tỉnh Long Vương
sai Dạ Xa cất trái châu tị thủy tức thì nước nổi minh mông, Bát Giới nó ngoái lại
không thấy đền đài, đụng nhằm thây ma lạnh ngắt, liền trồi lên kêu lớn rằng:
- Ðại ca đưa thiết bãng
mà rước tôi.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Có bửu bối hay không?
Bát Giới nói:
- Chẳng có bửu bối chi hết.
Gặp Long Vương dưới đáy giếng bảo tôi cỏng thây ma, tôi không chịu mới kêu anh
rước.
Tôn Hành Giả nói:
- Ấy là bửu bối sao chẳng
cỏng lên?
Bát Giới nói:
- Cái thây ma xui quá, cỏng
lên làm gì?
Tôn Hành Giả về đi ngủ.
Bát Giới kinh hãi nói rằng:
- Thôi anh ở đó, để tôi
cỏng lên cho.
Nói rồi lặn xuống cỏng
thây, trồi lên mặt nước.
Tôn Hành Giả đưa thiết
bãng cho Bát Giới vịn, Bát Giới một tay bợ tử thi một tay níu thiết bãng, song
còn sợ té, hả miệng cắn thiết bãng cho Hành Giả kéo lên, Bát Giới bỏ tử thi xuống
đất, quơ quần áo bận liền.
Tôn Hành Giả xem rõ mừng
rằng:
- Hiền đệ ơi, người thác
đã ba năm sao còn tươi sống.
Bát Giới nói:
- Long Vương có thuật
chuyện rằng: Nhờ để châu định nhãn trên thây, nên còn tươi như mới chết.
Tôn Hành Giả nói:
- May lắm, may lắm! Một
là hồn oan còn bận biệu, hai là giúp chúng ta thành công, vậy hiền đệ cỏng giùm
một chút.
Bát Giới hỏi:
- Bây giờ mới cỏng đi
đâu?
Tôn Hành Giả nói:
- Cỏng về chùa cho sư phụ.
Bát Giới lầm bầm rằng:
- Ðương ngủ ngon quá chừng,
bị con khỉ gạt đi sanh lợi, té ra bửu bối đâu không thấy, bắt vớt thây ma, bây
giờ tội gì mà cỏng nữa.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi chẳng cỏng thì
thôi, ta cũng không ép, ngay giò cho ta đánh hai chục thì thôi.
Bát Giới le lưỡi rồi nói
rằng:
- Cây gậy tang của anh nặng
quá, nếu đánh tôi hai chục, thì cũng như thân thể ông nầy.
Tôn Hành Giả nói:
- Muốn khỏi đòn thì cỏng.
Bát Giới vác tử thi nhảy
khỏi vườn huê.
Tôn Hành Giả nổi trận
dông đồng bay tới Bữu Lâm Tự.
Bát Giới tức mình quá,
nghĩ thầm rằng:
- Con khỉ gạt mình cực
quá, để về trước mặt thầy mình sẽ kếim điều trả đủa.
Nói rồi cỏng thây về bỏ
trước hàng ba, vào kêu thầy mà nói rằng:
- Sư phụ ra trước hàng
ba mà coi.
Tam Tạng hỏi:
- Coi giống chi đó?
Bát Giới thưa rằng:
- Tôn Hành Giả bảo tôi cỏng
thây ông ngoại nó về đó, thầy ra xem thử thể nào.
Tam Tạng với Sa Tăng đồng
mở cửa ra xem, thấy tử thi như sống, Tam Tạng buồn bực than rằng:
- Thương hại thay không
biết bệ hạđời trước cừu oán chi với yêu quái, nên nay bị nó giết oan, bỏ vợ bỏ
con, nội trào đều không biết.
Nói rồi rơi nước mắt.
Bát Giới cười rằng:
- Không phải tổ phụ chi
của thầy, mà khóc kể dữ vậy!
Tam Tạng nói:
- Ðồ Ðệ ôi! Hễ người tu
niệm thì lạt lòng. Thấy việc thảm không thương sao đặng, ngươi mở miệng mà cười
lớn thiệt là không có lương tâm.
Bát Giới nói:
- Nếu tôi không có lương
tâm, thì chẳng chịu vớt thây và cỏng, bởi anh tôi nói có phép cứu sống lại, nên
tôi mới thỉnh về chùa.
Vừa nói và rảy tai văng
nước ướt mình Tam Tạng.
Khi ấy Tam Tạng nói với
Tôn Hành Giả rằng:
- Ngươi có phép cứu đặng
một mạng, hơn lập bảy kiểng chùa, dầu thỉnh kinh công đức cũng không bằng cứu mạng.
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy khéo nghe lời thằng
điên nói bậy. Phàm con người chết 49 ngày trở lại, thì đã đi đầu thai, nay người
chết đã ba năm, tôi cứu làm sao cho đặng!
Tam Tạng nghe nói hỡi
ôi!
Bát Giới nổi giận nói rằng:
- Ấy là lời nói gạt thầy,
sao lại cứu không đặng, thầy cứ niệm chú, chừng nào tử thi sống lại thì thôi.
Tam Tạng y lời, Tôn Hành
Giả nhức đầu lòi con mắt.
--------------------------------------------------
Một hộp thuốc linh Trời đã nấy
Ba năm chú cũ mạng còn dài
Khi Tôn Hành Giả nhức đầu
chịu không nổi liền năn nỉ rằng:
- Thầy ôi! Xin đừng niệm
nữa, để tôi chạy thuốc.
Tam Tạng hỏi:
- Ði kiếm ở đâu bây giờ?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Trừ ra xuống Diên
vương, mà lấy hồn vía.
Bát Giới nói:
- Thưa thầy, đừng nghe lời
ấy, bởi sư huynh có nói trước với tôi rằng: Chẳng cần xuống Âm ti, ở trên dương
gian cũng có thuốc.
Tam Tạng ngỡ thiệt, liền
niệm chú, Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy đừng niệm nữa, để
tôi kiếm thuốc trên dương gian.
Bát Giới thưa rằng:
- Xin thầy niệm hoài anh
tôi phải phục.
Tôn Hành Giả nổi giận mắng
rằng:
- Mi là súc vật, sao quyết
hại ta.
Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Tại anh hay khuấy tôi,
nên tôi phải khuấy lại.
Tam Tạng hỏi:
- Dương gian có thuốc
chi mà cứu đặng.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Nay tôi đi tìm ông
Thái Thượng xin một viên thuốc hườn hồn thì cứu vua Ô Kê mới sống.
Tam Tạng mừng rỡ hối đi.
Tôn Hành Giả nói:
- Bây giờ đã hết canh
ba, tôi vừa khứ vừa hồi chắc sáng trắng đi về mới tới, nếu để cái thây nằm trơ
trơ như vậy, e mất thể diện người sang, phải có ai ngồi khóc cầm chừng mới đặng.
Bát Giới nói:
- Thôi anh đừng nói dài
vắn chi hết, phần tôi khóc chớ ai, anh cứ việc để tôi lo việc khóc.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi khóc thử cho ta
coi thử thế nào.
Bát Giới dụi con mắt
khóc om sòm.
Tam Tạng thấy vậy động
lòng, cũng sa nước mắt.
Tôn Hành Giả cười lớn
nói rằng:
- Khóc như vậy là phải
cách lắm, nếu ngừng nghỉ thì ta đánh hai chục hèo.
Bát Giới nói:
- Thì anh hãy đi cho
mau, chớ tôi có tánh khóc dai, và khóc và la hai ba ngày mới nín.
Khi ấy Tôn Hành Giả nhảy
lên mây, thẳng đến cung Ðâu Suất, gặp Thái Thượng đương nấu thuốc trong lò.
Thái Thượng lão quân liếc
thấy Hành Giả, liền dặn học trò rằng:
- Chúng bây phải giữ
gìn, có thằng ăn trộm thuốc rình mò đó.
Tôn Hành Giả nghe nói,
bước tới bái và cười rằng:
- Tôi bây giờ đã giải
nghệ.
Thái Thượng hỏi:
- Sao ngươi không bảo hộ
Tam Tạng, lòng ngay vào lò thuốc làm chi?
Tôn Hành Giả thuật chuyện
vua nước Ô Kê, rồi thưa rằng:
- Bởi cớ ấy nên tồi cầu
Ðạo tổ từ bi, cho một ngàn hườn thuốc hườn hồn, cứu người làm phước.
Thái Thượng đáp rằng:
- Con khỉ bất thông, nói
nhiều lời phi lý. Thuốc hườn hồn đâu tới một ngàn hột, xin mà ăn trừ cơm hay
sao?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Không cho nhiều thì
cho ít, chừng một trăm mấy viên cũng nên.
Thái Thượng nói:
- Không có, đi đi cho
mau.
Tôn Hành Giả quây quả bước
ra, Thái Thượng ngẫm nghĩ rằng:
- Không xong không xong!
Con khỉ này khó chịu lắm, lẽ nào mới đuổi mà đi liền, chắc nó cũng lừa đảo làm
mưu lớp chi đây, hễ nào cũng ăn cắp cho đặng, chi bằng kêu nó lại, cho một hột
thì khỏi lo.
Nghĩ rồi chạy theo kêu lớn
rằng:
- Ngộ Không trở lại đây,
ta cho một viên thuốc.
Tôn Hành Giả trở lại nói
rằng:
- Lão tổ biết cái tánh của
tôi, nên mới cho trước, bằng không e mất hết cả bầu.
Thái Thượng cho một hột
hườn hồn đơn, Tôn Hành Giả tạ ơn rồi lui gót.
Nói về Bát Giới đương
khóc kể có oai, xảy nghe tiếng kêu thầy, Tam Tạng nói:
- Tôn Hành Giả về đó, chẳng
hay có thuốc hay chăng?
Tôn Hành Giả nói:
- Có có.
Liền kêu Bát Giới mà nói
rằng:
- Sư đệ đi dậy chỗ, bây
giờ còn kể lể làm chi, có khóc dai thì đi kiếm chỗ khác mà khóc.
Nói rồi biểu Sa Tăng múc
nước.
Tôn Hành Giả cạy răng
vua Ô Kê bỏ hột thuốc vào miệng, đổ nước mà thổi vô, một giờ nghe trong bụng
vua Ô Kê sôi rầm rầm chuyển động. Ngặt tay chơn dở không lên.
Tam Tạng nói:
- Người đứt hơi đã ba
năm; nguơn khí lâu phục lắm, nếu không có người sống thổi vào, thì tỉnh sao đặng.
Bát Giới nghe nói muốn lại
thổi vô miệng một hơi.
Tam Tạng kéo lại nói rằng:
- Miệng ngươi ăn tạp hồi
nhỏ, khí thanh không bằng miệng Ngộ Không.
Tôn Hành Giả lại ngậm miệng
vua Ô Kê, thổi một hơi rất mạnh, vua Ô Kê bắt hơi thở đặng, chờ dậy quỳ lạy
thưa rằng:
- Sư phụ ôi:
Hôm trước hồn ma quì trước
điện,
Bữa nay phách quế nhập
vào thân.
Tam Tạng liền đỡ dậy mời
ngồi.
Khi ấy các sãi mới dọn
cơm sớm mai, thấy Hoàng đế ai ai cũng kinh hãi.
Tôn Hành Giả nhảy ra nói
rằng:
- Các hòa thượng đừng có
nghi ngại chi hết, ngài là chúa nước nầy, bởi bị yêu giết chết đã lâu, lão Tôn
mới cứu sống lại, nay đem vào thành cho rõ chánh tà, các sãi hãy dọn cơm chay
thiết đãi.
Mấy hòa thượng y lời.
Cơm nước xong xả, Tôn
Hành Giả bảo vua Ô Kê thay đổi áo xiêm, mượn đồ thầy chùa mà bận.
Vua Ô Kê cũng vưng lời.
Tôn Hành Giả xem thấy cười
rằng:
- Bệ Hạ ăn mặc như vầy,
mà đi theo chúng tôi, chẳng là nhẹ thể lắm?
Vua Ô Kê quỳ thưa rằng:
- Sư phụ cứu tôi, ơn như
cha mẹ, tôi xin cầm roi theo hầu hạ, cho đến Tây Phương. Tôn Hành Giả nói:
- Tôi chẳng muốn Bệ Hạ
đi Tây Phương làm chi, miễn đi về thành bắt yêu, cho Bệ Hạ làm Hoàng đế, còn
chúng tôi đi Tây Phương, nghĩa là ai lo phận nấy.
Nói rồi đồng ra đi, 500
sãi lạy rồi, theo đưa đón, kẻ thổi kèn người đánh trống, theo khỏi cửa non.
Tôn Hành Giả nói:
- Các ngươi chẳng nên
làm như vậy, e lậu sự khó lòng. Hãy về giặt rửa phơi phong y phục của bệ hạ, hoặc
mai chiều đem dưng mà lãnh thưởng thì xong hơn.
Các sãi vưng lời trở lại.
Nói về các vị đi tới
thành nước Ô Kê thì chưa đặng nữa ngày, năm người vào trước ngọ môn. Tam Tạng
nói với Hoàng môn quan rằng:
- Chúng tôi vưng chỉ Ðại
Ðường hoàng đế, qua Tây Phương thỉnh kinh. Nay đến đây trình điệp xin ghi, đặng
qua nước khác, xin đại nhơn vào tâu lại làm ơn.
Hoàng môn quan vào tâu lại,
vua giả truyền đòi năm thầy vào đền.
Tôn Hành Giả dắt Tam Tạng
vàođứng sửng trước sân chầu, không chịu quì lạy.
Bá quan văn võ lấy làm lạ,
nói nhỏ với nhau rằng:
- Sãi quê mùa không biết
lễ nghi, dám cả gan chẳng lạy!
Xảy nghe vua giả phán hỏi
rằng:
- Hòa Thượng ở đâu đến
đây?
Tôn Hành Giả nói rằng:
- Ta ở Nam Thiện bộ
châu, vưng lịnh vua Ðại Ðường, qua Tây Phương thỉnh kinh với phật sống tại chùa
Lôi Âm, nay mới đến đây trình điệp.
Vua giả xem điệp rồi
phán hỏi rằng:
- Trong điệp nói có bốn
thầy trò, sao bây giờ dư một người ấy, tên họ là chi, xứ sở ở đâu, có điệp phái
hay chưa, lên đây khai cho rõ?
Vua Ô Kê kinh hãi, nói
nhỏ với Hành Giả rằng:
- Sư phụ ôi!Khai làm sao
xin dạy?
Tôn Hành Giả thấy vua
run lặp cặp, liền nắm tay mà nói rằng:
- Ngươi đừng kinh hãi, để
ta khai thế cho.
Nói rồi bước tới nói lớn
tiếng rằng:
- Bệ Hạ ơi!Ðạo sĩ ấy đã
điếc và câm, khai làm sao đặng, sự tích tôi rõ hết, xin khai thế thì tiện hơn.
Vua giả phán rằng:
- Phải cứ thiệt khai
ngay, bằng nói trớ trêu thì có tội!
Tôn Hành Giả ca rằng:
Người nầy câm, ngọng,
thêm ngây điếc,
Ở tại xứ nầy ai cũng biết.
Bị gã Toàn Chơn xuống xô
hào.
Giả hình Hoàng đế dành
cung khuyết,
Ba năm thủy ách rẻ quân
thần,
Một hột kim đơn tươi khí
huyết,
Ðem tới đền vua rõ chánh
tà,
Ta quyết giúp vua trừ
yêu nghiệt.
Vua giả nghe ca, thất
kinh hồn vía, hổ thẹn mười phần, liền giựt cây đao của quan Trấn điện tướng
quân, rồi đằng vân bay mất.
Khi ấy Sa Tăng tức mình,
hét tợ sấm, còn Trư Bát Giới mắng rằng:
- Cũng tại thói con khỉ
không chịu làm tề, nói lậu cho yêu quái trốn đi, bây giờ biết nó đâu mà kiếm?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ðừng có nói rầy xóm,
hãy kêu Thái Tử ra lạy cha, Hoàng Hậu ra mừng chồng, bá quan đồng chầu chúa, Bệ
Hạ lên ngôi như cũ, rồi ta sẽ bắt yêu, nó chạy ngõ nào cho khỏi!
Nội triều đồng y lời.
Khi ấy Tôn Hành Giả nhảy
lên mây xem cùng bốn phía, thấy con yêu chạy qua hướng Ðông Bắc.
Tôn Hành Giả rượt theo
hét rằng:
- Yêu quái chạy đâu cho
khỏi, có Lão Tôn đến đây.
Con yêu ấy cầm đao day lại
nói rằng:
- Tôn Hành Giả thiệt tệ
lắm, ta chiếm ngôi vua của người khác, cũng không can phạm đến ngươi, sao gánh
chuyện đời như vậy?
Tôn Hành Giả cười hả hả
nói rằng:
- Bộ mặt yêu lớn mật, muốn
làm Hoàng đế.
Nói rồi giơ thiết bãng đập
liền, yêu quái đưa đao ra đỡ, con yêu đánh một hồi không lại, liền chạy vào đền,
hóa ra thầy Tam Tạng.
Còn Tôn Hành Giả chạy về,
giá thiết bảng muốn đánh.
Giả Tam Tạng nói:
- Sao đồ đệ đánh thầy!
Tôn Hành Giả giả thiết
bãng muốn đập Tam Tạng, Tam Tạng cũng nói như vậy, Tôn Hành Giả không biết ai
là thiệt, ai là giả, liền hỏi Sa Tăng, Bát Giới rằng:
- Ai là thầy, ai là yêu
quái?
Bát Giới nói:
- Anh đánh với nó trên
thinh không, chúng tôi ngó theo mãi, sau day lại thấy hai thầy đứng một cặp, biết
ai là giả chơn.
Tôn Hành Giả niệm chú
thâu Du thần bảo rằng:
- Ta cậy chư thần biết
ai thiệt thầy ta thì đem lên điện.
Nói vừa dứt tiếng, Tam Tạng
giả đã lên rồi.
Tôn Hành Giả giơ thiết
bãng đập Tam Tạng.
Du thần đỡ và nói rằng:
- Yêu quái biết đằng
vân, nên nghe vái liền bay lên trước.
Tôn Hành Giả nổi giận, cầm
thiết bãng nhảy lên, yêu quái nhảy xuống níu Tam Tạng xây tròn, coi không biết
chơn giả.
Tôn Hành Giả tức mình trợn
mắt ngồi đứng không yên.
Bát Giới thấy bộ lao
chao, cười hoài cười hủy, Tôn Hành Giả nổi giận hỏi rằng: - Thằng điên, vui lắm
hay sao mà cười dữ vậy?
Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Anh nói tôi điên, mà
anh lại điên hơn nữa, sao anh không chịu nhức đầu biểu niệm chú cẩn cô; thì biết
ai chơn giả, tôi níu một người, Sa Tăng níu một người, yêu quái chạy đâu cho khỏi.
Tôn Hành Giả khen phải,
liền bảo Tam Tạng niệm chú cẩn cô.
Tam Tạng niệm liền, Tôn
Hành Giả nhức đầu như bửa, Tôn Hành Giả bảo thôi niệm, rồi hối thầy kia niệm
chú cẩn cô.
Tam Tạng giả niệm lâm
dâm Tôn Hành Giả không ngứa chút nào hết, Sa Tăng thấy vậy nắm tay, Bát Giới
nói:
- Không biết niệm chú cẩn
cô là yêu quái.
Nói rồi lầy cào cỏ đập
liền.
Yêu quái kinh hãi xô Sa
Tăng mà nhảy lên mây, Bát Giới Sa Tăng đều theo đánh. Tôn Hành Giả thấy ba người
hỗn chiến, thì cười mà nói rằng:
- Yêu quái chạy ta như
gà chạy mặt, nếu trợ chiến thì nó trốn đi. Chi bằng lén bay lên cao, ở trên
đánh xuống. Tính rồi liền nhảy lên cao thấy ba người đồng lực.
Tôn Hành Giả muốn đập
cho rồi.
Xảy nghe có tiếng kêu lớn
rằng:
- Tôn ngộ khôngkhoan
đánh đã.
Tôn hành giả ngó người lại,
coi thấy Văn Thù Bồ Tát, Tôn Hành Giả bái và hỏi rằng: - Chẳng hay Bồ Tát đi
đâu?
Văn Thù nói:
- Ta đến bắt con yêu
quái cho ngươi.
Nói rồi lấy kiếng chiếu
yêu soi nó.
Tôn Hành Giả dòm thấy
trong mặt kiếng hiện hình sư tử lông xanh.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Ấy là con sư tử của Bồ
Tát cưỡi, sao xuống thế thành tinh?
Văn Thù nói:
- Chẳng phải nó trốn ta,
thiệt là vưng lịnh Phật mà xuống thế, bởi năm trước vua Ô Kê làm lành hay bố
thí, nên Phật Tổ sai ta giả thầy chùa độ về Tây Phương, ta hỏi thử ít lời, vua
Ô Kê nói không đặng, tức thì nổi giận, truyền trói tra tấn nước ba ngày đêm, bởi
cớ ấy nên Phật Tổ sai Thanh Sư xô xuống giếng ba năm mà trừ tội ấy, nay đã mản
hạn, các ngươi mới đặng thành công.
Tôn Hành Giả ngó lại thấy
con yêu ấy đã đứng sững như chết rồi. Bát Giái, Sa Tăng cũng hầu mà nghe chuyện.
Khi ấy Tôn Hành Giả hỏi
rằng:
- Tuy là trả cừu tư cũng
phải, song phạm nhằm Hoàng Hậu, mất cách lịch sự rất nhiều.
Văn Thù nói:
- Nó chẳng hề phạm đến
cung ngai có đâu động đến Hoàng Hậu, bởi nó là sư tử thiến thuở nay, Bát Giới
nghe nói, chưa lấy làm tin, liền lại bên con yêu sư tử. Bởi thấy nó đứng chết cứng,
nên mới dám rờ.
Bát Giới làm trây rờ thử,
rồi cười ngất nói rằng:
- Thiệt là có tiếng
không có miếng, chẳng say rượu cũng mang tiếng mang bầu!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Vậy thôi Bồ Tát thâu
nó mà đem về.
Văn Thù nói:
- Súc sanh chưa hiện
nguyên hình lại, còn đợi chừng nào?
Con yêu quái ấy hiện
hình sư tử.
Văn Thù lên cỡi về Ngũ
Ðài Sơn.
------------------------------------------------
Hồng Hài lập kế bắt Đường Tăng
Hành Giả dùng mưu trừ yêu quái
Khi ấy ba anh em Hành Giả
vào đền, chúa tôi đồng quỳ lạy nghinh tiếp, Tôn Hành Giả thuật chuyện Văn Thù bồ
tát thâu sư tử, vân vân, chúa tôi đều kinh hồn, lặng thinh không tạ ơn Bồ Tát,
Chúa tôi đương mừng rỡ, xảy thấy Hoàng môn quan vào tâu rằng:
- Có bốn ông hòa thượng
đến ngoài.
Vua Ô Kê truyền chỉ mới
vào, coi lại là sãi ở chùa Bữu lâm đem dưng áo mão đai giày đồ gởi, Tôn Hành Giả
mừng rở, truyền dưng cho Hoàng đế mặc vào, Bão Tái tử lấy Ngọc khuê dưng ra, đặng
chầu chực tung hô như mời.
Vua Ô Kê quỳ lạy khóc rằng:
- Tôi chết đã ba năm, nhờ
ơn thầy cứu sống, tôi tình nguyện không làm vua nữa, dắt vợ con ra ngoài thành,
xin chọn một vị sư phụ nào trị nước!
Tam Tạng nói:
- Chúng tôi là người tu
hành, lẽ nào trị nước?
Vua Ô Kê nói:
- Xin sư phụ đừng nói
khiêm, bởi đức thầy lớn lắm, đã làm thầy hết thãy, thì trị nước có dư.
Tam Tạng không chịu, chí
dốc thỉnh kinh mà thôi.
Vua Ô Kê thấy Tam Tạng từ
chối hoài, liền thĩnh Tôn Hành Giả, Tôn Hành Giả cười rằng:
- Chẳng nói giấu chi các
ông, nếu tôi muốn làm Hoàng đế, thì lên ngôi thiên tử đã lâu, bởi làm hòa thượng
quen rồi, tật làm biếng càng ngày càng ớn, nếu làm vua mất công đội mão thắt
đai, rộn ràng nực nội, phải thức khuya dậy sớm, không đặng ngủ ngày, nghe báo
có giặc thì lo, thấy dân mất mùa cũng sợ!Vậy thì ở đâu quen đó, nghề nào ưa nghề
nấy mà thôi. Bệ Hạ làm vua, còn chúng tôi làm hòa thượng.
Bát Giái, Sa Tăng nghe
nói đồng khen phải.
Khi ấy vua Ô Kê hết
phép, túng phải mặc đồ vua lên ngai bá quan văn vỏ đồng tung hô chúc lạy, vua Ô
Kê phán rằng:
- Trẩm nay lên ngôi cũ,
thiệt nhờ ơn đức bốn thầy, vậy thì truyền thợ khéo vẻ chơn dung đặng quả nhơn
thờ phượng, trẩm sẽ đem châu báu vàng ngọc, xin Bệ Hạ đội điệp thông hành mà
thôi.
Vua Ô Kê phải y lời.
Rồi truyền chỉ phong tặng
chùa Bữu lâm, và các sải dưng y phục, ân xá tù tội cho thiên hạ.
Khi ấy ăn tiệc xong rồi,
bốn thầy trò từ giả, vua Ô Kê cầm không đặng, chẳng biết làm sao, truyền lấy xe
loan mời Tam Tạng lên ngồi, vua Ô Kê và Hoàng Hậu Ðông cung đẩy xe ra một đổi.
Bá quan thấy vậy, đưa tiếp
khỏi thành, hai đàng giã từ kẻ lui người tới.
Nói về bốn thầy trò đi tới
mãn tháng chín, hết thu qua đông.
Tam Tạng thấy một hòn
núi cao chớn chở, thất kinh kêu Hành Giả nói rằng:
- Ðồ đệ ơi! Núi cao chắc
có yêu tinh, đồ đệ phải coi chừng cho lắm.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Có tôi bảo hộ, thầy
còn nghi sợ làm chi, hãy cứ việc đi mãi.
Tam Tạng nghe lời giục
ngựa lên núi một hồi, Tôn Hành Giả thấy một đạo hồng quang như lửa, ở trong
hang đá chiếu đỏ mây.
Tôn Hành Giả kinh hãi ôm
ngang Tam Tạng đem xuống ngựa, kêu Sa Tăng, Bát Giới biểu đưa binh khí gì giữ
xung quanh, vì có yêu tinh gần tới, Sa Tăng, Bát Giới nghe lời.
Nói về con yêu ấy là Hồng
Hài Nhi, xưng hiệu Thánh Anh đại vương, ở Hỏa vân động, con trai của Ngưu Ma
Vương và La Sát.
Khi ấy Hồng Hài ở trên
mây ngó xuống nói rằng:
- Bấy lâu ta nghe Thiền
Tử đầu thai làm Ðường Tăng, nếu ăn thịt là trường thọ, nên ta ngóng trông đôi bữa,
chờ đợi từ ngày, không dè bữa nay gặp mặt, chắc là hòa thượng trắng và mập ngồi
trên ngữa hồi nãy, bị ba sãi xấu mới bảo hộ xung quanh, không biết hòa thượng
nào biết có ta nên giữ trước! Như vậy thì hết kể ăn thịt Ðường Tăng!
Nói rồi nghĩ rằng:
- Thế làm hỗn thì nó giữ
già, chắc bắt không đặng, chờ làm êm thì có thế lại gần, sẽ thừa cơ mà bắt nó.
Tính rồi liền xuống núi,
chận đầu chừng 3 dặm, hóa ra thằng nhỏ tuổi, trần truồng bị trói trên cây, và
khóc và la, kêu người cứu mạng làm phước.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
mây đỏ đã tan hết, liền mời thầy lên ngựa mà đi, Tam Tạng nói:
- Ngươi mới nói có yêu
quái, sao lại biểu ta đi?
Tôn Hành Giả thưa:
- Bởi tôi thấy hơi đỏ
như lửa, ở dưới núi mà xẹt lên mây, nên biết có yêu quái, nay hơi ấy tan hết,
thì yêu quái đã đi xa rồi, tôi chắc nó là yêu quái đi đường, không can chi mà sợ.
Vậy xin thầy lên ngựa mà đi.
Bát Giới cười rằng:
- Yêu tinh cũng có đi đường?
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi thiệt chưa hiểu
sự ấy, nếu có động nào làm yến tiệc, thì nó mời yêu tinh các nơi phó hội, nên
yêu ấy có ý đi ăn tiệc, chẳng tìm tâm bắt người, ấy là yêu tinh đi đường, sao gọi
là không có?
Tam Tạng nghe nói, bán
tinh bán nghi, liền lên yên giục ngựa.
Ði một hồi nghe tiếng
kêu:
- Cứu tôi làm phước!
Tam Tạng kinh hãi hỏi rằng:
- Ðồ đệ ơi!Ai ở giữa hòn
núi mà kêu vang?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng hỏi làm
chi, cứ đường ngay mà đi mãi!
Tam Tạng y lời đi một hồi,
nghe càng gần lắm!
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ, tiếng kêu nghe
rõ ràng, chắc là người mắc nạn cũng nên cứu người làm phước, chớ khá bỏ qua.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Bữa nay xin thầy dẹp đỡ
hai chữ làm phước lại, hỏi điềm lành không có, còn điềm dữ rất nhiều, hễ thương
người thì hại mình, hay làm ơn mắc oán. Xin chuyện đâu bỏ đó, đừng nghe đừng hỏi
làm chi.
Tam Tạng y lời không hỏi
nữa.
Nói về Hồng Hài la càng
ngày càng lớn.
Tôn Hành Giả nổi giận
nghĩ rằng:
- Không biết con yêu nầy
ở đâu, mà kêu hoài kêu hủy! Ðể ta làm phép mẹo dậu tinh cho cách bức nhau đừng
thấy mặt mới đặng.
Nghĩ rồi đứng dừng lại,
làm phép thâu đường, đưa mấy thầy trò qua bên kia núi, té ra con yêu ở phía sau
lưng.
Khi ấy Hồng Hài kêu hoài
không đặng, lấy làm lạ nói rằng:
- Mình đón đường cách có
ba dặm, sao đi lâu tới vậy kìa, có khi đi vòng qua chót núi thì phải". Nói
rồi đằng vân lên coi nữa.
Tôn Hành Giả ngó lên thấy,
liền bồng Tam Tạng để xuống, kêu Sa Tăng Bát Giới nói rằng:
- Yêu tinh tới nữa, phải
bảo hộ như khi nãy mới an.
Sa Tăng Bát Giới đều đưa
khí giới mà vây phủ.
Khi ấy Hồng Hài ở trên
mây xem thấy khen rằng:
- Hòa Thượng nào có tài
thiệt, biết trước mà giữ gìn, nếu bắt không đặng người ấy thì hết trông ăn thịt
Ðường Tăng.
Nói rồi bay xuống, hóa
ra con nít bảy tuổi, tay chân bị trói trên cây như khi trước, song bây giờ đón
đường gần lắm, cách chừng một dặm mà thôi, cũng kêu la như trước.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
khí yêu đã tan, liền thỉnh thầy lên ngựa.
Tam Tạng trách rằng:
- Ngươi nói có yêu quái
tới, sao lại biểu ta đi?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Cũng là yêu quái đi đường,
không dám làm hổn.
Tam Tạng nổi giận mắng rằng:
- Con khỉ nầy cứ gạt ta
mãi, khi lên núi lại nói có yêu tinh, ba hồi dọa ta nói có yêu có yêu, kéo đùa
xuống ngựa, giây phút lại biểu lên yên, cứ nhát ta như vậy, lại kéo lên kéo xuống
mãi, rủi gãy tay gãy cổ, thì mới làm sao?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng giận, dầu
gãy tay gãy chơn còn trị đặng, rủi lầm yêu quái biết làm sao?
Tam Tạng giận muốn niệm
chú cẩn cô.
Sa Tăng theo khuyên giải,
Tam Tạng mới lên yên giục ngựa.
Xảy nghe tiếng kêu rằng:
- Thầy ôi!Cứu tôi với!Cứu
tôi với!
Tam Tạng ngó thấy đứa nhỏ
trần truồng, bị treo tay chơn trên đại thọ.
Tam Tạng gò cương lại mắng
Hành Giả rằng:
- Con khỉ nầy làm biếng
quá, ta nghe rõ ràng, tiếng người kêu cứu, nó một hai cứ nói là yêu, bây giờ
ngươi coi, phải là người ta bị treo trên cây đại thọ, nào yêu quái ở đâu?
Tôn Hành Giả thấy thầy
đương giận, không dám trả lời.
Tam Tạng cầm roi ngựa chỉ
thằng nhỏ mà hỏi rằng:
- Ngươi là con nhà ai?
Vì cớ nào mà bị trói tại đó?
Hồng Hài nghe nói liền
khóc rằng:
- Thầy ôi, phía bên Tây
núi nãy có một cái suối Khô Tòng, dựa suối ấy có một xóm lớn, nguyên trước ông
nội tôi là Hồng Bá Vạn, tuổi già đã qua đời, để sự sản cho cha tôi là Hồng Thập
Vân bởi cha tôi đãi đằng khách khứa, cho vay khắp nơi, bị quân hoang lường gạt,
không trả vốn lời, cha tôi tức mình thề chẳng cho vay nữa, bởi cớ ấy nên quân
hoang vay hỏi không đặng, vầy đoàn ăn cướp hằng ngày giết cha tôi, bắt mẹ tôi về
làm yểm trại phu nhơn chi đó, lấy của sạch trơn. Khi ấy mẹ tôi ôm tôi trong
lòng mà khóc, chúng nó hối đi theo, mẹ tôi bồng tới đây, lũ ăn cướp bảo giết
tôi cho rảnh, mẹ tôi năn nỉ lắm, nó mới trói tôi tại đây, rồi dẫn mẹ tôi đi mất.
Thương hại, tôi bị trói ba ngày đêm mà không thấy một người qua lại, chắc là chết
đói trong rừng, chẳng ngờ nhờ phước ông bà, mới gặp thầy đi tới, xin thầy làm
phước cứu tôi về nhà tôi sẽ bán mình mà đền ơn cứu tử.
Tam Tạng bảo Bát Giới mở
xuống.
Bát Giới cũng nghe lời,
Tôn Hành Giả cản lại nạt rằng:
- Yêu quái ta có biết mặt
ngươi ở núi nầy, đừng giả hình mà gạt chúng, nếu nội nhà mi đã tuyệt, bây giờ
giao mi cho ai? Ngươi lấy chi mà tạ ơn, ấy lời nói trớ trêu mà té mối!
Hồng Hài làm bộ sợ run
và khóc và năn nỉ rằng:
- Thầy ôi! Tuy cha mẹ
tôi không còn, gia tài cũng hết. Song ruộng đất còn nhiều, ông ngoại tôi ở phía
Nam, cô tôi ở phía Bắc, còn đầu suối có Lý Bứ là dượng tôi, trong rừng ấy có
bác tôi là Hồng Tam, tại ấy cũng nhiều người quen lớn nữa. Nếu sư phụ cứu tôi về
đó, tức thì bán ruộng đất đền ơn.
Bát Giới nói:
- Anh hạch hỏi làm chi,
đứa con nít bây lớn nó nói cũng phải, cứu nó cho rồi.
Vừa nói vừa cắt dây cho
nó, đem Hồng Hài xuống đất nó liền khóc mà lạy thầy.
Khi ấy Tam Tạng thấy
càng thương, bảo lên ngồi trước yên ngựa.
Hồng Hài khóc mà thưa rằng:
- Thầy ôi! Tôi bị trói
ba bữa rày, tay chơn đã tê mà cứng, mình mẩy đau rêm, vả lại tôi chưa từng cỡi
ngựa, nên chẳng dám ngồi cao.
Tam Tạng nói:
- Thôi Bát Giới cỏng
giùm một chút.
Hồng Hài lau nước mắt
thưa rằng:
- Thầy ôi! Tôi không dám
chịu ông ấy cỏng, bởi vì lông gáy nhọn như kim, sợ đâm nhầm chảy máu.
Tam Tạng nói:
- Thôi Sa Tăng chịu khó
cỏng đi.
Hồng Hải lau nước mắt
thưa rằng:
- Tôi bị ăn cướp hành
hung, bây giờ nghĩ còn sợ! Nay thầy nầy mặc mày hung lắm, tôi chẳng dám gần.
Tam Tạng nói:
- Thôi, Tôn Hành Giả chịu
khó cỏng một hồi.
Tôn Hành Giả cười hả hả
rằng:
- Tôi cỏng cho, tôi cỏng
cho.
Hồng Hài mừng rỡ nói:
- Cám ơn thầy vui vẻ,
tôi lấy làm bằng lòng.
Tôn Hành Giả kê vai cỏng
thử, nặng không tới bốn cân.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Mi là yêu quái, nay tới
số rồi, cả gan cợt ta, tưởng ta không biết cội rễ.
Hồng Hài thưa rằng:
- Tôi là con nhà lương
thiện, rủi mắc nạn mới đến nước nầy, sao sư phụ không thương, kêu tôi là yêu
quái.
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu mi không phải là
yêu, sao mình nhẹ như giấy?
Hồng Hài nói:
- Tại tôi nhỏ xương nên
ít nặng.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi ta cũng rán cỏng
ngươi, song mắc đi tiểu, đại chi chi, thì phải nói cho ta hay trước.
Nói rồi liền cỏng đi
theo thầy, tuy ngoài miệng nói xuôi, chớ trong lòng giận lắm, quyết lừa thế vật
chết mới nghe.
Khi ấy Hồng Hài ở trên
lưng Hành Giả, biết cố ý vật mình, Hồng Hài liền hớp gió Tây bốn lần thổi trên
lưng Hành Giả.
Tôn Hành Giả nghe sau
lưng ước nặng ngàn cân liền cười rằng:
- Con ôi! Con làm phép nặng,
mà đè cha cho nhẹp ruột phải không?
Hồng Hài nghe hỏi gằn,
liền xuất hồn lên mây bạc.
Còn Tôn Hành Giả cỏng nặng
quá, nổi giận vật xuống đá nát thây.
Tôn Hành Giả giận cùn,
xé tát tay chơn quăng dựa lộ.
Hồng Hài ở trên mây ngó
thấy, nổi giận nói rằng:
- Hòa Thượng khỉ thiệt dữ
quá, lúc nầy không bắt Tam Tạng, còn đợi chừng nào. Nói rồi nổi một trận gió,
đá chạy cát bay, Bát Giái, Sa Tăng đều cúi đầu nhắm mắt, Tôn Hành Giả biết gió
yêu, liền chạy lại giữ thầy mà không kịp, Tam Tạng bị Hồng Hài thỉnh về động.
Khi ấy lặn gió rồi. Tôn
Hành Giả lại kêu Bát Giái, Bát Giới chờ dậy nói rằng:
- Anh ôi, gió lớn quá!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Thầy ở đâu?" Bát
Giới nói:
- Giông gió đùng đùng,
thổi bét con mắt, chúng tôi mãn cúi đầu àm núp, còn thầy mọp trên lưng ngựa rõ
ràng, sao bây giờ chẳng thấy ở đây. Không phải là tim bức mà bay mất!
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi, bây giờ anh em ở
đâu về đó!
Bát Giới nói:
- Phải, phải!
Sa Tăng nghe nói kinh
hãi hỏi rằng:
- Anh nói cái gì lạ vậy?
Bởi chúng ta nặng tội lắm, nhờ ơn Quan Âm Bồ Tát dạy khuyên, nên đặt tên lại mà
tu hành cho giải nghiệp, bảo hộ thầy lạy Phật thỉnh kinh, ngõ đem công trừ tội;
bây giờ anh bảo ở đâu về đó, thì chẳng là hữu thủy vô chung, trước cãi lịnh
Quan Âm, sau bỏ tình sư phụ, còn chi công quả bấy lâu, chắc bị người sau biếm
nhẻ!
Tôn Hành Giả nói:
- Sư đệ nói thông lắm,
song sư phụ không nghe lời nói phải, cứ chấp kinh mà chẳng biết tùng quyền; bảo
làm phước cho yêu, bằng không thì giận, thấy hết lòng bảo hộ, lại mắng nhiếc ngầy
ngà, bởi chẳng nghe lời ta, nên khiến ngã lòng như vậy.
Như con yêu hồi nãy, thầy
cũng nói là người ta, bắt cỏng lên cỏng xuống, bởi vậy nó mới lại gần, xuất hồn
ra hóa gió mà bắt thầy, ta tức mình muốn bỏ đi cho rảnh, song hiền đệ có lòng
chung thủy, thì đồng tìm yêu quái mà cứu thầy.
Bát Giới nói:
- Cũng đặng, cũng đặng, kẻ dắt ngựa, người gánh đồ, đi kiếm hết lòng cũng phải đặng.
Khi ấy ba anh em kiếm
hơn bảy chục dặm đường, cũng không thấy Tam Tạng.
Tôn Hành Giả nóng quá,
nhảy vọt lên chót núi, hiện ra ba đầu sáu tay, cứ hay tay cầm một cây thiết
bãng, đụng đâu đập đó, phá núi rầm rầm.
Nói về các vị Sơn Thần,
Thổ Ðịa kinh hãi chạy tới rần rần, mấy ông thần nghèo lắm, áo quần rách rưới
lang thang, cũng chạy tới đồng quỳ lạy ra mắt.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Vì cớ nào Thổ Ðịa, Sơn
Thần đông quá?
Các Thần thưa rằng:
- Núi nầy gọi là Hiệu
Sơn Ðầu, cao sáu trăm dặm, cứ mười dặm thì một Sơn Thần mười dặm thì một Thổ Ðịa,
nên cộng ba mươi Sơn Thần và ba mươi Thổ Ðịa, hết thảy là sáu mươi.
Hôm qua chúng tôi đã hay
Ðại Thánh đến, ngặt hội tề chưa đủ, nên trễ việc tiếp nghinh, xin thương tình
thứ tội.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay núi nầy có hết
thảy mất con yêu?
Các Thần thưa rằng:
- Có một con, mà nó hại
chúng tôi trùn đầu trùn óc, đến nổi hương tàn khói lạnh áo rách quần hư, chớ
chi đặng vài con yêu, thì chúng tôi chết hết.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Con yêu nầy ở đâu?
Các Thần thưa rằng:
- Nó ở tại động Hỏa Vân,
gần Khô Tòng giảng. Thiệt nó, thần thông cao lắm, sai chúng tôi như thể gia
đinh, bắt đốn cây chụm lửa, hoặc là hầu hạ đêm ngày. Còn lũ tiểu yêu còn xin tiền
rằng khác!
Tôn Hành Giả nói:
- Các ngươi ở trên núi,
ai cúng mà có tiền?
Các Thần nói:
- Nếu không có thì phải
bắt thịt rừng mà dưng cho nó, nếu không thì phá miễu đập đồ, báo hại chúng tôi
trần ai hết thảy. Xin Ðại Thánh trừ nó mà cứu kẻ hiền lành. Tôn Hành Giả hỏi:
- Các ngươi biết gốc con
yêu ấy hay không?
Các Thần thưa rằng:
- Tôi nói ra thì Ðại
Thánh đủ hiểu. Nó là con trai Ngưu Ma Vương, mẹ nó là La Sát (Thiết Phiến Công
Chúa), còn tên nó là Hồng Hài (Hồng Hài Nhi), xưng hiệu là Thánh Anh đại vương.
Trước kia nó tu tại Hỏa Diệm Sơn ba trăm năm, nên tu luyện đặng tam mụi chơn hỏa.
Ngưu Ma Vương mới sa nó đến trấn núi nầy.
Tôn Hành Giả nghe đủ mọi
lời, rồi cho Sơn Thần và Thổ Ðịa về hết.
Khi ấy Tôn Hành Giả, ở
trên chót núi nhảy xuống, hiện nguyên hình nói với Sa Tăng Bát Giới rằng:
- Hai em đừng lo sợ, bề
nào thầy cũng bình an, vì con yêu nầy có bà con với Lão Tôn, cha nó là Ngưu Ma
Vương, mẹ nó là Thiết Phiến Công Chúa. Còn tên tộc nó là Hồng Hài. Nguyên 500
năm trước Lão Tôn có kết bạn với Ngưu Ma Vương, ta kêu Ngưu Ma Vương bằng anh,
thì thằng Hồng Hài kêu ta bằng chú, chắc không lẽ ăn thịt ta?
Bát Giới cười ngát nói rằng:
- Anh ơi! Lời tục nói:
Ba năm chẳng tới sân, dầu quen cũng xa lạ, huống chi chuyện nầy cách 5, 6 trăm
năm chẳng hề có thăm viếng chi hết, mà n ó chịu nhìn hay sao?
Tôn Hành Giả nói:
- Dầu nó không nhìn mà
kêu bằng chú, chớ lẽ nào dám hại thầy ta, vì cái danh của Lão Tôn, cha nó cũng
phải sợ.
Khi ấy ba anh em đi hơn
một trăm dặm, tới suối Khô Tòng. Có một cái cầu bắc ngang qua ngọn suối, dựa cầu
có một cái động.
Tôn Hành Giả nói:
- Chắc là Hồng Hài Nhi ở
đây. Vậy Sa Tăng đem gói đồ vô rừng mà giữ.
Sa Tăng y lời.
Còn Bát Giới và Tôn Hành
Giả nhảy qua suối Khô Tòng, lại gần cửa động, thấy có tám chữ lớn như vầy: Hiệu
Sơn, Khô tòng Giảng, Hỏa Vân Ðộng.
Còn nhiều tiểu yêu hầu hạ
ở trong.
Tôn Hành Giả thấy chúng
nó đang múa gươm múa giáo, liền hét lớn rằng:
- Chúng bây, mau vào báo
với chúa động, bảo thả thầy ta ra, bằng không thì chết hết cả ổ.
Xảy có tiểu yêu vào báo
rằng:
- Có một ông Hòa Thượng
mặt tợ Thiên lôi, và một sãi mỏ dài tai lớn, đứng trước cửa động, biểu Ðại
Vương trả thầy.
-------------------------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét