🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Trư Bát Giới nói khích Hầu vương
Tôn Hành Giả mưu trừ yêu quái
Khi ấy Bát Giới bị bầy
khỉ làm dữ, theo xé áo níu tai, chắt lưỡi than rằng:
- Chuyến nầy thế nào
cũng chết!
Giây phút dẫn Bát Giới đến
cửa động.
Tôn Hành Giả mắng rằng:
- Mi là đồ hèm ăn cám,
sao dám mắng nhiếc ta?
Bát Giới cúi mặt thưa rằng:
- Anh ôi! Tôi nào dám mắng
anh, nếu tôi có mắng anh, thề cho nhai nhằm lưởi.
Tôn Hành Giả nói:
- Mi dấu ta sao đặng, đừng
có chối mà thề khôn. Tai bên tả ta nghe chuyện trên trời, tai bên hữu ta nghe
chuyện dưới đất. Lẽ nào ngươi nói lén mà ta không hay. Dầu già hàm chối cũng
không khỏi.
Nói rồi truyền đem roi lớn,
đánh hai chục về tội chối, rồi đánh hai chục về chuyện nói hành, rồi sau ta sẽ
dùng roi sắt mà đưa đón nó.
Bây khỉ vâng lời mà đè
xuống.
Bát Giới lạy mãi mà năn
nỉ rằng:
- Xin anh vị tình thầy,
dung thứ em một thuở.
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy ở nhân nghĩa lắm,
không vị tình làm sao.
Bát Giới lạy nữa, thưa rằng:
- Anh không vị tình thầy
thì thôi, xin vị tình Quan Âm mà tha tội ngu đệ.
Tôn Hành Giả nghe nhắc tới
Quan Âm, trong lòng cảm động, liền nói rằng:
- Biết lỗi thì thôi, ta
cũng không đánh. Song phải nói cho thiệt. Nay Ðường Tăng đến đâu mà mắc nạn,
nên ngươi tới gạt ta?
Bát Giới thưa rằng:
- Thiệt tình thầy nhớ
anh, chớ không mắc nạn chi hết.
Tôn Hành Gả nổi giận mắng
rằng:
- Ngươi muốn ta đánh một
thiết bảng phải không, sao cứ gạt ta hoài vậy? Tuy ta về động Thủy Liêm chớ
lòng hằng lo việc sư phụ. Thầy mắc nạn nhiều chỗ không phải lần nầy. Phải cứ
thiệt khai ngay, còn nói giấu thì đừng có trách số.
Bát Giới thưa rằng:
- Thiệt tôi nói dối mà
rước anh. Không dè anh thiệt tánh linh biết trước hết thảy. Xin tha tội, tôi
xin thưa thiệt sự tình.
Tôn Hành Giả nói:
- Chờ dậy mà nói chuyện
nghe thử?
Bầy khỉ buông tay ra,
Bát Giới chờ dậy chạy dòm ngó lăn xăn.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Làm cái cái gì lạ vậy?
Bát Giới nói kiếm đường
mà chạy cho mau.
Tôn Hành Giả nói:
- Ta chấp ngươi chạy trước
ba ngày, ta theo bắt lại lập tức. Chạy đâu cũng không khỏi, chuyện chi nói thiệt
cho mau?
Bát Giới túng phải thuật
chuyện lại.
Rồi nói rằng:
- Bởi Tiểu long đốc tôi
đi thỉnh anh nói anh là người quân tử biết nhân nghĩa chẳng hề nê cố việc cũ,
sao chắc cũng cứu thầy. Vậy xin anh xét lại một ngày cũng đạo làm thầy, đi cứu
cho toàn tánh mạng.
Tôn Hành Giả nổi giận
nói rằng:
- Khi ta giã từ có dặn
như vầy: Nếu gặp yêu quái thì nói ta là học trò lớn của thầy, thì nó chẳng dám
làm hại. Sao ngươi cãi lời ta?
Bát Giới nghe nói nghĩ rằng:
- Môi hỉnh chẳng bằng
nói khích.
Nghĩ rồi nói rằng:
- Anh ôi! Phải đừng nói
tên anh, hãy còn khá khá. Bởi vì nói tên anh nó mới làm dữ vô cùng!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ngươi nói làm sao đó?
Bát Giới đáp rằng:
- Tôi nói: Yêu tinh đừng
vô lễ mà làm hại thầy ta. Ta hãy còn một vị đại sư huynh là Tôn Hành Giả, thần
thông quảng đại, năm xưa phá tới thiên cung. Nếu anh ta đến đây, thì bây chết cả
lũ.
Huỳnh Bào nổi giận nói lớn
rằng:
- Mi tưởng Tôn Hành Giả
là tài lắm, dám chọc ta sao? Nếu nó đến đây thì ta lột da rút gân, ăn thịt và lấy
xương mà làm thuốc. Chớ bộ nó ốm lắm, rán mỡ có bai nhiêu. Tại mi đem con khỉ
mà nhát ta, nên ta làm cho khỉ ốm ra mặt. Vậy mới biết thấp cao.
Tôn Hành Giả nghe nói nổi
giận, trợn mắt cào tai, nhảy xuống hét lớn rằng:
- Sao dám mắng ta như vậy?
Bát Giới thưa rằng:
Xin đại ca bớt nóng. Ấy
là Huỳnh Bào nói, tôi học lại cho anh nghe.
Tôn Hành Giả nói rằng:
- Tôi em chờ dậy. Ta phải
đi đánh mới xong. Vì nó mắng ta nên giết nó báo cừu cho đã giận. Rồi trở về
Thùy Liêm Ðộng chớ không theo bảo hộ Ðường Tăng.
Bát Giới nói:
- Miễn anh giết nó mà
báo cừu, còn sự ở đi mặc ý.
Khi ấy Tôn Hành Giả cởi
kim khôi thiết giáp, lấy áo cũ của Tam Tạng mặc vào. Bận quần da cọp như khi
trước, cầm thiết bảng bước ra.
Bầy khỉ đón lại hỏi rằng:
- Vậy chớ Ðại Thánh gia
gia đi đâu?
Tôn Hành Giả nói rằng:
- Ðâu đó đều biết Tôn Ngộ
Không là học trò Tam Tạng, không phải thầy ta quyết đuổi, thiệt cho về thăm động
nghỉ ngơi. Nay ta phải bảo hộ thầy kinh, xong việc sẽ về với chúng bây như cũ.
Các khỉ lớn nhỏ đều vâng
lệnh cúi lạy đưa đi.
Khi ấy Tôn Hành Giả với
Bát Giới đồng đi đến biển Ðông hải.
Tôn Hành Giả nói:
- Ðể ta tắm cho sạch sẽ
đã. Từ khi về động đến nay có hơi yêu khí. Tánh thầy hay ở sạch, nên phải tắm
mà xả hơi.
Tắm rửa xong rồi đồng đằng
vân đi với Bát Giới, đến chỗ tháp vàng.
Bát Giới chỉ mà nói rằng:
- Chỗ tháp chiếu hào
quang, là động Huỳnh Bào, Sa Tăng còn giam tại đó.
Tôn Hành Giả nói:
- Ðể ta đến đánh thử với
nó, coi thời sự ra thể nào.
Bát Giới nói:
- Huỳnh Bào ở trong
trào, chưa về động Ba Nguyệt.
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi biết mà.
Liền thẳng tới cửa động,
thấy có hai đứa con nít chơi giởn ngoài cửa động chừng tám chín tuổi, Tôn Hành
Giả nắm óc hết thảy.
Hai đứa nhỏ kinh hãi
khóc vang.
Tiểu yêu vào báo với
Công Chúa.
Bá Hoa Tu nghe báo lật đật
chạy ra hỏi lớn rằng:
- Sao người lại bắt con
tôi. Cha nó chẳng vừa gì, nếu hay thì khó lắm.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi chẳng biết ta là
ai, nên kiếm điều nói nhát! Ta là học trò lớn của Ðường Tăng, là Tôn Ngộ Không
(Hành Giả) đây. Nếu thả Sa hòa thượng thì ta đổi con cho.
Bá Hoa Tu nghe nói liền
vào mở trói cho Sa Tăng.
Sa Tăng nói:
- Công Chúa đừng có mở
tôi, e yêu quái trở về hỏi han; làm hại tới Công Chúa.
Bá Hoa Tu nói:
- Thầy là người ơn của
tôi, nhờ làm chứng tôi mới còn sống, tôi quyết lòng tha thầy, mà ngại lòng yêu
quái. Nay có sư huynh thầy là Tôn Hành Giả biểu tôi mở trói cho thầy. Người đứng
đợi ngoài cửa động.
Sa Tăng nghe nói Tôn
Hành Giả lòng mừng phới phở, liền chạy ra cửa động chào rằng:
- Anh ôi! Thiệt anh ở
trên trời sa xuống. Xin làm phước cứu em.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Sa Tăng, hồi thầy niệm
chú cẩn cô, không ai can giùm một tiếng. Chú nào cũng chắc mình bảo hộ đặng.
Sao không đi Tây Phương cho sớm, còn ở đây làm chi?
Sa Tăng thưa rằng:
- Ðại ca, người quân tử
không cố oán, việc cũ qua rồi còn nhắc làm chi.
Bát Giới thuật chuyện
cho Sa Tăng nghe.
Tôn Hành Giả hét lớn rằng:
- Mi thiệt nhiều chuyện
lắm! Nghe ta dặn: Hai anh em bồng hai đứa nhỏ nầy về thành mà khích yêu quái.
Ta ở đây mà đánh nó thì tiện hơn.
Sa Tăng thưa rằng:
- Làm sao mà khích nó?
Tôn Hành Giả nói:
- Hai ngươi bồng trẻ ấy,
ở trên đền vật xuống sân chầu. Có ai hỏi thì nói con của Huỳnh Bào yêu tinh,
anh em tôi bắt đặng.
Huỳnh Bào hay tin thì về
động, ta đón nó mà trừ căng. Nếu vào thành đánh nó thì náo động quan dân, lấy
làm bất tiện lắm.
Sa Tăng, Bát Giới đồng dạ
bồng hai đứa nhỏ mà đằng vân.
Tôn Hành Giả vào động,
Bá Hoa Tu trách rằng:
- Hòa Thượng sao thất
tín như vậy? Bảo đem sư đệ mà đổi con, sao không thấy trả lại?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Công Chúa đừng trách
ta, bởi cách Bệ Hạ đã lâu, nên đem lịnh lang về nhìn ông ngoại.
Bá Hoa Tu nói:
- Hòa Thượng đừng vô lễ.
Huỳnh Bào dữ lắm, không phải tầm thường. Nếu hại con nó đi, thì thầy sống cũng
không đặng.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Công Chúa coi chồng
con là trọng. Sao quên ơn cha mẹ sanh thành? Không nghĩ vì đâu mà có mình, thiệt
là gái bất hiếu.
Bá Hoa Tu nghe nói hổ thẹn,
đáp lại rằng:
- Thầy ôi! Tôi đâu dám
quên ơn cha mẹ! Bởi vì yêu tinh bắt buộc không cho ra khỏi cửa, biết làm sao
thăm viếng mẹ cha. Biệt tin cá nhàn, tôi cũng muốn liều mình mà thác, song ngại
nỗi cha mẹ tôi nghi rằng con trốn, để danh xấu muôn đời. Cùng chẳng đã phải nấu
nương ngày tháng, biết chừng nài đặng trở về thành.
Nói rồi rơi lụy.
Tôn Hành Giả nói:
- Công Chúa đừng phiền
não làm chi. Bát Giới có thuật chuyện: Công Chúa cứu thầy ta, và gởi thơ bệ hạ.
Ðể Lão Tôn bắt yêu quái, rồi đem công chúa về trào, sẽ chọn duyên lành mà hầu kề
cha mẹ.
Bá Hoa Tu nói:
- Thầy đừng làm ơn mà uổng
mạng! Rất đổi hai thầy kia mạnh mập như vậy, còn đánh không lại Huỳnh Bào huống
chi thầy ốm như ông Lo Ðời, bắt sao đặng nó? Tôn Hành Giả nói:
- Công Chúa chưa biết
tài, tôi thường bắt yêu tinh vô số.
Bá Hoa Tu hỏi rằng:
- Nay thầy tính làm sao
mà bắt nó?
Tôn Hành Giả nói:
- Công Chúa hãy kiếm chỗ
mà ẩn mặt. Ðể nó về ta bắt như chơi, sẽ đem Công Chúa về bệ hạ.
Bá Hoa Tu y lời.
Khi ấy Tôn Hành Giả dùn
mình, biến ra hình Công Chúa, ở trong động mà chờ yêu quái.
Nói về Sa Tăng, Bát Giới
đằng vân đến đền vua Bửu Tượng quăng hai đứa nhỏ bễ óc chết giữa sân chầu.
Bá quan văn võ kinh hãi
nói rằng:
- Trên trời rớt xuống
hai đứa nhỏ, chết hết và hai.
Bát Giới nói lớn rằng:
- Hai thằng nhỏ nầy là
con của Huỳnh Bào, bị lão Trư với Sa Tăng bắt đặng.
Khi ấy Huỳnh Bào gần tỉnh
rượu, nghe người nói tới tên liền dậy ra xem, thấy Sa Tăng với Bát Giới ở trên
mây gầm hét.
Huỳnh Bào nghỉ rằng:
- Bát Giới đi về cũng phải
còn Sa Tăng ai mở mà ra. Vì cớ nào mà bắt con ta đặng! Thế nầy phải về nhà coi
thử cớ sự ra làm sao, sẽ báo thù mới đặng.
Nghỉ rồi biến hóa bay về.
Còn trong triều đồng hay
việc hồi hôm, biết nó là yêu quái.
Vua Bửu Tượng truyền
quan võ giữ gìn cọp giả, để coi công việc làm sao.
Nói về Tôn Hành Giả thấy
Huỳnh Bào gần tới động, thì giã đò Công Chúa khóc than. Khóc kể hai con kêu trời
vang đất, đấm ngực chắt lưỡi, rơi lụy dậm chân.
Khi ấy Huỳnh Bào thấy vợ
khóc như vậy, liền ôm Công Chúa mà hỏi rằng:
- Chuyện chi mà khóc
than như vậy?
Tôn Hành Giả khóc mà nói
rằng:
- Chàng ôi! Lời xưa nói:
Trai chẳng vợ, của thì
hao hớt,
Gái không chồng, thân chịu
bơ vơ.
Hôm qua mình vào đền mà
nhìn cha mẹ, rồi sao chẳng đi về? Bữa nay bị Bát Giới phá động mà cứu Sa Tăng,
lại bắt hai đứa nhỏ. Tôi năn nỉ hết sức, mà hai người ấy chẳng nghe. Nói để đem
vể trào cho ông ngoại biết mặt. Nữa ngày không thấy trở lại, chẳng rỏ kiết
hung. Trông mình hoài không thấy trở về. Tức mình nên khóc! Huỳnh Bào nghe nói,
giận hét rằng:
- Thiệt thấy nó bắt con
mình hay sao?
Tôn Hành Giả nói:
- Thiệt, Bát Giới bắt,
có tôi thấy rỏ ràng.
Huỳnh Bào nói:
- Thôi rồi! Hai đứa nhỏ
bị chúng quăng xuống thềm, nên bễ đầu chết hết. Ðể ta đánh, bắt cho đặng lũ ấy
mà báo cừu con. Thôi nàng đừng khóc nữa. Bây giờ trong mình có hề chi không?
Tôn Hành Giả nói:
- Bởi nóng ruột khóc
con, nên đau bụng lắm.
Huỳnh Bào nói:
- Thôi nàng dậy vào
phòng mà nghĩ. Ta sẽ đưa bửu bối chà giây phút thì hết đau bụng. Xin phải nhớ
cho kỹ, đừng lấy ngón tay cái mà bùng huờn ấy. Nếu búng thì ta hiện nguyên
hình.
Tôn Hành Giả nghe nói mừng
lắm.
Khi ấy Huỳnh Bào dắt Tôn
Hành Giả vào chỗ kín, nhả trái châu trong miệng tròm trèm cái trứng gà. Cái bửu
bối ấy gọi là Xá lợi tử.
Tôn Hành Giả mừng thầm
nghĩ rằng:
- Nó luyện bửu bối nầy
lâu năm chầy tháng lắm. Nay mình có phước mới đặng về tay.
Nghĩ rồi cầm bữu bối chà
trên bụng vài lần, rồi lấy ngón tay mà búng, Huỳnh Bào lật đật giành lại, Tôn
Hành Giả bỏ vào miệng nuốt đi.
Huỳnh Bào nổi giận đánh
vợ một bạt tai, Tôn Hành Giả liền đở, rồi chùi mặt mà hỏi rằng:
- Huỳnh Bào đừng vô lễ,
coi thử là ai đây?
Huỳnh Bào kinh hãi hỏi rằng:
- Sao nàng lại mặt lạ
như vậy?
Tôn Hành Giả mắng rằng:
- Ai là vợ ngươi? Thiệt
thấy Tổ tông mà không biết, phen nầy ta quyết bắt ngươi. Huỳnh Bào nghĩ rằng:
- Người nầy ta có nhớ mặt,
mà quên lửng họ tên.
Nghĩ rồi hỏi rằng:
- Mi là người ở đâu, họ
tên chi xưng thử, sao dám giả dạng gạt ta mà lấy bữu bối? Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi thiệt không biết
ta. Ta là học trò lớn của Ðường Tăng, Tôn Ngộ Không (Hành Giả) đây, 500 năm trước
là tổ tông của mi.
Huỳnh Bào nói:
- Không phải, không phải,
đệ tử Ðường Tăng có hai người là Sa Tăng với Bát Giới, chẳng hề nghe nói có đệ
tử họ Tôn. Chắc là yêu quái ở đâu đến đây gạt ta mà lấy bửu bối.
Tôn Hành Giả nói:
- Nguyên ta hay giết yêu
tinh, nên thầy chê hung dữ, đuổi về động Thủy liêm, nên không có ta theo, ngươi
chẳng biết cũng phải.
Huỳnh Bào nói:
- Ngươi thiệt mặt dày
mày dạn, không chí khí trượng phu. Bị người đuổi rồi, còn mặt nào đến nữa.
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Mi dốt nát quá chừng,
nên không thông lễ nghĩa. Tuy là thầy một bửa, như làm cha trọn đời. Nay ngươi
bắt thầy ta, lẻ nào làm lơ mà không cứu. Mi đã bắt thầy ta và Sa hòa thượng,
sao còn mắng lén ta?
Huỳnh Bào nói:
- Ta nào có mắng lén bao
giờ.
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Bát Giới nói rõ ràng,
ngươi chối sao cho đặng.
Huỳnh Bào nói:
- Bát Giới mỏng môi nhọn
mỏ, hay nói thêm thừa. Ta thuở nay chưa biết mặt bao giờ, lẻ nào mắng lén. Nghe
lời đứa thị phi làm chi.
Tôn Hành Giả nói:
- Không hơi đâu mà cãi
chuyện ấy. Nay Lão Tôn đến nhà, đã không đãi trà, cũng không đãi rượu. Mấy món ấy
có chối từ là không có cũng đặng, chớ lẽ nào nói không có đầu, thôi đưa đầu ra
cho ta đập một cây, thế ba chén rượu.
Huỳnh Bào cười ngất nói
rằng:
- Tôn Hành Giả! Ngươi
nói sai quá! Y¨ ngươi muốn đánh, sao dám theo ta vào chốn nầy; bộ hạ ta đông biết
bao nhiêu. Dầu ngươi cả mình có tay cũng khó ra khỏi nữa.
Nói rồi truyền bầy yêu
vây phủ, đóng ba vòng cửa bịt bùng.
Tôn Hành Giả chẳng sợ
chút nào, hai tay cầm thiếùt bãng mà la: "Biến biến".
Biến ra ba đầu sáu tay cầm
ba cây thiết bảng mà đánh.
Giây phút tiểu yêu chết
hết, còn có một Huỳnh Bào.
Huỳnh Bào giận mở cửa ra
ngoài, rồi mắng rằng:
- Con khỉ thiệt ngang dọc
quá, dám đến động mà đánh ta?
Nói rồi chém một đao,
Tôn Hành Giả đưa thiết bảng ra đở rồi đánh lại.
Hổn chiến sáu chục hiệp
cầm đồng.
Khi ấy Tôn Hành Giả và
đánh và nghĩ rằng:
- Con yêu nầy thiệt có
tài, siêu đao cự nổi thiết bảng, để mình gạt nó mới xong. Nghĩ rồi nhảy vọt lên
cao.
Huỳnh Bào vác siêu đao
theo vớt cẳng.
Tôn Hành Giả gạt siêu
đao rồi đập đầu một cái.
Huỳnh Bào biếm mất tức
thì.
Tôn Hành Giả nhảy lên
mây ngó xuống kiếm cũng không thấy Huỳnh Bào, thì lấy làm lạ nghĩ rằng:
- Con yêu nầy ta có nhớ
mặt khi trước, chắc là vì thiên tướng xuống đây. Chẳng phải yêu quái dưới phàm
nên kiếm không đặng, để ta lên thượng giới, tra thử cho rành.
Nghĩ rồi cân đẩu vân lên
Nam Thiên Môn vào đền Thông minh.
Bốn ông Thiên Vương hỏi
rằng:
- Tôn Ðại Thánh đến có
chuyện chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi bảo hộ Ðường Tăng,
đi mới tới nước Bửu Tượng, gặp một con yêu bắt thầy tôi. Tôi đánh với nó, nó
thua biến mất tức thì, kiếm hoài không đặng. Tôi nghi nó là vì tinh tú xuống
phàm, nên đến cậy ông tâu giùm mà tra thử?
Khi ấy Thiên Vươngvào
tâu lại với Thượng Ðế.
Thượng Ðế truyền tra các
vị thần. Tám bộ đến đủ mặt duy có Nhị thập bát tú thiếu hết một người, còn có
hai mươi bảy vị. Tra rõ thì sao Khuê Mộc Lang.
Thiên Vươngvào tâu lại.
Thượng Ðế phán hỏi rằng:
- Sao Khuê trốn đã bao
lâu?
Thiên sứ tâu rằng:
- Ba ngày đến giờ mẹo điểm
một lần. Vắng mặt bốn kỳ điểm mẹo. Và bữa nay nữa là mười ba ngày.
Thượng Ðế phán rằng:
- Trên nầy mười ba bữa,
dưới thế mười ba năm, truyền chỉ Bổn bộ thâu Khuê Mộc Lang về chầu lập tức.
Bổn bộ vâng lệnh niệm
chú, vân vân.
Nói về Huỳnh Bào biết
tài Tôn Ðại Thánh năm xưa, nên lặn xuống suối mà trốn, bởi cố ấy Tôn Hành Giả
kiếm hoài không đặng. Nay nghe Bổn bộ là người làm đầu niệm chú, vội vàng về tới
Nam Thiên Môn.
Tôn Hành Giả muốn đón lại
mà đánh.
Nhờ các vì sao khuyên giải.
Huỳnh Bào cầm kim bài
vào chầu Thượng Ðế, lạy mà chịu tội.
Thượng Ðế phán hỏi rằng:
- Khuê Mộc Lang, thượng
giới là chốn thần tiên, an vui thong thả, sao ngươi còn trốn xuống trần thế làm
chi?
Huỳnh Bào tâu rằng:
- Xin Bệ Hạ xá tội cho
tôi. Nguyên nàng Ngọc Nữ dâng hương muốn tư tình với tôi, mà sợ phép nghiêm cấm,
nên đầu thai xuống làm con gái thứ ba vua Bửu Tượng. Ðến khi công chúa khôn lớn
tôi nhớ lời hẹn xưa nên trốn xuống phàm giả làm yêu mà kết duyên với nàng ấy.
Ðem về núi Hoãn Tử đã mười ba năm nay. Tuy là việc tư, cũng duyên tiền định.
Nay Tôn Ðại Thánh đến cáo, tôi xin cam tội mười phần. Thượng Ðế liền thâu kim
bài, đày Khuê Mộc Lang đến Ðâu Suất cung mà chụm lửa cho ông Thái Thượng. Sau
có công thì phục chức, bằng trễ nải thì phạt thêm.
Khi ấy Tôn Hành giả thấy
Thượng Ðế xử đoán xong rồi, mừng rỡ tạ từ đằng vân trở lại. Ðến động Ba Nguyệt
kiếm Công Chúa đem về, rồi thuật chuyện lại.
Xảy thấy Sa Tăng, Bát Giới
đi tới.
Tôn Hành Giả làm phép
thâu đường, đem công chúa về đền, lạy mừng cha mẹ. Bá quan ra mắt xong rồi,
Công Chúa tâu rằng:
- Nhờ ơn Tôn hòa thượng
phép lạ trong đời, trừ đặng Huỳnh Bào đem con về nước.
Vua Bửu Tượng phán hỏi rằng:
- Chẳng hay Huỳnh Bào là
con yêu gốc ở đâu đó?
Tôn Hành Giả tâu rằng:
- Phò Mã của Bệ Hạ là
sao Khuê Mộc Lang. Còn công chúa là gái ngọc tại đền Phi hương trên thượng giới.
Bởi hai người có tình ý nên đầu thai xuống thế kết duyên, Lão Tôn tâu với Thượng
Ðế thâu Huỳnh Bào về trời đến cứu công chúa.
Vua Bửu Tượng tạ ơn xong
xả, rồi bảo vào mà thăm thầy, truyền các tướng vô khiêng lồng sắt ra đền.
Tôn Hành Giả tháo củi mở
dây xích, nhìn thấy cọp gấm ngồi ngậm miệng nhắm mắt, liền cười lớn nói rằng:
- Thầy ôi! Thầy là hòa
thượng hiền lành. Chê tôi hung hăng nên đuổi mãi. Sao bữa nay thầy hóa hình hiền
quá, không ai dám lại gần?
Tam Tạng nghe rõ ràng,
ngặt nói không ra tiếng.
Khi ấy Bát Giới bước lại
nói rằng:
- Anh ôi! Cứu thầy cho
mau, đừng nhắc chuyện cũ.
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Ngươi chuyện nào cũng
nói dèm siễm. Thiệt là học trò cưng của thầy. Sao gặp nạn lại không cứu. Ngươi
đến Thùy Liêm Ðộng cầu ta, thì ta có giao rằng: Bởi con yêu nói hành ta, thì ta
xuống trừ nó mà báo cừu, rồi trở về động.
Sa Tăng nghe nói quỳ lạy
mà thưa rằng:
- Ðại ca ôi! Lời xưa
nói: Không tưởng tăng cãng tưởng Phật. Hễ trọng Phật thì trọng Tăng. Anh đã đến
đây, xin cứu thầy kẻo tội nghiệp! Phải chúng tôi có tài cứu được, còn đi thỉnh
anh làm chi?
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Nói phải quấy cho Bát
Giới nghe, chớ lẽ nào ta không cứu.
Nói rồi truyền múc nước,
niệm chú rồi phun cho Tam Tạng hiện lại hình người, mở mắt ra nắm tay Tôn Hành
Giả mà hỏi rằng:
- Ngộ Không, ngươi ở đâu
đến đây?
Sa Tăng thuật chuyện lại,
vân vân...
Tam Tạng tạ ơn nói rằng:
- Cám ơn đồ đệ rất nhiều.
Ðể đến Tây Phương thỉnh kinh về Ðông độ, ta sẽ tâu với Thiên tử, công lao của
ngươi thứ nhất trong việc thỉnh kinh.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thôi, thôi, chẳng cần
công lộc làm chi, miễn thầy đừng niệm chú thì tốt hơn chuyện gì hết.
Khi ấy vua Bửu Tượng
truyền dọn tiệc chay, đãi bốn thầy trò trọng thể, dâng vàng bạc, châu báu tạ
ơn, bốn thầy trò không lãnh, từ giã ra đi.
Vua Bửu Tượng va văn võ
bá quan đồng đưa một đổi xa mới trở lại.
Ðó là:
Vua về bửu điện yên bờ
cõi,
Sãi tới Lôi Âm thỉnh phật
kinh.
Động Liên Hoa, bát Giới mang họa
Nói về bốn thầy trò đi
khỏi nước Bửu Tượng, gặp tiết mùa Xuân.
Ði hèn lâu gặp một hòn
núi.
Tam Tạng nói rằng:
- Hòn núi đón đường, phải
coi chừng cho kỹ lưỡng!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy nhớ Tâm kin của
thầy Ô Sào có nói rằng: Hễ trong lòng không nghi ngại thì khỏi sự sợ lo. Miễn
là: Rửa sạch bụi ngoài tai, trừ đặng lửa trong bụng, thì việc chi đều có tôi
lo.
Tam Tạng nghe nói, liền
dừng ngựa mà kệ bốn câu rằng:
Năm xưa vâng chỉ khỏi
Trường An,
Trông đến Tây Phương lạy
Phật vàng,
Từng trải nước non dày
hoạn nạn,
Bao giờ xong việc đặng
thanh nhàn!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thầy muốn thỉnh kinh về
nước mà hưởng phước thanh nhàn thì cũng không khó chi đó. Miễn là bền chí,
không bao lâu cũng đặng phỉ nguyền.
Tam Tạng an lòng, giục
ngựa đi tới. Song đường đi gay gắt, nẻo bước gập ghềnh. Xảy gặp ông tiều nói rằng:
- Xin thầy khoan đi, để
tôi nói một chuyện! Bởi núi nầy có yêu quái, hay đón đường ăn thịt người ta.
Tam Tạng hãi kinh nói rằng:
- Ðồ đệ có nghe ông tiều
mách bảo hay không? Ai đi lại mà hỏi thăm cho rõ ràng. Nói rồi lên núi, ông tiều
hỏi rằng:
- Chẳng hay mấy thầy đi
chuyện chi, mà đến chỗ hiễm địa?
Tôn Hành Giả nói:
- Anh ôi! Chúng tôi ở
Ðông Ðộ qua Tây Phương mà thỉnh kinh. Nhờ ơn anh nói giùm, nên hỏi thăm cho rõ.
Chẳng hay yêu quái ấy làm lộng đã mấy năm. Xin nói cho rõ ràng, đặng tôi khiến
Thổ Ðịa sơn thần bắt nó.
Ông tiều cười ngất nói rằng:
- Thế thầy cũng có học
phép trừ tà chút đỉnh, chớ chưa gặp yêu dữ như vầy. Ðể tôi nói cho mà nghe. Ðây
là núi Bình Ðảnh, động Liên Hoa có cặp yêu. Chúng nó vẻ hình Ðường Tăng quyết bắt
cho đặng mà ăn thịt. Nếu ở đâu thì họa may đi đặng, chớ phạm chữ Ðường thì phải
lui về.
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy trò tôi thiệt ở Ðại
Ðường.
Ông tiều đáp rằng:
- Nói vậy thì nó quyết
ăn thịt mấy thầy đó! Yêu quái có năm món bửu bối. Dầu ai có tài phép bực nào, bảo
hộ Ðường Tăng qua núi nầy cũng phải chóng mày chóng mặt!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ước chừng chóng mặt mấy
lần?
Ông tiều nói:
- Sợ tới ba bốn bận!
Tôn Hành Giả nói:
- Không hề gì mà sợ.
Chúng tôi mỗi năm chóng mặt tới bảy tám lần. Ba bốn bận thì dễ chịu lắm!
Ông tiều nói:
- Sãi điên không biết sợ
chết!
Tôn Hành Giả trỏ xuống
núi thưa rằng:
- Thầy ôi! Không phải đại
sự. Bởi người ấy nhát lắm, có ba con yêu vặt mà kinh hồn. Thầy cứ việc mà đi, bề
nào có tôi bảo hộ.
Tam Tạng cũng y lời.
Tôn Hành Giả ngó lên
không thấy ông Tiều, lấy làm lạ, trợn mắt mà xem, thấy Công Tào đằng vân bay
trước.
Tôn Hành Giả nhảy theo mắng
rằng:
- Sao ngươi khôgn nói
thiệt, lại giả dạng mà gạt ta?
Công Tào đáp lễ thưa rằng:
- Xin đại thánh miễn chấp.
Bởi yêu quái thần thông quảng đại, biến hóa vô cùng. Xin phải ráng sức hết
lòng, thì bảo hộ Ðường Tăng mới đặng, Nếu dễ ngươi hơ hỏng, chắc đi không tới
Tây Phương.
Tôn Hành Giả và đi và
nghĩ rằng:
- Nếu ta thuật chuyện nầy,
chắc thầy sợ lắm. Bằng nói giấu rồi sơ sẩy bị yêu bắt, ta cũng mất công. Chi bằng
nhường cho Bát Giới đánh thử đầu tay, như qua đặng cũng đánh công thứ nhất. Dầu
có bị nó bắt, mình sẽ lo kế cứu ra. Mà thầy hay binh vực lắm. Ta phải làm thế
ràng buộc như vầy...
Nghĩ rồi liền dụi con mắt
làm bộ khóc đi về.
Khi ấy Bát Giới thấy Tôn
Hành Giả như vậy, liền bảo Sa Tăng để gánh xuống mà nói rằng:
- Chúng ta tính phá hùn,
mà về cho sớm.
Tam Tạng quở rằng:
- Thằng khốn nạn dữ he!
Ðương đi đường sao lại nói bá láp vậy?
Bát Giới đáp rằng:
- Thầy tưởng tôi nói bậy
hay sao? Rất đổi Tôn Hành Giả là tay lúc láo, lên trời xuống đất như chơi. Nay
còn thất kinh mà khóc. Chắc yêu tinh dữ tợn mười phần, sức ba thầy trò yếu đuối
như vầy, đi làm sao đặng.
Tam Tạng quở rằng:
- Ngươi đừng nói nhiều
chuyện. Ðể ta hỏi thử coi thế nào.
Nói rồi hỏi rằng:
- Ngộ Không, ngươi làm bộ
khóc mà nhát ta phải chăng?
Tôn Hành giả thưa rằng:
- Thầy ôi! Người báo tin
khi nảy không phải ông Tiều, thiệt thần Công Tào biến hóa. Người nói yêu động nầy
dữ lắm, có nhiều bửu bối thần thông. Chắc là đi không đặng. Nên tôi rầu quá,
xin ở đây thũng thaÜng tính lần.
Tam Tạng tuy là sợ hải,
nhưng cũng nói gượng rằng:
- Ði đã nửa đường lẻ nào
thối chí?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Tôi cũng hết lòng bảo
hộ, ngặt một mình đánh chẳng lại đông. Cũng như lửa cháy cả nhà, một gáo nước
tưới sao cho tắt.
Tam Tạng nói:
- Một mình ngươi cự
không lại, thì có Sa Tăng, Bát Giới phụ theo, mặc ý ngươi sai khiến. Miển bảo hộ
qua cho khỏi động, sau cũng thành chánh quả với nhau.
Tôn Hành Giả lau nước mắt
thưa rằng:
- Nếu Bát giới chịu hai
chuyện nầy, thì đi qua mới đặng, bằng không thì hết kể thỉnh kinh.
Bát Giới nói:
- Sư huynh không đi, thì
tính phá hùn cho rảnh. Xin đừng trao gánh cho tôi. Mà anh sai hai chuyện chi
đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Một là bảo hộ thầy,
hai là đi dọ đường núi. Ngươi muốn bắt phần nào?
Bát Giới hỏi:
- Hai chuyện ấy làm sao?
Anh phải nói cho rành rẻ, đặng tôi liệu sức mà lãnh phần. Tôn Hành Giả nói:
- Bảo hộ thầy thì phải ở
một bên. Dầu thầy đi đại tiểu cũng phải theo ngồi giữ khít rịt, kẻo yêu tinh thừa
cơ bắt lén. Còn thầy đi đường thì theo một bên lưng ngựa, coi chừng mà đỡ, thầy
biểu đi xin cơm, cũng phải đi lập tức. Nếu để thầy đói khát thì phải đòn. Yêu bắt
thầy thời ta đánh ngươi chết.
Bát Giới nói:
- Khó lắm, khó lắm! Tôi
chịu đi dọ đường mà thôi.
Tôn Hành Giả nói:
- Còn đi dọ đường thì phải
thám thính cho rõ: Núi gì, động gì. Yêu tinh bao nhiêu. Và dọ đường nào dễ đi,
trở về báo lại.
Bát Giới nói:
- Ðược, được, tôi chịu
đi dọ đường.
Nói rồi xăn quần áo, vác
cào cỏ ra đi.
Khi Bát Giới đi rồi, Tôn
Hành Giả nực cười sục sục.
Tam Tạng mắng rằng:
- Con khỉ nấy đọc quá
không biết thương em, gạt nó đi đường cho yêu ăn, lại còn cười hỉ hả!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Tôi không phải cười
như vậy. Cười là cười Bát Giới không phải đi dọ đường, chắc là kiếm chỗ mà ngủ
một hồi rồi về đặt điều nói láo.
Tam Tạng nói:
- Vì cớ nào mà ngươi biết
thế ấy?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Tôi đã biết tánh Bát
Giới! Nếu không tin để tôi theo thử mà coi chừng.
Nói rồi biến ra con ve,
bay theo đậu sau cạnh tai Bát Giới.
Nói về Bát Giới ra đi
xăng xái, đặng bảy tám dặm đường day mặt lại chỉ Tam Tạng mà mắng rằng:
- Lão thầy cả yếu xiệu,
ai nói cũng nghe. Còn hòa thượng đen thui dưỡng thây cho mập. Bật Mã Ôn là con
khỉ ốm, muốn ở không cho khỏe với nhau. Sai Lão Trư đi dọ đường, đặng thỉn kinh
cho thành chánh quả. Biết có yêu dữ không dám đi trước, lại biểu ta nạp mình!
Ta lại dại gì mà đi tới động. Kiếm chỗ nhủ chơi cho mãn giấc, rồi về nói bướng
cũng xong.
Nói rồi thấy dưới kẹt
núi, có một đám cỏ hòe. Liền nằm ngay uốn mình một cái mà nói rằng: "Sướng
biết dường nào! Dầu cho Bật Mã Ôn, cũng không được thảnh thơi nằm ngủ như vầy".
Khi ấy Tôn Hành Giả chịu
không được, liền bay ra ngoài biến thành con chim gõ kiến. Ðợi Bát Giới thiu thỉu,
nhè mỏ mổ một cái rồi bay liền.
Bát Giới kinh hãi, chổi
dậy la lớn rằng:
- Có yêu nó chụp nhằm
cáo mỏ! Cha chả là đau!
Nói rồi rờ mỏ máu chảy
ròng rong. Vừa chùi vừa ngó dáo dác, thấy con chim gõ kiến lớn quá, đương bay
trên không.
Bát Giới nổi giận mắng rằng:
- Ôn mà vật Bật Mã Ôn
cho rảnh. Ðã sai đi thì thôi, lại còn hiện hình theo mà cắn ta nữa. Coi ta chẳng
ra con người, thị như cây mục mới hóa chim gõ kiến, mà mổ mỏ ta! Thế là hết kiến
rồi đó! Thôi, ta đút mỏ vô bụng, che mắt mà nằm. Coi phá làm sao cho đặng.
Nói rồi nằm ngủ ngáy pho
pho.
Khi ấy chim gõ kiến bay
xuống mổ tai.
Bát Giới giựt mình chờ dậy
lầm bầm nói rằng:
- Thế đám cỏ nầy là cáo ổ
của Bật Mã Ôn, nên nó sợ ta chiếm cứ! Thôi, không thèm ngủ nữa, trả ổ cho mi.
Nói rồi xách Ðinh ba đi
nữa.
Còn Tôn Hành Giả nực cười
nôn ruột. Hóa con ve bay theo như trước, đâu trên cạnh tai Bát Giới mà nghe.
Khi ấy Bát Giới đi một hồi
chùng bốn năm dặm, thấy một bàn thạch vuông vức, mừng rỡ bái lia.
Tôn Hành Giả cười thầm,
để coi làm cách gì cho biết.
Bát Giới nói:
- Mình cứ lấy chữ thạch
bàn làm tên động. Về thưa lại với thầy: Phải tập trước cho nhuần, kẻo nói ngập
ngừng chúng biết.
Giả đò cục đá là thầy,
mình về bái như vầy mà thưa rằng:
- Bạch với thầy! Có yêu
quái ở núi Thạch Ðầu, động Thạch Ðầu, ba căn rộng rãi, ngoài cửa sắt có đóng
đinh. Ước chừng có hỏi bao nhiêu đinh? Thì Lão Trư nói: "Lật đật quá nên
không đếm cho kỹ".
Sắp đặt xong xả rồi trở
về.
Còn Tôn Hành Giả bay về
trước, hiện hình thưa tự sự với thầy.
Giây lâu Bát Giới đi gần
tới, miệng lập lầm thầm.
Tôn Hành Giả hét lớn rằng:
- Vái giống gì đó?
Bát Giới giựt mình nói:
- Bạc ác dữ quá! Ði tới
mà không hay.
Tam Tạng hỏi rằng:
- Có yêu quái hay không?
Bát Giới thưa rằng:
- Có yêu quái rất nhiều
kể không hết.
Tam Tạng nói:
- Sao ngươi về đặng?
Bát Giới nói:
- Chúng nó kêu tôi bằng
Trư Tổ, đứa thì kêu bằng ông ngoại. Dọn trôi nước đồ chay mà đãi tôi. Rồi gióng
trống kéo cờ mà đưa tôi trở lại.
Tôn Hành Giả nói rằng:
- Có khi ngươi ngủ chiêm
bao thấy như vậy, nên thuật chuyện lại phải chăng?
Bát Giới kinh hãi hỏi rằng:
- Sao anh biết tôi ngủ?
Tôn Hành Giả xách tai hỏi
rằng:
- Núi gì?
Bát Giới nói:
- Núi Thạch Ðầu.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ðộng gì?
Bát Giới thưa rằng:
- Ðộng Thạch Ðầu.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi đừng nói nữa để
ta nói thế khúc sau cho: Ðộng Thạch Ðầu ba căn rộng rãi, ngoài cửa sắt có đóng
đinh, ước chừng có hỏi bao nhiêu đinh, thì Lão Trư nói: "Lật đật quá nên
không kịp đếm cho kỹ. Về nói gạt Bật Mã Ôn như vật thì xong. Phải như vậy hay
không?
Bát Giới thất kinh quì
xuống.
Tôn Hành Giả nói rằng:
- Ngươi quì với cục đá
chớ quì với ta làm chi?
Bát Giới thưa rằng:
- Anh có theo tôi sao mà
biết?
Tôn Hành Giả mắng rằng:
- Mi là loài ăn hèm ăn
cám. Tính chuyện như vậy, mà dám đi ăn chơi. Nếu không có chim gõ kiến mổ mỏ, mổ
tai ngươi thì ngươi còn ngủ nơi đám cỏ tía. Ðến thức dậy rồi còn kiếm chuyện
nói láo, không chịu đi dọ đường. Cúi xuống đây ta đánh vai cây thiết bãng.
Bát Giới thất sắc nói rằng:
- Nếu anh đánh bằng cây
gậy tang ắt là tôi phải chết!
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu sợ phải đòn thì đừng
nói láo.
Bát Giới nói:
- Lỡ một lần, sau tôi
không dám như vậy nữa.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi lỡ một lần thứ
nhất ta đánh ba cây.
Bát Giới thất kinh nói rằng:
- Nửa cây chịu cũng
không nổi.
Tôn Hành Giả quyết đánh
không tha.
Khi ấy Bát Giới thất
kinh, níu thầy xin cứu.
Tam Tạng nói:
- Trước khi ngươi mới
đi, Ngộ Không nói ngươi chắc đi ngủ cho đã thèm rồi về kiếm chuyện nói láo. Ta
cũng không tin. Té ra nay thiệt quả như vậy. Ðánh đà đáng tội ta không lẽ mở miệng
mà xin tha. Song lúc nầy đương dùng ngươi mà đánh yêu quái. Ta biểu Ngộ Không
tha ngươi một phen, qua khỏi núi rồi sẽ đánh.
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy xin tôi không dám
cãi, song ngươi phải đi dọ đường cho rõ ràng. Nếu nói dối một lần nữa thì ta
đánh chết.
Bát Giới chờ dậy vác
đinh ba đi riết một hồi.
Bây giờ Bát Giới hồ nghi
sợ Hành Giả biến hóa theo nữa.
Ði bảy tám dặm thấy cọp
trong núi nhảy ra, Bát Giới cũng sợ giơ đinh ba mà nói rằng:
- Sư huynh đừng rình vô
ích tôi không dám nói láo nữa đâu.
Cọp nhảy ngang gãy nhánh
cây khô rớt nhằm đầu Bát Giới.
Bát Giới dậm chân đấm ngực
trách rằng:
- Anh tệ thì thôi! Tôi
thiệt tình không nói láo nữa, sao anh còn hóa nhánh cây mà đánh tôi!
Ði được nửa dặm thấy con
Khoan cổ đương kêu, Bát Giới cười rằng:
- Anh không biết mắc cỡ.
Tôi thiệt tình không nói láo nữa, mà anh còn biến làm Khoan cổ đi dòm hành.
Chuyến nầy Tôn Hành Giả
không theo mà Bát Giới gặp giống gì cũng nghi là Hành Giả.
Ngân Giác di sơn đè Đại Thánh
Ngộ Không dụng kế đổi hồ lô
Nói về núi Bình Ðảnh, động
Liên Hoa, có hai con chúa yêu là: Kim Giác đại vương và Ngân Giác đại vương.
Kim Giác đại vương hỏi
em rằng:
- Chúng ta vắng đi tuần
núi đã bao lâu?
Ngân Giác thưa rằng:
- Hơn nửa tháng rồi.
Kim Giác nói:
- Vậy thì bữa nay hiền đệ
đi tuần núi với ta. Bởi ta có nghe Ðường ngự đệ vâng lệnh Thiên tử, qua Tây
Phương thỉnh kinh. Ðường Tăng có ba người học trò đi theo là Tôn Hành Giả, Trư
Bát Giới và Sa hòa thượng. Lại thêm con ngựa mập lắm, vậy hiền đệ chịu khó, đi
bắt chúng nó mà làm tiệc chơi.
Ngân Giác thưa rằng:
- Anh muốn ăn thịt người,
thì tôi kiếm kẻ khác. Còn lũ Hòa Thượng ấy, để nó đi thỉnh kinh.
Kim Giác nói:
- Bởi hiền đệ không rõ,
chớ ta có nghe đồn trong lúc mình mới giáng hạ, có nghe người nói rằng: Ðường
Tam tạng là Kim Thiền trưởng lão đầu thai. Nguyên trước ông Kim Thiền tu hành
mười kiếp, không có vợ con. Ðến nay đầu thai làm Tam Tạng cũng tu hành từ bé đến
lớn, nên tinh thần sung túc, nếu ăn một miếng thiït Tam Tạng thì đặng trường
sanh.
Ngân Giác thưa rằng:
- Nếu ăn một miếng thịt ấy
mà sống đời, thì chúng ta tu luyện làm chi cho nhọc. Tôi xin đi bắt tức thì.
Kim Giác nói:
- Hiền đệ đừng nóng nảy!
Nếu bắt không nhằm Tam Tạng thì có ích chi. Ta có vẽ một bức họa đồ đủ bốn thầy
trò, để tên họ tỏ rõ, em nhìn có phải hãy bắt mới khỏi lầm.
Nói rồi đưa bức tượng.
Ngân Giác lãnh họa đồ, hỏi
tên họ đủ rồi, dẫn ba mươi tiểu yêu đi tuần núi.
Khi ấy Bát Giới đương đi
gặp bầy tiểu yêu đón lại hỏi rằng:
- Mi là ai, đi đâu đó?
Bát Giới ngó thấy kinh
hãi nghĩ rằng:
- Nếu mình nói đi thỉnh
kinh chắc nó kéo cổ. Chi bằng nói kẻ bộ hành.
Nghĩ rồi đáp rằng:
- Ta là kẻ đi đường can
chi mà hỏi.
Tiểu yêu trở lại thưa rằng:
- Người ấy là kẻ đi đường.
Ngân Giác nói:
- Hòa Thượng ấy ta coi
giống hình Trư Bát Giới trong họa đồ.
Nói rồi truyền tiểu yêu
lấy giáo, máng bức tượng đưa lên.
Ngân Giác chỉ hình trong
họa đồ mà nói rằng:
- Người cỡi ngựa kim là
Tam Tạng. Cái mặt nhiều lông là Tôn Hành Giả...
Khi ấy Bát Giới nghe nói
vái rằng:
- Ưng ai không có vẽ đầu
heo, tôi làm chay hai mươi ngọ.
Xảy nghe Ngân Giác nói:
- Còn sãi mặt đen là Sa
hòa thượng. Mỏ dài tai lớn là Trư Bát Giới.
Bát Giới hoảng hồn, đút
mỏ vào trong áo, xếp tai ra đằng sau, Tiểu yêu nghe rằng: - - Hòa Thượng kia
ngước mặt lên coi thử.
Bát Giới cúi mặt nói rằng:
- Ðau bụng quá, cất đầu
không nổi!
Ngân Giác nói:
- Chúng bây lấy móc kéo
mỏ nó ra.
Bát Giới sợ đau, biết bề
nào giấu cũng không đặng, túng phải đưa mỏ cho nó coi. Ngân Giác thấy quả Bát
Giới liền xách siêu đao lại vớt liền.
Bát Giới đưa đinh ba ra
đỡ.
Ðánh hai mươi hiệp cầm đồng,
Ngân Giác kêu tiểu yêu đánh tiếp.
Bát Giới nhắm thế phải
thua, quay đầu bỏ chạy.
Rủi vấp dây mây liền té,
bị tiểu yêu đè xuống, trói lại khiêng về.
Nói qua Kim Giác ở trong
động trông tin.
Xảy thấy Ngân Giác chạy
về cười nói rằng:
- Tôi bắt đặng một người,
trẻ khiêng về đó". Kim Giác nói: "Hiền đệ bắt lầm rồi. Hòa Thượng nầy
vô dụng lắm.
Bát Giới nghe nói, thưa
rằng:
- Ðại vương ôi! Hòa Thượng
vô dụng bắt làm chi, thả nó đi cho rảnh.
Ngân Giác nói:
- Ðại ca đừng tha nó.
Tuy là vô dụng, chớ cũng một phe với Ðường Tăng, ấy là Trư Bát Giới. Hãy ngâm
nước dưới ao vài ngày, xẻ thịt muối để dành uống rượu.
Bát Giới nghe nói chắt
lưỡi than rằng:
- Mình thời vận xui quá,
mới gặp yêu làm mắm như vầy! Chắc là thành heo muối! Tiểu yêu khiên Bát Giới
đem liệng xuống ao.
Nói về Tam Tạng nóng tai
máy mắt, hồi hộp không yên, kêu Ngộ Không mà hỏi rằng:
- Ngộ Năng đi dọ đường
đã lâu, sao không thấy trở lại?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Vậy xin thầy lên ngựa
đi với chúng tôi, coi thử thế nào cho biết.
Tam Tạng cũng y lời.
Khi ấy Kim Giác nói:
- Hiền đệ đã bắt đặng
Bát Giới, chắc Tam Tạng cũng theo sau. Mau đón đường kẻo sẩy.
Ngân Giác vâng lệnh, dẫn
năm mươi tiểu yêu đi tuần.
Xảy thấy trên trời hiện
mây lành, hào quang nhấp nháng.
Ngân Giác nói:
- Tam Tạng đi gần tới thấy
không?
Tiểu yêu đồng thưa rằng:
- Chúng tôi không thấy
chi hết. Bởi Tam Tạng cốt là Kim Thiền trưởng lão, nên hào quang chiếu nhấp
nháng ngay đầu, tiểu yêu coi chưa thấy người vì khuất cây, còn Ngân Giác nhắm
lên cây mà biết.
Khi ấy Tam Tạng đi khỏi
rừng cây, Ngân Giác chỉ mà nói với tiểu yêu rằng:
- Người trên ngựa đó,
không phải Tam Tạng hay sao?
Tam Tạng bắt lạnh mình mọc
ốc.
Nó chỉ ba lần, thì Tam Tạng
dùn mình ba cái, kinh hãi hỏi Hành Giả rằng:
- Ðồ đệ sao ta bắt dùn
mình ba cái, không biết điềm chi?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy thấy núi cao cây
rậm, nên hồ nghi mà lạnh mình. Xin thầy đừng sợ để tôi đi trước dọn đường cho.
Nói rồi múa thiết bãng
như bay, đánh Nam dẹp Bắc.
Ngân Giác đứng dựa núi,
xem thấy khen rằng:
- Bấy lâu nghe tiếng Tôn
Hành Giả tài cao, nay thiệt quả như vậy!
Tiểu yêu hỏi rằng:
- Ðại vương khen ai đó?
Ngân Giác nói:
- Tôn Hành Giả có thất
thập nhị huyền công, chắc khó ăn Tam Tạng!
Tiểu yêu thưa rằng:
- Nếu khó ăn thịt Ðường
Tăng chắc cũng bắt lầm Trư Bát Giới. Chi bằng trả lại cho xong.
Ngân Giác nói:
- Quả thiệt Trư Bát Giới,
không phải bắt lầm. Song chẳng cần trả lại. Quyết ăn thịt Tam Tạng cho đặng mới
nghe. Tuy vậy mặc lòng, phải dùng kế bắt êm, chớ làm ngang không đặng. Ðể ta biến
hóa bắt Tam Tạng cho bây coi.
Nói rồi hóa ra một thầy
đạo sĩ già quá. Giả đò vấp lã cẳng, chảy máy ròng ròng! Vừa đi vừa rên, miệng
kêu cứu mạng.
Khi ấy Tam Tạng nghe tiếng
kêu vang thảm thiết thì nói rằng:
- Tội nghiệp thời thôi!
Trong rừng mà kêu cứu, chắc là bị cọp hùm!
Nói rồi dừng ngựa kêu lớn
rằng:
- Ai mắc nạn chi mà rán
ra đây tôi cứu.
Ðạo sĩ ở trong bụi cỏ lồm
cồm chờ dậy lạy hoài.
Tam Tạng thấy đạo sĩ tuổi
già, liền xuống ngựa đỡ dậy.
Ðạo sĩ ôm cái chân mà la
lớn rằng:
- Cha chả là đau nhức!
Buông tay ra máu chảy
ròng ròng.
Tam Tạng lấy làm lạ hỏi
rằng:
- Chẳng hay thầy ở đâu
mà đến đây? Vì chuyện chi mà lã cẳng?
Ðạo sĩ và rên và bạch rằng:
- Phía bên Tây núi nầy,
có một cái am là chỗ tôi ở. Hôm qua thầy trò tôi đi làm đám về trễ, đệ tử tôi bị
hùm tha, bần đạo chạy chết, té nhằm đá gần gãy chân, nên đi không nổi. May trời
xuôi gặp sư phụ, xin làm ơn cứu Bần đạo về am, chẳng dám quên ơn nặng.
Tam Tạng ngỡ thiệt, nói
rằng:
- Thầy với tôi cũng là
người tu hành, lẽ nào lại làm lơ không cứu. Ngặt thầy đi không đặng, tôi chẳng
biết làm sao.
Ðạo sĩ nói:
- Tôi đứng dậy còn không
nổi thay, đi làm sao đặng.
Tam Tạng nói:
- Thôi, tôi đi chân, để
ngựa cho thầy cỡi.
Ðạo sĩ nói:
- Tôi cám ơn thầy hậu
tình. Song bấp vế đã sưng cỡi ngựa không đặng.
Tam Tạng nói:
- Vậy thời Sa hòa thượng
cõng thầy một chút, để gánh đồ trên lưng ngựa cho ta. Ðạo sĩ ngó Sa Tăng, rồi dụi
con mắt làm bộ khóc mà nói rằng:
- Sư phụ ôi! Tôi bị cọp
dọa đã hết hồn. Nay thấy diện mạo thầy rất hung, tôi không dám vịn vai ôm cổ.
Tam Tạng nói:
- Thôi, Tôn Hành Giả chịu
khó cõng thầy.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi là yêu quái, dám
đến gạt ta! Lão Tôn biết ngươi là chúa động núi nầy, muốn ăn thịt thầy ta lắm,
song miếng thịt quý phải chia hai cho ta.
Ðạo sĩ nói:
- Tôi là người tu hành,
thầy nói làm chi tội nghiệp vậy. Không thương kẻ bị cọp hùm.
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu ngươi thiệt đạo sĩ
gặp hùm sao chẳng niệm kinh Bắc đẩu?
Tam Tạng nghe nói, nổi
giận mắng rằng:
- Con khỉ thiệt nhiều
chuyện. Làm bảy kiểng chùa, không bằng cứu một mạng. Biểu cõng thì cõng, còn hỏi
kinh Bắc đẩu Nam đẩu làm chi?
Tôn Hành Giả kê vai cõng
theo sau. Tam Tạng với Sa Tăng đi trước.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy
thầy đi cách năm dặm, đã khuất rặng cây thì tính vật con yêu cho rảnh.
Chẳng ngờ Ngân Giác tính
trước, làm phép di sơn. Niệm chú lâm dâm, hòn núi Tu di bay ngang rớt xuống,
còn nó liền bay lên; Tôn Hành Giả sợ núi sa nhằm đầu liền né. Hòn núi sa nhằm
vai bên tả.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Dầu nặng bao nhiêu Lão
Tôn chịu cũng nổi.
Ngân Giác niệm chú nữa,
thâu hòn núi Nga mi quyết đè cho đặng đầu.
Tôn Hành Giả né nữa.
Núi Nga mi sa nhằm vai
bên hữu.
Tôn Hành Giả ráng sức chạy
theo thầy.
Ngân Giác xem thấy, kinh
hãi lỏa mồ hôi. Không dè sức vác nổi hai hòn núi. Tuy là thâu nhỏ lại, chớ sức
nặng cũng như núi thường.
Khi ấy Ngân Giác niệm
chú thâu hòn núi Thái sơn bay trên mây, sa nhằm đầu Hành Giả. Ðè nhẹp xuống như
Ngũ hành sơn, rồi bay đứng trên mây, thò tay xuống xách cổ Tam Tạng.
Sa Tăng biết là yêu
quái, lấy bữu trượng liền đánh.
Ngân Giác hiện hình, cặp
nách Tam Tạng. Rút gươm Thất tinh đánh với Sa Tăng.
Sa Tăng đánh không lại,
bị Ngân Giác bắt liền, cặp tại nách bên tả rồi nắm cương ngựa bay về động Liên
Hoa kêu lớn rằng:
- Ðại ca, tôi bắt thầy
trò nó đủ mặt.
Kim Giác nói:
- Hiền đệ bắt còn sót
Tôn Hành Giả, dám ăn thịt Tam Tạng đâu?
Ngân Giác cười rằng:
- Tôi đã dùng phép sơn,
đè ba hòn núi trên mình Hành Giả, anh em ta chẳng ra sức cho nhọc công, sai vài
đứa đem hai bửu bối mà giết nó.
Kim Giác hỏi:
- Dùng hai món nào
đó?" Ngân Giác nói: "Dùng Tử kim hồng hồ lô của tôi và Dương chi ngọc
tịnh bình của anh.
Kim Giác y lời đưa hai
báu cho Tinh Tuế Quỷ và Lanh Lợi Trùng mà dặn rằng:
- Chúng bây đem hai báu
nầy đến chót núi ấy, cầm trút bầu vàng ve ngọc xuống, rồi kêu Tôn Hành Giả, nếu
nó lên tiếng thì thâu vào trong bầu, hoặc là thâu vào ve, nội một giờ ba khắc
thì Hành Giả tiêu ra nước.
Hai quỷ vâng lệnh ra đi,
còn Ngân Giáp truyền giam Tam Tạng, Sa Tăng và con ngựa lại đó.
Nói về Tôn Hành Giả bị
ba hòn núi đè mình vẩy vùng không nổi, nghĩ nhớ thầy kêu lớn than rằng:
- Sư phụ ôi! Khi trước
thầy cứu tôi ra khỏi núi Ngũ hành, tôi quyết bảo hộ thầy tới Tây Phương cho
thành chánh quả, không dè đến đây mắc nạn, thảm thiết dường nào, thầy chắc
không khỏi miệng yêu tinh, thương hại Bát Giới, Sa Tăng và Tiểu long cũng đều
liên lụy!
Thiệt là:
Cây cao chịu gió, xiu vì
gió,
Người giỏi bia danh, lụy
bởi danh.
Tôn Hành Giả khóc than
inh ỏi.
Ngũ Phương yết đế đi
ngang qua nghe rỏ liền hỏi thần núi rằng:
- Ba hòn núi nầy của ai?
Các thần núi nói:
- Của chúng tôi.
Yết Ðế hỏi:
- Các ngươi dằn ai dưới
núi.
Sơn thần nói:
- Chúng tôi không
rõ".
Yết Ðế nói:
- Ấy là Tề Thiên đại
thánh Tôn Ngộ Không, nay đã tu theo phép Phật, bảo hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh,
sao các người nghe lời yêu tinh, cả gan dám đè Ðại Thánh? Ðến chừng thoát khỏi
ra chắc các ngưới chết hết!
Các Sơn thần nghe nói
kinh hãi, niệm chú thâu núi về.
Tôn Hành Giả chờ dậy giá
thiết bãng bảo rằng:
- Sơn thần cúi xuống lập
tức, ta đánh ít gậy giãi buồn.
Các thần núi lạy và thưa
rằng:
- Xin Ðại Thánh rộng
dung thứ tội, bởi khi trước chúng tôi không hay.
Tôn Hành Giả nói:
- Hay cho Sơn Thần! Sợ
yêu quái chớ không sợ Lão Tôn?
Sơn thần thưa rằng:
- Bởi yêu quái thần
thông quảng đại, tài phép cao cường. Ðọc thần chú bắt chúng tôi phân phiên hầu
việc.
Tôn Hành Giả nghe nói
than rằng:
- Trời ôi! Ðã sanh Lão
Tôn, còn sanh loài yêu ấy làm chi!
Xảy thấy hào quang xa xa
lần đến Tôn Hành Giả hỏi các Sơn thần rằng:
- Các ngươi thường hầu
việc trong động, có hiểu hào quang ấy là vật chi chăng? Sơn thần thưa:
- Chắc là yêu tinh đem bửu
bối mà bắt Ðại Thánh.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Như vậy thì vui lắm!
Song chẳng hay chúng nó hay quen lớn với ai?
Sơn thần thưa rằng:
- Chúng nó ưa Toàn Chơn
đạo sĩ.
Tôn Hành Giả nói:
- Vậy thời các ngươi lui
về, để cho ta bắt nó.
Nói rồi biến ra đạo sĩ
già.
Giây phút Tinh Tuế Quỷ
Lanh Lợi Trùng đi vừa tới.
Ðạo sĩ đưa gậy cản dưới
chân.
Hai con yêu đều vấp té,
đồng chờ dậy mà cự rằng:
- Sao thầy cản đường cho
chúng tôi té?
Ðạo sĩ nói:
- Ðạo đồng, ta muốn làm
quen, nên cho té một cái gọi là lễ ra mắt.
Hai con quái lấy làm lạ
nói rằng:
- Ðại vương tôi dùng bạc
làm lễ ra mắt, còn thầy dùng té làm lễ ra mắt. Chắc là phong tục xứ khác, không
phải người nước nầy.
Tôn Hành Giả nói:
- Ta ở núi Bồng Lai mới
đến.
Hai con quái nói:
- Non Bồng là cảnh thần
tiên.
Ðạo sĩ nói:
- Ta là thần tiên, nên
thần tiên nào ta cũng biết.
Hai con quái nghe nói đổi
giận làm vui, bái mà thưa rằng:
- Chúng tôi là mắt thịt
thai phàm, nói lầm lỗi xin thần tiên tha tội.
Ðạo sĩ nói:
- Ta không chấp, quyết
kiếm người lương thiện mà độ cho thành tiên. Ai muốn theo ta thì nói?
Hai con quái thưa rằng:
- Chúng tôi nguyện theo
thầy tu luyện.
Ðạo sĩ nói:
- Hai vị ở đâu đến đây?
Hai con quái nói:
- Tôi vâng lệnh Ðại
vương, đi bắt Tôn Hành Giả.
Ðạo sĩ hỏi:
- Phải là Tôn Hành Giả
theo Tam Tạng thỉnh kinh chăng?
Hai con quái nói:
- Phải, chẳng hay thầy
có biết nó chăng?
Ðạo sĩ nói:
- Con khỉ ấy vo lễ với
ta một lần. Ðể ta trợ lực với hai ngươi mà bắt nó.
Hai con quái thưa rằng:
- Ðại vương thứ nhì của
chúng tôi đã dằn nó dưới ba hòn núi, sai anh em tôi đem bữu bối mà thâu nó, thầy
chẳng trợ lực làm chi.
Ðạo sĩ hỏi:
- Làm sao mà thâu nó?
Tinh Tuế Quỷ thưa rằng:
- Hồng hồ lô của tôi, và
Ngọc tịnh bình của người nầy, đều là vật báu, nếu cầm dộng đầu trúc miệng xuống
mà kêu tên nó, nó lên tiếng thì thâu đặng tức thì. Lấy lá bùa nấy bịt miệng ve
một giờ ba khắc thì tiêu ra nước.
Tôn Hành Giả nghe nói giựt
mình, làm bộ vui vẻ cười rằng:
- Hai vị đưa bửu bối cho
ta xem thử.
Hai con quái kia vâng lời.
Tôn Hành Giả nhắm nhía,
và nghĩ thầm rằng:
- Nếu mình cầm hai báu
mà nhảy đi, thì cũng không khó, song e mang tiếng giựt đồ! Chi bằng tính như vầy,
thì khỏi hư thể diện.
Nghĩ rồi dưa hai báu lại
mà nói rằng:
- Chắc các ngươi chưa thấy
bửu bối của ta.
Hai con quái hỏi rằng:
- Sư phụ có bửu bối chi,
xin cho chúng tôi xem thử?
Tôn Hành Giả nhổ lông
đuôi hóa ra bầu hồ lô dài một thước bảy tấc, đưa ra nói rằng: - Hồ lô của ta lớn
hơn nhiều lắm.
Lanh Lợi Trùng cầm nhắm
nhía rằng:
- Bầu nầy coi thì rơm lắm,
song chưa chắc là báu hơn.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Sao chắc là không báu
hơn?
Lanh Lợi Trùng thưa rằng:
- Hồ lô của sư phụ làm
sao chưa rõ, chớ hai bửu bối của chúng tôi, mỗi cái đựng cả ngàn người.
Tôn Hành Giả nói:
- Bửu bối ngươi đặng cả
ngàn người không lấy làm lạ, hồ lô ta thâu hết cả trời.
Hai con quái hỏi rằng:
- Thâu trời đặng hay
sao?
Tôn Hành Giả nói:
- Sao lại không đặng.
Hai con quái đồng thưa rằng:
- Vậy xin sư phụ thâu thử
coi thể nào?
Tôn Hành Giả nói túng rằng:
- Nếu trời chọc giận ta
thì trong một tháng thâu bay tám lần, bằng không nửa năm chẳng thâu tới.
Lanh Lợi Trùng nói:
- Anh ơi, thưa với thầy
mà đổi bửu bối đi?
Tinh Tuế Quỷ nói:
- Lẽ nào bầu thâu trời
mà chịu đổi cho mình.
Lanh Lợi Trùng nói:
- Không thì mình bù thêm
Ngọc tịnh bình cũng đặng.
Tôn Hành Giả nghe nói liền
nắm tay Lanh Lợi Trùng mà hỏi rằng:
- Ngươi muốn đổi lắm
sao?
Lanh Lợi Trùng thưa rằng:
- Thiệt thâu đặng trời,
tôi đành đổi hai mà lấy một, nếu tôi nói dối là con thầy.
Tôn Hành Giả mừng thầm
cúi đầu niệm thần chú, thâu Du thần mà vái thầm rằng: - Các vị làm ơn tấu với
Thượng Ðế rằng: "Lão Tôn bảo hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh, nay mắc nạn tại
núi Bình Ðảnh, muốn đổi bửu bối cho yêu quái mà cứu thầy. Vậy xin cho Lão Tôn
thâu trời một khắc cho xuôi việc thì cám ơn, nếu chẳng y lời xin, ta lên phá
Linh Tiêu bửu điện", Du thần và Yết Ðế y lời lên tấu, vân vân.
Thượng Ðế nổi giận phán
rằng:
- Yêu hầu thiệt cả gan,
muốn thâu trời sao đặng.
Na Tra quì tâu rằng:
- Nếu Bệ Hạ ra ơn thì
cũng có thể thâu đặng.
Thượng Ðế phán rằng:
- Làm sao mà thâu?
Na Tra tâu rằng:
- Xin Bệ Hạ truyền chỉ đến
Bắc Thiên Môn mượn cây cờ Tạo Diêu của Chơn Võ. Ðứng tại Nam Thiên Môn mà
trương cờ ấy, thì ban ngày tối sẫm như đêm. Gọi là phép thâu trời, mà trợ Tôn
Ngộ Không cho xuôi việc.
Thượng Ðế y tấu, Du Thần
trả lời với Ðại Thánh, vân vân.
Tôn Hành Giả mừng rỡ,
nói với cặp quỷ rằng:
- Các ngươi trợn mắt cho
lớn mà coi ta thâu trời.
Tôn Hành Giả quăng Hồ lô
lên cao.
Na Tra liền dương cờ Tạo
Diêu lập tức.
Hai con quái ngó khôn thấy
nhau, kinh hãi hỏi rằng:
- Ðương nói chuyện thì
trời vừa đứng bóng, sao bây giờ như nửa đêm vậy?
Tôn Hành Giả nói lớn rằng:
- Thâu trời vào trong bầu,
còn mặt nhựt đâu mà không tối.
Hai con quái hỏi rằng:
- Vậy chớ sư phụ ở đâu
mà nói đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta đứng trước mặt các
ngươi.
Cặp quỷ hỏi rằng:
- Không biết chỗ nầy là
chốn nào vậy thầy.
Tôn Hành Giả nói:
- Ðây là mé biển, phải đứng
cho vững vàng, nếu bước một bước thì sẩy chân bảy ngày chìm chưa tới đáy biển.
Hai con quỷ kinh hãi nói
rằng:
- Chúng tôi đã thấy phép
nhiệm của thầy, xin trả trời lại như cũ.
Tôn Hành Giả niệm thần
chú.
Na Tra nghe rõ liền cuốn
cờ, nắng chang chang thiệt là chánh ngọ.
Hai con quái mừng rỡ cười
rằng:
- Hay thiệt, hay thiệt,
xin thầy đổi cho tôi.
Miệng nói tay trao, đổi
chọn xong xả.
Tôn Hành Giả nhảy lên
Nam Thiên Môn tạ ơn Thái Tử Na Tra.
Na Tra trở về tâu lại.
------------------------------------------------------
Chúa yêu giỏi dăn giựt Kim Thằng
Đại Thánh phỉnh phờ thâu bửu bối
Nói về hai con quái mảng
nhắm nghía giả Hồ lô, ngó lại không thấy đạo sĩ.
Lanh Lợi Trùng than rằng:
- Thần tiên cũng gạt người!
Khi nãy nói độ chúng ta, bây giờ biến mất.
Tinh Tuế Quỷ nói:
- Tại lòng ngươi tham
không cùng, đổi đặng phép mầu, còn muốn thành tiên nữa. Ðể thâu trời thử coi thể
nào!
Lanh Lợi Trùng cầm Hồ lô
quăng lên, rớt xuống như đồ bỏ.
Lanh Lợi Trùng kinh hãi
nói rằng:
- Sao thâu trời không đặng!
Có khi Tôn Hành Giả biến hóa mà gạt mình chăng? Tinh Tuế Quỷ đáp rằng:
- Ngươi nói không thông
chi hết! Tôn Hành Giả núi đè gần dập mật, ra sao đặng mà gạt mình. Chắc là
không niệm chú nên thâu chẳng đặng. Ðể ta thâu thử coi thể nào. Nói rồi cầm Hồ
lô vái mà rằng:
- Nấu thâu không đặng,
thì ta đánh thấu đền Linh Tiêu.
Nói rồi quăng lên nữa.
Khi ấy Tôn Hành Giả ở
trên mây ngó thấy, liền dùn mình mà thâu lông.
Còn hai con quỷ thấy bầu
rớt xuống nữa, đồng nói lớn rằng:
- Thâu không đặng chắc
là bầu giả!
Nói vừa dứt tiếng coi lại
mất Hồ lô.
Hai con quái kinh hãi
nói rằng:
- Mới thấy bầu trời, ai
dè mất đất!
Cùng nhau vạch cỏ kiếm
hoài, mà chẳng có chi hết; Tinh Tuế Quỷ than rằng:
- Không xong, không
xong! Bửu bối mất hết rồi, về tay không chắc phải đòn mà chết!
Lanh Lợi Trùng nói:
- Chi bằng trốn phức cho
xong.
Tinh Tuế Quỷ nói:
- Bề nào cũng về, chớ trốn
đi sao phải, bởi Nhị đại vương cưng ngươi lắm ta đổ thừa cho ngươi thì bị mắng
ít điều chớ không tới nổi giết. Nói cùng có chết hết cũng đành, nếu trốn đi,
sau mà chủ kiếm đặng thì chắc giết, thà về thú tội cầu may.
Nói rồi đồng trở lại.
Tôn Hành Giả nghe rõ, liền
hóa con ruồi bay theo.
Nếu Tôn Hành Giả biến ra
con ruồi, thì hai món báu để đâu cho đặng. Bởi bửu pháp ấy cũng như thiết bãng,
muốn thâu nhỏ cũng như ý mình.
Nói về Kim Giác đương ngồi
uống rượu với em, thấy cặp quỷ trở về lạy.
Ngân Giác hỏi rằng:
- Hai đứa bây thâu Tôn
Hành Giả rồi chưa?
Tinh Tuế Quỷ và Lanh Lợi
Trùng cứ lạy hoài không dám thưa lại.
Ngân Giác hỏi thét.
Tinh Tuế Quỷ thưa rằng:
- Tội chúng tôi đáng chết!
Bởi chúng tôi đi mới bán lộ, gặp tiên ông núi Bồng Lai đón đường, ông ấy có Hồ
lô và thâu trời cho chúng tôi xem thử, bởi thấy vật báu nên động lòng tham, năn
nỉ xin đổi bầu nhỏ lấy bầu lớn. Ông ấy không chịu, nói bầu thâu trời không đổi
bầu thâu người Lanh Lợi Trùng bù thêm Tịnh bình, mà đổi cho đặng. Chúng tôi
không dè, tay phàm cầm của tiên không được. Mới quăng lên tập thâu thử, té ra bầu
ấy biến mất đi; thiệt là lòng tham cho Ðại vương, không dè phạm tội chết.
Nói rồi đồng lạy tam
thiên.
Kim Giác nghe nói nổi giận,
hét như sấm mà nói rằng:
- Chắc là Tôn Hành Giả
biến hóa mà đổi Hồ lô! Không biết thần nào tha nó ra mà làm lộng như vậy.
Ngân Giác nói:
- Tôn Hành Giả rất nên
vô lễ, đã ra khỏi núi thì thôi, sao lại giả thần tiên gạt trẻ thơ mà đổi bửu bối!
Nếu ta bắt không đặng nó, thì không phải chúa động núi nầy.
Kim Giác hỏi rằng:
- Làm sao mà bắt nó cho
đặng?
Ngân Giác nói:
- Năm món bửu bối tuy mất
hai chớ còn ba: Gươm Thất Tinh, quạt Ba Tiêu sẳn đây, còn Hoảng kim thằng mẹ ta
còn cất tại Yểm Long động, nay sai vài đứa qua mời mẹ ta đến mà ăn thịt Ðường
Tăng. Sẳn dịp đem Hoảng kim thằng mà trói Tôn Hành Giả luôn thể.
Kim Giác hỏi:
- Bâygiờ sai đứa nào đi?
Ngân Giác nói:
- Tinh Tuế Quỷ, Lanh Lợi
Trùng là hai đứa đồ bỏ, đi ra sau cho rảnh, ta chẳng hề sai tới chúng bây, mau
kêu Bà Sơn Hổ và Ỷ Hải Long, vào ta bảo.
Khi ấy Ngân Giác thấy Bà
Sơn Hổ và Ỷ Hải Long bước tới liền dặn rằng:
- Hai người đến động Yểm
Long mời cố qua ăn thịt Ðường Tăng, và đem dây Hoảng kim mà bắt Tôn Hành Giả.
Hai yêu vâng lệnh đi liền.
Con ruồi bay theo, đậu trên mình Bà Sơn Hổ ước chừng đôi ba dặm, muốn hiện hình
mà đánh chết chúng nó, song lại sợ không biết đường đi. Tính rồi liền bay lên
nhánh cây mà đậu, nhượng hai con yêu đi trước một đổi, Tôn Hành Giả biến ra yêu
nhỏ, chạy theo kêu lớn rằng:
- Ðợi tôi đi theo với.
Ỷ Hải Long ngó lại hỏi:
- Ai đó?
Tiểu yêu nói:
- Ðại ca không biết tôi
hay sao mà hỏi?
Ỷ Hải Long nói:
- Thiệt ta không biết mi
là ai?
Tiểu yêu nói:
- Phải, thiệt anh không
biết, bởi tôi là quân ngoài.
Ỷ Hải Long nói:
"Quân ngoài đông người nên ta biết không hết, mà ngươi đi đâu bây giờ?
Tiểu yêu nói:
- Ðại vương sai hai anh
đi thỉnh cố, ăn thịt Ðường Tăng, và dặn đem Hoảng Kim Thằng qua bắt Tôn Hành Giả,
Ðại vương sợ hai người đi trì huởn, nên sai tôi đi theo, chạy nãy giờ mệt quá!
Hai yêu nghe nói phải,
nên không nghi, ba người đồng đi hỏa tốc.
Tiểu yêu hỏi rằng:
- Chẳng hay gần tới hay
chưa?
Ỷ Hải Long chỉ nhà mà
nói rằng:
- Ở trong rừng nầy.
Tiểu yêu đi sau, lấy thiết
bảng đập đầu hai yêu lớn chết tươi.
Rồi tự mình hóa làm Ỷ Hải
Long, lại nhổ một cái lông biến làm Bà Sơn Hổ. Lấy thiết bảng đập hai thây nát
tan, vít vào cỏ rậm sợ người thấy sinh nghi.
Hai người giả vào rừng,
thấy cửa động bằng đá, một cánh khép, một cánh mở.
Có con yêu cái giữ cửa hỏi
rằng:
- Hai người ở đâu đến
đây?
Ỷ Hải Long giả đáp rằng:
- Chúng tôi ở động Liên
Hoa, qua mời cố ăn yến.
Con yêu giữ cửa cho hai
người vào trong.
Ỷ Hải Long giả ngó thấy
bà già ngồi giữa động, thì nghĩ rằng:
- Bổn phận mình đáng lạy
ba người; là Thầy với Quan Âm, cùng Phật Tổ. Bây giờ phải lạy mẹ yêu lấy làm hổ
thẹn. Bằng không quỳ lạy thì chúng sanh nghi, cũng bởi muốn cứu thầy phải chịu
nhục mới đặng.
Nghĩ rồi bước tới quỳ lạy
thưa rằng:
- Cố xưa rày mạnh khỏe?
Yêu già nói:
- Thôi, hai con chờ dậy
vậy chớ ở đâu đến đây?
Ỷ Hải Long giả thưa rằng:
- Chúng tôi là Ỷ Hải
Long và Bà Sơn Hổ vâng lệnh hai vị đại vương tại động Liên Hoa, mời cố qua ăn
thịt Ðường Tăng và xin đem Hoảng kim thằng mà trói Tôn Hành Giả.
Bà già ấy mừng rỡ mà
khen rằng:
- Hai con ta thiệt là có
hiếu.
Nói rồi truyền tiểu yêu
khiêng kiệu, phủ màn chắn tứ bề.
Yêu già lên kiệu đi trước,
Ỷ Hải Long và Bà Sơn Hổ giả theo sau.
Ðến sáu dặm đường, tiểu
yêu để kiệu xuống nghỉ.
Bị Ỷ Hải Long giả rút
thiết bảng đập chết hết tiểu yêu.
Bà ấy vén màn mà dòm.
Ỷ Hải Long giả đập bể đầu
mà chết.
Coi lại là hồ ly chín
đuôi, Tôn Hành Giả hiện nguyên hình lấy đặng Hoảng kim thằng, để trong tay áo
và mừng rỡ nói rằng:
- Tuy hai chúa động có
năm báu, mà ba món bửu bối về ta.
Nói rồi nhổ bốn cái
lông, biến ra Ỷ Hải Long, Bà Sơn Hổ, và hai yêu khiêng kiệu. Còn mình biến làm
bà ấy, ngồi trên kiệu tử tế.
Khi đến cửa động Liên
Hoa, hai yêu khiêng kiệu kêu mở cửa.
Tiểu yêu trong động mở cửa,
rồi vào phi báo, vân vân...
Kim Giác, Ngân Giác đặt
bàn hương án, đồng ra quỳ lạy tiếp nghinh.
Tôn Hành Giả mừng thầm rằng:
- Mình lạy một người,
nay hai đứa lạy trả, bề nào cũng có lời.
Liền xuống kiệu đi thẳng
vào động.
Bao nhiêu yêu quái đều lạy
mừng, xướng hát đàn ca, làm cách trọng thể.
Kim Giác, Ngân Giác quỳ
thưa rằng:
- Nay mẹ đến đây, có đem
Hoảng kim thằng hay không?
Yêu già nói:
- Có.
Còn Bát Giới bị treo
trên trính liền cười khan.
Sa Tăng lấy làm lạ hỏi
nhỏ rằng:
- Anh vui nổi gì mà cười
dữ vậy?
Bát Giới nói:
- Ta ngỡ là mẹ nó tới mà
ăn thịt mình. Chẳng ngờ không phải.
Sa Tăng hỏi:
- Vậy chớ ai đó?
Bát Giới nói:
- Bật Mã Ôn chớ ai.
Sa Tăng hỏi:
- Sao anh hiểu đặng?
Bát Giới nói:
- Ta bị treo cao hơn
ngươi, nên ngó thấy rõ sau đít có đuôi khỉ rỏ ràng.
Sa Tăng can rằng:
- Thôi, đừng nói dai lậu
sự.
Khi ấy Tôn Hành Giả tỏ
tai nghe rõ, liền hỏi rằng:
- Chẳng hay con rước mẹ
qua có chuyện chi?
Kim Giác thưa rằng:
- Nay con bắt đặng Ðường
Tăng, nên mời mẹ qua ăn thịt cho trường thọ.
Tôn Hành Giả nói:
- Mẹ không muốn ăn thịt
Ðường Tăng, biểu trẻ cắt tai Bát Giới cho mẹ uống rượu. Bát Giới nghe nói rủa
nhỏ rằng:
- Con khỉ mắc phong bày
chuyện thất đứt, chọc ta la lớn bây giờ.
Xảy thấy tiểu yêu vào
báo rằng:
- Ðại vương ôi! Tôn Hành
Giả đập chết cố; bỏ thây ngoài đường, nay giả hình qua đó.
Kim Giác nổi giận, rút
gươm thất tinh chém liền.
Tôn Hành Giả hóa hào
quang bay mất.
Kim Giác kinh hãi nói rằng:
- Em ôi! Thả thầy trò nó
ra cho rãnh, để làm chi sanh sự khó lòng!
Ngân Giác nổi giận nói rằng:
- Sao anh không xét lại,
cực khổ mười phần mới bắt đặng thầy trò nó, lẽ nào nay lại thả ra, xin đừng lo
chi hết, tuy là Tôn Hành Giả thần thông quảng đại, song tôi chưa đấu phép đấu
tài, để tôi kiếm nó đánh thử ba hiệp coi thể nào, bằng thua nó thì trả lại, nếu
bắt đặng sẽ ăn thịt một lần.
Nói rồi nai nịt, cầm
gươm ra cửa động hét lớn rằng:
- Tôn Hành Giả chạy đâu
cho khỏi, trả bửu bối kẻo mà chết bây giờ!
Khi ấy Tôn Hành Giả ở
trên mây, mắng rằng:
- Mi bất thông dám phạm
nhằng ông ngoại, mau mau thả thầy trò ra thì vô sự, bằng chọc giận ông ngoại
thì cả động không còn.
Nói rồi cầm thiết bảng
nhảy xuống.
Ngân Giác giận quá nhảy
bổ lên đánh liền.
Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Mình đã đặng ba cái bửu
bối, còn đánh với nó làm chi cho mất công. Vả lại đánh ba chục hiệp cũng cầm đồng,
chi bằng dùng phép nó mà bắt nó. Nhắm lấy Hồ lô, Tịnh bình mà thâu cũng đặng,
song lại e nó biết thế, không lên tiếng thì chẳng thành công. Vậy thì quăng dây
Hoảng kim mà trói nó thì tiện lắm.
Nghĩ rồi liền quăng lên,
chẳng ngờ sợi dây ấy có hai thần chú, hễ niệm thần chú cẩn thằng thì buộc lại,
bằng niệm chú tòng thằng thì dây tháo ra.
Ngân Giác thấy quăng dây
ấy trói mình, liền niệm chú tòng thằng. Dây tháo ra lập tức. Rồi lấy dây quăng
Tôn Hành Giả, niệm chú cẩn thằng, trói riết Tôn Hành Giả. Tôn Hành Già biến nhỏ
chừng nào nó riết theo chừng nấy, vấn từ cẳng cho tới đầu, Ngân Giác chém bảy
tám gươm không trầy da một chút, túng phải xách về động, nói lớn rằng:
- Tôi bắt đặng Tôn Hành
Giả về đây.
Kim Giác mừng rở ngợi
khen.
Truyền trói Tôn Hành Giả
tại cột nhà, lấy Hồ lô và Tịnh bình lại, rồi dọn tiệc ăn mừng tại nhà sau.
Khi ấy Bát giới ở trên
trinh cười hả hả nói rằng:
- Ðại ca ôi! Hết trông
ăn tai tôi mà uống rượu.
Tôn Hành Giả nói:
- Mi đừng ào ào để ta lo
thoát thân mà giải cứu.
Nói rồi hóa hình nhỏ. Bởi
không có niệm chú cẩn thằng, nên dây không riết nữa. Lấy thiết bảng hóa ra cái
đục, đục đứt cái khoen trong cổ, ra khỏi nhổ lông hóa hình thế tại đó, còn mình
hóa ra tiểu yêu đứng giữ một bên, tính kế ăn cắp bửu bối, liền chạy ra sau thưa
rằng:
- Ðại vương ôi! Tôn Hành
Giả phá quá gần hư Hoảng kim thằng, xin cho dây khác lớn hơn mà cột thế mới đặng.
Kim Giác nghe nói phải,
liền mở dây buộc lưng đưa cho nó, tiểu yêu giả lãnh dây đai ra trói chắc chắn,
lấy Hoảng kim thằng bỏ vào tay áo, nhổ lông hóa dây khác, đem trao cho Kim
Giác, Kim Giác ơ hờ cất lấy.
Còn tiểu yêu giả chạy ra
cửa động, hiện hình khiêu chiến, tiểu quỷ vào phi báo.
Kim Giác lấy làm lạ nói
rằng:
- Tôn Hành Giả bị trói tại
đây, còn Tôn Hành Giả nào khiêu chiến ngoài cửa?
Ngân Giác nói:
- Ðể tôi đem hồ lô bắt
nó.
Nói rồi ra cửa động hỏi
rằng:
- Ngươi là ai đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta là Hành Giả Tôn,
nghe nói mi bắt anh ta, nên tìm báo oán.
Ngân Giác nói:
- Ta chẳng đánh với mi
làm chi. Ta kêu một tiếng mi dám ơi, thì ta chịu phục.
Tôn Hành Giả nói:
- Mi kêu một ngàn tiếng
ta cũng dám ơi.
Ngân Giác cầm hồ lô trút
xuống, kêu rằng:
- Hành Giả Tôn.
Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Không phải thiệt tên,
nhắm lên tiếng cũng vô sự.
Nghĩ rồi liền ơi một tiếng,
bị thâu vào bầu, mới biết vật ấy bắt tiếng người mà thôi, không luận họ tên thật
giả.
Khi ấy Tôn Hành Giả vào
trong bầu, bị Ngân Giác kiếm bùa, nhảy ra không đặng, coi tối như thể ban đêm.
Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Trước khi hai tiểu yêu
gần đổi bầu có nói rằng: Thâu vào bầu ấy một giờ ba khắc thì tiêu ra nước. Song
Lão Tôn bị Thái Thượng lão quân nhốt trong lò bát quái, đã thành da đồng xương
sắt, mắt lửa tròng vàng, nhắm không lẻ tiêu tan ra nổi, song lo một điều ra
không đặng mà thôi.
Nói về Ngân Giác vào động
nói với anh rằng:
- Tôi đã thâu Hành Giả
Tôn vào bầu rồi. Nó là em Tôn Hành Giả.
Kim Giác mừng rỡ nói rằng:
- Em để một lát, chừng
nào lắc trong bầu nghe ọc ạch sẽ gở bùa mà trút ra.
Tôn Hành Giả nghe rõ
nghĩ rằng:
- Mình không tiêu ra nước,
chắc nó để đời, chi bằng ta tiểu gạt nó, song nghĩ lại dơ áo khó lòng.
Liền nhổ nước miếng
hoài, giả đò tiêu ra nước, trông nó gở bùa mà nhảy ra.
Khi ấy hai anh em mê uống
rượu, hơn một giờ không thèm lúc lắc.
Tôn Hành Giả đợi không đặng,
liền ré lớn rằng:
- Trời ôi! Giò cẳng đều
tiêu hết!
Kim Giác, Ngân Giác cũng
không thém nói tới.
Tôn Hành Giả ré lớn rằng:
- Mẹ ôi! Lưng bụng đều
tiêu hết!
Kim Giác nói:
- Tiêu tới lưng thì gần
nát hết, em gỡ bùa coi thử thể nào.
Tôn Hành Giả liền nhổ
lông biến ra nửa khúc đầu. Còn mình hóa làm con ve nhỏ, đậu dựa miệng bầu.
Ngân Giác lúc lắc nghe ọc
ạch liền gỡ lá bùa, con ve nhỏ bay mất hóa ra Ỷ Hải Long lại đứng một bên.
Còn Ngân Giác đưa bầu
cho anh coi, chỉ còn đầu với tay chưa tiêu hóa, Kim Giác nói:
- Em đậy lại cho tiêu hết
sẽ hay, lo uống rượu kẻo lạt.
Ngân Giác dán lá bùa lại.
Kim Giác rót một chén rượu
đưa hai tay mà nói rằng:
- Thưởng hiền đệ có tài
bắt đặng anh em Tôn Hành Giả.
Còn Tôn Hành Giả biến
làm Ỷ Hải Long đứng hầu một bên đó.
Ngân Giác lật đật trao bầu
hồ lô cho Ỷ Hải Long cầm, rồi hai tay tiếp bưng chén rượu mà uống.
Uống rồi rót chén khác
mà kính anh.
Tôn Hành Giả thấy hai
anh em thù tạc một hồi, lén bỏ bầu hồ lô vào tay áo, rồi cũng hóa Ỷ Hãi Long cầm
bầu giả đứng đó.
Ngân Giác lấy hồ lô lại
rồi cũng uống hoài.
Còn Hành Giả tráo đặng bửu
bối chạy ra ngoài mừng quýnh.
Dầu mà trí xảo cao tay
quỷ,
Chi khỏi hồ lô lại họ
Tôn.
Ngộ Không đặng báu trả cho tiên
Khi ấy Tôn Hành Giả lấy
đặng hồ lô, liền ra cửa động kêu lớn rằng:
- Bây vào báo cho mau,
ta là Tôn Hành Giả tới khiêu chiến.
Kim Giác đương uống rượu,
nghe báo kinh hãi nói rằng:
- Hiền đệ, không xong rồi,
chắc là chọc ổ giộc nên nó tới cả bầy!
Ngân Giác nói:
- Xin anh đừng sợ, bầu nầy
đựng cả ngàn người, dầu thâu hết cả bầy cũng còn lõng lẻo, để tôi ra bắt nó cho
anh coi.
Nói rồi xách bầu ra cửa
động, hăm hở hỏi rằng:
- Mi là ai? Dám đến đây
ó ré. Ta chẳng cần đánh với mầy làm chi, nếu ta kêu một tiếng, mi dám ơi thì ta
chịu phục.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi kêu thì ta lên
tiếng, rồi ta kêu ngươi, ngươi dám ơi chăng?
Ngân Giác nói:
- Ta có hồ lô, nên kêu
ngươi mà bắt, chớ ngươi kêu ta làm chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta cũng có hồ lô như vậy.
Ngân Giác nói:
- Nếu quả có hồ lô thì
giơ lên ta xem thử?
Tôn Hành Giả lấy bầu
trong tay áo, đưa lên nói rằng:
- Ngươi xem thử coi thể
nào?
Ngân Giác xem rõ, kinh
hãi nghĩ rằng:
- Bầu ấy giống tạc như
mình.
Nghĩ rồi nói rằng:
- Hành Giả Tôn, bầu ấy gốc
ở đâu mà ra đó?
Tôn Hành Giả không hiểu
căn cước, liền hỏi trí rằng:
- Ngươi nói sự tích hồ
lô của ngươi ra thể nào, rồi ta sẽ cắt nghĩa.
Ngân Giác nghĩ không kịp,
liền nói thiệt rằng:
- Trong đời hổn độn mới
qua, trời đất vừa phân biệt, sanh ra nước non cây cỏ, tại chân núi Côn lôn mọc
một dây bầu tiên, đến khi Nữ Oa rèn núi vá trời, thì ông Thái Thượng lão quân dạo
đến chân núi ấy, thấy trái bầu đỏ liền hái mà đựng thuốc Huờn đơn, nay về tay
ta, thiệt là bửu bối.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi nói còn thiếu một
chút. Bởi Thái Thượng lão quân thấy dưới chân núi Côn lôn có một dây bầu hai
trái đỏ, một trái đực, một trái cái, đều hái hết cả hai. Mà của ta là hùng hồ
lô, bầu đực, còn của ngươi chắc là thư hồ lô.
Ngân Giác nói:
- Không chắc của ai đực
cái, hễ bầu nào thâu người đặng là báu mà thôi.
Tôn Hành Giả nói:
- Phải, vậy thì ta nhường
ngươi thâu trước.
Ngân Giác mừng quá, cầm
bầu trút xuống, nhảy lên cao kêu lớn rằng:
Hành Giả Tôn!
Tôn Hành Giả chẳng sợ
chút nào, ơi luôn tám, chín tiếng.
Ngân Giác thâu không đặng,
tức mình nhảy xuống đấm ngực than rằng:
- Ai dè đâu lạ lùng như
vậy, cái thấy đực mà kỵ, không dám thâu vào!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Bây giớ tới phiên chồng
kêu vợ, thì phải dạ cho mau!
Nói rồi cầm hồ lơ nhảy
lên mây, trút miệng xuống kêu lớn rằng:
Ngân Giác đại vương!
Ngân Giác không dám nuốt
lời, liền ơi một tiếng, bị hồ lô thâu vào, Tôn Hành Giả lấy bùa bịt lại.
Khi ấy Tôn Hành Giả xách
bầu và đi và lúc lắc, vì đường xá gập ghềnh, nghe sục sạc như thầy bói bỏ tiền
vào ống lúc lắc mà coi quẻ.
Tôn Hành Giả nói chơi rằng:
- Ta cầm Phát khóa đồng
là ống bói trong tay. Vậy coi thử một quẻ, chừng nào thầy ra khỏi động.
Nói rồi tay thì lắc, miệng
thì vái:
- Ưng ai: Văn Vương, Khổng
Tử, Ðào Hoa thánh mẫu, Quỷ Cốc tiên sanh.
Và vái và đi vào cửa động.
Khi ấy tiểu yêu xem thấy,
kinh hãi vào báo rằng:
- Không xong rồi! Ðại
vương thứ nhì đã bị Hành Giả Tôn thâu vào bầu, lúc lắc giả đò coi quẻ.
Kim Giác nghe báo thất sắc,
nhào xuống đất khóc rằng:
- Hiền đệ ôi! Từ khi anh
em ta trốn xuống đầu thai, ngỡ là chắc làm chúa động, không dè bị mấy sãi ấy chặt
đứt tay chân ta!
Nói rồi khóc vang. Các
tiểu yêu cũng động lòng rơi lụy.
Nói về Bát Giới bị treo
trên trính, nín không đặng, liền kêu lớn nói rằng:
- Chúa động ôi! Lịnh đệ
thác rồi, khóc cũng không sống lại, chi bằng dọn cơm chay mà đãi thầy trò ta, sẽ
tụng văn sanh cho siêu độ.
Kim Giác nổi giận, muốn
ăn thịt Bát Giới.
Kế tiểu yêu báo rằng:
- Hành Giả Tôn đi gần tới
cửa.
Kim Giác bảo tiểu yêu
coi còn mấy bửu bối.
Tiểu yêu thưa rằng:
- Còn gươm Thất tinh, quạt
Ba tiêu và Tịnh bình.
Kim Giác nói:
- Tịnh bình cũng như hồ
lô, thiệt là đồ phản chủ, còn dùng nó làm chi. Chúng bây hãy đưa quạt Ba tiêu
và Thất tinh kiếm cho ta.
Tiểu yêu y lời, đưa hai
bửu bối.
Kim Giác giắt quạt sau
bâu áo, cầm gươm ra cửa động mắng rằng:
- Mi là loài giộc, giết
mẹ ta rồi hại em ta, quyết phân thây mi mà báo oán.
Tôn Hành Giả nói:
- Mi trả thầy ta và các
sư đệ, thì đặng còn hồn, bằng cự với ta chắc là tuyệt tộc. Kim Giác nổi giận
chém một gươm.
Tôn Hành Giả đỡ rồi đánh
lại, đánh hai mươi hiệp cầm đồng.
Kim Giác kêu tiểu yêu đồng
trợ chiến.
Tôn Hành Giả bị vây
chính giữa, liền nhổ lông nhai nhỏ phun ra, hóa ra hơn mấy trăm hình, đánh tiểu
yêu chạy vở, và la lớn rằng:
- Ðại vương ôi! Hành Giả
đông cả ngàn, chúng tôi đánh sao cho lại.
Kim Giác thấy tiểu yêu
và la và chạy. Nổi giận lấy ba tiêu phiến quạt liền, lửa dậy rần rần bốn phía.
Tôn Hành Giả dùng mình
thâu lại lông biến mất, hóa ra một hình giả chạy riết như tên, còn mình hiện
vào động, đánh tiểu yêu chết hết, chưa kịp cứu thầy, ngó thấy trên bàn chiếu
hào quang, liền men vào đó, coi lại là ngọc tịnh bình.
Tôn Hành Giả mừng lấy cất
đi, ra cửa động coi thử.
Thấy Kim Giác vừa tới,
chém một gươm thất tinh.
Tôn Hành Giả thất kinh
nhảy mất.
Khi ấy Kim Giác vào động,
thấy tiểu yêu bị giết hết, động lòng cất tiếng khóc than rồi ngồi kê mặt trên
bàn mà nghỉ mệt.
Còn Tôn Hành Giả men vào
thám thính, thấy Kim Giác cúi mặt ngáy pho pho, còn cầm cây gươm trong tay, giắt
cây quạt trên cổ.
Tôn Hành Giả lén rút cây
quạt.
Kim Giác giựt mình thức
dậy, xách gươm báu rượt theo.
Tôn Hành Giả giắt quạt
sau lưng, lấy thiết bảng cự chiến.
Kim Giác đánh đặng bốn
mươi hiệp, rồi bại tẩu, chạy qua động Yểm Long.
Tôn Hành Giả vào động
Liên Hoa, mở Tam Tạng, Sa Tăng, Bát Giới, thầy trò mừng rỡ, lục gạo nấu cơm ăn.
Nói về Kim Giác qua động
Yểm Long, gom các tiểu yêu nữ quái, kéo qua nói với người cậu ruột là Hồ Ấ Thất
đại vương, hiệp binh qua đánh báo oán.
Rạng ngày Tôn Hành Giả
chờ dậy, ra cửa động ngó chừng thấy lũ yêu gần tới, Tôn Hành Giả vào kêu Bát Giới
nói rằng:
- Yêu tinh viện binh tới
đánh nữa, vậy ngươi ra trợ chiến cùng ta, để Sa Tăng bảo hộ thầy và coi chừng
con ngựa.
Tôn Hành Giả và Bát Giới
ra cửa động, thấy người mặt trắng râu dài, tay cầm cây kích lớn, hét rằng:
- Ta quyết đâm chết con
khỉ khốn nầy, mà báo cừu cho chị ruột.
Tôn Hành Giả mắng rằng:
- Mi là loài ngu si,
chưa biết tài ông ngoại. Ðố mi chạy đâu cho khỏi, ta quyết đập một hèo.
Nói rồi hổn chiến, Hồ Ấ
Thất chạy tuốt.
Tôn Hành Giả đuổi theo,
bị Kim Giác cản lại đánh nhầu, Hồ Ấ Thất cũng day lại đánh nữa.
Bát Giới vác đinh ba đập
liền.
Bốn người hổn chiến với
nhau, chưa biết ai thắng bại.
Khi ấy Kim Giác kêu tiểu
yêu, nữ quái phủ vây.
Còn Sa Tăng ở trong động
ngó thấy ngứa nghề, xách gậy ra giải vây loạn đã.
Hồ Ấ Thất coi mới cự
không lại, day lưng chạy nhào.
Bị Bát Giới đuổi theo đập
chết, hiện nguyên hình là xác hồ ly.
Kim Giác thấy cậu chết
thì nóng ruột, liền bỏ Tôn Hành Giả theo đánh Bát Giới báo cừu, có Sa Tăng trợ
chiến với Bát Giới.
Kim Giác cả thua vụt chạy.
Sa Tăng, Bát Giới rượt theo.
Còn Tôn Hành Giả cầm Tịnh
bình trút miệng xuống, nhảy lên cao kêu lớn rằng:
- Kim Giác đại vương ôi!
Kim Giác ngỡ yêu tinh
kêu mình, liền ơi một tiếng, chẳng ngờ bị hút vào bình.
Tôn Hành Giả lấy bùa
niêm lại, thấy gươm Thất tinh sa xuống đất, liền lấy cầm tay.
Ba anh em về động thuật
chuyện cho thầy nghe, Tam Tạng mừng rỡ mười phần cởi ngựa ra khỏi động.
Thầy trò đi một đổi, thấy
một người mù ngồi bên lộ nắm cương ngựa Tam Tạng mà nói rằng:
- Hòa Thượng trả bửu bối
cho ta, thì mới đi đặng.
Tôn Hành Giả biết là
Thái Thượng lão quân biến hóa, liền bái mà nói rằng:
- Chẳng hay Lão Tổ đến
đây có chuyện chi?
Thái Thượng hiện lên mây
nói rằng:
- Tôn Hành Giả, trả bửu
bối cho ta.
Tôn Hành Giả nhảy lên
mây hỏi rằng:
- Ông đòi bửu bối chi?
Thái Thượng lão quân
nói:
- Hồng hồ lô là bầu ta đựng
thuốc, Tịnh bình là bầu ta đựng nước, gươm Thất tinh là đồ ta trộn thuốc, Ba
tiêu phiến là đồ quạt lửa, Hoảng kim thằng là dây đai ta; còn Kim Giác là đồng
tử coi lò vàng, Ngân Giác là đồng tử coi lò bạc. Bởi chúng nó ăn cắp năm báu ấy,
xuống trung giới làm yêu, ta kiếm tìm không đặng. Nay ngươi bắt đặng thì thành
công phải trả lại cho ta hết thảy.
Tôn Hành Giả nói:
- Ông không nghiêm cấm,
thả gia tướng làm yêu, e không khỏi phạm luật.
Thái Thượng lão quân
nói:
- Ta chẳng can chi hết. Ấy
là tại hoạn nạn của thầy trò các ngươi, nếu không vậy sao thành chánh quả.
---------------
🔙 Hồi tiếp theo 🔜
MỤC LỤC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét