🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Tôn Ngộ Không non cao tìm thuốc
Quan Thế Âm nước phép cứu cây
Khi ấy Trấn Nguơn đại
tiên nắm Tôn Hành Giả mà nói rằng:
- Ta cũng biết ngươi thần
thông quảng đại. Song bởi ngươi vô lễ quá, dầu hay biến hóa cũng ra không khỏi
tay áo ta. Vậy ngươi đi với ta đến Tây Phương ra mắt Phật Tổ, thử coi ngài xử
ngươi phải thường cây nhơn sâm cho ta chăng? Không lẽ ngươi ngang tàng, mà cãi
lẽ cho đặng.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ông thiệt là người nhỏ
mọn lắm! Muốn cây nhơn sâm sống lại có khó gì, sao ông không nói trước cho
rành, để mất công tranh đua cho mất công dữ vậy?
Trấn Nguơn đại tiên nói:
- Ta chẳng tranh nhỏ mọn,
thiệt là uổng cây nhơn sâm.
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu ông thả thầy và
hai em tôi, thì tôi bắt đền cây nhơn sâm sống lại.
Trấn Nguơn đại tiên nói:
- Nếu đặng như vậy thì
ta kết làm anh em với ngươi.
Tôn Hành Giả nói:
- Thì ông thả đi, tôi chẳng
hề thất tín.
Trấn Nguơn đại tiên nhắm
bốn thầy trò dầu trốn đâu cũng không khỏi, truyền tha hết một lần.
Nói về Tam Tạng tuy khỏi
trói mà còn nghi không chắc, liền hỏi Tôn Hành Giả rằng: - Ngươi làm sao cho
cây nhơn sâm sống lại?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Tôi đi qua Ðông Dương
đại hải, tìm Thánh Lão tiên ông, kiếm cho đặng phương phép khởi tử huờn sanh, về
cứu cây ấy.
Tam Tạng hỏi:
- Ngươi đi mấy bữa mới về?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Nội ba ngày thì về đến.
Tam Tạng nói:
- Ta cũng y như lời hẹn,
nếu quá bữa thì niệm chú tức thì.
Tôn Hành Giả vâng lời
cân đẩu vân bay mất.
Khi ấy Tôn Hành Giả qua
Ðông Dương đại hải, đến núi Bồng Lai, thấy ngoài cửa động Bạch Vân có ba ông
tiên đương đánh cờ dưới cội tòng, coi lại là: Phước Tinh với Lộc Tinh, còn Thọ
Tinh ngồi coi thắng bại.
Tôn Hành Giả bước tới
bái mà nói rằng:
- Chào các em đó.
Tam Tinh xô bàn cờ, đáp
lễ hỏi rằng:
- Ðại Thánh đến có chuyện
chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Ở không vô sự, nên đến
thăm chơi.
Thọ Tinh nói:
- Tôi nghe rằng Ðại
Thánh theo Thích, bảo hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh, sao lại ở không đi dạo?
Tôn Hành Giả nói:
- Thiệt tình không dám
giấu các vị; bởi ta nữa đường gặp việc, nên đến cậy giúp một chút, không biết
chịu hay chăng?
Phước Tinh hỏi:
- Ðại Thánh gặp việc tại
chốn nào?
Tôn Hành Giả nói:
- Tại am Ngũ Trang, núi
Vạn Thọ.
Tam Tinh đồng cười rằng:
- Chốn ấy là cung ông Trấn
Nguơn đại tiên. Có khi ăn vụng trái nhơn trái nhơn sâm chớ gì?
Tôn Hành Giả cười mà nói
trây rằng:
- Dầu ăn vụng, cũng
không đáng của bao nhiêu.
Tam Tinh cười rằng:
- Ông giộc nầy không biết
khinh trọng! Trái nhơn sâm tên là Vạn thọ thảo huờn đơn. Chúng tôi còn thua Trấn
Nguơn nhiều lắm. Vì mình tu luyện mới đặng trường sanh. Còn người ăn một trái
cũng sống lâu như trời đất. Phải là quý báu vô giá, sao gọi rằng không đáng bao
nhiêu? Coi thử trong ngoài càn khôn, thử ai trồng đặng cây linh ấy?
- Tôn Hành Giả nói:
- Cây linh gì không biết,
ta làm đà trốc gốc đứt rễ rồi!
Tam Tinh nghe nói thất sắc,
đồng hỏi rằng:
- Làm sao mà trốc gốc đứt
rễ lận?
Tôn Hành Giả thuật chuyện
lại, rồi nói rằng:
- Bởi vậy tôi mới tìm đến
đây, xin có thuốc chi giúp thử, làm sao cho cây nhơn sâm sống lại cứu mới đặng
thầy tôi.
Khi ấy ba ông nghe nói,
ngồi ngẫm nghĩ hoài, giây lâu đáp rằng:
- Phải chi Ðại Thánh
đánh chết loại cầm thú hay là vật ở dưới sông, thì anh em tôi cho chút thuốc bằng
móng tay, cứu cũng sống lại, chớ cây nhơn sâm là cây tiên, có thuốc chi mà làm
cho sống lại đặng?
Tôn Hành Giả nghe nói,
ngồi nhăn mặt buồn xo.
Phước Tinh thấy vậy nói
rằng:
- Ðại Thánh phiền não
làm chi? Ðây tuy không biết phương chi, chớ tìm nơi khác chắc cũng có thuốc.
Tôn Hành Giả nói:
- Ði tìm chỗ khác, cũng
không khó gì, song thầy tôi độ lượng hẹp hòi, có kỳ cho tôi ba ngày, nếu quá
thì niệm chú.
Thọ Tinh nói:
- Thôi, Ðại Thánh đừng
lo sợ, tuy đại tiên phẩm lớn, song quen biết với chúng tôi. Hèn lâu chưa rãnh
mà thăm viếng. Ðể anh em tôi đến Ngủ Trang quán trước thăm đại tiên, sau nói
giùm cho Ðại Thánh. Xin Tam Tạng đừng niệm chú cẩn cô. Không biết mấy ngày, đợi
Ðại Thánh kiếm đặng thuốc trở về, thì chúng tôi sẽ về.
Tôn Hành Giả mừng rỡ nói
rằng:
- Ðặng như vậy tôi cám
ơn lắm.
Nói rồi từ giã ra đi.
Còn Tam Tinh là Thiêm
Phước, Thiêm Lộc, Thiêm Thọ, ba anh em, kẻ đằng vân người cởi hạc, bay đến am
Ngủ Trang.
Các tiên đồng nghe tiếng
hạc kêu, chạy ra coi thử.
Khi ấy Trấn Nguơn đại
tiên đương đàm đạo vơí thầy trò Tam Tạng, xảy thấy đệ tử vào báo rằng:
- Thưa thầy, có Phước
Tinh, Lộc Tinh, Thọ Tinh ở Hải thượng mới đến.
Trấn Nguơn đại tiên ra
ngoài nghinh tiếp, Bát Giới thấy ông Thọ, liền níu mà cười rằng:
- Cha chả! Hèn lâu mới gặp
lão sói. Sao không đội mão, coi in mọi người ta?
Thọ Tinh mắng rằng:
- Bộ mặt như heo rừng,
sao dám kêu ta là mọi chúng?
Bát Giới nói:
- Nếu các ngươi không phải
mọi người ta, sao thêm phước và lộc thọ cho chúng. Chẳng phải làm mọi đời hay
sao?
Tam Tạng nạt Bát Giới
lui riết.
Tam Tạng sửa áo ra ngoài
làm lễ Tam Tinh.
Tam Tinh đồng đáp lễ rồi
đồng ngồi đạo đàm với nhau.
Lộc Tinh nói:
- Chúng tôi cách Ðại
tiên đã lâu, nay cam chịu lỗi. Bởi đại thánh đến động tôi nói chuyện: Làm chết
lở cây nhơn sâm, nên đến tôi xin thuốc, chúng tôi không có mà cho. Nên Ðại
Thánh phải đi tìm chỗ khác, sợ trễ hẹn ba bữa, Thánh tăng niệm đầu đông. Nên
chúng tôi trước là đến thăm, sau xin rộng kỳ cho Ðại Thánh.
Tam Tạng nghe nói, liền
dạ và thưa rằng:
- Tôi vâng lời ba ông,
không dám niệm chú.
Còn Bát giới ra níu ông
Thiêm Phước mà xin trái cây. Móc tay áo, lục lưng quần, kiếm không sót một chỗ.
Tam Tạng cười rằng:
- Bát Giới, mi làm cái bộ
gì lạ vậy?
Bát Giới thưa rằng:
- Tại ông ấy hay làm phước,
nên mới dám lục lưng.
Tam Tạng đuổi Bát Giới
ra ngoài, còm mấy vị tiên ông đàm đạo với nhau.
Nói về Tôn Hành Giả đi
khỏi non Bồng Lai thẳng qua núi Phương trượng.
Xảy thấy hương bay hạc
ré, coi lại là Ðông Huê đế quân; Tôn Hành Giả bái chào. Ðông Huê đế quân đáp lễ
nói rằng:
- Xin ghé nhà tôi uống
nước.
Khi ấy Tôn Hành Giả vào
động, đương ngồi uống trà.
Xảy thấy một vị đạo đồng
bước ra, coi lại là Ðông Phương Sóc.
Tôn Hành Giả xem thấy cười
rằng:
- Thằng ăn cắp vặt ở đây
sao? Ðế quân không có trồng đào, mi hết trông ăn vụng! Ðông Phương Sóc nói chơi
lại rằng:
- Tổ ăn cắp đến đây làm
chi? Thầy ta không có luyện thuốc huờn đơn, có đâu mà uống vụng?
Ðông Huê đế quân nói:
- Ðông Phương Sóc đừng
vô lễ, coi châm thêm nước cho mau.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Tôi đến cầu Ðế quân
làm ơn một việc, chẳng hay chịu giúp cùng chăng?
Ðông Huê đế quân hỏi:
- Chuyện chi nói thử mà
nghe?
Tôn Hành Giả thuật chuyện
lại, rồi thưa rằng:
Bởi cớ ấy nên đến ông mà
xin thuốc.
Ðông Huê đế quân nói:
- Tôi có một thứ thuốc Cửu
chuyển thái ất huờn đơn. Cứu người cải tử huờn sanh, chớ cứu cây không đặng. Phải
chi cây thế gian hễ còn dễ. Chớ như núi Vạn Thọ là đất phước đức. Am Ngủ Trang
là động Tiên Thiên. Cây nhơn sâm hồi lớp Bàn Cổ đến nay, nên không có phương
chi mà cứu nổi.
Tôn Hành Giả nói:
- Như ông hết phương,
thì lão Tôn xin kiếu.
Nói rồi đằng vân qua núi
Ðinh Châu. Thấy mấy ông tiên tóc bạc mà mặt còn trai, ngồi đánh cờ dưới cây đỏ,
kẻ thì uống rượu, người lại khảy đàn.
Khi ấy Tôn Hành Giả coi
lại là Cữu lão.
Liền la lớn rằng:
- Chín ông già, cho tôi
chơi thì đủ chục.
Cữu lão vui cười nghinh
tiếp.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Các ông thiệt thanh
nhàn, cầm kỳ thi họa!
Cữu lão nói:
- Phải chi trước Ðại
Thánh đừng làm phản, bây giờ nhàn lạc hơn chúng tôi. Song nghe nói nay theo Ðường
Tăng mà thỉnh kinh, sao còn đi dạo?
Tôn Hành Giả thuật chuyện
vân vân.
Cữu lão thất kinh nói rằng:
- Thiệt Ðại Thánh hay
gây họa! Chúng tôi không có thuốc chi!
Tôn Hành Giả nói:
- Chín ông không có thuốc
thì thôi, tôi kiếu đi qua chỗ khác.
Cữu lão cầm ở nán ăn ngó
sen uống rượu huỳnh tương, Tôn Hành Giả ăn uống rồi, giả từ qua Nam Hải.
Khi ấy Quan Âm đương giảng
kinh nơi rừng Tử trước, Mộc Tra và Long Nữ đứng hầu hạ hai bên.
Quan Âm liền kêu Thủ Sơn
đại thần, truyền ra rước Tôn Hành Giả.
Nói về Thủ Sơn đại thần
ra khỏi kêu lớn rằng:
- Tôn Ngộ Không đi đâu
đó?
Tôn Hành Giả ngó thấy, nạt
lớn nói rằng:
- Con gấu điên, sao dám
kêu Ngộ Không kia, Ngộ Không nọ? Nếu năm xưa ta không thứ, thì mi đã chết tại
núi Hắc phong. Nay ngươi theo Quan Âm thành chánh quả rồi, đáng lẽ kêu ta bằng
lão gia mới phải chớ!
Thủ Sơn đại thần cười rằng:
- Người xưa nói: Quân tử
chẳng nhớ oán cũ, ông còn nhắc lại làm chi? Nay Bồ Tát sai mời ông vào trước
tòa sen dạy việc.
Khi ấy Tôn Hành Giả theo
Sơn thần, đến làm lễ Bồ Tát.
Quan Âm hỏi:
Ði chuyện chi?
Tôn Hành Giả bạch hết mọi
việc...
Quan Âm nói:
- Sao ngươi chẳng đến ta
cho sớm, đi qua Hải đảo mà kiếm thuốc ra sao. Nước cam lộ trong tịnh bình, trị
cây khô cũng sống lại.
Tôn Hành Giả mừng rỡ hỏi
rằng:
- Thuở nay Bồ Tát có cứu
cây nào chưa?
Quan Âm nói:
- Năm trước Thái Thượng
lão quân có đàn cuộc với ta: Lấy nhành dương liễu trong tịnh bình, đốt trong lò
đã khô cháy. Rồi đem ra trả lại cho ta. Ta để trong tịnh bình, bắt hơi nước cam
lộ một ngày đêm; nhành dương liễu tươi xanh như cũ.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- May lắm, may lắm! Rất
đổi đốt cháy mà còn cứu đặng, huống chi trốc gốc mà khó gì. Xin Bồ Tát từ bi cứu
giúp.
Quan Âm truyền các đệ tử
rằng:
- Các ngươi ở lại, ta đi
xong việc rồi về.
Dặn dò rồi cầm tịnh bình
đằng vân như chớp.
Chim Bạch anh bay trước,
Tôn Ðại Thánh theo sau, có bài thơ làm chứng:
Hào quang tỏ rạng chiếu
xung quanh,
Cứu khổ từ bi độ chúng
sanh,
Vóc ngọc ngàn thu không
vít tích,
Mình vàng muôn kiếp giữ
tinh anh,
Tai nàn dưới tục lòng
hay xót,
Vật báu trong đời dạ chớ
ganh,
Cam lộ nước linh vừa rưới
xuống,
Nhơn sâm sống lại lá
tươi xanh.
Khi ấy Trấn Nguơn đại
tiên đương đàm đạo với Tam Tinh và Tam Tạng, xảy thấy Tôn Hành Giả trên mây nhảy
xuống kêu mà nói rằng:
- Có Quan Âm Bồ Tát đến.
Mấy ông kia nghe nói vội
ra ngoài ngỏ tiếp nghinh, cùng nhau đồng lạy Quan Âm, rồi rước vào ngồi giữa.
Tôn Hành Giả nói:
- Bây giờ còn sớm, đại
tiên thỉnh Bố Tát đi cứu cây nhơn sâm.
Trấn Nguơn đại tiên mừng
rỡ, truyần đặt bàn hương án tại vườn, rồi thỉnh Bồ Tát Quan Âm đi trước, ai nấy
theo sau.
Ðoạn đến vườn hoa thấy
cây nhơn sâm trốc gốc đứt rễ, rụng lá khô nhanh.
Quan Âm truyền Tôn Hành
Giả xòe bàn tay trái.
Quan Âm lấy nhành dương
chấm nước cam lộ, họa phù khởi tử hồi sanh trong bàn tay, bảo Tôn Hành Giả nắm
cái rễ nhơn sâm đợi nước ra thì lấy bầu ngọc mà hứng. Tôn Hành Giả y như lời dặn.
Giây phút nước ra có giọt.
Trấn Nguơn đại tiên truyền
đạo đồng lấy chén ngọc bầu ngọc hơn năm chục cái, đem hứng nước đã đầy.
Quan Âm nói:
- Bởi nước ấy kị ngũ
hành, nên phải đựng bằng đồ ngọc. Dựng cây dậy bắt trên mà tưới xuống, thì sống
lại như thường.
Tôn Hành Giả và Sa Tăng
Bát Giới đỡ cây dậy, dện gốc xong rồi, lấy nước trong bầu mà dâng cho Quan Âm Bồ
Tát.
Khi ấy Quan Âm cầm nhành
dương liễu, nhúng nước trong chén ngọc mà rảy cho cây nhơn sâm, còn bao nhiêu
thì tưới dưới gốc.
Niệm chú giây phút, cây
nhơn sâm tươi lại, ra lá sum suê, trên cây có hai mươi ba trái.
Nói về Minh Nguyệt và
Thanh Phong ngó thấy làm lạ than rằng:
- Khi trước thấy mất
nhơn sâm, thì đếm còn hai mươi hai trái. Sao bây giờ sống lại, dư thêm một trái
cũng kỳ.
Hành Giả nói:
- Lâu ngày mới biết lòng
người. Hồi trước tôi hái trộm có ba trái, còn một trái rớt xuống đất mất đi,
tôi hỏi Thổ Ðịa, thì Thổ Ðịa nói. Nó kị đất, rớt xuống thì lặn mất liền.
Bát Giới không tin, cứ
nghi tôi ăn trước, bây giờ có thấy hay không?
Còn Quan Âm nói:
- Ta biết cây nầy kị ngũ
hành, nên ta cử trước.
Trấn Nguơn đại tiên mười
phần mừng rỡ, truyền lấy cái móc vàng hái mười trái.
Rồi mời Quan Âm và mấy vị
về am mà đãi, gọi là hội Nhơn sâm quả.
Mời Quan Âm ngồi giữa,
Tam Tinh và mình ngồi bên tả, bốn thầy trò Tam Tạng ngồi bên hữu.
Khi ấy Tam Tạng mới biết
là vật báu, bắt chước ăn theo.
Chín vị hết chín trái,
còn dư một trái cho các tiên đồng chia với nhau.
Có bài thơ khen rằng:
Vạn thọ nam tiên quý lắm
ru,
Nhơn sâm trái chín, chín
ngàn thu,
Rễ linh rước trước, cây
khô héo,
Nước phép nay xem lá bịt
bù,
Ba vị làm ơn mà đặng hưởng,
Bốn thầy gây án lại hết
thù,
Từ đây tuổi thọ tày trời
đất,
Trẻ mãi không già tiếng
chẳng tu.
Tiệc rồi Trấn Nguơn đại
tiên và Tôn Hành Giả đều tạ ơn Quan Âm, Quan Âm về Nam Hải, Tam Tinh trở lại Bồng
Lai.
Trấn Nguơn đại tiên dọn
tiệc chay, đãi bốn thầy trò, rồi kết nguyền anh em với Tôn Hành Giả.
Thiệt là có đánh đau mới
ra bạn thiết.
------------------------------------------------------
Tam Tạng nhiều phen đuổi Ngộ Không
Ngày sau thầy trò xin kiếu.
Trấn Nguơn đại tiên cầm ở lại sáu bữa mới chịu đưa đi. Tam Tạng từ ăn trái nhơn
sâm càng thêm sức mạnh.
Ði hèn lâu tới hòn núi
cao lắm, Tam Tạng nói:
- Non cao chắc có yêu
quái, các trò phải đề phòng.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng lo. Anh
em tôi đã hiểu.
Nói rồi cầm thiết bãng dọn
đường đi trước, Tam Tạng nói:
- Ngộ Không ta đã đói
lòng, ngươi chịu khó xin cơm đỡ dạ.
Tôn Hàn Giả cười mà nói
rằng:
- Thầy nói không biết
xét, nhà ai trong núi mà xin cơm.
Tam Tạng mắng rằng:
- Sao ngươi không nghĩ lại.
Khi bị Như Lai dằng ngươi trong hộp đá tại Lưỡng Giái sơn, tuy miệng nói vang
trời, mà chân không đạp đất, ta cứu ngươi khỏi nạn đem theo làm học trò, đáng lẽ
ngươi hết lòng với ta mới phải, nỡ nào làm biếng như vậy. Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Ðệ tử cũng hết lòng,
nào có làm biếng.
Tam Tạng nói:
- Nếu ngươi không làm biếng
sao chẳng chịu đi xin cơm, ta đói bụng đi sao đặng. Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng quở
trách, tôi biết tánh thầy cao ngạo, nếu chậm trễ thì niệm chú cẩn cô. Vậy xin
thầy xuống ngựa ngồi đó, đặng tôi xuống xóm mà xin cơm.
Nói rồi nhảy lên mây,
che tay coi bốn phía, coi không thấy nhà ai hết, thấy những cây cối thì nhiều,
bên phía Nam có một điển đỏ đỏ, liền nhảy xuống thưa rằng:
- Tôi xem hết bốn
phương, không nhà không xóm, phía Nam có một điểm đỏ chắc là có trái đào, xin
đi hái cho thầy ăn đở.
Tam Tạng mừng rằng:
- Ðương lúc đói lòng gặp
trái đào là quý lắm.
Tôn Hành Giả xách bình
bát, nhảy qua hướng Nam mà hái đào.
Lời xưa nói: "Non
cao thì có quái, rừng rậm ắt nhiều tinh".
Tại núi ấy có một con
yêu, bay trên mây ngó xuống thấy thầy trò Tam Tạng ngồi dưới đất thì mừng rỡ
nói rằng:
- May lắm may lắm. Mấy
năm nay nghe đồn Ðường hòa thượng là Kim Thiền Tử đầu thai. Nguyên trước tu
hành đã mười đời, nếu ăn một miếng thịt Ðường Tăng thì sống lâu lắm! Ngày nay lại
gặp thình lình.
Nói rồi nhảy xuống mà bắt,
song ngó thấy có Sa Tăng, Bát Giới bảo hộ, e khó nổi ra tay, nên con yêu ấy
nghĩ rằng:
- Ðể mình giả dạng khuấy
chơi coi thể nào cho biết.
Liền hiện ra nữ tử, tay
tả cầm cái xách, tay hữu cầm bình bát, ở bên mé Tây đi lại phía Ðông.
Khi ấy Tam Tạng xem thấy
kêu bát Giới mà nói rằng:
- Ngộ Không mới nói chẳng
có nhà nào, vậy chớ ai đi đó.
Bát Giới thưa rằng:
- Ðể tôi đi coi thử.
Nói rồi vác đinh ba đi
đánh đòng xa yểu điệu, bởi thấy người xinh tốt nên động lòng, liền nói với nàng
ấy rằng:
- Chẳng hay cô đi đâu?
Và cầm vật chi đó?
Nàng ấy đáp rằng:
- Xách cơm và bình bát đựng
bánh in đi trai tăng bố thí.
Bát Giới nghe nói mừng lắm
chạy lăn mở, về thưa với Tam Tạng rằng:
- Thầy ôi! Người lành
thì trời giúp. Thầy biểu anh hai đi xin cơm, ảnh lại kiếm chuyện hái đào mà ăn
trước. Thầy ôi! Ăn đào nhiều thì xót ruột lắm, sao bằng ăn cơm. Người ấy đi
trai tăng có saÜn bánh in và cơm sốt.
Tam Tạng nói:
- Mình đi thuở nay bị những
yêu quỷ, không gặp một người lành, ai lại đi trai tăng trong núi.
Bát Giới nói:
- Nàng ấy đã đi đến, thầy
không tin thì hỏi thử mà coi.
Tam Tạng chấp tay hỏi rằng:
- Nhà cô ở đâu? Vái điều
chi mà trai tăng bố thí?
Nàng ấy nói:
- Chốn nầy là núi Bạch hổ,
nhà tôi ở phía Tây, cha mẹ tôi tụng kinh làm phước, chồng tôi cũng hiền lành
hay bố thí trai tăng, tu kiều bồi lộ, ngày nay có phước mới gặp đặng thầy, xin
dùng một bữa cơm cho tôi nhờ công đức.
Tam Tạng còn hồ nghi dục
dặc.
Bát Giới nóng họng liền
xách cơm chưa kịp ăn.
Tôn Hành giả đã về tới,
trợn con mắt coi rõ nàng ấy là yêu tinh, muốn đập một cây thiết bảng.
Tam Tạng kinh hãi kéo
Tôn Hành Giả mà hỏi rằng:
- Ngươi hành hung muốn
đánh ai đó?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Ðàn bà ấy không phải
là người, thiệt là yêu tinh giả hình mà gạt sư phụ.
Tam Tạng nói:
- Ðừng làm mặt khỉ, cô nầy
là người trai tăng bố thí cho chúng ta, sao ngươi nói là yêu quái?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thầy biết sao đặng, hồi
tôi ở Thùy Liêm Ðộng muốn ăn thịt ai đặng giả dạng như vậy luôn luôn. Phải tôi
chậm chân ắt thầy mang hại.
Tam Tạng không tin, cũng
nói người tử tế.
Tôn Hành Giả nổi giận
nói rằng:
- Tôi biết ý thầy, thấy
người thì muốn. Nếu như vậy thì dọn chỗ nhập phòng, chúng tôi đặng uống rượu,
còn đi thỉnh kinh thỉnh kệ làm chi.
Tam Tạng nghe mắc cỡ,
Tôn Hành Giả nổi nóng đập nàng ấy chết tươi.
Con yêu xuất hồn bay đi,
bỏ xác và đồ lại hết.
Khi ấy Tam Tạng run lập
cập nói rằng:
- Con khỉ nấy dữ quá,
khi không dám đập chết người ta!
Tôn Hành giả thư rằng:
- Xin thầy coi trong
xách đựng chi, thì biết chơn giả.
Tam Tạng dở xách không
thấy cơm, toàn những giòi bò lúc nhúc, giở bình bát không thấy bánh, chỉ những
cóc nhảy lom xom, cũng có ý tin là yêu quái.
Bị Bát Giới gièm siễm rằng:
- Người đàn bà ở đồng,
sao gọi là yêu quái! Chẳng qua đại ca giết lỡ, nên mà con mắt mà dối thầy, vì sợ
có niệm thần chú.
Tam Tạng nghe lời gièm
siễm, niệm chú tức thì.
Tôn Hành Giả la lớn rằng:
- Nhức đầu chết đi thầy
ôi! Khoan niệm để tôi nói chuyện đã.
Tam Tạng giận rằng:
- Người tu hành thì giữ
lòng từ thiện, sao ngươi vô cớ mà sát nhân. Ði thỉnh kinh làm chi, còn có chuyện
gì nữa. Thôi ngươi đi về cho rảnh.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy đuổi tôi đi đâu
bây giờ?
Tam Tạng nói:
- Ta chẳng nhìn ngươi là
học trò, muốn đi đâu tự ý.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy chẳng dùng tôi
làm đồ đệ, e đi không đến Tây Phương.
Tam Tạng nói:
- Số mạng tại trời,
không lẽ ngươi cứu ta cho đặng. Thôi ngươi trở lại cho mau.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy ôi! Tôi về cũng
không khó, ngặt chưa trả đặng công ơn.
Tam Tạng nói:
- Ta có ơn chi với ngươi
mà trả.
Tôn Hành Giả nghe nói quỳ
lạy thưa rằng:
- Bởi tôi đại náo thiên
cung, bị Như Lai nhốt trong hộp đá, nhờ Quan Âm mách bảo, cám ơn sư phụ cứu ra.
Nếu không bảo hộ cho tới Tây Phương, thì là mang ơn mà chẳng trả.
Tam Tạng lòng nhân đức,
nghe nói ngọt thì động lòng thương, liền nói rằng:
- Như vậy thì ta dung
ngươi một lần. Nếu nết cũ không chừa, ta niệm chú đủ hai chục bận.
Tôn Hành Giả đỡ thầy lên
ngựa. Rồi dâng đào ăn ít trái đỡ lòng.
Nói rồi con yêu ấy xuất
hồn lên mây.
Nghĩ giận Tôn Hành Giả
nên nghiến răng nói rằng:
- Bấy lâu nay nghe tiếng
nó phép giỏi tài cao, nay thiệt quả như vậy. Ðường Tăng đã lầm không biết, ý muốn
ăn cơm. Ta đợi cuối xuống mà hưởi một cái, thì nắm cổ kéo đi, không dè Tôn Ngộ
Không trở về phá đám. Thiếu chút nữa ta xuất hình không kịp, thì chẳng còn hồn.
Thù nầy không lẽ bỏ qua đặng! Ðể mình hóa hình nữa mà thử coi thể nào.
Nói rồi hóa một bà già gần
tám mươi tuổi. Tay chống gậy tre, và đi và khóc.
Bát Giới ngó thấy rằng:
- Thầy ôi! Không xong rồi!
Chắc đại ca đánh con bà nầy chết, nên chống gậy đi kiếm con.
Tôn Hành Giả hét rằng:
- Ngươi hay nói phi lý,
nàng hồi nãy lối hai mươi tuổi, bà bây giờ gần tám chục ngoài, lẽ nào sáu mươi
mà còn sanh đẻ. Ðể ta đi coi thử, thì biết giả chơn.
Nói rồi đến coi tỏ rõ.
Biết là yêu quỷ giả dạng, liền đập chết tức thì.
Con yêu cũng xuất hồn ra
nữa.
Khi ấy Tam tạng xem thấy
kinh hãi, nhảy xuống ngựa mà nằm. Cứ niệm chú đủ hai chục biến.
Thương hại Tôn Hành Giả
nhức đầu quá, nằm lăn lộn khóc mà thưa rằng:
- Thầy ôi! Ðừng niệm nữa,
đừng niệm nữa, để tôi thưa một lời nầy.
Tam Tạng giận nói rằng:
- Còn gì nói nữa! Ta đã
khuyên ngươi từ thiện, sao còn quen thói hung hăng. Lại đánh chết một mạng nữa.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy ôi! Nó không phải
là người, thiệt loài yêu quỷ.
Tam Tạng mắng rằng:
- Ngươi là con khỉ nói bậy,
yêu tinh đâu mà gặp liền liền. Tại ngươi giết chúng đà hưa tay, hãy đi về cho rảnh!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy đuổi lắm thì tôi
cũng phải đi. Song còn một chuyện nên chưa đặng.
Tam Tạng hỏi:
- Còn chuyện chi nữa?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thiệt tôi không dám giấu
thầy. Cách năm trăm năm trước, tôi ở động Thủy Liêm núi Hoa Quả xưng vương làm
chúa với loài yêu, từ theo thầy đội cái Kim cô, là quyết làm đệ tử. Nếu nay về
còn bị niền đầu niền óc, thì thẹn mặt với anh em. Thiệt thầy không muốn dùng
tôi nữa, xin niệm chú tòng cô cho nó rớt xuống, tôi trả Kim cô cho thầy mà về xứ,
thì ơn nặng muôn phần. Cũng như công tôi theo thầy bấy lâu nhờ ơn một chút.
Tam Tạng nghe nói kinh
hãi đáp rằng:
- Khi trước Quan Âm truyền
chú cẩn cô cho ta, chứ không có chú tòng cô nào hết. Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Nếu không có chú tòng
cô, tôi quyết theo thầy luôn thể.
Tam Tạng nói:
- Thôi, ta dung ngươi lần
thứ nhì, chẳng khá hành hung nữa.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Từ rày sắp lên không
dám cãi nữa.
Liền đỡ thầy lên ngựa mà
đi.
Nói về con yêu ấy xuất hồn
ra khen rằng:
- Hầu vương con mắt coi
hay lắm! Ta biến thế nào coi cũng ra. Nếu qua khỏi bốn mươi dặm đường thì địa
phận người khác. Ðể ta giả một lần nữa.
Liền hiện ra một ông
già. Tay cầm xâu bồ đề, miệng niệm kinh, tay lần chuổi.
Khi ấy Tam Tạng ngó thấy
khen rằng:
- Ðây gần tới cảnh Tây
Phương nên ông già đã khòm, còn lần chuổi hột.
Bát Giới nói:
- Thầy ôi! Ðừng có khen.
Ấy là nhân mạng đó.
Tam Tạng hỏi:
- Nhân mạng làm sao?
Bát Giới nói:
- Hành Giả giết con rồi
đập vợ chết, nên ông ấy đi tìm. Nếu gặp đây ắt là bắt đền nhân mạng.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi cứ đặt điều cho
nhiều chuyện. Ðể ta coi lại cho rõ ràng.
Nói rồi giấu thiết bảng,
chạy tới hỏi rằng:
- Ngươi đi đâu mà niệm
kinh dọc đường dọc xá? Ta thiệt là chúa yêu, sao ngươi dám làm quỷ. Ta đã biết
rồi.
Con yêu nghe qua kinh
hãi, không biết trả lời làm sao.
Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Con quái nầy trốn khỏi
hai lần, thì nhọc công mà vô ích. Phải tính một điều cho hay, mới dứt hậu hoạn.
Nghĩ rồi niệm chú, thâu
Thổ Ðịa Sơn Thần mà dặn rằng:
- Thầy ta bị con yêu nầy
giả dạng khuấy thầy ta đã ba lần, phen nầy chư thần giữ nó cho ta trừ căn chớ để
trốn nữa.
Sơn thần Thổ Ðịa y lời.
Khi ấy Tôn Hành Giả đánh
một thiết bảng, con yêu ấy chết ngay, xuất hồn không đặng.
Còn Tam Tạng xem thấy
run rét hãi kinh.
Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Bữa nay Hành Giả điên
rồi, nửa ngày giết hết ba mạng!
Tam Tạng muốn niệm chú,
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng niệm
chú, giục ngựa đến mà coi! Một đống xương khô rủ tại đó. Tam Tạng xem thấy hãi
kinh hỏi rằng:
- Ngộ Không! Người nầy mới
chết, sao đã rủ xương?
Tôn Hành Giả nói:
- Nó là Thi ma, xương
khô thành quỷ. Nay bị tôi đánh nó biến không kịp, đã hiện nguyên hình. Trên
xương sống có bốn chữ Bạch Cốt Phu Nhân, nghĩa là con ma đàn bà bộ xương không
mục.
Tam Tạng xem thấy mới
tin.
Bị Bát Giới chót mỏ nói
dua rằng:
- Thầy ôi! Rõ ràng Hành
Giả đánh người lương thiện thác oan. Sợ niệm chú nhức đầu, nên biến hóa dối thầy
cho xuôi việc.
Thiệt Tam Tạng hay nghe
lắm, tin lời niệm chú tức thì. Thương hại Tôn Hành Giả nhức đầu quá, quì bên đường
mà thưa rằng:
- Xin thầy đừng niệm nữa,
muốn chi thì nói cho rồi.
Tam Tạng nói:
- Người làm lành như cỏ
mùa Xuân; tuy không thấy lớn, mà càng bữa càng thêm. Kẻ làm dữ như đá mài dao,
tuy chẳng thấy mòn, mà một ngày một khuyết. Nay mi không chừa thói dữ, đánh chết
thêm một mạng là ba. Con khỉ kia! Ta bây giờ không còn cách nào dạy dổ ngươi nữa
! Chỉ có một điều quyết đuổi mà thôi.
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy giận tôi là oan lắm
! Nó chính là yêu quái nhiễu hại ! Tôi trừ loài yêu quái cứu thầy, sao thầy
nghe lời dèm xiểm, dua nịnh của kẻ bất tài ganh tị, nhẫn tâm đuổi kẻ chân thành
đã dày công bảo hộ. Người thai phàm, mắt tục như thầy, dẫu có trung thành cho mấy,
rồi một ngày nào cũng hoài công vô ích. Nay thầy đuổi tôi ba lần, lẻ nào mặt
dày mày dạn nghe thầy ngày la mắng chửi mãi sao ?
Tam Tạng nổi giận nói:
- Con Khỉ đột này buông
lời ngạo nghể. Không có ngươi, Sa Tăng, Bát Giái không phò hộ ta đến Tây Phương
được sao ?
Tôn Hành Giả lắc đầu
nói:
- Thầy không biết nghĩ,
Khi trước nhờ Lưu Bá Khâm đưa đón, sau có tôi bảo hộ, phá động trừ yêu, hết nạn
này tới nạn nọ, mới thu được Bát Giái và Sa Tăng. Thầy nhẫn tâm đuổi đứa trung
thành, nghe thằng dua nhịnh ! Có phải là được chim bẻ ná, được cá buông câu
không ? Thầy lại cậy có thần chú Cẩn cô, để khiến người như khiến súc vật, thì
sao gọi là tu hành minh chính, đạo đức từ bi ? Lại cho kẻ giết yêu cứu mình là
sát nhân bất thiện !
Tam Tạng nói:
- Từ nay về sau ta không
hề niệm chú nữa.
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi không đủ tin lời ấy
! Nếu ngày sau thầy mắc nạn, Sa Tăng, Bát Giái cứu không xong, thầy niệm chú Cẩn
cô, tôi dù có cách núi, ngàn sông cũng nhức đầu như thường ! Lúc đó tôi lại phải
băng ngàn vượt biển đến tìm thầy. Như vậy thầy để tôi theo luôn không tiện sao
?
Càng nói, Tam Tạng càng
thêm căm tức, nhảy xuống bảo Sa Tăng mở gói, lấy bút nghiên mài mực, rồi viết một
tờ từ đưa cho Tôn Hành Giả và nói:
- Giấy này làm chứng rằng
ta không nhìn nhận ngươi làm đồ đệ nữa và trọn đời ta không niệm chú Cẩn cô,
Ngươi mau lui về cho xong chuyện. Nếu không tin ta thề độc đoán cho ngươi nghe.
Tôn Hành Giả lảnh tờ từ,
nói:
- Tôi tin lời, xin thầy
đừng thề làm gì. Song tôi nghĩ vì theo thầy mới nữa đường, chưa giúp được bao
nhiêu công quả, vậy xin lạy thầy một lạy đền ơn.
Tam Tạng quay lưng lãi
nói:
- Ta là Hòa thượng hiền
lành, không nhận lễ của kẻ hung dữ.
Tôn Hành Giả nhổ ba cái
lông, làm phép hóa ra ba Tôn Hành Giả nữa, bao quanh lạy đùa.
Tam Tạng quay phía nào
cũng không tránh khỏi.
Lạy xong, Tôn Hành Giả
rùn mình thu lông lại, rồi gọi Sa Tăng nói:
- Hiền đệ, em là người
hiền từ, tử tế, phải đề phòng thằng mặt heo dua nịnh gièm pha ! Nếu gặp yêu
tinh dọc đường, em xưng là Tôn Ngộ Không, học trò lớn của thầy, như vậy yêu
tinh sẽ sợ anh, không dám làm hại sư phụ.
Tam Tạng nghe nói, ngắt
lời đáp:
- Ta là Hòa thượng hiền
hậu, không muốn nhắc đến tên người dữ làm gì. Ngươi hãy trở về, đừng nói một tiếng
nào nữa.
Tôn Hành Giả thấy thầy
chưa nguôi giận, liền Cân đẩu vân đi mất.
Núi Hoa Quả, quần hầu gặp chúa
Rừng Hắc Tòng, Tam Tạng bị yêu
Khi ấy Tôn Hành Giả bay
khỏi biển Ðông, đến núi Hoa quả. Ngó xuống thấy núi xanh như cũ, cỏ rẫm khác
xưa. Coi phong cảnh buồn hơn khi trước. Bởi vì Nhị Lang Hiển thánh và bảy quái
Mai Sơn đốt phá khi trước, nên tồi tệ như vầy.
Tôn Hành Giả chắc lưỡi
than rằng:
- Năm trăm năm nay ta mới
trở về, nhìn cảnh cũ càng thêm chua xót!
Mảng còn than thở, xảy
thấy bảy tám con khỉ nhỏ, trong bụi nhảy ra, lạy Tôn Hành Giả mà nói rằng:
- Mừng Ðại Thánh gia gia
mới về!
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Sao chúng bây trốn nhủi?
Hèn lâu mới thấy trong bụi nhảy ra?
Bầy khỉ nghe nói, khóc
mà thưa rằng:
- Từ Ðại Thánh đi rồi,
chúng tôi bị người ta săn bắn! Cung to ná mạnh, chó dữ ó hung. Nên chúng tôi phải
ẩn mình chớ cự không lại. Nay nghe tiếng Ðại Thánh nên mừng rỡ nhảy ra.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Họ săn bắn chúng bây
mà chi?
Bầy khỉ thưa rằng:
- Kẻ săn bắn độc dữ lắm.
Hễ chết thì nó ăn thịt, bằng sống thì nó tập đi hát mà lấy tiền.
Tôn Hành Giả nổi giận mà
hỏi rằng:
- Vậy chớ ai cầm quyền
trong động?
Bầy khỉ thưa rằng:
- Có hai vị Mã, Lưu
nguyên soái, và hai vị Bôn, Ba tướng quân.
Tôn Hành Giả nói:
- Chúng bây vào báo tin
cho rõ, nói có ta về.
Khi ấy Tứ hầu nghe báo rất
mừng, vội vàng ra nghinh tiếp, Tôn Hành Giả vào ngồi giữa động.
Bầy khỉ lớn nhỏ đồng lạy
mừng. Rồi thưa rằng:
- Chúng tôi nghe Ðại
Thánh gia gia khỏi nạn, theo bảo hộ Ðường Tăng đi thỉnh kinh, sao nay lại về
núi?
Tôn Hành Giả nói:
- Chúng bây không rõ: Ðường
Tam Tạng chân chất quá, chẳng biết kẻ hiền ngu. Ta ráng sức bình sanh, giết yêu
tinh mà dẫn lộ. Tam Tạng nghe lời dèm siễm, chê ta hung dữ nên đuổi về. Có viết
tờ từ rõ ràng, chẳng dùng ta nữa!
Bầy khỉ vỗ tay cười lớn
nói rằng:
- May lắm, may lắm! Ðại
Thánh làm Hòa Thượng có ích chi? Thà về đây vui chơi với con cháu.
Nói rồi, dọn rượu nước dừa
mà đãi Ðại Thánh.
Tôn Hành Giả nói:
- Khoan uống rượu đã. Chẳng
hay mấy bữa chúng đi săn một kỳ?
Mã, Lưu thưa rằng:
- Ngày nào nó cũng săn bắn,
một lát nữa chắc chúng nó đến đây.
Tôn Hành Giả truyền bấy
khỉ gom đá cục đá hòn, chất đống trên chót núi, rồi vào động trốn đi.
Giây phút thấy phía Nam
xáng mã la đánh trống, cả ngàn nhân mã cần khí giới và dẫn muông đem ó đi săn.
Tôn Hành Giả nổi giận
câm gan, đợi chúng nó lên núi, liền hớp một hơi bên hướng Tốn, thổi ra làm bảo
tố ầm ầm. Ðá lỡ cát bay nhân mã bị bể đầu chết hết.
Tôn Hành Giả vỗ tay cười
rằng:
- Vui lắm, vui lắm! Từ
khi ta theo Tam Tạng, ngày nào thầy cũng khuyên ta rằng: Làm lành mãn kiếp lành
chưa đủ, ở dữ một ngày dữ có dư. Thiệt lời ấy phải lắm. Ta theo thầy giết ít
con yêu; thầy gọi là làm dữ. Bữa nay về xứ một lát, mà giết loài săn bắn cả
ngàn.
Nói rồi truyền bầy khỉ cởi
quần áo người chết mà bận. Lột da ngựa mà đóng giày, lấy khí giới mà dùng.
Rồi dựng cờ đề mười bốn
chữ như vầy: Trùng tu Hoa quả sơn, phục chỉnh Thủy Liêm Ðộng, Tề Thiên Ðại
Thánh (Nghĩa là Tề Thiên Ðại Thánh khôi phục động Thủy liêm, sửa sang núi Hoa
Quả).
Từ ấy sắp sau, ngày ngày
cũng nhóm yêu thâu quái, bữa bữa hằng cắt cỏ vận lương. Lo trồng hoa quả như
xưa.
Thiên hạ thấy cờ, đều
không dám lên núi.
Tôn Hành Giả ăn chơi
thông thả, vui biết chừøng nào.
Nói về Tam Tạng từ đuổi
Tôn Hành Giả thì lên giục ngựa, đi với Bát Giới, Sa Tăng. Bát Giới thay mặt cho
Tề Thiên, dồn đồ đạc Sa Tăng gánh hết.
Khi ấy ba thầy trò đi khỏi
núi Bạch Hổ, xảy thấy một cụm rừng bá tòng rậm rịt, mây sắn bịt bùng.
Tam Tạng nói:
- Hai trò phải coi chừng
vì đường rừng sầm uất.
Bát Giới nghe nói, cầm
Ðinh ba đi trước dẫn đường. Tam Tạng đi tới mé rừng, trong lòng đã đói.
Liền nói với Bát Giới rằng:
- Ta đã đói lòng, ngươi
chịu khó xin cơm đỡ dạ.
Bát Giới thưa rằng:
- Xin thầy xuống ngựa ngồi
nghỉ đặng lão Trư đi xin cơm.
Tam Tạng y lời, Sa Tăng
mở gói đồ, đưa cái Bình bát.
Bát Giới xách đi hơn mười
dặm, không thấy một cái nhà.
Hùm beo chẳng thiếu gì,
mà người ta thì không gặp.
Bát Giới đi một hồi mệt
quá, nghĩ lại ăn năn rằng:
- Hồi trước có Hành Giả,
thì việc nầy ta khỏi mất công, bởi mình nói dèm siễm cho thầy đuổi đi nên nay
phải chịu cực.
Thiệt là:
Nuôi con mới biết ơn cha
mẹ,
Ăn thép nào hay giá quế
châu!
Khi ấy Bát Giới đi xin
chẳng đặng cơm, thì kiếm chỗ bóng cây mà nằm ngủ.
Nói về Tam Tạng trông hết
sức, không thấy Bát Giới về. Chẳng biết cớ nào nóng tai máy mắt, liền nói với
Sa Tăng rằng:
- Sao Ngộ Năng đi lâu
quá, trời chiều mà chưa thấy về? Nhắm lại chỗ nầy ngủ không tiện, phải tìm chốn
khác mới xong.
Sa Tăng thưa rằng:
- Xin thầy cho tôi đi kiếm
Bát Giới.
Tam Tạng nói:
- Phải.
Sa Tăng cầm bửu trượng
ra đi.
Còn Tam Tạng ngồi một
mình trong rừng buồn bực, liền đi dạo giải khuây. Coi có đường mòn, chắn nhà
người gần đó. Mảng xem phong cảnh, đi một hồi không nhớ đường xưa. Ngó thấy bên
phía Nam chiếu hào quang, coi lại là cái tháp; bởi mặt trời chiều nên giọi
bóng, vì trên đảnh tháp bằng vàng.
Tam Tạng nói:
- Mình có lời nguyện: Gặp
chùa thắp hương, gặp tháp thì quét bụi, hễ có tháp chắc có am chùa. Vả lại chốn
nầy không ai đi, chẳng lo sự lấy đồ dắt ngựa. Thà tìm vào đó mà nghỉ, sau hai
trò kiếm thét cũng đến đây.
Nghĩ rồi tới cửa ngõ
kia, bước vào gần tháp. Thấy ngoài cửa tháp có treo rèm cửa bông, liền khoát
rèm bước vô thấy có cái giường bằng đá. Người nằm ngủ trên giường mặt xanh nanh
bạc.
Tam Tạng biết là yêu
quái hồn vía đã lên mây, liền thối lui lại mà chạy.
Khi ấy chúa yêu giựt
mình thức dậy hỏi tiểu yêu rằng:
- Ai chạy ngoài rèm đó?
Tiểu yêu dòm rồi báo rằng:
- Hòa Thượng trắng trẻo
lắm, chắc là thịt mềm.
Chúa yêu cười hả hả nói
rằng:
- Ấy là ruồi kề lưỡi
cóc, chuối đút miệng voi. Chúng bây bắt nó cho ta, đừng để chạy mất đi uổng lắm!
Tiểu yêu vâng lệnh, theo
bắt Tam Tạng dẫn vào.
Tam Tạng chấp tay làm lễ.
Chúa yêu hỏi rằng:
- Ngươi là Hòa Thượng ở
đâu? Ðến chuyện chi phải nói cho thiệt?
Tam Tạng nói:
- Tôi là sãi nước Ðại Ðường,
vâng lệnh Hoàng Ðế đi kinh Tây vức. Ðến đây quét tháp, chẳng ngờ làm lỡ giấc ngủ
của ngài. Xin rộng dung thứ tội. Nếu tôi thỉnh kinh về nước, thì lập miễu mà thờ
ngài.
Chúa yêu cười sằng sặc
mà nói rằng:
- Ta cũng nghi là Ðường
Tăng, thiệt quả như vậy! Bởi ngươi tới số, mới vào nạp thịt cho ta. Ðố chạy đâu
cho khỏi.
Nói rồi truyền tiểu yêu
đem Hòa Thượng buộc tại cây thung định hồn.
Giây lát Chúa yêu cầm
gươm bước lại hỏi rằng:
- Hòa Thượng nói cho thiệt.
Ði một bọn mấy người, không lẽ một mình mà đi xa như vậy?
Tam Tạng thưa rằng:
- Tôi không dám nói giấu
Ðại vương. Có hai người học trò là Sa Tăng và Bát Giới, đều đi xin cơm chưa về.
Còn bỏ trong rừng một gánh đồ, với con ngựa bạch.
Chúa yêu nói:
- May lắm! Ba thầy trò
ngươi với con ngựa kim, ta ăn đủ một bữa.
Nói rồi truyền tiểu yêu
rằng:
- Chúng bây đóng cửa ngõ
lại, và coi chừng có hai người học trò kiếm thầy thì vào báo lại. Ðể thầy cả
làm cu mồi. Bắt đặng thầy con, sẽ nấu hết mà ăn cho thẳng bữa. Tiểu yêu vâng lệnh.
Nói về Sa Tăng đi hơn mười
dặm đường không thấy nhà ai hết thảy, liền đứng trên gò cao ngó xuống, nghe giữa
mé sông có tiếng người. Bước xuống mà coi, thì là Bát Giới ngủ mê đương mớ.
(Người tâm phúc của Tam Tạng).
Sa Tăng nắm tai xách dậy
mà trách rằng:
- Thầy sai đi xin cơm lại
kiếm đường mà ngủ.
Bát Giới giựt mình hỏi rằng:
- Chừng nầy là chừng nào
vậy?
Sa tăng nói:
- Thầy dặn có cơm hay
không cơm cũng về, anh với tôi đi kiếm chỗ cho thầy ngủ. Bát Giới rảy tai dụi
con mắt, đi về với Sa Tăng.
Ðến cụm rừng thấy con ngựa
với gánh đồ, không biết thầy đi đâu mất!
Sa Tăng phàn nàn rằng:
- Cũng bị đi kiếm anh,
nên yêu bắt sư phụ.
Bát Giới cười rằng:
- Ðừng có kiếm chuyện
nói xàm. Chốn nầy phong cảnh tốt tươi, lẽ nào có yêu quái. Chắc thầy ngồi một
mình buồn bực, nên đi dạo trong rừng. Ði kiếm một hồi phải gặp.
Khi ấy hai anh em, kẻ
gánh đồ, người dắt ngựa, cứ đi theo đường mòn.
Xảy thấy bên Nam có cái
tháp vàng, chiếu hào quang sáng giới.
Bát Giới nói:
- Chắc thầy vào tự kiếm
cơm, chúng ta cũng vào ăn cho gặp bữa.
Sa Tăng nói:
- Sư huynh! Ðừng có định
chừng không chắc, tới nơi mới biết kiết hung.
Hai người tìm vào đến cửa
ngõ. Thấy trên ngạch có treo tấm đá, đề sáu chữ lớn rằng: Hoản Tử sơn, Ba Nguyệt
động.
Sa Tăng nói:
- Như vậy núi nầy tên Hoản
Tử, động Ba Nguyệt là chỗ yêu tinh. Không phải chùa chiền chi hết. Nếu thầy bị
nó bắt, thì phải lập kế cứu ra.
Bát Giới nói:
- Ðể hỏi thăm tin cho biết
đã.
Nói rồi cầm đinh ba giá
lên mà kêu cửa.
Tiểu yêu xem thấy chạy
vào báo rằng:
- Gặp mối rồi, mặc sức
mua bán!
Chúa yêu hỏi rằng:
- Mối nào đó?
Tiểu yêu thưa rằng:
- Có Hòa Thượng mỏ dài
tai lớn, và một ông sãi mập mà đen, đồng đứng ngoài kêu cửa.
Chúa yêu mừng rỡ nói:
- Chắc là Sa Tăng với
Bát Giới, đồng đến mà kiếm thầy. Tuy vậy mặc lòng, phải đề phòng mới đặng.
Nói rồi nai nịt, cầm
siêu đao xốc ra.
Khi ấy Sa Tăng, Bát Giới
đương đứng ngoài ngõ mà đợi, thấy chúa yêu diện mạo dữ dằn, mặt mũi xanh lè,
tóc râu đỏ hoét.
Ấy là chúa động Huỳnh
Bào.
Huỳnh Bào hỏi lớn rằng:
- Hai Hòa Thượng ở đâu,
dám đến cửa ta mà kêu gọi?
Bát Giới nói:
- Chúng ta là học trò
Tam Tạng, thầy ta là Ðường trào ngự đệ, vâng sắc chỉ đi thỉnh kinh. Có ở trong
động thì đưa ra cho mau, kẻo ta đập cái đinh ba mà sập động. Huỳnh Bào làm mặt
vui vẻ, truyền tiểu yêu mở ngõ, rồi cười mà nói rằng:
- Ngỡ là ai đến đây hàn
hung, chẳng ngờ hai thấy đi kiếm Ðường hòa thượng. Khi nãy ngài dạo đến, tôi
đãi cách trọng thể. Ngài đương ăn bánh bao nhưn thịt người ta. Vậy mời hai thầy
vào động tôi mà uống nước luôn thể.
Bát giới ngỡ thiệt muốn
vô, Sa Tăng kéo lại nói rằng:
- Anh ôi! Ấy là nó nói gạt,
lẽ nào thầy ăn bánh thịt người.
Bát Giới nghe qua mới
nghỉ lại, liền đập một đinh ba.
Huỳnh Bào đỡ rồi đánh lại.
Hai người đằng vân hổn
chiến Sa Tăng bỏ ngựa, cầm bữu trượng nhảy lên trợ lực với Ngộ Năng.
Ðánh hèn lâu không ai thắng
bại.
Tam Tạng khỏi tai qua Bửu Tượng
Ngộ Năng vâng chỉ đến rừng sâu
Khi ấy hai anh em đánh với
Huỳnh Bào ba mươi hiệp cầm đồng, là nhờ sức chư thần phò hộ.
Nói về Tam Tạng bị trói
đương sầu thảm khóc than, xảy thấy người đàn bà quốc sắc, bước lại vịn cây trụ
mà hỏi rằng:
- Thầy ở đâu mà đến đây,
vì cớ nào mà bị trói?
Tam Tạng ngó thấy nàng ấy
chừng ba mươi, liền nói rằng:
- Cô ôi! Tôi đã tới số,
mới khiến đến đây mà nạp mình. Muốn ăn thịt thì ăn, hỏi làm chi cội rễ?
Nàng ấy nói:
- Tôi chẳng hề ăn thịt
người ta, nhà tôi ở phía tây, cách chừng 300 dặm. Tên là Bá Hoa Tu, công chúa
thứ ba nước Bửu Tượng, mười ba năm trước, tiết trung thu, tôi thưởng nguyệt giải
khuây, bị Huỳnh Bào nổi một trận gió bắt tôi về làm vợ, đã có con. Từ ấy đến bặt
tin, nên tôi nhớ cha mẹ lắm. Chẳng hay thầy ở đâu đến đây? Tam Tạng nói:
- Tôi là thầy sãi nước Ðại
Ðường, vâng chỉ vua đi thỉnh kinh Tây Vức. Ði mới đến đây, rủi bị nạn. Chúa động
hăm bắt hai người đồ đệ tôi nữa mà ăn thịt một lần.
Bá Hoa Tu cười rằng:
- Xin sư phụ đừng lo,
thiệt thầy đi thỉnh kinh, thì tôi cứu được. Nếu thầy qua Tây Phương thì đi
ngang nước Bửu Tượng, thuận đường tôi gởi lén một phong thơ, mà thăm phụ vương
với mẫu hậu, thì tôi biểu nó tha thầy.
Tam Tạng gật đầu nói rằng:
- Nếu Công Chúa cứu được
bần tăng, thì tôi đem thơ tới chỗ.
Bá Hoa Tu trở vào viết
thơ phong kín, đến mở trói cho Tam Tạng rồi đưa thơ.
Tam Tạng lãnh thơ, bái
và nói rằng:
- Nhờ ơn Công Chúa cứu mạng,
tôi quyết đem thơ tới đại vương, chỉ e lâu năm chầy tháng, người quên mà không
nhìn, xin đừng trách bần tăng mà tội nghiệp!
Bá Hoa Tu nói:
- Không hề gì đâu! Cha mẹ
tôi không có con trai, đầu đuôi có ba đứa con gái, nếu xem thơ thì chẳng hề
quên.
Tam Tạng bỏ thơ vào tay
áo tạ ơn Công Chúa rồi ra đi. Bá Hoa Tu kéo lại nói rằng: - Huỳnh Bào đương
đánh với đồ đệ thầy đàng trước. Ðể tôi mở cửa sau cho thầy đi, rồi sẽ khuyên nó
thôi đánh, để hai người đệ tử kiếm thầy, sẽ vầy đoàn mà đi mới tiện.
Còn Bá Hoa Tu tính một kế,
bước ra trước, thấy ba người hổn chiến trên mây.
Bá Hoa Tu kêu lớn rằng:
- Chàng xuống đây, tôi
nói chuyện gấp.
Khi ấy Huỳnh Bào nghe
kêu nhảy xuống, quăng siêu đao mà hỏi rằng:
- Công Chúa nói chuyện
chi?
Bá Hoa Tu thưa rằng:
- Chàng ôi! Tôi mới nằm
chiêm bao thấy ông thần giáp vàng.
Huỳnh Bào hỏi:
- Thần giáp vàng đi đâu
đó?
Công Chúa nói:
- Khi trước thiếp có vái
rằng: Nếu gặp phò mã đại tài, thì trai tăng bố thí. Ðến sau vợ chồng kết nghĩa
phỉ nguyện bình sanh, thì quên lời vái ấy, nên chiêm bao thấy thần giáp vàng biểu
phải nhớ lời vái mà bố thí cho thầy chùa. Thiếp giựt mình thức dậy, đi ra nói
cho chàng hay. Chẳng ngờ trên định hồn thung có trói một ông Hòa Thượng. Vậy
thì chàng nghĩ tình tôi, tha thầy ấy mà làm phước. Cũng như bố thí trai tăng, kẻo
tôi mắc lời vái, chẳng hay chàng chịu hay chăng?
Huỳnh Bào nói:
- Thiệt Công Chúa hay
nghi ngại thì thôi! Sá chi việc nhỏ mọn, ta muốn ăn thì bắt người khác, giá Hòa
Thượng ấy thịt bao nhiêu. Muốn làm phước kẻo mắc lời nguyền thì mở cửa sau mà
thả ra cũng đặng, phải hỏi lại làm chi.
Bá Hoa Tu mừng rỡ, bước
vào sau động.
Còn Huỳnh Bào cầm siêu
đao bước ra kêu lớn rằng:
- Bát Giới xuống đây, ta
chẳng phải sợ ngươi mà thôi đánh. Bởi vị tình ở nhà ta xin tha làm phước, nên
thả thầy ngươi, chúng bây hãy ra phía sau kiếm Hòa Thượng mà đi thỉnh kinh. Nếu
còn đến đây làm hung, thì ta nhai xương hết thảy.
Sa Tăng, Bát Giới nghe
nói mừng quá, cũng bằng quỷ sứ thả hồn về.
Liền dắt ngựa gánh đồ,
đi vòng ra sau động, kêu thầy ơi thầy hỡi om sòm, nghe Tam Tạng lên tiếng trog
bụi táo.
Sa Tăng, Bát Giới dọn
gai dắt thầy ra, Tam Tạng vội vàng lên ngựa.
Thiệt là:
Rủi ro mắc phải yêu da
xám,
May mắn nhờ tay gái má hồng.
Khi ấy Bát Giới vác đinh
ba trước, Sa Tăng gánh hành lý theo sau.
Ra khỏi rừng tòng, bước
lên đường cái.
Sa Tăng cứ cằn rằn nói tại
Bát Giới báo hại.
Bát Giới cũng cự với Sa
Tăng.
Tam Tạng giải hòa, đổ thừa
tại vận hạn.
Ði khỏi ba trăm dặm, ngó
thấy thành vua, Tam Tạng biết là nước Bửu Tượng.
Ba thầy trò vào Kim đình
quán, Tam Tạng đến ngọ môn nói rằng:
- Xin Hoàng môn quan vào
tấu như vầy: Có sãi ở nước Ðường, xin vào tâu sự mật.
Nói về Hoàng môn quan
vào tâu như vậy...
Vua Bửu Tượng biết là
sãi thánh ở nước Ðại Ðường, nên mừng rỡ cho mời vào điện. Tam Tạng vào sân chầu
chúc lạy phải cách.
Bá quan văn võ đều khen
rằng:
- Thiệt người ở đại
bang, thầy sãi cũng thông phép luật.
Tam Tạng tung hô xong xả,
vua Bửu Tượng phán hỏi rằng:
- Chẳng hay Hòa Thượng đến
nước ta có chuyện chi?
Tam Tạng quì tâu rằng:
- Bần tăng vâng sắc
Thiên tử, qua Tây Phương thỉnh kinh. Nên phải đến ngai vàng mà trình văn điệp.
Vua Bửu Tượng phán rằng:
- Ðã có văn điệp của Ðường
thiên tử, thì cho xem thử thể nào?
Tam Tạng lấy văn điệp,
hai tay dâng lên, vua Bửu Tượng xem điệp như vầy:
Nam thiện bộ châu, Ðại
Ðường Hoàng đế. Trẫm lấy đức nối nghiệp dài, thờ thần minh chăn dân chúng. Bởi
cứu Lão Long chẳng đặng, nên bị kiện Diêm quan. Nhờ ơn Minh phủ biết oan, mới
cho về Dương thế. Lòng lành dốc làm chay chẩn tế, có Quan Âm mách bảo kinh cao.
Lời thánh truyền há dám từ lao, sai Tam Tạng băng chừng Phật vức. Các vị Ðế
vương Tây quốc, chớ dứt việc lành, thấy điệp văn xin khá tốc hành. Ấy là làm
nghĩa. Nay điệp cấp.
Trinh Quang thứ mười ba,
mùa thu ngày lành, làm trước mặt vua. Có đóng chín cái ấn".
Vua Bửu Tượng xem rồi,
cũng ký tên đóng ấn, mà đưa cho Tam Tạng, Tam Tạng tạ ơn thay văn điệp, rồi tâu
rằng:
- Tôi đến đây một là
trình văn điệp, hai là đem thơ cho bệ hạ.
Vua Bửu Tượng mùng rỡ
phán hỏi rằng:
- Chẳng hay thơ ai gởi
cho trẫm?
Tam Tạng tâu rằng:
- Công Chúa thứ ba của bệ
hạ, cách mười ba năm nay bị Huỳnh Bào là con yêu, ở núi Hoản Tử, động Ba Nguyệt
bắt về làm vợ. Nay tình cờ gặp tôi nên gởi thơ.
Vua Bửu Tượng nghe tấu,
khóc mà nói rằng:
- Mười ba năm nay biệt
tin biệt tức, không dè bị yêu bắt như vậy.
Tam Tạng lấy thơ trong
tay áo dâng lên, vua Bửu Tượng cầm thơ thấy đề hai chữ bình an ngoài bao, thì
nhớ con mà khóc mướt, khai thơ không đặng. Truyền Hàn lâm viện học sĩ, khai thơ
đọc như vầy:
"Bất hiếu nữ Bá Hoa
Tu cúi đầu trăm lạy. Trước chúc Phụ vương vạn tuế. Sau thăm mẫu hậu thiên niên.
Và văn võ bình yên, với chị anh sức khỏe. Con luôn cám ơn sanh đẻ, trẻ chưa đáp
nghĩa cù lao. Tiết trung thu ngoạn nguyệt xem sao, bị yêu quái vần mây nổi gió,
đem về động nọ, lại ép duyên nầy, mười ba năm nay, sanh hai con quỷ. Hư phong
hóa tội đà đáng mấy. Nhục tông môn thác đã dư mười. Lẽ thời tạm lánh cho qua đời,
đâu dám gởi thơ cho thẹn mặt. Nếu làm thinh cũng ngặt, ngại vì cha mẹ chẳng hay
tin. Bằng có nói cho minh, sợ nỗi triều đình không thứ tội. Nay gặp Ðường Tăng
lặn lội, bị tay yêu quái trói trăn. Con dùng kế vân vân, đặng gởi thơ kiếp kiếp.
Như cha mẹ thương con tội nghiệp, cùng quan viên xót phận lao đao. Xin đem binh
đến bắt Huỳnh Bào, đặng cứu trẻ đem về Phụng các. Vài hàng ký thác, hai chữ
đinh ninh".
Khi ấy học sĩ đọc rồi,
vua Bửu Tượng khóc lớn.
Bá quan văn võ cũng động
lòng.
Vua Bửu Tượng khóc một hồi,
rồi phán hỏi bá quan rằng:
- Nay vị nào chịu lãnh
binh đánh Huỳnh Bào, mà cứu công chúa?
Hỏi luôn mấy tiếng bá
quan văn võ làm thinh, ngồi trơ trơ như cốt gỗ!
Vua Bửu Tượng tủi phận
khóc ròng!
Bá quan đồng quì tâu rằng:
- Xin Bệ Hạ bớt sầu, vì
công chúa biệt tin đã mười ba năm, nay thấy thơ không thấy làm chắc. Huống chi
chúng tôi dùng binh phàm ngựa chiến, học võ nghệ trận đồ, để phòng tá quốc an
bang, cầm binh đánh giặc. Chớ con yêu tinh là đằng vân giá võ, độn thổ tàng
hình. Có khi nó đứng một bên mà không thấy. Ắt là đem binh mà nạp cho uổng mạng.
Lại e nó thù Công Chúa mà khó lòng. Chúng tôi trộm nghĩ như vầy: Ðường Tăng là
sãi thánh đại bang, nên đi đến đây mà khỏi nạn. Rõ là đạo cao rồng cọp phục, đức
trọng quỷ thần kiên, chắc là bắt yêu tinh mới đặng. Xin Bệ Hạ cầu khẩn thánh
tăng.
Vua Bửu Tượng nghe tâu mừng
rỡ, phán hỏi Tam Tạng rằng:
- Nếu thánh tăng có phép
bắt yêu cứu Công Chúa về trào, thì chẳng đi thỉnh kinh làm chi, ở đây hưởng đồng
bàn với trẫm!
Tam Tạng lật đật tâu rằng:
- Bần tăng biết niệm phật
tụng kinh, thiệt không biết bắt yêu trừ quỷ.
Vua Bửu Tượng phán hỏi rằng:
- Nếu thầy trị yêu tinh
không đặng, sao dám đi Tây Phương?
Tam Tạng tâu rằng:
- Thiệt tôi nhờ có hai
người học trò bảo hộ, nên đi mới đến đây.
Vua Bửu Tượng phán rằng:
- Vậy thì dời hai lịnh đồ
vào đền ra mắt trẫm.
Tam Tạng tâu rằng:
- Hai người học trò tôi
xấu xa và hung dữ lắm, nếu vào đền e Bệ Hạ giựt mình.
Vua Bửu Tượng phán rằng:
- Thầy đã nói trước rồi,
trẫm biết chừng không sợ.
Tức thì truyền đem kim
bài đến quán, vời vào đền ra mắt coi thể nào.
Khi ấy Sa Tăng, Bát Giới
thấy kim bài đến triệu, thì giao đồ hành lý và ngựa cho Dịch thừa, đồng vác khí
giới vào đền đứng hầu tả hữu.
Vua Bửu Tượng thấy cũng
kinh hãi, làm gan phán hỏi rằng:
- Chẳng hay thầy nào trừ
yêu quái đặng?
Bát Giới tâu rằng:
- Tôi thường bắt yêu
tinh quỷ mị.
Vua Bửu Tượng phán hỏi rằng:
- Thầy làm phép chi mà bắt
nó?
Bát Giới tâu rằng:
- Tôi là Thiên Bồng
ngươi soái, bởi phạm tội mới đầu thai xuống trần. Nay đã tu hành, theo phò sư
phụ, từ Ðông Ðộ đi cho đến đây, tôi bắt yêu tinh biết là bao nhiêu mà kể.
Vua Bửu Tượng nói:
- Nếu tướng trời giáng hạ,
chắc là biến hóa tinh thông.
Bát Giới tâu rằng:
- Tôi cũng biết chút đỉnh
mà thôi, không phải thiện nghệ.
Vua Bửu Tượng phán rằng:
- Xin thầy biến hóa thử
coi?
Bát Giới tâu rằng:
- Muốn biến hóa cách nào
xin nói thử?
Vua Bửu Tượng phán rằng:
- Thôi biến hình cao lớn
xem thử?
Bát Giới cũng biết 36
phép biến, liền hét lên một tiếng, mình cao chín trượng có dư, ai nấy thất kinh
hồn vía.
Trấn điện tướng quân hỏi
rằng:
- Thầy biến mau như vậy,
ước sức cao bao cao mới cùng bực?
Bát Giới nói bướng rằng:
- Hãy coi ngọn gió mà
suy; nếu đặng gió Ðông, thì làm gió Nam cũng không khó. Muốn cho cùng bực thì đứng
đụng trời.
Vua Bửu Tượng kinh hãi
phán rằng:
- Thôi, bấy nhiêu cũng đủ
hiểu, xin thâu lại như thường.
Bát Giới cuối xuống một
cái hình thấp như xưa.
Vua Bửu Tượng lòng mừng
khấp khởi, truyền cung nga rót một chén ngự tữu.
Vua Bửu Tượng đưa rượu
cho Bát Giới mà phán rằng:
- Kính xin thầy một chén
rượu nầy, đánh bắt Huỳnh Bào mà cứu Công Chúa. Xong việc rồi trẫm đãi tiệc và
thưởng ngàn vàng.
Bát Giới bưng rượu uống
rốc.
Khi ấy vua Bửu Tượng
truyền rót một chén rượu nữa, mà đãi Sa Tăng.
Sa Tăng cũng uống cạn
chén.
Bát Giới đằng vân bay
trước, Sa Tăng cũng bay sau.
Chúa tôi đều thất sắc.
Vua Bửu Tượng níu Tam Tạng
mà phán rằng:
- Xin thầy ở đây với quả
nhân, đừng đằng vân bay nữa.
Tam Tạng than rằng:
- Tôi bước nữa bước cũng
không đặng, thì đằng vân sao được.
Rồi ở lại mà đàm đạo.
Còn Sa Tăng, Bát Giới
bay giây phút tới động sa xuống tức thì.
Bát giới vác Ðinh ba phá
cửa.
Tiểu yêu kinh hãi vào
báo rằng:
- Ðại vương ôi! Hòa Thượng
mỏ dài tai lớn và thầy chùa mập ú đen thui, hai người phá hư cửa động.
Huỳnh Bào nghe báo kinh
hãi, nai nịt xong xả, cầm siêu đao ra cửa hỏi rằng:
- Hòa Thượng kia, ta đã
tha thầy ngươi rồi, sao còn tới hành hung mà phá ngõ?
Bát Giới nói:
- Mi là con tinh, dám bắt
Công Chúa thứ ba của vua Bửu Tượng mà làm vợ đã 13 năm. Nay ta vâng chỉ vua đến
bắt ngươi mà vấn tội. Như biết lỗi trước thì dâng Công Chúa cho mau, bằng nghịch
mạng thì Lão Trư đập chết.
Huỳnh Bào nổi giận, nghiến
răng trèo trẹo, trợn mắt tròn vo, giá siêu đao chém Bát Giới.
Bát Giới đở rồi đập lại.
Sa Tăng cũng huơ Bửu trượng
đánh tiếp.
Ba người hổn chiến 90 hiệp.
Bát Giới đã đuối tay, Sa
Tăng cũng hết sức. (Bởi lúc nầy chư thần bảo hộ Tam Tạng tại đền vua Bửu Tượng,
nên Sa Tăng, Bát Giới đánh không lại Huỳnh Bào).
Khi ấy Bát Giới nói gạt
Sa Tăng rằng:
- Hiền đệ rán sức mà cự,
ta đi ngoài rồi vào đánh tiếp tức thì.
Sa Tăng tin lời rán sức
đánh cố mạng.
Chẳng ngờ Bát Giới chạy
riết, kiếm chỗ mát mà nằm ngủ ly bì.
Còn Sa Tăng đánh không lại
Huỳnh Bào, đợi Bát Giới hết hơi, bị Huỳnh Bào bắt sống trói mèo.
Huỳnh Bào bắt Sa Tăng
Bạch Mã trông Hành Giả
Khi ấy Huỳnh Bào trói Sa
Tăng dẫn vào động mà không giết, vì nghĩ như vậy: - Ðường Tăng là người ở Ðại
bang, chắc biết lễ nghĩa, lẽ nào mình không giết lại sai học trò đánh mình! Chắc
là Công Chúa gởi thơ từ chi mới lậu sự như vậy? Nếu không, sao vua Bữu Tượng biết
căn cước mà sai đánh mình. Ðường Tăng lạ lùng, biết đâu mà thuật chuyện.
Nghĩ rồi quyết giết Công
Chúa, liền xốc vào phòng.
Khi ấy Bá Hoa Tu không
hay, đương gở đầu cài tóc.
Xảy thấy Huỳnh Bào nghiến
răng trợn mắt, bước tới hét lớn rằng:
- Mi là long lang dạ cẩu,
quên nghĩa bạc tình! Khi trước ta đem mi về đây, chẳng hề bạc đãi. Ðem vàng mặc
gấm, thịt rượu no say. Mi muốn dùng món chi, thì ta sắm vật nấy. Ta cưng trọng
mi là đường nào? Sao không nghĩ chút tình vợ chồng, cứ nhớ cha mẹ mà sanh sự?
Bá Hoa Tu kinh hãi, quỳ
xuống thưa rằng:
- Chàng ôi! Sao bữa nay
nói nhiều tiếng lạ lùng, hay là muốn dứt tình phu phụ? Huỳnh Bào nói:
- Mi nghĩ thử tại ai muốn
dứt tình? Ta bắt Ðường Tăng đương sắm đồ mà ăn thịt? Mi cả gan thả trước, chắc
là gó gởi thơ từ. Nếu không sao hai sãi đến phá động mà hiểu trả mi về. Mi chối
làm sao cho đặng?
Bá Hoa Tu khóc rằng:
- Oan ức tôi lắm! Tôi
nào có gởi thơ chi?
Huỳnh Bào nói:
- Có chứng cớ đấy, mi đừng
già miệng.
Bá Hoa Tu hỏi:
- Chứng là ai đó?
Huỳnh Bào nói:
- Ta bắt sống đặng Sa
Tăng.
Khi ấy Công Chúa sợ chết
nên chối cầu may, liền nói rằng:
- Xin chàng bớt giận, đi
với tôi đến hỏi bây giờ. Nếu quả tôi có gởi thơ thì đập chết cũng đáng tội, bằng
không xin bớt giận chớ khá giết oan.
Huỳnh Bào nắm đầu Công
Chúa kéo lết tới trước mặt Sa Tăng, xô nhủi xuống đất, rồi cầm dao nạt lớn hỏi
rằng:
- Sa Hòa thường, con nầy
con nầy gởi thơ cho vua Bửu Tượng, nên sai người đến đánh ta phải không?
Sa Tăng đương bị trói,
thấy Huỳnh Bào làm bộ dữ muốn giết Công Chúa, Sa Tăng hét lớn nói rằng:
- Yêu tinh đừng vô lễ!
Công Chúa nào gởi thơ? Bởi mi bắt thầy ta nên hình dung Công Chúa. Hôm qua đến
nước Bửu Tượng thầy trò ta vào đền trình điệp, đặng xin ấn mà đi, thì vua Bửu
Tượng đem chân dung của Công Chúa mà hỏi thăm thầy ta có gặp chăng? Thầy ta là
người tu hành, thấy sao nói vậy? Vua Bửu Tượng sai chúng ta phải cứu Công Chúa,
thì mới chịu đóng ấn vào văn điệp cho mà đi. Anh em ta không dám cãi lời, vì
vua Bửu Tượng cầm thấy thiệt nói ngay, có giết cũng không tiếc mạng. Nghĩ nào
ngươi đặt chuyện mà hại vợ thác oan. Ta không lẽ nói thêm cho đặng.
Khi ấy Huỳnh Bào nghe Sa
Tăng nói mạnh mẽ, ngở thiệt như lời. Liền quăng siêu đao xuống, đỡ Công Chúa dậy
mà nói rằng:
- Tôi nóng nảy nói oan,
xin nàng đừng nê cố.
Nói rồi bớt đầu giắt
trâm cho vợ. Rồi đỡ vào phòng năn nỉ cho hết giận.
Bá Hoa Tu cười rằng:
- Chồng có nghiệp nói thừa
muốn đánh vợ chừng nào cũng đặng! Tôi nào dám giận, thì sau đừng nóng nảy mà giết
oan.
Huỳnh Bào thấy vợ cười
thì mừng lắm, Bá Hoa Tu nói:
- Chàng cũng nên mở trói
cho Sa Tăng, xiềng chân lại đó.
Còn Sa Tăng ở xa xa nghe
Công Chúa nói như vậy, thì mầng thầm nghĩ rằng:
- Thiệt làm ơn cho
chúng, như làm phước cho mình. Phải không nói giúp ít lời mà cứu nàng, thì mình
bị trói ngột hơi cũng chết.
Khi ấy Huỳnh Bào mở trói
cho Sa Tăng. Rồi truyền tiểu yêu dọn tiệc mà đãi Công Chúa.
Huỳnh Bào uống rượu
xoàng ba, liền thay quần áo. Ðem gươm báu bên lưng, vuốt ve Công Chúa mà nói rằng:
- Mình chịu khó ở nhà,
mà coi chừng hai đứa nhỏ. Chẳng nên thả Sa hòa thượng. Thừa dịp nầy Ðường Tăng
còn tại đền báu, ta đến nhìn thân thích cho rồi.
Bá Hoa Tu hỏi rằng:
- Phụ vương là ông nhạc
của ta, còn ta là Phò Mã, lẽ nào chẳng đi nhìn?
Bá Hoa Tu nói:
- Không đặng đâu. Phụ
vương ta từ bé lên ngôi, chưa từng mặt dữ tợn. Nếu gặp mặt thì thất kinh mà chết
giấc, chi bằng đừng tới thì xong hơn.
Huỳnh Bào nói:
- Như vậy ta biến hình lịch
sự lại khó gì?
Nói rồi liền biến ra một
người tú tài, hình dung xinh tốt.
Bá Hoa Tu xem thấy mừng
rỡ khen rằng:
- Tốt lắm, tốt lắm! Nếu
đến trào thì phụ vương yêu dấu, truyền quan đãi yên vầy vui. Nếu uống rượu phải
từ từ, đừng để say quá, hiện nguyên hình xấu lắm!
Huỳnh Bào nói:
- Ta biết mà.
Khi ấy Huỳnh Bào đằng
vân tới thành Bửu Tượng đến ngọ môn nói với Hoàng môn quan rằng:
- Tam Phò Mã xin vào ra
mắt.
Hoàng môn quan vào tấu
vân vân. Thì vua Bửu Tượng đương nói chuyện với Tam Tạng nghe Hoàng môn quan
tâu như vậy, lấy làm lạ phán hỏi bá quan rằng:
- Trẫm có hai phò mã mà
thôi. Nay phò mã chắc là yêu quái.
Vua Bửu Tượng phán hỏi
Tam Tạng rằng:
- Nên cho nó vào đền
chăng?
Tam Tạng run rét tâu rằng:
- Bệ Hạ ôi! Nó là yêu
tinh, không phải phàm tục, nó biết đằng vân giá võ, không cho vào nó cũng xông
xô, chi bằng truyền mời vào cho xuôi việc.
Vua Bửu Tượng y lời đòi
đến.
Huỳnh Bào quỳ lạy chúc
muôn tuổi trước sân chầu.
Chúa tôi là mắt thịt tại
phàm, coi tướng đồng khen hết thảy. Không tin là yêu quái, ngỡ bậc tột chúng
thông minh.
Vua Bửu Tượng phán hỏi rằng:
- Phò Mã quê ở tại đâu.
Kết duyên với Công Chúa hồi nào, đến nay mới ra mắt? Huỳnh Bào lạy rồi tâu rằng:
- Tôi ở núi Hoản Tử, xóm
Ba Nguyệt, cách thành 300 dặm mà thôi.
Vua Bửu Tượng phán hỏi rằng:
- 300 dặm rất xa. Công
Chúa đi đâu đến đó?
Huỳnh Bào tâu rằng:
- Tôi hồi nhỏ theo nghề
săn bắn, biết võ nghệ ít nhiều. Cách mươi ba năm trước tôi đi săn, thấy cọp
nhào xuống trói lại, cỏng nàng ấy về nhà, đổ thuốc thang mới tỉnh lại. Rồi hỏi
thăm tên họ, bởi không xưng thiệt là Công Chúa, nếu xưng thiệt thì tôi không
dám sanh đôi, phải dưng cho Bệ Hạ mà nhờ quan chức. Bởi nói con nhà dân giả,
nên khiến ra lửa nọ bén hương. Tôi tính làm thịt cọp giả là heo, mà đãi bà con
trong đám cưới. Công Chúa can rằng: Chẳng nên làm thịt cọp, để tôi đặt bài thơ
như vầy:
Nhờ trời nhờ đất chớ nhờ
ai,
Duyên nợ tình cờ gái gặp
trai
Kiếp trước dây tơ đà buộc
sẳn,
Ðời nầy cọp gấm thế làm
mai.
Khi ấy tôi nghe lời Công
Chúa nói như vậy, thì mới dây thả cọp về rừng. Sau nghe đồn cọp ấy tu luyện hơn
mười năm hiện hình người giống tạc. Ðường Tăng đi thỉnh kinh, nó bị ăn tươi nuốt
sống. Nó lai hiện hình giả Tam Tạng lấy văn điệp đi trình. Kiếm chuyện nói vô
ra với bệ hạ. Cái người ngồi đó là yêu cọp tôi thả năm trước, chớ không phải Ðường
Tăng đâu.
Vua Bửu Tượng nghe nói
kinh hãi phán hỏi rằng:
- Sao Hiền phò mã biết
thầy nầy là cọp cỏng Công Chúa năm trước?
Huỳnh Bào tâu rằng:
- Tôi ăn thịt hùm, bận
da cọp thường lắm. Nên ngó thấy thì hiểu liền.
Vua Bửu Tượng phán rằng:
- Tuy Phò Mã mới như vậy
chớ trẫm chắc là người.
Huỳnh Bào tâu rằng:
- Xin cho nửa bát nước lạnh,
tôi bắt nó hiện nguyên hình cho mà coi.
Vua Bửu Tượng sai hoạn lấy
tô nước, Huỳnh Bào làm phép hắc nhản định thân. Niệm thần chú lâm dâm, hớp nước
phun vào mình Tam Tạng hóa ra hùm gấm; quan võ mạnh bạo, lấy trường còn đập cọp
một hồi.
Nhờ có chư thần phò trị,
nên ông thầy khỏi chết.
Ðến chừng bắt sống, lấy
lồng sắt nhốt vào, để tại đền như cầm rọ.
Vua Bửu Tượng phán rằng:
- Nhờ ơn Phò Mã cứu
giúp, không thì bị yêu hổ nhai xương.
Truyền dọn tiệc thưởng
công Phò Mã.
Khi ấy Huỳnh Bào ngồi ăn
yến, có 18 nàng mỹ nữ đờn ca múa ca xang.
Ðến canh khuya Huỳnh Bào
say quá, thấy con đờn tì bà trắng trẻo ngộ nghỉnh, da thịt còn tơ. Sẳn rượu
ngon thì thèm thịt sốt.
Huỳnh Bào cười một tiếng
hiệu nguyên hình nắm cổ nàng kia nhai đầu uống rượu, 17 con thể nữ thất kinh vỡ
chạy trốn hết. Không dám la lên sợ đức vua làm tội, kiếm nơi trốn nhủi trốn
lui.
Còn Huỳnh Bào ngồi một
mình, ăn thịt người uống rượu.
Trừ 17 nàng ấy ra thì chẳng
có ai hay.
Thiệt là:
Gió dữ thổi rơi bông thược
dược,
Mưa đêm đánh rả nhụy phù
dung.
Nói về con ngựa kim đứng
trong tàu ăn cỏ tại dịch quán, nguyên nó là Tây hải tiểu long, nghe thiên hạ
nói lưu truyền:
- Tam Tạng là yêu hổ,
nay hiện cọp rồi bị nhốt trong lồng sắt.
Tiểu Long nghe nói lòng
đau như cắt, nghĩ rằng:
- Thầy mình là người
lành, bị yêu quái sữa ra hình cọp. Ta biết liệu làm sao, phần đại sư huynh về xứ
đã lâu, còn Bát Giới, Sa Tăng biệt tin biệt tức. Nếu ta không cứu sư phụ, thì
công quả hết rồi.
Tiểu Long đợi chờ canh
hai, không thấy Sa Tăng, Bát Giới.
Tiểu Long chịu không đặng,
liền bức dây cương mà hóa hình rồng, bay lên mây xem thử.
Có bài thơ khen rằng:
Tam Tạng làm oai đuổi Ngộ
Không
Bị yêu hóa cọp phải cầm
lồng
Sa Tăng, Bát Giới đều vô
kế,
Mới biết đêm nay cậy có
rồng.
Khi ấy Tiểu Long lên mây
ngó xuống, thấy trong điện Ngân An, đèn chong sáng giới đếm cho kỷ là tám cây
đèn sáp, có một con yêu ngồi uống rượu mặt mũi xanh lè đương ăn thịt một người
hết nữa khúc.
Tiểu Long cười rằng:
- Con yêu ăn thịt người,
làm sao cho khỏi lâu tiếng. Thiệt là loài dữ mà không mưu. Ðể ta khuấy nó một hồi,
rồi sẽ cứu sư phụ cũng không trể.
Nghĩ rồi hiện ra một
nàng cung nga hình dung tươi tốt. Bước vào nói với Huỳnh Bào rằng:
- Xin phò mã đừng ăn thịt
tôi, để tôi rót rượu cho mà uống.
Huỳnh Bào nói:
- Rót thì rót cho mau.
Tiểu Long có phép cầm nước,
nên rót rượu đầy chén mà không tràn, Huỳnh Bào hỏi rằng:
- Ngươi có tài rót rượu,
ướt như rót nhiều nữa tràn chăng?
Tiểu Long nói:
- Rót thêm cũng đặng.
Liền rót vun có ngọn mà
không đổ chút nào!
Huỳnh Bào ăn thịt người,
rồi uống rượu nữa.
Lại hỏi nàng ấy rằng:
- Ngươi biết ca chăng.
Tiểu Long nói:
- Tôi biết một hai bài
mà thôi.
Nói rồi ca một bài thì
dưng chén rượu.
Huỳnh Bào hỏi:
- Nàng biết múa chăng.
Tiểu Long nói:
- Tôi cũng biết chút đỉnh
ngặt múa tay không vì vô vị lắm.
Huỳnh Bào nghe nói liền
lấy gươm trong lưng trào ra.
Tiểu Long cầm gươm mà
múa.
Huỳnh Bào thấy múa gươm
hay lắm, khen biết đường nào.
Tiểu Long xuất kỳ bất ý
chém Huỳnh Bào một gươm.
Huỳnh Bào tràn khỏi, giựt
cây mãng đường hồng mà đỡ.
Tiểu Long cũng hiện hình
Thái Tử mà đánh với Huỳnh Bào.
Ban đầu đánh trong đền
Ngân An.
Sau đồng lên mây hổn chiến.
Ðánh đặng chín hiệp, Tiểu
Long đã đuối tay, bị Huỳnh Bào giựt gươm, chém nhằm bắp vế.
Tiểu Long nhào xuống rạch
lặn đi.
Còn Huỳnh Bào kiếm không
đặng Tiểu Long, liền trở về dền ngân an mà uống rượu nữa.
Nói về Tiểu Long nhảy xuống
nước hóa hình con rồng nhỏ mà ẩn mình.
Nghe văng vẳng tiếng yếu
lén về tào, hóa ngựa như củ. Vì bị thương nơ bắp vế, nên khó nổi cứu thầy.
Nói về Bát Giới ngủ cho
tới khuya, mới cựa mình thức dậy, coi sao bắc đẩu, ước đã canh ba. Trong bụng
nghĩ rằng:
- Sa Tăng đã bị bắt!
Liền đằng vân về quan,
ngó chẳng thấy thầy, còn con ngựa đứng trong tào thở dốc. Bát Giới kinh hãi nói
rằng:
- Thầy đâu mất, kiếm
hoài chẳng lặng. Con ngựa không ai cởi, sao lại đổ mồ hôi? Sau đùi lại thêm bị
vít nữa! Chắc là ai đấy ăn trộm ngựa, mới đánh nó như vầy! Bạch mã ứng thinh
nói rằng:
- Sư huynh ôi!
Bát Giới nghe kêu lấy
làm lạ, giựt mình té nhào rồi ngồi dậy chạy.
Bị con ngựa cắn áo kéo lại,
nói rằng:
- Sao anh nhát quá chừng,
nhè tôi mà sợ?
Bát Giới run lặp cặp,
đáp rằng:
- Sao bữa nay em biết
nói, chắc là điềm hệ chẳng lành!
Bạch mã nói:
- Không hay.
Bạch mã thuật chuyện vân
vân.
Bát Giới kinh hãi nói rằng:
- Cha chả! Chuyện khốn nạn
như vầy, ta chắc cùng phương hết thế. Mà người rán đi nồi hay không?
Bạch mã hỏi:
- Nổi, mà anh sai tôi đi
đâu?
Bát Giới nói:
- Thôi ngươi lặn xuống
sông mà về biển. Còn ta gánh đồ về xóm cao lào mà ở thì xong hơn.
Bạch mã nghe nói, cắn áo
Bát Giới kéo lại khóc mà than rằng:
- Xin sư huynh đừng lanh
nặng tìm nhẹ, bỏ bạn phụ thầy. Nỡ nào làm biếng ngặt không biết tính làm sao.
Sa Tăng bị yêu bắt trói, ta đánh không lại nó, ngươi cự cũng bị thương. Lúc nầy
phá hùm cho rồi, còn đợi chừng nào nữa?
Bạch mã khóc rằng:
- Anh đừng nói chuyện
chia phôi, tôi đau lòng lắm. Nếu anh không cứu đặng sư phụ, xin đi cầu viện người
ta!
Bát Giới nói:
- Biết thỉnh ai bây giờ?
Bạch mã nói:
- Ðại sư huynh là Tôn
Hành Giả, chắc là cứu thầy đặng, và đánh yêu báo oan cho anh.
Bát Giới lắc đầu nói rằng:
- Thả đi cầu viện người
nào, ta cũng rán sức, chớ như con khỉ ấy nó có thù oán với ta. Lúc trước đánh Bạch
Cốt phu nhơn tại núi Bạch hổ, nên thầy đuổi nó, mà nó lại giận ta. Chắc là nay
thỉnh không đặng. Nếu nó nghe trái tai hai tiếng, thì cây gậy để tang của nó nặng
quá, đập cũng nát xương! Té ra tính không xong mà mang hại!
Bạch mã nói:
- Ðại sư huynh là người
nhơn nghĩa, chắc không đánh mà hòng lo. Song anh ấy giấu chuyện nầy, đừng nói
thầy mắc nạn. Nói thầy nhớ sư huynh lắm, nên sai đi rước tức thì. Gạt đến đây,
thấy sự khốn nạn như vầy, thì phải bắt yêu mà cứu sư phụ.
Bát Giới nói:
- Thôi thôi, ngươi đã hết
lòng, ta không lẽ từ chối. Nếu không đi rước, thì ra kẻ bạc tình.
Nói rồi đằng vân bay
theo gió dững hai tai, bay thẳng như chạy buồm.
Ði tới Hoa Quả sơn, trời
đã vừa sáng.
Tôn Hành Giả ngồi trên
bàn thạch ngoài cửa núi.
Cả ngàn khỉ đừng hầu hạ
hai bên, con thì đương quỳ lạy.
Bát Giới xem thấy nghĩ rằng:
- Mình đã đến đây không
lẽ ẩn mặt. Bởi mình khi trước ở quấy, bây giờ chịu nhục đã đành.
Nghĩ rồi lui vào, lộn với
bầy khỉ, cũng quỳ lạy lăng xăng.
Khi ấy Tôn Hành Giả ngó
thấy, liền hỏi bẩy khỉ rằng:
- Người ta rừng ở đâu,
dám đến đây nhập bọn. Chúng bây bắt thằng đương lạy đó, đem lại đây cho mau.
Bầy khỉ nghe lời chỉ dẫn
Bát Giới tới nơi quỳ xuống.
Tôn Hành Giả làm mặt lạ
hỏi rằng:
- Mi là người ta rừng ở
đâu mới đến?
Bát Giới cúi đầu giấu mỏ
mà nói rằng:
- Tôi không phải ta rừng;
thiệt là người quen mặt.
Tôn Hành Giả nói:
- Ta thuở nay không biết
mặt ngươi.
Bát Giới nói:
- Phải tôi không biết hổ
thẹn vì vác mặt cho anh coi. Anh em ở với nhau hơn mấy năm, nỡ nào làm lãng
không nhìn, lại nói người ta rừng ở đâu không biết!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi ngước mặt cho ta
coi thử!
Bát Giới ngay mỏ ra nói
rằng:
- Anh thấy mặt chưa? Anh
quên mặt chớ lẽ nào quên mỏ?
Tôn Hành Giả nín cười
không đặng, liền cười ngất mà hỏi rằng:
- Trư Bát Giới phải
không?
Bát Giới nhảy dựng dậy,
dạ mà nói rằng:
- Phải, phải, Trư Bát Giới
là tôi, tôi là TrưBát Giới.
Tôn Hành Giả nói:
- Sao ngươi không theo
Ðường hòa thượng, lại đến đây làm chi? Hay là nói xúc phạm đến thầy mà bị đuổi
về đó? Hãy đưa tờ từ cho ta xem.
Bát Giới nói:
- Tôi không xúc phạm thầy,
thầy cũng không đuổi, có tờ từ ở đâu mà coi.
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu ngươi không bị đuổi,
vậy chớ đi đâu đây?
Bát Giới nói rằng:
- Thầy nhớ anh lắm, nên
sai tôi đi rước anh.
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy đã làm tờ từ ta,
muốn thề cho chắc chắn, lẽ nào mà còn nhờ sai ngươi lặn lội đến rước ta?
Bát Giới thưa rằng:
- Thiệt tình thầy nhớ
anh lắm. Bởi hôm qua thầy ngồi trên yên, cất tiếng kêu.
Ðồ đệ, mà tôi bất ý
không nghe, Sa Tăng làm thinh chẳng dạ.
Thầy nói:
- Chúng bây vô dụng lắm,
thua Hành Giả mười phần. Hành Giả lẹ làng và thông minh, miệng dạ chơn chạy, chẳng
hề trị trệ như chúng bây. Nên sai tôi năn nỉ thỉnh anh về kẻo thầy nhớ. Xin anh
đi cho kịp kẻo thầy trông.
Tôn Hành Giả nhảy xuống,
dắt tay Bát Giới và nói rằng:
- Hiền đệ đến đây đã mỏi
nhọc, đi chơi một lát với ta.
Bát Giới thưa rằng:
- Ðường xa lắm anh ôi!
Ði cho mau kẻo thầy trông đợi. Chẳng chơi bời làm chi.
Tôn Hành Giả nói:
- Em đã đến đây, xem
phong cảnh một giây cho biết.
Bát Giới nghe lời đi
theo Tôn Hành Giả lên chói núi Hoa Quả.
Bát Giới khen rằng:
- Anh ôi! Nhắm hòn núi nầy
xinh tốt thứ nhứt.
Giây phút hai anh em xuống
núi, thấy khỉ nhỏ dưng đủ trái cây: Táo, mai, nho, lê, vân vân.
Chúng nó dưng và thưa rằng:
- Xin đại vương ăn bữa sớm
mai.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Em ta bao tử lớn lắm.
Bấy nhiêu đấy không đủ lót lòng.
Nói rồi mời Bát Giới ăn
một mình, bầy khỉ rội đà không kịp.
Khi ấy đã trưa trật.
Bát Giới nói rằng:
- Xin anh đi với tôi kẻo
thầy trông đợi.
Tôn Hành Giả nói:
- Hiền đệ vào động Thủy
liêm chơi một chặp nữa.
Bát Giới từ chối hoài,
Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy thì không dám
cầm lâu, xin từ giã từ đây cũng tiện.
Bát Giới hỏi rằng:
- Anh không đi hay sao?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta bỏ chốn nầy mà đi
đâu? ở đây hương phước thanh nhàn, không ai dằn thúc. Còn đi tu làm chi? Ngươi
về thưa với thầy cho rõ: Ðã đuổi rồi đừng tưởng làm chi.
Bát Giới thấy nói song
nên không dám ép. Liền từ giã ra đi.
Còn Tôn Hành Giả sai khỉ
nhỏ theo rình, coi nói hành làm sao cho biết.
Nói về Bát Giới xuống khỏi
núi, liền chỉ Hành Giả mà mắng rằng:
- Con khỉ vô đoan, muốn
làm yêu tinh, không chịu làm Hòa Thượng. Ta đi tới nói tử tế mà rước, lại làm lễ
không đi. Mi đừng đi trối thây mi ở lại đây mà làm quỷ.
Ði ít bước mắng ít tiếng
nói bống tống một mình.
Hai con khỉ nhỏ nghe rõ
ràng, chạy về phi báo lại.
Tôn Hành Giả nổi giận,
sai bầy khỉ theo bắt, Bát Giới xô bầy khỉ té nhào xuống, bầy khỉ áp lại, con
thì nắm tay mà trì, con thì nắm lông gáy mà đi, bắt trói quách về động.
----------------
🔙 Hồi tiếp theo 🔜
MỤC LỤC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét