🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Tâm thành tu niệm đạo nhân gian
Cứ theo truyền thuyết
Trung Hoa thì kẻ sanh trước loài người là ông Bàn Cổ làm chúa thiên hạ. Kế đó
là vua Thiên Hoàng, Ðịa Hoàng và Nhơn Hoàng, gọi là Tam Hoàng. Rồi đến vua Phục
Hi, Thần Nông, Huỳnh, Nghiêu và Thuấn gọi là Ngũ Ðế.
Thuở ấy, Trung quốc chia
làm bốn châu: Ðông Thắng Thần châu, Tây Ngưu Hạ châu, Nam Thiện Bộ châu, Bắc Cư
Lư châu.
Ðặc biệt là nơi ven biển
lại có một nước tên Ngao Lai. Trong nước ấy có một hòn núi gọi là Hoa Quả Sơn
(Núi có nhiều thứ hoa quả lạ) đứng sừng sững giữa trời, bao phủ đồi cây gò đất.
Trong cảnh hùng tráng âm u ấy có một tảng đá rất lớn, bề cao ba mươi sáu thước
năm tấc, chu vi hai mươi bốn thước, trên mặt có chín lỗ thông thiên, bốn bên có
tám hang thông ra rừng rậm!
Thật là một tảng đá dị
thường, “Cấu Tạo từ thuở khai thiên lập địa” mà loài người không ai có thể tưởng
tượng nổi. Với chiều cao vượt lên muôn vật trên mặt đất ấy tảng đá không bị che
khuất, hứng chịu sức nóng và lạnh của nhật nguyệt, lần lần tụ tinh nứt ra một
viên trứng đá.
Trong lâu năm, trứng ấy
tượng hình, rồi gặp một trận gió lớn nỡ ra một con Khỉ đá, giống tạc hình người,
đủ tai, mắt, miệng, mũi và tay chân rất lanh lẹ.
Khỉ đá đi đứng khắp
vùng, cặp mắt chói lòa như hai cái đuôi sao Bắc Ðẩu.
Gặp lúc Ngọc Hoàng đang
ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ, sai
thiên thần đến hỏi:
– Vì cớ gì lúc nầy nơi
trần gian lại có hào quang chói sáng?
Thiên thần không ai biết.
Ngọc Hoàng liền sai
Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.
Hai thần tuân lệnh đi do
xét một lúc, trở về báo:
– Tâu Thiên Hoàng! Hào
quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá!
Ngọc hoàng ngạc nhiên
nói:
– Cõi trần gian, sao có
loài khỉ phi thường?
Hai thần tâu:
– Nơi Ðông Thắng Thần
Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt
ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ, đôi mắt sáng quắc. Mỗi khi hắn ngó
lên trời là hào quang chói lọi.
Ngọc Hoàng hỏi:
– Thế thì phải làm cách
nào để tiêu diệt luồng nhãn khí đó?
Hai thần tâu:
– Chẳng hề chi! Hiện nay
nó đang sống bằng hoa quả. Hạ thần tưởng chắc một thời gian đôi mắt nó sẽ mờ
đi.
Ngọc Hoàng an lòng bỏ
qua câu chuyện đó.
Thời gian qua trong cánh
núi rừng hoang vắng, Khỉ đá đói ăn trái cây khát uống nước suối, ngày dạo khắp
núi non, tối tìm hang động ẩn thân, làm bạn với loài hươu nai, khỉ, vượn khác.
Cái thời gian ấy cũng chẳng
ai biết là bao lâu, người ta chỉ thấy Khỉ đá lúc ẩn, lúc hiện, Từ nơi nầy đến
nơi khác, lúc ở nơi thanh vắng, lúc lại đến gần những vùng lân cận làng mạc xa
xôi, để bắt chước lối sanh hoạt và tiếng nói của loài người.
Cũng trong thời gian đó,
Khỉ đá gần gũi với bầy khỉ bạn, tập tành nhau lối ăn nói, xử sự trong có vẻ giống
người.
Ngày kia, gặp lúc khí trời
nóng bức, Khỉ đá dẫn cả đoàn ra hóng mát nơi bóng cội tùng.
Gió rừng ào ạc, trộn lẩn
vối tiếng róc rách của dòng suối chảy xa xa.
Khỉ đá bảo bầy khỉ nhỏ:
– Chúng ta hãy tìm suối
nước tắm cho mát.
Bầy khỉ nhỏ tán thành,
tung tăng nhảy nhót về phía khe sâu. Ðó là một con khe lớn, nước trong vắt, uốn
quanh theo rặng núi.
Bầy khỉ nhỏ nhìn làn nước
nhăn mặt bảo nhau:
– Chưa biết khe sâu cạn,
sao dám xuống tắm?
Khỉ đá nói:
– Ðứa nào dám xuống trước
ta sẽ tôn làm vua.
Cả bầy khỉ đều lắc đầu
kinh sợ.
Khỉ đá nói:
– Ðể ta xuống đó cho mà
xem.
Dứt lời, co chân nhảy ùm
xuống nước.
Nhưng lạ làm sao, vừa lặn
khỏi làn nước, Khỉ đá mở mắt ra trông thấy dưới đó là một khoảng không gian trống
rỗng. Gần đó có một chiếc cầu ẩn khuất trong kẹt đá. Bên cầu cũng cây cũng trái
xanh tươi, dưới cầu cũng nước trong veo chảy nghe róc rách. Cảnh lạ đó gợi vào
tánh tò mò, Khỉ đá uốn mình nhảy vọt lên cầu, chạy ngược vào trong. Càng vào
sâu, phong cảnh càng thêm u nhã.
Bên trong, sừng sững một
toà nhà rộng lớn, trước cửa cổ một tấm biển, khắc mấy dòng chữ:
” Hoa Quả Sơn phước địa
Thủy Liêm động, động
thiên “
Nghĩa là:
” Núi hoa qua đất phước
động Thủy Liêm hang trời
“
Vừa bở ngỡ vừa mừng thầm,
Khỉ đá trở lại cầu, tung mình nhảy lên mặt nước, mặt mày hân hoan, nhìn lũ khỉ
nhỏ khịt mấy cái.
Lũ khỉ nhỏ thấy Khỉ đá
ló đầu lên, đã vội xúm đến, quấn quít hỏi:
– Suối nước sâu cạn? Có
gì lạ chăng?
Khỉ đá nói:
– Không sâu, không cạn,
vì dưới đó không phải nước mà là một cảnh phi thường.
Lũ khỉ nhỏ ngạc nhiên,
nhao nhao hỏi:
– Cảnh thế nào mà phi
thường?
Khỉ đá vừa đưa tay ra dấu
vừa giảng giải:
– Có một cái cầu rất đẹp,
bên cầu cỏ một tòa nhà uy nghi, lộng lẩy.
Một con trong lũ khỉ nhỏ
hỏi:
– Trong ngôi nhà ấy có
giêng gì chiếm cứ chăng?
Khỉ đá nói:
– Không có gì cả! Chỉ có
lò, chén, nói, chảo, giường, ghế. Tất cả đều bằng đá.
Nghe chuyện lạ, bầy khỉ
nhỏ hớn hở nói:
– Thế thì chúng ta đem
nhau xuống đó làm chổ dung thân tránh cơn mưa gió phủ phàng nơi núi rừng hoang
lạnh.
Khỉ đá gật đầu:
– Ðúng vậy! Trời đã dành
riêng chổ đó cho chúng ta, bỏ qua uổng lắm.
Bầy khỉ nhỏ nói:
– Vậy anh nhảy xuống trước,
chúng tôi theo sau.
Khỉ đá co chân nhảy ùm
xuống, lũ khỉ con răm rắp nhảy theo.
Chúng vừa nhảy xuống
hang, vội vã lên cầu, chạy qua toà nhà lớn.
Rồi cùng nhau vào, đùa
bưng nồi, đứa lấy chén, đứa lên giường, đứa xuống bếp, lăn xăn..phá phách một hồi
rồi ngồi lại rung đùi, nhịp vế.
Khi ấy Khỉ đá mới gọi cả
lũ vào hỏi:
– Lúc còn ở trên núi,
chúng ta có hứa nhau, ai xuống trước sẽ tôn làm vua, bây giờ bây quên lời đó
sao?
Lũ khỉ nhớ trực lại, vội
vàng đến trước mặt Khỉ đá quì xuống, tôn làm đại vương.
Khỉ đá mỉm cười truyền rằng:
– Từ nay, ta làm vua lấy
hiệu là Mỹ Hầu Vương, phong cho Vượn và Khỉ Ðột làm tả, hữu Thừa Tướng.
Khỉ đá cùng ở với các khỉ
con, sống trong cảnh thanh nhàn, sáng lên chơi núi Hoa Quả, chiều về ngủ động
Thủy Liêm, không còn chung chạ với các thú nơi rừng núi hoang lạnh. Hưởng phước
lạc gần ba trăm năm.
Một hôm trời trong gió
mát, lũ khỉ bày tiệc linh đình, vui chơi hỉ hả. Nhưng Khỉ đá không vui, đôi mắt
lờ đờ nhìn mây gió rồi hai dòng lệ tuôn ròng. Lũ khỉ con ngạc nhiên hỏi:
– Tiệc vui này, có điều
gì làm cho Ðại vương buồn chán?
Khỉ đá gạt lệ nói:
– Ta nay tuy sung sướng
nhưng còn lo nghĩ nhiều về mai hậu
Bọn khỉ cười nói:
– Thế này là chúng ta diễm
phúc lắm rồi, có nhà cao cửa rộng, có hoa quả bốn mùa, ấm no đầy đủ, còn đòi gì
hơn?
Khỉ đá nói:
– Các ngươi thấy sao mừng
vậy, đâu nghĩ gì đến ngày mai! Tuy ta sống ẩn náu nơi động, không vướng phép
vua, không sợ loài thú dữ, nhưng rồi chúng ta có thể sống mãi không già chăng?
Chừng đó tử thần chờ trước cửa, làm sao giữ lại những ngày vui như vậœy?
Bầy khỉ nghe hỏi, đứa
nào cũng sợ chết ngồi khoanh tay rầu rĩ!
Giữa lúc ấy, một con vượn
già ngồi phắt dậy nói lớn:
– Ðại vương biết trước
lo xa, quả là phi phàm vậy! Trên đời ai tránh khỏi chết, trừ ba bậc: Tiên, Phật,
Thánh Thần, có phép trường sanh bất tử kia.
Hầu vương nghe nói, hỏi:
– Ba bậc ấy ở đâu, nhà
ngươi có biết chăng?
Vượn tâu:
– Bậc siêu phàm ấy thường
ở nơi non tiên, động đá.
Hầu Vương như nhẹ cơn buồn,
khoan khoái nói với các khỉ nhỏ:
– Mai nầy ta từ giả các
ngươi, thả bước phiêu lưu nơi chân trời, góc biển, tìm cho kỳ được thuốc trường
sanh bất tử.
Bầy khỉ rú lên khen:
– Hay lắm! Ðại vương đi
thành công, chúng ta sẽ được sống mãi, an hưỡng nơi động nầy.
Một khỉ đột nói:
– Chúng ta hãy cùng lên
núi Hoa Quả tìm nhiều trái quý về thết tiệc tiễn hành Ðại vương.
Lũ khỉ nhỏ gật đầu hy vọng
vị Ðại vương của chúng sẽ tìm ra thuốc trường sanh bất tử, cứu cho cả loài
tránh khỏi cái chết.
Sáng hôm ấy chúng rủ
nhau lên núi Hoa Quả hái trái đem về, nào là bàn đào, quả mận, nào là hạ lê,
hoài sơn, huỳnh tính đặt tiệc ê hề.
Hầu vương ngồi trước, dưới
là quan chức, tiếp đến là khỉ con vừa ăn vừa đàm luận suốt ngày, không qua câu
chuyện trường sanh bất tử.
Hôm sau, Hầu vương dậy sớm,
bảo lũ khỉ bẻ nhiều tre kết làm bè. Rồi từ giả, chống bè ra biển cả, mặc cho
gió dập sóng dồi, đêm sương ngày nắng!
Trót mấy ngày bơ vơ trên
mặt biển, Hầu vương nhìn chân trời bát ngát bao la, không biết đến nơi nào,
đành nhắm mắt ngồi liều, phó mặc cho trời đất! Gió ngàn vi vút thổi, khiến bè
tre tấp vào bến Nam Thiện Bộ Châu. Nghe tiếng chim kêu lẩn với tiếng người văng
vẳng, Hầu vương mở bừng mắt, xem thấy đất bằng, làng mạc lưa thưa, lòng mừng khắp
khởi.
Hầu vương bỏ bè bước lên
bờ, mấy ngư phủ vừa thấy, ngỡ là loài yêu quái rùng rùng bỏ chạy! Một ông lão
khiếp đảm, quýnh chân nằm chết điếng trên bải biển. Hầu vương chạy tới lột hết
quần áo mặc vào, giả người đồng nội, lần mò đến tỉnh thành, học thêm tiếng người
xứ ấœy.
Rồi Hầu vương lại tiếp tục
cuộc hành trình ngày đi, đêm nghĩ cố tìm cho được động Tiên, cửa Phật.
Nhưng than ôi! Ði mãi chỉ
gặp bọn đồ đanh, mưu lợi, không hề biết đạo là gì!
Hầu vương lưu lạc chín
năm vất vả, vượt núi băng ngàn mà chưa đem lại một kết quả nào! Lòng buồn chán
ngán!
Mấy tháng sau, đi đến
Tây Dương biển cả. Hầu vương nhìn ra khơi mây nước bao la, lòng thầm nghĩ:
– Ta đi khắp bốn phương
trời, sá gì mặt biển này?
Nghĩ vậy, Hầu vương tìm
cây kết bè chống ra ngoài khơi, phó mặc cho mưa gào gió thét.
Sóng vỗ bè trôi, Hầu
vương ngày nào cũng chỉ thấy mây xanh và nước biếc! Thĩnh thoảng một vài con cá
rựa chạy sóng sượt trên mặt nước. Hầu vương tưởng là Hà thần hiện lên. Có lúc
trời chớp lạch, Hầu vương cũng ngỡ là thần tiên hiện đến!
Mấy ngày sau, bè trôi đến
miền Tây Ngưu Hạ Châu, Hầu vương lại bõ bè lên bờ, xảy thấy núi cao chót vót,
cây cối sum suê, hoa tươi xinh đẹp liền dừng bước lẩm bẩm:
– Núi cao, may ra có ”
Thánh, Thần, Tiên, Phật “
Hầu vương quay lên núi,
thoan thoát chuyển từ cây này qua cây nọ, đu dây vượt suối, không bao lâu đến
đĩnh núi.
Nhưng nhìn quanh quất
cũng chỉ thấy toàn là cây núi mênh mông, gió rừng rào rạc, không có bóng dáng
“thần tiên”.
Hầu vương ngồi lên tảng
đá, ngước mặt than:
– Thánh thần, Tiên, Phật
nào hiểu được lòng ta, lòng của kẻ chân thành đang ngày đêm mơ ước!
Dứt lời, Hầu vương định
xuống núi. Bỗng có tiếng hát từ xa vọng lại:
Non xanh rừng rậm,
Gió vàng reo, lấm tấm
lá khô bay
Mộng đời, vừng mây bạc
Lòng đời, chung rượu
say!
Nghêu ngao vui thú
đêm ngày
Búa Tiên củi quế, miễn
đầy gánh thôi.
Gặp Tiên thỏ thẻ đôi
lời
Ðâu nơi Cực lạc đâu
nơi Huỳnh đình
Nghe tiếng người hát, Hầu
vương mừng quýnh lên, lảm nhảm:
– Thần tiên đây rồi! May
lắm!
Liền chạy men theo tiếng
hát. Ðến nơi, thấy lão tiều đang hái củi, Hầu vương bước tới thi lễ và cung
kính thưa:
– Dệ tử đến ra mắt, có
điều chi thất lễ xin thần tiên lượng thứ!
Lão tiều vội bỏ búa,
nói:
– Chao ôi! Ông lầm rồi,
tôi vốn người nghèo khổ, làm nghề hái củi đổi gạo nuôi thân, có đâu được bậc
phi thường ấy!
Hầu vương ngơ-ngác nói:
– Lạ thật, người không
phải thần tiên, sao nói chuyện thần tiên lưu loát vậy?
Tiều phu phì cười, hỏi:
– Tôi nói chuyện thần
tiên bao giờ?
Hầu vương nói:
– Tiếng ca vừa rồi, tôi
có nghe ông hát:
Gặp Tiên thỏ thẻ đôi
lời
Ðâu nơi Cực lạc đâu
nơi Huỳnh đình
Rõ ràng tiều ông là tiên
vậy!
Tiều lão cười, đáp:
– Tôi không giấu gì ông,
bài ca ấy của Tiên ông dạy tôi để hát cho khuây khỏa trong giờ mệt nhọc, không
ngờ lọt đến tai ông, chắc tôi phải chịu lời khiển trách!
Hầu vương hỏi tiếp:
– Vậy thì Tiên ở đâu,
xin tiều lão chỉ hộ cho.
Tiều phu nói:
– Tiên ông hiện ở tại
xóm tôi. Cáeh đây không xa mấy, có một dãy núi tên là Linh Ðài phương thốn sơn,
trong có động Tà Nguyệt Tam Tinh, Tiên ông hiệu là ” Cu Bồ Ðề Tổ Sư “, ở đấy
thu nhận đồ đệ rất nhiều, song các đồ đệ bị đuổi cũng không ít, hiện nay chỉ
còn ước độ ba bốn mươi. Ông muốn đến đó phải theo đường nhỏ qua hướng Nam, chừng
bảy tám dậm, là tới động.
Hầu vương nhìn ông tiều
năn nỉ:
– Ðường đi đến động ngoằn
ngoèo dễ lộn, mong ông thương đến, dẫn tôi cùng đi về xóm, tôi xin hậu tạ.
Tiều lão lắc đầu đáp:
– Giúp ông tôi không nệ
công lao, ngặt vì tôi còn cha mẹ già, sớm chiều lo phụng dưỡng, phải ở lại hái
củi đổi gạo, không tiện làm vừa lòng ông!
Nghe lão tiều than, Hầu
vương cảm động, đành phải bái biệt ra đi.
Núi rừng thăm thẳm, đá
cao chồng chất, chông gai hiểm trở. Hầu vương vốn quen miền sơn dã, đi riết một
hồi bảy tám dậm, quả thấy một động lớn, cửa đóng kín không có bóng người thấp
thoáng. Trước đó, một bia đá lớn đề mấy chữ ” Linh Ðài phương thốn sơn Tà Nguyệt
tam tinh động ”
Hầu vương hớn hở, nhảy
nhót tung tăng. Nhìn thấy vườn đào xum trái, liền phóc lên hái mấy quả ăn đở
lòng.
Giây lát có tiếng động.
Một đồng-tử bước ra hỏi:
– Ai cả gan dám vào đây
ăn vụng đào?
Hầu vương vội vã nhảy xuống
nói:
– Tôi từ xa tìm đến đây
học đạo, không phải kẻ tộm đào, xin tôn huynh hiễu cho.
Ðồng-tử nghi ngờ Hầu
vương, nói:
– Anh thật lòng đến đây,
tìm sư học đạo sao?
Hầu vương thưa:
– Ðường xa ngàn dặm,
không ngại gian lao, ngày đêm lặn lội, tôi chỉ mong được làm đệ tử nơi nầy.
Ðồng tử nhìn tướng mạo Hầu
vương, mỉm cười, nói:
– Sư phụ vừa thức dậy, sửa
soạn giảng kinh, dạy tôi ra rước người tu niệm, có lẽ anh đây là phải?
Hầu vương mừng thầm, reo
lên:
– Tiên ông quả là bậc
tiên tri, xin tôn huynh đừng ngần ngại. Chính là tôi vậy.
Ðông tử gật đầu bảo:
– Ngươi cùng tôi vào ra
mắt sư phụ.
Hầu vương tươi cười, nhí
nhảnh theo đồng tử vào động, nhìn thấy quang cảnh uy nghiêm, nào cung châu, điện
ngọc, nào phòng đọc sách, nào chổ giảng kinh, đâu đó trang hoàng rực rở. Thẳng
đến trước Ngọc đài, thấy Bồ Ðề Tổ Sư ngồi trên ghế cao, bên dưới đệ tử đứng hầu
hơn ba chục.
Hầu vương bước đến sụp lạy
lia lịa, và thưa:
– Tiện nhân mộ đạo đến
đây, xin ra mắt thầy.
Tổ Sư hỏi:
– Ngươi tên họ là chi? Từ
đâu đến?
Hầu vương thưa:
– Tôi ở Ðông Thắng Thần
Châu, núi Hoa Quả, động Thủy Liêm.
Tổ Sư nạt lớn:
– Kẻ ăn nói trớ trêu, tu
hành sao được. Mau đuổi nó đi!
Hầu vương sợ sệt vừa lạy
vừa nói:
– Lòng thành thật đâu
dám trớ trêu, kính mong thầy thương xót.
Tổ Sư nói:
– Ðường từ Ðông Thắng Thần
Châu đến đây cách hai cửa biển, và một cõi Nam Thiên Hạ Châu làm sao nhà ngươi
đi được?
Hầu vương thỏ thẻ thưa:
– Tôi dùng tre kết bè,
vượt qua hai cửa biển, trèo non lặn lội hơn chín năm trời mới đến đây, cúi xin
thầy đoái tưởng.
Tổ Sư nói:
– Ngươi đi lâu ngày là
phải! Vậy nhà người tên gì?
– Tôi không có danh
tánh. Nhưng ai rầy tôi không giận, ai đánh tôi không hờn.
Tổ Sư cau mày nói:
– Ta muốn biết danh tánh
nhà ngươi, ngươi khai chi về tính nết.
Hầu vương thưa:
– Thưa thầy, tôi không
cha mẹ!
Tổ Sư nói:
– Người sao không có cha
mẹ, không lẽ cây đá sanh ngươi sao?
Hầu vương thưa:
– Ðúng vậy! Nguyên nơi
núi Hoa Quả có hòn đá lớn, kết tinh nhật nguyệt lâu ngày, rồi một đêm mưa vang
lên tiếng nổ, đá ấy nứt hai, sanh ngay tôi từ lúc đó.
Nghe nói, Tổ Sư mừng thầm
hỏi:
– Như vậy là thiên địa cấu
tạo ra ngươi. Thôi ngươi hãy đi qua lại cho ta xem nào.
Hầu vương đẹp dạ, đứng
phắt lên chạy qua lại vài lần, rồi quỳ xuống nghe dạy.
Tổ Sư cười nói:
– Nhà ngươi bộ tịch hệt
như khỉ. Ðể ta xét theo diện mạo mà đặt tên cho.
Hầu vương sụp lạy tạ ơn.
Tổ Sư nói:
– Ta muốn theo hình dung
nhà ngươi, đặt họ Hồ nhưng vì chữ hồ bõ khuyển bằng chỉ còn chữ cổ, chữ nguyệt.
Cổ nguyệt có nghĩa là trăng già không tốt. Thôi ta đặt cho ngươi họ Tôn, chữ
tôn bõ khuyển bằng còn chữ tử, chữ hệ là còn trẻ, còn lớn, còn khôn, tốt lắm!
Hầu vương mừng rỡ cúi đầu
lạy tạ và thưa:
– Mong thầy luôn tiện mở
lượng từ bi đặt tên luôn cho tôi, để dễ gọi lúc sai khiến.
Tổ Sư nói:
– Trong đạo có mười hai
chữ người ta thường dùng ” Quảng, Ðại, Trí, Huệ, Chơn, Như, Tánh, Hải, Ðĩnh, Ngộ,
Viên, Giác. Trong mười hai chữ đó tính dồn tới ngươi nhằm vào chữ Ngộ.Vậy ta đặt
tên ngươi là Tôn Ngộ Không.
Hầu vương khoái ý cười:
– Tốt lắm! Tốt lắm! Từ
nay tôi mới biết được tên, xin chịu gọi là Ngộ Không.
Phép nhiệm nhờ thầy truyền bí thuật
Tài cao về xứ giết yêu ma
Hầu vương từ ngày được
tên họ, Tổ Sư truyền học trò đem ra ngoài dạy nghi lễ, cách ăn ở, lối cử xử. Và
giao việc quét trước dọn sau, tưới hoa nhổ cỏ, làm suốt gần bảy năm trời.
Một hôm trời trong gió
mát, nắng dịu lướt qua cửa sổ, rọi vào điện ngọc long lanh, như thiên tào nhìn
xem cuộc giảng kinh nơi tiên động. Tổ Sư ngồi trên, dưới điện học trò lẵng lặng
nghe lời giảng dạy.
Ngộ Không nghe kinh thấm
ý, cào tai, gải mắt, trợn mắt nhướng mày, khoa tay múa chân đến nổi nhảy dựng
ra ngoài hàng mà không biết.
Tổ Sư ngạc nhiên kêu hỏi:
– Nhà người sao vô lễ vậy?
Mau vào hàng nghe giảng đạo.
Ngộ Không thưa:
– Ðệ tử nghe lời thầy giảng
giải hay quá, khiến cho lòng thành thích ý, nhảy múa không hay.
Tổ Sư nói:
— Ngươi biết được lời
hay của kinh giảng, vậy người ở đây bao lâu rồi, có biết chăng?
Ngộ Không thưa:
– Ðệ tử thưa biết mấy
năm mấy tháng. Chỉ nhớ hái củi trên núi này, gặp đào chín ăn được bảy mùa.
Tổ Sư vừa cười vừa nói:
– Núi ấy, tên gọi Lang
Ðào mỗi năm một mùa trái chín, mà ngươi ăn được bảy mùa, là bảy năm rồi đó. Nay
ngươi đã có trí nhớ ta muốn truyền dạy, chẳng biết ngươi thích học môn nào?
Ngộ Không thưa:
– Mang ơn thầy dạy bảo,
đệ tử xin tùy sự lựa chọn của thầy.
Tổ Sư nói:
– Phép đạo có 360 cửa,
ngươi có thích học phép chư thuật không?
Ngộ Không thưa:
– Phép ấy ra sao?
Tổ Sư nói:
– Phép này biết trước mọi
việc lành dữ, phước đức.
Ngộ Không thưa:
– Vậy có sống lâu đời đời
chăng?
Tổ sư nói:
– Không thể sống lâu đựợc!
Ngộ Không lắc đầu không
chịu học.
Tổ Sư hỏi:
– Vậy ngươi chịu học
phép chư lưu chăng?
Ngộ Không thưa:
– Phép ấy thế nào xin thầy
cho biết?
Tổ Sư nói:
– Phép chư lưu làm được
thầy, được thuốc được vái và tụng kinh niệm Phật…v.v
– Phép ấy có sống đời đời
chăng?
Tổ Sư nói:
– Học phép nầy muốn sống
đời, có khác nào trồng cột, tô vách!
Ngộ không sầm nét mặt
suy nghĩ giây lâu, rồi nói:
– Thưa thầy, đệ tử vốn
người dốt nát không thấu nổi lời cao kỳ, mong thầy phân rõ.
Tổ sư nhìn Ngộ không như
dò ý, nói:
– Ngươi muốn cất nhà
cao, trồng cột vào vách, ngoài xây tường. Tuy nhà chắc không ngã, nhưng khi hư
rồi, cột nằm trong vách cũng mục nát luôn.
Ngộ không buồn bã đáp:
– Việc không bền, tôi
không học, xin thầy thứ tội.
Thấy Ngộ không buồn, Tổ
Sư bảo tiếp:
– Không hài lòng, ta sẽ
dạy cho phép chư linh có sao đâu mà buồn vậy.
Ngộ không ngước mặt lên,
nhìn Tổ Sư như van xin:
Phép ấy thế nào? Nhờ thầy
dạy bảo?
Tổ Sư đáp:
– Phép tịch cốc này gọi
là tham thiền, chỉ ngồi làm thinh tịnh dưỡng tinh thần thôi.
Ngộ Không hỏi vội:
– Ngôi làm thinh tịnh dưỡng,
có thể sống hoài được chăng?
Tổ Sư nói:
– Theo phép này, như đất
mới vổ để vào lò gạch.
Ngộ Không ngớ ngẩn hỏi:
– Như thế nghĩa là sao?
Xin thầy giảng rõ?
Tổ Sư phì cười:
– Ðất tuy vổ nên hình tấm
gạch, song mới để lên lò chưa nung chín, đem ra dùng gặp nước phải rả.
Ngộ Không lắc đầu ý
không chịu học.
Tổ Sư bảo:
– Nếu không muốn học chữ
tịnh ta lẽ dạy chữ động cho.
Ngộ Không liền cúi đầu
thưa:
– Thưa thầy, bất kể động,
tịnh, miển được trường sanh bất tử tôi xin thọ giáo.
Tổ Sư nghiêm nét mặt
nói:
– Phép ấy, uốn mình, bẻ
xương, luyện hơi thở, uống thuốc kim đơn khỏi bệnh, được sống lâu muôn thuở. Mà
phép trường sanh đó chẳng khác nào trăng dưới nước!
Ngộ Không vừa mừng vừa
ngại, hỏi:
– Ðó, thầy vẫn giấu mẹo
hoài, đệ tử biết đường nào theo!
Tổ Sư nói:
– Trăng trên trời rọi xuống
nước, tuy có bóng nhưng không có thật.
Ngộ Không ngước lên nhìn
Tổ Sư thưa:
– Vật như hư, đệ tử theo
học cũng hoài công vô ích!
Tổ Sư đập bàn hét lớn,
tay cầm thước bước xuống ghế, chỉ vào mặt Ngộ Không nói:
– Khỉ đột, phép nào cũng
chê, mà còn đòi hỏi gì?
Dứt lời, gõ óc Ngộ không
ba cái, chắp tay sau đít quay vào phòng đóng cửa.
Các môn đệ đều thất
kinh! Kẻ oán Ngộ Không, người lo thầy giận.
Còn Ngộ Không chẳng hề sầu
não, lại cười giỡn tươi vui.
Vì Ngộ Không biết thầy
ra dấu: ” Ðến canh ba lén vào cửa sau vô phòng thầy truyền phép “.
Ðêm hôm ấy, Ngộ Không nằm
giả ngủ, chờ mọi người ngon giấc, lén dậy, ngồi nhìn ra cửa sổ. Bấy giờ mây cuộn
sao mờ, trăng tà sương đổ, chốc chốc có tiếng gió thổi rì rào, như báo hiệu một
đêm đầy hy vọng.
Ngộ Không đợi đúng canh
ba lén vào ngõ sau, thấy cửa mở hé một cánh.
Bước vào phòng, Ngộ
Không thấy thầy đang quay mặt vào vách ngủ liền quì sát bên giường không hề
kinh động. Một lúc sau, Tổ Sư thức dậy duỗi chân ra ngâm mấy vần thơ:
Nhật nguyệt phôi pha
nặng cõi trần
Nhàn lai vô sự kiếp
tiên nhân
Linh đơn đạo thuật hầu
chưa dễ
Chỉ dễ cho ai được hưởng
phần
Lời thơ vừa dứt, Ngộ
Không cất tiếng thưa:
– Tôi đến chờ thầy từ
lúc gà giục gáy.
Tổ Sư nghe Ngộ Không
nói, ngồi dậy nạt lớn:
– Loài khỉ, giờ này chưa
ngủ, còn đến đây làm gì?
Ngộ Không cúi đầu cung
kính thưa:
– Lúc ban ngày thầy có dạy
tôi, vào khoảng canh ba lén đến ngỏ sau thầy truyền phép, nên tôi mới bạo dạn
vào phòng giữa lúc đêm khuya, xin thầy lượng thứ.
Tổ Ssư nghe nói, thầm
nghĩ:
– Thằng nầy quả làa trời
sanh, không phải phàm tục, nên đoán được mẹo ra dấu của ta.
Ngộ Không thấy Tổ Sư trầm
ngâm suy nghĩ, liền hỏi:
– Ở đây không có ai, xin
thầy truyền phép, tôi chẳng dám quên ơn.
Tổ Ssư nói:
– Ta mến người có phúc,
thương kẻ thành tâm. Vả lại ngươi đã đoán ra mẹo của ta, rõ là kẻ phi thường,
ta sẳn lòng truyền phép trường sanh bất tử cho.
Ngộ Không vui mừng, lạy
tạ, rồi quì bên giường nghe lời chỉ dạy.
Tổ Sư giảng những câu
khó hiểu, tưởng như Ngộ Không chậm biết.
Nhưng Ngộ Không vốn trời
sinh ra có khiếu thông minh sẳn. Vả lại, ở động tiên lâu ngày đã am tường lời của
Tổ Sư, nên Ngộ Không nghe qua thì hiểu liền, bèn lạy tạ lui ra nhà trước, ngồi
lâm râm môt mình học thuộc lòng. Từ đó cứ đêm đến canh ba, ngày thì đứng bóng,
Ngộ Không lén vào thọ giáo tập luyện mãi được ba năm.
Một hôm, Tổ Sư đang giảng
kinh nói về việc báo ứng nhân quả, khái lược đại cương, trực nhớ đến Ngộ Không,
liền hỏi:
– Ngộ Không đâu, có mặt
đây chăng?
Một tiếng dạ trong đám
môn đệ vang lên, Ngộ Không bước đến quì thưa:
– Tôi có đây, thầy cần
điều gì dạy bảo?
Tổ Sư nói:
– Bấy lâu luyện ngươi đã
luyện tập như thế nào?
Ngộ Không thưa:
– Mấy lời thầy dạy đệ tử
ngày đêm luyện tập không thiếu sót điều chi.
Tổ Sư đưa mắt nhìn đám
môn đệ rồi quay lại nói:
– Tuy ngươi đã thông suốt
nguồn cơn, nhưng con ba điều tai nạn đáng lo!
Ngộ Không hồi hồi suy
nghĩ. Một lúc sau mới nói ra lời:
– Trong kinh dạy ai học
được phép tiên, sánh cùng trời đất, sống lâu muôn thở, tinh thần đầy đủ, không
bao giờ bệnh hoạn. Sao còn điều tai biến nào nữa, xin thầy chỉ cho đệ tử biết.
Tổ Sư mĩm cười, nói:
– Ðạo tiên mênh mông rộng
lớn! Ai cướp máy tạo hoá, cải định mệnh trời, quỉ thần không lượng thứ. Nay
ngươi vừa luyện đặng phép sống lâu nhưng khó bề tránh khỏi! Thầy đã đoán biết
năm trăm năm về sau, ngươi sẽ bị trời đánh. Nếu ngươi tránh khỏi thì năm trăm
năm nữa bị trời đốt. Lửa ấy không phải của trời hay của người, mà do âm khí
xông lên, từ bàn chân ngươi ót thấu óc, ngủ tạng đều cháy ra tro, rất uổng công
tu luyện! Ngươi có thần thông tránh qua được tai hoạ ấy, thì cách năm trăm năm
nữa, trời cho gió thổi. Gió này độc dữ, không phải gió của bốn phương, mà gió
phát xuất từ óc ngươi thổi ngược về quả đất, đi qua lục-phủ ngủ tạng, lồng vào
cửu khiếu, làm cho thịt xương rời rã! Vậy ngươi nhớ lấy lời này, tránh ba tai nạn,
kẻo bỏ mình!
Nghe nói Ngộ Không rởn ốc
quì xuống thưa:
– Trăm lạy thầy, mở lượng
từ bi thương người chân thật, truyền thê m phép lạ, tránh ba điều tai nạn. Tôi
nguyện thọ ơn thầy trọn đời.
Tổ Sư cảm động nói:
– Ðiều đó tưở ng chẳng
khó gì, chỉ sợ nhà ngươi không gia công luyện tập.
Ngộ Không mừng rỡ vội sụp
lạy, thưa:
– Lâu nay lòng tôi mong
ước luyện được phép trường sinh bất tử dầu khó khăn gian lao, quyết không sờn
chi.
Tổ Sư nói:
– Ðạo tiên có ba mươi
sáu phép thiên cang, bảy mươi hai phép địa sát. Nhà ngươi muốn luyện phép nào?
Ngộ Khôngó thưa:
– Tôi xin gắng công học
bảy mươi hai phép địa sát để được rộng bề tiện dụng.
Tổ Sư liền gọi Ngộ Không
đến gần tai nói nhỏ một hồi. Các môn đệ ngơ ngác không hiểu nói gì có lẻ nhìn
Ngộ Không như ganh ghét, có người muốn tò mò nghe ngóng.
Ngộ Không đã sẳn thông
phép trước, nên nhớ ngay dễ dàng không một lời thiếu sót.
Từ đó Ngộ Không ngày đêm
lo luyện tập bảy mươi hai phép biến hóa thần thông…
Một chiều nắng êm, gió dịu.
Vườn đào lá rung rào rạc, cánh bướm chập chờn với muốn hoa đua nở. Trước động,
Tổ Sư ngồi xem học trò thi nhau luyện môn vật lộn. Ngộ Không ngứa nghề tung
tăng chạy từ chổ ngay qua chỗ khác..
Tổ Sư thấy thế hỏi:
– Bảy mươi hai phép, nhà
ngươi luyện tập xong chưa, mà mãi lo nhảy nhót vậy?
Ngộ Không thưa:
– Nhờ ơn thầy truyền
phép, tôi luyện tập không sót môn nào, ngoài ra còn bay được lên không trở về
như chim én.
Nghe nói, Tổ Sư gọi lại
bảo:
– Hãy bay thử ta xem
nào?
Ngộ Không co chân nhảy vọt
lên không, bay được hơn ba dậm, rồi quay về đáp trước mặt Tổ Sư, và nói:
– Thưa thầy, đằng vân
như vậy đã đúng phép chưa?
Tổ Sư cười lớn nói:
– Lối bay của ngươi là
vong vân, chưa phải đằng vân. Phép đằng vân của thần tiên ” Sớm mai ” ở biển Bắc,
chiều trở lại Thương Ngô. Mỗi ngày đi khắp bổn biển.
Ngộ Không thưa:
– Theo lời thầy nói, thì
phép đằng vân khó lắm.
Tổ Sư nói:
– Trên đời không có việc
gì là khó. Chỉ kkhó ở lòng người không chịu cố công.
Ngộ Không hăm hở đến
thưa:
– Lượng thầy đã mở, chỉ
còn chút phép đằng vân, xin thầy thương tình chỉ dạy.
Tổ Sư bảo Ngộ Không đứng
dậy và nói:
– Phép đằng vân của thần
tiên, phải ngồi xếp bằng niệm chú bay đi, khác với lối nhảy dựng của ngươi khi
nãy. Ta sẽ dạy cho phép Cân Ðẩu Vân bay nhanh hơn tên bắn.
Ngộ Không đắc ý, tưởng
như mình đang ngồi tít trên mây xanh đôi mắt mơ màng thích thú.
Tổ Sư ghé vào tai Ngộ
không truyền thần chú, và bảo:
– Hãy niệm chú cho mau!
Ngộ Không y lời niệm
chú, hai tay nắm chặc lại. Bỗng thân mình vụt bay lên, như vũ bão, giây lát
quay về tính hơn mười muôn dặm.
Ðoạn thầy trò đem nhau về
động. Ðêm ấy Ngộ Không tập luyện thông thạo. Tổ Sư lòng mừng, được người học
trò phi phàm, tuyệt thế.
Từ đó, Tổ sư không còn hỏi
han, hay nhắc nhở gì đến Ngộ Không nữa. Dođó Ngộ Không được tự do hiên ngang trời
bể, sáng đến núi đào, chiều về tiên động.
Một hôm, các học trò
cùng chơi dưới cội tùng, thấy Ngộ Không xúm đến, vổ vai hỏi:
– Hiền hữu tốt phước quá
được thầy dạy bảy mươi hai phép biến hoá, nay luyện tập đã tinh thông chưa?
Ngộ Không cười vuốt vai
các bạn nói:
– Tình bạn không giấu
nhau làm gì. Kể ra nhờ thầy chỉ dạy, tôi tập tành gắng công, nên phép nào cũng
được tinh xảo.
Các môn đệ rối rít bảo:
– Nay thì giờ nhàn rổi
hiền hữu thử ít phép coi chơi.
Ngộ Không vui vẻ đáp:
– Muốn thử phép chi các
bạn cho biết?
Các môn đệ lanh quanh
bàn tán. Sau cùng bảo Ngộ Không:
-Muốn xem hiền hữu biến
ra cây tùng được chăng?
Ngộ Không liền niệm chú
lâm râm, rùng mình một cái. Thốt nhiên hiện ra cây tòng, lá xanh cành rậm.
Bọn môn đệ thấy phép lạ,
vổ tay reo hò vang dậy.
Tiếng vang vọng đến tiên
điện. Tiên ông chống gậy bước ra hỏi:
– Chuyện chi reo hò như
vậy?
Nghe Tổ Sư hỏi, Ngộ
Không thất kinh, hiện nguyên hình chạy vào nhập bọn.
Các môn đệ bước đến cúi
đầu thưa:
– Chúng con chơi nhau
vui miệng reo cười, mong thầy thứ lổi.
Tổ Sư nghiêm nét mặt quở:
– Bay la ré vang rền,
làm náo động nơ i tiên cảnh, sao gọi là tu hành.
Lũ môn đệ sợ sệt thưa:
– Chúng tôi không dám giấu
thầy, vì nghe Ngộ Không luyện được phép biến hoá thần thông, nên khi nảy có bảo
Ngộ Không hoá ra cây tùng xem chơi. Ngộ Không chỉ niệm chú, rùng mình một cái
đã hoá ra cây tùng sừng sững, vươn mình theo gió. Phép lạ khiến chúng tôi không
nhịn cười được
Nói xong, cả bọn bước đến
cúi đầu răm rắp lạy.
Tổ Sư nói:
– Thôi, chúng bay chờ
đây.
Ðoạn gọi Ngộ Không tới mắng:
– Sao nhà ngươi đã vội
khoe khoang, biến ra cây tùng cho chúng coi? Khi người ta biết ngươi pháp thuật
cao cường, đem lòng ganh ty. đồ mưu ám hại thì còn gì!
Ngộ Không khiếp sợ, sụp
lạy thưa:
– Ðệ tử non lòng dại dột?
Mong thầy thương tình tha lổi.
Tổ Sư nói:
– Ngươi là đứa khoe
khoang, gàn dở, ta không quở phạt làm gì, song ngươi phải ra khỏi chốn này.
Ngộ Không nghe thầy nói,
khóc tức tửi thưa:
– Xin thầy mở lượng từ
bi dung thứ cho đệ tử được gần thầy ngày đêm hầu hạ. Nếu thầy quyết đuổi, đệ tử
biết về đâu!
Tổ Sư lắc đầu nói:
– Thuở trước ngươi ở
đâu, nay về đó cho an phận.
Ngộ Không sực nhớ cảnh củ,
nhưng không muộn về cứ đứng khóc lóc van xin mãi:
– Sống nơi đây hơn mấy
năm trời, mến thầy nhớ bạn, lẻ nào nhất đán thầy nỡ đuổi đệ tử về quê để ôm
lòng sầu cách biệt.
Ngươi đừng nói nữa vô
ích, đi cho kíp thì còn hồn, nán lại ta không dung thứ.
Ngộ Không biết thầy quá
giận, khó bề năn nỉ! Ðành phải cúi đầu bái biệt và từ giả các bạn.
Ngộ Không vừa bước chân
đi. Tổ Sư kêu nói:
– Ngươi về xứ cũ ắt làm
việc chẳng lành, nhưng lành hay dữ tùy ngươi đeo họa lấy. Ta chỉ cấm ngươi đừng
xưng là đệ tử của ta, nếu ngươi nói nữa lời, sẽ bị thu hồi phép và hồn ngươi bị
bắt giam cầm nơi địa ngục.
Ngộ Không thưa:
– Lời thầy đã nghiêm cấm
đệ tử chẳng dám hở môi.
Sau khi bái biệt, Ngộ
Không dùng phép Cân Ðẩu Vân bay một giờ ra tới biển Ðông, nhắm hướng núi Hoa Quả
bay về.
Tuy bao năm trời cách biệt,
động Thủy Liêm vẫn còn tiếng chim kêu vượn hú, gió ngàn vi vút như tự thuở nào.
Thấy bầy khỉ nhỏ ra vào
nơi cửa động, Ngộ Không đáp xuống gọi:
– Chúng bay! Chúng bay
đâu! Ta đã về đây.
Nghe kêu, bọn khỉ lớn nhỏ
rùng rùng chạy tới có hơn muôn ngàn con đứng vây quanh Ngộ Không, ríu rít hỏi:
– Ðại-vương ơi! Ðại
vương có biết xa chúng tôi đã bao năm rồi chăng? Chúng tôi ở nhà trông “bè” Ðại
vương như đói cơm, khát nước!
Ngộ Không nói:
– Nhưng quê nhà ta vẫn
bình yên chứ?
Bọn khỉ nói:
– Ðộng ta vừa bị một con
yêu đến chiếm cứ, chúng tôi đánh không lại, nó giết và bắt rất nhiều. Nếu Ðại
vương không về, xứ sở nhà ta sẽ về tay chúng cả!
Ngộ Không nghe nói, lửa
giận phừng phừng nói:
– Con quái vật này ở
đâu, cả gan phá phách. Ta quyết phanh thây nó trả thù cho chúng bay.
Bầy khỉ nói:
– Nó đến xưng là Hổn Thể
Ma vương về hướng Bắc.
Ngộ Không hỏi:
– Từ đây đến đó bao la?
Bầy khỉ thấy Ðại vương
mình hăm hở trả thù lòng mừng khấp khởi, đáp:
– Nó nương mây đi tới,
theo gió trở về, chúng tôi không biết phương nào! Xin Ðại vương chờ nơi động sẽ
gặp nó.
Ngộ Không căm tức, dậm mạnh
chân xuống đất nói:
– Ta quyết tìm cho được
nó, giết quách đi mới yên tâm.
Vừa dứt lời, Ngộ Không
dùng phép Cân Ðẩu Vân bay qua phương Bắc.
Bay giây phút, nhìn thấy
núi Khảm Nguyên cao lớn, có tiếng người nói, liền đáp xuống tìm kiếm.
Ngộ Không đi vòng qua
núi, thấy một động lớn, đề ba chữ ” Thuỷ Tang động “.
T rước sâu động, mấy con
yêu nhỏ tung tăng nhảy múa.
Chúng vừa thấy Ngộ
không, sợ sệt bỏ chạy vào trong đóng cửa.
Ngộ không kêu:
– Chúng bay hãy vào báo
với Ma vương biết, có ta là Chúa động Thủy Liêm đến vấn tội.
Lũ tiểu yêu nghe nói thất
kinh, hối hả chạy vào báo:
– Tâu Ðại vương, họa đã
tới rồi! Họa đã tới rồi! Ngoài cửa động một con khỉ đột to lớn, xưng là Chúa động
Thủy Liêm đến đây vấn tội Ðại vương.
Hổn Thế Ma vương vẫn điềm
nhiên cười nói:
– Ta từng nghe bày khỉ
nói, Chúa nó đi tu, có lẽ tiếc bần nên nay về đó. Bay thấy nó có khí giới gì
chăng? Và ăn mặc như thế nào?
Tiểu yêu quì thưa:
– Con khỉ này đầu sói, mặc
áo đỏ hoe hoe, lưng thắt dây vàng, chân đi giày đen, nữa in trần tục, nữa giống
nhà tu, đang diệu võ giương oai, nhưng không khí giới, chỉ múa may không làm
trò khỉ ngoài cửa.
Hổn Thế Ma vương nghe
xong, mặc giáp cầm siêu, dẫn tiểu yêu xông ra ngoài cửa, hỏi lớn:
– Yêu hầu không biết
danh ta sao, dám cả gan đến đây chọc giận?
Nghe nói, Ngộ Không quay
nhìn thấy Ma vương mặt áo giáp sắt, đầu đội kim khôi, chân mang hia đen, tay cầm
siêu bạc, mình cao ba trượng, lưng lớn mười vây, sức mạnh có thừa, liền chỉ vào
mặt Ma vương, hét:
– Loài quỉ sứ mắt to như
chân tượng, không thấy được ta sao?
Ma vương cười ha hả nói:
– Ngươi hình thù nhỏ bé,
tuổi tác ít oi, đến đây không mang khí giới, dám nói chuyện chống trời, e cho đầu
lìa khỏi cổ.
Ngộ Không đỏ mặt, mắng:
– Quân khốn kiếp, ăn cướp
động Thủy Liêm, gây tang tóc chẳng lành. Nay gặp ta không biết sửa mình chịu
trói, còn buông lời sấc láo!
Ta quyết phanh thây mi
ra muôn mảnh.
Nói xong nhảy phốc tới
thoi vào mặt Hổn Thế Ma vương. Ma vương lách mình tránh khỏi và nói:
– Hãy khoan! Ta lớn mi
nhỏ, ta dùng đao, mi tay không, dù ta thắng cũng mang tiếng cười chê để ta bõ
đao đánh cùng mi cho biết sức.
Vừa dứt lời Ngộ không nhảy
tới đánh đùa. Ma vương dình dang trở tay chậm chạp, bị Ngộ Không đánh tiếp mấy
thoi, mặt mày sưng húp. Ma vương túng thế lấy siêu chém, Ngộ Không lách mình
tránh khỏi, rồi bứt năm sợi lông bỏ vào miệng, niệm chú lâm râm, phun ra một
cái biến thành vô số khỉ, vây phủ Hổn Thế Ma vương.
Con thì đeo cổ, con cắn
tai, con níu chân, Ma vương khiếp đảm tinh thần, day trở không kịp, bị Ngộ
Không giật siêu chém làm hai khúc.
Ðoạn kéo rốc vào động giết
hết bầy tiểu yêu rồi rùng mình thu lông lại. Ngộ Không tìm các khỉ con bị Hỗn
Thế Ma vương bắt nhốt, đem ra ngoài, rồi nổi lửa đốt động Thủy Tang cháy rụi.
Thấy động đã cháy, Ngộ Không quay bảo mấy khỉ nhỏ:
– Chúng bây mau mau nhắm
mắt, ta làm phép đưa về động.
Bọn khỉ nhỏ đều nhắm mắt,
Ngộ Không dùng phép Cân Ðẩu Vân, phát lên một trận gió bay đi ráo. Về tới núi
Hoa Quả sa xuống, Ngộ Không bảo lũ khỉ nhỏ mở mắt ra xem. Bầy khỉ mở mắt ra, thấy
núi Hoa Quả động Thủy Liêm, lòng hớn hở, dắt nhau vào. Bọn khỉ ở trong động chạy
ra đón rước, bày tiệc thết đải.
Vượn và khỉ đột hỏi Ngộ
Không:
– Ðại vương đánh với Hỗn
Thế Ma.Vương thắng phụ dường nào?
Ngộ Không thuật lại việc
chiến thắng vừa rồi. Tất cả khỉ trong động đều vổ tay khen và hỏi:
– Ðại vương tìm học phép
tiên nơi nào mà giỏi quá vậy?
Ngộ Không đem chuyện đường
xa ngàn dậm, tầm sư học đạo kể lại cho bầy khỉ nghe.
Bầy khỉ reo lên nói:
– Ðại vương phước lớn lắm
và có chí mới thành quả như vậy!
Ngộ Không cười nói:
– Bây ơi, ta được thầy
tiên cho tên họ mới là vinh dự chớ!
Bầy khỉ nghe Ngộ Không
nói có tên họ, xúm nhau hỏi:
– Họ gì vậy, Ðại vượng?
Ngộ không nói:
– Ta nay họ Tôn tên là
Ngộ Không, vậy từ nay các ngươi nghe ai nói đến Tôn Ngộ Không là ta đó.
Bầy khỉ vổ tay cười ầm
và nói:
– Ðại vương là Ðại Tôn,
thì chúng tôi cũng được gọi là Tiểu tôn.
Tiếng cười lại nổi lên,
bên ngoài gió rít rào rạc, nguồn vui trở lại với động Thủy Liêm như dạo nào thuở
trước.
Thiên động ngàn non đều sợ phép
Diêm quang mười cửa thảy kiêng oai
Từ khi Hầu vương dẹp an
Thủy Tang động, giết Ma vương lấy được cây đao lớn, cả ngày cầm coi, lại bảo bầy
khỉ nhỏ lấy tre vạt nhọn, làm gươm giáo. Rồi hằng ngày dạy chúng võ nghệ, phân
ra đội ngũ, hệt như binh lính của nhà vua.
Một hôm Tôn Ngộ không ngồi
than:
– Ở đời lắm kẻ ác tâm, lắm
người tham nhũng, không riêng gì Hổn Thế Ma vương. Mà ở động ta toàn thanh tre
vạt nhọn, gậy gộc tầm vông, làm sao chống nổi những cuộc chiến bất ngờ xảy đến!
Ta muốn tìm khí giới bằng sắt, ngặt không biết nơi nào!
Mấy con khỉ nhỏ sợ sệt
ngồi ủ rủ. Chỉ có bốn con khỉ già dõng dạc đến quì thưa:
– Ðại vương muốn tìm khí
giới, chúng tôi tưởng không khó gì! Phía Nam núi này cách hai trăm dậm, có nước
Ngọa Lai nhiều đồng sắt, lại lắm thợ rèn. Ðại vương đến đó mua đồng sắt, thuê
thợ làm binh khí, đem về luyện tập chúng tôi tinh thông võ nghệ, thì có lo gì
không chống nổi kẻ thù.
Ngộ Không nghe qua lòng
hớn hở, liền niệm chú nổi gió bay qua hướng Nam.
Giậy phút Ngộ Không nhìn
xuống thấy chợ búa dẩy đầy lâu đài chất ngất, thành trì to lớn.
Bèn nghĩ thầm:
– Chắc trong thành này
có nhiều kho binh khí, ta nên tìm cách lấy một số tiện hơn.
Nghĩ thế, Ngộ Không quay
lại hớp hơi bên hướng Tốn, thổi mạnh về hướng Nam.Tức thì gió thổi ầm ầm, cát
bay đá chạy, sấm sét vang rền, khiến cho dân chúng thàng Ngọa Lai kinh hồn hoảng
vía, kẻ đóng cửa chỏi nhà, người tìm nơi ẩn núp.
Ngộ Không nhảy xưống mở
cửa kho, thấy binh khí qua nhiều và đủ cỡ, lòng mừng rỡ nghĩ thầm:
– Chỉ mình ta thì lấy được
bao nhiêu cái! Phải dùng phép thần thông mới được.
Liền nhổ nắm lông, niệm
chú phun ra biến thành vô số khỉ.
Chúng vào kho vác hết đồ
binh khí. Ðoạn Ngô Không bay bổng lên trời, đọc thần chú lâm râm thu hết bầy khỉ
đem về động. Bây giờ đồ vũ khí chất chồng la liệt trước cửa Thủy Liêm.
Ngộ Không dõng dạc kêu
lên:
– Chúng bay ra đây lãnh
binh khí.
Bầy khỉ nhảy ra, con thì
dành gươm, con dựt búa, con lấy giáo, con mang cung. Hơn bốn ngàn, con nào cũng
có vũ khí, nhảy múa tung tăng xem chừng đắc ý lắm.
Từ đó, Ngộ Không luyện
binh, tập võ, diển hành các vùng lân cận, oai thế lẩy lừng, chúa yêu, vua thú
thẩy khiếp sợ, kéo nhau đến hàng phục cả thảy mươi hai động, tôn Hầu vương làm
chúa, thường năm cống lễ.
Núi Hoa Quả lúc này đồn
lũy đắp ngăn, quân binh rèn tập, rộn rịp muôn phần, hệt như một thế giới văn
minh trong thời đó vậy.
Một sáng sớm, Ngộ Không
thức dậy điểm tâm xong leo ngồi trên bệ, gọi bọn khỉ đột đến hỏi:
– Nay chúng bay thao lược
gồm đủ, võ nghệ tạm thông, nhưng còn cây xiêu đao của ta nhẹ lắm, cầm chẳng xứng
tay, biết tìm đâu ra thứ tốt.
Bốn khỉ đột thưa:
– Ðại vương là thần tiên
dùng đồ phàm tục e khó xứng. Song chưa biết Ðại vương xuống nước được chăng?
Ngộ Không nói:
– Ta đắc đạo tiên ông,
thần thông biến hóa, thăng thiên độn thổ, vào lửa không biết nóng, xuống nước
chẳng ngạt hơi, thì đi đâu không được.
Bốn khỉ đột tâu:
– Ðại vương thần thông
diệu pháp, lo chi không tìm được vũ khí xứng đáng! Dưới cầu sắt này, thông với
Ðông Hải Long cung, Ðại vương xuống đó, thẳng đến Long vương xin vũ khí ắt người
thuận ý.
Nghe qua, Ngộ Không cả mừng
nói:
– Tốt lắm! Ta đi thử xem
sao.
Nói xong Ngộ Không nhảy
ra cầu sắt niệm chú thủy độn, biến mình lặn theo giòng nước, thẳng đến đáy biển,
gặp lũ Dạ xoa tuần biển cản lại hỏi:
– Ông ở đâu bôn ba qua
đường này? Nên nói thật, để chúng tôi về phi báo với Long vương nghênh tiếp.
Ngộ Không đáp:
– Ta là Ngộ Không vốn
con trời sanh, có quen biết với Long vương, nay đến viếng thăm.
Lũ Dạ xoa về tâu lại,
Long vương Ngao Quảng vội vã ra nghênh tiếp và nói:
– Thỉnh thượng tiên vào
Long đình đàm đạo.
Ngộ Không theo Long
vương vào cung điện, trà nước hồi lâu Ngao Quảng hỏi:
– Chẳng hay thượng tiên
tầm sư học đạo lúc nào?
Ngộ Không nói:
– Ta đi tu từ thuở nhỏ,
đã học được phép trường sanh. Nay Ta luyện tập binh sĩ, bảo toàn sơn động, ngặt
vũ khí không xứng tay. Nghe nói quí cung nhiều bửu bối, nên đến xin một món cầm
tay.
Ngao Quảng liền truyền
quân đem ra một đại đao.
Ngộ Không lắc đầu nói:
– Ta không thích đánh
đao, phiền Vương cung cho đổi thứ khác
Ngao Quảng cho khiêng
chĩa ba đến. Ngộ Không cầm múa tít một hồi, rồi để xuống cười, nói:
– Bửu bối này nhẹ lắm, cầm
chưa xứng tay, cho đổi thứ nào nặng nhất.
Ngao Quảng nói:
– Vì thượng tiên nóng nảy,
chưa xem kỷ. Chĩa ba nầy có đề nơi cán mấy chữ ” nặng ba ngàn sáu trăm cân “.
Như thế đã nặng lắm rồi.
Ngộ Không đáp:
– Dẩu mấy trăm cân mà ta
cầm còn nhẹ tay, chưa vừa ý.
Ngao Quãng không dám nói
thêm, liền truyền khiêng cây Phương Thiên Họa Kích nặng tới bẩy ngàn hai trăm
cân.
Ngộ không lấy múa sơ vài
hiệp, rồi cắm ngay giữa sân chầu mà nói:
– Còn nhẹ lắm chưa dùng
được.
Ngao Quảng thất kinh
nói:
– Trong cung tôi chỉ có
cây kích đó nặng hơn cả, xin thượng tiên dùng tạm.
Ngộ Không nói:
– Nơi Long vương có nhiều
bửu bối, tiếng đồn khắp bốn phương. Vậy quí vương cho người khiêng ra, dù đắc
giá mấy, tôi cũng xin trả.
Ngao Quảng nói:
– Nơi Long cung này
không còn vật nào nặng hơn Phương Thiên Họa Kích. Thật tình vậy, mong thượng
tiên xét cho.
Nói xong, Ngao Quảng
quay vào trong. Long bà và Long nữ tâu rằng:
– Tôi coi ông thánh ấy
có sức mạnh phi thường, nơi Long cung không còn loại vũ khí nào nặng hơn nữa,
chỉ còn sắt thần trấn nơi đáy biển nặng trên trăm ngàn cân, mấy bửa nay lại có
hào quang chiếu sáng hay là số nó về tay ông thánh đó chăng?
Ngao Quảng nói:
– Sắt đó từ thuở vua Ðại
Võ đi trị thủy dùng làm trái đo để biết nơi sâu cạn, sau khi đo xong, bỏ nơi
đáy biển cho bớt sóng. Sắt to quá sức, thánh thần nào dùng được.
Long bà nói:
– Dùng được hay không miễn
ông ta thuận nhận đi ra khỏi cung này cho im chuyện.
Ngao Quãng nghe lời, ra
thuật lại với Tôn Ngộ Không.
Ngộ Không đắc ý nói:
– Vậy thì đem ra cho ta
xem.
Ngao Quảng mỉm cười lắc
đầu, nói:
– Chao ôi! Cây sắt nặng
mấy muôn người khiêng không nỗi mà bảo đem ra sao được! Xin mời thượng tiên đến
đó xem mới biết.
Ngộ Không vừa cười, vừa
nói:
– Nhân vật thủy cung sao
mà yếu đuối vậy? Thôi cứ dẫn ta đến đó thử xem.
Ngao Quảng đưa Ngộ Không
đến giữa rún biển, lấy tay chỉ nơi hào quang chiếu sáng, nói:
– Vật báu, hiện hào
quang chiếu lên đó, mời thượng tiên đến xem.
Ngộ Không bước đến, xăn
tay áo cầm lắc mấy cái rồi nhìn kỷ là cây cột sắt lớn cả ôm, dài hơn hai trượng.
Ngộ Không nhìn trụ sắt
nói:
– Cây nầy lớn và dài
quá! Phải chi ngắn đi một ít thì dễ nhổ, vừa dứt lời, cột ấy thun lại mấy thước.
Ngộ không vừa lạ lùng vừa
thích thú nói tiếp:
– Còn phải nhỏ đi một ít
mới được.
Tức thì bề tròn cây sắt
nhỏ theo
Ngộ Không hí hửng lắc mấy
cái, nhổ lên, thấy toàn bằng sắt, hai đầu bịt vàng, chính giữa có khắc mấy chữ
” Như ý kim cô bảng, trọng nhứt vạn tam thiên ngũ bá cân “.
Ngộ Không mừng rỡ nghĩ
thầm:
– Theo lời đã khắc thì
thiết bảng nay ta muốn sao được vậy. Tốt lắm!
Nghĩ thế Ngộ Không vừa
đi vừa ước: nó nhỏ lại một ít nữa mới vừa cầm tay.
Vừa dứt lời, cây thiết bảng
chỉ con bằng một trượng hai thước, mình tròn còn bằng thước, Tôn Ngộ Không cầm
vừa tay, bèn múa một hồi, lượn bay trong nước, hệt như con rồng uốn mình, lướt
sóng qua Long cung vậœy.
Vừa múa Ngộ Không vừa lướt
thẳng về Thủy Tinh cung, khiến cho triều thần Long vương, lớn nhỏ đều khâm phục.
Ngộ Không cầm thiết bảng
đến ngồi hiên ngang trước mặt Ngao Quảng nói:
– Tôi mang ơn hiền lân
quá nhiều! Nhưng có thiết bảng cầm tay, phải có y giáp mới dễ coi. Vậy hiền lân
giúp luôn cho vuông tròn ơn nghĩa.
Ngao Quảng ngẩm nghĩ rồi
nói:
– Ở Long cung giáp mới
không có, biết lấy gì giúp cho. Mong thượng tiên lượng tình miển trách.
Ngộ không gắt giọng nói:
– Không lẻ để ta tìm xin
nơi khác, phải chịu ơn hai chủ! Nếu hiền lân không giúp được, Ngộ Không này quyết
chẳng ra khỏi Long cung.
Lời nói cứng rắn khiến
Ngao Quảng sợ sệt năn nỉ:
– Thật ra chẳng có y
giáp, chảng phải tôi hẹp dạ, thượng tiên xét tình nghĩ cho!
Ngộ không nói:
– Dù sao cung phải kiếm
cho tôi một bộ, đừng để nói nhiều, sinh việc không hay.
Ngao Quảng một mạch từ
chối, nói:
– Không có đồ mới, xứng
đáng với thượng tiện, tôi biết tìm sao đặng bây giờ!
Ngộ Không dộng thiết bảng,
nói lớn:
– Nếu không có ta đập một
thiết bảng xem nào.
Ngao Quảng hoảng hốt
nói:
– Khoan tay! Khoan tay!
Ðể tôi hỏi lại liệc đệ xem sao, nếu có xin đem dâng lập tức!
Ngộ Không hỏi:
– Liệc đệ ở đâu?
Ngao Quảng thưa:
– Ba anh em tôi là Nam Hải
Long vương, Ngao Khâm ; Bắc Hải Long vương, Ngao Thuận ; Tây Hải Long vương,
Ngao Thân.
Ngộ Không nói:
– Ta khồng hề đi đâu xa
nữa, lời tục có nói: Làm ơn cho trót, để người trả ơn. Hơn nữa tánh ta chẳng muốn
lân la cùng bốn biển! Vậy hiền lân giúp luôn đừng lựa lời từ chối.
Ngao Quảng nói:
– Tôi không dám bảo thượng
tiên đi nhiều chổ. Ở đây sẵn có trống sắt chuông vàng, nếu có việc còn gióng trống,
giọng chuông thì các Vương đệ về đây lập tức.
Ngộ Không nói:
– Thế thì hay lắm. Hãy
cho người đánh trống, giọng chuông đi.
Tức thì Ngao Quảng truyền
lệnh giống trống, giọng chuông. Giây phút quả có ba vị Long vương về đến, còn
chờ lệnh ngoài ngọ môn.
Ngao Quảng ra đón tiếp.
Ngao Khâm nóng tính hỏi:
– Chẳng hay Vương huynh
có điều chi dạy bảo?
Ngao Quảng nói:
– Hiền đệ đừng nói lớn,
họ nghe được khó lòng. Trong cung có ông thánh trời sinh, ở núi Hoa Quả sơn làm
quen hỏi xin đồ binh khí. Ta đưa món nào cũng chê nhẹ, túng cùng phải chỉ cây
Thần Trân Thiết nơi đáy biển, hắn lấy lên thu gọn lại làm thiết bảng cầm tay. Lại
đòi ta giúp y giáp, thực tình nơi Long cung này không có, nên ta mời các em về
thương nghị! Vậy ai có y giáp đem tống nó đi cho rảnh.
Ngao Khâm nổi giận nói:
– Nó chỉ trơ trọi một
mình, ta đủ bốn anh em, còn có cả muôn ngàn binh tướng, sao không bắt nó hành
hình, để chi cho gai mắt.
Ngao Quảng khoát tay
nói:
– Thôi, thôi! Hiền đệ đừng
nóng tính, nó có phép thần thông biến hóa, còn thiết bảng này đánh xuống thành
cung hư, lũy cũng nát, đừng nói chuyện đến thịt xương.
Ngao Thuận nói:
– Theo lời của Vương
huynh, hiền đệ tưởng nhị ca cũng không nên gây chuyện. Tốt hơn, chúng ta chung
đồ tống nó đi, rồi làm biểu dâng lên thiên đình, xin Ngọc Hoàng trừng trị. Tôi
có đôi hia vừa đi may về xin thí cho nó đây.
Ngao Thân nói:
– Tôi sẵn mặc bộ giáp
vàng này, cũng xin cởi ra thí cho nó, để nó đi cho rảnh.
Ngao Khâm nói:
– Bộ mão chuồng cánh phụng
của tôi đây, xin cũng bõ ra không tiếc gì.
Ngao Quảng vui mừng nói:
– Vậy bốn anh em ta cùng
đem vào bố thí.
Ðoạn ba anh em đồng cởi
đồ đem vào ra mắt Ngộ Không, và nói:
– Chúng tôi là ba vị
Long vương xin dâng nạp giáp y cho thượng tiên.
Ngộ Không xem qua đẹp ý,
liền đội mão, mang hia, mặc giáp, nai nịt xong. cầm thiết bảng vừa đi, vừa múa
và nói:
– Tôi làm phiền các ông
nhiều quá! Thôi xin từ giả nhé!
Dứt lời, vụt bay về hướng
núi Hoa Quả.
Bốn long vương căm tức hợp
nhau làm biểu dâng lên Ngọc Hoàng, xin vấn tội Ngộ Không, và hỏi rõ căn cội vị
thượng tiên ấy.
Bấy giờ nơi cầu sắt, bầy
khỉ chờ đợi Ngộ Không, con thì đứng môi cầu con thì dòm xuống nước, Ngộ Không vừa
về đến, chúng hối hả bâu quanh. hỏi:
– Ðại vương ăn mặc oai
nghiêm, rất xứng đáng một vị chúa tể nơi động này.
Ngộ Không đắc ý để thiết
bảng xuống nhảy phóc lên cao ngồi.
Bầy khỉ thấy thiết bảng
xúm nhau ôm lắc nhưng không nhúc nhích.
Chúng reo lên:
– Cha chả là nặng! Nặng
như núi đá mà Ðại vương cầm nhẹ như vông, thật sức mạnh phi thường, khó có người
bì kịp.
Ngộ Không hỏi:
– Vật quí tìm chủ quí! Mấy
ngàn năm bửu bối nằm đáy biển.
Long vương không biết
dùng nên mới cho ta. Bửu bối có hào quang chiếu sáng dài hơn hai trượng, lớn
trót một ôm. Ta chê dài và lớn, nó liền thu ngắn và nhỏ, chính giữa có hàng chữ
“Như ý kim cô bảng, trọng nhứt vạn tam thiên ngủ bá cân “. Chúng bay dang ra,
ta bảo nó biến hóa cho xem.
Bọn khỉ vừa lui ra, Ngộ
Không liền nói:
– Nhỏ, nhỏ, hết sức nhỏ.
Tức thì thiết bảng chuyển
mình thun lại còn bằng cây kim. Ngộ Không lấy dắt vào mép tai.
Bầy khỉ kinh ngạc nói:
– Ðại vương còn gì hay
hơn, xin làm phép nữa xem chơi.
Tôn Ngộ Không móc kim ra
để lên bàn tay nói:
– Lớn! lớn, hãy lớn lên.
Kim bung ra lớn dài như
trước.
Bầy khỉ vổ tay reo lên lần
nữa. Ngộ Không thích ý, nhãy ra sân động, chống thiết bảng, niệm thần chú, hóa
mình cao lớn, đứng chững chạc bảo:
– Cao, cao, cao lên nữa.
Tức thì mình cao muôn trượng, đầu to như núi, răng hé như gươm, mắt lòa như chớp;
thiết bảng cũng cao vút mây xanh, hào quang chiếu rực trời.
Bảy mươi hai động yêu,
thấy hào quang chiếu sáng tìm đến xem, thảy đều khiếp sợ, cúi đầu khâm phục.
Giây phút, Ngộ Không niệm
chú thu lại nguyên hình, rồi vào động ngồi.
Bảy mươi hai Yêu vương đến
quì ra mắt.
Ngộ Không tõ ý khoe
khoang truyền khua chuông, đánh trống diễn binh, gươm giáo tuốt trần, cờ bay rợp
đất.
Ngộ Không ngồi trên bệ,
y phục chỉnh tề truyền phong quan chức như sau:
Bốn khỉ già làm tứ kiện
tướng. Hai khỉ ngựa to đuôi làm Mã lưu nhị nguyên soái. Hai con vượn cân vá làm
Bảng bá nhị tướng quân. Binh quyền giao cho Tứ kiện tướng quân thống quản.
Từ đó, Ngộ Không xưng là
Mỹ Hầu vương thường ngày đằng vân giá vũ, đi khắp nơi, cùng chơi thân với sáu vị
Ma vương sau đây, sớm tối luận bàn thế sự: l) Ngưu ma vương 2) Giao ma vương 3)
Bàng ma vương 4) Sư đà vương 5) Nhĩ hầu vương 6) Ngô nhung Vương.
Một đêm trăng thanh gió
mát, Ngộ Không bày tiệc thết đãi các Ma vương. Ăn uống suốt đến canh khuya, tiệc
mới tàn. Sáu Ma vương giả từ về động, Ngộ Không men nồng say ngủ; nằm ngáy vo
vo như sấm dậy. Tứ kiện tướng dàn binh hầu hạ.
Trong giấc nồng, Ngộ
Không chiêm bao thấy hai người: một người cầm vòng, một người nắm giấy, có đề
ba chữ “Tôn Ngộ Không”, và hối hả tròng vòng vào cổ, dắt Tôn Ngộ Không đi. Ðến
một nơi cung điện nguy nga, hồn Ngộ Không ngó lên thấy bảng đề ba chữ: “U Minh
Giái”, thất kinh lẩm bẩm:
– Nơi đây là âm-phủ sao
dắt ta đến đây làm gì?
Hai Kẻ kia nói:
– Nhà ngươi tới số phải
trở về Diêm chúa, nên hai ta là quỉ vô thường, vâng chỉ đến bắt ngươi đây.
Tôn Ngộ Không nói:
– Ta không thuộc ngũ
hành, vượt ngoại vòng tam giái, thập điện vô phép bắt ta, hãy coi chừng cung
này tan vỡ.
Hai quỉ vô thường không
đáp, dắt Ngộ Không đi mãi. Ngộ không nổi giận, móc kim ở lổ tai ra, niệm chú lớn
thành thiết bảng, đập chết hai quỉ vô thường, rồi xông vào đập phá cung thành.
Ngưu Ðầu khiếp vía, Mã
Diện kinh hồn, mạnh ai nấy chạy.
Bọn quỉ sứ vội chạy tới
thập điện phi báo:
– Có thiên lôi giáng hạ
phá đền đài, đập chết quỉ vô thường rồi!
Thập Ðiện đang ngồi
thương nghị, nghe tin chẳng lành, liền kéo ra xem, thấy Ngộ Không hung hãng dữ
tợn, bèn kêu lớn:
– Xin thượng tiên cho biết
tên họ trước khi phá điện này.
Tôn Ngộ Không hói:
– Chúng bây biết là thượng
tiên sao còn vô lễ, cho ngươi đến bắt. Ta là thánh trời sanh, tên là Tôn Ngộ
Không ở núi Hoa Quả, động Thủy Liêm. Còn chúng bay tên chi? Mau xưng lên kẻo
tan hồn.
Thập điện đồng xá, và
nói:
– Chúng tôi là Nhứt điện
Trần quảng vương, Nhị điện Sở giamg-vương, Tam điện Tống đế vương, Tứ điện Ngũ
quang vương, Ngủ điện Diêm la vương, Lục điện Bình đẳng vương, Thất điện Thái
sơn vương, Bát điện Ðồ nhị vương, Cửu điện Biện thành Vương, Thập điện Chuyển
luân vương.
Tôn Ngộ Không nói:
– Các ngươi là vương vị,
sao không hiễu lẻ trời, làm điều trái phép, ta là thần tiên ngoài tam giái, vượt
khỏi ngủ hành, sao các ngươi còn sai quỉ đến bắt?
Thập điện nói:
– Mong thượng tiên bớt
giận, vì thiên hạ lắm kẻ trùng tên, nhiều người giống tuổi nên vô thường lầm lỡ,
thượng tiên nghĩ tình lượng thứ
Tôn Ngộ Không nói:
– Còn nói trớ trêu, ta đập
một thiết bảng tan hồn. Hãy lấy bộ sinh tử ra đây ta xem sao?
Thập điện sợ sệt thưa:
– Xin thượng tiên quá bước,
lên điện này xem sổ.
Tôn Ngộ Không cầm thiết
bảng nhãy phóc lên Sum la điện. Phán Quan sợ sệt lật đật dâng sổ bộ.
Ngộ Không lật ra tra các
bộ Vỏ trùng, Mao trùng, Lân trùng, Giáp trùng, mãi tới Côn trùng là cào, chấu,
bướm, ong, cũng không thấy tên mình. Tra tới loài Viên hầu: vượn, khỉ. Ðến chữ
hầu, số một nghìn ba trăm năm mươi hiệu, dưới có hàng chữ: ” Tôn Ngộ Không mãi
thị thiên sản thạch hầu, cai thọ tam bá thập nhị tuế thiên chung ”
Xem mấy hàng chữ, Tôn Ngộ
Không căm tức, liền lấy viết chấm mực gạt bôi lia lịa và nói:
– Ta chẳng cần sống mấy
trăm năm đó.
Ðã bôi tên mình còn bôi
luôn cho các vượn, khỉ kia nữa.
Ðoạn, quăng viết ném sổ
và nói:
– Từ nay các ngươi đừng
nhắc đến tên ta nữa đó!
Dứt lời huơi thiết bảng
phóng mình ra khỏi điện Sum la, trở về dương thế.
Thập điện vương ai nấy đều
lo sợ họp nhau qua cung Túy Vân bàn với Ðịa Tạng vương Bồ tát làm sớ dâng biểu
cáo với thiên đình.
Tôn Ngộ Không về đến
dương trần, thấy vấp chân giật mình thức dậy mới hay là chiêm bao!
Thấy Ngộ Không đã tỉnh
rượu, tứ kiện tướng hỏi:
– Ðại vương quá chén say
lắm sao, mà ngủ đến một ngày một đêm vậy?
Ngộ Không kể lại việc đến
Sum la điện, phá, bôi sổ vừa rồi, và cười lớn nói:
– Thế là từ nay chúng ta
chẳng còn sợ chết, và khỏi lo Diêm vương sai đi bắt nữa.
Bầy khỉ nghe nói mừng rỡ
kéo nhau đến lạy tạ ơn. Từ đó về sau loài khỉ sống chết không có số mạng nữa.
Ngày kia, Ngọc Hoàng
đang ngự nơi Linh Tiêu điện, chư thần, chư tiên chầu đủ mặt.
Bỗng thấy Thần hoằng tế
chơn chơn tâu:
– Có Ðông Hải Long vương
Ngao Quảng đến dâng biểu, còn đứng ngoài chờ1ệnh.
Ngọc Hoàng truyền cho
vào.
Ngao Quảng bước đến quì
lạy dâng sớ.
Tiên đồng tiếp sớ dâng
lên, Ngọc Hoàng mở ra xem.
Văn biểu viết như sau:
” Thủy nguơn hạ giái ở
Ðông Thắng Thần Châu, Ðông Hải tiểu Long vương, Ngao Quảng cúi dâng: Yêu tên
Tôn Ngộ Không ở động Thủy Liêm núi Hoa Quả đến hiên ngang nơi thủy giái, khi dễ
Thủy long, tước đoạt thần trân làm vũ khí cầm tay, sau áp bức đòi cho được y
quan, y giáp. Thật là hành động ngang tàng, xin Ngọc Hoàng thu về thượng giới để
tránh tai họa về sau. Kính dâng “
Ngọc Hoàng xem sớ xong,
liền phán:
– Thôi, Long thần yên
tâm về cõi, để ta sai tướng xuống bắt Tôn Ngộ Không về vấn tội.
Ngao Quảng tạ ơn, bái biệt
trở về thủy giới.
Phút chốc lại có đạo đồng
Tiên ông vào tâu:
– Có Tần Quảng vương thừa
lệnh U Minh giáo chủ Ðịa Tạng vương đến dâng biểu.
Ngọc nữ vội tâu sớ dâng
lên.
Ngọc Hoàng cầm chương biểu
xem:
” U Minh giáo chủ Ðịa Tạng
vương kính dâng: Thiết nghĩ: Trời có thần, đất có quỉ, âm dương thay đổi, sống
thác có mạng, muôn vật đều chịu kiếp luân hồi, không có vật gì trường tồn mãi
mãi.. Ðó là đạo lý.
Nay tại núi Hoa Quả, động
Thủy Liêm, trời sanh khỉ đá thọ khí âm dương ba trăm năm rồi, tên là Ngộ Không,
tài phép phi thường, hiên ngang quá lẻ. Vừa rồi Ngộ Không xuống Sum la điện giết
quỉ vô thường, mắng vua Thập điện, lại xóa bôi sổ bộ Viên hầu, làm tuyệt đường
sinh tử.
Thần kính dâng sớ nầy
xin Ngọc Hoàng nhậm ngôn sai thiên binh xuống bắt Ngộ Không trị tội, thì chốn
âm phủ mới khỏi mang họa “.
Ngọc Hoàng xem xong liền
phán:
– Thôi, Tần Quảng vương
lui về âm phủ, ta sẽ khiến tướng bắt Ngộ Không.
Trần Quảng vương vui mừng
lạy tạ, lui ra.
Tiếp đó, Ngọc Hoàng phán
hỏi:
– Thạch hầu sanh bao
lâu, học được phép tiên nơi nào, mà tài giỏi như vậy?
Thiên Lý Nhãn và Thuận
Phong Nhĩ tâu:
– Cách chừng ba trăm năm
chục năm nay, núi Hoa Quả có khối cẩm đá do khí âm dương nhật nguyệt kết tựu,
sanh ra khỉ đá. Còn việc học phép thần thông chúng tôi chưa được rõ.
Ngọc Hoàng phán:
– Yêu hầu sanh chuyện,
làm kinh động hạ giới, phải bắt về trừng trị. Vậy thần tướng đủ sức lãnh chiếu
thu hồi Tôn Ngộ Không về trừng trị chăng?
Thái Bạch Kim Tinh quì
tâu:
– Thạch hầu là giống trời
sanh, tu đã lâu năm thần thông biến hóa. Hạ thần thiết tưởag khó nổi thu hồi,
chi bằng đòi về phong chức, lưu giữ tại thiên cung, nếu nó có hung hăng dễ bề
trị tội. Xin Ngọc Hoàng lấy lượng khoan hồng, giáo dục vật linh dày công tu luyện.
Ngọc Hoàng ngẫm nghĩ một
lúc, rồi gật đầu khen phải, truyền cho Văn Khúc Tinh Quân tả chiếu, giao cho
Thái Bạch Kim Tinh hạ giới chiêu an.
Thái Bạch Kim Tinh lảnh
mệnh thẳng đến động Thủy Liêm.
Ðến nơi Thái Bạch Kim
Tinh gọi bầy khỉ nhỏ đến nói:
– Ta là Thiên sứ, lãnh
chiếu Ngọc Hoàng, đến đây mời Ðại vương các ngươi lên trời lãnh chức. Mau vào
báo gấp cho Ðại vương các ngươi ra hầu thiên chỉ.
Lũ tiểu hầu vội vã chạy
vào báo. Tôn Ngộ Không mừng rỡ cười lớn, nói:
– May lắm! Ta có ý định
lên trời chơi, nhưng chưa kịp đi, lại có thiên sứ đến rước.
Liền sửa soạn áo mão ra
nghinh tiếp.
Thái Bạch Kim Tinh vào động.
Ðứng giữa truyền thiên chỉ.
Tôn Ngộ Không chẳng hề lạy
tạ, đứng cười ha hả:
– Ông phụng chỉ đến đây,
đã dày công khó nhọc. Vậy ta cho lũ nó đãi tiệc nhé!
Thái Bạch nói:
– Ta dâng thiên chỉ
không dám trễ lâu. Hầu vương mau theo ta về trời gấp.
Tôn Ngộ Không quay lại dặn
bọn khỉ:
– Tứ kiện tướng hãy ở
đây chăm sóc việc quân binh, bảo toàn Thủ động. Ta về trời thăm dò đàng sá nếu
tiện sẽ dẫn bay lên đó chơi cho biết
Tứ kiện tướng vâng lời.
Tôn Ngộ Không đằng vân
theo Thái Bạch.
Chức phong Bật Mã lòng chưa muốn
Hiệu gọi Tề Thiên dạ mới đành
Tôn Ngộ Không dùng phép
cân đẩu vân bay nhanh cơn gió.
Thái Bạch đuổi theo
nhưng không kịp!
Ngộ Không bay trước tới
cửa Nam Thiên, muốn xông vào, bỗng có Tăng trưởng Thiên vương cùng tám vị Thiên
Quân là: Ban Thiên Quân, Lưu Thiên Quân, Trương Thiên Quân, Ðào Thiên Quân,
Tuân Thiên Quân, Ðặng Thiên Quân, Tân Thiên Quân và Tất Thiên Quân, dàn thiên
binh đón lại.
Tôn Ngộ Không tức giận
nói lớn:
– Lão Kim Tinh xảo trá!
Gạt lão tôn lên đây Cho ngươi ngăn cản!
Vừa dứt lời, Thái Bạch
Kim Tinh vừa tới.
Tôn Ngộ không nổi giận
nói:
– Lão tặc dám gạt ta
sao? Ngươi nói Thượng Ðế chiêu an, thỉnh ta lên lãnh chức, sao còn có kẻ ngăn
đường chận ngõ?
Thái Bạch Kim Tinh cười,
nói:
– Hầu vương bớt giận,
lão không phải người lừa gạt! Vì Hầu vương chưa từng đến Thiên Ðình, nên Thiên
tướng chưa quen mặt, không dám cho vào. Khi Hầu vương đã lãnh chức, ra vào sẽ
không còn ai cản nữa.
Tôn Ngộ Không nói:
– Nếu vậy ta không muốn
vào làm gì.
Thái Bạch Kim Tinh liền
nắm tay Ngộ Không nói:
– Xin Hầu vương nguôi giận
đi vào, kẻo Ngọc Hoàng chờ đợi.
Ðoạn gọi lớn:
– Mở cửa cho mau, ta vừng
chiếu chỉ chiêu an, với tiên trung giới về đây.
Tiếng kêu vừa dứt, cánh
cửa mở tung ra. Thái Bạch Kim Tinh dẫn Tôn Ngộ Không qua khỏi Nam thiên môn, thẳng
đến điện Linh Tiêu.
Ðến nơi, Tôn Ngộ Không
không quì, chỉ đứng lóng tai nghe!
Thái Bạch Kim Tinh quì lạy
Ngọc Hoàng, tâu:
– Hạ thần vâng thánh chỉ,
đã đòi yêu tiên về đó, xin trình cùng Thượng Ðế.
Ngọc Hoàng phán hỏi:
– Yêu tiên là ai? Cớ sao
chưa ra mắt?
Tôn Ngộ Không bước đến
vái và nói:
– Lão Tôn có đây, cần ta
việc gì?
Các vị thần tiên đều sửng
sốt thì thầm:
– Con Khỉ rừng thật là
vô lễ! Ðến không quì lạy, tung hô, còn xưng ta xưng lão!
Ngọc Hoàng phán:
– Ngộ Không vốn là yêu
tiên sống nơi hoang.dã chưa từng biết lễ nghi, trẫm cũng rộng dung. chẳng hề cố
chấp.
Chư tiên thấy vậy bảo Ngộ
Không:
– Thượng Ðế khoan dung,
sao không đến lạy tạ ơn?
Ngộ Không bước lên bái rồi
lui ra không chịu lạy.
Tuy nhiên, Ngọc Hoàng
không hề giận, ngồi mĩm cười và phán:
– Trong hàng văn võ còn
khuyết chức nào, dùng Ngộ Không vào làm chức đó?
Võ Khúc Tinh Quân tâu:
– Muôn tâu Thượng Ðế, chức
tước hiện nay đều đũ cả, chỉ còn khuyết chức Bậc Mã Ôn là Chánh Ngự Mã Giám,
không biết Ngộ Không có vừa lòng chăng?
– Vậy bổ Ngộ Không vào
làm chức ấy.
Chư tiên bảo Ngộ Không tạ
ơn.
Ngộ Không cũng chỉ bước
đến bái như lần trước.
Ngọc Hoàng bảo Mộ Ðức
Tinh Quân dẫn Ngộ Không đến sở Ngự Mã Giám.
Mộ Ðức Tinh Quân vâng lịnh
dẫn Ngộ Không đến giao cho viên chức trong sở, rồi lui về.
Giám Thừa, Giám Phổ, Ðiểu
Bộ, Lực Sĩ bốn người đến thĩnh tân Bậc Mã Ôn là Tôn Ngộ Không lên ngồi trên, rồi
đem sổ bộ giao trình xét.
Ngộ Không từ lãnh chức ấy,
ngày đêm lo chăm sóc mọi việc, chỉ hoàn hảo chức Ðiểu Bộ lo lúa cỏ cho ngựa, chức
Giám Thừa, Giám Phó thính tùng Bậc Mã Ôn để sai khiến, còn Lực Sĩ lo coi tắm ngựa.
Tôn Ngộ Không ở đó được
nữa tháng, ngựa mập vô cùng. Các viên chức đều hoan nghênh, thết tiệc ăn mừng.
Giữa tiệc Ngộ Không hỏi các quan:
– Chức Bậc Mã Ôn của ta
như thế nào?
các quan nói:
– Chức ấy ở sở Ngự Mã nầy
to hơn hết.
Tôn Ngộ Không hỏi:
– Vậy chức nầy thuộc về
phẩm trật thứ mấy?
Các quan thưa:
– Chức ấy không có phẩm-trật
gì cả.
Tôn Ngộ Không trợn mắt
nói:
– Không có phẩm-trật
nghĩa là lớn hết thảy phải không?
Các quan nói:
– Chức tước nầy là hạng
bét nơi thiên triều chỉ có quyền điều khiển chúng tôi, và toàn thể ngựa trong sở
này thôi. Cũng may ông sung bổ vào đây ngựa mập béo mới được tiếng khen và được
thết tiệc ăn mừng. Nếu rủi ngựa ốm thì không khỏi bị quở phạt.
Tôn Ngộ Không nghe xong,
nổi giận nghiến răng, đập bàn nói:
– Ngọc Hoàng khi ta lắm!
Lão Tôn đang ở núi Hoa Quả xưng vương, thế mà lại gạt đến đây làm tên giữ ngựa,
khinh bạc quá lẻ! Thôi ta về kẻo mang tiếng sĩ-nhục!
Dứt lời, hét lên một tiếng,
lấy cây kim dắt nơi vành tai thổi lân, hóa ra cây thiết bảng múa tít. Vừa múa vừa
tiến ra cửa Nam thiên. Các thiên tướng biết mặt Bậc Mã Ôn không hề ngăn cản.
Tôn Ngộ Không ra khỏi
Nam thiên môn dùng phép cân đẩu vân bay về núi Hoa Quả.
Vừa về đến, thấy Tứ Kiện
tướng, cùng các Yêu vương đang diễn binh, Nhị hầu vương coi tập võ, Tôn Ngộ
Không kêu lớn:
– Lão Tôn về đây, chúng
bay mau đón tiếp.
Các Yêu vương nghe tiếng
rần rộ kéo ra.
Ngộ Không vào động, ngồi
trên bệ, Yêu vương và khỉ con đem rượu lên mừng, và nói:
– Ðại vương đi mười lăm
năm, có được toại ý không?
Tôn Ngộ Không buồn bã
nói:
– Ta đi mới vừa nữa
tháng sao lại gọi là mười lăm năm, chúng bay quả không hiểu gì ngày tháng!
Nhị Hầu vương nói:
– Ðại vương chưa rõ,
trên trời một ngày, thì trung giới một năm vậy.
Tôn Ngộ Không ngẩm nghĩ
khen:
– Nhị hầu vương thông
minh lắm! Vậy từ nay cho cai trị Tứ Kiện tướng.
Tứ kiện tướng hỏi:
– Chẳng hay Ngọc Hoàng
cho thiên sứ vời Ðại vương lên Thiên Ðình nhận lãnh chức chi?
Tôn Ngộ Không lắc đầu
nói:
– Thượng Ðế không biết
dùng người, phong ta làm Bậc Mã Ôn. Ta nghe tên tốt nhận lầm, làm tới mười lăm
ngày. Sau hỏi rõ thì chức ấy hèn mọn lắm, nên căm giận đạp bàn bõ về đây.
Các khỉ nói:
– Ðại vương là chúa tể
nhất phương, sớm tối có kẻ hầu người hạ,sang trọng như thế này mà Ngọc Hoàng
cho làm chức chăn ngựa, đáng buồn thay! Thôi, chúng tôi đem thêm rượu cho Ðại
vương giải khuây!
Bấy giờ trời chiều nắng
nhạt, động Thủy Liêm gió thổi rạc rào, lẫn tiếng nước reo nơi cầu như những điệu
nhạc du dương.
Ngộ Không ngôi uống rượu,
lòng căm tức chuyện đã qua, vừa buồn vừa giận, muốn có một chức tước ngang với
Ngọc Hoàng Thượng Ðế.
Bỗn có tiểu hầu vào báo:
– Tâu Ðại vưong, có Ðộc
Giác Quỉ vương xin vào ra mắt, còn chờ lệnh ngoài cửa động.
Ngộ Không truyền cho vào
Ðộc Giác quỉ vào lạy thưa:
– Nghe Ðại vương chiêu
hiền từ lâu, tiếc rằng tôi chưa có dịp! Nay nghe Ðại vương lãnh chức trời vinh
qui hồi động, nên đến đây xin chịu hầu dưới trướng. Nếu Ðại vương nhận lời, tôi
nguyện đem hết tài năng phò tá.
Tôn Ngộ Không mừng rỡ,
truyền ban áo mão, và phong Ðộc Giác Quỉ-vương làm chức Tiên phong.
Ðộc Giác Quỉ vương bước
tới lạy tạ thưa:
– Chẳng hay Ðại vương nhận
chức chi tại Thiên triều?
Tôn Ngộ Không nói:
– Thượng Ðế cạc đãi người
hiền, không biết chọn tài phong tướng, nên cho ta làm chức Bậc Mã Ôn!
Ðộc Giác Quỉ vương nói:
– Ðại vương thần thông
biến hóa có một không hai, lẽ nào làm chức chăn ngựa. Ðáng ra phải chức tước
ngang trời mới xứng.
Ngộ Không nói:
– Chính thế! Tài ta đâu
thua kém Ngọc Hoàng.
Liền cho Tứ Kiện tướng dựng
giữa sân một cây cờ cao, đề bốn chữ lớn Tề Thiên Ðại Thánh và truyền bảy mươi
hai động phải kêu Ngộ Không bằng cái chức tước đó.
Cả thảy đều tuân lệnh.
Giữa lúc ấy, trên thượng
giới, Ngọc Hoàng lâm triều, bỗng có Trương thiên sư Giám thừa và Giám phó đến
bái yết, vào tâu:
– Bậc Mã Ôn Tôn Ngộ
Không chê chức nhỏ không nhận, hôm qua đã trốn về trung giới.
Ngọc Hoàng còn đang ngơ
ngác thì lại có Tăng trưởng Thiên vương và các Thiên tướng vào tâu:
– Chẳng biết vì cớ gì Bậc
Mã Ôn bõ ra cửa Nam thiên, đến nay chưa thấy trở lại.
Thượng Ðế phán:
– Thôi, các khanh hãy
lui về, để trẫm sai thiên binh đi bắt nó.
Tháp tháp Lý Thiên vương
và Na Tra tam thái tử quì tâu:
– Chúng tôi tuy bất tài
xin tình nguyện đi bắt con yêu hầu ấy.
Thượng Ðế nhậm lời,
phong Lý Thiên Vương làm chức Hoàng Mã Eại nguyên soái, Na Tra làm Tam Ðàng Hải
Hội Ðại thần dẫn thiên binh đuổi theo Ngộ không truy nã.
Lý Thiên vương cùng Na
Tra vốn là hai cha con, cùng ở chung một điện.
Sau khi được lệnh, Lý
Thiên vương cùng Na Tra trở về kiểm điểm thiên binh, chọn Cự Linh thần làm tiên
phong, Ngự Ðổ Dược Xa làm tướng cạnh, nhắm núi Hoa Quả thẳng tiến.
Ðến nơi, Lý Thiên vương
truyền hạ trại cách hai mươi dặm rồi sai Cự Linh thần đến khiêu chiến.
Cự Linh thần vác búa đồng
chạy đến động Thủy Liêm hét như sấm, kêu Ngộ Không nói:
– Bậc Mã Ôn, ta vâng lệnh
Thượng Ðế đến đây bắt ngươi trị tội, hãy mau đem xác ra mà nộp.
Tiểu yêu thất kinh chạy
vào báo:
– Có tướng trời sai xuống
bảo Tề Thiên Ðại Thánh ra hàng, bằng không nó giết chết cả động.
Tôn Ngộ Không nổi giận,
xách thiết bảng chạy ra hỏi:
– Ðứa nào cả gan dám đến
đây hổn láo với Tôn ông?
Cự Linh thần nói:
– Con Khỉ khốn nạn kia!
Mày biết ta là ai mà dám hung hăng như vậy?
Ngộ Không hét:
– Ngươi là tên thần đê
tiện ở đâu, Tôn ông biết đến làm gì? Hãy nói tên đi kẻo ta đập vỡ sọ!
Cự Linh thần giận dữ
nói:
– Loài Khỉ xem ra xấc
láo thật. Ta là tiên phuông của Lý Thiên Vương tên Cự Linh thần đây. Hãy bỏ vũ
khí quy hàng, bằng không sẽ tan xương nát thịt.
Tôn Ngộ Không mắng:
– Cái thứ thần mạt đó lẻ
ra ta cho một thiết bảng cho rồi đời. Ngặt vì giết ngươi không biết sai ai trở
về báo tin. Ngươi về báo với Thượng Ðế rằng:
– Thượng Ðế không biết
dùng người hiền, lão Tôn tài năng vô địch, sao lại cho làm chức giữ ngựa!
Cự Linh thần hỏi:
– Ý của ngươi muốn Thượng
Ðế phong chức chi?
Ngộ Không chỉ cây cờ trước
động nói:
– Ngươi hãy coi bốn chữ
trên cây cờ kia mà về tâu với Thượng Ðế phong cho ta. Nếu không ta đem binh đập
phá cửa trời, chiếc ngai vàng của Thượng Ðế cũng chưa vững, đừng nói đến chuyện
bắt ta nữa.
Cự Linh thần nghe nói,
ngó lên, thấy có đề bốn chữ Tề Thiên Ðại Thánh, liền cười nói:
– Con Khỉ nầy muốn loạn
thiên cung, nên mới dám đề Tề Thiên Ðại Thánh. Vậy ta đập một búa cho xong đời,
để chi sanh chuyện.
Liền vung búa chém xuống,
Tôn Ngộ Không đưa thiết bảng lên đỡ, chạm vào cán búa Cự Linh gãy hai!
Cự Linh hoảng hồn quay đầu
chạy riết.
Ngộ Không cười, nói:
– Ta chẳng thèm giết làm
gì! Ðừng sợ chạy. Hãy về báo lại cho đúng lời ta.
Cự Linh chạy thẳng về trại
thở hào hển thưa:
Be-mã~ l”e mạNgọc Hoàng
tài cao, tôi sút thế gãy búa, xin về đây chịu tội!
Lý Thiên vương nổi giận
nói:
– Ngươi làm mất oai ta
phải chém đầu làm gương cho kẻ khác.
Na Tra vội vã thưa:
– Xin phụ thân bớt giận
lượng thứ cho Cự Linh thần, để con ra trận mới rõ tài cao thấp.
Lý Thiên vương y lời,
tha tội cho Cự Linh và truyền Na Tra ra trận.
Na Tra nai nịt, kiểm điểm
thiên binh kéo tới động Thủy Liêm khiêu chiến.
Tôn Ngộ Không vừa đánh Cự
Linh chạy, chưa kịp vào động, bỗng thấy một tướng nhỏ, thân hình vạm vỡ, lướt tới
như bay, liền hỏi:
– Ngươi con nhà ai? Thân
xác bé mọn, đến đây làm gì đó?
Na Tra nạt lớn:
– Yêu hầu chớ vô lễ, ta
là Na Tra tam Thái tử con thứ ba của Lý Thiên vương, nay vâng thánh chỉ đến bắt
ngươi về nạp thiên đình trị tại.
Tôn Ngộ Không mỉm cười
nói:
– Bé ơi? Miệng còn hôi sửa.
ta giết không đành. Ngươi hãy xem cờ của ta kia, về tâu với Thượng Ðế phong ta
chức ấy, bằng không ta phá tới thiên cung, đừng trách ta vô đạo.
Na Tra ngước mắt ngó lên
thấy cờ đề bốn chữ, cả giận hét:
– Ngươi thần thông bao
nhiêu, dám xưng danh ngang hàng thượng đế? Ta quyết chém một gươm cho mất mạng.
Tôn Ngộ Không nói:
– Ta đứng trơ ra đây cho
ngươi tha hồ chém.
Na Tra nổi giận niệm chú
biến ra ba đầu sáu tay, cầm sáuu môn binh khí, gươm chém yêu, dao chém yêu,
trái cầu thêu, chày bàn yêu, bánh xe hóa lửa. Sáu tay đều đánh vãi vào Ngộ
Không một lượt.
Ngộ Không giật mình nói:
– Cha chả, thằng con nít
nầy cũng biết biến hóa. Song đừng láu táu mà bõ mạng! Hăy coi phép của ta đây.
Liền hét lên một tiếng tức
thì hóa ra ba đầu sáu tay, cầm sáu thiết bảng xốc tới đập Na Tra. Bửu bối đụng
nhau vang lên như trời long đất lở!
Ðánh hơn bốn mươi hiệp.
Na Tra niệm chú biến ra muôn ngàn thứ binh khí nữa, bay liệng đầy trời, Tôn Ngộ
Không thấy thế liền quăng thiết bảng lên biến ra muôn ngàn thiết bảng, đánh vẹt
hết những tinh khí của Na Tra.
Thừa dịp ấy Tôn Ngộ
Không nhổ một sợi lông biến ra hình giả, cho đánh với Na Tra, còn mình thì nhảy
vòng ra sau lưng giơ thiết bảng đập xuống.
Na Tra thất kinh, thu
hình bỏ chạy.
Lý thiên vương đang ngồi
lượng kế, bỗng thấy con hơ hải chạy về liền hỏi:
– Con Khỉ ấy thần thông
bậc nào mà con phải thua chạy vậy?
Na Tra sụp lạy tạ tại và
thuật lại đầu đuôi!
– Như vậy, ta khoan đánh
với nó đã. Hãy về tâu lại xin thêm binh tướng đến vây bắt mới đặng.
Na Tra vâng lời. Cha con
cùng nhau lục tục kéo binh về.
Tôn Ngộ Không thắng trận,
quay về động.
Bảy mươi hai Yêu vương đều
đến chúc mừng và bày tiệc linh đình thết đãi.
Trong bàn tiệc Tôn Ngộ
Không thấy có sáu vị Ma vương tụ hội bèn nói:
– Ta đã xưng là Tề Thiên
Ðại Thánh, vậy sáu anh em cùng xưng Ðại Thánh luôn.
Sáu người vâng lời cùng
xưng:
Ngưu Ma vương xưng Bình
Thiên Ðại Thánh.
Giao Ma vương xưng Phúc
Hải Ðại Thánh.
Bàng Ma vương xưng Hổn
Thiên Ðại Thánh.
Sư Ðà vương xưng Di Sơn
Ðại Thánh.
Nhĩ Hầu vương xưng Thông
Phong Ðại Thánh.
Ngộ Nhung vương xưng Khu
Thần Ðại Thánh.
Bảy vị Ðại Thánh ngang
tàng nầy tự xưng theo ý muốn, không gì đến trời đất nữa.
Cha con Lý Thiên vương về
tới Thiên Ðình, vào yết kiến Ngọc Hoàng, rồi quì tâu:
– Thần vâng chỉ xuống bắt
Yêu hầu. Nhưng vì nó tài cao xuất chúng sức mạnh khóổ đương! Thần đành phải về
tâu lại. Xin Bệ hạ sai thêm binh tướng, may ra mới bắt nó được.
Ngọc Hoàng ngơ ngác nói:
– Sá gì con yêu ấy, tài
phép là bao mà phải xin thêm binh tướng?
Na Tra vội và quì tâu:
– Xin Ngọc Hoàng tha tội,
hạ thần mới dám tâu! Tôn Ngộ Không có thiết bảng thần thông, Cự Linh thần khiếp
hồn bỏ chạy, hạ thần cũng bị đánh trúng vai nên bại tẩu! Nó đề cờ bốn chữ Tề
Thiên Ðại Thánh, bảo thần về tâu lại với Ngọc Hoàng phong chức ấy thì nó mới đầu
hàng, bằng không nó đánh tới Linh Tiêu điện.
Ngọc Hoàng nghe tâu giật
mình phán:
– Loài yêu nghiệt, cả
gan dám xúc phạm thiên trào! Các thiên tướng mau xuống bắt nó đem về đây.
Thái Bạch Kim Tinh tâu:
– Yêu hầu háo danh nói
bướng, nó không biết chức nào lớn nhỏ. Nếu sai binh tướng đi bắt nhọc công, mà
chưa chắc đã bắt được! Xin Ngọc-hoàng hạ chỉ chiêu an, phong chức ấy cho nó, tưởng
cũng không tốn gì lương bỗng, mà cũng chẳng hại gì của thiên triều. Chẳng qua
đó chỉ là một hư danh.
Ngọc Hoàng phán hỏi:
– Sao gọi là hư danh?
Thái Bạch Kim Tinh tâu:
– Thuở nay có chức Tề
Thiên Ðại Thánh bao giờ. Nay phong cho nó là hữu danh vô vị, không có phẩm trật
nào, không có quyền cai trị ai. Như vậy nó sẽ an lòng, khỏi còn phá phách.
Ngọc Hoàng y tấu truyền
viết chiếu, sai Kim Tinh hạ giới chiêu an lần nữa.
Thái Bạch Kim Tinh phụng
chiếu, đằng vân thẳng xuống núi Hoa Quả, vào động Thủy Liêm thấy trước dinh lẩy
lừng sát khí, rực ánh hào quang, yêu tinh vác đao xách búa, vượn khỉ múa gậy
trương cung.
Chúng vừa thấy Thái Bạch
đến, liền xốc tới bao vây, đứa nào, đứa ấy vẻ mặt hầm hầm dữ tợn.
Thái Bạch Kim Tinh nói:
– Chúng bay mau vào báo
với Ðại Thánh, có ta là Thiên sứ, phụng sắc chiêu an, mau ra tiếp chiếu.
Các yêu vào báo Tôn Ngộ
Không nói:
– Vậy thì tốt lắm! Lần
trước Thái Bạch mời ta lên Thiên đình, tuy phong chức nhỏ, song cũng giúp ta
thuộc đường hiểu lối. Lần nầy chịu khó đến nữa, chắc Ngọc Hoàng thuận ý phong
ta chức lớn.
Liền truyền quân sắp
hàng hai bên rồi bước ra động chào Thái Bạch và hỏi:
– Xin mời Lão tinh vào động.
Thái Bạch vào đứng giữa
động nói lớn:
– Ngày trước Ðại Thánh
chê chức nhỏ, bõ trốn về đây, nên Ngọc Hoàng sai Lý Thiên vương và Na Tra xuống
vấn tội. Hai người ấy trở về báo rằng: Ðại Thánh dựng cờ đòi phong chức Tề
Thiên. Các thiên tướng đều giận dữ, muốn đem thiên binh xuống bắt Ðại Thánh.
Riêng tôi năm lần, mấy lượt, tâu Ngọc Hoàng xin tha tội cho Ðại Thánh, và xin
cho Ðại Thánh được lãnh chức ấy. Ngọc Hoàng đã nhận lời, vậy Ðại Thánh theo ta
về trời nhận chức.
Tôn Ngộ Không cười lớn
nói:
– Lần trước Lão tinh đã
tốn công, lần nầy nữa gíúp nữa, tôi xin đa tạ. Nhưng không biết trên trời có chức
Tề Thiên Ðại Thánh chăng?
Thái Bạch Kim Tinh nghe
hỏi cười thầm, nói:
– Bởi có, nên tôi mới
tâu phong, xin Ðại Thánh đừng nghi kỵ, mau lên lãnh chức kẻo Ngọc Hoàng mong chờ.
Tan Ngộ Không muốn mời
thiên sứ dự yến, nhưng Thái Bạch tìm cách từ chối rồi hai người cùng đằng vân,
bay thẳng đến Thiên -đình.
Ðến cửa Nam thiên các
thiên tướng đều vòng tay nghinh tiếp, không hề ngăn đón như lần trước.
Thái Bạch Kim Tinh đi fhẳng
vào bệ ngọc quì tâu:
– Hạ thần vâng chỉ đòi Bậc
Mã Ôn về đến đây, xin Ngọc Hoàng dạy bảo.
Ngọc Hoàng đòi Ngộ Không
đến trước bệ phán:
– Nay ta chiều theo ý muốn,
phong cho ngươi chức Tề Thiên Ðại Thánh là tột bực rồi. Vậy từ nay đừng gây chiến
mà phạm tội.
Tôn Ngộ Không nhe răng đắc
ý, rồi chỉ trả lời gọn hai tiếng: Tạ ơn!
Ngọc Hoàng liền truyền
Lò Bang và Trương Bang cất một biệt dinh gọi là Tề Thiên Bàng Thánh gần vườn
đào. Trong dinh chia làm hai phòng: Ân Linh tự và Ninh Thần tự, có tiên lại ở
thường xuyên để chầu chực. Tiếp đó Ngọc Hoàng ban cho Tề Thiên hai ve ngự tửu,
mười cái bông vàng, và sai Ngủ Ðẩu Tinh Quân đưa Tề Thiên về tư-phủ.
Về đến phủ, Tề Thiên bày
tiệc rượu đải Ngủ Ðẩu Tinh Quân và các tiên.
Tiệc mản, ai về dinh nấy,
còn Tề Thiên ở lại hưởng cảnh thanh nhàn muốn ra vào chẳng ai cấm ngăn.
Phá vườn đào, Đại Thánh trộm linh đơn
Loạn cung Trời, chư thần bị bại trận
Nói về Tôn Ngộ Không làm
chức Tề Thiên Ðại Thánh, không thuộc ngạch nào, chẳng biết phẩm chi, thấy trước
cửa có đề năm chữ Tề Thiên Ðại Thánh Phủ, thì tin là chức ấy, ngày ăn tối ngủ,
có hai vị tiên lại chầu hầu, dạo chơi khắp cả thiên cung, môt mình thong thả, gặp
Tam Thanh thì kêu bằng tướng công, thấy Tứ Ðế thì chào rằng Bệ Hạ! Còn Cửu Diện
là chín sao Bắc đẩu, năm tướng Ngủ phương, bốn vị Thiên vương, Nhị thập bát tú,
Lục đinh, Lục giáp, năm ông Ngũ lão, các vị thiên thần đều quen biết, kêu bằng
anh em! Nay tới hướng Ðông, mai chơi phía Bắc, cứ việc dạo chơi hoài, các vị
thiên thần đà lát mặt!
Ngày kia Thượng Ðế lâm
trào, có Tinh Dương Hứa Chân quân tâu rằng:
– Tề Thiên Ðại Thánh mỗi
ngày dạo khắp các nơi, ở không ắt sanh sự, xin Bệ Hạ cấp cho nó coi một việc mà
cầm chân, để khỏi lo sanh tệ.
Thượng Ðế nạp tấu, bèn
đòi Tề Thiên Ðại Thánh vào chầu.
Tề Thiên đến bái rồi tâu
rằng:
– Chẳng hay Bệ Hạ đòi
Lão Tôn đến ban thưởng vật chi?
Thượng Ðế phán rằng:
– Trẫm thấy khanh ở
không, chẳng có phần chi cai trị cho vui, nên đòi khanh vào đây, trẫm giao vườn
Bàn đào cho khanh cai trị, coi giữ cho thường, chớ nên sơ hở để chúng phá
phách.
Tề Thiên mừng rỡ, tạ ơn
rồi lui ra.
Về gần tới phủ, ghé vườn
Bàn đào, mới đến cửa ngõ, có Thổ Ðịa giữ vườn ấy đón lại hỏi rằng:
– Ðại Thánh đi đâu đây?
Tề Thiên nói:
– Ta mới vâng chỉ vườn
này, nên đến mà tra xét.
Thổ Ðịa làm lễ, rồi kêu
các lực sĩ ra dẫn Tề Thiên vào vườn, Thổ Ðịa cũng theo hầu.
Tề Thiên đi coi khắp hết,
rồi hỏi Thổ Ðịa vườn này có mấy cây đào?
Thổ Ðịa thưa rằng:
– Nội vườn cộng hết thảy
là ba ngàn sáu trăm cây, phía trước một ngàn hai trăm cây bông trái nhỏ, ba
ngàn năm mới chín một kỳ, ăn nó thì thành tiên, nhẹ mình mà thêm sức. Còn giữa
vườn một ngàn hai trăm cây, bông trái có từng, trái ngọt lắm, sáu ngàn năm mới
chín một kỳ, ăn nó thì bay như chim mà trường sinh bất lão. Còn phía sau một
ngàn hai trăm cây, chín ngàn năm mới chín một kỳ, trái có gân màu tía, nhỏ hột
hơn hết, ăn nó thì sống bằng trời đất.
Tề Thiên nghe nói thì mừng
thầm, đếm y số rồi trở về phủ.
Từ đó về sau không đi
chơi đâu hết, hễ năm ba bữa thì ra vườn đào một lần, đi thì có Thổ Ðịa và Lực
sĩ với Tiên lại theo hầu.
Ngày kia thấy vườn đào
có trái chín, tìm tâm muốn nếm cho biết mùi, ngặt quan hầu theo hoài, làm sao
mà ăn lén cho đặng.
Tề Thiên kiếm kế mà nói
rằng:
– Thôi, các ngươi ra
ngoài cửa mà giữ cửa vườn, để ta ở nhà mát mà nghỉ một chút.
Ai nấy đều vâng lệnh mà
lui ra hết.
Chừng đó Tề Thiên lại
nhà mát cởi đồ y phục ra, nhảy phóc lên cây đào, lựa trái nào chín mùi thì hái
mà ăn tươi, làm một bụng lứ lừ mới nhảy xuống, bận áo đội lại xong rồi, ra cửa
kêu Tiên lại về phủ.
Từ đó sắp sau, bắt bén,
làm thế đó hoài, làm riết gần hết vườn đào!
Ngày kia Vương Mẫu nương
nương ở cung Diêu Trì tại hướng Tây (Bà này là chúa mấy vị tiên nữ), đến kỳ đào
chín sửa soạn làm hội Bàn Ðào, bèn sai bảy nàng tiên bận bảy sắc áo, là: Thanh
y tiên nữ, Huỳnh y tiên nữ, Tạo y tiên nữ, Tố y tiên nữ, Hồng y tiên nữ, Tử y
tiên nữ, Lục y tiên nữ, xách giỏ lam đi hái trái Bàn đào.
Khi bảy nàng tiên đến cửa
vườn, thì thấy có Thổ Ðịa, Lực sĩ và Tiên lại giữ cửa.
Bảy nàng tiên nói:
– Chúng tôi vâng lệnh
Vương Mẫu đến đây hái đào về làm hội.
Thổ Ðịa nói:
– Khoan vào đã, các cô!
Xưa khác nay khác. Vả Thượng Ðế có sai Tề Thiên Ðại Thánh cai trị vườn này, chờ
chúng tôi thưa lại đã.
Thất tiên hỏi:
– Tề Thiên Ðại Thánh bây
giờ ở đâu?
Thổ Ðịa nói:
– Ðại Thánh ở trong vườn,
đương ngủ trong nhà mát.
Thất tiên nói:
– Chúng tôi đi có giờ khắc,
chẳng dám trễ lâu, xin ông dắt vào nhà mát mà ra mắt, chớ biết chừng nào ngài dậy
mà chờ!
Thổ Ðịa nghe các tiên
nói phải, liền dắt Thất tiên nữ vào nhà mát, thấy áo mão để đó mà không biết Ðại
Thánh đi đâu, kiếm cùng vườn mà chẳng thấy!
Té ra Ðại Thánh ăn vụng
no rồi biến hình ra nhỏ còn hai tấc, chun nằm trong hột đào mà ngủ, nên kiếm
không đặng.
Còn Thất tiên nữ nóng về
nên nói rằng:
– Chúng tôi vâng lệnh
Vương Mẫu đến đây, mà kiếm Ðại Thánh chẳng đặng, lẽ nào dám về không!
Tiên lại nói:
– Ðại Thánh hay dạo đã
quen, chắc là đi tìm bạn, các cô vâng chỉ thì hái lần đi, chừng Ðại Thánh về,
chúng tôi sẽ thưa lại.
Thất tiên nữ y lời, ra
vườn trước hái đầy ba giỏ. Rồi lại vườn sau không thấy đào chín, còn những trái
xanh, là bị Tề Thiên ăn hổn!
Thất tiên nữ nói:
– Lạ này, hội này là hội
lớn, chánh chín ngàn năm, sao vườn này không có trái chín, hái sao cho đầy một
giỏ.
Bởi vườn sau trái ít,
nên hái đặng bảy giỏ mà thôi. Ba thứ đào vì sao lại chín một lượt? Là vì ba
ngàn năm chín một thứ, hái hai giỏ, hội nhỏ; sáu ngàn năm chín một thứ nữa, hái
hai thứ đặng sáu giỏ thì hội trung, đến chín ngàn năm chín một thứ nữa, đặng bảy
giỏ nên chín ngàn năm thì đại hội.
Khi Thất tiên nữ kiếm khắp
vườn, thấy phía nam trái đào ở trên nhành nửa xanh nửa đỏ.
Thanh y tiên nữ kéo
nhành ấy xuống, Huỳnh y tiên nữ hái rồi, Thanh y tiên nữ buông nhành đào bật
lên.
Tề Thiên té nhào xuống,
giật mình thức dậy, hiện hình rút thiết bảng hét lớn rằng:
– Chúng bây là yêu quái ở
đâu? Sao dám cả gan hái đào trộm.
Thất tiên nữ hãi kinh đồng
quỳ xuống mà thưa rằng:
– Chúng tôi không phải
yêu quái, thiệt là Thất tiên nữ vâng lệnh Vương Mẫu hái đào làm hội, có trình
Thổ Ðịa, vào kiếm Ðại Thánh không đặng, chị em tôi sợ trễ nên phải hái lần, xin
Ðại Thánh bớt giận và tha tội.
Tề Thiên nghe rõ thì đổi
giận làm vui mà nói rằng:
– Thôi, các tiên nga chờ
dậy. Chẳng hay Vương Mẫu làm tiệc đãi ai?
Thất tiên nữ thưa rằng:
– Lệ thường thì mời Phật
Tổ bên Tây Phương, Quan Âm bên Nam Hải, Sùng Ân bên Ðông huê, Huỳnh Linh bên Bắc
địa, Huỳnh Giác ở Trung ương và Tam Thanh, Tứ đế, Thái Ất, Bát tiên, Ðịa tạng
vương, Thập điện, Tứ Hải long vương, và các vị thần tiên tinh tú, đồng hội tề,
rước Thượng Ðế qua phó Bàn Ðào.
Tề Thiên hỏi:
– Có thỉnh ta chăng?
Thất tiên thưa:
– Chúng tôi không nghe
nói.
Tề Thiên nói:
– Ta làm chức Tề Thiên Ðại
Thánh lại có công giữ vườn sao không mời ta dự tiệc.
Thất tiên nữ thưa rằng:
– Lệ cũ thì vậy, chớ kỳ
này không biết thế nào?
Tề Thiên nói:
– Phải, thôi, các cô đứng
cho vững đã.
Nói rồi niệm chú làm
phép định thân, chỉ các tiên nga mà nói rằng:
– Ðứng đó, đứng đó!
Thất tiên nữ đứng như trời
trồng.
Tề Thiên thấy các tiên nữ
trơ trơ dưới cội đào, liền nhảy vào nhà mát mặc áo đội mão, rồi cân đẩu vân đi
phó hội trước, xảy gặp Xích Cước đại tiên.
Tề Thiên sinh ra một kế,
liền bái mà hỏi rằng:
– Chẳng hay ông đạo đi
đâu?
Xích Cước đại tiên nói:
– Tôi đi phó hội Bàn
Ðào.
Tề Thiên nói:
– Thượng Ðế khen tôi có
tài cân đẩu vân hay lắm, nên sai tôi đón các thần tiên mà dặn rằng: “Lệ này phải
hội tề tại đền Thông Minh; tập lễ xong rồi, sẽ hội Bàn Ðào luôn thể”.
Xích Cước ngỡ là thiệt cải
lệ, nên quay lại đi qua Thông Minh điện.
Còn Tề Thiên thấy Xích
Cước đi xa rồi niệm chú… Biến hình ra Xích Cước, rồi riết qua hội Bàn Ðào.
Khi vào tới Bửu các, thấy
tiệc dọn chỉnh tề, những đồ mỹ miều kể đà không xiết, mà không có rượu với đào,
và chưa thấy ai dự tiệc.
Tề Thiên muốn làm lén ba
miếng, xảy có mùi rượu bên phía Ðông phất qua thơm nực mũi, Tề Thiên bước qua
thấy hũ rượu rất ngon thì bắt thèm, ngặt có quan canh, biết làm sao đặng! Liền
nhổ lông bỏ vào miệng nhai nhỏ phun ra, hóa ra con buồn ngủ bay đậu trên mặt
quân canh, quân liền ngủ gục hết.
Lúc này Tề Thiên làm lộng,
lựa mấy ngón nhất hạng bưng qua phía Ðông mà ăn, nên cổ bàn lỡ hết.
Tề Thiên ăn đồ no nốc, uống
rượu say mềm! Nghĩ rằng:
– Không xong, khi mình
giữ vườn thì lựa đào ngất ăn hết, nay lại ăn vụng làm lỡ hết cổ bàn, khui hết mấy
chinh rượu mà uống! Nếu đến chừng khách tới, thì chúng bắt chẳng sai, chi bằng
lén lén về dinh mình mà ngủ, dầu có lậu ra cũng dễ chối.
Làm tuồng tỉnh táo riết
về phủ Tề Thiên, nhằm lúc say ba ngù, đi lạc qua cung Ðâu Suất.
Khi ấy Tề Thiên thấy bảng
đề Ðâu Suất cung thì sực nhớ rằng:
– Cung Ðâu Suất là chỗ
Thái Thượng lão quân ở, nếu vậy mình đã đi lạc xa rồi! Xưa rày cũng lâu đến ông
này, sẳn dịp ghé thăm luôn thể.
Nói rồi sửa bước vào, chẳng
dè ông Thái Thượng mắc giảng kinh trên lầu với ông Nhiên Ðăng, các đệ tử đều đứng
hầu nghe giảng, nên Tề Thiên vào cung Ðâu Suất không thấy một người, liền đi thẳng
vào phòng, thấy trong năm cái bầu đựng những thuốc kim đơn.
Tề Thiên mừng quá nói rằng:
– Từ mình thành tiên tới
nay, biết thứ thuốc này là quý, song chưa đặng luyện chế mà cứu người, may gặp
vật này, mà không có chủ, vậy mình uống thử ít viên.
Nói rồi trút bầu thuốc bỏ
vào miệng nhai nuốt.
Tề Thiên làm một hơi sạch
trơn trong bầu chẳng còn huờn nào hết, nhờ thuốc dã rượu hết say giựt mình ngẫm
nghĩ rằng:
– Không xong rồi, họa lớn
bằng trời, không phải dễ! Nếu Thượng Ðế hay đặng ắt tánh mạng chẳng còn! Chi bằng
chạy về động Thủy Liêm mà trốn.
Nói rồi nhảy tới Tây
Thiên Môn, tàng hình ra khỏi cửa, cân đẩu vân nhảy xuống Hoa Quả Sơn, kêu lớn rằng:
– Chúng bây ôi! Ta đã về
đây!
Yêu tinh và quần hầu quỳ
lạy mà thưa rằng:
– Ðại Thánh nỡ nào bỏ
chúng tôi lâu quá vậy!
Tề Thiên nói:
– Không bao lâu mà!
Vừa nói vừa đi vào động,
Tứ kiện tướng lạy mừng rồi hỏi rằng:
– Ðại Thánh đã ở trên trời
một trăm mười một năm, chẳng hay làm chức chi vậy?
Tề Thiên nói:
– Ta nhớ đâu ba bốn
tháng, mà dưới thế này đến một trăm mười một năm! Nói cho phải, chuyến này khá.
Thượng Ðế hậu đãi và phong cho Tề Thiên Ðại Thánh.
Lại thuật hết các công
chuyện từ khi đi cho đến về đây. Yêu quỷ và quần hầu mừng rỡ, rót rượu nước dừa
dâng lên. Tề Thiên hớp một miếng, rồi phun phèo phèo, nhăn mặt mà rằng:
– Uống không đặng! Hồi sớm
ta lại cung Diêu Trì uống những quỳnh tương tiên tửu, hơi thơm ngát, vị ngạt
ngào, thương hại cho chúng bây biết làm sao mà uống cho đặng đồ quý ấy! Vậy thì
ta lén lên trộm về vài hủ các ngươi uống một đứa một chút cũng đặng trường
sinh.
Yêu quỷ và quần hầu tạ
ơn, Tề Thiên Ðại Thánh ra khỏi cửa động làm phép tàng hình, cân đẩu vân lén vô
cung Diêu Trì, thấy quân canh còn ngủ!
Tề Thiên lựa hai hủ lớn
cập nách, còn hai tay xách hai hủ nữa là bốn hủ, rồi tàng hình đem về động, làm
hội tiên tửu uống với yêu quái và quần hầu.
Nói về Thất tiên nữ tới
mười hai giờ mới tan phép định thân, đồng xách giỏ hoa lam về tâu với Vương Mẫu
rằng:
– Chúng tôi hái hai vườn
đào trước y số, đến vườn đào sau không còn một trái. Chắc Tề Thiên Ðại Thánh ăn
vụng hết. Chị em tôi đương kiếm đào, xảy đâu Ðại Thánh nhảy ra hành hung muốn
đánh, hỏi hội này mời ai, chúng tôi nói theo lệ cũ, rồi Ðại Thánh làm phép định
thân, đến bây giờ chúng tôi mới tỉnh hồn về đặng.
Lúc ấy Vương Mẫu nghe
nói nổi giận, liền vào tâu với Thượng Ðế…
Xảy có quân canh vào
tâu:
– Không biết ai ăn vụng
lỡ cổ bàn hết, và uống rượu, lại lấy mất hết bốn hủ quỳnh tương lớn.
Kế Tứ đại tiên sư vào
tâu rằng:
– Tôi chế thuốc Cửu Chuyển
kim đơn, đặng làm hội Ðơn Ngươn, chẳng biết ăn trộm ở đâu mà trút hết năm bầu.
Xin Thượng Ðế cho người tra xét.
Thượng Ðế nghe tâu lấy
làm lạ.
Xảy thấy Tiên lại vào
tâu rằng:
– Tề Thiên Ðại Thánh đi
dạo hôm qua tới bữa nay chưa về.
Thượng Ðế sanh nghi!
Kế Xích Cước đại tiên
vào tâu rằng:
– Hôm qua tôi vâng lệnh
Vương Mẫu phó hội Bàn đào, gặp Tề Thiên Ðại Thánh nói với tôi rằng: Bệ Hạ dạy
tôi đến Thông Minh điện diễn lễ rồi sẽ phó hội Bàn đào, tôi trở lại đền Thông
Minh hôm qua tới nay, mà chẳng thấy tin giá ngự nên tôi phải đến đây đợi lệnh.
Thượng Ðế kinh hãi phán
rằng:
– Trẫm không truyền chỉ
đòi hiền khanh, chắc là Ngộ Không nó gạt khanh đó. Vậy thì Linh Quan đi xét bắt
Ngộ Không về đây coi nào!
Giây lát Linh Quan đi
xét ra rõ cớ ấy, trở về mà tâu rằng:
– Các việc ấy đều nơi
Tôn Ngộ Không hết; nay nó đã trốn về núi Hoa Quả động Thủy Liêm, đang làm tiệc
tiên tửu ở dưới là rượu nó ăn trộm đó.
Thượng Ðế nghe qua nổi
trận lôi đình, hạ chỉ đòi bốn vị Thiên tướng, Lý Thiên Vương, Na Tra, Nhị thập
bát tú, Cửu Diện tinh quân, Ngũ Phương yết đế, bốn vị Công Tào, các vị Thiên thần
dẫn mười muôn thiên binh xuống vây núi Hoa Quả, bắt cho được Tôn Ngộ Không đem
về trị tội.
Khi ấy chư thần tướng dẫn
mười muôn binh xuống vây núi Hoa Quả, Lý Thiên Vương truyền trên bủa lưới khắp
trời, gọi là Thiên la, dưới bủa lưới khắp đất, gọi là Ðịa võng, trên chín lớp
lưới, dưới chín lớp lưới, cộng lại là mười tám lưới.
Trước sai mấy vì sao dữ
tợn, kéo binh tới trước động Thủy Liêm khiêu chiến.
Khi tới động, Cửu Diện
tinh quân kêu rằng:
– Ðại Thánh ở đâu? Chúng
ta vâng chỉ đến đòi Ðại Thánh về trời, nếu bất tuân thì bị giết cả động.
Tiểu yêu về báo lại…
Tề Thiên đang nhậu với Tứ
kiện tướng quân và các Yêu vương, nghe báo chẳng hề sợ sệt, lại ngâm thơ rằng:
Ngỏa nguê tiệc rượu lại
ngâm thi,
Bao quản ngoài tai tiếng
thị phi.
Ngâm đặng hai câu, có
quân vào báo rằng:
– Cửu Diện hung thần nhục
mạ lắm!
Tề Thiên cười rằng:
– Kệ nó đừng báo làm
chi, cứ đóng cửa cho chặt.
Nói rồi ngâm hai câu nữa:
Thơ rượu sẳn vui ngâm lại
nhậu,
Công danh chỉ tính kiếp
cùng chầy.
Kế tiểu yêu vào hớt hải
báo rằng:
– Ðại Thánh ôi! Không
xong! Chín vị hung thần phá hư cửa động rồi.
Tề Thiên nổi giận nói rằng:
– Ta say quá, thôi Ðộc
Giác quỷ vương dẫn bảy mươi hai chúa động ra trước, còn ta với Tứ kiện tướng
theo sau. Ðộc Giác quỷ vương vâng lệnh dẫn bảy mươi hai chúa động xông ra, bị Cửu
Diện chận đánh nên phải thối lại, ra không khỏi động!
Kế Tề Thiên xách thiết bảng
tới hét lớn rằng:
– Tránh Tránh.
Ðộc Giác và bảy mươi hai
chúa động tránh vẹt hai bên.
Tề Thiên xông ra đánh Cửu
Diện phải lui ra cửa động.
Cửu Diện nói rằng:
– Bật Mã Ôn không sợ chết,
ngươi phạm tội trời:
1.) Ăn vụng Bàn đào.
2.) Uống lén rượu ngự tửu.
3.) Ăn vụng cổ bàn của
Vương Mẫu.
4.) Lén uống thuốc kim
đơn của Lão quân.
5.) Ăn trộm ngự tửu đem
về làm tiệc, nay còn cự chống cho thêm tội nữa sao?
Tề Thiên cười ngất nói rằng:
– Năm điều đó quả có, ta
không thèm chối, mà bây giờ chúng bây muốn cái gì?
Cữu Diện nói:
– Nay Thượng Ðế sai
chúng ta xuống bắt ngươi, ngươi mau chịu phép, kẻo liên lụy cả động.
Tề Thiên nổi giận nói rằng:
– Chúng bây là đồ khốn,
tài phép bao nhiêu mà nói lớn lối! Ta đập một cây cho rồi đời.
Cửu Diện hổn chiến, bị Tề
Thiên mạnh mẽ qua, Cửu Diện đánh không lại vụt chạy hết, về trại thưa rằng:
– Hầu yêu mạnh bạo vô
cùng, chúng tôi đánh không lại.
Lý Thiên Vương sai bốn vị
Thiên Vương dẫn Nhị thập bát tú kéo binh ra vây phủ.
Tề Thiên chẳng hề nao
núng, dẫn bốn tướng mạnh và Ðộc Giác quỷ vương với bảy mươi hai động chủ ra cự
địch.
Ðánh từ giờ thìn cho đến
mặt trời lặn, Ðộc Giác quỷ vương và bảy mươi hai chúa động đều bị thiên thần bắt
hết, trừ ra có Tứ kiện tướng chạy khỏi.
Còn đó Tề Thiên đương
đánh với Tứ vị Thiên vương, Lý thiên Vương và Na Tra thái tử, Tề Thiên nhổ một
nắm lông bỏ vô miệng nhai nhỏ phun ra, hóa hình Tề Thiên vô số, đều cầm thiết bảng
trợ chiến với mình.
Tứ vị Thiên vương, Lý Tịnh
Na Tra đều bại tẩu! Tề Thiên dùn mình thâu lông lại, về tới cửa động, thấy Tứ
Kiện Tướng dàn quân nghinh tiếp.
Tứ Kiện Tướng khóc ba tiếng,
rồi cười ba tiếng.
Tề Thiên hỏi:
– Vì cớ nào đã khóc lại
cười?
Tứ Kiện Tướng thưa rằng:
– Khóc là khóc bảy mươi
hai chúa động và quỷ vương bị bắt, còn cười là mừng Ðại Thánh thắng trận mới về.
Tề Thiên nói:
– Sự chinh chiến thắng bại
là việc thường, hơi nào mà buồn bực. Chúng ta ăn cho no, ngủ cho khỏe, mai bắt
Thiên Vương lại mà báo thù.
Chúng khỉ đều thỉnh lệnh.
Nói về Lý Tịnh thâu
binh, các Thiên Vương về dưng yêu quái hổ hang rất nhiều, mà bắt không đặng một
con khỉ.
Lý Thiên Vương truyền
Thiên binh treo lục lạc theo Thiên la Ðịa võng, hễ nghe rung lục lạc thì đón bắt,
đừng cho yêu hầu trốn thoát.
--------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét