🔙 Hồi tiếp theo 🔜
Vội báo thù, Trương Phi bị hại
Mong rửa hận, tiên chủ cất quân
Tiên chủ muốn khởi quân sang đánh
Đông Ngô, Triệu Vân can rằng:
- Quốc tặc là Tào Tháo chớ không
phải là Tôn Quyền. Nay Tào Phi cướp ngôi, thần và người cùng oán. Bệ hạ nên lấy
Quan Trung trước, đóng quân mé trên sông Vi Hà, để đánh kẻ hung nghịch, thì bọn
nghĩa sĩ bên Quan Đông, ắt mang lương, tế ngựa đến đón quân bệ hạ. Nếu bỏ Nguỵ
mà đánh Ngô, việc chiến tranh đã gây ra, dễ mà thôi ngay được, xin bệ hạ xét kỹ
mà xem!
Tiên chủ nói:
- Tôn Quyền hại mất em trẫm, vả lại
trẫm còn đang căm tức bọn Phó Sĩ Nhân, My Phương, Phan Chương, Mã Trung, có xé
được xác chúng và giết cả họ chúng, trẫm mới hả lòng, ngươi cản trở trẫm sao?
Vân thưa:
- Thù giặc nước mới là thù chung,
còn thù anh em là thù riêng, xin bệ hạ coi thiên hạ trọng hơn mới được.
Tiên chủ đáp:
- Trẫm không báo thù được cho em,
tuy có giang sơn muôn dặm, cũng chẳng quý gì.
Rồi không nghe lời Triệu Vân, một
mặt truyền ngay lệnh khởi quân sang đánh Ngô, và sai sứ ra Ngũ Khê mượn năm vạn
quân rợ để tiếp ứng, một mặt sai sứ sang Lãng Trung, thăng cho Trương Phi làm
xa kỵ tướng quân, lãnh chức tư lễ hiệu uý, phong làm hầu Tây Lương, kiêm chức mục
ở Lãng Trung.
Trương Phi giữ Lãng Trung, từ khi
nghe tin Quan Công bị Đông Ngô hại, ngày nào cũng gào khóc cả ngày, nước mắt chảy
ra huyết đầm đìa vạt áo.
Các tướng đem rượu khuyên giải,
rượu say vào Phi lại càng hung hăng lắm. Đầy tớ trên dưới hơi có điều gì là
đánh, lắm người bị đòn mà chết. Mỗi ngày trông về phía nam, Phi nghiến răng trợn
mắt hằn học, khóc lóc thảm thiết.
Chợt có sứ giả đến. Phi vội vàng
ra tiếp vào, mở đọc chiếu. Phi chịu tước, ngoảnh về phía bắc lạy tạ, rồi mở tiệc
thết đãi sứ giả.
Phi hỏi rằng:
- Anh ta bị hại, thù sâu như bể,
những bầy tôi miếu đường, sao không tâu lên để cất quân đi đánh cho sớm?
Sứ giả nói:
- Lắm người khuyên hoàng thượng
đánh Nguỵ trước, rồi sau sẽ đánh Ngô.
Phi giận nói rằng:
- Thế là nghĩa lý gì? Khi xưa ba
anh em ta kết nghĩa vườn đào, thề cùng nhau sống chết, nay bất hạnh anh thứ hai
nửa đường mất sớm, ta ngồi hưởng phú quý một mình sao cho đành? Ta phải đến ra
mắt thiên tử, xin làm tiền bộ tiên phong, mặc đồ trở sang đánh Ngô, bắt sống
quân nghịch tặc, đem về tế anh ta để trọn lời thề xưa mới được.
Nói đoạn đi ngay với sứ giả sang
Thành Đô.
Tiên chủ bấy giờ ngày nào cũng xuống
giáo trường, luyện tập quân mã, sắp sửa ngự giá thân chinh. Các quan công khanh
đến phủ thừa tướng nói với Khổng Minh rằng:
- Thiên tử mới lên ngôi lớn, đã
muốn thân cầm quân đi đánh giặc, không phải là trọng việc xã tắc, thừa tướng cầm
cân nhà nước, sao không can ngăn đi?
Khổng Minh nói:
- Ta cố sức can ngăn mấy lần
nhưng vẫn không nghe. Hôm nay cả các ông cùng đi với ta vào giáo trường mà can
nhân thể.
Khi ấy Khổng Minh dẫn các quan
vào can rằng:
- Bệ hạ mới lên ngôi báu, nếu muốn
sang mặt bắc đánh giặc Tào, để tỏ nghĩa lớn ra thiên hạ, thì hãy nên thân
chinh. Nhược bằng muốn đánh Ngô, thì chỉ nên sai một thượng tướng cầm quân đi
cũng xong, không cần phải khó nhọc đến thánh giá.
Tiên chủ thấy Khổng Minh can mãi,
bụng đã hơi nguôi nguôi, chợt có Trương Phi đến, tiên chủ vội vàng triệu vào.
Phi đến nhà diễn võ, lạy phục xuống đất, rồi ôm lấy chân tiên chủ mà khóc.
Phi nói:
- Bệ hạ nay làm vua, quên mất lời
thề vườn đào rồi à? Thù anh hai tôi làm sao không báo?
Tiên chủ nói:
- Lắm người can ngăn nên chưa dám
khinh động.
Phi nói:
- Người ta biết đâu lời thề khi
xưa! Nếu bệ hạ không đi, tôi xin liều một thân tôi, đánh báo thù cho anh hai. Nếu
không báo được, tôi thà rằng chết, chớ không mặt nào trông thấy bệ hạ nữa!
Tiên chủ nói:
- Trẫm với ngươi cùng cất quân
đi. Ngươi đem quân bản bộ từ Lãng Trung kéo sang, trẫm dẫn tinh binh hội nhau ở
Giang Châu, để cùng đánh Đông Ngô báo cái thù này.
Khi Phi sắp ra về, tiên chủ lại dặn
rằng:
- Trẫm vẫn biết ngươi trong khi
say rượu, thường hay hung hăng đánh đập quân sĩ, mà lại cho nó hầu cận tả hữu,
đó là con đường gây vạ. Từ rày phải khoan hoà, chớ như trước nữa nhé!
Phi lạy từ trở ra.
Hôm sau, tiên chủ chỉnh binh sắp
đi. Quan học sĩ là Tần Bật tâu rằng:
- Bệ hạ đem cái thân quý trọng
muôn cỗ xe mà theo làm một điều nghĩa nhỏ, không ai khen gì việc ấy, xin bệ hạ
xét cho.
Tiên chủ nói:
- Trẫm với Vân Trường, đã thề
cùng sống chết có nhau, nghĩa lớn còn đó, bỏ làm sao cho được?
Bật cứ cúi rạp xuống đất không đứng
dậy và nói rằng:
- Bệ hạ không nghe lời tôi, tôi
chỉ sợ đi thì bất lợi.
Tiên chủ nổi giận nói rằng:
- Trẫm sắp cất quân đi, sao ngươi
dám gở mồm thế?
Liền quát võ sĩ lôi ra chém.
Bật bị võ sĩ điệu ra, mặt vẫn ung
dung như không, ngoảnh cổ lại cười mà nói rằng:
- Tôi chết cũng chẳng hề chi,
nhưng chỉ tiếc cơ đồ mới gây dựng lên lại sắp đổ mất thôi.
Các quan xúm cả vào kêu van cho Tần
Bật.
Tiên chủ mới nói rằng:
- Hãy đem giam cổ nó xuống dưới
kia! Khi nào trẫm báo thù xong rồi, về sẽ trị tội.
Khổng Minh nghe tin, lập tức dâng
biểu cứu Tần Bật.
Trong biểu nói rằng:
- “Thần là Lượng, thiết
nghĩ rằng: Giặc Ngô dùng mẹo quỷ quyệt, đến nỗi Kinh Châu đổ mất, sao tướng
tinh sa ở phận Ngu Đẩu, cột chống trời gãy ở xứ Ngô Sở. Xem cái tình hình đau đớn
ấy, thực không bao giờ quên! Nhưng lại nghĩ rằng: đời ngôi nhà Hán, là tội tại
Tào Tháo, chớ không phải lỗi tại Tôn Quyền. Phỏng thử ta trừ xong Nguỵ thì Ngô
tự nhiên phải hàng. Xin bệ hạ nghe lời vàng đá của Tần Bật để dưỡng sức sĩ tốt,
tìm kế hay hơn mà làm, thì xã tắc, thiên hạ may lắm”.
Tiên chủ xem xong bài biểu, quẳng
xuống đất, nói rằng:
- Ý trẫm đã quyết, không ai được
can nữa!
Bèn sai thừa tướng là Gia Cát Lượng
trông nom thái tử ở nhà giữ hai Xuyên; sai phiêu kỵ tướng quân Mã Siêu và em là
Mã Đại hiệp trợ với trấn bắc tướng quân Nguỵ Diên giữ Hán Trung để địch quân
Nguỵ, sai hổ oai tướng quân Triệu Vân làm hậu ứng và đốc thúc lương thảo, Hoàng
Quyền, Trình Kỳ làm tham mưu, Mã Lương, Trần Chấn coi việc văn thư; Hoàng Trung
làm tiền bộ tiên phong; Phùng Tập, Trương Nam làm phó tướng; Phó Đồng, Trương Dực
làm trung quân hiệu uý, Triệu Dong, Trương Thuần làm đoạn hậu. Tướng ở Xuyên vài
trăm viên, cùng với tướng tốt ở rợ Ngũ Khê, cả thảy bảy mươi lăm vạn quân, kén
ngày bính dần tháng bảy, năm Chương Vũ thứ nhất, ra quân.
Trương Phi từ khi trở về Lãng
Trung, hạ lệnh trong quân, hẹn trong ba ngày, phải may cờ trắng, áo giáp trắng,
để ba quân mặc đồ tang sang đánh Ngô.
Hôm sau, có hai tướng dưới trướng
là Phạm Cương, Trương Đạt vào kêu rằng:
- Cờ trắng, giáp trắng, một lúc
may sao cho kịp. Xin gia hạn cho mới được.
Phi nổi giận nói:
- Ta muốn báo thù, đang tức mình
không đến ngay được cõi giặc, chúng bay sao dám trái tướng lệnh của ta?
Liền quát võ sĩ sai trói hai người
vào gốc cây, đánh mỗi người năm chục roi. Đánh xong, lại trỏ tay bảo họ rằng:
- Ngày mai phải may cho đủ, nếu
sai hẹn thì ta chặt đầu chúng mày đi để làm gương cho kẻ khác!
Hai người phải đòn đau quá, hộc cả
máu ra đằng miệng. Họ trở về dinh bàn chuyện với nhau. Phạm Cương nói:
- Hôm nay ta phải đòn thế này,
còn ngày mai nữa thì biện làm sao cho kịp? Người ấy tính nóng như lửa, nếu ngày
mai không xong, chúng ta cũng khó toàn mạng!
Trương Đạt nói:
- Để cho hắn giết ta, chẳng thà
ta giết hắn trước đi cho rảnh!
Cương nói:
- Làm thế nào đến gần hắn được mà
giết?
Đạt nói:
- Nếu số hai chúng ta chưa đáng
chết, thì hôm nay hắn say rượu ngủ trên giường, nếu số chúng ta đáng chết thì hắn
còn tỉnh.
Khi ấy, Trương Phi ngồi trong trướng,
tinh thần hoảng hốt, đứng ngồi không yên, mới hỏi bộ tướng rằng:
- Ta hôm nay nghe nóng ruột đứng
ngồi không yên không biết tại làm sao?
Bộ tướng bẩm:
- Đó là vì tướng quân tưởng nhớ
Quan Công, cho nên sinh ra thế.
Trương Phi sai mang rượu ra uống
với bộ tướng cho giải phiền, không ngờ uống say quá, nằm ngủ trong trướng.
Hai tên giặc Phạm, Trương dò biết
được là Phi say rượu rồi, đến canh đầu, mỗi tên giắt một con dao găm cực sắc,
đi lẻn vào trong trướng, nói dối là vào bẩm một việc cơ mật, rồi đến thẳng đầu
giường Phi. Xưa nay Phi ngủ, không nhắm mắt bao giờ. Hôm ấy, Phi nằm trong trướng,
hai tên trông thấy mắt Phi vẫn mở, râu vểnh ngược, không dám động đến. Sau vì
nghe thấy tiếng Phi ngáy như sấm, hai đứa mới dám bước lại gần, giơ dao đâm một
nhát vào giữa bụng Trương Phi. Phi kêu to được một tiếng thì chết. Bấy giờ mới
có năm mươi lăm tuổi.
Người sau có thơ rằng:
Khăn vàng quét sạch giúp Viêm Lưu
Hổ Lao ải nọ lừng oai dữ
Trường Bản cầu kia nổi tiếng reo
Nghĩa thả Nghiêm Nhan, yên cõi Thục
Trí lừa Trương Cáp, định Trung Châu
Thù Ngô chưa báo, thân đà thác
Đất Lãng nghìn thu nội cỏ sầu!
Hai thằng giặc cắt ngay đầu
Trương Phi, dẫn vài mươi tên đầy tớ đi suốt đêm sang hàng Đông Ngô.
Hôm sau, trong quân nghe chuyện
làm vậy, liền cất quân đuổi theo, thì đã muộn rồi. Bấy giờ có bộ tướng Trương
Phi là Ngô Ban, nguyên khi trước ở Kinh Châu lại ra mắt tiên chủ, tiên chủ cho
làm nha môn tướng sai ra giúp Trương Phi giữ ở Lãng Trung, Ngô Ban liền dâng biểu
tâu với thiên tử, rồi sai con cả Trương Phi là Trương Bào sắm sửa quan quách
khâm liệm. Trương Bào để em là Trương Thiệu ở lại giữ Lãng Trung còn mình về
báo với tiên chủ.
Tiên chủ bấy giờ đã kén ngày ra
quân, quan viên lớn nhỏ, theo cả Khổng Minh đi tiễn khỏi mười dặm đường mới trở
về.
Khổng Minh về đến Thành Đô, sắc mặt
buồn rầu, bảo với các quan rằng:
- Giá mà Pháp Hiếu Trực còn sống,
chắc hẳn ngăn được chúa thượng không sang mặt đông.
Đêm hôm ấy, tiên chủ tự nhiên thấy
rùng mình nóng ruột, trằn trọc không ngủ được, mới ra sân ngẩng mặt lên trời
xem thiên văn, thì thấy mé tây bắc có một ngôi sao to bằng cái đấu sa xuống đất.
Tiên chủ nghi lắm, sai người đi ngay đến triệu Khổng Minh để hỏi. Khổng Minh
tâu rằng:
- Điềm này tất là mất một đại tướng,
trong ba ngày thì biết tin.
Tiên chủ nhân thể đóng quân lại,
chưa dám đi vội.
Hôm sau, sực có quan hầu cận vào
tâu rằng:
- Bộ tướng của quan xa kỵ tướng
quân Trương Phi, là Ngô Ban sai người mang biểu đến dâng.
Tiên chủ giẫm chân xuống đất than
rằng:
- Trời ôi! Em ba ta hỏng mất rồi!
Khi xem đến biểu, quả nhiên là
tin dữ về Trương Phi. Tiên chủ khóc ầm lên, ngất lăn xuống đất. Các quan cứu tỉnh
dậy, khuyên giải một hồi lâu mới nguôi.
Hôm sau, có một đội quân mã kéo đến,
đi nhanh như bay.
Tiên chủ ra cửa trại đứng xem, một
lát thấy một tướng trẻ tuổi, áo trắng giáp bạc, vùng nhảy ngay xuống ngựa, lạy
rập xuống đất mà khóc. Tiên chủ trông ra thì là Trương Bào.
Bào thưa:
- Phạm Cương, Trương Đạt giết mất
cha tôi, đem đầu sang hàng Ngô rồi!
Tiên chủ đau đớn khóc lóc, bỏ cả
ăn uống.
Quần thần can rằng:
- Bệ hạ muốn báo thù cho hai em,
sao lại vật vã long thể làm vậy?
Tiên chủ bấy giờ mới chịu ăn cơm.
Rồi bảo với Trương Bào rằng:
- Mày có dám dẫn quân bản bộ,
cùng với Ngô Ban làm tiên phong, để đánh báo thù cho cha mày không?
Bào tâu:
- Vì nước vì cha, muôn chết cũng
không dám từ!
Tiên chủ vừa định sai Trương Bào
đi, thì lại thấy một toán quân xồng xộc kéo đến; tiên chủ sai người ra xem quân
nào thì thấy thị thần dẫn một tướng trẻ tuổi, cũng mặc áo trắng giáp bạc, vào
dinh ra mắt tiên chủ. Tướng ấy vào đến nơi phục xuống đất mà khóc, té ra là
Quan Hưng.
Tiên chủ trông thấy Quan Hưng, nhớ
đến Quan Công lại khóc. Các quan cố sức can gián.
Tiên chủ nói:
- Trẫm từ thuở hàn vi, kết nghĩa
với Quan, Trương thề cùng sống chết. Nay trẫm làm thiên tử, vừa được đến ngày
cùng với hai em hưởng phú quý, chẳng may đều chết không được toàn mạng, nay
trông thấy hai cháu ở đây, ai chẳng đứt ruột?
Nói rồi lại khóc lóc sầu thảm.
Các quan nói:
- Hai tướng hãy ra ngoài kia, để
thánh thượng nghỉ ngơi.
Thị thần tâu rằng:
- Bệ hạ ngoài sáu mươi tuổi rồi,
không nên thương xót vật vã lắm.
Tiên chủ khóc mà nói rằng:
- Hai em chết cả rồi, trẫm sống một
mình làm gì?
Các quan bàn với nhau rằng:
- Thiên tử sầu não như vậy, làm
thế nào cho khuây giải được?
Mã Lương nói:
- Thiên tử thân cầm quân sang
đánh Ngô, mà cả ngày cứ khóc lóc thế này, tôi e rằng mang quân đi không được lợi.
Trần Chấn nói:
- Tôi nghe ở phía tây núi Thanh
Thành, thuộc về Thành Đô, có một người ẩn dật, họ Lý tên Ý, sống lâu ba trăm tuổi,
biết được số người ta sống chết lành dữ, cũng là một ông tiên thời nay. Ta nên
tâu với thiên tử, mời ông cụ ấy lại hỏi xem việc hay dở ra làm sao, còn hơn
chúng ta can ngăn.
Bèn vào tâu với tiên chủ. Tiên chủ
nghe lời, sai Trần Chấn mang chiếu thư đến núi vời ông cụ ấy.
Trần Chấn phụng mệnh đi triệu,
sai người xứ ấy đưa đường, đi cùng kiệt mãi vào trái núi trong rừng sâu, trông
mé xa có một toà nhà. Trần Chấn ngắm nhìn chung quanh, mây thanh khí mát, phong
cảnh lạ lùng, quả là một nơi tiên cảnh. Khi gần đến cửa ngõ, thì một tiểu đồng
chạy ra đón, bảo rằng:
- Ông có phải là Trần Hiếu Khởi
đó không?
Trần Chấn giật mình hỏi:
- Tiểu đồng sao lại biết cả họ
tên ta thế?
Tiểu đồng nói:
- Thầy tôi hôm qua nói hôm nay tất
có chiếu mệnh thiên tử đến đây, sứ giả là Trần Hiếu Khởi.
Chấn nói:
- Thế mới thực là tiên! Lời đồn
không ngoa chút nào!
Mới cùng với tiểu đồng vào nhà
trong ra mắt Lý Ý. Chấn đưa chiếu trình lên, Ý từ chối vì già yếu, không sao đi
được.
Chấn nói:
- Thiên tử muốn được tiếp tiên
ông lắm, xin tiên ông chở quản công xe hạc, đi cho một chút.
Lý Ý nhất định không đi. Chấn khẩn
khoản hai ba lần, Ý mới chịu.
Khi đến ngự doanh, Lý Ý vào yết
kiến tiên chủ.
Tiên chủ trông thấy người ấy đầu
bạc phơ phơ mà mặt mũi còn trẻ, mắt biếc con ngươi vuông, sáng quắc như mặt
kính, hình thù gầy gò như cây bách cổ thụ, tiên chủ biết là người lạ, tiếp đãi
tử tế. Lý Ý tâu rằng:
- Lão phu là một người già ở nơi
quê mùa, ngu si đần độn, bệ hạ cho triệu đến, không biết ngài có điều gì truyền
bảo đây?
Tiên chủ nói:
- Trẫm cùng với Quan, Trương hai
em, kết nghĩa sống chết hơn ba mươi năm rồi. Nay chẳng may hai em bị hại, trẫm
thân cầm đại quân, đi đánh báo thù, chưa biết hay dở làm sao. Nghe tiên ông
thông hiểu huyền cơ của tạo hoá, xin bảo cho biết trước thì hay lắm.
Lý Ý đáp:
- Đó là số trời, lão phu biết sao
được!
Tiên chủ cố hỏi gặng hai ba lần,
Lý Ý xin giấy bút, rồi vẽ những binh mã khí giới, hơn bốn mươi tờ, vẽ xong, lại
xé vụn cả ra. Lại vẽ một người to lớn nằm trên mặt đất, bên cạnh có một người
đào đất để chôn, mé trên viết một chữ “Bạch” lớn.
Rồi cúi đầu đi ra.
Tiên chủ thấy vậy không bằng
lòng, bảo với quần thần rằng:
- Lão này chẳng qua là một lão
điên, tin làm quái gì!
Lập tức lấy lửa đốt sạch những giấy
ấy, rồi giục quân tiến đi.
Trương Bào tâu rằng:
- Quân mã Ngô Ban đã đến đây, tiểu
thần xin làm tiên phong.
Tiên chủ khen là người có chí giỏi,
lập tức ban ấn tiên phong cho Trương Bào.
Bào sắp sửa lĩnh ấn, lại có một
tướng tuổi trẻ xăm xăm chạy đến nói rằng:
- Hãy để ấn đấy cho ta.
Chúng trông ra thì là Quan Hưng.
Bào nói:
- Ta đã phụng chiếu rồi.
Hưng nói:
- Mày có tài cán gì, mà dám nhận
việc ấy?
Bào nói:
- Ta học nghề võ từ thuở nhỏ, bắn
tên không sai một phát nào.
Tiên chủ nói:
- Trẫm đang muốn xem võ nghệ của
hai cháu để định kẻ hơn người kém.
Bào sai quân cắm một lá cờ ở
ngoài trăm bước, trên lá cờ vẽ một cái vòng đỏ, rồi giương cung lên, bắn luôn
ba phát, đều tin vào giữa vòng. Người đứng chung quanh, ai cũng khen là bắn giỏi.
Quan Hưng cũng giương cung ra,
nói:
- Bắn tin vào vòng cũng chưa là
giỏi!
Lúc ấy có một đàn nhạn bay trên
trời. Hưng trỏ vào con nhạn thứ ba mà nói rằng:
- Xem ta bắn con nhạn bay thứ ba
đây này!
Nói buông lời, bắn lên một phát,
quả nhiên tin vào ngay con nhạn bay thứ ba. Con nhạn sa xuống. Các quan văn võ
reo ầm cả lên.
Trương Bào nổi giận, vác ngay ngọn
bát xà mâu của cha khi xưa, nhảy lên ngựa gọi to lên rằng:
- Mày có dám thi võ với ta không?
Hưng cũng vác thanh đại đao gia
truyền, nhảy lên ngựa chạy ra, nói:
- Mày biết sử mâu, dễ thường ta
không biết sử đao hẳn?
Hai tướng toan xông vào đánh
nhau, tiên chủ quát mắng rằng:
- Hai thằng kia không được vô lễ!
Hưng, Bào vội vàng xuống ngựa, bỏ
đồ khí giới, lạy phục xuống đất xin chịu tội.
Tiên chủ nói:
- Trẫm từ khi ở Trác Quận, cùng với
hai cha cháu, kết làm anh em, thân như ruột thịt. Nay hai cháu đều là anh em với
nhau, lẽ phải đồng tâm hiệp lực, báo thù cho cha, sao lại dám tranh giành nhau,
mà bỏ mất cả đại nghĩa? Cha chết chưa được bao lâu, mà còn thế này nữa thì về
sau còn tệ đến đâu?
Hai tướng lại lạy chịu lỗi.
Tiên chủ nói:
- Hai cháu hơn kém nhau bao nhiêu
tuổi?
Trương Bào thưa:
- Tôi lớn hơn Quan Hưng một tuổi.
Tiên chủ liền sai Quan Hưng nhường
Trương Bào làm anh. Hai người lập tức ở tại trước trướng, bẻ một mũi tên ăn thề,
cứu giúp lẫn nhau mãi mãi.
Tiên chủ giáng chiếu sai Ngô Ban
làm tiên phong. Quan Hưng, Trương Bào đi hộ giá. Quân thuỷ bộ rầm rộ kéo sang
nước Ngô.
Nói về Phạm Cương, Trương Đạt đem
đầu lâu Trương Phi dâng lên Ngô hầu, thuật lại chuyện trước. Quyền cho hai người
ở đó, rồi bảo với các quan rằng:
- Lưu Huyền Đức lên ngôi hoàng đế,
thân thống lĩnh hơn bảy mươi vạn tinh binh, sang đánh nước ta, binh thế to quá,
nên nghĩ thế nào bây giờ?
Các quan thấy nói vậy, ai nấy đều
tái mặt, nhìn ngó lẫn nhau. Gia Cát Cẩn bước ra thưa rằng:
- Tôi ăn lộc của quân hầu đã lâu,
không biết lấy gì báo ơn được. Nay xin liều bỏ cái mạng sống này, sang sứ bên
Thục, đem đường lợi hại bảo với Huyền Đức, để cho hai nước hoà với nhau, mà hợp
sức lại hỏi tội Tào Phi.
Quyền mừng lắm, sai ngay Gia Cát
Cẩn đi sứ, sang nói để tiên chủ rút quân về.
Đó là:
Một lời nói khéo cậy người đi
Chưa biết Gia Cát Cẩn đi nói ra
làm sao, xem hồi sau sẽ rõ.
--------------------------------------------------------
Bấy giờ là năm Chương Vũ thứ nhất
(220) mùa thu tháng tám, tiên chủ khởi đại quân kéo đến ải Quỳ Quan, xa giá
đóng trong thành Bạch Đế. Quân tiền đội thì đã ra khỏi Xuyên.
Có cận thần vào báo rằng:
- Đông Ngô sai Gia Cát Cẩn đến.
Tiên chủ truyền chỉ không cho
vào.
Hoàng Quyền tâu rằng:
- Em Gia Cát Cẩn hiện đang làm tướng
ở Thục, chắc có việc gì hắn mới đến đây, bệ hạ sao lại không cho vào? Xin bệ hạ
cứ cho vào, xem nói năng làm sao, nên nghe thì nghe, không nên nghe thì mượn mồm
hắn bảo với Tôn Quyền, cho biết việc ta sang hỏi tội là chính đáng.
Tiên chủ nghe lời, cho đòi Cẩn
vào thành.
Cẩn lạy thụp xuống đất.
Tiên chủ hỏi:
- Tử Du từ xa đến đây có việc gì?
Cẩn thưa:
- Em tôi thờ bệ hạ đã lâu, cho
nên tôi dám liều đến đây, xin tâu việc Kinh Châu: khi trước Quan Công ở Kinh
Châu, Ngô hầu mấy lần đến cầu thân, Quan Công đều không thuận cả. Về sau, khi
Quan Công lấy Tương Dương, Tào Tháo mấy lần đưa thư đến xui Ngô hầu úp lấy Kinh
Châu, Ngô hầu vốn không muốn nghe, nhưng vì Lã Mông không hoà thuận với Quan
Công, tự tiện cất quân, chẳng may mới xảy ra cớ sự thế này, nay Ngô hầu hối lại
không kịp. Đó thực là tội Lã Mông, chớ không phải lỗi tại Ngô hầu. Hiện nay, Lã
Mông chết rồi, oán thù đã hết. Tôn phu nhân lâu nay vẫn mong nhớ muốn về. Vậy
Ngô hầu sai tôi sang đây, xin đưa phu nhân về, trói những hàng tướng đem nộp và
trao trả lại Kinh Châu, kết lại hoà hiếu với nhau, cùng đánh Tào Phi, để trị
cái tội cướp ngôi vua.
Tiên chủ giận, nói:
- Đông Ngô hại mất em trẫm, hôm
nay dám lại đây nói khéo à?
Cẩn nói:
- Tôi xin đem cái lẽ lớn nhỏ, nặng
nhẹ bàn với bệ hạ: bệ hạ là hoàng thúc nhà Hán. Nay vua Hán bị Tào Phi cướp
ngôi, bệ hạ không nghĩ đến việc tiễu trừ, mà lại vì một người anh em khác họ,
khó nhọc đến thân tôn quý muôn cỗ xe, thế là bỏ nghĩa lớn để làm một điều nghĩa
nhỏ đó. Trung Nguyên là khu đất to nhất trong bốn bể; hai đô thành đều là chỗ
nhà Hán gây dựng cơ nghiệp, bệ hạ không lấy chỗ ấy, mà chỉ tranh một xứ Kinh
Châu, thế là bỏ chỗ nặng mà tìm chỗ nhẹ đó. Thiên hạ ai cũng tưởng rằng bệ hạ
lên ngôi, thế nào cũng gây dựng nhà Hán, lấy lại giang sơn, nay bệ hạ lại không
hỏi đến nước Nguỵ mà cứ muốn đánh Ngô, thiết tưởng bệ hạ có điều gì không nghĩ
tới chăng?
Tiên chủ nổi giận lên, nói:
- Cái thù giết mất em trẫm, trẫm
thề không đội trời chung! Trừ ra trẫm chết đi thì thôi, chớ còn trẫm không sao
bãi binh được! Nếu trẫm không nể thừa tướng, thì chém đầu nhà ngươi trước đó!
Nay hãy tha cho nhà ngươi về bảo với Tôn Quyền hãy rửa cổ trước đi mà chịu chết.
Gia Cát Cẩn thấy tiên chủ không
nghe, cực chẳng đã phải trở về Giang Nam.
Trương Chiêu nói với Tôn Quyền rằng:
- Gia Cát Tử Du thấy quân Thục thế
to lắm, cho nên nói thác là sang cầu hoà, kỳ thực là muốn bỏ Ngô vào Thục, chuyến
này đi tất không về.
Quyền nói:
- Cô với Tử Du, có cái nghĩa sống
chết không thể thay lòng. Cô không phụ Tử Du, Tử Du tất cũng không phụ cô. Khi
xưa Tử Du ở Sài Tang, Khổng Minh đến Đông Ngô ta, cô định sai Tử Du ra lưu Khổng
Minh ở lại, thì Tử Du có nói rằng: “Em tôi đã thờ Huyền Đức, nghĩa phải giữ một
niềm. Em tôi không chịu ở, cũng như tôi không chịu đi”. Xem như lời ấy, dẫu thần
minh cũng phải cảm động, nay sao chịu theo hàng với Thục? Cô với Tử Du tin nhau
tận ruột gan, chớ không vì lời ngoài tai mà lìa nhau được!
Đang nói chuyện thì Gia Cát Cẩn
đã trở về. Quyền bảo Trương Chiêu rằng:
- Đó, cô nói có sai đâu!
Trương Chiêu thẹn đỏ mặt, lui ra.
Cẩn vào ra mắt Tôn Quyền, thuật lại
chuyện tiên chủ không nghe giảng hoà. Quyền giật mình nói rằng:
- Nếu thế thì Giang Nam nguy mất!
Triệu Tư ở dưới thềm bước lên
thưa rằng:
- Tôi có một kế này, đủ cứu được
việc nguy cấp ấy.
Quyền hỏi:
- Đức Độ có mẹo gì hay vậy?
Tư thưa:
- Chúa công nên làm một bài biểu,
tôi xin sang sứ nước Nguỵ, ra mắt vua Nguỵ là Tào Phi, bày việc lợi hại, để Nguỵ
đến úp Hán Trung, quân Thục tự nhiên phải nguy, đánh thế nào được ta nữa mà sợ!
Quyền nói:
- Kế ấy hay lắm, nhưng ngươi đi
chuyến này, chớ có để mất thể diện Đông Ngô nhé!
Tư thưa:
- Nếu tôi để lầm lỡ điều gì, thà
rằng đâm đầu xuống sông mà chết, còn mặt mũi nào trông thấy người Giang Nam nữa!
Quyền mừng lắm, lập tức viết biểu,
xưng là thần, sai Triệu Tư đi sứ, đến thẳng Hứa Đô, trước hết vào ra mắt quan
thái uý Giả Hủ và các quan lớn nhỏ khác.
Sáng hôm sau, khai chầu, Giả Hủ
ra ban tâu rằng:
- Tâu bệ hạ, Đông Ngô có sai
trung đại phu là Triệu Tư sang đây dâng biểu.
Tào Phi cười, nói:
- Đây là mẹo Đông Ngô muốn đuổi
lui quân Thục đây!
Liền cho đòi Triệu Tư vào. Tư vào
lạy ở dưới thềm son, dâng tờ biểu lên.
Phi xem biểu xong hỏi rằng:
- Ngô hầu là bậc chúa như thế
nào?
Tư tâu rằng:
- Là bậc chúa thông, minh, nhân,
trí, hùng, lược.
Phi cười, nói:
- Có phải khanh quá khen đó
chăng?
Tư nói:
- Không phải tôi khen quá lời
đâu. Chủ tôi dùng Lỗ Túc ở trong bọn tầm thường, đó là thông, cất Lã Mông ở
trong đám hành trận, đó là minh; bắt được Vu Cấm không nỡ hại, đó là nhân, lấy
Kinh Châu, máu không giây đến mũi gươm, đó là trí; giữ ba con sông, như hổ ngồi
nhìn thiên hạ, đó là hùng; nay còn phải chịu kém bệ hạ một bậc, đó là lược. Cứ
thế mà suy ra, đó chẳng phải là ông chúa thông, minh, nhân, trí, hùng, lược là
gì?
Phi lại hỏi:
- Ngô chủ có học hành gì không?
Tư nói:
- Ngô chủ tôi có hàng vạn chiếc
thuyền kín mặt sông; giáp binh hàng trăm vạn; dùng người hiền; khiến người tài,
có chí sửa sang việc thiên hạ, lúc nào thong thả thì xem rộng cả sách vở, nhưng
chỉ nắm lấy cái đại ý chứ không bắt chước những phường học trò, tìm từng câu,
dò từng chương làm gì!
Phi nói:
- Trẫm muốn đánh Ngô có nên
không?
Tư nói:
- Đại quốc có quân đến đánh dẹp,
thì tiểu quốc tôi cũng có phương kế chống giữ!
Phi nói:
- Ngô có sợ Nguỵ không?
Tư nói:
- Quân mặc áo giáp hàng trăm vạn,
lại có sông Giang, sông Hán làm hào, việc gì mà sợ!
Phi nói:
- Ở Đông Ngô có bao nhiêu người
được như đại phu?
Tư nói:
- Bọn thông minh, giỏi giang, có
chừng tám chín mươi người, còn những người như bọn tôi thì nhiều lắm, không sao
kể xiết.
Tào Phi thấy Triệu Tư ứng đối
trôi chảy, không nhụt câu gì, than rằng:
- Sách có câu: “Đi sứ ra bốn
phương, không để nhụt đến mệnh vua sai khiến”, như ngươi mới xứng đáng được câu
ấy!
Bởi vậy, mới sai quan thái thường
khanh là Hình Trình mang sắc phong cho Tôn Quyền làm Ngô vương, được dùng lễ cửu
tích.
Triệu Tư tạ ơn ra thành.
Lưu Hoa can rằng:
- Nay Tôn Quyền sợ Thục, cho nên
đến xin hàng; cứ như tôi, thì Thục, Ngô đánh nhau, chính là lúc trời làm mất
hai nước ấy. Nếu ta sai một đại tướng, mang vài vạn binh, sang úp lấy nước Ngô,
Thục đánh mặt ngoài, ta đánh mặt trong, thì chỉ trong năm bữa nửa tháng là nước
Ngô phải mất. Nước Ngô đổ rồi, nước Thục cũng nguy, bệ hạ sao không toan liệu
cho sớm?
Phi nói:
- Tôn Quyền đã biết lễ phép mà phục
trẫm rồi, nếu lại còn đánh, thì ngăn trở bụng thiên hạ muốn hàng, không bằng
ưng thuận là hơn.
Hoa lại nói:
- Tôn Quyền tuy có hùng tài,
nhưng chỉ là một chức phiêu kỵ tướng quân Nam Sương hầu trong thời tàn Hán mà
thôi. Quan nhỏ, thế yếu mà Quyền còn có bụng muốn tranh hùng với Trung Nguyên;
nay phong cho y tước vương thì y chỉ kém bệ hạ một bực. Bệ hạ tin lời trá hàng,
mà phong cho y vị hiệu to lớn, có khác nào chắp thêm cánh cho hổ không?
Phi nói:
- Không phải thế! Trẫm chẳng giúp
gì Ngô, mà cũng không giúp gì Thục. Ta đợi xem hai nước đánh nhau, khi nào một
nước mất, chỉ còn một nước, bấy giờ ta sẽ trừ nốt, thì có khó gì? Ý trẫm đã quyết
rồi, ngươi đừng nói lôi thôi nữa!
Liền sai Hình Trình mang chiếu sắc
đi với Triệu Tư đến Đông Ngô, phong cho Tôn Quyền.
Tôn Quyền đang cùng với các quan
bàn kế chống cự quân Thục, chợt có tin báo có sứ nước Nguỵ đến phong vương, phải
ra ngoài xa nghênh tiếp. Cố Ung can rằng:
- Chúa công nên tự xưng làm chức
thượng tướng quân Cửu Châu bá, chớ không nên chịu tước phong của Nguỵ.
Quyền nói:
- Ngày xưa, Bái công chịu tước
phong của Hạng Vũ, đó là tuỳ thời, sao lại từ chối?
Bèn dẫn các quan ra thành đón rước
sứ giả.
Hình Trình cậy mình là sứ giả nước
lớn, vào cửa không thèm xuống xe. Trương Chiêu giận lắm, quát to lên rằng:
- Lễ, đâu cũng phải kính, phép,
đâu cũng phải nghiêm. Ngươi sao dám tự cao tự đại, dễ thường khinh Giang Nam ta
không có một mũi gươm nào chăng?
Hình Trình vội vàng xuống xe, ra
mắt Tôn Quyền, rồi hai người cùng ngồi một xe đi vào trong thành. Bỗng ở sau xe
có một người tự dưng khóc hu hu lên rằng:
- Chúng ta không biết liều mình
ra sức đánh nước Nguỵ, nuốt nước Thục, mà để chủ ta phải chịu cho người phong
tước, đã thảm nhục hay chưa?
Chúng trông ra xem ai, thì là Từ
Thịnh. Hình Trình nghe thấy vậy than rằng:
- Tướng văn, tướng võ Giang Đông
như thế này, tất nhiên không chịu kém người mãi đâu!
Tôn Quyền chịu phong tước xong,
các văn võ quan liêu vào lạy mừng đâu đấy; đoạn thu xếp đồ châu ngọc sai người
sang nước Nguỵ tiến cống tạ ân.
Có mật thám về báo rằng:
- Thục chủ dẫn đại quân cùng với
man vương là Sa Ma Kha mang vài vạn quân rợ, lại có tướng Đổng Khê là Đỗ Lộ,
Lưu Ninh giúp đỡ. Quân thuỷ bộ hai đường cùng tiến, thanh thế to lắm. Hiện nay
quân thuỷ đã ra khỏi cửa Vu Khẩu, quân bộ đã đến Thôi Quy.
Bấy giờ Tôn Quyền đã lên ngôi
vương, nhưng vua Nguỵ vẫn chưa cho quân đến cứu, bèn hỏi các quan rằng:
- Quân Thục thế to lắm, làm thế
nào bây giờ?
Các quan nín lặng, Tôn Quyền lại
nói:
- Sau Chu lang có Lỗ Túc, sau Lỗ
Túc có Lã Mông, nay Lã Mông đã mất rồi, không còn ai lo giúp được việc cho cô nữa
ư?
Nói chưa dứt lời, có một tướng tuổi
trẻ bước ra tâu rằng:
- Tôi tuy ít tuổi, nhưng cũng hơi
biết binh pháp, vậy xin lĩnh vài vạn quân ra phá quân Thục!
Quyền trông ra thì là Tôn Hoàn.
Hoàn tự là Thúc Vũ, cha tên là
Hà, nguyên họ Du. Tôn Sách yêu lắm, cho theo vào họ Tôn, bởi thế cũng thuộc vào
tôn tộc Ngô vương. Hà sinh được bốn con; Hoàn là con trưởng, giỏi nghề cung ngựa.
Thường theo Ngô vương đi đánh dẹp, nhiều khi lập được công to. Hiện đang làm võ
vệ đô uý, bấy giờ mới hai mươi nhăm tuổi.
Quyền hỏi rằng:
- Ngươi có mẹo gì phá được quân
Thục?
Hoàn tâu rằng:
- Tôi có hai viên đại tướng, một
là Lý Dị, hai là Tạ Tinh, đều có sức khoẻ muôn người không địch nổi. Xin chúa
công cấp cho vài vạn quân, để tôi ra bắt Lưu Bị.
Quyền nói:
- Cháu tuy anh hùng, nhưng còn ít
tuổi, phải được một người giúp đỡ mới xong.
Hổ oai tướng quân là Chu Nhiên
tâu rằng:
- Tôi xin đi với tiểu tướng quân
ra bắt Lưu Bị!
Quyền ưng lời, liền điểm quân thuỷ
lục năm vạn, phong cho Tôn Hoàn làm tả đô đốc, Chu Nhiên làm hữu đô đốc, cất
quân đi ngay hôm ấy.
Quân do thám dò biết quân Thục đã
đến Nghi Đô hạ trại. Tôn Hoàn dẫn hai vạn rưỡi quân mã đóng ở giáp giới Nghi
Đô, trước sau chia làm ba trại, để cự nhau với quân Thục.
Tướng Thục là Ngô Ban lĩnh ấn
tiên phong, từ khi ở Xuyên ra, đi đến đâu giặc hàng đến đấy, như cỏ lướt theo
chiều gió, gươm không giây vết máu nào, đến thẳng Nghi Đô. Nghe tin Tôn Hoàn cắm
trại ở đó chống cự với quân mình, Ban liền phi báo với tiên chủ.
Tiên chủ bấy giờ cũng đã dẫn quân
đến Thê Quy nghe tin ấy, nổi giận nói:
- Thứ thằng ranh con ấy, lại dám
kháng cự với trẫm à?
Quan Hưng tâu rằng:
- Tôn Quyền đã cho thằng bé ấy
làm tướng, bệ hạ hà tất phải sai đến đại tướng làm gì, cháu xin ra bắt cũng nổi.
Tiên chủ nói:
- Trẫm muốn coi tài của cháu thế
nào!
Lập tức sai Quan Hưng đi.
Hưng lạy từ sắp đi thì Trương Bào
lại tâu rằng:
- Quan Hưng đã đi đánh giặc, cháu
cũng xin đi một thể.
Tiên chủ nói:
- Hai cháu cùng đi càng hay!
Nhưng phải cẩn thận, chớ nên vội vàng.
Hai tướng lạy từ đi ra, hội với
tiên phong, dẫn quân tiến lên, dàn thành thế trận.
Tôn Hoàn biết quân Thục đã đến,
liền kéo quân trong trại ra, hai bên dàn trận đối nhau. Hoàn dẫn Lý Dị, Tạ
Tinh, dừng ngựa dưới cửa cờ. Trong trận Thục, Quan Hưng, Trương Bào, cùng đội
mũ chỏm bạc, mặc áo bào trắng, cờ trắng, ngựa trắng. Một tướng cầm bát xà mâu đứng
trên, một tướng cầm đại đao đứng dưới.
Bào thét mắng rằng:
- Thằng nhãi con Tôn Hoàn kia! Chết
đến cổ họng rồi, còn dám chơi nhau với thiên binh à?
Hoàn cũng mắng rằng:
- Cha mày đã làm ma không đầu,
mày lại đến đây đòi chết, sao ngu lắm vậy?
Trương Bào giận lắm, vác mâu xông
thẳng vào đánh Tôn Hoàn. Tạ Tinh ở phía sau tế ngựa lên địch. Hai tướng đánh
nhau hơn ba chục hiệp. Tinh thua chạy, Bào thừa thế đuổi theo. Lý Dị vội vàng
khoa búa ra tiếp chiến, Bào lại đánh hơn hai chục hiệp nữa, chưa phân được
thua. Trong trận Ngô, có tên tì tướng là Đàm Hùng, thấy Trương Bào khoẻ mạnh lắm,
Lý Dị không địch nổi mới bắn ngầm ra một phát tên, tin ngay vào ngựa Trương
Bào. Con ngựa bị đau chạy về, chưa đến cửa trận đã ngã kềnh ra hất Trương Bào
lăn xuống đất. Lý Dị vội vàng hai tay khoa lưỡi búa nhằm trúng óc Trương Bào bổ
xuống. Bỗng đâu thấy một đạo hồng quang loé lên, đầu Lý Dị đã rơi xuống đất.
Nguyên là, Quan Hưng thấy Trương Bào quay về, vừa tế ngựa ra tiếp ứng, thì
Trương Bào đã ngã ngựa, mà Lý Dị đã sấn đến sau lưng. Hưng quát to một tiếng,
chém ngay được Lý Dị, cứu Trương Bào đứng dậy, rồi thừa thế đánh bừa sang. Tôn
Hoàn thua to. Bên nào bên ấy khua chiêng thu quân về.
Hôm sau, Tôn Hoàn lại dẫn quân đến,
Trương Bào, Quan Hưng cùng ra. Quan Hưng đứng trước trận, thách Tôn Hoàn giao
phong. Hoàn giận lắm, tế ngựa múa đao đánh nhau với Quan Hưng, hơn hai chục hiệp,
sức lực hơi núng, quay ngựa chạy về, hai tướng đuổi ùa cả vào dinh. Ngô Ban
cũng dẫn bọn Phùng Tập, Trương Nam kéo quân đánh giết tơi bời. Trương Bào xông
xáo vác mâu đi trước, gặp Tạ Tinh Bào đâm cho một mâu chết cứng.
Quân Ngô chạy trốn tan hoang.
Tướng Thục được trận thu quân về.
Các tướng đủ mặt, duy không thấy Quan Hưng đâu. Trương Bào kinh hãi nói:
- An Quốc có xảy ra chuyện gì, ta
cũng không sống được một mình!
Nói đoạn, vác mâu lên ngựa đi
tìm. Bào đi được vài dặm, thấy Quan Hưng tay tả cầm đao, tay hữu cắp nách một
tướng.
Bào hỏi rằng:
- Ai thế?
Hưng cười nói:
- Trong đám loạn quân ta gặp được
kẻ thù, liền bắt sống đem về đây!
Bào nhìn ra thì chính là Đàm
Hùng, người bắn phát tên ngầm hôm qua. Bào mừng lắm, cùng nhau về trại, chém
Đàm Hùng lấy máu tế con ngựa chết, rồi viết biểu sai người đem đến dinh tiên chủ
báo tin thắng trận.
Tôn Hoàn tốn mất bọn Lý Dị, Tạ
Tinh, Đàm Hùng cùng rất nhiều quân sĩ, thế lực đã kiệt, phải sai người về Ngô cầu
cứu.
Tướng Thục là Trương Nam, Phùng Tập
bàn với Ngô Ban rằng:
- Hiện nay quân Ngô thua luôn mấy
trận, ta nên thừa thế đến cướp trại.
Ngô Ban nói:
- Tôn Hoàn tuy thiệt hại nhiều tướng
sĩ, nhưng cánh quân thuỷ của Chu Nhiên, hiện đang đóng trên mặt sông, chưa tổn
hại chút nào. Nếu ta đến cướp trại, phỏng quân mặt thuỷ kéo lên bờ, chặn mất đường
ta về, thì làm thế nào?
Nam nói:
- Việc ấy rất dễ. Nên sai Quan,
Trương hai tướng, mỗi người dẫn năm nghìn quân, phục ở trong hang núi, nếu Chu
Nhiên lại cứu thì đổ ra mà đánh, chắc rằng phải được.
Ban nói:
- Không bằng ta sai mấy tên lính
sang trá hàng, khiến nó báo việc cướp trại với Chu Nhiên. Nhiên trông thấy ngọn
lửa, tất nhiên đến cứu, ta sẽ sai quân phục đổ ra mà đánh, như thế việc lớn chắc
xong!
Bọn Phùng Tập mừng lắm, nghe theo
kế ấy.
Chu Nhiên được tin Tôn Hoàn hao
binh tổn tướng định mang quân lại cứu. Bỗng thấy quân canh đường dẫn mấy tên
lính Thục đến. Nhiên hỏi chuyện thì chúng thưa rằng:
- Chúng tôi là quân sĩ dưới trướng
Phùng Tập, bởi vì thưởng phạt không được minh, cho nên đến đây hàng và nhân thể
báo việc cơ mật.
Nhiên nói:
- Có việc cơ mật gì?
Tiểu tốt nói:
- Chiều tối hôm nay, Phùng Tập thừa
cơ đến cướp trại của Tôn tướng quân, có hẹn với nhau đốt lửa lên làm hiệu.
Nhiên nghe xong, lập tức sai người
đến báo với Tôn Hoàn. Người báo đi đến nửa đường, bị Quan Hưng giết mất.
Chu Nhiên định dẫn quân ra cứu
Tôn Hoàn. Bộ tướng là Thôi Vũ can rằng:
- Lời nói tên lính quèn chưa lấy
gì làm tin cho lắm, phỏng có xảy ra sự gì, thì hai mặt thuỷ bộ đều hỏng cả. Tướng
quân nên giữ vững lấy thuỷ trại, để tôi đi chuyến này xem sao.
Chu Nhiên nghe theo, sai Thôi Vũ
dẫn một vạn quân đi cứu.
Đêm hôm ấy, Phùng Tập, Trương
Nam, Ngô Ban chia binh làm ba đường, kéo bừa vào trại Tôn Hoàn, bốn mặt nổi lửa.
Quân Ngô bối rối, chạy toán lạc cả.
Lại nói Thôi Vũ đang đi, thấy lửa
bốc cháy vội vàng giục quân tiến lên. Vừa qua khỏi một trái núi, bỗng đâu ở
trong hang trống đánh vang lừng, rồi mé tả có Quan Hưng, mé hữu có Trương Bào,
hai đường đổ ra đánh giết. Thôi Vũ giật mình, toan chạy về, thì Trương Bào vừa
đến nơi. Hai tướng đấu nhau, chỉ một hiệp, Vũ bị Bào bắt sống.
Chu Nhiên nghe tin nguy cấp, rút
quân thuỷ lùi năm sáu mươi dặm, Tôn Hoàn dẫn bại quân chạy trốn hỏi bộ tướng rằng:
- Đây là mé trước, có xứ nào
thành vững lương nhiều không?
Bộ tướng nói:
- Từ đây ra mé chính bắc, có
thành Di Lăng, đóng quân được.
Hoàn vội vàng chạy ra Di Lăng, vừa
vào trong thành thì bọn Ngô Ban đuổi theo đến nơi, vây bọc kín cả bốn mặt.
Quan Hưng, Trương Bào giải Thôi
Vũ về Thê Quy. Tiên chủ mừng lắm, truyền chỉ đem chém Thôi Vũ, rồi mở tiệc khao
thưởng ba quân. Từ bấy giờ oai phong tiên chủ lừng lẫy, các tướng bên Giang Nam
đều mất vía.
Lại nói Tôn Hoàn sai người về cầu
cứu. Tôn Quyền giật mình, triệu văn võ vào thương nghị rằng:
- Nay Tôn Hoàn bị khốn ở Di Lăng,
Chu Nhiên thua to ở Trường Giang, thế quân Thục lớn lắm, làm thế nào bây giờ?
Trương Chiêu tâu rằng:
- Hiện nay các tướng tuy nhiều
người đã mất, nhưng cũng còn được hơn mười người, lo gì Lưu Bị. Nên sai Hàn
Đương làm chánh tướng, Chu Thái làm phó tướng, Phan Chương làm tiên phong, Lăng
Thống làm đoạn hậu, Cam Ninh làm cứu ứng, khởi mười vạn quân ra mà cự mới được.
Quyền nghe theo, sai các tướng
ngay hôm ấy cất quân đi. Bấy giờ Cam Ninh đang bị bệnh lỵ, cũng phải gượng theo
đi đánh giặc.
Lại nói, tiên chủ cắm trại từ Vu
Giáp, Kiến Bình đến thẳng Di Lăng, dài hơn bảy chục dặm, trước sau cất hơn bốn
chục trại liên tiếp nhau. Thấy Quan Hưng, Trương Bào lập luôn được công to, bèn
than rằng:
- Các tướng theo trẫm khi xưa đều
già nua vô dụng cả rồi! Nay lại có hai cháu anh hùng thế này, trẫm còn lo chi
Tôn Quyền nữa!
Chợt có tin báo Hàn Đương, Chu
Thái dẫn quân đến. Tiên chủ sắp sai tướng ra địch, thì cận thần vào tâu rằng:
- Hoàng Trung dẫn năm sáu người
sang hàng Đông Ngô rồi.
Tiên chủ cười nói:
- Hoàng Hán Thăng không phải là
người phản bội, đó tất là vì trẫm lỡ lời nói rằng già lão vô dụng, Hán Thăng
không chịu tiếng già, cho nên gắng sức ra chống giặc đó thôi.
Lập tức triệu Quan Hưng, Trương
Bào vào dặn rằng:
- Hoàng Hán Thăng đi chuyến này,
tất nhiên lỡ việc, hai cháu chớ quản khó nhọc, nên ra giúp hắn, nếu hắn lập được
chút công lao gì, thì phải bảo về ngay, chớ để bị thiệt hại.
Hai tiểu tướng lạy từ tiên chủ, dẫn
quân ra giúp Hoàng Trung.
Đó là:
Tướng trẻ may nhờ dịp lập công.
Chưa biết Hoàng Trung chuyến này
đi thế nào, xem đến hồi sau phân giải.
HỒI THỨ TÁM MƯƠI BA
Đánh Hào Đình, tiên chủ bắt được thù nhân
Giữ Giang Khẩu, thư sinh cất làm đại tướng
Lại nói năm Chương Vũ thứ hai
(221) tháng giêng, mùa xuân, quan võ oai hậu tướng quân là Hoàng Trung theo
tiên chủ sang đánh Ngô. Chợt nghe thấy tiên chủ nói lão tướng vô dụng, lập tức
cầm đao lên ngựa, dẫn năm sáu người đi theo, đến thẳng trại Di Lăng.
Ngô Ban cùng Trương Nam, Phùng Tập
tiếp vào, hỏi rằng:
- Lão tướng quân đến đây có việc
gì?
Trung nói:
- Ta từ khi ở Trường Sa theo hầu
thiên tử đến giờ, lập nên bao nhiêu công lao. Nay tuy tuổi ngoại bảy mươi,
nhưng mỗi bữa ăn còn nổi chục cân thịt, cánh tay còn giương nổi cung hai tạ, cưỡi
được ngựa thiên lý, thì cũng chưa lấy gì làm già. Hôm qua chúa thượng nói bọn
ta già cả vô dụng, bởi vậy ta lại đây, để đánh nhau với Đông Ngô, xem ta chém
tướng, già hay không già?
Trung đương nói thì quân tiền bộ
nước Ngô đã kéo đến trước trại. Hoàng Trung hăng hái ra trướng nhảy lên ngựa.
Bọn Phùng Tập can rằng:
- Lão tướng chớ nên khinh tiến vội.
Trung không nghe, tế ngựa ra đi.
Ngô Ban sai Phùng Tập dẫn quân đánh giúp. Trung dừng ngựa đứng trước trận, cắp
ngang đại đao, thách tướng tiên phong Ngô là Phan Chương giao chiến.
Phan Chương dẫn bộ tướng là Sử
Tích ra trận. Tích khinh Trung già yếu, vác giáo xốc vào đánh, mới ba hiệp bị
Trung chém một nhát ngã quay xuống đất. Phan Chương nổi giận, múa ngay thanh
long đao của Quan Công lại đánh, Trung hăng sức đánh dữ quá, Chương địch không
nổi, quay ngựa chạy về. Trung thừa thế đuổi theo, thu được toàn thắng.
Trung về đến nửa đường, gặp Quan
Hưng, Trương Bào, Hưng nói:
- Chúng tôi phụng thánh chỉ, lại
giúp lão tướng quân đây. Tướng quân đã lập được công rồi, xin mời về dinh ngay
cho.
Trung không nghe.
Hôm sau, Phan Chương lại đến
khiêu chiến, Trung hăng hái lên ngựa. Hưng, Bào hai người muốn ra đánh giúp,
Trung không cho, Ngô Ban muốn giúp, Trung cũng chẳng nghe, chỉ một mình dẫn năm
nghìn quân ra trận. Đánh nhau được mấy hiệp Chương vác đao chạy, Trung tế ngựa
đuổi theo, quát to lên rằng:
- Tướng giặc đừng chạy nữa! Ta
nay báo thù cho Quan Công đây!
Trung đuổi được hơn ba chục dặm,
bỗng tiếng hò reo nổi lên tứ phía, quân phục kéo ra, hữu có Chu Thái, tả có Hàn
Đương, trước mặt có Phan Chương, sau lưng là Lăng Thống, bọn người vây bọc
Hoàng Trung ở giữa. Bỗng dưng lại nổi một cơn gió to, Trung vội vàng tháo đường
chạy thì Mã Trung dẫn một toán quân trên sườn núi kéo xuống, bắn một phát tin
ngay vào giữa vai Hoàng Trung, khiến Trung suýt ngã ngựa. Quân Ngô thấy Hoàng
Trung bị trúng tên liền ùa lại đánh. Bỗng nhiên ở mé sau có tiếng hò reo ầm ĩ.
Hai toán quân Thục ập đến đánh quân Ngô chạy toán lạc, cứu được Hoàng Trung. Đó
là Quan Hưng, Trương Bào, hai tướng giữ gìn Hoàng Trung đưa về đến ngự doanh.
Trung tuổi già, khí lực đã kém, bị
tên đau nặng lắm. Tiên chủ thân đến hỏi thăm, vỗ vào lưng nói:
- Để cho lão tướng quân bị thương
thế này, là lỗi tại trẫm đó!
Trung nói:
- Tôi chỉ là một kẻ võ phu mà
thôi, may mà gặp được bệ hạ. Nay tôi đã bảy mươi nhăm tuổi, sống lâu thế là đủ
lắm rồi. Xin bệ hạ giữ gìn long thể cho khéo, để mà đồ Trung Nguyên.
Nói đoạn ngất đi. Đêm hôm ấy,
Hoàng Trung mất ở ngự doanh.
Đời sau có thơ rằng:
Vào Xuyên lập đại công
Giáp vàng, mặc sáng nhoáng
Cung sắt, giương nhẹ không
Đảm khí vang Hà Bắc
Oai danh lừng Thục Trung
Phơ phơ đầu bạc trắng
Đến chết vẫn anh hùng!
Tiên chủ thấy Hoàng Trung mất rồi,
thương xót không biết ngần nào, sai khâm liệm, đem về táng tại Thành Đô.
Tiên chủ than rằng:
- Trong năm hổ tướng, đã mất ba
người rồi, trẫm chưa báo được thù, đau đớn lắm thay!
Nói đoạn dẫn quân ngự lâm đến thẳng
Hào Đình, hội hết cả các tướng, chia quân làm tám đường thuỷ bộ kéo sang Ngô.
Tiên chủ sai Hoàng Quyền lĩnh quân thuỷ, còn mình thì dẫn đại quân bộ kéo đi.
Bấy giờ là trung tuần tháng hai,
năm Chương Vũ thứ hai.
Hàn Đương, Chu Thái nghe tin tiên
chủ ngự giá đến đánh, liền dẫn quân ra địch. Hai bên dàn trận: Hàn Đương, Chu
Thái ra ngựa. Trận bên này, tiên chủ tự trong cửa cờ đi ra, che đôi tán vóc
vàng, mao trắng, việt vàng, cờ tinh, cờ tiết che kín xung quanh.
Đương gọi lớn lên rằng:
- Bệ hạ nay đã làm Thục chúa, sao
lại khinh thường mà đến đây, nếu có lỡ điều gì, thì hối sao cho kịp?
Tiên chủ trỏ roi sang mắng rằng:
- Những quân chó Ngô kia! Bay hại
hai em trẫm, trẫm thề không chung trời đất với chúng bay!
Đương ngoảnh lại bảo các tướng rằng:
- Có ai dám xông vào đám quân Thục
không?
Bộ tướng là Hạ Tuân vác đao quất
ngựa ra. Sau lưng tiên chủ có Trương Bào cầm mâu xốc ngựa tới, quát to một tiếng,
đâm Hạ Tuân. Tuân thấy Bào tiếng dữ như sét, trong bụng đã run toan chạy về. Em
Chu Thái là Chu Bình, thấy Tuân không địch nổi, liền múa đao tế ngựa ra đánh
giúp. Quan Hưng cùng múa đao cự địch. Trương Bào hét lên một tiếng, đâm trúng Hạ
Tuân một mâu ngã ngựa. Chu Bình thấy vậy giật mình, trở tay không kịp, bị Quan
Hưng cho một nhát đao chết nốt. Hai tiểu tướng thừa thế xông vào bắt Hàn Đương,
Chu Thái. Hai người vội vàng chạy vào trận.
Tiên chủ than rằng:
- Đó mới thực cha hổ không đến nỗi
đẻ ra con chó bao giờ!
Nói rồi cầm roi trỏ một cái, quân
Thục kéo ùa lại, quân Ngô thua to, tám đạo quân bên Thục, tràn sang như thác
lũ, giết quân Ngô thây nằm chất đồng, máu chảy thành sông.
Lại nói bấy giờ Cam Ninh đang dưỡng
bệnh ở trong thuyền, nghe quân Thục rầm rộ kéo đến, vội vàng lên ngựa thì vừa gặp
một toán quân rợ; người nào cũng xù tóc, đi chân không, đeo cung tên, tay cầm
giáo dài, đao, múa, mộc, tướng đi đầu chính là vua Phiên Sa Ma Kha, mặt đỏ như
phun tuyết, mắt biếc lồi ra ngoài, tay cầm một cái dùi tật lê bằng sắt, lưng
đeo hai bộ cung, oai phong dữ tợn. Cam Ninh thấy thế giặc to lắm, không dám
đánh, quay ngựa chạy, bị vua Phiên bắn một phát tin vào giữa sống óc. Ninh đeo
cả tên mà chạy, đến mãi cửa sông Phú Trì, rồi chết dưới gốc cây to. Trên cây ấy
có một đàn quạ, ước chừng vài trăm con, đậu lấp kín cả thi thể.
Ngô chủ nghe tin, thương xót vô
cùng, sai người đem thây về, hậu lễ tống táng, lập miếu thờ phụng.
Người sau có thơ than rằng:
Cánh buồm gấm đỏ trải giang hồ
Thờ vua ra sức đền ơn nặng
Báo bạn kiên tâm giải oán thù
Khinh kỵ trăm tên xông trại giặc
Rượu ngon ba cốc lập công to
Quạ thần tiễn khách còn linh ứng
Hương hoả nay đà biết mấy thu?
Lại nói, tiên chủ thừa cơ đuổi
đánh, lấy được Hào Đình; quân Ngô tan chạy mất cả. Tiên chủ thu quân, không thấy
Quan Hưng về, vội vàng sai bọn Trương Bào đi tìm khắp bốn phía.
Nguyên là Quan Hưng khi xông vào
trận Ngô, gặp Phan Chương chính là người thù, liền tế ngựa đuổi theo, Chương
kinh hãi chạy trốn vào trong hang núi, rồi mất hút. Hưng nghĩ Chương chỉ ở
trong núi ấy, nhưng đi lại tìm tòi mãi vẫn không thấy. Dần dần trời tối, không
biết lối ra. May nhờ có bóng trăng sao, Hưng thấy một túp nhà, xuống ngựa gõ cửa.
Một ông giả ra hỏi, Hưng nói:
- Tôi là chiến tướng, lạc đường đến
đây, xin nhờ một bữa cơm đỡ đói.
Ông già mời Quan Hưng vào trong
nhà. Hưng trông lên trên giường thờ, thấy đèn nến sáng choang, ở giữa treo bức
tượng Quan Công. Hưng khóc oà ngay lên, chạy vào lạy.
Ông già hỏi:
- Sao tướng quân khóc?
Hưng nói:
- Đây là cha tôi!
Hưng hỏi:
- Sao ông lại thờ cha tôi làm vậy?
Ông già đáp:
- Cả vùng này đều là địa phương của
tôn thần cả. Khi ngài còn sống, nhà nào cũng còn thờ, huống chi bây giờ ngài đã
thành thần? Lão phu chỉ mong quân Thục đến đánh báo thù cho sớm. Nay tướng quân
đến đây, trăm họ xứ này có phúc lắm.
Nói đoạn làm rượu khoản đãi Quan
Hưng, sai người dắt ngựa, cởi yên cho ăn. Cuối canh ba, lại nghe có người gõ cửa.
Ông già ra hỏi, té ra tướng Ngô là Phan Chương cũng tới ngủ trọ. Chương vừa bước
vào, Quan Hưng trông thấy, rút gươm quát to lên rằng:
- Phản tặc đừng chạy!
Chương quay mình chạy ra, bỗng lại
có một người mặt đỏ râu dài, mặc áo bào xanh giáp vàng, cầm lăm lăm thanh kiếm
đi vào. Chương thấy Quan Công hiển thánh, kêu rú lên một tiếng, hồn bay phách lạc,
đang chực chạy thì bị Quan Hưng chém một nhát, ngã quay xuống đất. Hưng mổ ruột
lấy máu, đem đến trước tượng thần Quan Công cúng tế.
Quan Hưng lấy lại được thanh long
đao của Quan Công khi xưa, treo đầu Phan Chương vào cổ ngựa, rồi từ tạ ông già,
cỡi ngựa của Phan Chương về trại. Còn thây của Phan Chương thì ông già đem
thiêu ra tro.
Quan Hưng đi chưa được vài dặm, bỗng
nghe có tiếng người nói ngựa kêu, rồi một toán quân kéo đến, tướng đi đầu chính
là Mã Trung, bộ tướng của Phan Chương.
Mã Trung thấy Quan Hưng giết mất
chủ tướng mình, treo đầu dưới cổ ngựa, mà thanh long đao cũng mất, liền nổi giận
đùng đùng, tế ngựa xông vào đánh. Hưng thấy Mã Trung chính là thằng hại cha
mình, cơn giận ở đâu bốc lên ngùn ngụt, khoa thanh long đao chém xuống. Bộ hạ của
Mã Trung ba trăm người, xúm cả lại, vây bọc lấy Quan Hưng. Hưng thế đã nao
núng, may đâu ở mé tây bắc, Trương Bào vừa dẫn một toán quân đến. Mã Trung thấy
có quân cứu, vội vàng rút chạy. Hưng, Bào hai người thừa thế đuổi theo. Chưa được
vài dặm, lại gặp My Phương, Phó Sĩ Nhân dẫn quân đến tìm Mã Trung. Hai bên đánh
nhau lộn bậy một hồi. Hưng, Bào ít quân phải tháo lui.
Hai tướng cùng về Hào Đình ra mắt
tiên chủ, dâng đầu Phan Chương, và thuật lại chuyện đó. Tiên chủ mừng rỡ, cho
là chuyện lạ, khao thưởng cho ba quân.
Mã Trung trở về, ra mắt Hàn
Đương, Chu Thái rồi thu nhặt bại quân, chia đường ra giữ các nơi. Quân sĩ bị
thương không biết bao nhiêu mà kể.
Mã Trung đem Phó Sĩ Nhân, My
Phương ra đóng đồn tại bến sông. Canh ba đêm ấy, chỗ nào cũng nghe tiếng quân
sĩ khóc lóc. My Phương lẻn ra nghe trộm, thì thấy một bọn quân sĩ bàn với nhau
rằng: “Chúng ta đều là quân Kinh Châu cả, bị Lã Mông đánh lừa, hại mất chúa
công. Nay Lưu hoàng thúc ngự giá sang đánh, Đông Ngô nay mai tất hỏng mất. Xét
ra ngài chỉ giận có My Phương, Phó Sĩ Nhân mà thôi. Chúng ta sao không giết
quách hai thằng ấy, đem đến trại Thục mà đầu hàng, chắc được công to!” Lại nghe
thấy một bọn nữa nói: “Việc ấy chớ nên hấp tấp, đợi lúc nào thuận tiện, chúng
ta sẽ thừa cơ mà sửa ngay đi!”
My Phương nghe xong kinh hãi lắm,
bàn với Phó Sĩ Nhân rằng:
- Bụng quân sinh biến cả rồi, hai
chúng ta chưa biết sống chết thế nào đây? Nay Thục chủ chỉ còn giận có Mã
Trung, chúng ta nên giết phăng nó đi, đem đầu đến dâng, kêu rằng bọn ta bất đắc
dĩ phải hàng Ngô, nghe tin ngự giá đến đây, xin lại chịu tội.
Sĩ Nhân nói:
- Không nên đi, đi tất chết!
Phương nói:
- Thục chủ là người nhân đức, vả
lại A Đẩu thái tử là cháu ngoại ta, hắn nghĩ đến tình thân thích, tất không nỡ
hại.
Hai người bàn định đâu đấy, sắm sửa
ngựa trước; đang lúc canh ba, vào trướng đâm chết Mã Trung, cắt lấy đầu, rồi dẫn
vài mươi tên kỵ mã, đi tắt sang Hào Đình. Quân canh đường đưa vào ra mắt Trương
Nam, Phùng Tập trước, kể hết tình đầu. Hôm sau đến ngự doanh, vào lạy tiên chủ,
dâng đầu Mã Trung lên, khóc mà kêu rằng:
- Chúng tôi quả thật không có bụng
làm phản, lỡ mắc mưu Lã Mông nói Quan Công đã mất, lừa cho chúng tôi mở cửa
thành. Chúng tôi bất đắc dĩ phải hàng. Nay nghe thánh giá đến đây, nên chúng
tôi giết thằng giặc này, để hả cái tức giận của bệ hạ, xin bệ hạ tha tội cho.
Tiên chủ nổi giận, mắng rằng:
- Trẫm từ Thành Đô ra đây đã lâu,
hai chúng bây sao không đến thú tội? Nay thế đã nguy cấp, mới đến nói khéo để cầu
thoát chết có phải không? Nếu trẫm tha cho chúng bay, khi xuống suối vàng, còn
mặt mũi nào trông thấy Quan Công nữa!
Nói đoạn, sai Quan Hưng thiết
ngay linh vị Quan Công ở trong dinh, tiên chủ thân dâng đầu Mã Trung lên cúng tế.
Lại sai Quan Hưng đem My Phương, Phó Sĩ Nhân lột sạch quần áo, bắt ngồi quỳ trước
linh vị, rồi cầm dao xẻo từng miếng thịt để tế Quan Công.
Bỗng Trương Bào bước ra, lạy thụp
xuống đất, khóc mà kêu rằng:
- Kẻ thù của bác hai đã giết được
cả rồi, còn thù của cha cháu, bao giờ mới trả xong?
Tiên chủ nói:
- Cháu chớ lo! Trẫm còn san phẳng
cả Giang Nam, giết hết chó Ngô, kỳ bắt cho được hai thằng giặc ấy, để cháu đem
muối thịt chúng nó tế cha cháu, mới nghe kia.
Bào khóc, lạy tạ trở ra.
Bấy giờ oai danh của tiên chủ lừng
lẫy xa gần, người Giang Nam ai cũng hết vía, kêu khóc đêm ngày. Hàn Đương, Chu
Thái khiếp sợ lắm, sai người về báo với Tôn Quyền, Quyền cả kinh, tụ văn võ lại
bàn bạc.
Bộ Trắc tâu rằng:
- Thục chủ chỉ căm hờn bọn Lã
Mông, Phan Chương, Mã Trung, My Phương, Phó Sĩ Nhân mà thôi, nay mấy người ấy mất
cả rồi, còn lại có Phạm Cương, Trương Đạt, hai người hiện ở Đông Ngô, ta nên bắt
đem trả Thục cùng với đầu lâu Trương Phi, trao lại Kinh Châu, đưa phu nhân về,
dâng biểu cầu hoà, kết tình hiếu cũ, để mà đồng tâm diệt Nguỵ, như thế tự nhiên
quân Thục phải rút về.
Tôn Quyền nghe lời, sai đóng một
cái hòm bằng gỗ trầm hương, bỏ đầu Trương Phi vào, trói Phạm Cương, Trương Đạt
giam trong cũi, sai Trình Bỉnh đi sứ mang quốc thư đến Hào Đình.
Bấy giờ, tiên chủ sắp kéo quân
đi, chợt có cận thần vào tâu rằng:
- Đông Ngô sai sứ đem trả đầu
Trương xa kỵ cùng hai tên giặc Phạm Cương và Trương Đạt.
Tiên chủ giơ hai tay lên trán
nói:
- Đó là trời cho, mà cũng là em
thứ ba trẫm khôn thiêng, run rủi ra thế đấy!
Lập tức sai Trương Bào để linh vị
Trương Phi để tế. Tiên chủ trông thấy đầu lâu Trương Phi ở trong hòm, mặt mũi vẫn
như thuở sống, liền khóc ầm lên. Trương Bào cầm dao sắc, đem Phạm Cương, Trương
Đạt xẻo từng miếng thịt để tế vong hồn cha.
Tế xong rồi, tiên chủ vẫn chưa
nguôi giận, nhất quyết diệt được Ngô mới nghe.
Mã Lương tâu rằng:
- Kẻ thù ta đã giết hết rồi, bụng
giận cũng đã hả, đại phu nước Ngô là Trình Bỉnh đến đây, xin nộp trả Kinh Châu,
và đưa phu nhân về, kết hiếu với nhau, để cùng đánh Nguỵ, xin bệ hạ giáng chỉ
cho.
Tiên chủ giận nói:
- Kẻ thù không đội trời chung với
ta là Tôn Quyền kia. Nếu bằng giảng hoà, thì ra phụ lời thề với hai em trẫm khi
trước. Nay trẫm định trước diệt Ngô, sau diệt Nguỵ.
Nói rồi muốn chém sứ giả để tuyệt
tình với nước Ngô. Các quan cố sức can ngăn mới thôi.
Trình Bỉnh được thoát, ôm đầu lủi
thủi trở về, tâu với Ngô vương rằng:
- Thục chủ không nghe giảng hoà,
nhất định đánh Ngô trước, rồi đánh Nguỵ sau. Các bầy tôi can mãi không nghe,
không biết làm thế nào bây giờ?
Tôn Quyền kinh hãi, luống cuống cả
lên.
Hám Trạch bước ra tâu rằng:
- Hiện nay có một cái cột chống
được trời, làm sao lại không dùng đến?
Quyền vội hỏi người nào, Trạch
tâu rằng:
- Khi xưa các việc to ở Đông Ngô
đều trông cậy vào Chu lang, Chu lang mất rồi thì có Lỗ Tử Kính thay chân, Tử
Kính mất lại có Lã Tử Minh. Nay Tử Minh tuy đã mất, hiện có Lục Bá Ngôn ở Kinh
Châu, người ấy tuy là học trò nhưng có tài hùng lược. Cứ như ý tôi thì tài y chẳng
kém gì tài Chu lang. Khi trước phá được Quan Công, mưu mô do tự hắn cả. Chúa
thượng nếu dùng hắn, thì chắc phá được quân Thục. Nhược bằng có lầm lỡ điều gì,
tôi xin cùng chịu tội với hắn.
Quyền nói:
- Giá không có lời Đức Nhuận thì
cô suýt nữa lỡ mất việc to!
Trương Chiêu nói:
- Lục Tốn là một người học trò,
không phải đối thủ với Lưu Bị, chớ có nên dùng!
Cố Ung cũng nói:
- Lục Tốn tuổi còn trẻ, danh tiếng
chưa có, tôi e các tướng không phục; đã không phục, tất sinh loạn, chắc hẳn lỡ
mất việc to.
Bộ Trắc cũng nói:
- Tài Lục Tốn chỉ trị được một quận
mà thôi, nếu trao cho việc lớn chắc khó mà đương nổi.
Hám Trạch kêu to lên rằng:
- Nếu không dùng Lục Bá Ngôn thì
Đông Ngô hỏng mất. Tôi xin đem cả nhà tôi để đảm bảo cho hắn.
Quyền nói:
- Cô cũng vẫn biết Lục Bá Ngôn là
người kỳ tài, ý cô đã quyết, các ngươi đừng nhiều lời nữa!
Bèn sai đòi Lục Tốn đến. Tốn
nguyên tên là Lục Nghị, sau mới đổi ra Tốn, tự là Bá Ngôn, quê ở Ngô Quận, cháu
quan thành môn hiệu uý Lục Chữ, con quan Cửu Giang đô uý Lục Tuấn. Tốn mình dài
tám thước, mặt đẹp như ngọc, hiện đang làm trấn tây tướng quân. Khi ấy, Tốn phụng
mệnh đến chầu, Tốn lạy xong, Quyền nói rằng:
- Nay quân Thục kéo đến bờ cõi,
cô muốn sai ngươi tổng đốc cả quân mã, để ra phá Lưu Bị.
Tốn tâu rằng:
- Các quan văn võ ở Giang Đông,
toàn là cựu thần của đại vương cả. Tôi tuổi còn nhỏ, lại không có tài, sai bảo
làm sao được!
Quyền nói:
- Hàm Đức Nhuận đem cả nhà ra bảo
đảm cho ngươi, mà cô cũng đã biết tài ngươi gánh nổi việc. Nay phong cho ngươi
làm đại đô đốc, ngươi chớ từ nữa.
Tốn nói:
- Nếu văn võ không phục, thì làm
thế nào?
Quyền lập tức rút thanh đao đang
đeo trao cho Lục Tốn và dặn rằng:
- Trong văn võ, nếu ai không tuân
lệnh cho ngươi chém trước tâu sau.
Tốn nói:
- Đội ơn đại vương uỷ thác việc lớn,
tôi đâu dám từ chối mãi, nhưng xin đại vương để đến ngày mai, hội cả các quan lại,
rồi sẽ trao cho.
Hám Trạch nói:
- Phép ngày xưa sai tướng, tất phải
đắp đàn, hội cả chúng lại, ban cho cờ mao trắng, lưỡi việt vàng, binh phù tướng
ấn, có thế thì uy mới hành, lệnh mới nghiêm. Nay đại vương nên theo lễ ấy, chọn
ngày đắp đàn, phong Bá Ngôn làm đại đô đốc, giao cho tiết việt, thì mọi người
phải phục cả.
Quyền nghe lời, sai người ngày
đêm đắp đàn, xong hội cả trăm quan, mời Lục Tốn lên đàn, phong làm đại đô đốc,
hữu hộ quân trấn tây tướng quân, ban cho bảo kiếm ấn thụ, coi cả công việc
trong sáu quận tám mươi mốt châu, kiêm lĩnh các đạo quân mã Kinh Sở.
Ngô vương dặn rằng:
- Tự cửa khổn trở vào, thì cô làm
chủ, tự cửa khổn trở ra, mặc tướng quân trông nom!
Lục Tốn lĩnh mệnh xuống đàn, sai
Từ Thịnh, Định Phụng làm hộ vệ, ngay hôm ấy cất quân đi. Một mặt, điều các lộ
quân mã thuỷ bộ cùng tiến. Văn thư đưa đến Hào Đình, Hàn Đương và Chu Thái cả sợ
nói:
- Tại sao chúa thượng lại dùng một
anh thư sinh làm tổng binh thế?
Khi Tốn tới, không ai chịu phục.
Tốn ra trướng bàn việc, mọi người miễn cưỡng đến chào mừng. Tốn nói:
- Chúa thượng cho ta làm đại tướng,
đốc quân phá Thục. Việc quân có phép tắc, các ông phải tuân theo. Nếu làm trái
thì phép vua không có nể ai cả, đừng để hối về sau.
Ai nấy nín lặng. Chu Thái nói:
- Hiện nay, An Đông tướng quân
Tôn Hoàn là cháu chúa thượng, đang bị khốn ở Di Lăng, trong không lương thảo,
ngoài chẳng cứu binh. Xin đô đốc mau dùng kế hay để cứu về cho yên lòng chúa
thượng.
Tốn nói:
- Ta vốn biết Tôn An Đông rất được
lòng quân sĩ, chắc hẳn giữ vững được, không cần phải cứu chữa nữa. Đợi khi nào
ta phá xong Thục thì ông ấy sẽ thoát thôi.
Mọi người cười thầm, lui ra.
Hàn Đương bảo Chu Thái rằng:
- Sai đồ nhãi con này làm tướng
thì Đông Ngô nguy mất. Ông thấy việc làm của hắn chưa?
Thái nói:
- Tôi mấy lần dùng lời thử hắn,
nhưng không thấy hắn có mưu kế gì. Phá sao được Thục?
Hôm sau, Tốn truyền lệnh cho các
tướng canh phòng các nơi, giữ vững quan ải, không được khinh địch. Ai nấy đều
cười là nhát, không chịu nghe theo. Tốn liền ra trướng gọi các tướng vào bảo rằng:
- Ta vâng mệnh chúa thượng, tổng
đốc quân mã, hôm qua đã hạ lệnh năm lần bảy lượt, sai các ngươi phải giữ vững
các nơi. Tại sao không tuân lệnh ta?
Hàn Đương nói:
- Từ khi tôi theo Tôn tướng quân
bình định Giang Nam đến giờ, xông pha hàng trăm trận; các tướng khác người thì
theo Thảo nghịch tướng quân trước kia, người thì theo đại vương ngày nay, đều mặc
giáp cầm gươm ra sống vào chết cả. Nay chúa công cử ông làm đại đô đốc để cự
quân Thục, ông nên nhanh chóng lập mẹo, sai quân chia đường ra đánh dẹp, để đồ
việc to mới phải; thế mà ông lại chỉ bắt giữ vững không ra đánh, phải chăng ông
để trời giết đỡ giặc cho hay sao? Chúng tôi đây có phải là người tham sống sợ
chết đâu, sao ông lại làm nhụt cả nhuệ khí của ta đi thế?
Các tướng thấy vậy ồ cả lên rằng:
- Hàn tướng quân nói phải lắm,
chúng tôi xin liều một trận sống mái với giặc.
Lục Tốn nghe xong, rút gươm ra cầm
lăm lăm trong tay, quát to lên rằng:
- Ta tuy là một kẻ học trò, nhưng
được đội ơn chúa thượng, giao phó cho việc lớn, vì ta cũng có một chút dùng được,
nghĩa là ta biết nhịn nhục, chịu đựng nặng nề. Các ngươi phải giữ vững các cửa ải
và nơi hiểm yếu, không được làm bừa; hễ trái lệnh ta chém đầu đó.
Các tướng nét mặt hầm hầm lui ra.
Lại nói, tiên chủ dàn bày quân mã
từ Hào Đình đến mãi cửa Xuyên, liên tiếp nhau bảy trăm dặm, trước sau cả thảy bốn
mươi dinh trại. Ban ngày tinh kỳ rợp đất tối đến đèn đuốc rực trời.
Chợt có mật thám về báo rằng:
- Đông Ngô dùng Lục Tốn làm đại
đô đốc, tổng chế cả quân mã. Tốn sai các tướng giữ vững các nơi hiểm yếu, không
cho ra đánh nhau.
Tiên chủ hỏi:
- Lục Tốn là người thế nào?
Mã Lương tâu rằng:
- Lục Tốn tuy là một anh học trò ở
Đông Ngô nhưng ít tuổi mà lắm tài, mưu mô sâu sắc, khi trước Đông Ngô đánh úp lấy
Kinh Châu, cũng là nhờ quỷ kế của hắn cả.
Tiên chủ nổi giận nói:
- Thằng nhãi con mưu mẹo gian dối,
hại mất em thứ hai trẫm, nay phải bắt lấy nó mới được!
Mã Lương can rằng:
- Tài của Lục Tốn không kém gì
Chu Du, chớ nên khinh địch.
Tiên chủ nói:
- Trẫm cầm quân đã già đời rồi, lại
không bằng một thằng ranh con miệng còn hôi sữa ấy sao?
Liền dẫn tiền quân, đánh các nơi
cửa ải. Hàn Đương thấy tiên chủ dẫn quân đến, sai người vào báo với Lục Tốn. Tốn
sợ Đương khinh động chăng, vội vàng phi ngựa đến xem, thấy Hàn Đương cưỡi ngựa
đứng trên núi, nhìn xem quân Thục kéo đến bạt ngàn, trong quân thấp thoáng có
tán vóc lọng vàng. Hàn Đương tiếp đón Lục Tốn, sóng ngựa đứng coi.
Đương trỏ tay, nói:
- Trong đám quân này tất có Lưu Bị,
tôi muốn xuống đánh xem sao.
Tốn nói:
- Lưu Bị từ khi cất quân sang
đông, được luôn mươi trận, nhuệ khí đang thịnh lắm. Nay ta chỉ nên ngồi cao thủ
hiểm, chớ nên đánh, nếu đánh chắc là bất lợi. Hãy nên khuyên bảo tướng sĩ, tìm
nhiều cách mà giữ gìn cho vững, để xem bên kia rồi ra thế nào. Bọn họ rong ruổi
ở giữa đồng bằng, đang lúc đắc chí, ta giữ vững không ra, họ muốn đánh không được,
tất phải dời đồn vào đóng trong rừng rậm, bấy giờ ta sẽ dùng mưu lạ mà phá là
được.
Hàn Đương tuy ngoài miệng vâng lời,
nhưng trong bụng vẫn không phục.
Tiên chủ sai tiền đội đến khiêu
chiến, chửi bới sỉ nhục trăm chiều. Tốn sai bịt tai lại không nghe, mà cũng nhất
định không cho ra đánh. Lại đi khắp nơi quan ải, khuyên dụ tướng sĩ, đóng giữ vững
vàng.
Tiên chủ thấy quân Ngô không ra,
ruột nóng bồn chồn.
Mã Lương tâu rằng:
- Lục Tốn mưu mô sâu sắc, bệ hạ từ
xa lại đây qua xuân sang hạ, thế mà quân kia nhất định không ra là có ý chờ
quân ta sinh biến đó, xin bệ hạ xét kỹ mà xem!
Tiên chủ nói:
- Nó còn có mưu mẹo gì, chẳng qua
khiếp sợ đó thôi, đã thua mãi rồi, còn dám ra gì nữa!
Tiên phong là Phùng Tập vào tâu rằng:
- Hiện nay trời nắng chang chang,
quân ta đóng cả ở trong lò lửa đỏ, đường lấy nước nôi rất là bất tiện.
Tiên chủ sai dời dinh trại vào
đóng các nơi cây cối um tùm, men theo chỗ có khe suối, đợi qua hạ sang thu, rồi
sẽ gộp sức lại mà tiến. Bọn Phùng Tập vâng lệnh, dời dinh trại vào các nơi rừng
rú.
Mã Lương tâu rằng:
- Nếu quân ta rục rịch, quân Ngô
kéo ùa đến, thì làm thế nào?
Tiên chủ nói:
- Trẫm sai Ngô Ban dẫn hơn vạn
quân già yếu, đóng đồn sát trại Ngô, trẫm thì dẫn tám nghìn tinh binh, phục ở
trong hang núi. Lục Tốn thấy trẫm dời trại, tất thừa thế lại đánh, trẫm sai Ngô
Ban giả thua chạy, nếu hắn đuổi theo, trẫm dẫn phục binh ra chận đường về chắc
bắt được thằng ranh con ấy!
Các quan văn võ cùng mừng, nói:
- Bệ hạ thần cơ diệu toán như thế,
chúng tôi quả thực không bằng.
Mã Lương nói:
- Gần đây nghe Gia Cát thừa tướng
ở Đông Xuyên, coi xét các nơi, phòng quân Nguỵ vào cướp. Bệ hạ sao không cho vẽ
địa đồ các dinh trại, đem hỏi thừa tướng xem làm sao.
Tiên chủ nói:
- Trẫm cũng đã biết binh pháp,
can gì phải hỏi đến thừa tướng nữa!
Lương nói:
- Từ xưa có câu: “Chịu nghe người
thì sáng, chỉ cậy một mình thì tối”. Xin bệ hạ phải xét mới được.
Tiên chủ nói:
- Có phải thế, ngươi hãy đi vẽ địa
đồ các trại, đem đến Thành Đô hỏi thừa tướng, phỏng có sai sót, nên về báo ngay
cho biết.
Mã Lương lĩnh mệnh đi ra.
Thế rồi tiên chủ dời cả quân vào
các nơi cây cối mát mẻ để tránh nắng.
Quân mật thám báo tin cho Hàn
Đương, Chu Thái biết. Hai người mừng lắm, lại ra mắt Lục Tốn, nói:
- Hiện nay hơn bốn mươi dinh trại,
quân Thục đã dời cả vào rừng rậm, men dựa khe suối, để tiện nước nôi và thêm
mát mẻ, đô đốc nên thừa cơ đánh đi thôi.
Đó là:
Tướng Ngô cậy khoẻ suýt vào tròng!
Chưa biết Lục Tốn có nghe hay
không, xem hồi sau sẽ hiểu.
--------------------------------------------------
Lục Tốn đốt sạch trại liên doanh
Khổng Minh khéo bày đồ bát trận
Nói về Hàn Đương, Chu Thái dò biết
tiên chủ dời dinh trại, vội vàng lại báo với Lục Tốn. Tốn mừng lắm, dẫn quân đến
xem động tĩnh thế nào, chỉ thấy ở giữa cánh đồng có một đồn trại, ước chừng hơn
một vạn quân canh giữ, mà phần nhiều già yếu cả, có một lá cờ hiệu to đề bốn chữ
“Tiên phong Ngô Ban”.
Chu Thái nói:
- Tôi coi đám quân kia như trò trẻ
con đó thôi, xin cùng Hàn tướng quân chia binh thành hai đường ra đánh; nếu
không thắng được xin chịu quân lệnh.
Lục Tốn ngắm xem hồi lâu, rồi trỏ
roi nói:
- Trong hang núi, về mé trước mặt
kia, thấp thoáng có sát khí bốc lên, tất có quân mai phục; cho nên họ dàn quân
già yếu ở đây để dử ta đó, các ông chớ nên ra.
Các tướng không tin, cho Lục Tốn
là nhát.
Hôm sau, Ngô Ban dẫn quân đến trước
cửa ải khiêu chiến, diễu võ dương oai, chửi mắng om sòm. Nhiều người lại cởi cả
áo giáp, mình trần trùng trục, có người nằm ngủ, có người ngồi chơi.
Từ Thịnh, Đinh Phụng vào trướng bẩm
rằng:
- Quân Thục khinh ta quá, chúng
tôi xin ra đánh.
Tốn cười, nói:
- Các ông chỉ cậy có sức khoẻ,
chưa biết diệu pháp Tôn, Ngô. Đó là mẹo dụ địch đấy, sau ba ngày sẽ thấy rõ là
giả dối.
Từ Thịnh nói:
- Đợi ba hôm nữa, doanh trại của
họ vững vàng cả rồi, còn đánh làm sao được nữa?
Tốn nói:
- Ta cốt muốn để cho họ dời trại
xong.
Các tướng cùng tủm tỉm cười, trở
ra.
Sau ba hôm, hội cả các tướng ở
trên ải đứng xem. Bấy giờ quân Ngô Ban đã rút hết rồi. Tốn trỏ tay nói:
- Sát khí bốc lên kia, quân Lưu Bị
tất từ trong núi kéo ra đó.
Vừa nói dứt lời, đã thấy quân Thục
nai nịt gọn ghẽ, xúm xít vòng trong vòng ngoài, rước tiên chủ đi ra. Quân Ngô
trông thấy ai nấy cũng hết vía.
Tốn nói:
- Ta không nghe các ông đánh Ngô
Ban là chỉ vì thế mà thôi. Nay quân phục đã ra rồi, mười hôm nữa ta sẽ phá được
quân Thục.
Các tướng nói:
- Phá Thục, nên phá ngay lúc mới
đến; nay họ lập trại liên tiếp nhau năm sáu trăm dặm, giữ gìn hơn bảy tám tháng
trời; bao nhiêu chỗ hiểm yếu đều vững vàng cả rồi, thì còn phá làm sao cho được?
Tốn nói:
- Các ông không biết binh pháp,
Lưu Bị là bậc kiêu hùng trong đời, lắm mưu nhiều trí. Khi quân mới tụ họp, phép
tắc nghiêm chỉnh, nay giữ đã lâu rồi mà không thấy ta ra đánh, tất sinh trễ nải,
ta phá được họ chính ở lúc này.
Các tướng mới chịu là phải.
Đời sau có thơ khen Lục Tốn rằng:
Móc sẵn mồi thơm giật cá ngao
Thao lược đua ganh trường tuấn kiệt
Mới hay Lục Tốn cũng anh hào!
Lục Tốn định xong mưu mẹo phá Thục
rồi, viết thư sai sứ về tâu với Tôn Quyền chỉ nay mai là phá xong quân giặc.
Tôn Quyền xem xong, mừng hớn hở nói:
- Giang Đông lại có người lạ như
thế. Cô còn lo gì nữa! Các tướng cứ nói hắn hèn nhát, riêng cô không tin. Nay
xem mấy lời này, quả nhiên không phải là hèn nhát!
Liền cất quân mã đến tiếp ứng.
Lại nói, tiên chủ đem hết cả thuỷ
quân ở Hào Đình, thuận dòng xuôi xuống, cắm trại ven sông, vào sâu mãi bờ cõi
nước Ngô.
Hoàng Quyền can rằng:
- Thuỷ quân men bờ sông đi xuống,
tiến lên thì dễ, lúc về thì khó. Tôi xin làm tiền khu đi trước, bệ hạ nên ở lại
mặt sau thì mới chắc chắn muôn phần.
Tiên chủ nói:
- Giặc Ngô vỡ mật rồi, trẫm cứ
kéo quân rầm rộ đến, còn có ngại gì?
Các quan cố can mãi, tiên chủ
cũng không nghe. Tiên chủ chia quân làm hai đường, sai Hoàng Quyền đốc cánh
quân mặt Giang Bắc để phòng quân Nguỵ; còn mình thì đốc các đạo quân mặt Giang
Nam, chia lập dinh trại cạnh bờ sông để tính việc đánh Ngô.
Quân do thám báo tin về Nguỵ chủ
rằng quân Thục đánh Ngô, cắm trại liên tiếp nhau, ngang dọc hơn bảy trăm dặm,
chia làm hơn bốn mươi đồn, đồn nào cũng dựa vào rừng núi. Lại sai Hoàng Quyền đốc
quân mặt Giang Bắc, ngày nào cũng đi tuần tiễu hàng trăm dặm không biết là ý
làm sao?
Nguỵ chủ nghe tin, ngẩng mặt lên
trời cười, nói:
- Lưu Bị sắp thua mất!
Quần thần hỏi cớ làm sao. Nguỵ chủ
nói:
- Lưu Huyền Đức không biết binh
pháp; có lẽ đâu cắm trại liên tiếp bảy trăm dặm mà chống nhau được giặc bao giờ?
Bao bọc cả các nơi hiểm trở, chỗ cao chỗ thấp mà đóng đồn, đó là một điều tối kỵ
trong phép dùng binh. Lưu Bị tất thua về tay Lục Tốn Đông Ngô! Chỉ trong mươi
hôm nữa sẽ có tin tức.
Quần thần chưa ai tin, xin điều
quân ra phòng bị.
Nguỵ chủ nói:
- Lục Tốn nếu đánh được Thục, tất
thừa thế vào lấy Tây Xuyên. Quân Ngô đi xa, trong lúc bỏ trống, trẫm giả đò dẫn
quân đánh giúp, sai ba đạo quân nhất tề kéo cả sang, chắc lấy được Đông Ngô dễ
như bỡn.
Mọi người đều bái phục.
Nguỵ chủ bèn sai Tào Nhân đốc một
đạo quân ra Nhu Tu, Tào Hưu đốc một đạo quân ra Đổng Khẩu, Tào Chân đốc một đạo
quân ra Nam Quận, quân mã ba đường hẹn nhau sang úp lén Đông Ngô, còn mình tự dẫn
quân đi sau tiếp ứng.
Hãy nói về Mã Lương đến Xuyên,
vào ra mắt Khổng Minh trình bản địa đồ lên, nói:
- Nay ta dời dinh trại vào đóng
sát bờ sông, dài suốt bảy trăm dặm, lập hơn bốn mươi đồn, đều dựa vào chỗ có
cây cối, khe suối. Hoàng thượng sai tôi đem địa đồ về trình tướng quân xem thế
nào?
Khổng Minh xem xong, dập tay xuống
án thư kêu rằng:
- Khổ chưa! Ai xui chúa thượng cắm
trại thế này? Nên chém người ấy đi!
Mã Lương nói:
- Đó là do chúa thượng cả, không
ai xui đâu!
Khổng Minh than rằng:
- Khí số nhà Hán hỏng mất rồi!
Lương hỏi làm sao, Khổng Minh
nói:
- Bao bọc cả chỗ hiểm trở, cao thấp
mà đóng đồn, đó là điều tối kỵ trong phép dùng binh. Nếu giặc đánh hoả công,
thì cứu làm sao? Lại có lẽ đâu lập trại liên tiếp nhau bảy trăm dặm mà cự được
giặc? Tai vạ đến nơi rồi. Lục Tốn giữ vững không ra, chính là vì thế. Ngươi nên
trở về cho mau, tâu với thiên tử dời đồn đi chỗ khác mới được.
Lương hỏi:
- Nếu quân Ngô đã đánh được quân
ta rồi, thì làm thế nào?
Khổng Minh nói:
- Lục Tốn không dám đuổi đâu.
Thành Đô này chắc không việc gì.
Lương hỏi:
- Làm sao không dám đuổi?
Khổng Minh nói:
- Sợ quân Nguỵ úp đánh mặt sau,
chớ sao! Chúa thượng nếu có thua, nên chạy về thành Bạch Đế mà lánh. Khi ta vào
Xuyên đã phục sẵn mười vạn quân ở bến Ngư Phúc rồi.
Lương giật mình, nói:
- Tôi mấy lần qua lại bến đò,
không thấy một tên quân nào, sao thừa tướng lại nói thế?
Khổng Minh nói:
- Về sau khắc biết, không phải hỏi
lôi thôi!
Mã Lương xin giấy tờ rồi hoả tốc
đi sang ngự doanh. Khổng Minh trở về Thành Đô điều gấp quân mã ra cứu ứng.
Đây nói Lục Tốn thấy quân Thục có
ý trễ nải, không gìn giữ cẩn thận như trước, mới hội cả các tướng lại truyền lệnh
rằng:
- Ta từ khi phụng mệnh ra quân đến
nay, chưa đánh trận nào. Nay xem quân Thục, biết cả động tĩnh rồi. Trước hết ta
muốn lấy một đồn phía nam bờ sông, có ai dám đi không?
Nói chưa dứt lời, Hàn Đương, Chu
Thái, Lăng Thống cùng dạ xin đi.
Tốn bảo lui ra không dùng, chỉ gọi
một tên tướng nhỏ ở dưới thềm là Thuần Vu Đan dặn rằng:
- Ta cho ngươi năm nghìn quân,
sang lấy đồn thứ tư ở phía nam bờ sông, do tướng Thục Phó Đồng đóng giữ. Làm
sao đêm nay phải thành công. Ta sẽ tự cầm quân lại tiếp ứng.
Thuần Vu Đan lĩnh mệnh, dẫn quân
đi.
Lại gọi Từ Thịnh, Đinh Phụng đến
dặn rằng:
- Hai người, mỗi người dẫn ba
nghìn quân, đóng cách ngoài trại năm trăm dặm, hễ Thuần Vu Đan bị quân Thục đuổi
theo chạy trở về thì đổ ra cứu, nhưng cũng không nên rượt đánh.
Hai tướng tuân lệnh.
Trời vừa sẩm tối, Thuần Vu Đan dẫn
quân đi. Cuối canh ba đến trại Thục, Đan sai quân khua trống hò reo kéo vào.
Phó Đồng mở trại ra đánh. Đan địch không nổi, quay ngựa chạy. Bỗng đâu nổi tiếng
reo ầm ĩ, rồi có một toán quân xông ra chặn đường, tướng đi đầu là Triệu Dong.
Đan tháo đường chạy thoát, tổn hại già nửa quân. Khi đang chạy lại gặp một đội
quân Man, tướng đi đầu chính là Sa Ma Kha. Đan cố đánh mới thoát chết. Sau lưng
lại có ba đạo quân nữa đuổi theo. Đan chạy đến gần thành, may có Từ Thịnh, Định
Phụng, hai mặt đổ ra đánh cứu được. Đan bị tên bắn còn cắm trong mình, vào ra mắt
Lục Tốn chịu tội.
Tốn nói:
- Đó không phải lỗi tại ngươi, ta
muốn thử giặc xem hư thực ra sao đó thôi, chớ mẹo phá Thục, ta đã đâu có đấy cả
rồi!
Từ Thịnh, Đinh Phụng nói:
- Quân Thục thế to lắm, khó lòng
phá nổi, đánh thì chỉ hao binh tổn tướng mà thôi!
Tốn cười, nói:
- Mẹo này của ta, tuy không che mắt
được Gia Cát Lượng, nhưng may sao người ấy không có ở đây, thực là trời giúp ta
thành công chuyến này!
Mới hội cả tướng sĩ lớn nhỏ lại,
truyền lệnh rằng:
- Chu Nhiên tiến quân đi mặt thuỷ,
cuối giờ ngọ ngày mai có gió đông nam nổi to, phải dùng thuyền chất cỏ khô,
theo kế mà làm. Hàn Đương dẫn một toán quân đánh phía bắc bờ sông; quân sĩ hai
đường ấy, phải mỗi người mang một bó cỏ, chứa lưu hoàng, diêm tiêu, các thứ dẫn
lửa, cầm gươm đao, kéo thẳng đến cả trại Thục, thuận chiều gió mà đốt lửa. Quân
Thục có bốn mươi đồn, chỉ cần đốt hai mươi đồn; cách một đồn đốt một đồn. Quân
sĩ mang sẵn lương khô đi ăn, phải ngày đêm cố sức đuổi đánh, không được lui về,
kỳ bắt được Lưu Bị mới thôi.
Các tướng nghe lệnh xong, ai nấy
sắm sửa cất quân đi.
Nói về tiên chủ, đang ở trong ngự
doanh nghĩ kế phá Ngô. Bỗng nhiên, một lá cờ trung quân ở trước trướng, không
gió máy gì mà đổ, bèn hỏi Trình Kỳ rằng:
- Đó là điềm gì vậy?
Kỳ thưa:
- Có lẽ đêm nay quân Ngô đến cướp
trại chăng?
Tiên chủ nói:
- Đêm qua giết sạch cả rồi, còn
đâu dám đến nữa!
Kỳ nói:
- Ví phỏng Lục Tốn đến thử ta,
thì làm thế nào?
Bỗng có người vào báo là đứng bên
này trông sang, xa xa thấy quân Ngô men sườn núi kéo hết về phía đông rồi.
Tiên chủ nói:
- Đó là nghi binh thôi, quân sĩ
chớ có được khinh động.
Bèn sai Quan Hưng, Trương Bào, mỗi
người dẫn năm trăm quân kỵ đi tuần các nơi.
Chập tối, Quan Hưng về tâu rằng:
- Ở Giang Bắc, doanh trại bốc
cháy.
Tiên chủ vội sai Quan Hưng qua
Giang Bắc, Trương Bào qua Giang Nam, dò xét tình hình hư thực, và dặn rằng:
- Hễ quân Ngô kéo đến, phải lập tức
về báo.
Hai tướng lĩnh mệnh đi ngay. Đầu
canh một, gió đông nam nổi to, chỉ thấy đồn tay trái ngự dinh bốc cháy, quân sắp
sửa đến cứu thì đồn tay phải lại cháy. Gió mạnh lửa hồng, cây cối đều cháy rụi,
tiếng hò reo như sấm. Hai đồn quân mã nhất tề xông vào ngự dinh. Quân sĩ trong
dinh giày xéo lên nhau chết vô số. Phía nam, quân Ngô đánh tới, không biết nhiều
ít thế nào. Tiên chủ vội vàng lên ngựa chạy đến trại Phùng Tập thì trại này
cũng đang bốc cháy đùng đùng. Hai bờ Giang Nam, Giang Bắc sáng rực như ban
ngày. Phùng Tập hoảng sợ, nhảy lên ngựa, dẫn vài chục quân kỵ chạy, gặp ngay
toán quân Từ Thịnh bên Ngô chặn lại đánh giết. Tiên chủ thấy thế, quất ngựa chạy
về phía tây.
Từ Thịnh bỏ Phùng Tập, dẫn quân
đuổi theo. Tiên chủ đang lo sợ thì trước mặt lại bị một toán quân Ngô là Đinh
Phụng ra chặn đường. Hai toán đánh ập vào. Tiên chủ sợ quá, bốn mặt không còn
đường nào. Bỗng đâu, tiếng hò reo nổi lên ầm ĩ, một cánh quân đánh vào vòng
vây, trông xem là Trương Bào. Bào cứu được tiên chủ rồi, dẫn quân ngự lâm chạy
miết. Đang chạy lại thấy một toán quân nữa kéo đến, té ra là tướng Thục Phó Đồng.
Hai toán quân liền họp lại cùng đi. Sau lưng, quân Ngô đuổi kíp.
Tiên chủ đi trước, đến một trái
núi tên là Mã Yên, Trương Bào, Phó Đồng vừa mời tiên chủ lên núi xong, thì dưới
chân núi tiếng hò reo lại vang dậy; đại đội binh mã của Lục Tốn vây chặt bốn
phía. Trương Bào, Phó Đồng cố chết giữ vững cửa núi. Tiên chủ trông xa thấy lửa
cháy rừng rực khắp đồng, thây chết trôi kín dòng sông.
Hôm sau, quân Ngô lại phóng lửa đốt
núi, quân sĩ chạy trốn toán loạn. Tiên chủ kinh sợ. Bỗng đâu, trong ánh lửa có
một tướng dẫn vài quân kỵ đánh thốc lên, trông xem thì là Quan Hưng. Hưng quỳ
xuống bẩm rằng:
- Bốn mặt lửa cháy gần đến nơi rồi,
không thể ngồi yên ở đây được, xin bệ hạ chạy về thành Bạch Đế cho mau, để chỉnh
đốn lại binh mã.
Tiên chủ hỏi:
- Có ai dám đi chặn hậu hay
không?
Phó Đồng tâu rằng:
- Tôi xin cố chết chống cự mặt
sau!
Chiều hôm ấy, Quan Hưng đi trước,
Trương Bào đi giữa, Phó Đồng đi chặn hậu, ba tướng trông nom, giữ gìn tiên chủ,
kéo cả xuống núi. Quân Ngô thấy tiên chủ bỏ chạy, ai nấy cũng muốn tranh công,
kéo ra rợp trời chật đất đuổi theo về phía tây. Tiên chủ sai quân sĩ cởi hết cả
áo bào, áo giáp, chất ở giữa đường mà đốt để chặn quân giặc. Đang chạy, lại thấy
tiếng reo nổi lên. Ngô tướng Chu Nhiên dẫn một toán quân, từ bờ sông đánh đến,
chặn mất đường đi. Tiên chủ kêu lên rằng:
- Trẫm chết ở đây mất thôi!
Quan Hưng, Trương Bào tế ngựa
xông xáo, nhưng vì tên bắn ra như mưa, nên đều bị bật trở lại; người nào cũng bị
trọng thương, không sao ra được. Mé sau, tiếng reo vang dậy. Lục Tốn dẫn đại
quân từ trong hang núi đuổi đến. Tiên chủ kinh hoảng vô cùng. Bấy giờ, trời đã
mờ mờ sáng, bỗng lại nghe thấy mé trước có tiếng reo ầm ầm, quân Chu Nhiên rối
loạn lăn cả xuống khe, chúi cả vào núi, một cánh quân đánh vào cứu giá. Tiên chủ
mừng rỡ quá chừng, trông xem ai, té ra là Thường Sơn Triệu Tử Long.
Hồi ấy, Triệu Vân đang ở Giang
Châu trong Xuyên, nghe tin Ngô, Thục đang đánh nhau, mới kéo quân đi. Chợt
trông thấy một dải đông nam, lửa sáng rực trời. Vân trong bụng kinh hãi, kíp đến
xem có sự gì, không ngờ gặp tiên chủ đang bị khốn ở đó, Vân liền hết sức đánh
thốc vào. Lục Tốn nghe tiếng Triệu Vân, vội vàng ra lệnh rút quân. Vân đang
đánh nhau, bỗng gặp Chu Nhiên, liền xông vào giao chiến. Chưa đầy một hiệp, Vân
đâm ngay cho Nhiên một nhát giáo ngã quay xuống ngựa, đánh tan quân Ngô, cứu được
tiên chủ chạy về thành Bạch Đế.
Tiên chủ nói:
- Trẫm tuy được thoát, còn các tướng
sĩ thì làm thế nào?
Vân nói:
- Quân giặc ở mặt sau, không nên
trì hoãn, xin bệ hạ hãy đi mau vào thành Bạch Đế nghỉ ngơi, tôi sẽ lại ra cứu
các tướng.
Bấy giờ tiên chủ chỉ còn hơn một
trăm người đi theo vào thành Bạch Đế.
Đời sau có thơ khen Lục Tốn rằng:
Huyền Đức cùng đường phải chạy quanh
Danh tiếng vang lừng trong Thục, Nguỵ
Ngô vương hẳn phải trọng thư sinh!
Lại nói, Phó Đồng đi sau, bị quân
Ngô vây kín cả bốn mặt. Đinh Phụng gọi to bảo rằng:
- Tướng Xuyên chết rất nhiều mà
hàng cũng lắm, chủ ngươi là Lưu Bị cũng đã phải bắt rồi, ngươi nay sức lực đã
kiệt, sao không hàng đi cho sớm?
Phó Đồng mắng rằng:
- Ta là tướng nhà Hán, há thèm
hàng chó Ngô à!
Nói đoạn, cầm giáo tế ngựa thúc
quân, cố sức đánh giết hơn trăm hiệp, đi lại xông xáo, nhưng cũng không sao ra
được. Phó Đồng than rằng:
- Ta đến đây là hết rồi!
Nói xong, mồm thổ ra huyết, chết
trong đám quân Ngô.
Có thơ khen Phó Đồng rằng:
Lục Tốn dùng mưu đánh hoả công
Đến chết vẫn còn lời cứng cỏi
Phó Đồng mới thực tướng anh hùng!
Quan tế tửu là Trình Kỳ chạy đến
bờ sông, gọi thuỷ quân lên để tiếp ứng. Quân Ngô đuổi giáp đến nơi, thuỷ quân
chạy tan mất cả. Bộ tướng gọi bảo rằng:
- Quân Ngô đến nơi rồi, Trình tế
tửu chạy đi cho mau!
Kỳ giận, nói:
- Ta từ khi theo chúa thượng ra
quân đến giờ, chưa khi nào trông thấy giặc mà phải trốn cả!
Kỳ nói chưa xong, quân Ngô ập đến,
Kỳ rút gươm ra tự vẫn.
Có thơ khen rằng:
Gửi thân lưỡi kiếm báo ơn dày
Lâm nguy vẫn giữ lòng trung dũng
Danh tiếng thơm truyền mãi đến nay
Bấy giờ, Ngô Ban, Trương Nam vẫn
còn vây thành Di Lăng. Xảy thấy Phùng Tập chạy đến nói quân Thục thua to, bèn
rút về cứu tiên chủ. Tôn Hoàn mới được thoát nạn.
Khi Trương, Phùng hai tướng đang
đi, trước mặt có quân Ngô kéo đến, sau lưng Tôn Hoàn ở trong thành Di Lăng xông
ra, hai mặt đánh dồn lại. Trương Nam, Phùng Tập hết sức xông pha cũng không sao
ra được, đều bị chết cả trong đám loạn quân.
Có thơ khen rằng:
Trương Nam, nghĩa không hai
Chiến trường đành bỏ xác
Danh tiếng để lâu dài!
Còn Ngô Ban đánh ra được ngoài
vòng vây, may lại được Triệu Vân đến tiếp ứng, mới chạy thoát về thành Bạch Đế.
Man vương là Sa Ma Kha tế ngựa chạy
trốn, gặp Chu Thái, đánh nhau được hơn hai mươi hiệp, bị Thái giết chết. Tướng
Thục là bọn Đỗ Lộ, Lưu Ninh sang hàng cả Ngô. Nội bao nhiêu lương thảo, khí giới
trong trại Thục không còn sót một tí gì. Tướng sĩ đầu hàng Ngô, không biết bao
nhiêu mà kể.
Khi ấy, Tôn phu nhân ở nước Ngô,
nghe tin quân Thục thua trận, có người đồn ngoa rằng tiên chủ chết trong đám loạn
quân, bèn sai đẩy xe ra bờ sông, trông về phía tây khóc lóc, rồi đâm đầu xuống
sông tự tử. Người đời sau lập miếu thờ, gọi là đền Khiêu Cơ.
Có thơ than rằng:
Phu nhân nghe nạn vội quyên sinh
Bến sông nay vẫn còn bia tạc
Chói lọi nghìn thu tiếng gái trinh!
Nói về Lục Tốn đại thắng, thừa thế
dẫn quân đuổi theo về phía tây. Khi gần tới ải Quỳ Quan, Tốn ngồi trên ngựa,
trông ra mé trước mặt, thấy chỗ cạnh bờ sông bên sườn núi, có một đám sát khí bốc
ngùn ngụt lên tận trời. Tốn quay ngựa lại, bảo các tướng rằng:
- Mé trước tất có quân mai phục,
ba quân không được tiến lên vội.
Liền sai lui về hơn mười dặm, tìm
chỗ địa thế rộng rãi, dàn trận đợi quân địch đến. Lại sai người đi dò xem, người
đi dò trở về báo là không thấy có quân mã nào. Tốn không tin, xuống ngựa trèo
lên núi nhìn xem, vẫn thấy sát khí bốc lên ngùn ngụt. Lại sai người đi dò xét cẩn
thận, nhưng cũng thấy về báo là tịnh không có một người nào. Tốn thấy trời về
chiều, sát khí bốc lên càng mạnh, trong bụng nghi nghi hoặc hoặc, sai người tâm
phúc đi dò thám lượt nữa. Người ấy về báo rằng ở cạnh bờ sông chỉ có tám chín chục
đống đá vứt ngổn ngang, chớ không có quân mã nào cả.
Tôn càng nghi lắm, sai đòi thổ
dân đến nơi. Một lát, có vài người đến. Tốn hỏi rằng:
- Ai mang đá xếp ngổn ngang thế
kia, mà trong đống đá lại có sát khí bốc lên như vậy?
Thổ dân thưa rằng:
- Chỗ này gọi là bến Ngư Phúc.
Khi Gia Cát Lượng vào Xuyên, dẫn quân đi qua đây, lấy đá bày ra trận thế ở trên
bãi cát. Từ bấy giờ, ngày nào cũng có sát khí như đám mây ở đó bốc lên.
Lục Tốn nghe xong, lên ngựa dẫn
vài chục kỵ mã đến xem trận đá. Tốn dừng ngựa trên sườn núi, trông xa bốn mặt
tám phương đề có cửa vào ra. Tốn cười, nói:
- Đó là thuật làm mê hoặc người
ta đấy thôi, chớ có ích gì!
Bèn dẫn vài tên kỵ xuống núi, vào
thẳng trong thạch trận ngắm xem. Bộ tướng bẩm rằng:
- Trời đã về chiều rồi, xin đô đốc
về cho sớm!
Tốn sắp sửa trở ra, bỗng đâu nổi
một cơn gió to, cát sỏi bay lên mù mịt, rồi thấy đá dựng lên chơm chởm cả như
gươm cắm, cát nổi lên từng đống như núi, dưới sông sóng cuồn cuộn, tiếng reo
như trống rung, gươm chọi. Tốn giật mình nói:
- Ta mắc phải mẹo Gia Cát Lượng mất
rồi!
Bèn vội vàng tìm đường ra, thì
không có lối nào nữa. Tốn đang kinh hãi, bỗng thấy một ông cụ già đứng ở trước
ngựa, cười nói:
- Tướng quân có muốn ra khỏi trận
này không?
Tốn nói:
- Xin nhờ cụ đưa đường giúp cho.
Cụ già chống gậy đi từ từ ra khỏi
thạch trận, đến mãi sườn núi không vướng vít chỗ nào.
Tốn hỏi:
- Cụ họ tên là gì?
Cụ già đáp:
- Lão là Hoàng Thừa Ngạn, bố vợ
Khổng Minh đó. Khi rể lão vào Xuyên, có bày thạch trận ở đây, gọi là “Bát trận
đồ” chia làm tám cửa, theo hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, tử, kinh, khai, trong độn
giáp. Mỗi ngày, mỗi giờ, biến hoá không biết đâu mà lần, sánh bằng mười vạn
tinh binh. Khi con rể lão đi có dặn lão rằng: “Về sau, có đại tướng Đông Ngô lạc
vào trận này, thì đừng có đưa ra!” Mới rồi, lão chơi trên sườn núi. Thấy tướng
quân từ cửa Tử đi vào, chắc rằng không hiểu trận này, thế nào cũng lạc lối. Lão
xưa nay ưa làm phúc, không nỡ để tướng quân chết tại đây, cho nên dắt tướng
quân ra cửa sinh.
Tốn nói:
- Cụ có học được phép này không?
Hoàng Thừa Ngạn nói:
- Phép trận này biến hoá vô cùng,
không sao học được.
Tốn quay ngựa lạy tạ rồi trở về.
Về sau, quan công bộ Đỗ Phủ có
thơ rằng:
Tiếng cao đồ bát trận.
Nước chảy đá trơ trơ,
Đánh Ngô còn để giận…
Lục Tốn về trại than rằng:
- Khổng Minh quả thật là Ngoạ
Long, ta không sao bằng được!
Bèn hạ lệnh rút quân về.
Tả hữu bẩm rằng:
- Lưu Bị binh thua thế cùng, ngồi
giữ một thành, chính là lúc ta nên thừa cơ mà đánh, nay thấy thạch trận sao đã
vội rút lui?
Tốn nói:
- Ta không phải sợ thạch trận mà
lui đâu, ta đồ rằng Tào Phi gian giảo cũng như cha hắn khi xưa, nếu biết ta đuổi
theo quân Thục, tất thừa hư lại đánh úp. Nếu ta vào sâu Tây Xuyên quá, chỉ ngại
đến lúc về khó mà thôi.
Mới sai một tướng đi đoạn hậu,
còn mình dẫn đại quân kéo về.
Lục Tốn rút lui chưa được hai
ngày thì ba nơi đến báo tin rằng: tướng Nguỵ là Tào Nhân ra cửa Nhu Tu, Tào Hưu
ra cửa Đổng Khẩu, Tào Chân ra xứ Nam Quận, binh mã ba mặt gồm vài mươi vạn, kéo
tràn vào bờ cõi, chưa biết ý ra làm sao?
Tốn cười, nói:
- Đã biết mà! Có sai lời ta nói
đâu! Ta đã sai quân ra chống cự rồi đó.
Thế mới là:
Mẹo giỏi còn mong chống Bắc triều
Chưa biết Lục Tốn làm thế nào để
đuổi được quân Tào, xem hồi sau phân giải.
---------------------------------------------------------
Lưu tiên chủ viết chiếu gửi con côi
Gia Cát Lượng ngồi yên bình năm đạo
Nói về năm Chương Vũ thứ hai
(221), tháng sáu, mùa hạ, Lục Tốn Đông Ngô phá xong quân Thục ở đất Di Lăng, xứ
Hào Đình. Tiên chủ chạy về thành Bạch Đế, Triệu Vân đem quân trấn giữ. Chợt Mã
Lương đến, thấy quân đã thua rồi, hối không kịp nữa, mới đem lời Khổng Minh tâu
với tiên chủ.
Tiên chủ than rằng:
- Nếu trẫm sớm nghe lời thừa tướng
thì đâu đến nỗi thua thế này, nay còn mặt mũi nào mà về Thành Đô trông thấy quần
thần nữa!
Bèn truyền lệnh đóng quân ở lại
thành Bạch Đế, đổi nơi quán dịch gọi là cung Vĩnh An.
Có tin báo Phùng Tập, Trương Nam,
Phó Đồng, Trình Kỳ, Sa Ma Kha đều chết vì việc nước cả. Tiên chủ thương cảm
không biết ngần nào.
Lại có cận thần tâu rằng:
- Hoàng Quyền dẫn quân Giang Bắc
sang hàng Nguỵ mất rồi, bệ hạ nên sai bắt gia thuộc hắn giao cho hữu tư hỏi tội.
Tiên chủ nói:
- Hoàng Quyền bị quân Ngô chẹn ở
mé bắc ngạn, muốn về không được, bất đắc dĩ phải hàng Nguỵ, thế là trẫm phụ Quyền,
chớ không phải Quyền phụ trẫm, can gì mà bắt tội vợ con người ta?
Bèn sai cứ việc cấp lương gạo tử
tế cho gia quyến Hoàng Quyền như thường.
Hoàng Quyền sang hàng Nguỵ, các
tướng dẫn vào ra mắt Tào Phi. Phi nói:
- Khanh nay đã hàng trẫm lại muốn
sánh với Hàn Tín, Trần Bình ngày xưa chăng [1]?
Quyền khóc mà tâu rằng:
- Tôi chịu ân của Thục đế đối đãi
rất hậu, sai tôi đốc mặt quân Giang Bắc. Lục Tốn chặn mất đường, tôi muốn về Thục
không được, mà hàng Ngô thì không ổn, cho nên mới đến theo hàng bệ hạ. Tướng đã
bị thua, được khỏi chết là may, tôi đâu dám theo đòi với cổ nhân!
Phi mừng lắm, phong cho Quyền làm
trấn nam tướng quân. Quyền nhất định từ, không chịu nhận. Chợt có cận thần tâu
rằng:
- Có người đi do thám ở Thục về
báo tin Thục chủ giết sạch cả gia thuộc Hoàng Quyền rồi.
Quyền nói:
- Tôi với Thục đế, lấy bụng thực
mà tin nhau, tất biết bụng tôi, không nỡ hại cả nhà tôi đâu.
Phi cho là phải.
Người sau có thơ trách Hoàng Quyền
rằng:
Trung nghĩa thờ vua ngỡ thế nào
Chỉ vị Hoàng Quyền còn ngại chết
Tử Dương thư pháp dễ tha sao?
Tào Phi hỏi Giả Hủ rằng:
- Trẫm muốn thống nhất cả thiên hạ,
nên đánh Thục trước hay đánh Ngô trước?
Hủ thưa rằng:
- Lưu Bị là người hùng tài, lại
có Gia Cát Lượng giỏi việc trị nước, Tôn Quyền ở Đông Ngô hay biết hư thực, Lục
Tốn hiện đóng quân nơi hiểm yếu, cách trở sông hồ, khó lòng làm gì nổi họ. Cứ ý
tôi thì trong các tướng, không có tay nào địch thủ với Tôn Quyền, Lưu Bị được.
Dẫu đến thiên uy của bệ hạ đem xuống cũng vị tất có thể vẹn toàn. Vậy chỉ nên
giữ vững nước nhà, đợi khi nào hai nước có biến sẽ hay.
Phi nói:
- Trẫm đã sai đạo quân chia làm
ba đường sang đánh Ngô, có lẽ nào mà chẳng được?
Thượng thư là Lưu Hoa nói:
- Gần đây Lục Tốn ở Đông Ngô mới
phá được bảy mươi vạn quân Thục, trên dưới đồng tâm, lại có sông hồ cách trở,
chưa chắc ta đã làm gì nổi. Vả lại Lục Tốn lắm mưu, tất có phòng bị rồi.
Phi nói:
- Trước ngươi khuyên trẫm đánh
Ngô, nay lại ngăn trở trẫm là cớ làm sao?
Hoa nói:
- Mỗi lúc một khác, khi Đông Ngô
thua luôn với Thục, thế đang nguy cấp, cho nên mới nên đánh, nay họ vừa được
to, nhuệ khí gấp trăm khi trước, thì lại không nên đánh nữa.
Phi nói:
- Ý trẫm đã quyết rồi, ngươi chớ
nói nữa!
Bèn dẫn quân ngự lâm thân ra tiếp
ứng cho cả ba mặt.
Sực có tiễu mã về báo rằng:
- Đông Ngô đã có phòng bị rồi, Lã
Phạm dẫn quân chống nhau với Tào Hưu, Gia Cát Cẩn dẫn quân Nam Quận chống Tào
Chân, Chu Hoàn giữ cửa Nhu Tu để chống Tào Nhân.
Lưu Hoa tâu rằng:
- Họ đã phòng bị như thế, đi cũng
vô ích thôi!
Phi không nghe, cứ kéo quân đi.
Nói về tướng Ngô là Chu Hoàn, hai
mươi bảy tuổi, rất can đảm mưu lược, Tôn Quyền yêu lắm. Bấy giờ Hoàn đốc quân
ra Nhu Tu chống quân Tào. Lại nghe Tào Nhân dẫn quân đến lấy Tiện Khê, liền cho
quân ra giữ, chỉ để năm nghìn quân ở lại trong thành. Chợt có tin báo Tào Nhân
sai đại tướng là Thường Điêu cùng với Gia Cát Kiền, Vương Song dẫn năm vạn tinh
binh đến Nhu Tu. Quân sĩ nghe tin, ai nấy cùng nhớn nhác sợ hãi. Chu Hoàn chống
gươm, nói:
- Được thua cốt tại tướng, không
cốt gì quân nhiều ít. Binh pháp có nói: “Quân khách nhiều gấp hai quân chủ,
cũng còn có thể đánh được”. Nay Tào Nhân từ nghìn dặm xa xôi đến đây, người ngựa
mỏi mệt, ta với chúng bay, ngồi giữ thành cao, mé nam trông ra sông to, mé bắc
dựa vào núi hiểm. Thế là mình nhàn nhã mà đánh kẻ địch tất tưởi; mình làm chủ
mà chế kẻ địch là khách; đó thực là có cái thế đánh trăm trận được cả trăm; dẫu
đến Tào Phi lại đây cũng chẳng ngại, huống chi bọn Tào Nhân.
Bởi vậy, Hoàn sai quân sĩ ngả cờ
im trống, làm ra dáng không có người giữ gìn gì cả.
Tướng tiên phong Nguỵ là Thường
Điêu dẫn quân đến Nhu Tu, trông lên mặt thành không thấy quân mã canh giữ, mới
giục quân đến sát dưới thành. Bỗng trong thành nổi một tiếng pháo, rồi tinh kỳ
dựng lên san sát. Chu Hoàn dẫn quân ra, xốc vào đánh nhau với Thường Điêu, chưa
đầy ba hiệp chém Điêu chết lăn xuống ngựa. Quân Ngô thừa thế đánh dàn ra, quân
Nguỵ tan vỡ, chết hại không biết bao nhiêu mà kể. Chu Hoàn đại thắng, bắt được
tinh kỳ, khí giới rất nhiều.
Tào Nhân dẫn quân đến sau, lại bị
quân ở Tiện Khê đánh ra, cũng thua to, phải rút quân về.
Tào Nhân về ra mắt Nguỵ chủ, tâu
việc bại trận. Tào Phi giật mình. Khi đang thương nghị, lại có thám mã về báo rằng:
- Tào Chân, Hạ Hầu Thượng vây ở
Nam Quận, bị Lục Tốn phục binh ở trong, Gia Cát Cẩn phục binh ở ngoài, hai mặt
đánh ập vào, bởi thế thua liểng xiểng.
Chưa dứt lời, bỗng lại có thám mã
nữa về báo rằng:
- Tào Hưu cũng bị Lã Phạm đánh
tan cả rồi!
Phi nghe tin quân ba mặt thua cả,
chép miệng than rằng:
- Trẫm không nghe lời Giả Hủ, Lưu
Hoa, quả nhiên có trận thua này!
Bấy giờ, đang tiết mùa hạ, dịch
khí truyền nhiễm, quân mã mười phần chết hết sáu, bảy. Phi mới rút quân về Lạc
Dương. Từ đó, Ngô, Nguỵ không hoà với nhau.
Đây nói, tiên chủ từ khi nghỉ lại
trong cung Vĩnh An bị bệnh nặng lắm. Đến tháng tư, năm Chương Vũ thứ ba, tiên
chủ biết bệnh mình đã nguy rồi, lại thêm thương khóc Quan, Trương, cho nên bệnh
mỗi ngày một nặng thêm. Tiên chủ mắt lờ đờ, không muốn cho thị vệ đứng cạnh, mới
đuổi cả tả hữu ra ngoài, chỉ một mình nằm ở trên sập rồng. Bỗng dưng, một cơn
gió lạnh lẽo nổi lên, ngọn đèn lập loè, gần tắt lại sáng, rồi thấy có hai người
thập thò đứng núp dưới bóng đen.
Tiên chủ giận, nói:
- Trẫm trong bụng không yên, cho
chúng bay hãy lui ra ngoài kia, sao còn đến đây?
Mắng thế nào hai người cũng vẫn
không lui. Tiên chủ đứng dậy trông xem ai, té ra mé trên là Quan Vân Trường, mé
dưới là Trương Dực Đức.
Tiên chủ giật mình nói:
- Hai em vẫn còn sống à?
Vân Trường thưa:
- Chúng tôi không phải người sống
mà là quỷ đây thôi. Thượng đế thấy hai chúng tôi bình sinh có tín nghĩa, đã
phong làm thần cả rồi. Kha kha chẳng mấy lúc nữa cũng được tụ hội với anh em.
Tiên chủ ôm chặt lấy Quan Công,
khóc ầm cả lên, bỗng sực tỉnh dậy thì không thấy hai người đâu, mới gọi thị vệ
vào hỏi. Bấy giờ vào độ canh ba.
Tiên chủ than rằng:
- Trẫm cũng không thọ được bao
lâu nữa!
Liền sai sứ về Thành Đô, mời thừa
tướng Gia Cát Lượng và bọn Lý Nghiêm phải sớm tối đến ngay cung Vĩnh An nghe
chiếu. Khổng Minh và các quan đem con thứ tiên chủ là Lỗ vương Lưu Vĩnh và
Lương vương Lưu Lý đến cung Vĩnh An thăm bệnh, để thái tử Lưu Thiện ở lại giữ
Thành Đô.
Khổng Minh đến cung Vĩnh An, thấy
tiên chủ bệnh đã nguy lắm, vội vàng lạy phục dưới long sàng. Tiên chủ mời Khổng
Minh lên ngồi cạnh sập vàng; vỗ vào lưng mà bảo rằng:
- Trẫm từ khi gặp được thừa tướng,
may thành được đế nghiệp. Không ngờ trí thức nông nổi, không biết nghe lời thừa
tướng, đến nỗi thua nặng thế này, hối hận thành bệnh, chưa biết sống chết lúc
nào! Con nối trẫm thì ngu hèn, vậy trẫm đem việc lớn uỷ thác cho thừa tướng.
Nói đoạn nước mắt chảy ròng ròng.
Khổng Minh cũng khóc mà rằng:
- Xin bệ hạ giữ gìn long thể, để
thoả lòng trông mong của thiên hạ.
Tiên chủ liếc mắt trông xung
quanh, thấy có em Mã Lương là Mã Tốc đứng cạnh giường, liền truyền cho Mã Tốc
lui ra ngoài, rồi bảo Khổng Minh rằng:
- Thừa tướng coi tài Mã Tốc thế
nào?
Khổng Minh nói:
- Người ấy cũng là bậc giỏi đời
nay.
Tiên chủ nói:
- Không phải, trẫm coi người ấy,
nói thì nhiều mà làm thì kém, không nên dùng vào việc to, thừa tướng phải xét
cho kỹ mới được.
Dặn dò xong, lại cho triệu cả các
quan vào cung, sai lấy giấy bút, viết một tờ di chiếu, đưa cho Khổng Minh và
than rằng:
- Trẫm không học được mấy, chỉ biết
đại khái mà thôi. Thánh nhân có câu: “Con chim sắp chết thì biết tiếng kêu ai
oán, người ta sắp mất nói lời khôn ngoan”. Trẫm cùng với các ngươi, thề nhau giết
giặc Tào để giúp nhà Hán, chẳng may nửa đường lìa rẽ. Vậy phiền thừa tướng cầm
tờ chiếu này, giao cho thái tử Thiện bảo hắn chớ coi làm thường, và cũng nhờ thừa
tướng dạy bảo thêm cho mới được.
Bọn Khổng Minh khóc lạy xuống đất
mà tâu rằng:
- Xin bệ hạ tĩnh dưỡng long thể,
chúng tôi xin hết sức khuyển mã để báo đền ơn tri ngộ ấy.
Tiên chủ sai nội thị đỡ Khổng
Minh dậy, một tay gạt nước mắt một tay cầm tay Khổng Minh mà nói rằng:
- Trẫm nay nguy mất, có lời tâm
phúc xin ngỏ với thừa tướng.
Khổng Minh nói:
- Bệ hạ có thánh dụ gì vậy?
Tiên chủ khóc mà nói rằng:
- Tài thừa tướng gấp mười Tào Phi
tất yên định được nhà nước, làm nên việc to. Đối với con trẫm, có thể giúp được
thì giúp, bằng không thì ngươi nên làm chủ Thành Đô đi!
Khổng Minh nghe nói rụng rời, mồ
hôi đổ ra khắp mình, lạy xuống đất, khóc mà nói rằng:
- Chúng tôi đâu dám chẳng hết sức
chân tay, dốc niềm trung trinh, kỳ cho đến chết mới thôi!
Nói đoạn rập đầu xuống đất, máu
chảy đầy mặt. Tiên chủ mời Khổng Minh ngồi lên giường, gọi Lưu Vĩnh, Lưu Lý đến
trước mặt dặn rằng:
- Các con phải nhớ lời cha: khi
cha mất rồi, ba anh em chúng mày, phải coi thừa tướng như cha, không được khinh
nhờn.
Nói đoạn, sai hai người lạy Khổng
Minh.
Khổng Minh nói:
- Tôi dẫu gan óc lầy đất, cũng
không đền báo được cái ơn tri ngộ này.
Tiên chủ lại bảo với các quan rằng:
- Trẫm đã giao con trẫm cho thừa
tướng rồi, dặn thái tử phải coi thừa tướng như cha. Các ngươi cũng chớ có coi
thường mà phụ mất lòng mong mỏi của trẫm!
Lại dặn Triệu Vân rằng:
- Trẫm với ngươi cùng nhau trong
lúc gian nan, không ngờ đến đây ly biệt, ngươi nên nghĩ tình cố giao, sớm tối
trông nom con trẫm, chớ phụ lời trẫm!
Vân khóc, lạy mà tâu rằng:
- Chúng tôi đâu dám không hết sức
khuyển mã hay sao?
Tiên chủ lại bảo các quan rằng:
- Này bách quan, trẫm không thể dặn
dò từng người được, vậy xin các ngươi ai nấy hãy yêu lấy cái thân mình.
Nói xong liền băng hà, thọ sáu
mươi ba tuổi. Bấy giờ là ngày hai mươi bốn tháng tư, mùa hạ, năm Chương Vũ thứ
ba (222). Các quan văn võ không ai không thương xót. Về sau, Đỗ Phủ có thơ than
rằng:
Băng hà lúc ở Vĩnh An cung
Ngoài núi xum xuê cây rợp bóng
Trơ trơ điện ngọc chốn chùa đồng
Miếu cổ khóm tùng chim lót tổ
Mùa săn rộp rịp những thôn ông
Đền miếu Võ hầu bày lân cận
Quân hầu một lễ tế nhau cùng
Khổng Minh dẫn các quan rước linh
cữu về Thành Đô. Thái tử Lưu Thiện ra thành đón rước linh cữu vào trong chính
điện, làm lễ cử ai, rồi tuyên đọc tờ di chiếu.
Chiếu rằng:
“Khi trẫm mới mắc bệnh, chỉ có
đi lỵ mà thôi, về sau mỗi ngày một nặng thêm, chuyển ra bệnh khác, biết rằng
khó khỏi.
Trẫm nghe có câu rằng: “Người
ta sống được năm mươi tuổi cũng đã gọi là thọ”. Nay trẫm đã hơn sáu mươi tuổi,
chết cũng không còn oán hận gì nữa, nhưng chỉ lo về anh em chúng mày thôi!
Các con! Phải cố gắng lên mới
được! Chớ thấy điều ác nhỏ mà cứ làm, chớ thấy điều thiện nhỏ mà không làm! Có
hiền có đức, mới phục được lòng người. Đức của cha con mỏng manh, chớ nên bắt
chước! Các con cùng làm việc với thừa tướng, phải đối đãi như cha, chớ có lười,
chớ có quên! Anh em các con phải làm thế nào cho có tiếng khen mới được! Gắn bó
mấy lời, nhớ lấy! Nhớ lấy!”
Quần thần đọc chiếu xong, Khổng
Minh nói:
- Trong nước không thể một ngày
không có vua, xin lập ngay vua kế vị để nối dõi nhà Hán.
Bèn lập thái tử Thiện lên ngôi
hoàng đế, cải niên hiệu là Kiến Hưng, gia phong cho Gia Cát Lượng làm Võ hương
hầu, lĩnh chức mục ở Ích Châu, táng đức tiên chủ ở Huệ Lăng, tôn tên thuỵ gọi
là Chiêu Liệt hoàng đế, tôn bà Ngô hoàng hậu làm hoàng thái hậu, đặt tên thuỵ
bà Cam phu nhân là Chiêu Liệt hoàng hậu, lại truy tôn bà My phu nhân làm hoàng
hậu, thăng thưởng cho quần thần; đại xá cho thiên hạ.
Có người báo tin về Trung Nguyên.
Cận thần tâu với Nguỵ chủ Tào Phi. Phi mừng, nói:
- Lưu Bị mất rồi, trẫm không lo
gì nữa! Không nhân dịp này cất quân sang đánh sao được!
Giả Hủ can rằng:
- Lưu Bị mất, tất nhiên phó thác
con côi cho Gia Cát Lượng. Lượng cảm ơn sâu của Lưu Bị biết đến mình, tất phải
hết lòng giúp vua nối nghiệp, ta cũng khó lòng đánh nổi, xin bệ hạ chớ vội vàng
làm chi!
Chợt có một người ở trong ban, nhảy
ra nói rằng:
- Không nhân dịp này mà đánh đi,
còn đợi đến bao giờ nữa?
Chúng trông ra thì là Tư Mã Ý.
Tào Phi mừng lắm, hỏi mẹo đánh Thục
ra làm sao. Ý thưa rằng:
- Nếu chỉ dùng một đạo binh trong
nước, thì khó làm gì được họ. Ta phải dùng năm đạo đại binh, bốn mặt giáp lại
mà đánh, để cho Gia Cát Lượng đầu đuôi không cứu ứng được nhau, mới có thể đánh
được!
Phi hỏi:
- Năm đường là những đường nào?
Ý tâu rằng:
- Nên viết một phong thư, sai sứ
sang Liêu Đông, đến nước Tiên Ty, đem vàng lụa vào ra mắt vua nước ấy là Kha Tị
Năng, bảo hắn khởi mười vạn binh Tây Khương, theo mặt bộ đến đánh ải Tây Bình,
đó là một đường. Viết thư sai sứ đem cáo sắc sang Nam Man, thưởng cho vua Man
là Mạnh Hoạch, bảo hắn khởi mười vạn binh đánh bốn quận Ích Châu, Vĩnh Xương,
Tường Khi, Việt Tuấn, để triệt mặt nam Tây Xuyên, đó là hai đường. Sai người
sang kết hiếu với Ngô, hứa sẽ cắt đất phong cho, để Tôn Quyền khởi mười vạn
binh đánh cửa Giáp Khẩu hai Xuyên, đến tắt Bồi Thành, đó là ba đường. Sai sứ đến
chỗ hàng tướng Mạnh Đạt, bảo hắn khởi mười vạn quân ở Thượng Dung, đánh vào Hán
Trung, đó là bốn đường. Lại sai đại tướng quân là Tào Chân làm đại đô đốc, cầm
mười vạn quân, từ con đường Kinh Triệu, ra tắt cửa Dương Bình, đến lấy Tây
Xuyên, thế là năm đường. Cả thảy năm mươi vạn đại quân, chia làm năm mặt tiến
đánh. Dù Gia Cát Lượng có tài như Lã Vọng, cũng không sao đương lại được!
Tào Phi mừng lắm, lập tức sai sứ
đi ra các nơi, lại cử Tào Chân làm đại đô đốc, dẫn mười vạn quân đến lấy cửa ải
Dương Bình. Bấy giờ, bọn tướng cũ Trương Liêu đều được phong liệt hầu, chia giữ
ở Ký Châu, Từ Châu, Thanh Châu và Hợp Phì, cho nên không điều dụng đến.
Nói về hậu chủ nhà Hán là Lưu Thiện,
từ khi lên ngôi, các cựu thần lẻ tẻ chết dần. Nội bao nhiêu công việc triều
đình, như tuyển pháp, tiền lương, từ tụng đều giao phó cho thừa tướng Gia Cát
Lượng khu xử.
Bấy giờ hậu chủ chưa lập hoàng hậu.
Khổng Minh và quần thần tâu rằng:
- Có con gái quan cố xa kỵ tướng
quân Trương Phi, người rất hiền hậu, mới mười bảy tuổi, nên lập làm chính cung
hoàng hậu.
Hậu chủ nghe theo.
Năm Kiến Hưng thứ nhất (223), mùa
thu tháng tám, sực có tin ngoài biên về báo rằng:
- Nước Nguỵ sai năm đường đại
quân đến lấy Tây Xuyên. Đường thứ nhất do Tào Chân làm đại đô đốc, dấy binh mười
vạn lấy cửa Dương Bình. Đường thứ hai do phản tướng Mạnh Đạt đem mười vạn quân
từ Thương Dung chiếm Hán Trung. Đường thứ ba do Tôn Quyền Đông Ngô đem mười vạn
tinh binh lấy giáp khẩu vào Xuyên. Đường thứ tư do Mạnh Hoạch Man vương đem mười
vạn quân đánh bốn quận Ích Châu. Đường thứ năm do Phiên vương là Kha Tị Năng
đem mười vạn quân Khương chiếm ải Tây Bình, rất là nguy cấp!
Hậu chủ nghe tin giật mình, sai nội
thị triệu Khổng Minh vào chầu. Nội thị đi nửa ngày mới về, tâu rằng:
- Người trong phủ nói thừa tướng
bị mệt, không ra được ngoài.
Hậu chủ hoảng sợ. Hôm sau, lại
quan hoàng môn thị lang Đổng Doãn và quan gián nghị đại phu Đỗ Quỳnh đến tận
giường thừa tướng mà cáo việc ấy. Hai người đến trước phủ nhưng cũng không được
vào.
Đỗ Quỳnh nói:
- Tiên đế đem con côi nhờ cậy thừa
tướng. Nay chúa thượng mới lên ngôi. Tào Phi sai năm đạo quân đến xâm phạm,
quân tình cấp lắm, cớ sao thừa tướng lại thác bệnh không ra?
Một lúc lâu, lính canh cửa truyền
lệnh thừa tướng rằng:
- Bệnh tình đã khá, đến sáng mai
sẽ ra triều đường bàn việc.
Đổng, Đỗ hai người than thở trở về.
Hôm sau, các quan chầu chực cả ở
trước phủ thừa tướng, từ sáng đến tận chiều tối mà cũng không thấy Khổng Minh
ra. Ai nấy ngơ ngác, đành phải tan về.
Đỗ Quỳnh vào tâu với hậu chủ rằng:
- Xin bệ hạ hãy thân đến phủ thừa
tướng mà hỏi kế mới xong.
Hậu chủ dẫn các quan vào cung tâu
với thái hậu. Thái hậu giật mình nói:
- Thừa tướng làm sao lại thế, có
phụ mất cả bụng tiên đế uỷ thác cho không? Ta phải đến mới được.
Đổng Doãn tâu rằng:
- Nương nương chớ nên đi vội, tôi
chắc thừa tướng có mẹo mực gì rồi đây. Hãy để chúa thượng đi trước. Như quả thừa
tướng lười nhác, xin nương nương đòi ngay vào thái miếu mà hỏi cũng chưa muộn.
Thái hậu y lời.
Hôm sau, hậu chủ xa giá thân đến
tận tướng phủ. Lính canh trông thấy, vội vàng lạy phục xuống đất đón rước.
Hậu chủ hỏi rằng:
- Thừa tướng ở đâu?
Lính canh nói:
- Tâu bệ hạ, chúng tôi không biết
thừa tướng ở chỗ nào, chỉ truyền cho chúng tôi phải cản các quan lại, không được
cho ai vào.
Hậu chủ xuống xe, một mình đi thẳng
vào tận lớp cửa thứ ba, thấy Khổng Minh đang chống gậy trúc, đứng trên bờ ao
xem cá.
Hậu chủ đứng mé sau, lâu lâu mới
nói:
- Thừa tướng có được vui vẻ
không?
Khổng Minh ngoảnh đầu lại thấy hậu
chủ, vội vàng quẳng gậy, lạy phục xuống đất mà nói rằng:
- Tội tôi đáng muôn chết!
Hậu chủ đỡ dậy, hỏi rằng:
- Nay Tào Phi chia quân làm năm
đường, phạm vào cõi ta gấp lắm; tướng phụ mấy bữa nay sao không ra coi việc?
Khổng Minh cười ầm lên, đỡ hậu chủ
vào trong nhà, ngồi yên đâu đấy, rồi tâu rằng:
- Quân Nguỵ năm đường kéo đến,
sao tôi chẳng biết! Không phải tôi đang xem cá, mà đang nghĩ việc đó thôi!
Hậu chủ nói:
- Việc ấy thế nào?
Khổng Minh nói:
- Đám vua Khương Kha Tị Năng, Man
vương Mạnh Hoạch, phản tướng Mạnh Đạt và Nguỵ tướng Tào Chân, bốn xứ ấy tôi lo
liệu đâu vào đấy cả rồi. Chỉ còn một mặt Tôn Quyền, tôi cũng đã có mẹo đánh lui
được, nhưng cần phải có một người nói giỏi đi sứ mới xong. Vì chưa có ai, tôi
còn đang nghĩ tìm, bệ hạ hà tất phải lo.
Hậu chủ mừng rỡ nói:
- Tướng phụ quả nhiên có mưu kế,
quỷ thần cũng không biết đâu mà lường! Xin cho nghe mẹo của tướng phụ ra làm
sao?
Khổng Minh nói:
- Tiên đế đem bệ hạ phó thác cho
tôi, tôi đâu dám lười nhác. Vì các quan ở Thành Đô, không mấy người hiểu được rằng
cái hay của binh pháp là cốt khiến người ta không biết đâu mà lường, cho nên
không dám để tiết lộ ra ngoài. Tôi đã biết vua Tây Khương phạm vào cửa Dương
Bình, tôi chắc Mã Siêu vốn gốc tích ở Tây Xuyên xưa nay được lòng người Tây
Khương lắm, ở đấy họ gọi Mã Siêu là thần oai thiên tướng quân. Bởi thế, tôi đã
cho mang hịch ra sai Mã Siêu giữ vững cửa ải Tây Bình, mai phục bốn đạo quân
tinh nhuệ, hàng ngày luân phiên nhau chống cự, mặt ấy không phải lo gì nữa. Tôi
lại biết Mạnh Đạt dẫn quân ra Hán Trung; Đạt với Lý Nghiêm, kết nghĩa cùng sống
chết có nhau. Lúc trở về Thành Đô, để Nghiêm ở lại giữ cung Vĩnh An, tôi đã đưa
thư sai hắn viết thư cho Mạnh Đạt; Đạt tất nhiên giả ốm không ra, để nản lòng
quân: đường ấy cũng yên rồi. Mạnh Hoạch ở Nam Man, phạm vào bốn quận, chia làm
tả hữu, thay nhau ra vào để làm nghi binh. Quân Man tuy khoẻ nhưng đa nghi, nếu
trông thấy nghi binh tất không dám tiến, mặt ấy cũng không phải lo gì nữa. Tôi
lại biết Tào Chân dẫn quân phạm vào cửa Nam Bình. Nơi này hiểm trở có thể giữ
được. Tôi đã sai Triệu Vân dẫn một toán quân giữ quan ải, nhất định không ra
đánh. Tào Chân bằng thấy quân ta không ra, chẳng bao lâu cũng phải rút về. Bốn
mặt ấy đều không phải lo gì cả. Nhưng tôi còn ngại không được chu toàn, lại mật
sai Quan Hưng, Trương Bào, mỗi người dẫn ba vạn quân đóng ở các nơi hiểm yếu, để
tiếp ứng. Quân mấy mặt không phải đi qua Thành Đô, cho nên không mấy người biết.
Chỉ còn một mặt quân Đông Ngô thì vị tất đã động, nếu thấy quân bốn mặt kia thắng,
trong Xuyên ta nguy cấp, thì họ mới đến đánh, nhược bằng bốn mặt kia không xong
việc, chắc gì họ đã chịu cất quân đi. Tôi biết rằng Tôn Quyền còn oán Tào Phi
sai ba đạo quân đến xâm nước Ngô, tất nhiên không chịu nghe lời. Tuy vậy, vẫn
phải có một người nói giỏi sang sứ Đông Ngô, lấy đường lợi hại bảo Tôn Quyền,
thì trước hết ta giữ chắc được mặt Đông Ngô, còn lo gì bốn mặt kia nữa! Vì tôi
chưa tìm được người nào, cho nên còn trù trừ. Bệ hạ can gì phải đến đây cho mệt
nhọc!
Hậu chủ nói:
- Thái hậu cũng muốn đến gặp tướng
phụ. Nay được nghe lời tướng phụ, như đang ngủ mê mà có người đánh thức dậy, trẫm
còn lo gì nữa!
Khổng Minh mời hậu chủ uống vài
chén rượu, rồi đưa tiễn ra về. Các quan đứng vòng quanh cả ở ngoài cửa, thấy hậu
chủ ra, vẻ mặt có dáng mừng rỡ. Hậu chủ từ biệt Khổng Minh, lên xe về triều.
Các quan đều nghi hoặc, không hiểu tình hình ra sao.
Khổng Minh trông trong đám các
quan, thấy một người ngẩng mặt lên trời, đứng cười, cũng có dáng mừng rỡ. Nhìn
ra thì là Đặng Chi, tự Bá Miêu, người ở Nghĩa Dương, hiện đang làm hộ bộ thượng
thư. Khổng Minh sai người ra bảo nhỏ Đặng Chi ở lại. Các quan tan đâu về đấy.
Khổng Minh cho mời Đặng Chi vào trong thư viện, hỏi rằng:
- Nay Thục, Ngô, Nguỵ, thiên hạ
chia ba như hình chân vạc, ta muốn đánh hai nước kia để được thống nhất, thì
nên đánh nước nào trước?
Đặng Chi thưa rằng:
- Cứ ý tôi, nước Nguỵ tuy là giặc
nhà Hán, nhưng thế to lắm, khó lay chuyển được, phải từ từ mà tính liệu mới
xong. Nay chúa thượng vừa lên ngôi, bụng dân chưa được yên, hãy nên hoà với
Đông Ngô kết làm môi răng, giải cái oán cũ của tiên đế khi xưa. Đó là kế lâu
dài, chưa biết ý thừa tướng nghĩ thế nào?
Khổng Minh cười, nói:
- Ta nghĩ đã lâu, vẫn chưa tìm được
ai, hôm nay mới có người đây!
Chi nói:
- Thừa tướng muốn dùng người làm
gì?
Khổng Minh nói:
- Ta muốn sai người sang kết hiếu
với Đông Ngô, ông đã hiểu ý ấy, chắc không làm nhục mệnh vua. Việc đi sứ, phi
ông không xong.
Chi nói:
- Tôi tài mọn trí ngu, e không
đương nổi.
Khổng Minh nói:
- Ngày mai tôi tâu với thiên tử,
mời Bá Miêu đi cho một chuyến, xin chớ chối từ.
Chi vâng lời, lui ra. Đến hôm
sau, Khổng Minh tâu xin hậu chủ sai Đặng Chi sang thuyết Đông Ngô. Chi lạy từ,
nhắm Đông Ngô thẳng tiến.
Ấy là:
Sứ Thục liền sang giảng cuộc hoà.
Chưa biết Đặng Chi đi chuyến này
ra làm sao, xem hồi sau phân giải.
Chú thích cuối trang
- ▲ Hàn Tín, Trần Bình bỏ nước Sở về hàng Hán Cao tổ, giúp
Hán Cao tổ thành đế nghiệp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét