(sáng tiễn Tiến đi Nhật, cho người tên Hạnh, đầu Đông HLộc ơi)
Ta thật là người rồi
Quay cuồng nhân gian bóng cười
Tìm nhân thế ra là dĩ vãng
Ngộ bóng mình theo hình năm tháng
Lá vàng rơi ô thế một mùa cơm
Âm thầm con rùa một ngày kia theo chân cha lên ngàn nhặt lá xanh ru hồn về cội
Bốn mươi năm nhận ra mình chẳng giống ngày mai
Ngày một lại ngày hai
Lòng hoang vắng vấn vương ngoài dương thế
Em giận đời thù chồng vùi tuổi xuân trong xanh vàng trắng đỏ
Ta cười buồn hoang vắng tận chiều đông
Ngoài gió lạnh phòng không
Trong cửa liếp nghe tiếng lòng băng giá
Vội vã tìm nhau vội vã thành xa lạ
Cố không cài vào tim đau chuyện thân phận con người
Xin tự vội vàng một chút thôi
Tim băng giá có không tình băng giá
Lòng nhân muộn màng bỗng dưng thành xa lạ
Khách sáo vụng về tầm thường
Ta cúi mặt chiều đông nghe lòng mình chốn chạy
Vấp vào lòng người khốn nạn ai thương
Lại âm thầm đón nhận hoàng hôn
Buông kiếp đợi vô tình ngóng đợi
Đợi xuân qua thu về hạ sang đông tới
Cố cho mình hàn gắn một mùa cơm
Cúi xin đời tin duyên phận thiệt hơn
Khóc trong lòng mơ hai tiếng cô đơn…
ngày 23/01/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét