Để lại tim đa mang thân phận con người
Người về chỉ một chút thôi
Vô duyên khóc, vô duyên cười, vô duyên ạ
Em một chút vội vàng bỗng dưng thành xa lạ
Ta muôn kiếp chả tin chuyện con tạo vô tình
Bằng lòng chỉ một chút thôi
Ngậm ngùi khóc, ngậm ngùi cười, thế gian…
Em đàn bà bằng lòng loanh quanh giường quen chợ đậu
Ta cồn cào. Người. Mua niềm vui thói đời vô tình tầm thường
Để rồi thế gian bàn, chuyện này ô thế ai thương
Sáu mươi năm nữa, ra đường, men thành giường
Mới hay thằng tôi.
Say đời? Hay người năm tháng vội ngay?
(2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét