Ta đánh mất mình những buổi chiều rơi
Đêm hoang vắng thời gian thành ảo vọng
Ngày xanh – ngày xanh
Tuổi trẻ cười. Đứng đường
Em hồn nhiên
Cô tiên gặp bác chào mào chào bác
Thành danh – thành danh
Là ai? Là ai
Ta người ư? Oan sai
Chuông đong đầy thời gian ảm đạm
Ngày sai – ngày sai
Tặng một chiều hết cơm sắn ngô khoai
Mượn một ngày thêm thời gian buổi chợ
Tạm một đời có chăng gì lầm lỡ
Ra mùa thu?
(Những bài làm đợt An ninh quốc phòng (19-30/7/2010)
Chiều nay chẳng viết được nhiều
Lá vàng rơi. Lá vàng rơi. Chiều lá rơi
Người buồn. người khóc. Người ơi
Đời còn đời lắm. Cuộc chơi nào còn?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét