Thứ Hai, 9 tháng 10, 2023

Miền hoang tưởng

Thương lắm.
Mẹ già cùng con mơ miền hoang tưởng
Đời thừa dài theo gót hài
Giêng hai rồi, xin tạm để giêng hai ( ?)

Phải rồi. Thương lắm
Bụi mù thời gian
Sáng nắng chiều quê
Em về, mẹ bảo em về
Em chưa về, mẹ hỏi. Về đi em

Mặc cha nhân loại. Thây kệ bon chen
Em mơ mà chi một ngày đi
Khốn nạn thân ưa gì
Cành cao mà xa lạ

Ta biết. Em ngộ ra nhiều lắm
Ta biết. Đời thường xót em đau
Ta biết. Ta vô tình làm vậy
Ta có biết ? Vui ai ngày sau

Xin hãy coi mình như cỏ cây
Xin hãy làm một thoáng chiều quay
Cho vô nghĩa vin vào điều vô nghĩa
Quên đời cho đời nhớ chiều nay

Ta buồn mình trong mắt em say.

Xót cho lòng, tiếc thương mình, ai biết ai hay ?

Hà Nội, chiều 10/11/2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét