Người rồi.
Ta không làm được gì
Chiều nay, người ở người đi
Ta không làm được gì
Mẹ già thương con. Mỏi mòn năm tháng
Kiếm tìm hy sinh. Xót xa bằng cả dân tộc hào hùng
Hư danh nhân loại đóng thùng
Soi gương bỗng nhận ra khung cuộc đời
Nhận ra rồi.
Ta cần nhân gian. Bóng cười
Ta đùa cô đơn. Nỗi người
Ta còn riêng em. Với đời
Ta tìm tương lai. Rối bời
Khốn khổ không về.
Em tôi.
Có kẻ tin người.
Em tôi
Nhói ở trong lòng
Đơn côi
Tím đỏ xanh vàng
Than ôi...
Hà Nội, chiều thu buồn 10/11/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét