Thứ Hai, 9 tháng 10, 2023

Giật mình

Tôi giật mình.
Thấy bàn tay em hằn lên tuổi tác
Ngoảnh đầu 40 xuân trống hoác ngày đông
Nửa đời quay cuồng bấu víu cái long đong
Một năm 310 ngày dài con bệnh đeo đẳng.

Tôi giật mình.
Anh em chẳng mấy khi truyện trò
Bỏ ngày xuân đến thăm nhau
100% vì tình
Bốn năm dài đằng đẵng chăm anh
Như ngày xưa chả phải.

Tôi giật mình.
Phải rồi, sợ một ngày dưng xa nhau là mãi
Em gày nhiều vì mưu sinh
Con đường kia vô tình lại lại.

Tôi giật mình.
Quãng thời gian ra thành vô tình trống trải

Tôi giật mình.

23/11/2010. TCM#10 TSJOC Sheraton Hotel, HCMC

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét