Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2023

TDNT_P10: Hồi thứ z+1


HỒI THỨ Z+1

Kỳ hoa dị thảo ở đời
Tất phải là người duyên phận mới trao

... Văn Trụ đi lại nhẹ nhàng, trong người lấy làm khoan khoái lắm. Kẻ hầu người hạ bấy giờ mới xúm lại hỏi, nhao nhao chẳng ra câu chữ gì. Kẻ thì đồ rằng y bị trúng phong, nằm chán dưới đất thuốc ngấm thì tỉnh, kẻ lại đoán rằng tâm y vọng động, được đèn giời soi sáng kết hợp với phúc ấm tổ tiên mà bệnh tự khỏi. Có kẻ còn táo gan bình rằng rất có khả năng lão nhân như đồ già đêm qua vớ được con hát trẻ nên hăng hái nhiệt tình... mà âm dương đến kỳ trở lại bình hoà, vạn bệnh tự lui.

Chợt thấy mé góc trường kỷ, hình ảnh Bạc Kính Vương nhoè nhoẹt trong nắng quái, sực nhớ trước phút quay lơ, Văn Trụ tay bên tả vẫn nắm khư khư tờ Nhân dân nhật báo... đám con hầu chẳng ai bảo ai, thảy đều cho rằng việc Văn Trụ đột ngột tỉnh lại rồi đi đứng như người thường hẳn phải có đôi chút liên quan. Phải chăng trước phút lâm nguy, Văn Trụ mơ hồ sợ hãi điều gì dẫn đến ngọc trĩ đột nhiên thụt vào, thành ra vô tình mà khỏi bệnh.

Bèn thay nhau cầm tờ nhật báo ngó nghiêng, chỉ thấy hiện lên hàng chữ vô nghĩa, nội dung rỗng tuếch, ý từ lẩn thẩn, thật chẳng ra làm sao. Ngoảnh lại không biết Văn Trụ đã biến đi đường nào, không gian sực một mùi xạ hương ngào ngạt.

Lại thấy cái lò tôn lũ gia nhân mang vào dùng để sắc thuốc đổ chổng kềnh lúc Văn Trụ duỗi chân đạp phải, lửa vẫn liu riu, mùi hương từ ấm thuốc đang sắc toả ra ngày càng đậm đặc. Thì ra mấy cọng diếp cá bén lửa bị cháy thành than với mùi đặc trưng, vô cùng đặc biệt.

Quay lại chuyện diếp cá như đã nói là thứ cây dại mọc hoang nơi ẩm ướt, lại là món ăn thường nhật của đám phàm phu tục tử, tuy vậy công dụng của nó là vô cùng kỳ diệu. Nó được đám lương y bản địa hái về sấy khô sao tẩm, trộn lẫn với vài thứ dược liệu vô thưởng vô phạt, làm thành vị thuốc trong uống ngoài bôi, rất công hiệu trong việc điều trị bệnh trĩ. Song trước nay thiên hạ chưa thấy ai ngửi loại thuốc này để trị trĩ bao giờ.

Văn Trụ ở đâu đã quay trở lại trường kỷ, mắt dán vào màn hình ti vi treo đầu thư phòng. Thấy một kẻ đầu như dế mèn vẹo về bên tả đang ngóng bình minh thì lấy làm buồn cười lắm, y bèn ngỏng cổ lên Giời cười một hồi dài, trong lòng vô cùng lấy làm sảng khoái. Gia quyến thấy y đã bình tâm trở lại, mới đánh bạo hỏi: “Chẳng hay đại nhân làm sao mà bệnh ngọc trĩ bỗng dưng tái phát lại đột ngột khỏi nhanh làm vậy?”.

Văn Trụ dứt cơn cười mới thủng thẳng mà rằng: “À là vì ta đang đau bỏ mẹ, mới nhìn qua tờ Nhân dân dùng để gói thuốc kia, ý tưởng khôi hài của mấy thằng bồi bút giật tít, cộng với dăm ba câu chữ lăng nhăng trên fb đọc hồi chiều muộn ở thư phòng do thằng tiểu tử Giàng A Sình viết về Diên Hồng version Mậu Tuất 2018 thấy buồn cười quá chịu không nổi, tứ túc mới bị rúm lại, đan điền co thắt mãnh liệt, mồ hôi toát ra như tắm... thành thử mới quay ra đấy thôi. May nhờ ngửi hơi thứ thuốc thần dược mùi thơm kỳ lạ trước nay chưa thấy bao giờ... rồi thì tỉnh lại, chuyện chỉ có vậy”. Nói rồi lại tiếp tục tràng cười dài.

Mới hay ở đời, câu chuyện tưởng như phức tạp mà lại hoá thành đơn giản, vô cùng bông phèng. Muốn biết tại sao Văn Trụ tiếp tục cười, kẻ trên ti vi là ai, đang làm trò gì, xem hồi sau sẽ rõ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét