HỒI THỨ Z
Vấn vương tờ giấy gói đồ
Văn Trụ bỗng dưng khỏi bệnh
Lại nói chuyện có kẻ chăn ngựa là Văn Trụ, thấy đất trời đảo điên thì trong lòng lấy làm lo lắng khôn cùng. Thời trẻ y đã từng chinh chiến nhiều phen, xứ Lâm Đồng, Đaklak, Đaknong... một mảng cao nguyên đầy gió tung hoành, bóng giai nhân vương vào kỷ niệm. Vài ba năm trở lại đây y thấy trong người chẳng còn được như xưa, ăn uống giảm hẳn, câu chuyện gối chăn cũng không còn lấy làm mặn mà.
Lương y bấm bệnh thấy y bát mạch bấn loạn, kinh lạc thất thường, hỏi gì cũng chỉ méo mó cười trừ chẳng biết đằng nào mà lần, đành bó tay mà chịu. Sau có kẻ mách y đến gặp một cao nhân có tài vọng chẩn, kẻ nọ nhìn sắc mặt y tím đỏ không đều, râu ria lủa tủa bèn đoán rằng y đang mắc phải một căn bệnh do toạ nhiều mà thành, gọi là bệnh “ngọc trĩ”. Bệnh này tuy chưa liệt vào loại hiểm nghèo, song kẻ vướng phải bệnh này thường đứng ngồi không yên, rất lấy làm khó chịu.
Bữa ấy Văn Trụ thấy trong người khó chịu lắm, y ngán ngẩm vô cùng, mới sai kẻ tiểu đồng ra phố, theo đơn của vị thái y nọ lấy thuốc về dưỡng bệnh. Xứ An nam nhiều kỳ hoa dị thảo, nhiều khi chỉ là đám cỏ mọc dại bên đường mà chữa được bách bệnh, người tài trong lĩnh vực y dược thì vô kể, nhưng kẻ có tâm không phải là nhiều. Tiểu đồng theo lời ra hiệu thuốc đầu tỉnh, hồi lâu mang về một bọc lớn, bỏ vào nồi đất sắc thành nhiều ấm nhỏ.
Văn Trụ theo lệ thường ôm bụng ngoạ thiền nơi trường kỷ chờ gia nhân sắc thuốc, mắt lờ mờ thấy mấy con chữ loè nhoè ẩn hiện trên tờ giấy gói thuốc, thì ra là tờ “Nhân dân nhật báo”. Định hình nhìn lại thấy chân dung của Bạc Kính Vương to tướng, bên dưới chạy hàng chữ khổ lớn “Đất nước bao giờ được thế này không?”.
Văn Trụ giật mình, từ trên trường kỷ lăn đùng ra đất, mồ hôi vã ra như tắm. Gia nhân lấy làm kinh sợ, vội vàng xúm vào dựng y ngồi thẳng dậy, bao sâm nhung quế phụ... đổ ráo cả vào miệng, đồ rằng y bị trúng phong. Thời khắc này ở xứ An nam gió mưa thất thường, cảm mạo trúng phong cũng là chuyện thường ngày.
Chưa được một phần ba canh giờ đã thấy y hồi tỉnh lại, bỗng dưng cười lên khanh khách. Gia quyến chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã lại thấy y vụt đứng dậy, đi lại như người thường, bệnh ngọc trĩ tự nhiên mất hẳn, chả còn đau đớn gì, quả là hoang đường.
Muốn biết sự thể tiếp theo thế nào, tờ Nhân dân nhật báo kia ảnh hưởng đến bệnh tình của Văn Trụ ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét